Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Truyện Sáng Tác Ép mẹ làm tình (truyện loạn luân mẹ con) "cực phẩm"

Hết phần 1 thôi các bác 🤣🤣, đã bảo là em viết truyện dài rồi mà. Thấy cx tầm chục ae hóng nên e vẫn viết phần 2, chương mới thì ngày mai nha các bác.
 
Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác giả: Saclangno1zzz

Phần 2: Bóng Tối Buông Xuống
Chương 44 – Những Toan Tính


Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu. Những giọt sương đêm còn đọng trên lá, lấp lánh như những viên pha lê nhỏ dưới ánh mặt trời.

Cánh cửa phòng bệnh khẽ mở ra, và một bóng người cao lớn bước vào. Quang cậu bạn thân của Minh đứng sững lại ở cửa khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Minh đang ngồi trên giường, lưng tựa vào thành giường, trông đã khỏe khoắn hơn rất nhiều so với lần cuối cậu ghé thăm. Khuôn mặt cậu đã có lại sắc hồng hào, đôi mắt đen láy đã lấy lại vẻ sắc sảo vốn có, và nụ cười trên môi cậu thật tươi, thật ấm áp. Yến ngồi bên cạnh, đang cầm một bát cháo nóng hổi, chuẩn bị đút cho con trai.

Quang thở ra một hơi dài, cảm giác như vừa trút được cả tảng đá đè nặng trong lòng suốt mấy ngày qua. Cậu bước vào, nở một nụ cười thật tươi, dù trên khuôn mặt cậu vẫn còn những dấu hiệu của sự mệt mỏi và thiếu ngủ.

"Ê, thằng khùng! Mày khỏe rồi à? Tao cứ tưởng mày định nằm đây dài hạn cơ đấy!" Quang lên tiếng, giọng đầy vẻ trêu chọc nhưng không giấu được niềm vui sướng trong đôi mắt.

Minh ngước lên nhìn bạn, nụ cười trên môi cậu càng rộng hơn. "Tao mà nằm dài thì còn ai đi chơi với mày nữa?"

Quang bước tới, nắm lấy bàn tay Minh, siết chặt. Đó là cái siết tay của hai thằng bạn thân, của hai huynh đệ đã từng vào sinh ra tử cùng nhau. Không cần nhiều lời, chỉ một cái siết tay thôi cũng đủ để truyền đạt tất cả những gì họ muốn nói.

"Tao mừng vì mày đã khỏe lại, thằng bạn ạ." Quang nói, giọng cậu đã trở nên nghiêm túc hơn. "Mấy hôm nay tao không tới thăm mày được, có chút chuyện gia đình. Xin lỗi nhé."

"Không sao. Tao hiểu mà." Minh đáp, rồi cậu nhìn kỹ vào khuôn mặt bạn mình. Dưới ánh sáng ban mai, cậu mới nhận ra Quang trông có vẻ tiều tụy hơn hẳn. Đôi mắt cậu ta thâm quầng, có vẻ như đã nhiều đêm không ngủ. Gò má hơi hóp lại, và làn da cũng không còn vẻ hồng hào như trước. Dù cậu ta vẫn cười nói vui vẻ, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt ấy là một nỗi buồn mà chỉ những người tinh ý mới nhận ra.

"Quang này, dạo này mày có chuyện gì à? Trông mày hơi..." Minh định hỏi, nhưng Quang đã nhanh chóng cắt ngang.

"Thôi bỏ đi, chuyện của tao không có gì đáng nói đâu. Để hôm khác tao kể cho mày nghe. Giờ nói chuyện quan trọng trước đã." Quang nói, rồi cậu kéo một chiếc ghế lại gần giường bệnh, ngồi xuống. "Chuyện của thằng Việt và thằng Trung, mày tính xử lý thế nào?"

Minh thấy bạn mình đánh trống lảng, cậu cũng không tiện hỏi kỹ nữa. Có lẽ là chuyện gia đình thứ mà Quang vốn rất kín tiếng và ít khi chia sẻ với ai, kể cả với cậu. Cậu tôn trọng điều đó, và cậu biết khi nào Quang muốn nói, cậu ta sẽ tự tìm đến mình.

Khi nghe nhắc tới hai cái tên Việt và Trung, khuôn mặt Minh bỗng trở nên nghiêm lại. Đôi mắt cậu vốn ấm áp và tràn đầy sức sống ban nãy giờ đây ánh lên một tia sáng lạnh lẽo, đầy sát khí. Đó là ánh mắt của một kẻ săn mồi, của một con thú hoang vừa bị đụng đến lãnh địa của mình. Quang ngồi bên cạnh, cảm nhận được sự thay đổi đột ngột ấy, không khỏi rùng mình. Cậu tự nhủ trong lòng rằng mình vẫn chưa hiểu hết về cậu bạn này. Ẩn sâu bên dưới vẻ ngoài thư sinh, ít nói ấy là một con người hoàn toàn khác một con người lạnh lùng, quyết đoán, và sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ những người mình yêu thương.

"Trung thì chắc chắn là vào tù rồi. Tao nghe nói chú Chiến đã trực tiếp chỉ đạo vụ án này, và với tội danh cố ý gây thương tích, chuốc thuốc hiếp dâm, cùng mấy tội khác nữa, hắn sẽ phải ngồi trong đó một thời gian dài." Quang nói. "Còn thằng Việt thì hơi khó hơn một chút. Hắn có vợ chống lưng, với cả bằng chứng chưa đủ mạnh để buộc tội hắn. Nhưng tao có cách."

Minh nhìn Quang, đôi mắt cậu vẫn lạnh lùng, nhưng đã có chút tò mò. "Cách gì?"

