Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Truyện Sáng Tác Ép mẹ làm tình (truyện loạn luân mẹ con) "cực phẩm"

Alo ban nên tao ra nhân vât mơi tên viêt tra thu me yên đơ cho con rơi xuong vưc mât tich con tim me làm vơ nguoi khac mât tri nhơ
 
Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác giả: Saclangno1zzz

Chương 46 – Hai Vị Khách Không Mời

Ánh nắng ban mai dịu dàng len qua khe rèm cửa sổ bệnh viện, rọi những tia sáng vàng óng lên tấm ga giường trắng tinh. Hôm nay là một ngày đặc biệt, ngày mà Minh được xuất viện sau hơn ba tuần nằm điều trị. Không khí trong phòng bệnh nhộn nhịp hơn hẳn mọi ngày, với những túi đồ đạc được xếp gọn gàng trên giường và trên bàn.

Yến đang tất bật thu dọn đồ đạc, khuôn mặt cô rạng rỡ một niềm vui khó tả. Đôi mắt long lanh của cô ánh lên niềm hạnh phúc khi nghĩ đến việc người đàn ông của mình không, con trai của cô, người tình của cô cuối cùng cũng đã đủ khỏe để trở về nhà. cô mặc một chiếc váy liền thun màu xanh pastel nhẹ nhàng, ôm sát lấy những đường cong quyến rũ của cơ thể. Mái tóc đen được buộc gọn gàng, để lộ khuôn mặt thanh tú với làn da trắng hồng mịn màng. Đôi môi đỏ mọng của cô khẽ mỉm cười, tạo nên một vẻ đẹp vừa dịu dàng vừa đầy sức sống.

Minh cũng không rảnh tay. Cậu đang phụ mẹ xếp quần áo vào túi, thỉnh thoảng lại liếc nhìn bà với ánh mắt đầy yêu thương. Hôm nay cậu mặc một bộ quần áo thường chiếc áo thun trắng đơn giản và quần jean xanh nhưng trông cậu thật khỏe khoắn và tràn đầy sức sống. Những vết thương trên người cậu đã lành hẳn, chỉ còn lại những vết sẹo mờ mờ trên da. Vết sẹo dài trên lông mày trái vẫn còn đó, nhưng nó không làm mất đi vẻ điển trai của cậu, mà ngược lại, còn tăng thêm phần nam tính và cuốn hút.

"Anh này, anh lấy giúp em cái túi trên kệ với." Yến nói, giọng nhẹ nhàng, tay bà chỉ lên chiếc kệ cao phía trên.


Minh bước tới, với tay lấy chiếc túi, nhưng cố tình đứng sát vào người Yến, để ngực cậu chạm nhẹ vào lưng cô. Yến cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cậu, mặt cô thoáng đỏ lên, nhưng cô không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười.

"Em có cần anh giúp gì nữa không?" Minh thì thầm vào tai Yến, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhỏ nhắn của bà.

Yến khẽ rùng mình, đánh nhẹ vào tay Minh. "Đồ quỷ! Ở đây là bệnh viện đấy, anh đừng có mà linh tinh!"

Minh cười khẽ, định trêu Yến thêm vài câu nữa, thì bỗng nhiên cánh cửa phòng bệnh mở ra.

Cả hai cùng quay lại nhìn. Hai người mặc cảnh phục bước vào phòng. Người đi trước là một người đàn ông trung niên, dáng người cao lớn, phong thái đĩnh đạc. Ông mặc bộ quân phục màu xanh olive với quân hàm đại tá sáng loáng trên vai. Khuôn mặt ông vuông vức, đầy vẻ uy nghiêm, với đôi mắt sáng quắc như chim ưng, sống mũi cao thẳng, và nụ cười ấm áp trên môi. Mái tóc đã điểm bạc nhưng vẫn dày và được chải chuốt gọn gàng. Từng bước chân của ông vững vàng, toát lên vẻ tự tin và quyền lực của một người lính lâu năm.

Phía sau ông là một cô gái trẻ cũng trong bộ cảnh phục. Cô có mái tóc ngắn ngắn hơn Yến một chút được cắt tỉa gọn gàng, ôm lấy khuôn mặt trái xoan thanh tú. Làn da cô trắng hồng, nhưng không phải là vẻ trắng mịn màng như Yến, mà là một vẻ trắng khỏe khoắn của một người thường xuyên rèn luyện. Đôi mắt cô đen láy, sắc lạnh như dao, ánh lên vẻ kiêu hãnh và tự tin. Sống mũi cao thanh thoát, đôi môi mỏng hơi mím lại, tạo nên một vẻ đẹp sắc sảo và đầy cá tính.

Thân hình cô trong bộ cảnh phục thật hoàn hảo bộ ngực đầy đặn nhưng săn chắc, eo thon nhỏ, hông nở, và đôi chân dài thẳng tắp. Cô toát lên một vẻ đẹp anh khí, mạnh mẽ, nhưng cũng không kém phần quyến rũ. Tuy nhiên, ánh mắt cô khi nhìn vào phòng lại đầy vẻ lạnh lùng và dửng dưng, như thể cô đã quá quen với những cảnh tượng như thế này.

Yến hơi ngỡ ngàng khi thấy hai vị khách không mời, nhưng rồi cô nhanh chóng nhận ra người đàn ông trung niên đó chính là Chiến, người đã giúp đỡ gia đình bà trong đêm kinh hoàng ấy. Cô vội vàng bước tới, nở một nụ cười thân thiện.

"Ôi, anh Chiến! Anh đến thăm Minh đấy ạ? Mau vào ngồi đi ạ! Để em pha trà cho anh." Yến nói, giọng đầy vẻ hiếu khách. Cô nhanh chóng kéo hai chiếc ghế lại gần giường bệnh, mời hai vị khách ngồi.

Chiến mỉm cười ấm áp, bước vào phòng. "Chào chị Yến. Hôm nay tôi ghé qua thăm Minh một chút, xem cậu ấy thế nào rồi. À, đây là Tuyết, cháu gái của tôi." Ông giới thiệu cô gái trẻ đang đứng phía sau.

Tuyết khẽ gật đầu chào, nhưng ánh mắt cô vẫn lạnh lùng, không hề có chút biểu cảm nào. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế mà Yến đã kéo ra, đôi mắt sắc lạnh bắt đầu quét quanh căn phòng, rồi dừng lại ở Minh.

Minh bước tới, cúi đầu chào Chiến một cách lễ phép. "Cháu chào chú Chiến ạ. Cháu xin lỗi vì không ra đón chú được. Cháu vừa mới khỏe lại, còn hơi yếu."

Chiến vỗ vai Minh, nụ cười trên môi ông càng rộng hơn. "Không sao, không sao! Nhìn cậu khỏe lại là tôi mừng rồi. Cậu không cần phải khách sáo như vậy đâu. Ngồi xuống đi."

Minh ngồi xuống mép giường, đối diện với Chiến. Cậu không hề tỏ ra lo lắng hay căng thẳng trước sự hiện diện của vị đại tá quyền lực này. Ngược lại, cậu rất bình tĩnh, tự nhiên, như thể đang nói chuyện với một người bạn lâu năm. Điều này khiến Chiến càng thêm quý mến cậu.

