Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Truyện Sáng Tác Ép mẹ làm tình (truyện loạn luân mẹ con) "cực phẩm"

Từng lén lút nút lưỡi bú vú em gái họ trong lúc ngủ chung 4 5 người nên rất rõ cảm giác lúc đó
 
Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác Giả: Saclangno1zzz

Chương 41 Ngọt Ngào Trong Vòng Tay Mẹ

Cánh cửa phòng bệnh khép lại sau lưng Nhi, để lại trong không gian tĩnh lặng một bầu không khí vừa ngượng ngùng vừa căng thẳng đến lạ kỳ. Ánh nắng chiều muộn xuyên qua ô cửa kính, nhuộm vàng cả căn phòng trắng toát, hắt lên tấm ga giường những vệt sáng lung linh như những sợi tơ vàng óng ánh. Những hạt bụi nhỏ li ti bay lơ lửng trong không khí, nhảy múa trong luồng sáng ấm áp ấy, tạo nên một khung cảnh vừa bình yên vừa lãng mạn.

Yến vẫn đứng bên chiếc bàn nhỏ cạnh giường bệnh, đôi tay thon dài đang cầm con dao gọt hoa quả khẽ run run vì một cảm giác khó tả vừa len lỏi trong lòng. Cô vừa nghe thấy tiếng bước chân hớt hải của con gái rời đi, nhanh đến mức cô còn chưa kịp quay lại nhìn đã thấy bóng lưng Nhi khuất sau cánh cửa. Tiếng giày của con bé nện xuống sàn gạch hành lang mỗi lúc một xa, rồi mất hút.

Yến khẽ cau mày, đôi mắt đẹp long lanh đầy vẻ băn khoăn. Hàng mi dài cong vút chớp nhẹ, như hai cánh bướm đậu trên đôi mắt huyền. Cô lẩm bẩm một mình, giọng thì thầm như tự hỏi: "Con bé này hôm nay sao thế nhỉ? Mới đến đã vội về, mặt mũi thì đỏ gay, lại còn không dám nhìn ai..."

Rồi cô quay sang nhìn Minh, ánh mắt đầy vẻ dò hỏi. Chàng trai trẻ đang nằm trên giường bệnh, đôi mắt vẫn còn vương chút áy náy khi nghĩ về chuyện vừa xảy ra với Nhi. Thấy mẹ nhìn mình, Minh vội vã lắc đầu, cố tỏ vẻ ngây thơ hết mức có thể.

"Con cũng không biết đâu mẹ ạ. Nãy tới giờ em ấy đã vậy rồi, cứ cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn ai hết. Hay là có chuyện gì ở trường mẹ nhỉ?" Minh nói, cố giữ giọng thật tự nhiên, nhưng trong lòng thì đang thầm cầu nguyện mẹ đừng phát hiện ra điều gì. Cậu biết mình vừa làm một việc thật điên rồ - hôn em gái, sờ soạng cơ thể em gái, suýt nữa thì đi quá xa. Nếu mẹ mà biết được, có lẽ mọi thứ sẽ sụp đổ hết.

Yến thở dài, đôi vai thon khẽ nhún lên rồi hạ xuống. Cô đặt con dao gọt hoa quả xuống bàn, trên đĩa là những miếng táo, lê, dưa hấu được gọt tỉa cẩn thận, xếp thành hình bông hoa rất đẹp mắt. Những miếng trái cây tươi ngon, mọng nước, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào dễ chịu. "Chắc lại mấy chuyện bạn bè cãi nhau thôi. Để tối mẹ gọi điện hỏi xem sao. Thôi, lại đây ăn hoa quả đi con, mẹ gọt xong rồi này."

Minh nhìn đĩa hoa quả tươi ngon, rồi lại nhìn gương mặt xinh đẹp của mẹ. Đột nhiên, một ý nghĩ tinh nghịch lóe lên trong đầu cậu. Cậu nhoẻn miệng cười, đôi mắt lấp lánh ánh lên vẻ ranh mãnh.

"Mẹ đút cho con đi."

Yến đang cầm chiếc dĩa nhỏ định xiên miếng táo, nghe con trai nói vậy liền dừng tay. Cô lườm cậu, đôi mắt đẹp long lanh đầy vẻ trách móc nhưng cũng không giấu được nét cưng chiều. "Con khỏe thế rồi còn bắt mẹ đút cho à? Tự cầm lấy mà ăn. Lớn tướng rồi còn làm nũng."

Minh cười hì hì, nụ cười của cậu thật tươi, thật hồn nhiên như đứa trẻ. Nhưng ẩn sâu trong đôi mắt ấy là cả một bầu trời tình cảm dành cho người mẹ xinh đẹp. "Con chỉ khỏe khi ở cạnh mẹ thôi. Mà mẹ đút cho con đi, con thích được mẹ chăm sóc."

Yến ban đầu chưa hiểu hết ý tứ trong câu nói của con trai. Cô vẫn cầm dĩa xiên miếng táo, định đưa lên miệng Minh. Nhưng rồi khi nhìn thấy ánh mắt long lanh đầy ẩn ý của cậu, cô chợt hiểu ra. "Con chỉ khỏe khi ở cạnh mẹ" - câu nói ấy không chỉ đơn thuần là lời nũng nịu của đứa con trai, mà còn ẩn chứa một điều gì đó sâu xa hơn, gợi nhớ đến những lần hai mẹ con gần gũi nhau, những lần cậu con trai khiến cô lên đỉnh khoái lạc hết lần này đến lần khác.

Mặt Yến đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Đôi má trắng hồng bỗng nhuốm một màu đỏ thẫm lan đến tận mang tai, xuống tận cổ. Cô đánh nhẹ vào vai con trai, giọng lắp bắp vì xấu hổ. "Đồ háo sắc! Ai cho con nói linh tinh! Chỉ giỏi ăn nói bậy bạ!"

Minh thấy mẹ đỏ mặt thì càng thích thú. Cậu nắm lấy bàn tay đang định đánh mình của mẹ, kéo mạnh một cái. Yến mất đà, ngã nhào vào lòng con trai. Cả thân hình đầy đặn, mềm mại của cô nằm gọn trong vòng tay rắn chắc của Minh. Bộ ngực căng tròn ép sát vào ngực cậu, mùi hương thoang thoảng từ cơ thể mẹ xông vào mũi khiến Minh cảm thấy lòng mình xao xuyến.

"Con... con làm cái gì vậy? Bỏ mẹ ra ngay!" Yến hoảng hốt, hai tay chống lên ngực con trai định đẩy ra. Nhưng vòng tay Minh quá chắc, quá khỏe, cô không thể nào thoát ra được.

"Mẹ ơi, cho con ôm mẹ một lát thôi. Con nhớ mẹ quá." Minh thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào mái tóc mẹ. Cậu vùi mặt vào mái tóc đen dài, hít thật sâu mùi hương quen thuộc. Mùi dầu gội đầu thoang thoảng, mùi mồ hôi nhẹ nhàng, và cả mùi cơ thể đặc trưng của người đàn bà chín chắn, tất cả tạo thành một thứ hương vị khiến Minh say mê.

Yến vẫn cố vùng vẫy, nhưng yếu ớt, không còn mạnh mẽ như ban đầu. Cô nằm im trong lồng ngực con trai, cảm nhận nhịp tim đập thình thịch của cậu. Mặt cô vẫn đỏ bừng, hơi thở gấp gáp. "Có người vào thì sao... bỏ mẹ ra đi... người ta thấy thì chết..."

"Không có ai đâu mẹ. Phòng bệnh riêng mà, không ai vào đâu. Mẹ cứ yên tâm." Minh thì thầm trấn an, tay cậu vuốt nhẹ lên tấm lưng thon của mẹ qua lớp áo mỏng.

Yến tát nhẹ lên má Minh, nhưng cái tát ấy nhẹ hều, chẳng khác gì một cái vuốt ve. Đôi mắt cô long lanh, nửa giận dữ nửa xấu hổ. "Đồ quỷ này! Chẳng chịu để yên cho người ta gì cả! Chỉ giỏi bắt nạt mẹ thôi!"

Nói rồi, cô xiên miếng táo, đút vào miệng Minh như để che đi sự ngượng ngùng. Minh ngoan ngoãn há miệng, nhưng không chỉ ngậm lấy miếng táo, cậu còn ngậm luôn cả ngón tay thon dài của mẹ. Đôi môi cậu bao trọn lấy ngón trỏ và ngón giữa của Yến, rồi mút nhẹ.

Cảm giác ấm nóng, ẩm ướt từ miệng con trai bao lấy ngón tay khiến Yến giật bắn mình. Một luồng điện như chạy dọc từ đầu ngón tay lan tỏa khắp cơ thể. Cô vội vàng rụt tay lại, mặt càng đỏ hơn, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

"Ai cho động chạm tui! Đi mà sờ mó cô bạn gái xinh đẹp của mấy người ấy!" Yến nói, giọng hờn dỗi, hai má phồng lên trông thật đáng yêu. Cô lại cố vùng vẫy, muốn thoát khỏi vòng tay Minh, nhưng cậu đâu có dễ dàng để mẹ thoát ra.

Minh siết chặt vòng tay hơn, ôm trọn lấy thân hình đầy đặn của mẹ. Cậu cúi xuống, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên đôi môi đỏ mọng đang chu ra vì hờn dỗi. Nụ hôn ấy thật ngọt ngào, thật dịu dàng, như muốn xoa dịu cơn ghen tuông vô cớ của người mẹ xinh đẹp.

Yến định quay mặt đi, nhưng không kịp. Đôi môi Minh đã chạm vào môi cô, ấm áp và mềm mại. Cô khẽ rên lên trong cổ họng, hai mắt nhắm nghiền. Bàn tay đang chống lên ngực Minh từ từ buông lỏng, không còn muốn đẩy ra nữa.

Minh nhẹ nhàng tách đôi môi mẹ ra, lưỡi cậu luồn vào bên trong, tìm kiếm chiếc lưỡi nhỏ đang co rúm lại vì ngượng ngùng. Khi hai đầu lưỡi chạm vào nhau, cả hai cùng run lên vì khoái cảm. Lưỡi Minh quấn lấy lưỡi mẹ, mút nhẹ, rồi lại thả ra, rồi lại quấn lấy. Nước bọt của hai người hòa vào nhau, tiếng "chụt chụt" vang lên khe khẽ trong căn phòng bệnh yên tĩnh.

Nụ hôn kéo dài thật lâu, thật sâu. Đến khi cả hai cùng không thể thở nổi, Minh mới từ từ buông mẹ ra. Một sợi chỉ nước bọt trong suốt nối từ môi cậu đến môi cô, đung đưa trong không khí rồi đứt ra. Yến thở hổn hển, mặt đỏ bừng, đôi mắt long lanh như sắp khóc đến nơi.

"Mấy người... mấy người thì thích rồi... còn tui..." Yến lắp bắp, giọng đầy hờn dỗi, hai mắt rưng rưng. Cô lại nhớ đến chuyện sáng nay, khi nhìn thấy Nga - cô bạn gái xinh đẹp của Minh - đến thăm cậu. Dù biết đó chỉ là bạn bè bình thường, nhưng lòng cô vẫn không khỏi nhói lên một cảm giác ghen tuông khó tả.

Minh nhìn thấy ánh mắt ấy, lòng cậu thắt lại. Cậu hiểu mẹ đang nghĩ gì, đang ghen với ai. Cậu vội vàng ôm chặt mẹ hơn, thì thầm vào tai cô. "Mẹ ơi, mẹ hiểu lầm rồi. Nga chỉ là bạn học thôi, sáng nay bạn ấy đến thăm con thôi mà. Trong lòng con, chỉ có mỗi mình mẹ thôi. Mẹ là người phụ nữ đẹp nhất, tuyệt vời nhất trên đời này."