"Chú Chiến. Chú ấy là người đứng ra lo vụ này từ hôm đó. Chú ấy nói nếu mày có thêm bằng chứng gì về những tội danh khác của Việt như tham ô, hối lộ, hay mấy vụ khuất tất ở đài truyền hình thì chú ấy sẽ giúp mày. Chú ấy sẵn sàng đắc tội với bên kia để tống thằng Việt vào tù."

Minh gật đầu, ánh mắt cậu ánh lên một tia hy vọng. "Tao có bằng chứng. Tao đã thu thập được kha khá trước khi xảy ra chuyện hôm đó. Máy ghi âm của tao chắc vẫn còn trong túi áo hôm tao bị thương. Mày có giữ nó không?"

Quang mỉm cười, rút từ trong túi áo ra chiếc máy ghi âm nhỏ xíu thứ mà cậu đã tìm thấy trong túi áo đẫm máu của Minh đêm hôm đó. "Tao giữ nó cho mày đây. Tao đã nghe hết rồi. Mày đúng là thằng điên, một mình thu thập được từng này bằng chứng. Tao nể mày đấy."

Minh cầm lấy chiếc máy ghi âm, nhìn nó một lúc, rồi nở một nụ cười lạnh lùng. "Vậy thì tốt. Tao sẽ không để thằng Việt nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật đâu. Nó dám động vào mẹ tao thì nó phải trả giá."

Quang nghe Minh nói vậy, thoáng chút ngạc nhiên. Nhưng cậu không hỏi gì thêm. Cậu chỉ biết rằng Minh đã sẵn sàng hy sinh mạng sống để bảo vệ mẹ mình, và điều đó đủ để cậu tôn trọng.

"Có thời gian tao phải cảm ơn chú Chiến mới được. Nhờ mày sắp xếp nhé." Minh nói, giọng đã trở nên bình thường trở lại.

"Không có gì đâu. Yên tâm đi, chú ấy cũng muốn gặp mày đấy. Chú ấy nói mày là một thằng nhóc gan dạ, dám một mình lao vào hang sói cứu mẹ. Chú ấy thích những người như mày." Quang cười, vỗ vai bạn.

Yến ngồi bên cạnh, im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện của hai đứa trẻ. Cô không xen vào, chỉ lặng lẽ quan sát. Bà thấy con trai mình không, người đàn ông của cô khi nói về kẻ thù, đôi mắt cậu lạnh lùng và đầy sát khí đến mức cô cũng phải rùng mình. Nhưng khi cậu quay sang nhìn bà, đôi mắt ấy lại trở nên ấm áp và tràn đầy yêu thương. Sự tương phản ấy khiến bà vừa sợ hãi vừa bị cuốn hút.

Trong khi đó, tại một căn phòng làm việc sang trọng ở đài truyền hình, không khí lại vô cùng căng thẳng và ngột ngạt. Việt ngồi trên chiếc ghế da bọc nệm sau bàn làm việc lớn, khuôn mặt lão đầy vẻ căng thẳng và lo lắng. Suốt mấy ngày qua, lão đã cố gắng dò la tin tức về vụ việc xảy ra ở khu trang trại đêm hôm đó, nhưng mọi thông tin đều bị phong tỏa. Bên công an không tiết lộ bất cứ điều gì, và nghe nói có người trên trung ương đang trực tiếp đảm nhiệm vụ án này.

Mãi đến hôm nay, thông qua một mối quan hệ quen biết trong ngành, lão mới biết được một thông tin quan trọng: người đã tới cứu Yến và gọi cảnh sát tới đêm hôm đó không phải là ai xa lạ, mà chính là con trai của cô một thằng nhóc mười chín tuổi tên Minh.

Việt nhíu mày thật chặt, những nếp nhăn trên trán lão hằn sâu như những rãnh nước trên sa mạc. Lão đứng dậy, bắt đầu đi đi lại lại trong phòng, đầu óc quay cuồng với những suy nghĩ và giả thuyết.

"Thằng ranh con đó... sao nó lại có thể tới đó nhanh như vậy được?" Lão lẩm bẩm một mình. "Và tại sao nó lại gọi được cảnh sát tới ngay sau đó?"

Lão dừng lại bên cửa sổ, nhìn ra ngoài thành phố đang nhộn nhịp dưới ánh nắng ban mai. Trong đầu lão lúc này là hai giả thuyết.

Giả thuyết thứ nhất: Điện thoại của Yến có cài định vị. Thằng con trai thấy mẹ lâu về, không gọi được nên đã tìm tới. Nhưng giả thuyết này không hợp lý lắm. Làm sao nó có thể vừa đi tới lại vừa gọi được cảnh sát nhanh như vậy được? Nó đâu có biết gì về vụ việc. Xét trên góc nhìn của một người bình thường, nó chỉ biết mẹ mình đi tham gia một bữa tiệc thôi. Nếu nó tới và thấy mẹ mình đang gặp nguy hiểm, phản ứng đầu tiên của nó phải là lao vào cứu mẹ, chứ không phải là gọi cảnh sát. Mà nếu nó gọi cảnh sát trước khi tới, thì làm sao nó biết địa chỉ chính xác để cung cấp cho cảnh sát?

Vậy chỉ còn giả thuyết thứ hai: Nó đã biết trước mọi chuyện. Nó đã lên kế hoạch từ trước. Và nếu đúng là như vậy, thì nó chính là kẻ đã gửi thư đe dọa lão, là kẻ đã cài máy nghe lén trong phòng làm việc của lão, và là kẻ đã theo dõi nhất cử nhất động của lão suốt thời gian qua.