Trong khi Minh và Chiến đang trò chuyện, Tuyết ngồi bên cạnh, đôi mắt sắc lạnh của cô không ngừng đánh giá cậu thanh niên trước mặt. Cô đã nghe rất nhiều về Minh từ những câu chuyện ở đồn cảnh sát về việc cậu một mình lao vào hang sói, đánh bại cả chục tên côn đồ có vũ khí để cứu mẹ. Cô đã nghe về sự gan dạ, dũng cảm, và thông minh của cậu. Nhưng khi nhìn thấy Minh bằng xương bằng thịt, cô cảm thấy thất vọng.

Trước mắt cô là một thanh niên bình thường có lẽ hơi điển trai một chút, nhưng nhìn chung chẳng có gì đặc biệt. Cậu ta cười nói ngây ngô, cử chỉ có phần vụng về, và trông chẳng khác gì đám thanh niên sinh viên bình thường ngoài kia. Cô thầm nghĩ rằng những câu chuyện về cậu ta chắc hẳn đã được thêu dệt lên rất nhiều. Làm sao một người như cậu ta có thể làm được những việc mà mọi người vẫn đồn thổi?

"Chắc là do may mắn thôi. Hoặc là do bọn côn đồ quá yếu." Tuyết thầm nghĩ, khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười khinh miệt.

Khác với Tuyết, Chiến tỏ ra rất quý mến Minh. Ông khen cậu hết lời, từ sự gan dạ dũng cảm, đến trí thông minh và khả năng ứng biến trong tình huống nguy cấp.

"Chú đã nghe kể lại toàn bộ sự việc hôm đó từ Tuấn cậu cảnh sát trực ban ở đồn. Cậu ấy nói rằng khi tới hiện trường, cậu ấy không thể tin vào mắt mình. Một mình cậu đã đánh gục gần chục tên côn đồ có dao, có mã tấu. Cậu ấy còn nói rằng cậu đã bị thương rất nặng, nhưng vẫn cố gắng bảo vệ mẹ mình cho tới khi cảnh sát tới. Đó không phải là điều mà một người bình thường có thể làm được." Chiến nói, giọng đầy thán phục.

Minh cười ngây ngô, gãi đầu, vẻ mặt đầy khiêm tốn. "Dạ, chú quá khen rồi ạ. Lúc đó cháu cũng chỉ biết làm những gì mình có thể thôi ạ. Với lại, cũng may là có chú và các anh cảnh sát tới kịp thời, chứ không thì cháu cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa."

Chỉ có người ở hiện trường hôm đó mới hiểu được sự tàn khốc ở đó. Chỉ có những người đã nhìn thấy những vũng máu loang lổ trên nền gạch, những tên côn đồ nằm rên rỉ khắp nơi, và con dao vẫn còn cắm trong bụng Minh, mới hiểu được sự đáng sợ của đêm hôm đó. Và chỉ có Yến người đang ngồi bên cạnh, lặng lẽ lắng nghe mới thực sự hiểu được những gì con trai cô, đã phải trải qua.


Yến nhìn Minh, đôi mắt long lanh của cô ánh lên niềm tự hào và yêu thương vô bờ bến. cô nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng đêm hôm đó cảnh cậu đứng chắn trước mặt bà, con dao đâm sâu vào bụng cậu, máu trào ra từ miệng cậu, và cậu vẫn cố gắng thì thầm "Con yêu mẹ". Mỗi lần nhớ lại, tim cô lại thắt lại, nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy hạnh phúc vì cậu vẫn còn sống, vẫn còn ở đây, bên cạnh bà.

Chiến càng trò chuyện với Minh, ông càng thấy cậu thanh niên này thật đặc biệt. Cậu không hề tỏ ra kiêu ngạo hay tự mãn về những gì mình đã làm. Ngược lại, cậu rất khiêm tốn, thậm chí có phần hơi ngây ngô. Nhưng ẩn sâu bên trong vẻ ngoài ấy, Chiến nhìn thấy một trí tuệ sắc bén, một sự nhạy bén trong cách cậu xử lý tình huống, và một ý chí sắt đá không dễ gì lay chuyển.

Bên cạnh, Tuyết hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ: "Đúng là chẳng ra sao. Chỉ là một thằng nhóc may mắn thôi."

Trò chuyện một hồi, Chiến càng thấy Minh khéo léo. Cậu không đề cập tới việc của Trung và Việt ngay, mà chỉ tập trung vào những câu chuyện vui vẻ, nhẹ nhàng. Cậu hỏi thăm sức khỏe của Chiến, hỏi về công việc của ông, thậm chí còn kể vài câu chuyện hài hước về những ngày nằm viện khiến cả Chiến và Yến đều bật cười.

Nhưng Chiến biết đây là lúc cần nói tới vụ việc. Ông nhấp một ngụm nước từ chiếc cốc mà Yến vừa đưa cho, rồi đặt cốc xuống bàn, ánh mắt ông trở nên nghiêm túc hơn.

"À, Minh này. Chú nghe Quang nói cháu đã có thêm bằng chứng về Việt rồi phải không?" Chiến hỏi, giọng ông trầm xuống, đầy vẻ quan tâm.

Minh biết thời cơ đã tới. Cậu cũng trở nên nghiêm túc hơn, nụ cười ngây ngô trên môi biến mất, thay vào đó là vẻ mặt đầy cương quyết và lạnh lùng. Đôi mắt cậu ánh lên một tia sáng sắc lẹm mà chỉ những ai tinh ý mới nhận ra.

"Vâng, thưa chú." Minh nói, giọng cậu trầm tĩnh và đầy tự tin. Cậu với tay lấy chiếc máy ghi âm nhỏ từ trong túi áo, đưa cho Chiến. "Đây là băng ghi âm cháu đã thu thập được. Trong đó có lời thú tội của Trung về vụ chuốc thuốc đêm hôm đó, và cả những cuộc nói chuyện của Việt về các phi vụ tham ô, hối lộ ở đài truyền hình. Còn về tài liệu liên quan, cháu để ở nhà rồi. Cháu về lấy rồi gửi cho chú sau ạ. Phiền phức chú nhiều rồi."

Chiến nhận lấy chiếc máy ghi âm, xem xét nó một lúc, rồi gật đầu. "Khách sáo làm gì. Cháu là bạn thân của Quang, thì cũng như cháu của chú thôi. Đừng có ngại."

Tuyết ngồi bên cạnh, nghe Chiến nói vậy thì hơi bất ngờ. Cô biết chú mình là một người khó tính, ít khi nào quan tâm tới những cậu thanh niên tầm tuổi cô. Ngay cả những cán bộ dưới quyền ông, ông cũng chẳng mấy khi nói chuyện quan tâm như vậy. Vậy mà với cậu thanh niên này, ông lại tỏ ra thân thiết và quý mến đến thế. Điều này càng khiến cô khó chịu hơn. Cô nhìn Minh, ánh mắt lại càng thêm vẻ không thích.


Yến ngồi bên cạnh, quan sát Tuyết. cô nhận thấy cô gái này không có thiện cảm với Minh lắm. Ánh mắt cô ta nhìn con trai bà không, người đàn ông của cô đầy vẻ khinh miệt và coi thường. Điều này khiến Yến cảm thấy khó chịu trong lòng, nhưng cô không dám nói gì. Dù sao thì cô ta cũng là cháu gái của Chiến, người đã giúp đỡ gia đình bà rất nhiều.