Yến im lặng lắng nghe, đôi mắt long lanh dần dịu lại. Cô biết mình đã ghen tuông vô cớ, nhưng vẫn không kìm được cảm giác ấy. "Thật không? Con không lừa mẹ đấy chứ?"

"Thật mà. Con thề với mẹ, trong lòng con chỉ có mẹ thôi. Mẹ là người con yêu nhất trên đời này." Minh nói, giọng chân thành, ánh mắt cậu nhìn thẳng vào mắt mẹ, không một chút gian dối.

Yến cảm thấy lòng mình ấm áp hẳn lên. Nỗi ghen tuông ban nãy tan biến như bong bóng xà phòng. Cô khẽ mỉm cười, đôi mắt long lanh nhìn con trai. Nhưng rồi cô lại nhận ra mình vẫn đang nằm trong lòng cậu, một tư thế vô cùng nguy hiểm. Cô lại bắt đầu vùng vẫy.

"Thôi, bỏ mẹ ra đi. Người ta vào bây giờ thì chết." Yến nói, giọng đã dịu đi rất nhiều.

Nhưng Minh không buông. Cậu nhìn gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ của mẹ, lòng cậu lại trào dâng một cảm giác khao khát mãnh liệt. Ban nãy, khi ở cùng em gái Nhi, cậu đã bị kích thích đến phát điên, con cặc đã cương cứng từ lúc đó mà chưa được giải tỏa. Bây giờ, trong vòng tay cậu lại là một người đàn bà xinh đẹp, đầy đặn, quyến rũ đến phát hờn. Làm sao cậu có thể kiềm chế nổi?

"Nhìn xem có ai ghen kìa. Trông đáng yêu quá đi mất." Minh trêu chọc, tay cậu khẽ véo nhẹ vào chiếc má đỏ bừng của mẹ.

Yến càng thêm xấu hổ, cô đánh nhẹ vào ngực Minh. "Ai... ai thèm ghen chứ! Con ăn nói linh tinh! Bỏ mẹ ra mau!"

Hai người cứ thế đùa giỡn như một cặp tình nhân trẻ. Ánh mắt họ trao cho nhau đầy yêu thương và khao khát. Không ai có thể nghĩ rằng họ là mẹ con, bởi cách họ cư xử với nhau quá đỗi ngọt ngào, quá đỗi tình tứ.

Minh không thể kiềm chế thêm được nữa. Cơn bốc hỏa từ lúc ở cùng em gái vẫn chưa nguôi, giờ lại càng bùng lên dữ dội khi trong vòng tay cậu là thân hình đầy đặn, mềm mại của mẹ. Cậu bất ngờ thò tay vào trong áo mẹ, bàn tay to lớn luồn qua lớp vải mỏng, chạm vào bầu ngực căng tròn đang ấp trong chiếc áo lót ren.

Yến giật bắn mình, toàn thân cô run lên khi bàn tay con trai chạm vào da thịt. Cô vội vàng đánh nhẹ vào tay cậu, nhưng cậu vẫn không rụt tay lại. Ngược lại, bàn tay ấy càng lấn sâu hơn, luồn qua lớp áo lót, trực tiếp chạm vào bầu ngực mềm mại.

"Làm cái gì người ta đấy? Đồ xấu xa này!" Yến thở hổn hển, giọng run run. Nhưng cô không còn đẩy Minh ra nữa, bởi cảm giác bàn tay con trai đang vuốt ve ngực mình thật sự quá dễ chịu.

"Mẹ ơi... con đang chăm sóc hai con thỏ cho bạn gái mà..." Minh cười hề hề, tay cậu bắt đầu bóp nhẹ bầu ngực đầy đặn của mẹ.

Yến đỏ mặt, cô xì một tiếng, vừa xấu hổ vừa buồn cười. "Ai là bạn gái con chứ! Ăn nói linh tinh! Bạn gái con là mấy cô gái trẻ đẹp ngoài kia kìa, chứ không phải bà già này!"

"Ai nói mẹ già? Mẹ đẹp hơn bất kỳ cô gái trẻ nào con từng gặp. Mẹ là người phụ nữ đẹp nhất trên đời này." Minh thì thầm, ngón tay cậu tìm đến núm vú của mẹ, nhẹ nhàng vê nó.

Núm vú Yến vốn đã hơi cương lên từ lúc hai mẹ con hôn nhau, giờ được Minh chạm vào, nó càng cương cứng hơn, nhô lên như một hạt đậu nhỏ dưới lớp áo. Cô khẽ rên lên, hai mắt nhắm nghiền, cảm giác khoái lạc lan tỏa từ đầu ngực đi khắp cơ thể.

"Đừng... đừng làm vậy... có người vào thì sao..." Yến thở hổn hển, nhưng giọng nói đã trở nên yếu ớt, không còn chút phản kháng nào.

"Không có ai vào đâu. Mẹ yên tâm đi." Minh thì thầm, tay kia của cậu bắt đầu mò xuống dưới.

Bàn tay ấy luồn qua cạp quần của Yến, chui vào trong, qua lớp quần lót mỏng, chạm vào khe lồn đã ẩm ướt từ lúc nào. Minh dùng ngón tay giữa vạch hai mép lồn mập mạp ra, nhẹ nhàng xoa lên hột le nhỏ xíu đang cương cứng.

"Ư... ưm..." Yến rên lên khe khẽ, cắn chặt môi để không phát ra tiếng. Cô vùi mặt vào ngực con trai, hai tay bấu chặt vào áo cậu.

Minh tiếp tục xoa hột le của mẹ, ngón tay cậu di chuyển thành những vòng tròn chậm rãi, đều đặn. Nước dâm từ trong lồn Yến trào ra, thấm ướt cả lớp quần lót, chảy ra đến tay Minh. Cậu cảm nhận được sự ấm nóng, ẩm ướt và trơn tuột ấy, lòng cậu càng thêm phấn khích.

"Mẹ ơi... mẹ ướt quá rồi này..." Minh thì thầm vào tai mẹ, giọng đầy dâm dục.

Yến không trả lời, cô chỉ biết rên lên khe khẽ, hai mắt nhắm nghiền, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ và khoái cảm. Cô cảm thấy thật tội lỗi, nhưng cũng thật hạnh phúc khi được ở trong vòng tay con trai, được cậu vuốt ve, chiều chuộng.

Nhưng Yến cũng không chịu thua kém. Bàn tay cô cũng bắt đầu mò xuống dưới, tìm đến con cặc của Minh đang cương cứng ngay dưới lớp quần bệnh nhân mỏng manh. Cô luồn tay vào trong, nắm lấy thân cặc nóng hổi, bắt đầu xục nhẹ.

Lần này đến lượt Minh rên lên. Cảm giác bàn tay mềm mại, thon dài của mẹ vuốt ve con cặc mình khiến cậu phê đến tận óc. Cậu càng hăng hái hơn, ngón tay cậu luồn sâu vào trong lồn mẹ, cảm nhận những nếp gấp ấm nóng đang siết chặt lấy ngón tay mình.

"Mẹ ơi... lồn mẹ chặt quá..." Minh thì thầm.

"Đừng... đừng nói nữa..." Yến xấu hổ, nhưng tay cô vẫn không ngừng xục cặc cho con trai. Cô vuốt từ gốc lên đến đầu khấc, rồi lại vuốt xuống, ngón tay cái xoa nhẹ lên lỗ sáo ở đầu khấc, nơi đã rỉ ra một ít dịch nhờn trong suốt.

Minh không chịu nổi nữa. Cậu rút tay ra khỏi lồn mẹ, đưa lên miệng liếm sạch nước dâm, rồi cúi xuống hôn lên môi mẹ. Nụ hôn lần này mãnh liệt hơn, cuồng nhiệt hơn. Lưỡi cậu luồn sâu vào miệng mẹ, quấn lấy lưỡi cô, mút mạnh. Hai tay cậu ôm chặt lấy tấm lưng thon, kéo cô sát vào người mình.

Yến cũng đáp trả nụ hôn một cách cuồng nhiệt không kém. Cô quên hết mọi xấu hổ, mọi tội lỗi, chỉ còn biết tận hưởng khoái cảm mà con trai mang lại. Tay cô vẫn xục cặc Minh đều đặn, cảm nhận nó ngày càng cương cứng và nóng hổi hơn trong lòng bàn tay.

Cả hai cứ thế quấn lấy nhau trên chiếc giường bệnh nhỏ hẹp. Ánh nắng chiều vàng vọt xuyên qua cửa sổ, hắt lên hai cơ thể đang quấn quýt. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng thở hổn hển, tiếng rên rỉ khe khẽ, và tiếng chụt chụt ướt át từ những nụ hôn.

Minh từ từ đẩy mẹ nằm ngửa xuống giường. Cậu trườn lên trên người cô, hai tay chống xuống nệm, nhìn xuống gương mặt xinh đẹp đang đỏ bừng vì xấu hổ. Yến nằm dưới thân cậu, đôi mắt long lanh như sắp khóc, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, hơi thở gấp gáp.

"Mẹ ơi... con yêu mẹ..." Minh thì thầm, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán mẹ.

"Mẹ cũng yêu con..." Yến thì thầm đáp lại, giọng run run vì xúc động.

Minh hôn lên mắt, lên má, lên môi mẹ. Rồi cậu hôn xuống cằm, xuống cổ, xuống xương quai xanh. Tay cậu bắt đầu cởi từng cúc áo của mẹ, để lộ dần bộ ngực đầy đặn đang ấp trong chiếc áo lót ren màu trắng.

Yến nằm im, để mặc con trai cởi đồ mình. Cô không còn sức để phản kháng nữa, cũng không muốn phản kháng nữa. Cô muốn được ở bên con trai, muốn được cậu yêu thương, chiều chuộng.

Khi chiếc áo được cởi ra hoàn toàn, Minh dừng lại vài giây để chiêm ngưỡng. Bộ ngực mẹ thật đẹp, thật đầy đặn, làn da trắng hồng mịn màng như em bé. Chiếc áo lót ren mỏng manh gần như không thể che giấu được vẻ đẹp ấy, hai núm vú hồng hào đã cương cứng, nhô lên dưới lớp vải.

"Đẹp quá mẹ ơi..." Minh thì thầm, rồi cúi xuống hôn lên khe ngực sâu hun hút.

Yến rên lên khe khẽ, hai tay cô ôm lấy đầu con trai, vuốt ve mái tóc cậu. "Con... con đối xử tốt với mẹ nhé..."

"Con sẽ đối xử tốt với mẹ suốt đời. Con sẽ không bao giờ để mẹ phải buồn, phải khóc nữa." Minh thì thầm, rồi cậu tháo móc áo lót của mẹ.

Chiếc áo lót rơi xuống, để lộ trọn vẹn bộ ngực đầy đặn, trắng ngần. Minh cúi xuống, há miệng ngậm lấy một bên núm vú hồng hào, mút nhẹ. Lưỡi cậu liếm quanh quầng vú, rồi lại mút mạnh hơn.

"Ư... ưm... con..." Yến rên lên, tay cô siết chặt tóc Minh, ngực ưỡn lên đón nhận những cái mút đầy kích thích.

Minh chuyển sang bên ngực còn lại, cũng mút mạnh không kém. Tay cậu bóp nhẹ bầu ngực đang bị bỏ lại, ngón tay vê núm vú đã cương cứng. Yến càng rên to hơn, hai chân cô bắt đầu co quắp lại, cọ xát vào nhau vì khoái cảm.