Nghĩ tới đây, Việt như bừng tỉnh. Lão vội vàng quay lại bàn làm việc, bắt đầu lục tung mọi thứ lên. Lão tìm kiếm khắp nơi trên kệ sách, trong ngăn kéo, dưới gầm bàn, dưới gầm ghế, sau những bức tranh treo tường. Lão lật tung từng cuốn sách, từng tập tài liệu, từng món đồ trang trí. Nhưng sau một hồi tìm kiếm, lão vẫn không phát hiện ra điều gì bất thường.

Lão cau mày, đứng dậy, lau những giọt mồ hôi trên trán. "Chẳng lẽ mình nghĩ nhiều quá rồi? Có khi nào thằng ranh con đó chỉ tình cờ tới đó thôi không?"

Nhưng lão không thể yên tâm được. Lão biết trong căn phòng này, lão đã từng nói ra những bí mật không thể để người khác biết những phi vụ tham ô, những cuộc hối lộ, những kế hoạch bẩn thỉu. Nếu thực sự có một chiếc máy nghe lén được cài trong phòng này, và những bí mật đó bị ghi lại, thì lão sẽ tiêu đời.

Lão vội vàng nhấc điện thoại, gọi cho Tuyên trợ lý thân cận nhất của lão.

"Tuyên à, cậu tìm ngay cho tôi một đội kỹ thuật chuyên về phát hiện máy nghe lén. Càng nhanh càng tốt. Đừng hỏi tại sao, cứ làm đi." Lão ra lệnh, giọng đầy căng thẳng.

Tuyên làm việc rất năng suất. Chỉ mười lăm phút sau, hai người đàn ông mặc bộ đồ kỹ thuật màu xanh, tay xách theo một chiếc hộp sắt lớn, đã có mặt trong phòng làm việc của Việt. Họ bắt đầu công việc một cách chuyên nghiệp dùng những thiết bị dò sóng tinh vi, rà soát từng centimet trong căn phòng.

Việt đứng bên cạnh, mắt không rời khỏi hai người kỹ thuật. Tim lão đập thình thịch trong lồng ngực, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả lưng áo. Lão thầm cầu nguyện rằng sẽ không tìm thấy gì, rằng tất cả chỉ là do lão suy diễn quá mức.

Nhưng rồi, một trong hai người kỹ thuật bỗng dừng lại. Anh ta cầm chiếc đèn bàn trên bàn làm việc của Việt lên, xoay nó qua lại, rồi gật đầu với đồng nghiệp.

"Có rồi. Một chiếc máy nghe lén rất nhỏ, được gắn bên trong chiếc đèn này." Người kỹ thuật nói, giọng đều đều.

Việt cảm thấy như có một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt. Lão bước tới, cầm lấy chiếc máy nghe lén nhỏ xíu từ tay người kỹ thuật. Nó nhỏ như một con chip, được ngụy trang rất khéo léo bên trong đế đèn. Nếu không có thiết bị dò sóng chuyên dụng, sẽ không ai có thể phát hiện ra nó.

"Cái này được cài từ bao lâu rồi?" Việt hỏi, giọng lão đã run lên vì tức giận.

"Khó mà nói chính xác được. Nhưng dựa vào lượng bụi bám xung quanh và tình trạng pin, tôi ước tính nó đã được cài ở đây ít nhất vài tuần rồi, có thể là cả tháng." Người kỹ thuật đáp.

Việt cảm thấy chân mình như muốn khuỵu xuống. Vài tuần, thậm chí là cả tháng. Có nghĩa là tất cả những gì lão đã nói trong căn phòng này suốt thời gian qua những cuộc điện thoại với Trung, những phi vụ tham ô, những kế hoạch bẩn thỉu tất cả đều đã bị ghi lại. Và kẻ đứng sau tất cả những chuyện này, kẻ đã biến cuộc sống của lão thành một cơn ác mộng suốt mấy tuần qua, chính là thằng ranh con tên Minh con trai của Yến.

Sau khi trả tiền cho đội kỹ thuật và tiễn họ ra về, Việt ngồi sụp xuống chiếc ghế da sau bàn làm việc. Lão nhìn chằm chằm vào chiếc máy nghe lén nhỏ xíu trong lòng bàn tay mình, khuôn mặt lão đầy vẻ căm hận và tức giận.

"Thằng ranh con... mày dám chơi tao... mày dám theo dõi tao... mày dám phá hỏng mọi kế hoạch của tao..." Lão nghiến răng, giọng đầy căm phẫn.

Lão ngồi im một lúc lâu, đầu óc quay cuồng với những suy nghĩ. Lão biết rằng nếu những bí mật trong chiếc máy ghi âm kia bị tiết lộ ra ngoài, lão sẽ tiêu đời. Không chỉ mất chức, mất danh dự, mà còn có thể phải vào tù. Và lão không thể để điều đó xảy ra.

Lão phải xử lý thằng Minh. Lão phải bịt miệng nó bằng mọi giá.

Nhưng lần này, lão sẽ không ngây thơ dùng lời nói để thuyết phục như lần trước nữa. Lần này, lão sẽ dùng bạo lực. Lão sẽ cho thằng ranh con đó biết tay, sẽ khiến nó phải trả giá đắt vì đã dám đụng vào lão.

Lão nhấc điện thoại lên, bấm một dãy số mà lão chưa từng gọi trong một thời gian dài. Đầu dây bên kia đổ chuông vài hồi, rồi một giọng nói trầm đục, đầy vẻ giang hồ vang lên:

"Alo, ai đấy?"

"Thắng à, tao đây, Việt. Lâu rồi không gặp. Tao có một việc muốn nhờ mày." Việt nói, giọng lão đã trở nên lạnh lùng và đầy toan tính.