Minh dường như chẳng quan tâm tới ánh mắt của Tuyết. Cậu tập trung vào cuộc trò chuyện với Chiến, kể cho ông nghe về những việc Việt đã làm – từ những phi vụ tham ô, hối lộ, đến việc lão đã ép buộc nhiều nhân viên nữ trong đài truyền hình phải ngủ với mình hoặc với đối tác để giữ việc. Cậu kể về việc ban đầu cậu định dùng Hải – đối thủ trực tiếp của Việt ở đài truyền hình, để tố giác lão. Nhưng bây giờ, cậu không còn thời gian nữa. Cậu hiểu rằng tay cáo già như Việt có lẽ đã đoán ra điều gì đó rồi, và cậu phải ra tay nhanh trước khi lão kịp phản công.

"Vì vậy, cháu quyết định nhờ chú luôn ạ. Cháu biết điều này là phiền phức, nhưng cháu không còn lựa chọn nào khác." Minh nói, giọng cậu đầy chân thành.

Chiến lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại gật đầu. Khi Minh kể xong, ông trầm ngâm một lúc, rồi nói: "Nếu đúng như những gì trong băng ghi âm và tài liệu cháu có, thì cháu yên tâm đi. Tay Việt không thoát được tội đâu."

Minh mỉm cười, một nụ cười thật tươi và chân thành. "Cháu cảm ơn chú nhiều lắm ạ."

Yến ngồi bên cạnh cũng vội vàng nói theo: "Vâng, em cũng cảm ơn anh Chiến nhiều lắm. Nếu không có anh, không biết gia đình em sẽ ra sao nữa."

Chiến cười hà hà, vẫy tay. "Không có gì đâu, không có gì đâu! Đây là việc tôi nên làm mà."

Rồi ông quay sang nhìn Minh, ánh mắt ông ánh lên một tia sáng đầy ẩn ý. "À, Minh này. Chú thấy thân thủ cháu nhanh nhẹn, lại hiểu thời cơ ứng biến. Cháu có suy nghĩ gì về tương lai chưa? Tốt nghiệp xong, muốn về làm việc với chú không? Chú đang rất cần những người trẻ tuổi, có tài năng và bản lĩnh như cháu."

Cả Minh, Yến, và Tuyết đều bất ngờ trước câu nói của Chiến. Tuyết mở to mắt nhìn chú mình, không thể tin được rằng ông lại đưa ra một lời đề nghị như vậy với cậu thanh niên mà cô cho là "chẳng ra gì" này.

Cô hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ: "Sao anh ta có thể xứng đáng được như vậy chứ? Chú Chiến đúng là hôm nay uống nhầm thuốc rồi."


Yến nhìn Minh, đôi mắt long lanh của bà đầy vẻ mong chờ. Bà không muốn can thiệp vào quyết định của con trai mình không, của người đàn ông của bà. cô muốn cậu tự mình quyết định tương lai của mình.

Minh sau một thoáng ngạc nhiên, nở một nụ cười thật tươi, ánh mắt cậu đầy vẻ biết ơn. "Cháu cảm ơn chú Chiến rất nhiều vì đã ưu ái cháu ạ. Cháu rất vui mừng và vinh dự khi được chú để mắt tới. Nhưng mà... cháu sợ cháu chưa đủ bản lĩnh để làm việc với chú. Cháu sẽ cố gắng rèn luyện hết đại học, tới lúc đó lại phải làm phiền chú Chiến sau ạ."

Cậu sẽ không ngu ngốc nghĩ rằng ông trời sẽ ưu ái với cậu, chiếm được mẹ đã là trái cấm mà không phải ai cũng đạt được, nếu bây giờ còn theo nghiệp trính trị, hay cảnh sát thì chẳng khác nào dẫn lửa tự thiêu thân.

Chiến nghe vậy, hiểu rằng Minh đang từ chối khéo. Nhưng ông không giận, ngược lại còn càng thêm quý mến cậu. Ông biết cậu thanh niên này không phải là người ham quyền lực hay địa vị. Cậu ta có những mục tiêu và kế hoạch riêng của mình, và ông tôn trọng điều đó.

"Tốt! Vậy chú chờ cháu. Khi nào cháu tốt nghiệp, cứ tới tìm chú. Cánh cửa này luôn rộng mở cho cháu." Chiến nói, giọng đầy vẻ trìu mến.

Nhưng Tuyết thì không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô đứng dậy, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Minh, giọng cô đầy vẻ khinh miệt: "Đúng là đồ không biết điều! Chú tôi cho anh cơ hội, vậy mà anh lại không biết nắm lấy! Anh có biết bao nhiêu người mơ ước được như anh không hả?"

Cả căn phòng im lặng trong giây lát. Chiến quay sang nhìn Tuyết, ánh mắt ông đầy vẻ trách móc. "Tuyết! Cháu nói gì vậy? Xin lỗi mọi người đi!"

Nhưng Tuyết không thèm để ý. Cô quay lưng, bước thẳng ra ngoài, không thèm chào hỏi ai. Tiếng giày của cô nện xuống sàn gạch hành lang, mỗi lúc một xa dần.

Chiến thở dài, quay sang nhìn Minh và Yến với ánh mắt đầy vẻ xin lỗi. "Xin lỗi hai người nhé. Cô cháu gái này của tôi tính cách có chút khó bảo. Tôi sẽ nói chuyện với nó sau."

Minh mỉm cười, lắc đầu. "Không sao đâu ạ, chú đừng lo. Cháu hiểu mà."


Chiến đứng dậy, bắt tay Minh và Yến, rồi cũng xin phép rời đi. Khi cánh cửa đóng lại, Yến quay sang nhìn Minh, đôi mắt cô vẫn còn chút tức tối.

"Em không thích cô ta chút nào! Cái cách cô ta nhìn anh, rồi còn nói những lời như vậy nữa!" Yến nói, giọng cô đầy vẻ khó chịu. Hai má bà phồng lên vì tức giận, trông thật đáng yêu.


Minh bật cười, bước tới ôm lấy Yến. "Thôi nào, đừng giận nữa. Cô ta có quan trọng gì đâu. Anh chỉ quan tâm tới em thôi."

Yến vùng vẫy một chút, nhưng rồi cũng nằm im trong vòng tay Minh. Bà ngước lên nhìn cậu, đôi mắt long lanh vẫn còn chút giận dữ. "Nhưng mà cô ta dám nhìn anh với ánh mắt đó, dám nói anh như vậy! Nếu không phải có anh Chiến ở đó, em đã đấm vào mặt cô ta rồi!"

Nói rồi, bà giơ nắm đấm nhỏ xíu của mình lên, khua khua trong không khí, trông thật đáng yêu và buồn cười.

Minh nhìn Yến, lòng cậu tràn ngập yêu thương. Cậu cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán bà, rồi thì thầm: "Em dễ thương quá. Bạn gái của ai mà dễ thương vậy."

Yến đỏ mặt, vùi mặt vào lồng ngực Minh nói: "Chỉ giỏi trêu người ta. Nhưng mà lần sau, nếu cô ta còn dám nói anh như vậy, em sẽ không tha cho cô ta đâu!"

Minh cười khẽ, siết chặt vòng tay ôm Yến hơn. "Được rồi, tùy em. Anh sẽ luôn ở bên cạnh em, bảo vệ em, em đánh ai cũng được."

Yến nghe được nhoẻn miệng cười ngọt ngào, chìm đắm trong thứ tình cảm tội lỗi đầy phấn khích này.
 