"Minh ơi... mẹ... mẹ khó chịu quá..." Yến thở hổn hển, mặt đỏ bừng, mồ hôi đã lấm tấm trên trán.

"Để con giúp mẹ nhé..." Minh thì thầm, rồi cậu từ từ kéo chiếc quần của mẹ xuống.

Yến ngoan ngoãn nhấc mông lên để con trai kéo quần ra dễ dàng hơn. Chiếc quần được lột ra, để lộ đôi chân dài trắng muốt và chiếc quần lót ren cùng bộ với áo ngực. Chiếc quần lót đã ướt đẫm một mảng, để lộ đường viền lồn hồng hào thấp thoáng phía sau.

Minh kéo nốt chiếc quần lót xuống. Cái lồn của mẹ hiện ra trước mắt cậu, đẹp như một bông hoa đang nở rộ. Hai mép lồn mập mạp, hồng hào, đang hé mở vì kích thích. Hột le nhỏ xíu đã cương cứng, nhô ra khỏi bao quy đầu. Nước dâm trong suốt rỉ ra từ khe lồn, chảy dọc xuống đùi.

"Lồn mẹ đẹp quá..." Minh thì thầm, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên hột le.

"Á..." Yến giật bắn mình, suýt hét lên. Cô vội vàng lấy tay bịt miệng lại, sợ có người nghe thấy.

Minh tiếp tục liếm lồn mẹ, lưỡi cậu luồn vào khe lồn, liếm dọc từ dưới lên trên, nếm thứ mật ngọt đang trào ra. Vị mằn mặn, hơi chua chua, nhưng với cậu, đó là thứ ngon nhất trên đời.

"Con... con đừng liếm nữa... bẩn lắm..." Yến thở hổn hển, nhưng hai tay cô lại ấn đầu con trai sát vào lồn mình hơn.

"Không bẩn đâu. Lồn mẹ thơm lắm, ngon lắm." Minh vừa liếm vừa nói, hơi thở nóng hổi phả vào lồn mẹ khiến cô run lên từng hồi.

Liếm được một lúc, Minh ngước lên nhìn mẹ. Gương mặt Yến lúc này thật đẹp, đôi mắt long lanh vì khoái cảm, đôi môi đỏ mọng hé mở, hơi thở gấp gáp. Cậu trườn lên, nằm đè lên người mẹ, con cặc đang cương cứng chĩa thẳng vào khe lồn ướt nhẹp.

"Mẹ ơi... cho con vào nhé..." Minh thì thầm.

Yến không trả lời, cô chỉ khẽ gật đầu, hai mắt nhắm nghiền, hai tay ôm lấy lưng con trai.

Minh từ từ ấn hông tới. Đầu khấc chạm vào hai mép lồn mập mạp, từ từ tách chúng ra, rồi chui vào bên trong. Cảm giác ấm nóng, ẩm ướt và chật chội bao lấy đầu khấc khiến cậu suýt rên lên. Từng centimet một của con cặc từ từ biến mất vào sâu trong cơ thể mẹ, và khi toàn bộ thân cặc đã chui trọn vào bên trong, cả hai cùng thở ra một hơi dài, tận hưởng cảm giác hai cơ thể đã hoàn toàn hòa làm một.

Minh bắt đầu chuyển động. Những cú thúc đầu tiên bao giờ cũng chậm rãi và dịu dàng nhất, bởi cậu muốn mẹ thích nghi dần với kích thước của mình. Dù đã nhiều lần gần gũi, nhưng mỗi khi tiến vào bên trong cơ thể mẹ, Minh vẫn luôn có cảm giác như lần đầu tiên hồi hộp, khao khát, và tràn ngập yêu thương.

Hông cậu nhấp lên nhấp xuống theo một nhịp điệu chậm rãi, đều đặn. Con cặc rút ra một nửa, rồi lại từ từ ấn vào, cảm nhận từng nếp gấp trong thành âm đạo của mẹ đang siết chặt lấy mình. Cái cảm giác ấm nóng, ẩm ướt và mềm mại ấy bao bọc lấy toàn bộ thân cặc, như một chiếc bao nhung đang ôm trọn lấy nó. Mỗi lần rút ra, những nếp thịt trong lồn mẹ như quyến luyến, bám víu lấy cặc cậu không muốn rời. Mỗi lần ấn vào, chúng lại mở ra, mềm mại đón nhận, rồi lại siết chặt.

Yến nằm dưới thân con trai, đôi mắt cô nhắm nghiền, hàng mi dài cong vút khẽ run run theo từng nhịp thúc. Khuôn mặt cô lúc này thật đẹp, một vẻ đẹp đầy đam mê và khao khát. Đôi má đỏ bừng như hai quả đào chín, làn da trắng hồng lấm tấm những giọt mồ hôi li ti, đôi môi đỏ mọng hé mở để lộ hàm răng trắng đều đặn. Từ trong cổ họng cô phát ra những âm thanh khe khẽ, nửa như rên rỉ, nửa như thở dài, đầy khoái lạc.

"Mẹ... mẹ đẹp lắm" Minh cúi xuống thì thầm vào tai mẹ, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhỏ nhắn đã đỏ ửng lên vì kích thích. Cậu vừa nói vừa vẫn duy trì nhịp thúc đều đặn, không quá nhanh, không quá chậm, vừa đủ để cả hai cùng tận hưởng.

Yến không trả lời bằng lời, cô chỉ khẽ lắc đầu, rồi hai tay choàng lên cổ con trai, kéo cậu xuống sát hơn. Ngực cô ép chặt vào ngực cậu, hai bầu vú đầy đặn bị ép thành hai hình tròn dẹt, núm vú cương cứng cọ xát vào da thịt cậu tạo nên những kích thích mãnh liệt. Cô vùi mặt vào hõm cổ Minh, hít thật sâu mùi mồ hôi quen thuộc của con trai thứ mùi mà cô đã thuộc lòng từ khi cậu còn là đứa trẻ sơ sinh nằm gọn trong lòng mẹ.

Minh cảm nhận được hơi thở gấp gáp của mẹ đang phả vào cổ mình, ấm nóng và ẩm ướt. Cậu tăng dần tốc độ, những cú thúc bắt đầu nhanh hơn, mạnh hơn, nhưng vẫn giữ được sự dịu dàng vốn có. Cả hai cơ thể cùng chuyển động theo một nhịp điệu chung, như hai con sóng đang hòa vào nhau giữa đại dương mênh mông. Chiếc giường bệnh nhỏ hẹp khẽ kêu lên những tiếng cót két theo từng nhịp thúc, hòa cùng tiếng thở hổn hển và tiếng rên rỉ khe khẽ của hai mẹ con.

"Mẹ ơi... con yêu mẹ nhiều lắm..." Minh lại thì thầm, giọng cậu đã bắt đầu run run vì khoái cảm. Cậu cúi xuống hôn lên trán mẹ, nơi những sợi tóc mai đang bết lại vì mồ hôi. Rồi cậu hôn lên mắt, lên má, lên chóp mũi, và cuối cùng là đôi môi đang hé mở.

Nụ hôn lần này thật sâu, thật dài, như muốn nuốt trọn lấy nhau. Lưỡi Minh luồn vào miệng mẹ, quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ đang co rúm lại, nhẹ nhàng mút lấy nó. Yến cũng đáp trả nụ hôn ấy, chiếc lưỡi của cô bắt đầu chủ động hơn, cũng quấn lấy lưỡi con trai, cũng mút lấy nó. Nước bọt của hai người hòa vào nhau, tiếng "chụt chụt" ướt át vang lên không ngớt.

Trong khi môi vẫn dính chặt lấy môi mẹ, hông Minh vẫn không ngừng chuyển động. Cậu thay đổi góc độ một chút, nghiêng người sang bên trái, để con cặc có thể cọ xát vào thành bên của âm đạo. Yến lập tức rên lên một tiếng lớn hơn, hai tay cô siết chặt lấy lưng con trai, móng tay bấu nhẹ vào da thịt cậu.

"Đau không mẹ?" Minh hỏi, tạm dừng chuyển động.

"Không... không đau... sướng... sướng lắm..." Yến thở hổn hển, mặt cô càng đỏ hơn khi phải thừa nhận điều đó. "Đừng dừng lại... tiếp tục đi con..."

Minh mỉm cười, cậu lại tiếp tục chuyển động, lần này là nghiêng sang bên phải. Đầu khấc của cậu cọ xát vào một điểm gồ lên nho nhỏ trong thành âm đạo của mẹ, điểm G – điểm nhạy cảm nhất của phụ nữ. Yến lại rên lên, lần này to hơn, hai chân cô co quắp lại, kẹp chặt lấy hông con trai.

"Chỗ đó... đúng chỗ đó... đừng dừng..." Yến thều thào, hai mắt cô mở to, long lanh như sắp khóc. Khoái cảm quá mãnh liệt khiến cô không thể kiểm soát được bản thân mình nữa.

Minh tập trung thúc vào điểm đó, mỗi cú thúc đều chính xác và dứt khoát. Cậu cảm nhận được lồn mẹ đang siết chặt lấy cặc mình hơn, nước dâm cũng trào ra nhiều hơn, làm cho mỗi lần cặc ra vào đều phát ra những tiếng "nhóp nhép" ướt át. Cảm giác ấy thật tuyệt vời, như được đắm mình trong một dòng suối ấm áp, mềm mại và trơn tru.

Yến bắt đầu lắc đầu liên tục, mái tóc đen dài của cô xõa tung trên gối trắng, đung đưa theo từng nhịp thúc. Cô cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên quá lớn, nhưng những âm thanh khe khẽ vẫn cứ thoát ra từ cổ họng, ngày càng nhiều và ngày càng to hơn. Cô cảm thấy như mình đang lênh đênh trên một con thuyền giữa biển khơi, từng đợt sóng khoái cảm dâng trào rồi lại hạ xuống, liên tục và không ngừng nghỉ.

"Mẹ... mẹ sướng không?" Minh hỏi, giọng cậu cũng đã run run vì khoái cảm. Mồ hôi trên trán cậu túa ra, từng giọt lăn dài xuống má, rồi rơi xuống ngực mẹ, hòa vào những giọt mồ hôi của cô.

"Sướng... sướng lắm con ơi... chưa bao giờ mẹ sướng thế này..." Yến thều thào, giọng cô như lạc hẳn đi. Cô mở mắt ra, nhìn thẳng vào mắt con trai. Trong đôi mắt ấy, Minh thấy được cả một bầu trời yêu thương, đam mê và khao khát.

Minh cúi xuống hôn lên mắt mẹ, rồi lại tiếp tục chuyển động. Lần này cậu thay đổi tư thế, rút cặc ra khỏi lồn mẹ, rồi nhẹ nhàng lật người cô nằm nghiêng. Cậu nằm sát sau lưng mẹ, một tay luồn qua dưới cổ cô, tay kia nắm lấy cặc chĩa vào khe lồn từ phía sau. Tư thế này được gọi là tư thế úp thìa, rất thích hợp cho những giây phút âu yếm nhẹ nhàng.

"Mẹ ơi... con vào nhé..." Minh thì thầm, rồi từ từ ấn hông tới.

Con cặc lại một lần nữa chui vào lồn mẹ, nhưng lần này ở một góc độ hoàn toàn khác. Cảm giác cũng khác hẳn nó như sâu hơn, chặt hơn, và ấm áp hơn. Yến khẽ rên lên khi cảm nhận con cặc của con trai đang từ từ lấp đầy khoảng trống trong cơ thể mình. Cô với tay ra sau, đặt lên hông Minh, như muốn giữ cậu lại, như muốn cậu đừng rời xa.