Người đàn ông tên Thắng ở đầu dây bên kia cười khẩy. "Ông Việt! Lâu quá không gặp! Có việc gì mà ông phải đích thân gọi cho tôi thế này?"

"Tao cần mày xử lý một thằng ranh con. Nó biết quá nhiều về tao, và tao không thể để nó sống được. Mày giúp tao, tao sẽ trả mày hậu hĩnh."

Thắng im lặng một lúc, rồi giọng hắn trở nên nghiêm túc hơn. "Mày nói rõ hơn đi. Thằng ranh con nào? Và mày muốn tao xử lý nó thế nào?"

Việt kể lại mọi chuyện cho Thắng nghe về việc thằng Minh đã cài máy nghe lén trong phòng làm việc của lão. Lão không kể về vụ việc ở khu trang trại dù sao thì đó cũng là một vết nhơ mà lão không muốn ai biết thêm.

"Tao muốn mày tìm cách bịt miệng nó lại. Làm sao cũng được đe dọa, đánh đập, thậm chí là... giết nó, nếu cần thiết. Tao không muốn nghe thấy bất cứ thông tin gì từ miệng nó nữa." Việt nói, giọng lão đầy sát khí.

Thắng cười khẩy. "Được thôi. Nhưng mà giá của việc này không rẻ đâu. Mày biết đấy, giết người là tội lớn."

"Tao biết. Mày cứ ra giá đi. Tao sẽ trả đủ."

"Được. Vậy thì bảy trăm triệu. Mày chuyển trước cho tao ba trăm, số còn lại khi nào xong việc tao sẽ lấy sau."

Việt ngập ngừng một chút. Bảy trăm triệu không phải là một con số nhỏ, nhưng so với những gì lão sẽ mất nếu thằng Minh tiết lộ bí mật của lão, thì nó chẳng là gì cả. Lão đồng ý ngay.

"Được. Tao sẽ gửi ảnh của nó và chuyển tiền cho mày trong hôm nay. Mày làm việc cho tao cẩn thận vào. Đừng để lại dấu vết gì."

"Yên tâm đi. Tao làm việc này quen rồi. Mày cứ đợi tin tốt của tao." Thắng nói, rồi cúp máy.

Việt đặt điện thoại xuống bàn, thở ra một hơi dài. Lão cảm thấy như vừa trút được một gánh nặng khỏi vai. Lão biết Thắng là một tay giang hồ có tiếng, đã từng làm nhiều việc bẩn cho những kẻ có tiền như lão. Hắn sẽ biết cách xử lý thằng Minh một cách êm thấm và không để lại dấu vết.

Nhưng lão không hề biết rằng, chính lúc này đây, trong phòng bệnh ở bệnh viện, Minh và Quang đang bàn kế hoạch để tiêu diệt lão. Và lão cũng không hề biết rằng, thằng ranh con mà lão định giết không phải là một con mồi dễ dàng. Nó là một con thú hoang, một kẻ săn mồi thực sự, và nó sẽ không ngần ngại cắn trả bất cứ kẻ nào dám đe dọa đến nó và những người nó yêu thương.

Trong phòng bệnh viện, sau khi Quang rời đi, Minh ngồi im trên giường, tay vẫn cầm chiếc máy ghi âm nhỏ. Đôi mắt cậu ánh lên một tia sáng lạnh lẽo, đầy toan tính.

"Việt... mày tưởng mày có thể thoát được sao? Mày đã dám động vào người đàn bà của tao. Mày đã dám làm tổn thương mẹ tao. Mày sẽ phải trả giá."

Yến ngồi bên cạnh, nhìn con trai mình không, người đàn ông của bà với ánh mắt đầy lo lắng. Bà biết cậu đang nghĩ gì. Bà biết cậu sẽ không dừng lại cho đến khi tiêu diệt được Việt. Và bà sợ rằng, trong cuộc chiến này, cậu sẽ lại bị thương một lần nữa.

"Này... con đừng làm gì nguy hiểm nhé. mẹ sợ lắm." Yến thì thầm, tay bà nắm lấy bàn tay Minh.

Minh quay sang nhìn Yến, đôi mắt cậu lập tức trở nên ấm áp trở lại. Cậu siết nhẹ tay bà, mỉm cười trấn an: "Lại xưng hô mẹ con rồi, em yên tâm đi. Anh sẽ không sao đâu. Lần này, anh sẽ không cho bọn chúng cơ hội nào nữa. Anh sẽ kết thúc tất cả. Và sau đó, anh sẽ đưa em đi thật xa, đến một nơi không ai biết chúng ta, và chúng ta sẽ sống hạnh phúc bên nhau. Chỉ có anh và em thôi."

Yến nhìn vào mắt Minh, má cô hơi phiếm hồng, cô thấy trong mắt cậu là một sự cương quyết không thể lay chuyển. Cô biết cậu đã quyết định rồi, và không ai có thể thay đổi được. Cô chỉ còn biết gật đầu, rồi tựa đầu vào vai cậu, thì thầm:

"Em chưa quen mà. Nhưng anh phải hứa với em, sẽ không để mình bị thương nữa đâu đấy."

"Anh hứa." Minh thì thầm đáp lại, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc Yến.

Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai đã lên cao, rọi những tia sáng vàng óng khắp căn phòng. Một ngày mới lại bắt đầu, và cùng với nó, một cuộc chiến mới cũng sắp sửa bắt đầu.
 