Sửa lần cuối:
Alo ban nên tao ra nhân vât mơi tên viêt tra thu me yên đơ cho con rơi xuong vưc mât tich con tim me làm vơ nguoi khac

Alo ban nên tao ra nhân vât mơi tên viêt tra thu me yên đơ cho con rơi xuong vưc mât tich con tim me làm vơ nguoi khac mât tri nhơ
tôi thấy ý tưởng bạn hay đấy, bạn tự viết đi 😀
 
Y kiên cua minh môt biên cô xay ra tên viêt bi băt khai ra đã quan hê vơi me yên khiên cho me yên xâu hô phai bo đi và trinh tim me băt đâu khi găp đuoc me đã căp bô vơi đai gia vi tinh yêu voi me giành lai me voi đai gia tư đó 2 nguoi hanh phuc se tao ra thêm nhiêu nhân vât phù hơp ntr và k ntr
 
Y kiên cua minh môt biên cô xay ra tên viêt bi băt khai ra đã quan hê vơi me yên khiên cho me yên xâu hô phai bo đi và trinh tim me băt đâu khi găp đuoc me đã căp bô vơi đai gia vi tinh yêu voi me giành lai me voi đai gia tư đó 2 nguoi hanh phuc se tao ra thêm nhiêu nhân vât phù hơp ntr và k ntr
Bác này nghiện NTR 😂, e thì chỉ thích nvc đi ntr đứa khác thôi
 
Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác giả: Saclangno1zzz

Chương 47 – Hoa Cứt Lợn
Căn phòng bệnh cao cấp nằm trên tầng năm của bệnh viện tư nhân sang trọng nhất thành phố. Đây là nơi chỉ dành cho những người có tiền và có quyền, những kẻ sẵn sàng chi hàng chục triệu đồng mỗi ngày để được hưởng những dịch vụ y tế tốt nhất. Căn phòng rộng rãi được trang bị đầy đủ tiện nghi như một khách sạn năm sao, giường bệnh tự động, tivi màn hình lớn, ghế sofa da nhập khẩu, và cả một bình hoa tươi được thay mới mỗi ngày.

Nhưng không khí trong căn phòng này lúc này lại vô cùng ngột ngạt và căng thẳng. Trên chiếc giường bệnh trắng tinh, Việt nằm im như một xác chết. Toàn thân lão quấn đầy băng trắng từ đầu, mặt, ngực, bụng, đến tay chân. Những vết thương do trận đòn của bọn Trí để lại vẫn còn hằn rõ trên cơ thể lão. Khuôn mặt lão sưng vù, bầm tím, gần như không còn nhận ra được. Đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt qua chiếc ống thở. Bên cạnh giường, chiếc máy theo dõi nhịp tim phát ra những tiếng "bíp bíp" đều đặn hứ âm thanh duy nhất chứng minh rằng lão vẫn còn sống.

Và điều đáng chú ý nhất trên cơ thể lão là bàn tay phải, nơi ngón út đã bị Trí chém đứt. Vết thương đã được băng bó cẩn thận, nhưng máu vẫn còn thấm ra ngoài, tạo thành một vệt đỏ thẫm trên lớp băng trắng. Ngón út của lão đã bị Trí vứt vào bụi cỏ ven đường, và khi lão được đưa tới bệnh viện, các bác sĩ đã không thể nối lại được nữa. Giờ đây, Việt là một kẻ tàn tật một kẻ thiếu ngón, một dấu ấn vĩnh viễn của sự trả thù.

Sau khi bị Trí chém đứt ngón tay và bỏ mặc bên đường, Việt đã cố gắng lết tới chiếc xe của mình, dùng bàn tay còn lại để gọi điện cho vợ. Lão chỉ kịp thều thào vài câu, nói rằng mình bị tấn công và cần được cấp cứu, rồi ngất đi ngay sau đó. Bà Nga vợ lão đã cho người tới đưa lão vào bệnh viện ngay lập tức. Không phải vì bà ta thương xót chồng, mà vì bà ta không muốn mang tiếng là kẻ bỏ mặc chồng chết bên đường.
Bên cạnh giường bệnh, hai người đàn ông mặc vest đen chỉnh tề đang đứng im như tượng.


Họ là vệ sĩ riêng của bà Nga hững kẻ được thuê để bảo vệ bà ta và thực hiện mọi mệnh lệnh mà bà ta đưa ra. Tên đứng gần cửa sổ tên là Chính một gã đàn ông to lớn, vai rộng, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo vest. Khuôn mặt gã vuông vức, đầy vẻ hung hãn với đôi mắt ti hí luôn ánh lên vẻ tàn nhẫn. Trên cổ gã là một vết sẹo dài ngoằn ngoèo chứng tích của một cuộc ẩu đả trong quá khứ. Gã đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, khuôn mặt lạnh tanh, không chút biểu cảm.

Tên còn lại tên là Nghĩa, một gã đàn ông hoàn toàn khác biệt. Nghĩa có một vẻ ngoài điển trai, lịch lãm hiếm thấy ở những tay vệ sĩ. Gã cao ráo, dáng người thanh thoát như một người mẫu. Khuôn mặt gã thon dài với những đường nét sắc sảo, sống mũi cao thẳng, đôi mắt đen láy đầy vẻ quyến rũ, đôi môi mỏng luôn nở một nụ cười nửa miệng đầy bí ẩn. Mái tóc đen được vuốt ngược ra sau bằng gel, để lộ vầng trán cao và rộng. Gã mặc bộ vest đen vừa vặn, tôn lên thân hình săn chắc với bờ vai rộng, eo thon, và đôi chân dài. Nhìn gã, người ta dễ dàng liên tưởng tới một doanh nhân thành đạt hay một ngôi sao điện ảnh hơn là một tay vệ sĩ.

Và ngồi trên chiếc ghế sofa da bên cạnh giường bệnh là bà Nga, vợ của Việt. Bà ta là một phụ nữ ngoài năm mươi, với thân hình ục ịch quá khổ. Làn da bà ta trắng nhợt, nhão nhoét vì thiếu vận động và quá nhiều mỡ thừa. Khuôn mặt bà ta tròn xoe như cái bánh bao, với hai má phính, cằm đôi, và đôi mắt ti hí nhỏ xíu gần như bị che khuất bởi lớp mỡ xung quanh. Mái tóc bà ta nhuộm vàng hoe, uốn xoăn lọn to, nhưng không thể che giấu được vẻ già nua và thiếu sức sống. Bà ta mặc một chiếc váy rộng thùng thình bằng lụa đỏ, cố gắng che đi thân hình quá khổ của mình, nhưng lại càng làm lộ rõ những ngấn mỡ ở bụng, ở cánh tay, và ở đùi.

Khuôn mặt bà Nga lúc này đang đầy vẻ tức giận. Đôi mắt ti hí của bà ta long lên sòng sọc, hai tay bà ta nắm chặt lại, những ngón tay mũm mĩm đầy nhẫn vàng và kim cương lấp lánh dưới ánh đèn. Bà ta vừa mới tới bệnh viện sau khi nhận được cuộc gọi của Việt, và những gì bà ta nhìn thấy khiến bà ta vô cùng phẫn nộ. Chồng bà ta dù là một kẻ vô dụng mà bà ta luôn coi thường nhưng vẫn là chồng bà ta. Và việc hắn bị đánh thừa sống thiếu chết thế này là một sự sỉ nhục đối với gia đình bà ta.

"Đã tìm ra kẻ nào gây ra chưa?" Bà Nga hất giọng hỏi, giọng bà ta the thé và đầy vẻ hách dịch. Bà ta không thèm nhìn vào Chính, mà chỉ chăm chú nhìn vào bộ móng tay được sơn đỏ chót của mình.
Chính cúi đầu, giọng run run vì sợ hãi. Gã biết tính tình bà chủ của mình, bà ta có thể nổi giận bất cứ lúc nào, và khi bà ta nổi giận, hậu quả thường rất khủng khiếp.