Minh bắt đầu chuyển động, chậm rãi và nhẹ nhàng. Tay cậu vòng ra trước, nhẹ nhàng xoa lên bụng mẹ, nơi làn da trắng hồng mịn màng đang phập phồng theo từng nhịp thở. Rồi tay cậu di chuyển lên cao hơn, nắm lấy một bên bầu ngực đầy đặn, nhẹ nhàng bóp. Ngón tay cậu tìm đến núm vú đã cương cứng, vê nhẹ nó.

"Ư... ưm..." Yến rên lên, tay cô đặt lên tay con trai, như muốn ngăn cản nhưng cũng như muốn giữ nó ở đó. Cô xoay nhẹ đầu, tìm kiếm môi con trai. Minh hiểu ý, cậu cúi xuống hôn lên môi mẹ từ phía sau. Nụ hôn ở tư thế này có chút khó khăn, nhưng lại rất ngọt ngào và lãng mạn.

Hai người cứ thế quấn lấy nhau, chuyển động theo một nhịp điệu chậm rãi, đều đặn. Không còn sự vội vàng, không còn sự thô bạo, chỉ còn lại sự âu yếm, dịu dàng và tràn ngập yêu thương. Cả căn phòng nhỏ như được bao phủ bởi một bầu không khí ấm áp, ngọt ngào, của tình yêu và sự kết nối giữa hai con người.

Được một lúc, Minh từ từ ngồi dậy, kéo mẹ ngồi dậy theo. Cậu ngồi tựa lưng vào thành giường, hai chân duỗi thẳng, rồi kéo mẹ ngồi lên đùi mình. Yến hiểu ý, cô xoay người lại, mặt đối mặt với con trai, rồi từ từ hạ người xuống. Bàn tay thon dài của cô nắm lấy con cặc đang cương cứng, chĩa nó vào khe lồn đang ướt nhẹp.

"Để mẹ tự làm..." Yến thì thầm, mặt cô đỏ bừng vì xấu hổ. Đây là lần đầu tiên cô chủ động như thế này, và điều đó khiến cô vừa ngượng ngùng vừa phấn khích.

Minh gật đầu, hai tay cậu đặt lên eo mẹ, nhẹ nhàng đỡ lấy cô. Cậu nhìn xuống chỗ hai cơ thể sắp nối liền, con cặc cương cứng đang chĩa thẳng lên trời, đầu khấc đỏ tím bóng loáng vì nước dâm của mẹ, và cái lồn hồng hào đang hé mở, sẵn sàng đón nhận.

Yến từ từ hạ người xuống. Đầu khấc chạm vào hai mép lồn, tách chúng ra, rồi từ từ chui vào bên trong. Cô cắn chặt môi, hai mắt nhắm nghiền, khuôn mặt đầy vẻ tập trung và khoái cảm. Từng centimet một của con cặc biến mất vào sâu trong cơ thể cô, cho đến khi toàn bộ thân cặc đã chui trọn vào bên trong.

"Hư... sâu quá..." Yến thở hổn hển, hai tay cô choàng lên vai con trai, bấu chặt. Ở tư thế này, con cặc của Minh vào sâu hơn bao giờ hết, đầu khấc chạm thẳng vào tử cung của cô, tạo nên một cảm giác vừa đau đớn vừa sướng khoái vô cùng.

"Mẹ có sao không?" Minh lo lắng hỏi, tay cậu vuốt nhẹ lên lưng mẹ.

"Không sao... để mẹ quen một chút..." Yến thều thào, cô vẫn ngồi im, để cơ thể thích nghi với kích thước của con trai. Lồn cô co bóp liên tục quanh thân cặc, như đang massage cho nó. Cảm giác ấy khiến Minh suýt rên lên thành tiếng.

Một lúc sau, Yến bắt đầu chuyển động. Cô nhấp lên nhấp xuống, chậm rãi lúc đầu, rồi nhanh dần. Cặp mông tròn lẳn của cô đập vào đùi Minh tạo thành những tiếng "bốp bốp" khe khẽ. Bộ ngực đầy đặn của cô nảy lên nảy xuống ngay trước mặt Minh, như hai quả bóng trắng hồng đang nhảy múa trong không khí.

Minh không thể rời mắt khỏi cảnh tượng ấy. Cậu cúi xuống, há miệng ngậm lấy một bên núm vú hồng hào, mút nhẹ. Lưỡi cậu liếm quanh quầng vú, rồi lại mút mạnh hơn. Yến rên lên, tay cô vùi vào tóc con trai, ấn đầu cậu sát vào ngực mình hơn.

"Con... con bú mẹ đi... bú mẹ như hồi nhỏ ấy..." Yến thì thầm, giọng đầy yêu thương và khao khát. Cô nhớ những ngày tháng ấy, khi Minh còn là một đứa trẻ sơ sinh, nằm gọn trong lòng cô, miệng ngậm lấy núm vú cô mà bú từng dòng sữa ngọt ngào. Bây giờ, cũng đứa con trai ấy, cũng đang ngậm lấy núm vú cô, nhưng trong một hoàn cảnh hoàn toàn khác.

Minh bú mẹ như một đứa trẻ, miệng cậu mút lấy núm vú, lưỡi liếm nhẹ lên đầu ti. Dù không còn sữa, nhưng cảm giác ấy vẫn thật tuyệt vời, thật thân thuộc và ấm áp. Cậu chuyển từ bên này sang bên kia, bú đều cả hai bên, không thiên vị bên nào.

Trong khi miệng vẫn bận rộn với bộ ngực mẹ, hông Minh bắt đầu thúc lên từ dưới, phối hợp với nhịp nhấp của mẹ. Hai người cùng chuyển động, tạo nên một sự đồng điệu hoàn hảo. Khi Yến nhấp xuống, Minh thúc lên, con cặc càng vào sâu hơn. Khi Yến nhấc lên, Minh hạ xuống, con cặc rút ra một nửa.

Đúng lúc cả hai đang quấn lấy nhau trong khoái cảm tột đỉnh, Minh bất ngờ thay đổi cách xưng hô. Cậu nhìn thẳng vào mắt mẹ, đôi mắt đen láy đầy đam mê và tình cảm, và thì thầm bằng một giọng run run vì khoái cảm và xúc động:

"Yến... anh yêu em..."

Yến giật bắn mình. Đôi mắt cô mở to, nhìn thẳng vào con trai với vẻ bất ngờ tột độ. Trong một khoảnh khắc, cô tưởng mình nghe nhầm. Minh vừa gọi cô là gì? "Yến"? Và xưng "anh"? Cách xưng hô ấy – cách xưng hô của một người đàn ông với người phụ nữ mình yêu khiến tim cô như ngừng đập trong một giây.

"Minh... con... con vừa gọi mẹ là gì?" Yến thở hổn hển, giọng cô run run vì bất ngờ và một cảm xúc kỳ lạ mà cô không thể gọi tên.

Minh không trả lời ngay. Cậu vẫn tiếp tục chuyển động, hông cậu vẫn thúc lên đều đặn, con cặc vẫn ra vào lồn mẹ với nhịp điệu chậm rãi nhưng sâu lắng. Cậu cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi môi đang run rẩy vì bất ngờ của mẹ, rồi thì thầm:

"Anh gọi em là Yến. Còn anh là Minh. Không phải mẹ con nữa. Anh muốn Yến làm bạn gái của anh. Được không?"

Yến cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cách xưng hô mới này – "anh" và "em", "Minh" và "Yến" nó khác hẳn với cách xưng hô "mẹ con" trước đây. Nó không còn là tình mẫu tử nữa, mà là tình yêu nam nữ thực sự. Và điều đó khiến cô vừa bàng hoàng, vừa phấn khích đến tột độ. Lồn cô bất giác siết chặt lấy con cặc của Minh hơn, như một phản xạ vô thức trước sự kích thích từ lời tỏ tình táo bạo ấy.

"Con... con điên rồi... mẹ là mẹ của con mà..." Yến thều thào, nhưng giọng cô không còn chút sức thuyết phục nào. Cô biết mình đã hoàn toàn thuộc về cậu từ lâu rồi.

"Không. Từ giờ phút này, Yến không phải là mẹ của anh nữa. Là người đàn bà của anh. Là tình yêu của đời anh, đồng ý làm bạn gái của Minh nhé?" Minh nói, giọng cậu đầy cương quyết và chiếm hữu. Cậu nhấn mạnh từng từ, và mỗi từ lại đi kèm với một cú thúc sâu, khiến Yến rên lên từng hồi.

"Đồ... đồ ngốc... đã địt người ta như này rồi... còn hỏi nữa..." Yến thì thầm, mặt cô đỏ bừng như gấc, đôi mắt long lanh như sắp khóc. "Nếu... nếu người ta không đồng ý... thì còn cho anh làm như này à..."

Minh nghe vậy, lòng cậu như vỡ òa trong hạnh phúc. Cậu ôm chặt lấy mẹ không, bây giờ là Yến, bạn gái của cậu và thì thầm vào tai cô: "mẹ ơi... anh yêu em... yêu em nhiều lắm..."

"Em cũng yêu anh... Minh à..." Yến thì thầm đáp lại, và lần đầu tiên, cô gọi tên con trai mình như gọi một người đàn ông, một người tình. Cảm giác ấy thật lạ lẫm, nhưng cũng thật ngọt ngào và hạnh phúc.

Cách xưng hô mới như một liều thuốc kích thích cực mạnh, khiến cả hai càng thêm phấn khích và cuồng nhiệt. Họ không còn là mẹ con nữa, mà là hai người yêu nhau, đang quấn lấy nhau trong khoái cảm tột đỉnh. Tiếng "Yến ơi", "Minh ơi" vang lên không ngớt, xen lẫn với những tiếng rên rỉ và thở hổn hển.

Minh thúc mạnh thêm vài cú nữa, rồi ôm chặt lấy Yến, hông cậu áp sát vào mông cô. Đầu khấc chạm thẳng vào tử cung, và rồi...

"Yến ơi... anh ra đây... a... a..." Minh rên lên, toàn thân cậu cứng đờ. Những tia tinh trùng đầu tiên bắn mạnh từ đầu khấc, xịt thẳng vào sâu trong tử cung của Yến. Cảm giác nóng hổi và đặc quánh của tinh dịch tràn vào bên trong khiến Yến cũng run lên.

"Á... á... Minh ơi... em cũng ra... anh ơi..." Yến rú lên, toàn thân cô run lẩy bẩy như bị điện giật. Lồn cô co bóp dữ dội quanh con cặc của Minh, như muốn hút cạn từng giọt tinh cuối cùng. Nước dâm của cô cũng ồ ạt trào ra, hòa vào dòng tinh dịch đang được bơm vào.

Cả hai cùng lên đỉnh, cùng run rẩy, cùng thở hổn hển trong vòng tay nhau. Họ ôm chặt lấy nhau, như sợ rằng nếu buông ra, người kia sẽ tan biến mất. Khoảnh khắc ấy, không còn ai khác trên thế giới này, chỉ còn hai người họ - Minh và Yến, hai người yêu nhau, đang hòa làm một trong khoái cảm tột đỉnh.

Một lúc lâu sau, cơn co thắt mới dần dần lắng xuống. Yến gục đầu vào vai Minh, thở hổn hển, toàn thân cô như không còn chút sức lực nào. Minh cũng thở không ra hơi, nhưng tay cậu vẫn ôm chặt lấy Yến, vuốt ve tấm lưng đẫm mồ hôi của cô.