Sửa lần cuối:
Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác giả: Saclangno1zzz


Chương 45 – Quả Báo
Kết thúc giờ làm việc, đồng hồ trên tường điểm sáu giờ ba mươi phút tối. Việt ngồi trong phòng làm việc sang trọng của mình, ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt đầy toan tính của lão. Những tập tài liệu trên bàn vẫn còn ngổn ngang, nhưng lão chẳng còn tâm trí đâu mà xử lý chúng. Đầu óc lão lúc này chỉ xoay quanh một việc duy nhất làm sao để tiêu diệt thằng ranh con tên Minh trước khi nó kịp tiết lộ những bí mật của lão.

Lão đứng dậy, vươn vai, rồi bước ra khỏi phòng. Hôm nay, lão cho tài xế riêng nghỉ sớm. Lão muốn tự mình lái xe có lẽ là để có thời gian suy nghĩ, hoặc có lẽ là vì lão không muốn ai biết điểm đến tiếp theo của mình. Lão bước vào chiếc xe Lexus đen bóng đỗ dưới hầm gửi xe, khởi động máy, và từ từ lăn bánh ra khỏi cổng đài truyền hình.

Trước khi đi, lão đã gọi điện về cho vợ. Cuộc gọi diễn ra ngắn gọn như mọi lần lão báo rằng mình phải đi tiếp khách, và bà vợ ở đầu dây bên kia chẳng buồn quan tâm, chỉ chửi mắng lão vài câu rồi cúp máy. Lão đã quá quen với chuyện này rồi. Suốt hơn hai mươi năm sống bám vào nhà vợ, lão đã quen với việc bị bà ta coi thường, chửi rủa, và điều khiển như một con rối. Mỗi lần đi đâu, làm gì, lão đều phải báo cáo nếu không, hậu quả sẽ là những trận đòn roi và những lời sỉ nhục không thương tiếc.

Nhưng tối nay, lão không đi tiếp khách thật. Lão đang trên đường tới khu biệt thự ngoại ô, nơi cô người tình nhỏ của lão đang chờ đợi. Đó là một cô gái trẻ đẹp, mới ngoài hai mươi, mà lão đã quen được vài tháng nay. Cô ta không biết lão đã có vợ, và lão cũng chẳng có ý định cho cô ta biết. Với lão, cô ta chỉ là một món đồ chơi một thứ để lão giải tỏa những căng thẳng và bực bội sau những ngày dài bị vợ chửi mắng.

Khi chiếc xe Lexus đen bóng của Việt vừa lăn bánh ra khỏi cổng đài truyền hình, ở đâu đó phía xa, trong một chiếc xe cũ kỹ đậu bên đường, ba gã đàn ông đang ngồi chờ đợi. Chúng toát lên vẻ bặm trợn, thô kệch của những tay giang hồ chuyên nghiệp những kẻ sẵn sàng làm mọi việc, kể cả giết người, chỉ cần có tiền. Trên cánh tay và cổ chúng chi chít những hình xăm trổ, những vết sẹo dài ngoằn ngoèo là chứng tích của những cuộc ẩu đả trong quá khứ. Đôi mắt chúng lạnh lùng, vô cảm, như những con thú hoang đang rình mồi.

"Anh Trí! Kia chắc chắn là xe của thằng Việt rồi!" Một gã trong xe lên tiếng, chỉ tay về phía chiếc Lexus đang lăn bánh trên đường.

Trí kẻ may mắn trốn thoát duy nhất trong vụ hỗn chiến ở khu trang trại hôm trước ngồi ở ghế sau, đôi mắt hắn ánh lên vẻ căm hận và thù địch. Hắn là kẻ đã chứng kiến toàn bộ sự việc kinh hoàng đêm hôm đó cảnh đồng bọn của hắn bị đánh gục, cảnh sếp Trung bị tra tấn, và cảnh thằng ranh con đeo khẩu trang ấy lao vào cứu mẹ như một con thú hoang. Hắn đã may mắn chạy thoát được, nhưng nỗi sợ hãi và ám ảnh về đêm hôm đó vẫn còn đeo bám hắn cho đến tận bây giờ.

Hắn không dám trả thù kẻ đã gây ra tất cả những chuyện này, thằng ranh con với đôi mắt lạnh lùng và sức mạnh đáng sợ ấy. Chỉ cần nghĩ đến cảnh thằng đó một mình đánh gục cả chục người, tay không đối đầu với dao kiếm, lòng hắn lại dâng lên một nỗi sợ hãi nguyên thủy. Nhưng kẻ như Việt thì khác. Việt là kẻ đã gây ra tất cả những chuyện này, chính lão đã rủ sếp Trung tham gia vào kế hoạch bẩn thỉu đó, chính lão đã mang máy phá sóng tới, và chính lão là nguyên nhân khiến đồng bọn của hắn phải vào tù. Hắn sẽ bắt lão phải nếm mùi đau khổ như những gì lão đã gây ra.

"Đuổi theo nó đi. Nhưng đừng vội. Đợi đến khi nào đường vắng hẵng ra tay." Trí ra lệnh, giọng lạnh lùng.

Chiếc xe cũ kỹ nổ máy, từ từ lăn bánh theo sau chiếc Lexus đen bóng. Chúng giữ một khoảng cách an toàn, đủ để không bị phát hiện nhưng cũng đủ để không bị mất dấu.

Việt hoàn toàn không hay biết gì về những kẻ đang theo dõi mình. Lão đang mải mê với những suy nghĩ trong đầu, về thằng Minh, về những bằng chứng mà nó đang nắm giữ, về kế hoạch mà lão đã bàn với Thắng. Lão châm một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, rồi thở ra những vòng khói trắng mỏng manh. Con đường phía trước ngày càng vắng vẻ hơn khi lão rời khỏi trung tâm thành phố, tiến về phía ngoại ô.