"Dạ... thưa bà, chúng tôi vẫn chưa tìm ra ạ. Nhưng... nhưng chắc cũng sắp rồi ạ. Chúng tôi đã lần ra được manh mối của chiếc xe bám theo sếp Việt lúc đi ra khỏi đài truyền hình. Chỉ cần thêm chút thời gian nữa thôi ạ..."
Chưa kịp nói hết câu, bà Nga đã đứng dậy. Thân hình ục ịch của bà ta lắc lư khi bước tới trước mặt Chính. Và rồi, không một lời cảnh báo, bà ta vung tay tát mạnh vào mặt gã.


"Chát!"

Tiếng tát vang lên chói tai trong căn phòng yên tĩnh. Chính loạng choạng lùi lại, má gã đỏ bừng lên với dấu bàn tay in hằn rõ nét. Nhưng gã không dám kêu ca, không dám phản kháng. Gã chỉ biết cúi gằm mặt xuống, chịu đựng.
"Địt mẹ! Năm tiếng rồi mà chúng mày vẫn chưa tìm ra hung thủ! Nuôi chúng mày tốn cơm vô dụng à!" Bà Nga gầm lên, giọng bà ta the thé như tiếng còi xe cứu hỏa. Những ngấn mỡ trên cằm bà ta rung lên theo từng tiếng quát.


Chính liên tục cúi đầu, giọng run rẩy: "Dạ... dạ tôi xin lỗi thưa bà... tôi hứa sẽ tìm ra thủ phạm trong vòng ba tiếng nữa ạ... tôi xin bà cho tôi thêm cơ hội..."
"Cút đi! Không tìm được thì đừng vác mặt về đây nữa!" Bà Nga hét lên, tay bà ta chỉ thẳng ra cửa.


Chính hốt hoảng lui ra, gần như chạy trốn khỏi căn phòng. Gã biết rằng nếu còn ở lại thêm một giây nữa, bà chủ của gã có thể sẽ làm những điều còn tồi tệ hơn là một cái tát.
Cánh cửa đóng lại sau lưng Chính, để lại trong phòng chỉ còn bà Nga, Nghĩa, và Việt đang bất tỉnh trên giường bệnh.


Nghĩa bước tới gần bà Nga, đặt nhẹ tay lên vai bà ta. Giọng gã nhẹ nhàng, đầy vẻ trấn an: "Bà đừng lo nữa. Tôi cũng đã bảo đám đàn em đi tìm rồi. Nghĩ chắc sẽ mau chóng tìm được thôi. Bà nên nghỉ ngơi đi, đừng quá căng thẳng."

Bà Nga quay sang nhìn Nghĩa, ánh mắt bà ta lập tức dịu lại. Từ vẻ hung dữ và tàn nhẫn ban nãy, bà ta trở nên mềm mại và dịu dàng một cách đáng ngạc nhiên. Đó là cách mà bà ta luôn đối xử với Nghĩa khác hẳn với cách bà ta đối xử với tất cả những người khác.

"Địt mẹ thằng chồng ngu này! Hết việc này tới việc khác, cứ để em đây phải lo! Làm nhục mặt gia đình!" Bà Nga chửi tục, rồi quay sang nhìn Nghĩa với ánh mắt đầy vẻ si mê. "Nếu gã có bản lĩnh bằng nửa anh, thì em đã chẳng phải lo lắng thế này rồi."
Nói rồi, bà ta dựa người vào lòng Nghĩa, vòng tay mũm mĩm ôm lấy eo gã. Thân hình ục ịch của bà ta áp sát vào người gã, bộ ngực đồ sộ như hai quả dưa hấu ép chặt vào lồng ngực săn chắc của gã.


Nghĩa nhẹ nhàng ôm lấy bà Nga, bàn tay gã vuốt ve tấm lưng đầy mỡ thừa của bà ta. Gã cúi xuống, thì thầm vào tai bà ta: "Em không sợ chồng tỉnh dậy thấy à?"
Bà Nga liếc nhìn Việt đang bất tỉnh trên giường bệnh, ánh mắt bà ta đầy vẻ khinh bỉ. "Thấy thì thấy, có gì đâu? Hắn thì dám làm gì? Cả đời hắn chỉ là một con chó sống bám vào nhà em thôi. Hắn mà dám mở mồm, em sẽ cho hắn ra đường ở!"


Nghĩa nghe vậy, lòng gã đầy vui vẻ. Gã cười, một nụ cười đểu cáng trên khuôn mặt điển trai một nụ cười chẳng cân xứng chút nào với vẻ ngoài lịch lãm của gã. Gã biết mình đang làm gì. Gã biết mình đang ngủ với vợ của sếp, ngay trước mặt sếp đang bất tỉnh. Nhưng gã không quan tâm. Gã chỉ quan tâm tới một thứ duy nhất, quyền lực và tiền bạc mà bà Nga có thể mang lại cho gã. Gã đã ngủ với bà ta suốt mấy tháng nay, và nhờ đó, gã đã từ một tên vệ sĩ quèn trở thành tay sai thân cận nhất của bà ta. Gã sẽ tiếp tục làm như vậy, cho tới khi nào gã đạt được mọi thứ gã muốn.

Gã cúi xuống, áp đôi môi mình lên đôi môi dày cộp của bà Nga. Bà ta rên lên trong cổ họng, hai tay mũm mĩm vòng qua cổ gã, kéo gã xuống sát hơn. Nụ hôn của họ thật thô bạo và đầy dục vọng, không có chút tình cảm nào, chỉ toàn là sự chiếm hữu và lợi dụng lẫn nhau.

"Ưm... ưm... em cũng muốn anh rồi..." Bà Nga rên rỉ, giọng bà ta đầy vẻ thèm khát. Bàn tay mũm mĩm của bà ta mò xuống dưới, luồn vào trong quần của Nghĩa, nắm lấy con cặc của gã. Bà ta bắt đầu xục nhẹ, cảm nhận nó từ từ cương cứng lên trong lòng bàn tay.

Nghĩa cũng không chậm trễ. Gã luồn tay xuống dưới, vén chiếc váy lụa đỏ của bà Nga lên, để lộ cặp đùi to như cột đình và chiếc quần lót ren đen nhỏ xíu – một thứ thật lố bịch trên thân hình quá khổ của bà ta. Gã kéo chiếc quần lót sang một bên, để lộ cái lồn của bà ta hai mép thịt thâm đen, nhão nhoét, đang chảy ra thứ nước dâm màu trắng đục.

"Em ướt quá rồi này... em thèm anh lắm phải không?" Nghĩa thì thầm, giọng gã đầy vẻ dâm dục. Gã đẩy bà Nga nằm ngửa xuống chiếc ghế sofa da, rồi trườn lên trên người bà ta. Con cặc gã đã cương cứng hết cỡ, đầu khấc đỏ tím chĩa thẳng vào khe lồn đang ướt nhẹp.

"Vào đi anh... địt em đi... em muốn anh địt em..." Bà Nga rên rỉ, hai chân bà ta dang rộng ra, sẵn sàng đón nhận.
Nghĩa không chần chừ. Gã đẩy mạnh hông tới, và con cặc gã chui tọt vào lồn bà Nga với một tiếng "phập" ướt át. Cái lồn của bà ta rộng thùng thình, nhão nhoét, chẳng có chút săn chắc nào của một người phụ nữ bình thường. Nhưng Nghĩa không quan tâm. Gã nhắm mắt lại, tưởng tượng ra một người đàn bà khác một người đàn bà trẻ đẹp, thon thả, quyến rũ và gã bắt đầu thúc.