"Yến ơi..." Minh thì thầm, giọng cậu vẫn còn run run.

"Ơi..." Yến đáp, giọng cô cũng run run không kém. Cái tên "Yến" từ miệng con trai không, từ miệng người yêu nghe thật lạ lẫm nhưng cũng thật ngọt ngào.

"Anh yêu em."

"Em cũng yêu anh."

Hai người cứ thế ôm nhau thật lâu, tận hưởng dư âm của khoái cảm vừa qua. Con cặc của Minh đã bắt đầu xìu xuống, nhưng vẫn còn nằm trong lồn Yến, như không muốn rời xa. Dòng tinh dịch bắt đầu trào ra từ khe lồn, chảy dọc xuống đùi cả hai, nhưng họ không quan tâm. Điều quan trọng nhất lúc này là được ở bên nhau, được ôm lấy nhau, được cảm nhận hơi ấm của nhau. Họ không còn là mẹ con nữa. Họ là Minh và Yến hai người yêu nhau, hai tâm hồn đồng điệu, hai cơ thể hòa quyện. Và tình yêu ấy, dù có bị cả thế giới nguyền rủa, thì họ cũng sẽ mãi mãi bên nhau.
 
hay quá bác. Nếu bác có bán thì em mua ủng hộ bác nha. Hoặc cần donet nha bác
em vẫn đang viết, tác phẩm đầu tay nên tâm huyết không muốn dính dáng mua bán gì, dù sao cảm ơn bác nhé, động viên em bằng cách like với cmt cho rôm nhé. chứ em thấy nhiều người đọc, em mới viết nhanh, còn không là lười lắm haha ))
 
Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác giả: Saclangno1zzz

Chương 42 – Ranh Giới Cuối Cùng Tan Biến

Trong căn phòng nhỏ, không khí vẫn còn đặc quánh mùi mồ hôi và tinh dịch chứng tích của cuộc hoan lạc vừa qua giữa hai con người vừa vượt qua ranh giới cuối cùng của luân thường đạo lý.

Yến vẫn nằm gọn trong vòng tay Minh, cơ thể trần trụi của áp sát vào lồng ngực săn chắc của cậu. Bộ ngực đầy đặn, căng tròn như hai quả dưa lê chín mọng ép chặt vào ngực cậu, tạo thành hai hình bầu dục mềm mại. Những giọt mồ hôi li ti vẫn còn lấm tấm trên làn da trắng hồng mịn màng của , lấp lánh dưới ánh đèn như được phủ một lớp kim tuyến. Mái tóc đen dài xõa tung trên gối, vài sợi dính bết vào gò má ửng hồng. Đôi mắt long lanh của bà lim dim, hàng mi dài cong vút thỉnh thoảng lại run nhẹ, như hai cánh bướm đậu trên đóa hoa.

Minh cúi xuống nhìn người đàn bà trong vòng tay mình. Không, không phải là "mẹ" nữa. Bây giờ, bà là Yến bạn gái của cậu, người đàn bà của cậu, tình yêu của đời cậu. Cách xưng hô mới ấy như một phép màu, xóa nhòa mọi ranh giới, mọi rào cản, để lại chỉ còn tình yêu thuần khiết giữa hai con người.

"Yến này..." Minh thì thầm, giọng cậu vẫn còn khàn đặc vì khoái cảm chưa tan hết. Bàn tay cậu nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần của , cảm nhận từng đường cong mềm mại dưới lòng bàn tay.

"Dạ..." Yến đáp, giọng cũng run run không kém. Mỗi lần nghe Minh gọi mình như thế, tim lại đập nhanh hơn một nhịp. Cảm giác ấy thật lạ lẫm không còn là tình mẫu tử thiêng liêng, mà là tình yêu nam nữ đầy đam mê và khao khát.

Nghe từ dạ ngon như mía lùi của mẹ, Minh không kìm được nói: "Anh vẫn chưa đủ. Anh muốn em thêm nữa.", và con cặc cậu vốn đã bắt đầu xìu xuống sau cơn xuất tinh lại bắt đầu ngóc lên, cương cứng trở lại một cách đầy kiêu hãnh. Đầu khấc đỏ tím chạm vào đùi Yến, nóng hổi và ẩm ướt.

Yến cảm nhận được sự thay đổi ấy, mặt bà lại đỏ bừng lên. đánh nhẹ vào ngực Minh, giọng nũng nịu: "Đồ quỷ con! Mới vừa xong đã lại... Anh ăn thuốc kích dục hay sao mà sung sức thế?"

Minh cười khẽ, nụ cười của cậu thật tươi, thật ấm áp. "Tại em đẹp quá, anh không cưỡng lại được. Yến này... lần này cho anh địt em ở tư thế khác nhé?"

Yến nghe từ "địt" thô tục ấy từ miệng Minh mà lòng bà lại dâng lên một niềm phấn khích khó tả. khẽ gật đầu, đôi mắt long lanh nhìn cậu đầy chờ đợi.

Minh từ từ ngồi dậy, kéo Yến dậy theo. Cậu nhẹ nhàng xoay người bà lại, để chống hai tay và hai đầu gối xuống giường, cặp mông tròn lẳn chĩa thẳng về phía cậu.

Yến cảm thấy thật xấu hổ khi phải ở trong tư thế này. Cặp mông trắng tròn của như đang phơi bày hoàn toàn trước mắt con trai không, trước mắt người yêu. Khe lồn ướt đẫm, hai mép thịt mập mạp đang hé mở, nước dâm vẫn còn rỉ ra, hòa với dòng tinh dịch trắng đục từ lần xuất tinh trước. Tất cả như một lời mời gọi không thể chối từ.

"Đẹp quá... Yến à, em có biết em đẹp đến mức nào không?" Minh thì thầm, hai tay cậu đặt lên cặp mông căng tròn, nhẹ nhàng vuốt ve. Làn da mịn màng, mềm mại như nhung lụa dưới lòng bàn tay cậu. Cậu cúi xuống, đặt một nụ hôn lên bầu mông trái, rồi lên bầu mông phải, rồi dọc theo khe mông sâu hun hút.

"Đừng... đừng hôn chỗ đó... nhột lắm..." Yến rên lên, nhưng không hề có ý định tránh né. Ngược lại, bà còn ưỡn mông lên cao hơn, như muốn dâng hiến tất cả cho người đàn ông phía sau.

Minh không nhịn được nữa. Cậu nắm lấy con cặc đang cương cứng, dí đầu khấc vào khe lồn ướt nhẹp. Đầu khấc chạm vào hai mép thịt mập mạp, từ từ tách chúng ra, rồi...

"Phập!"

Một tiếng động ướt át vang lên. Con cặc của Minh chui tọt vào lồn Yến trong một nhịp duy nhất, sâu đến tận cổ tử cung. Cảm giác ở tư thế này khác hẳn con cặc như vào sâu hơn, chặt hơn, và ấm áp hơn. Những nếp gấp trong thành âm đạo của Yến như siết chặt lấy toàn bộ thân cặc, massage nó từng hồi.

"Á... sâu quá... anh ơi..." Yến rên lên, hai tay bà bấu chặt vào ga giường. Ở tư thế này, cảm thấy mình thật dâm đãng, thật lẳng lơ, như một con đĩ đang dâng hiến cơ thể cho người tình. Nhưng điều đó lại khiến phấn khích đến tột độ.

Minh bắt đầu chuyển động. Cậu nắm lấy eo Yến, kéo sát vào người mình, rồi đẩy ra. Những cú thúc ở tư thế doggy thật mạnh mẽ, thật dứt khoát. Mỗi lần cậu đẩy vào, bụng cậu đập vào mông Yến tạo thành những tiếng "bốp bốp" vang dội. Mỗi lần cậu rút ra, con cặc lại kéo theo một dòng nước dâm trắng đục, chảy dọc xuống đùi .

"Yến ơi... lồn em siết anh chặt quá... sướng quá..." Minh rên lên, tay cậu bóp mạnh vào cặp mông căng tròn, cảm nhận sự đàn hồi tuyệt vời của nó.

"Anh ơi... anh địt em sâu quá... chạm đến tử cung rồi... sướng quá... em sướng muốn chết luôn..." Yến rên rỉ, giọng bà đứt quãng theo từng nhịp thúc. không còn là người mẹ đoan trang nữa, là một người đàn bà đang được người tình địt, và tận hưởng từng giây phút của khoái cảm ấy.

Minh cúi xuống, áp ngực vào lưng Yến. Tay cậu vòng ra trước, nắm lấy hai bầu ngực đang đung đưa dữ dội, bóp mạnh. Ngón tay cậu tìm đến hai núm vú đã cương cứng, vê nhẹ. Miệng cậu hôn lên gáy , lên vai , thì thầm những lời dâm đãng:

"Yến à... em là mẹ của anh đấy... vậy mà giờ anh đang địt em... anh đang địt mẹ của anh đấy... em có thấy dâm không?"

Yến run lên khi nghe những lời ấy. Sự thật ấy sự thật rằng bà là mẹ của Minh, và bây giờ bà đang bị chính con trai mình địt khiến vừa xấu hổ tột độ, vừa phấn khích đến phát điên. Lồn siết chặt lấy cặc Minh hơn, như một phản xạ vô thức.

"Anh... anh đừng nói nữa... xấu hổ lắm..." Yến thều thào, nhưng rồi bà lại thì thầm, giọng đầy dâm đãng: "Nhưng mà... em thích... em thích được anh địt... em thích được con trai của em địt..."

Minh nghe vậy, máu trong người cậu như sôi lên. Cậu thúc mạnh hơn, nhanh hơn, như một cái máy khoan không biết mệt mỏi. Con cặc ra vào lồn Yến với tốc độ điên cuồng, đầu khấc đập liên hồi vào tử cung, khiến bà rên lên không ngớt.

"Em yêu anh không?" Minh hỏi, giọng cậu đầy chiếm hữu.

"Yêu... em yêu anh... yêu anh nhiều lắm..." Yến thều thào.

"Yêu ai? Nói tên anh đi." Minh thúc mạnh một cái.

"Yêu Minh... em yêu Minh... yêu con trai của em..." Yến rên lên, nước mắt trào ra vì xấu hổ và khoái cảm.

"Vậy em là gì của anh?"

"Em... em là mẹ của anh... cũng là bạn gái của anh... là người đàn bà của anh..." Yến đáp, giọng đã lạc hẳn đi vì khoái cảm.

"Giỏi lắm. Bây giờ thì gọi anh đi. Gọi tên anh đi."

"Minh... Minh ơi... anh địt em sướng quá... em yêu anh... yêu cặc anh... yêu tất cả mọi thứ của anh..." Yến rên rỉ, những lời dâm đãng nhất cứ thế tuôn ra khỏi đôi môi đỏ mọng của .

Minh không thể chịu đựng thêm được nữa. Cậu rút cặc ra khỏi lồn Yến, rồi nhẹ nhàng lật người bà nằm ngửa xuống giường. Cậu trườn lên trên người , nhưng không đè lên , mà nằm xuống bên cạnh, rồi kéo nằm lên người mình. Tư thế này Yến nằm trên Minh, lưng áp vào bụng cậu, hai chân dang rộng, còn cậu từ phía dưới thúc lên tạo nên một cảm giác vô cùng mới lạ và kích thích.

Yến nằm trên người Minh, lưng cô áp sát vào bụng cậu. Cô có thể cảm nhận được từng múi cơ săn chắc của cậu đang ép vào lưng mình, có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của cậu đang phả vào gáy mình. Và đặc biệt, có thể cảm nhận được con cặc đang cương cứng của cậu đang chĩa thẳng lên trời, chạm vào khe mông .