Khu biệt thự nơi cô người tình nhỏ của lão ở nằm ở một vùng ngoại ô hẻo lánh. Xung quanh đó là những cánh đồng rộng lớn và những con sông uốn khúc. Đường xá ở đây tương đối vắng vẻ, đặc biệt là vào giờ này bảy giờ tối, khi mọi người đều đã về nhà sau một ngày làm việc, quây quần bên mâm cơm gia đình. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt đường nhựa, tạo thành những mảng sáng tối đan xen. Hai bên đường, những tán cây xà cừ cổ thụ rủ bóng xuống như những bàn tay khổng lồ đang vươn ra trong đêm tối.

Việt vừa lái xe vừa suy nghĩ về kế hoạch của mình. Lão đã gọi cho Thắng, đã chuyển tiền, và Thắng đã hứa sẽ xử lý thằng Minh trong vài ngày tới. Lão cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, nhưng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm. Lão biết thằng ranh con đó không phải là một đối thủ dễ dàng, nó đã một mình đánh gục cả chục tên côn đồ của Trung, nó đã cài được máy nghe lén trong phòng làm việc của lão suốt mấy tuần mà lão không hề hay biết. Nó thông minh, gan dạ, và vô cùng nguy hiểm.

Đang mải mê suy nghĩ, bỗng nhiên – RẦM!

Một tiếng động kinh hoàng vang lên. Cả người Việt bị hất mạnh về phía trước, đầu lão đập vào vô lăng với một lực cực mạnh. Chiếc túi khí an toàn bung ra ngay sau đó, đập vào mặt lão như một cú đấm trời giáng. Chiếc xe Lexus mất lái, lảo đảo trên đường như một con thú bị thương, rồi đâm sầm vào lề đường bên phải với một tiếng động khủng khiếp khác. Đầu xe bị bẹp dúm, khói trắng bốc lên nghi ngút từ khoang máy. Đèn xe nhấp nháy liên tục, tạo thành những tia sáng vàng cam đứt quãng trong màn đêm. Kính chắn gió phía trước nứt vỡ thành những mạng nhện li ti, vài mảnh kính nhỏ rơi xuống mặt đường, lấp lánh dưới ánh đèn đường như những viên pha lê vỡ vụn.

Thì ra, khi thấy chiếc xe của Việt chạy tới đoạn đường vắng người, Trí đã ra lệnh cho tên đàn em đang cầm lái đạp mạnh chân ga, đâm thẳng vào đầu xe của lão. Cú đâm được tính toán kỹ lưỡng, không quá mạnh để giết chết lão, nhưng đủ mạnh để khiến chiếc xe mất lái và lão bị thương.

Ba gã đàn ông nhanh chóng xuống xe. Chúng chẳng thèm bịt mặt, dù sao thì Việt cũng biết chúng là ai, và chúng cũng chẳng sợ lão ta. Trí ra lệnh cho một tên đàn em tiến tới chiếc Lexus đang bốc khói. Tên này to lớn, vai rộng, cánh tay cuồn cuộn cơ bắp với những hình xăm rồng phun lửa. Hắn mở cửa xe, thô bạo kéo Việt ra ngoài như kéo một con chó chết.

Việt bị lôi ra khỏi xe, cơ thể lão mềm nhũn, đầu óc vẫn còn choáng váng vì cú va chạm. Máu từ trán lão chảy dài xuống mặt, hòa với mồ hôi và bụi bẩn, tạo thành những vệt đỏ sẫm trên khuôn mặt tái nhợt. Lão vẫn chưa tỉnh hẳn, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt.

"Địt mẹ! Thằng này yếu thật! Mới va chạm có tí mà đã ngất ra đấy rồi!" Một tên đàn em cười khẩy, giọng đầy vẻ khinh bỉ. Hắn đá nhẹ vào người Việt, nhưng lão vẫn không hề động đậy.

Trí nhìn thằng đàn em, rồi hất hàm ra hiệu. Tên đàn em hiểu ý, quay vào xe lấy một chai nước lọc, tu một ngụm đầy miệng, rồi cúi xuống, phun mạnh vào mặt Việt.

"Phì!"

Việt giật bắn mình, ho sặc sụa khi nước bắn vào mũi và miệng. Lão từ từ mở mắt, đầu óc vẫn còn quay cuồng. Trước mắt lão là ba gã đàn ông to lớn, xăm trổ đầy mình, đang đứng vây quanh với ánh mắt lạnh lùng và đầy sát khí. Lão rùng mình, cảm giác sợ hãi dâng lên trong lòng. Lão quay đầu nhìn xung quanh, cố gắng định hình tình huống, và rồi lão nhận ra một khuôn mặt quen thuộc Trí, tay đàn em thân cận của Trung.

Biết ngay kẻ tới không có ý tốt, Việt cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, giọng run rẩy: "Là... là Trí à? Anh em mình quen biết với nhau... có gì cứ từ từ nói... sao phải tới nông nỗi này..."

Chưa kịp nói hết câu, Trí đã tung ra một cú đạp mạnh vào bụng Việt. Cú đạp ấy mạnh đến mức lão vừa mới tỉnh dậy đã lại loạng choạng, ngã sõng soài ra đất, ôm bụng kêu rên đau đớn. Cơn đau nhói lên từ bụng lan tỏa khắp cơ thể, khiến lão không thể thở nổi.

"Địt mẹ thằng chó chết! Cũng chính do mày ban cho mà anh em tao mới phải khổ như này đấy!" Trí gầm lên, giọng đầy căm phẫn. Hắn nhổ một bãi nước bọt xuống đất ngay cạnh Việt. "Dám gài anh em bố mày vào chỗ chết, rồi còn mang máy phá sóng tới, rồi cho đàn em đến xử lý bọn tao! Mày nghĩ mày là ai hả?"