"Phập! Phập! Phập!"

Gã địt bà Nga một cách thô bạo và không thương tiếc. Hông gã thúc lên thúc xuống liên tục, con cặc ra vào cái lồn nhão nhoét của bà ta với tốc độ ngày càng nhanh. Tiếng da thịt va chạm vang lên bôm bốp, hòa cùng tiếng rên rỉ của bà Nga và tiếng thở hổn hển của gã.

"Á... á... sướng quá... anh ơi... địt em mạnh hơn nữa đi..." Bà Nga rên lên, hai tay bà ta bấu chặt vào lưng Nghĩa, móng tay dài ngoằng cắm sâu vào da thịt gã. Cặp vú đồ sộ của bà ta nảy lên nảy xuống như hai quả bóng nước khổng lồ, tạo nên một cảnh tượng vừa dâm đãng vừa ghê tởm.

Nghĩa tiếp tục địt, nhưng trong đầu gã, gã đang nghĩ về những thứ khác. Gã nghĩ về việc sau này, khi gã đã chiếm được lòng tin của bà Nga hoàn toàn, gã sẽ làm gì. Gã sẽ dần dần thâu tóm tài sản của bà ta, sẽ trở thành người có quyền lực thực sự, và sẽ không còn phải làm một con chó cho bà ta sai khiến nữa. Và khi đó, gã sẽ bỏ bà ta, tìm một người đàn bà trẻ đẹp thực sự, chứ không phải cái thân hình ục ịch ghê tởm này.

Nhưng hiện tại, gã vẫn phải tiếp tục. Gã cúi xuống, ngậm lấy một bên núm vú thâm đen của bà Nga, mút mạnh. Bà ta rên lên sung sướng, hai tay ôm chặt lấy đầu gã, ấn mạnh vào ngực mình.
"Đúng rồi... bú vú em đi... sướng quá..." Bà Nga rên rỉ.


Trên giường bệnh, Việt vẫn nằm im, hôn mê bất tỉnh. Lão không hề hay biết rằng, ngay bên cạnh mình, trên chiếc ghế sofa da, vợ lão đang bị tay vệ sĩ đẹp trai địt một cách dâm đãng. Lão không hề hay biết rằng, người đàn bà mà lão đã sống bám suốt hơn hai mươi năm qua đang rên rỉ sung sướng dưới thân một gã đàn ông khác, ngay trước mặt lão.

Nghĩa thúc mạnh thêm vài cú nữa, rồi gã rên lên, toàn thân cứng đờ. Con cặc gã giật lên từng hồi, phun ra những dòng tinh trùng đặc quánh vào sâu trong lồn bà Nga. Bà ta cũng rú lên, toàn thân run lẩy bẩy, nước dâm ồ ạt trào ra, hòa vào dòng tinh dịch của gã.

Cả hai cùng nằm im trên ghế sofa, thở hổn hển. Một lúc sau, Nghĩa từ từ rút con cặc đã mềm ra khỏi lồn bà Nga. Một dòng tinh dịch trắng đục trào ra từ khe lồn, chảy dọc xuống đùi bà ta, thấm ướt cả chiếc váy lụa đỏ.
Bà Nga nằm đó, thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng vì khoái cảm. Bà ta nhìn sang Việt vẫn đang bất tỉnh trên giường bệnh, và một nụ cười khinh bỉ nở trên đôi môi dày cộp của bà ta.


"Đồ vô dụng. Nằm đấy mà xem vợ mày bị người khác địt này." Bà ta thì thầm, rồi quay sang nhìn Nghĩa với ánh mắt đầy vẻ si mê. "Anh tuyệt quá. Em yêu anh."
Nghĩa mỉm cười, nụ cười đểu cáng trên khuôn mặt điển trai của gã. "Anh cũng yêu em." Gã nói, nhưng trong lòng gã, gã đang nghĩ về một điều hoàn toàn khác. Gã đang nghĩ về việc làm sao để nhanh chóng đạt được mục đích của mình, và sau đó, thoát khỏi cái thân hình ục ịch ghê tởm này càng sớm càng tốt.


Hai người lại ôm lấy nhau, tiếp tục những vuốt ve và hôn hít, ngay trước mặt Việt đang bất tỉnh. Và lão vẫn nằm đó, hoàn toàn không hay biết gì về sự phản bội đang diễn ra ngay trước mắt mình.


 
Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác giả: Saclangno1zzz


Chương 48 – Hoàng hôn nơi ban công


Ánh hoàng hôn đỏ rực như một quả cầu lửa khổng lồ đang từ từ lặn xuống phía sau những tòa nhà cao tầng xa xa. Những tia nắng cuối cùng của ngày hắt lên sân thượng một thứ ánh sáng màu cam ấm áp, nhuộm vàng cả khoảng không gian nhỏ bé này. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo hơi mát của buổi tối sắp tới, làm lay động những chậu cây cảnh và những dây phơi quần áo đang đung đưa theo gió.

Minh ngồi xếp bằng trên tấm thảm tập yoga cũ kỹ đã bạc màu, lưng thẳng, hai tay đặt nhẹ lên đầu gối. Cậu mặc chiếc áo ba lỗ đen đơn giản và quần short thể thao, để lộ những múi cơ săn chắc trên cánh tay và bờ vai rộng. Đôi mắt cậu nhắm nghiền, hơi thở đều đặn và sâu lắng, như đang chìm vào một thế giới khác một thế giới nội tâm nơi cậu đang dần khám phá ra những điều mới mẻ.

Hai hôm kể từ khi xuất viện, cậu vẫn chưa thực sự trở lại với nhịp sống bình thường. Những vết thương trên cơ thể đã lành, nhưng trong tâm trí cậu, trận chiến sinh tử đêm hôm đó vẫn còn in hằn như một vết sẹo không thể xóa nhòa. Và trong những giây phút cận kề cái chết ấy, cậu đã ngộ ra được một điều gì đó một thứ gì đó mơ hồ nhưng vô cùng quan trọng, như một cánh cửa vừa hé mở ra trước mắt cậu. Cậu biết nếu nắm bắt được nó, võ công của cậu sẽ tiến thêm một bước dài. Cậu không biết sẽ tốt hơn bao nhiêu, nhưng chắc chắn sẽ khác biệt hoàn toàn.

Hơi thở cậu chậm rãi, đều đặn, từng luồng khí lưu chuyển trong cơ thể theo một quỹ đạo kỳ lạ. Cậu cảm nhận được từng thớ cơ, từng mạch máu, từng nhịp đập của trái tim mình. Và trong sâu thẳm tâm trí, cậu đang dần chạm tới thứ mà cậu đã ngộ ra được trong khoảnh khắc sinh tử ấy.

Từ ngày tỉnh dậy, cậu vẫn luôn duy trì đều đặn cách hít thở này. Kể ra cũng thật tình cờ, hai năm trước trong khi cậu đang tập luyện những động tác boxing cơ bản cho thuần thục, thì có một lão già bước tới nhìn cậu. Ban đầu cậu cũng chẳng thèm để ý tới ông ta, nhưng lão vẫn cứ chăm chằm nhìn rồi vuốt râu dê, làm cậu cảm thấy khó chịu. Nhưng cậu không ngờ chính nhờ lão ấy mà cậu có thể bảo vệ bản thân, cứu được mẹ mình.