"Minh ơi... anh định làm gì thế?" Yến thì thầm, giọng bà run run vì hồi hộp và mong chờ.

"Anh muốn địt em ở tư thế này. Em nằm im nhé, để anh làm hết." Minh thì thầm, rồi cậu nhẹ nhàng nâng mông Yến lên một chút, tay kia nắm lấy con cặc, chĩa nó vào khe lồn đang ướt nhẹp.

"Anh vào nhé... Yến..."

"Vâng... anh vào đi... vào sâu đi... em muốn anh..."

Minh từ từ ấn hông lên. Con cặc chui vào lồn Yến từ phía dưới, một góc độ hoàn toàn mới. Cảm giác lần này cũng khác hẳn con cặc như cọ xát vào thành trước của âm đạo, chạm vào điểm G một cách chính xác và mãnh liệt.

"Á... sướng quá... anh ơi... chỗ đó... đúng chỗ đó..." Yến rên lên, hai tay cô bấu chặt vào đùi Minh. Ở tư thế này, bà hoàn toàn bất lực, không thể kiểm soát được gì, chỉ có thể nằm im và tận hưởng những cú thúc từ phía dưới.

Minh bắt đầu chuyển động. Cậu thúc lên từ dưới, chậm rãi nhưng mạnh mẽ. Mỗi cú thúc đều chạm vào điểm G của Yến, khiến cô rên lên từng hồi. Hai tay cậu vòng ra trước, nắm lấy hai bầu ngực đang nảy lên nảy xuống, bóp nhẹ.

"Yến à... em có biết anh yêu em nhiều thế nào không?" Minh thì thầm vào tai Yến, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhỏ nhắn của cô.

"Em... em không biết... anh nói đi..." Yến thều thào, giọng cô đứt quãng vì khoái cảm.

"Anh yêu em từ khi còn là một thằng nhóc. Yêu em từ cái nhìn đầu tiên. Yêu em từ khi anh còn chưa biết yêu là gì. Cả cuộc đời anh, chỉ có mình em thôi." Minh nói, giọng cậu đầy chân thành và xúc động.

Yến nghe những lời ấy, nước mắt bà lại trào ra. Lần này không phải vì xấu hổ, mà vì hạnh phúc. Cô xoay nhẹ đầu, tìm kiếm môi Minh. Cậu hiểu ý, cúi xuống hôn lên môi bà. Nụ hôn thật sâu, thật dài, như muốn truyền tải tất cả tình yêu thương mà cả hai dành cho nhau.

"Em cũng yêu anh... yêu Minh của em... yêu con trai của em... yêu tất cả mọi thứ thuộc về anh..." Yến thì thầm trong nụ hôn.

Minh thúc mạnh thêm vài cú nữa, rồi ôm chặt lấy Yến. Cậu cảm nhận được tinh hoàn mình đang co thắt lại, dòng tinh trùng đang sôi sục chờ đợi được phóng ra.

"Yến ơi... anh sắp ra rồi... anh muốn ra trong em... có được không?"

"Được... anh ra đi... ra trong em đi... em muốn anh bắn đầy tinh vào lồn em..." Yến rên lên, những lời dâm đãng nhất cứ thế tuôn ra.

"Vậy em nói đi. Nói anh ra đi. Nói anh bắn tinh vào lồn mẹ của anh đi."

Yến run lên khi nghe câu nói ấy. Sự thật ấy sự thật rằng bà là mẹ của Minh, và bây giờ bà đang cầu xin con trai mình bắn tinh vào lồn mình khiến cô vừa xấu hổ tột độ, vừa phấn khích đến phát điên. Nhưng bà không còn quan tâm nữa. Cô đã hoàn toàn thuộc về Minh, và cô sẵn sàng làm mọi thứ vì cậu.

"Anh ơi... Minh ơi... ra đi anh... bắn tinh vào lồn mẹ của anh đi... bắn đầy tinh vào lồn em đi... em muốn mang thai con của anh... em muốn sinh con cho anh..." Yến rên lên, những lời dâm đãng và điên rồ nhất cứ thế tuôn ra khỏi đôi môi đỏ mọng của bà.

Minh nghe những lời ấy, cậu như phát điên. Cậu thúc mạnh thêm vài cú nữa, rồi...

"Yến ơi... anh ra đây... a... a... a..." Minh rên lên, toàn thân cậu cứng đờ. Những tia tinh trùng đầu tiên bắn mạnh từ đầu khấc, xịt thẳng vào sâu trong tử cung của Yến. Cảm giác nóng hổi và đặc quánh của tinh dịch tràn vào bên trong khiến Yến cũng run lên.

"Á... á... á... Minh ơi... em cũng ra... anh ơi... con ơi..." Yến rú lên, toàn thân bà run lẩy bẩy như bị điện giật. Lồn cô co bóp dữ dội quanh con cặc của Minh, như muốn hút cạn từng giọt tinh cuối cùng. Nước dâm của cô cũng ồ ạt trào ra, hòa vào dòng tinh dịch đang được bơm vào.

Cả hai cùng lên đỉnh, cùng run rẩy, cùng thở hổn hển trong vòng tay nhau. Họ ôm chặt lấy nhau, như sợ rằng nếu buông ra, người kia sẽ tan biến mất. Khoảnh khắc ấy, không còn ai khác trên thế giới này, chỉ còn hai người họ - Minh và Yến, hai người yêu nhau, đang hòa làm một trong khoái cảm tột đỉnh.

Một lúc lâu sau, cơn co thắt mới dần dần lắng xuống. Yến gục đầu vào vai Minh, thở hổn hển, toàn thân bà như không còn chút sức lực nào. Minh cũng thở không ra hơi, nhưng tay cậu vẫn ôm chặt lấy Yến, vuốt ve tấm lưng đẫm mồ hôi của bà.

"Yến ơi..." Minh thì thầm, giọng cậu vẫn còn run run.

"dạ..." Yến đáp, giọng run run ngọt ngào.

"Mẹ ơi,...Anh yêu em."

"Em cũng yêu anh. Yêu Minh của em. Yêu con trai của em. Yêu người đàn ông của đời em."

Hai người cứ thế ôm nhau thật lâu, tận hưởng dư âm của khoái cảm vừa qua. Họ không còn là mẹ con nữa. Họ là Minh và Yến hai người yêu nhau, hai tâm hồn đồng điệu, hai cơ thể hòa quyện. Và tình yêu ấy, dù có bị cả thế giới nguyền rủa, thì họ cũng sẽ mãi mãi bên nhau.

Minh nhẹ nhàng rút con cặc đã mềm ra khỏi lồn Yến. Một dòng tinh dịch trắng đục trào ra từ khe lồn, chảy dọc xuống đùi bà, thấm ướt cả ga giường. Cậu nhìn cảnh tượng ấy với ánh mắt thỏa mãn và tự hào. Đó là dấu ấn của cậu. Đó là bằng chứng rằng Yến – mẹ của cậu, bạn gái của cậu, người đàn bà của cậu – đã hoàn toàn thuộc về cậu.

"Để anh bế em đi tắm nhé." Minh thì thầm, rồi nhẹ nhàng bế Yến lên như bế một đứa trẻ.

Yến ngoan ngoãn vòng tay qua cổ Minh, để mặc cậu bế mình vào phòng tắm. Bà không còn xấu hổ nữa, không còn ngượng ngùng nữa. Bà đã là của Minh, và bà hạnh phúc vì điều đó.

Trong phòng tắm nhỏ, Minh nhẹ nhàng lau người cho Yến. Cậu lau mặt, lau cổ, lau ngực, lau bụng, lau xuống đùi, và cuối cùng là lau sạch dòng tinh dịch đang chảy ra từ khe lồn. Mỗi động tác của cậu đều thật dịu dàng, thật trân trọng, như đang nâng niu một báu vật vô giá.

Yến ngồi im, để mặc Minh chăm sóc mình. Bà nhìn gương mặt điển trai của cậu, lòng tràn ngập yêu thương và hạnh phúc. Bà biết rằng, dù sau này có chuyện gì xảy ra, thì bà cũng sẽ mãi yêu thương người đàn ông này người đàn ông vừa là con trai bà, vừa là người yêu của bà.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ cho cả hai, Minh lại bế Yến trở lại giường. Cậu nhẹ nhàng đặt bà nằm xuống, đắp chăn cho bà, rồi nằm xuống bên cạnh. Hai người lại ôm lấy nhau, chìm vào giấc ngủ ngắn sau cuộc hoan lạc mệt nhoài.

Yến thì thầm vào tai Minh: "Minh à... cảm ơn anh đã yêu em. Cảm ơn anh đã cho em biết thế nào là tình yêu thực sự. Dù sau này có chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ mãi mãi yêu anh."

Minh siết chặt vòng tay, thì thầm đáp lại: "Anh cũng vậy. Anh sẽ mãi mãi yêu em, Yến của anh. Mãi mãi."
 
Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác giả: Saclangno1zzz

Chương 43 – Đường có vị gì!

Cơn mưa rào bất chợt đổ xuống thành phố, những hạt nước trong veo va vào khung cửa kính tạo nên một bản nhạc không lời đầy mê hoặc. Trong căn phòng bệnh viện ngập tràn ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ, hai con người vừa trải qua cơn hoan lạc tột đỉnh đang nằm im trong vòng tay nhau, lắng nghe nhịp thở của đối phương và tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài.

Minh khẽ cựa mình, cánh tay săn chắc của cậu vẫn ôm trọn lấy thân hình mềm mại của Yến. Bàn tay cậu nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần của bà, những ngón tay lướt đi như những cánh bướm đậu trên làn da trắng mịn. Yến nằm nghiêng, đầu tựa vào hõm vai cậu, mái tóc đen dài xõa tung trên gối và trên cánh tay cậu như những dòng suối đêm. Hơi thở của bà đã dần đều đặn trở lại sau cơn khoái lạc, nhưng đôi má vẫn còn ửng hồng như hai cánh hoa đào mới nở.

"Yến này..." Minh cất tiếng gọi, thanh âm trầm ấm như tiếng đàn cello vang lên trong không gian tĩnh mịch.

"Em đây..." Yến khẽ đáp, giọng bà nhỏ nhẹ như tiếng mưa rơi ngoài kia. Mỗi lần nghe Minh gọi mình như thế, tim bà lại đập nhanh hơn một nhịp, như thiếu nữ mới biết yêu lần đầu.

Minh cúi xuống, đặt một nụ hôn thật khẽ lên vầng trán cao thanh tú của bà. "Anh đang nghĩ về chuyện lúc nãy. Về những gì em đã nói. Về việc em đồng ý làm bạn gái của anh."

Yến im lặng một lúc, đôi mắt long lanh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa đang thi nhau chảy dài trên mặt kính. Bà khẽ thở dài, một tiếng thở dài chất chứa bao nỗi niềm khó tả. "Minh à... em biết anh yêu em. Em cũng yêu anh, yêu rất nhiều. Nhưng mà..."

"Nhưng mà sao?" Minh hỏi, cánh tay cậu siết chặt lấy bà hơn, như sợ rằng người trong lòng sẽ tan biến mất.

"Nhưng mà em đã bốn mươi hai tuổi rồi. Còn anh, anh mới chỉ mười chín. Anh còn cả một tương lai rộng mở phía trước, còn bao nhiêu cô gái trẻ đẹp, xinh tươi ngoài kia. Anh đừng vì tấm thân già này của em mà bỏ lỡ những điều tốt đẹp hơn." Yến nói, giọng bà run run như sắp khóc.