Việt nằm dưới đất, cố gắng thều thào giải thích: "Oan... oan cho anh quá... Sao anh có thể làm vậy được... Chú có biết thằng tới hôm đấy là ai không? Nó là thằng con trai của con Yến! Nó gài máy nghe trộm trong phòng anh, mãi đến hôm nay anh mới phát hiện ra đây này!"

Lão run rẩy rút từ trong túi áo ra chiếc máy nghe lén nhỏ xíu thứ mà lão vẫn mang theo bên mình từ lúc phát hiện ra nó. Lão giơ nó lên cho Trí xem, như một bằng chứng để chứng minh mình vô tội.

Trí nhìn chiếc máy nghe lén, đôi mắt hắn nheo lại, nửa tin nửa ngờ. "Địt mẹ! Sao có thể thế được? Thằng đấy là con của con đĩ kia sao? Một thằng nhóc mới mười chín tuổi mà mạnh như vậy được à? Hôm đấy một mình nó phế đi cả chục người!"

Nhớ lại cảnh tượng đêm hôm đó, lòng Trí lại dâng lên một nỗi sợ hãi lạnh lẽo. Hắn nhớ rõ đôi mắt lạnh lùng của thằng ranh con ấy, nhớ rõ những cú đấm, cú đá chính xác và tàn nhẫn của nó, nhớ rõ cảnh đồng bọn của hắn lần lượt gục xuống như những con rối bị cắt dây. Đó không phải là một thằng nhóc bình thường. Đó là một con quái vật.

Việt thấy Trí có vẻ đã tin lời mình, lão thở phào nhẹ nhõm. Lão tưởng rằng mình đã có thể thuyết phục được Trí, thậm chí còn tính rủ hắn cùng tham gia vào kế hoạch giết Minh. Lão nói, giọng vẫn còn run rẩy vì đau đớn: "Anh... anh đã lên kế hoạch nhờ anh em chuẩn bị thịt thằng nhóc bố láo đấy rồi. Chú có muốn theo không? Có gì anh sẽ bồi dưỡng thêm..."

Nhưng chưa kịp nói hết câu, Trí đã vung tay tát cho Việt một cái thật mạnh. Cái tát ấy khiến lão choáng váng, máu từ môi lão bắt đầu rỉ ra, hòa với dòng máu từ vết thương trên trán.

"Địt mẹ mày! Mày nghĩ hay lắm, tính sai bố mày như chó, làm việc cho mày à? Không có cửa ấy đâu!" Trí gầm lên. "Hôm nay mày đéo nôn tiền ra đền bù tổn thất cho anh em bọn tao, thì đừng mong toàn mạng mà đi về!"

Việt ôm mặt, cảm nhận cơn đau nhói từ cú tát, và trong lòng lão dâng lên một nỗi tuyệt vọng. Lão thầm nghĩ: "Địt mẹ, bọn này không tính buông tha cho mình rồi." Lão biết mình đang ở trong tay những kẻ không có lòng thương xót, và lão phải tìm cách sống sót.

Lão vội vàng nói, giọng đầy van lơn: "Anh... anh ở đây còn một trăm triệu, anh em cầm tạm nhé. Vụ việc tai bay vạ gió này, thực lòng anh cũng không muốn. Các chú hiểu cho anh nhé..."

Hai tên đàn em nhìn Trí, chờ đợi lệnh của hắn. Trí hất hàm một cái, và ngay lập tức, hai tên đàn em lao vào Việt như hai con thú dữ. Chúng đấm, đá, thúc cùi chỏ vào người lão một cách tàn nhẫn và không thương tiếc. Tiếng đấm đá vang lên bôm bốp, xen lẫn với tiếng kêu rên đau đớn và tiếng van xin thảm thiết của Việt.

"Á... á... đừng đánh nữa... anh xin các chú... đau quá... tha cho anh..." Việt van xin, nhưng những lời cầu xin của lão chỉ như nước đổ đầu vịt. Hai tên đàn em vẫn tiếp tục đánh, mỗi cú đấm cú đá đều dồn hết sức lực vào cơ thể lão.

Một lúc sau, khi Việt đã máu me be bét khắp người, quần áo rách tả tơi, khuôn mặt sưng vù như quả bóng, Trí mới ra hiệu cho đàn em dừng lại. Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Việt, giọng đầy căm phẫn:

"Mày đưa một trăm triệu đuổi ăn mày à? Hôm nay không có bảy trăm triệu thì đừng nghĩ nhiều! Tao sẽ cho mày làm bạn với cá đêm nay luôn!"

Việt vừa đau vừa sợ hãi. Lão biết ngay gần khu biệt thự này có một con sông lớn, nơi mà xác người có thể bị ném xuống và không bao giờ được tìm thấy. Lão không muốn chết. Lão không thể chết như thế này được. Lão vội vàng quỳ xuống, hai tay chắp lại van xin Trí: "Anh xin các chú... tha cho anh... anh chuyển tiền ngay đây... đừng giết anh..."

Trí lại tát cho lão một cái bạt tay thật mạnh, khiến lão ngã lăn ra đất. "Địt mẹ! Mày nghĩ bọn bố ngu à? Mày bảo người nhà cầm tiền mặt tới khu chỉ định này! Trong vòng một giờ, nếu không có tiền, thì mày xuống sông mà làm bạn với cá!"

Việt run lẩy bẩy, cố gắng lấy điện thoại trong túi quần ra. Những ngón tay lão run rẩy đến mức không thể bấm đúng số. Lão phải thử lại ba lần mới gọi được cho Tuyên, trợ lý thân cận nhất của lão.