Bên kia sân thượng, Yến đang tất bật với đống quần áo vừa giặt xong. Hôm nay cô mặc một bộ đồ ở nhà đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, nhưng lại vô cùng quyến rũ thứ quyến rũ vô tình mà chỉ những người đàn bà đẹp sẵn mới có được. Chiếc áo ba lỗ trắng mỏng tang, chất liệu cotton đã hơi cũ vì giặt nhiều lần, càng trở nên mềm mại và bó sát vào cơ thể cô như một lớp da thứ hai. Điều đặc biệt là cô không mặc áo ngực bên trong, và qua lớp vải trắng mỏng manh ấy, hai đầu vú hồng hào in hằn rõ ràng, nhô lên như hai nụ đào nhỏ đang e ấp dưới nắng chiều. Mỗi khi cô cử động, bầu ngực căng tròn lại rung rinh nhè nhẹ, như hai quả thạch mềm mại đang đung đưa trong gió.

Chiếc quần short đùi siêu ngắn màu xanh dương đã cũ đến mức tua rua ở hai bên ống quần, để lộ gần hết cặp đùi thon dài trắng muốt. Mỗi lần cô với tay lên cao để mắc áo vào dây phơi, chiếc quần lại bị kéo lên, để lộ gần hết đôi mông tròn căng, trắng muốt như hai quả đào chín mọng. Hai bên mông cong vút, căng tròn, và qua lớp quần lót xanh dương mỏng tang chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay, thấp thoáng khe bướm đã bắt đầu ươn ướt, như một đóa hoa đang hé nở dưới ánh mặt trời.

Mỗi lần cô cúi xuống nhặt quần áo từ giỏ, chiếc áo ba lỗ lại tụt xuống, để lộ gần hết bầu ngực căng tròn, hai núm vú hồng hào lấp ló, như hai viên ngọc trai nhỏ đang mời gọi. Khe ngực sâu hun hút hiện ra, ướt đẫm mồ hôi, lấp lánh dưới ánh nắng chiều như được phủ một lớp kim tuyến.

Minh từ từ mở mắt, kết thúc bài tập tĩnh khí. Và ngay khi đôi mắt cậu chạm vào hình ảnh của Yến, mọi suy nghĩ về võ công và sự ngộ đạo bỗng chốc tan biến. Trước mắt cậu lúc này chỉ còn là một người đàn bà xinh đẹp đến nao lòng người đàn bà mà cậu yêu thương hơn bất cứ thứ gì trên đời này.

Dục vọng trong người cậu lại trỗi dậy, cậu không thể rời mắt khỏi những đường cong ấy, khỏi cách cô cúi xuống, khỏi cách bầu ngực cô rung rinh theo từng nhịp thở, khỏi cách cô xoay người để lộ cặp mông tròn căng dưới ánh hoàng hôn. Cậu thấy trái tim mình đập nhanh hơn, máu trong người như sôi lên, và thứ ấy trong quần bắt đầu cương cứng, đội lên thành một cái lều nhỏ trong chiếc quần short thể thao.

Nhưng hôm nay, cậu không muốn vội vã. Cậu không muốn những cuộc làm tình vụng trộm đầy nguy hiểm như trước. Cậu muốn thưởng thức, muốn nâng niu, muốn yêu thương cô như một người tình thực thụ. Đã ba ngày kể từ khi Yến đồng ý làm bạn gái của cậu, và với Minh, cậu nâng niu cô như một bảo vật, như một người tình mà cậu yêu tha thiết, và cũng như một người mẹ mà cậu kính trọng một sự kết hợp kỳ lạ nhưng đầy mê hoặc.

Cậu đứng dậy, bước lại gần cô. Bàn chân trần của cậu chạm vào nền gạch sân thượng vẫn còn hơi ấm của mặt trời ban ngày. Gió chiều thổi qua, mang theo mùi hương thoang thoảng từ cơ thể cô mùi nước hoa hồng dịu nhẹ quyện với mùi mồ hôi mằn mặn và mùi bột giặt thoang thoảng.

“Em phơi xong chưa?” Minh lên tiếng, giọng trầm trầm, ấm áp như ly cà phê sữa buổi sáng.

Yến quay lại, và nụ cười của cô dưới ánh hoàng hôn khiến tim cậu như ngừng đập trong một khoảnh khắc. Đó là một nụ cười thật dịu dàng, thật ấm áp, với đôi mắt long lanh như hai giọt sương mai, đôi má ửng hồng vì hơi nóng của buổi chiều, và đôi môi đỏ mọng hơi hé mở. Những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt không làm cô già đi, trái lại càng tôn thêm vẻ chín muồi, đằm thắm của một người đàn bà đã qua tuổi bốn mươi.

“Xong rồi anh.” Cô đáp, giọng nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua.

“Lại đây với anh.” Minh vẫy tay, rồi vỗ vào chiếc ghế nhựa cạnh tấm thảm tập yoga.

Yến bước đến, định ngồi xuống ghế, nhưng Minh đã nhanh tay kéo cô lại, kéo cô ngồi vào lòng mình. Cô có chút ngượng, nhìn quanh, má đỏ ửng lên như hai quả đào chín: “Ở đây... lỡ ai nhìn thấy...”

“Chẳng có ai nhìn thấy đâu. Sân thượng nhà mình mà. Hàng xóm bận nấu ăn rồi.” Minh ôm eo cô, vòng tay săn chắc vòng quanh vòng eo con kiến. Qua lớp áo ba lỗ mỏng, cậu có thể cảm nhận được làn da mịn màng và ấm áp của cô, có thể cảm nhận được từng đường cong mềm mại của cơ thể cô.

Cậu cúi xuống, môi tìm đến môi cô. Nụ hôn bắt đầu thật nhẹ nhàng, như một cái chạm e ấp, như một lời thì thầm không lời. Đôi môi cậu lướt nhẹ trên đôi môi cô, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của chúng, cảm nhận vị ngọt tự nhiên như mật ong tan chảy trên đầu lưỡi.

Yến đáp lại, tay cô ôm lấy cổ cậu, những ngón tay thon dài vuốt ve mái tóc đen mềm của cậu. Cô hé môi, và lưỡi cậu từ từ luồn vào bên trong, như một vị khách quen thuộc bước vào ngôi nhà thân thương. Hai chiếc lưỡi gặp nhau, quấn lấy nhau, mút lấy nhau, tạo thành một vũ điệu chậm rãi và đầy quyến rũ. Nước bọt của họ hòa vào nhau, tiếng hôn ướt át vang lên khe khẽ trong không gian tĩnh lặng của buổi chiều tà.

Minh một tay giữ lưng cô, tay kia luồn xuống dưới, vuốt ve đùi cô qua lớp quần short mỏng. Da cô mát lạnh, mềm mại như nhung lụa dưới lòng bàn tay cậu. Cậu từ từ vuốt lên cao hơn, chạm vào vùng đũng quần, nơi lớp vải đã ươn ướt từ lúc nào. Hơi ấm từ khe bướm cô tỏa ra, thấm qua lớp vải mỏng, chạm vào đầu ngón tay cậu.

“Em ướt rồi kìa. Mới hôn chút thôi mà.” Minh thì thầm bên tai cô, giọng đầy trìu mến, pha chút trêu chọc. Hơi thở nóng hổi của cậu phả vào vành tai nhỏ nhắn đã đỏ ửng lên của cô.