Minh lắc đầu, cậu xoay người Yến lại để đối diện với mình. Ánh mắt cậu nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của bà, đôi mắt đẹp như hai viên ngọc đen lấp lánh dưới ánh đèn. "Em nói gì vậy? Em mà già á? Em mà là tấm thân già á? Em có biết em đẹp đến mức nào không? Mỗi lần nhìn em, tim anh lại đập loạn nhịp. Mỗi lần chạm vào em, anh lại có cảm giác như lần đầu tiên. Vậy mà em bảo em già sao?"

Yến bật cười, nụ cười của bà thật đẹp, thật dịu dàng, như ánh trăng rằm soi sáng màn đêm. "Anh chỉ giỏi nịnh đầm thôi. Cái miệng của anh dẻo quẹo từ khi nào vậy? Trước đây anh có nói chuyện với em như thế này đâu."

"Trước đây anh không dám. Nhưng bây giờ thì khác rồi. Bây giờ em là bạn gái của anh, anh có quyền khen em đẹp, có quyền nói yêu em, có quyền... làm mọi thứ với em." Minh nói, giọng cậu đầy vẻ chiếm hữu nhưng cũng đầy yêu thương.

Yến đỏ mặt, bà đánh nhẹ vào ngực Minh. "Ai cho anh cái quyền đó hả? Em chưa đồng ý đâu nhé."

"Em đồng ý rồi mà. Lúc nãy em nói rồi còn gì. Em nói nếu em không đồng ý thì đã không cho anh... làm thế này rồi." Minh cười tinh nghịch, tay cậu lại bắt đầu lang thang trên cơ thể Yến.

"Này, này, bỏ tay ra. Em đang nói chuyện nghiêm túc mà." Yến vội vàng nắm lấy bàn tay đang định luồn xuống dưới của Minh. "Em nghiêm túc đấy. Anh nên tìm một cô gái trẻ, xinh đẹp, bằng tuổi anh ấy. Rồi sau này cưới về làm vợ, sinh cho em mấy đứa cháu bế bồng. Còn em... em sẽ mãi ở bên anh, nhưng là với tư cách là mẹ thôi."

Minh im lặng một lúc, đôi mắt cậu nhìn sâu vào mắt Yến như muốn đọc được những suy nghĩ sâu thẳm nhất trong lòng bà. Rồi cậu khẽ cười, nụ cười ấy không phải là nụ cười vui vẻ, mà là nụ cười của một người đã hiểu rõ mọi chuyện.

"Em biết không? Có một câu chuyện mà anh muốn kể cho em nghe." Minh nói, giọng cậu trầm xuống, đầy vẻ tâm tình.

"Câu chuyện gì thế?"

"Chuyện về một thằng nhóc mười lăm tuổi. Ngày ấy, nó vẫn còn là một đứa trẻ con, vô tư, hồn nhiên, chẳng biết yêu là gì. Nhưng rồi một ngày, nó nhìn thấy mẹ nó trong bộ bikini màu đỏ trên bãi biển. Và từ khoảnh khắc ấy, trái tim nó đã thuộc về người đàn bà ấy mãi mãi."

Yến lặng im lắng nghe, đôi mắt bà long lanh như sắp khóc. Bà biết Minh đang kể về chính mình, về lần đầu tiên cậu nhận ra tình cảm đặc biệt của mình dành cho bà.

"Suốt bốn năm sau đó, thằng nhóc ấy sống trong dằn vặt và đau khổ. Nó yêu mẹ nó, yêu đến phát điên, nhưng nó biết điều đó là sai trái. Nó cố gắng quên đi, cố gắng chối bỏ, nhưng càng cố quên, hình bóng người đàn bà ấy lại càng khắc sâu vào tim nó. Mỗi đêm, nó đều nghĩ về mẹ, nghĩ về cơ thể mẹ, nghĩ về những chuyện... những chuyện mà một đứa con không nên nghĩ về mẹ mình."

"Minh..." Yến thì thầm, tay bà đặt lên má cậu, vuốt ve nhẹ nhàng.

"Nó đã từng nghĩ rằng, có lẽ mình bị điên rồi. Có lẽ mình là một thằng bệnh hoạn. Nhưng rồi nó nhận ra, tình yêu ấy không phải là bệnh hoạn. Đó là một tình yêu thuần khiết, chân thành, xuất phát từ tận đáy lòng. Nó yêu mẹ nó không chỉ vì vẻ đẹp bên ngoài, mà còn vì tâm hồn, vì tính cách, vì tất cả những gì thuộc về người đàn bà ấy."

"Và rồi sao nữa?" Yến hỏi, giọng bà run run.

"Và rồi... thằng nhóc ấy đã có được điều nó hằng mơ ước. Người đàn bà ấy đã chấp nhận nó, đã yêu nó, đã cho nó tất cả. Bây giờ, nó là người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời. Và nó sẽ không bao giờ, không bao giờ để mất người đàn bà ấy. Dù có phải đánh đổi cả thế giới này, nó cũng cam lòng."

Nói rồi, Minh cúi xuống, hôn nhẹ lên đôi mắt đang rưng rưng của Yến. "Cho nên, em đừng bao giờ nói với anh những chuyện như tìm bạn gái trẻ hay lấy vợ nữa. Trên đời này, không có người phụ nữ nào có thể thay thế được em. Em là người duy nhất. Là mãi mãi."

Yến không kìm được nữa, nước mắt bà trào ra, lăn dài trên gò má. Những giọt nước mắt ấy không phải vì buồn bã, mà vì hạnh phúc, vì xúc động trước tình yêu mãnh liệt mà Minh dành cho bà.

"Đồ ngốc... đồ ngốc của em..." Yến thì thầm, tay bà vòng qua cổ Minh, kéo cậu xuống ôm thật chặt. "Anh biết không? Em sợ lắm. Em sợ rằng một ngày nào đó, anh sẽ nhận ra rằng em chỉ là một bà già, rằng ngoài kia có bao nhiêu cô gái trẻ đẹp hơn, xinh tươi hơn. Rồi anh sẽ bỏ em mà đi."

"Không bao giờ." Minh nói, giọng cậu đầy cương quyết. "Anh thề với em, dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ không bao giờ rời xa em. Em là hơi thở của anh, là nhịp đập của trái tim anh. Nếu mất em, anh sẽ không thể sống nổi."

"Nói dối. Trước khi có em, anh vẫn sống tốt đấy thôi." Yến phì cười, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi.

"Trước khi có em, anh chỉ là tồn tại thôi. Còn bây giờ, anh mới thực sự đang sống." Minh đáp, cậu cúi xuống hôn nhẹ lên những giọt nước mắt trên má Yến. "Em biết không? Từ ngày em chấp nhận anh, anh cảm thấy mình như được sinh ra lần nữa. Mỗi sáng thức dậy, điều đầu tiên anh nghĩ đến là em. Mỗi đêm đi ngủ, điều cuối cùng anh nghĩ đến cũng là em. Em đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh rồi."

Yến nhìn sâu vào mắt Minh, đôi mắt đen láy ấy đang phản chiếu hình ảnh của bà, một người đàn bà đang hạnh phúc đến tột cùng. "Anh có hối hận không? Khi yêu một người như em?"

"Hối hận? Tại sao phải hối hận?" Minh hỏi lại, giọng cậu đầy ngạc nhiên.

"Vì em là mẹ của anh. Vì tình yêu của chúng ta là sai trái. Vì nếu có ai biết được, anh sẽ bị cả xã hội lên án, sẽ mất hết tất cả." Yến nói, giọng bà lại bắt đầu run run.

Minh lắc đầu, cậu ôm chặt Yến hơn, như muốn truyền cho bà tất cả sức mạnh và tình yêu của mình. "Anh không quan tâm người khác nghĩ gì. Anh chỉ quan tâm em nghĩ gì thôi. Nếu em yêu anh, nếu em muốn ở bên anh, thì không gì có thể ngăn cản được anh. Cả xã hội có lên án, cả thế giới có quay lưng, anh cũng không sợ. Chỉ cần có em bên cạnh, anh sẽ vượt qua tất cả."

"Nhưng mà..."

"Không có nhưng nhị gì hết." Minh cắt ngang. "Em nghe anh nói này. Anh yêu em, Yến ạ. Yêu em hơn bất kỳ điều gì trên đời này. Em không phải là một bà già, em là người phụ nữ đẹp nhất mà anh từng gặp. Mỗi đường nét trên khuôn mặt em, mỗi đường cong trên cơ thể em, đều là những tác phẩm nghệ thuật khiến anh say mê. Và anh sẽ dành cả phần đời còn lại của mình để yêu em, để chăm sóc em, để bảo vệ em."

Yến nhìn Minh, đôi mắt bà long lanh như hai viên ngọc đen dưới ánh đèn. Bà không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cậu, như muốn khắc ghi từng lời nói, từng biểu cảm trên khuôn mặt cậu vào trong tim.

"Em có biết điều gì khiến anh yêu em nhất không?" Minh hỏi, tay cậu nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen dài của Yến.

"Là gì?"

"Là đôi mắt của em. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt ấy, anh lại thấy mình như lạc vào một thế giới khác, một thế giới chỉ có anh và em. Đôi mắt em có thể nói được mọi điều mà lời nói không thể diễn tả. Khi em vui, đôi mắt ấy long lanh như những vì sao. Khi em buồn, đôi mắt ấy lại sâu thẳm như đại dương. Và khi em nhìn anh... anh có thể cảm nhận được tất cả tình yêu mà em dành cho anh."

Yến đỏ mặt, bà cúi xuống, không dám nhìn thẳng vào Minh nữa. "Anh lúc nào cũng nói những lời khiến người ta phải đỏ mặt."

"Nhưng đó là sự thật mà." Minh cười, cậu nâng cằm Yến lên, buộc bà phải nhìn thẳng vào mình. "Còn nữa, anh yêu đôi môi của em. Đôi môi này... mỗi lần chạm vào, anh lại có cảm giác như được uống một ngụm rượu nồng, say đắm và mê hoặc."

Nói rồi, cậu cúi xuống, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của Yến. Nụ hôn ấy không vội vàng, không cuồng nhiệt, mà thật dịu dàng, thật ngọt ngào, như một lời thì thầm của tình yêu.

"Anh còn yêu cả cơ thể của em nữa." Minh tiếp tục, tay cậu bắt đầu vuốt ve dọc theo tấm lưng trần của Yến. "Cơ thể em... mỗi đường cong đều là một tuyệt tác. Bộ ngực này... nó đã nuôi anh lớn khôn, và bây giờ nó lại là thứ khiến anh phát điên mỗi khi chạm vào."

Yến rên lên khe khẽ khi bàn tay Minh chạm vào bầu ngực mình. "Đồ... đồ quỷ con... đang nói chuyện tình cảm mà lại..."

"Thì anh đang nói chuyện tình cảm đấy thôi." Minh cười tinh nghịch. "Tình yêu và tình dục là hai thứ không thể tách rời mà. Anh yêu em, nên anh mới khao khát em như thế này."

"Anh chỉ giỏi ngụy biện."

"Không phải ngụy biện. Là sự thật." Minh nói, rồi cậu lại tiếp tục vuốt ve cơ thể Yến. "Em có biết không? Mỗi lần ở bên em, anh đều cảm thấy mình là người đàn ông may mắn nhất trên đời. Được yêu em, được em yêu, được chạm vào em... đó là những điều mà trước đây anh chỉ dám mơ ước."

"Trước đây... anh đã từng mơ về em như thế nào?" Yến tò mò hỏi.