Tuyên đang ở nhà, vừa tắm xong và chuẩn bị ăn tối, thì thấy số của sếp gọi tới. Anh bực mình chửi thầm trong bụng đã tan làm rồi mà còn gọi, đúng là ông sếp phiền phức. Nhưng anh vẫn bắt máy, giọng cố tỏ ra lễ phép: "Dạ, sếp gọi em có việc gì ạ?"

Nhưng những gì anh nghe thấy ở đầu dây bên kia khiến anh suýt đánh rơi điện thoại. Giọng Việt run rẩy, đứt quãng, xen lẫn những tiếng rên rỉ đau đớn: "Tuyên... cậu... cậu mau cầm bảy trăm triệu tiền mặt tới địa điểm tôi gửi cho cậu ngay... Nhanh lên... trong vòng một giờ... nếu không tôi chết mất..."

Tuyên phải xác nhận lại vài lần mới tin rằng đây không phải là một trò đùa. Sau khi bị Việt chửi té tát vì chậm trễ, anh mới vội vàng mặc quần áo, chạy ra ngoài. Anh biết Việt có một két sắt nhỏ trong phòng làm việc ở đài truyền hình nơi lão thường cất giữ những khoản tiền bẩn từ các phi vụ tham ô và hối lộ. Anh phải tới đó, lấy tiền, rồi mang tới địa điểm mà Việt chỉ định một trạm xe buýt bỏ hoang cách chỗ Việt đang bị đánh khoảng hai kilomet.

Sau khi nhận được xác nhận từ Tuyên rằng tiền đã được đặt ở trạm xe buýt, Việt báo lại cho Trí. Cả bọn lôi lão lên xe, phóng tới địa điểm. Khi tới nơi, một tên đàn em xuống xe, chạy tới trạm xe buýt, và tìm thấy một chiếc túi du lịch lớn được đặt trên nóc trạm. Hắn mở túi ra, và bên trong là những xấp tiền polymer mệnh giá năm trăm nghìn đồng, được xếp gọn gàng thành từng cọc.

"Có tiền rồi anh!" Tên đàn em reo lên, mang túi tiền về xe.

Việt thở phào nhẹ nhõm. Lão tưởng rằng Trí đã buông tha cho mình. Lão chuẩn bị đứng dậy, định rời đi, nhưng Trí đã rút từ bên hông ra một con dao gấp, lưỡi dao sắc lẹm, sáng loáng dưới ánh đèn đường.

Việt sợ hãi lùi lại, giọng run rẩy: "Anh... anh em đã thỏa thuận rồi mà... lấy tiền thả người... sao... sao lại làm thế..."

Trí cười gằn, nụ cười lạnh lùng và đầy tàn nhẫn. "Đúng vậy! Chắc chắn tao sẽ thả mày! Nhưng phải để mày nhớ ngày hôm nay!"

Nói rồi, hắn ra lệnh cho hai tên đàn em giữ chặt lấy Việt. Một tên giữ lấy cánh tay phải của lão, đè mạnh xuống nắp xe. Trí bước tới, con dao trong tay hắn lóe lên dưới ánh đèn. Hắn đặt lưỡi dao lên ngón tay út của Việt, và...

"Á... á... á...!" Việt hét lên một tiếng thảm thiết, tiếng hét xé toang màn đêm yên tĩnh. Ngón tay út của lão đã bị chém đứt lìa, máu tươi phun ra như suối, nhuộm đỏ cả nắp xe và mặt đường. Cơn đau đớn khủng khiếp khiến lão suýt ngất đi, nhưng hai tên đàn em vẫn giữ chặt lấy lão, không cho lão gục xuống.

Trí cúi xuống, nhặt ngón tay út đã bị chém đứt của Việt lên, ném nó vào bụi cỏ ven đường như ném một mẩu rác. Rồi hắn quay sang nhìn Việt, giọng lạnh lùng: "Đây là bài học cho mày. Lần sau, nếu mày còn dám đụng vào anh em bọn tao, thì không chỉ là một ngón tay đâu."

Nói rồi, hắn và hai tên đàn em lên xe, phóng đi, để lại Việt nằm đó, ôm lấy bàn tay đẫm máu của mình, kêu rên như một con chó chết. Máu từ vết thương vẫn không ngừng chảy ra, thấm đỏ cả mặt đường nhựa. Xung quanh, không một bóng người, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt và tiếng côn trùng rả rích trong bụi cỏ.

Việt nằm đó, đau đớn và tủi nhục. Lão đã mất bảy trăm triệu đồng, mất một ngón tay, và mất cả danh dự. Lão đã bị một thằng ranh con mười chín tuổi qua mặt, đã bị chính đồng bọn của mình trả thù, và giờ đây, lão đang nằm đây, như một con chó bị bỏ rơi bên đường.


Và Lão hận Trí, kẻ biến Lão thành tàn tật, mất đi một ngón tay không khác gì mất đi sĩ diện của lão, lão sẽ nhớ kỹ ngày hôm nay, Lão sẽ trả thù bọn chúng.

Đó là những suy nghĩ cuối cùng trong đầu lão trước khi lão ngất đi vì mất máu và đau đớn.
 
Sửa lần cuối:
Thê nào lão viêt cung khai ra co quan hê me yên khi vào tù
 
Tuyệt vời
Phần 2 em vẫn đang vừa nghĩ vừa viết, cố gắng ngày 2 chương ae nhá. Phần 1 e bạo chương được là do viết trc sẵn rồi nên mới lên nhanh được.
bác cứ đều tay là đc. Giờ mỗi ngày chỉ hóng chương mới
 
anime sex
cliphot
X
Back
Top