Minh cười, nụ cười của cậu có chút xấu hổ. "Anh mơ về em mỗi đêm. Mơ được ôm em, được hôn em, được... làm những chuyện như thế này với em. Nhưng mỗi sáng thức dậy, anh lại tự trách mình, tự nhủ rằng đó là những suy nghĩ bệnh hoạn, rằng mình không được phép nghĩ về mẹ như thế."

"Rồi sao nữa?"

"Rồi anh không thể kiềm chế được nữa. Mỗi lần nhìn thấy em, anh lại muốn lao đến ôm lấy em. Mỗi lần em mặc những bộ đồ gợi cảm ở nhà, anh lại phải cố gắng lắm mới không để lộ ra ngoài. Anh đã phải sống trong dằn vặt và khao khát suốt bốn năm trời."

Yến im lặng một lúc, rồi bà khẽ nói: "Em xin lỗi. Em đã không nhận ra tình cảm của anh. Em đã vô tâm quá."

"Không. Em không có lỗi gì cả. Là do anh đã giấu quá kỹ. Anh sợ rằng nếu em biết, em sẽ ghê tởm anh, sẽ đuổi anh ra khỏi nhà. Và anh không thể chịu đựng được điều đó." Minh nói, giọng cậu đầy xúc động.

"Nhưng cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã xảy ra theo cách không ai ngờ tới." Yến thì thầm, tay bà vuốt ve khuôn mặt Minh. "Và bây giờ, chúng ta đang ở đây, bên nhau, như thế này."

"Phải. Và anh sẽ không bao giờ để mất em." Minh nói, cậu cúi xuống hôn lên trán Yến. "Em biết không? Anh đã từng nghĩ rằng, nếu không có em, cuộc sống của anh sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Em là ánh sáng của đời anh, là ngọn lửa sưởi ấm trái tim anh. Nếu mất em, anh sẽ mãi mãi chìm trong bóng tối."

"Đừng nói những lời như thế. Em sẽ mãi ở bên anh mà." Yến nói, giọng bà đầy yêu thương.

"Hứa đi. Hứa với anh rằng em sẽ không bao giờ rời xa anh." Minh nói, ánh mắt cậu nhìn thẳng vào mắt Yến, đầy mong chờ.

"Em hứa. Em sẽ mãi mãi ở bên anh. Mãi mãi yêu anh. Mãi mãi là của anh." Yến đáp, giọng bà run run vì xúc động.

Minh cười, nụ cười hạnh phúc nhất mà cậu từng có. Cậu ôm chặt lấy Yến, như sợ rằng nếu buông ra, bà sẽ tan biến mất. "Cảm ơn em. Cảm ơn em đã cho anh được yêu em."

Hai người cứ thế ôm nhau thật lâu, lắng nghe nhịp tim của đối phương và tiếng mưa rơi bên ngoài. Trong khoảnh khắc ấy, không còn ai khác trên thế giới này, chỉ còn hai người họ, đang tận hưởng hạnh phúc của tình yêu cấm kỵ nhưng đầy ngọt ngào.

Một lúc sau, Yến khẽ cựa mình. "Minh này..."

"Sao thế em?"

"Em muốn hỏi anh một chuyện."

"Em hỏi đi."

"Anh... anh có bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ lấy vợ không? Một người vợ thực sự, bằng tuổi anh ấy. Để có một gia đình, có những đứa con..." Yến hỏi, giọng bà có chút ngập ngừng.

Minh thở dài, cậu biết Yến vẫn chưa hoàn toàn yên tâm về chuyện này. "Em lại nữa rồi. Anh đã nói rồi, anh không cần ai khác ngoài em. Em là vợ của anh, là gia đình của anh. Còn con cái... chúng ta đã có Nhi rồi còn gì."

"Nhưng Nhi là em gái anh, không phải con của anh."

"Thì sao đâu. Chúng ta là một gia đình. Anh, em, và Nhi. Như thế là đủ rồi." Minh nói, cậu vuốt ve mái tóc Yến. "Em đừng lo lắng về chuyện đó nữa. Anh không cần một đám cưới linh đình, không cần một người vợ danh chính ngôn thuận. Anh chỉ cần em thôi."

"Nhưng mà... em không thể sinh con cho anh được. Em đã bốn mươi hai tuổi rồi." Yến nói, giọng bà đầy buồn bã.

"Anh không cần con cái. Anh chỉ cần em." Minh khẳng định. "Với lại, em nói gì mà bốn mươi hai tuổi? Nhìn em trẻ như gái đôi mươi ấy. Nếu em muốn, chúng ta vẫn có thể có con mà."

Yến đỏ mặt, bà đánh nhẹ vào ngực Minh. "Đồ quỷ! Ai muốn có con với anh chứ!"

"Em đấy. Lúc nãy em nói rồi còn gì. Em nói em muốn mang thai con của anh, muốn sinh con cho anh." Minh cười tinh nghịch.

"Đó... đó là lúc... lúc đó em không kiểm soát được lời nói của mình." Yến lắp bắp, mặt bà càng đỏ hơn.

"Nhưng đó là sự thật mà. Em muốn có con với anh, đúng không?" Minh hỏi, ánh mắt cậu nhìn sâu vào mắt Yến.

Yến im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu. "Ừ. Em muốn. Em muốn có một đứa con với anh. Một đứa con là kết tinh tình yêu của chúng ta."

Minh cười hạnh phúc, cậu ôm chặt lấy Yến hơn. "Vậy thì chúng ta sẽ có. Anh hứa với em, một ngày nào đó, chúng ta sẽ có một đứa con. Một đứa con thực sự của chúng ta."

"Nhưng mà... người ta sẽ nói gì? Một đứa trẻ sinh ra từ mối quan hệ loạn luân..." Yến lo lắng nói.

"Chúng ta sẽ không ở đây. Chúng ta sẽ đến một nơi thật xa, nơi không ai biết chúng ta là ai. Ở đó, chúng ta sẽ sống như một gia đình bình thường. Anh sẽ đi làm, em sẽ ở nhà chăm sóc con cái. Chúng ta sẽ hạnh phúc." Minh nói, giọng cậu đầy mơ ước.

Yến nhìn Minh, đôi mắt bà long lanh như sắp khóc. "Anh... anh thực sự muốn như thế sao?"

"Thực sự. Đó là ước mơ của anh từ lâu rồi. Được sống bên em, được cùng em xây dựng một gia đình, được nhìn thấy em hạnh phúc mỗi ngày. Đó là tất cả những gì anh muốn." Minh nói, cậu cúi xuống hôn nhẹ lên trán Yến.

"Em cũng vậy. Em cũng muốn được sống bên anh, được chăm sóc anh, được yêu anh mỗi ngày." Yến thì thầm.

Hai người lại ôm lấy nhau, chìm đắm trong hạnh phúc của những lời thề non hẹn biển. Bên ngoài, cơn mưa đã dần ngớt, những hạt mưa cuối cùng rơi lộp bộp trên mái hiên, như đang vỗ tay chúc phúc cho tình yêu của họ.

"Minh này..." Yến bỗng lên tiếng sau một lúc im lặng.

"Sao thế em?"

"Em muốn nói với anh một điều. Một điều mà em đã giấu kín trong lòng suốt bao lâu nay." Yến nói, giọng bà có chút ngập ngừng.

"Em nói đi. Anh nghe đây."

Yến hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào mắt Minh. "Em... em đã yêu anh từ rất lâu rồi. Có lẽ là từ khi anh bắt đầu quan tâm đến em, chăm sóc em, bảo vệ em. Nhưng em không dám thừa nhận, vì em sợ. Em sợ rằng đó là sai trái, là tội lỗi. Em sợ rằng nếu em thừa nhận, mọi thứ sẽ sụp đổ."

"Vậy bây giờ thì sao?" Minh hỏi, giọng cậu nhẹ nhàng.

"Bây giờ... em không sợ nữa. Em đã chấp nhận tình cảm của mình, đã chấp nhận tình yêu của anh. Và em muốn nói với anh rằng... em yêu anh, Minh ạ. Yêu anh rất nhiều. Yêu anh hơn bất kỳ điều gì trên đời này."

Minh nhìn Yến, đôi mắt cậu long lanh như sắp khóc. Cậu đã chờ đợi những lời này từ rất lâu rồi. Và bây giờ, khi cuối cùng cũng được nghe chúng, cậu cảm thấy như mình đang ở trên thiên đường.

"Anh cũng yêu em, Yến ạ. Yêu em hơn tất cả mọi thứ. Và anh hứa, anh sẽ dành cả phần đời còn lại của mình để làm em hạnh phúc." Minh nói, cậu cúi xuống hôn lên môi Yến.

Nụ hôn ấy thật sâu, thật dài, như muốn truyền tải tất cả tình yêu thương mà cả hai dành cho nhau. Khi họ tách ra, cả hai đều thở hổn hển, nhưng trên môi họ là nụ cười hạnh phúc nhất.

"Em biết không? Anh đã từng nghĩ rằng, kiếp này anh sẽ không bao giờ có được em. Nhưng bây giờ, khi em đang ở đây, trong vòng tay anh, anh vẫn không thể tin được đó là sự thật." Minh thì thầm.

"Là sự thật đấy. Em đang ở đây, với anh. Và em sẽ không đi đâu hết." Yến đáp, tay bà vuốt ve khuôn mặt Minh.

"Vậy thì... em có muốn... một lần nữa không?" Minh hỏi, ánh mắt cậu lấp lánh đầy vẻ tinh nghịch.

Yến đỏ mặt, bà đánh nhẹ vào ngực Minh. " Mới vừa xong đã lại... Anh không biết mệt là gì à?"

"Mệt chứ. Nhưng mà... ở bên em, anh không bao giờ thấy mệt cả. Em như một liều thuốc kích thích vậy. Chỉ cần nhìn thấy em thôi, anh đã muốn... muốn ôm em, hôn em, và..."

"Và gì?" Yến hỏi, giọng bà đầy vẻ trêu chọc.

"Và... địt em." Minh thì thầm vào tai Yến, giọng cậu đầy dâm dục.

Yến rùng mình, toàn thân bà run lên vì kích thích. "Đồ... đồ hư hỏng..."

"Nhưng em thích mà, đúng không? Em thích được anh địt, thích được con trai của em địt." Minh tiếp tục thì thầm, tay cậu bắt đầu mò xuống dưới.

"Ư... đừng... đừng nói nữa..." Yến rên lên, nhưng bà không hề có ý định ngăn cản Minh.

"Vậy em trả lời anh đi. Em có muốn nữa không?" Minh hỏi, tay cậu đã chạm vào khe lồn đang ẩm ướt của Yến.

"Muốn... em muốn... em muốn anh địt em... muốn con trai của em địt em..." Yến thì thầm, giọng bà đã trở nên gấp gáp vì khao khát.

Minh cười hài lòng, cậu cúi xuống hôn lên môi Yến, rồi bắt đầu một cuộc hoan lạc mới. Và trong căn phòng bệnh viện nhỏ bé ấy, hai con người lại một lần nữa quấn lấy nhau, hòa quyện vào nhau trong tình yêu và dục vọng cấm kỵ nhưng đầy ngọt ngào.
 
câu chuyện tới đây là hết, cảm ơn ae đã theo dõi và đọc truyện
cũng hiểu cho tg phần nào khi kết thúc câu chuyện, mỗi người còn nhiều công việc riêng của mình, cảm ơn tg đã bỏ thời gian và công sức tạo ra tác phẩm hay như vậy
 
anime sex
cliphot
X
Back
Top