Yến cắn môi, đỏ mặt, không đáp. Cô chỉ biết vùi mặt vào hõm cổ cậu, hít thật sâu mùi mồ hôi quen thuộc của cậu thứ mùi mà cô đã thuộc lòng từ khi cậu còn là một đứa trẻ sơ sinh nằm gọn trong lòng mẹ.

Minh luồn tay vào trong quần short, qua lớp quần lót xanh dương mỏng tang, chạm trực tiếp vào bướm cô. Hai mép bướm dày mọng, đã mở ra, nóng hổi, ẩm ướt như một đóa hoa vừa được tưới nước. Cậu vuốt nhẹ dọc theo khe bướm, ngón tay lướt qua hột le đã cương cứng, nhô lên như một viên ngọc trai nhỏ xíu. Yến rùng mình, rên nhẹ, môi áp sát vào tai cậu, hơi thở gấp gáp.

“Anh yêu em,” Minh thì thầm, giọng cậu run run vì xúc động. “Yêu em cô bé của em, Yến à. Minh cười dâm đãng nói.

“Em cũng yêu anh... yêu cặc anh nhất đời...” Yến đáp, giọng run run, đầy dâm dục, gò má cô ửng hồng.

Minh dừng tay lại, nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt cậu đen láy, sâu thẳm, chứa đựng cả một bầu trời yêu thương. Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má cô, rồi thì thầm tiếp:

“Từ ngày em đồng ý làm người yêu anh, anh thấy cuộc đời mình như bước sang một trang mới. Mỗi sáng thức dậy, chỉ cần thấy em, anh đã thấy đủ đầy. Anh thương em, thương những ngày tháng em sống mà không được yêu thương đúng mực. Giờ có anh rồi, anh sẽ bù đắp cho em tất cả. Anh sẽ không để em phải buồn, phải khóc nữa đâu.”

Yến khóc, nhưng là khóc trong hạnh phúc. Cô chưa bao giờ được nghe những lời ngọt ngào đến thế, chưa bao giờ được ai yêu chiều đến thế. Và người nói những lời ấy lại chính là đứa con trai cô sinh ra, nuôi nấng, dạy dỗ. Cái tình yêu này vừa điên rồ, vừa ngọt ngào, vừa tội lỗi, nhưng với cô lúc này, nó là tất cả. Nó là thứ mà cô đã khao khát suốt bao nhiêu năm qua, là thứ mà chồng cô chưa bao giờ cho cô được.

Minh cúi xuống, lại hôn cô. Nhưng lần này, nụ hôn không còn nhẹ nhàng nữa. Nó trở nên cuồng nhiệt hơn, sâu hơn, như muốn nuốt chửng lấy cô. Lưỡi cậu luồn sâu vào miệng cô, quấn lấy lưỡi cô, mút mạnh. Hai tay cậu bắt đầu cởi chiếc áo ba lỗ của cô, nhẹ nhàng kéo qua đầu.

Chiếc áo rơi xuống đất, và bầu ngực cô bật ra, trắng muốt, căng tròn như hai quả dưa lê chín mọng. Hai núm vú hồng hào đã cương cứng từ lúc nào, nhô lên dưới làn gió chiều, như hai nụ hoa đang e ấp khoe sắc. Làn da cô trắng hồng mịn màng, dưới ánh hoàng hôn càng trở nên lấp lánh như được phủ một lớp vàng lỏng.

Minh cúi xuống, không vội ngậm lấy núm vú cô ngay. Cậu đưa môi hôn lên từng centimet da thịt cô, từ xương quai xanh thanh mảnh, xuống khe ngực sâu hun hút, rồi vòng quanh quầng vú hồng hào. Cậu hôn lên bầu ngực trái, rồi bầu ngực phải, từng nụ hôn chậm rãi, nhẹ nhàng, như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật vô giá. Tiếng thở của Yến ngày càng gấp gáp, ngực cô phập phồng dữ dội, hai núm vú càng cương cứng hơn dưới những nụ hôn của cậu.

“Anh... anh đừng trêu em nữa...” Yến thì thầm, giọng run rẩy vì khao khát.

Minh mỉm cười, rồi cậu há miệng ngậm lấy một bên núm vú hồng hào. Lưỡi cậu liếm nhẹ lên đầu ti, rồi mút mạnh, như một đứa trẻ sơ sinh đang bú mẹ. Cảm giác ấm nóng và ẩm ướt từ miệng cậu bao lấy núm vú cô khiến cô rên lên, tay cô vùi vào tóc cậu, ấn đầu cậu sát vào ngực mình hơn.

“Ưm... con... con bú mẹ đi... bú mẹ như hồi nhỏ ấy...” Yến thì thầm, giọng đầy yêu thương và khao khát. Cô nhớ những ngày tháng ấy, khi Minh còn là một đứa trẻ sơ sinh, nằm gọn trong lòng cô, miệng ngậm lấy núm vú cô mà bú từng dòng sữa ngọt ngào. Bây giờ, cũng đứa con trai ấy, cũng đang ngậm lấy núm vú cô, nhưng trong một hoàn cảnh hoàn toàn khác.

Minh bú cô như một đứa trẻ, miệng cậu mút lấy núm vú, lưỡi liếm nhẹ lên đầu ti. Dù không còn sữa, nhưng cảm giác ấy vẫn thật tuyệt vời, thật thân thuộc và ấm áp. Cậu chuyển từ bên này sang bên kia, bú đều cả hai bên, không thiên vị bên nào.

Sau khi đã hành hạ đôi bầu ngực cô đến mức hai núm vú sưng đỏ, bóng nhẫy nước bọt, cậu mới từ từ kéo chiếc quần short của cô xuống. Chiếc quần trượt qua cặp đùi thon dài, qua đầu gối, rồi rơi xuống đất. Cậu kéo nốt chiếc quần lót xanh dương nhỏ xíu, để lộ toàn bộ cơ thể cô dưới ánh hoàng hôn.

Toàn bộ cơ thể Yến hiện ra trước mắt cậu, đẹp như một bức tượng thần Vệ Nữ được tạc từ ngọc. Từ bầu ngực căng tròn, vòng eo con kiến, bụng phẳng với chút thịt mềm mại đẫy đà, cặp mông cong vút tròn căng, và nơi hoa bướm hai mép bướm dày mọng, màu hồng tươi, ướt át, lấp lánh dưới ánh nắng chiều. Những sợi lông mu đen mềm dính đầy nước dâm, như một bông hoa vừa được tưới mưa.

“Em đẹp quá, Yến à. Đẹp như một thiên thần, nhưng lại gợi cảm như một nàng tiên cá.” Minh nói, giọng đầy ngưỡng mộ, đôi mắt cậu long lanh như một đứa trẻ vừa nhận được món quà quý giá nhất.

Yến đỏ mặt, nhưng lần này cô không che ngực, không quay đi. Cô ngước nhìn cậu, đôi mắt long lanh, đôi môi hơi hé, và cô cảm thấy mình thực sự là một người phụ nữ, được yêu thương, được khao khát, được tôn thờ. Cô không còn là một người mẹ già nua, một người vợ bị bỏ rơi nữa. Cô là một người đàn bà đẹp, và cô đang được người đàn ông của mình ngắm nhìn say đắm.

Minh cởi nốt quần áo của mình. Chiếc áo ba lỗ đen và quần short thể thao rơi xuống đất, để lộ cơ thể săn chắc với những múi bụng rõ nét và bờ vai rộng. Và thứ ấy của cậu con cặc đang cương cứng, nóng hổi, đầu khấc đỏ tím bóng nhẫy dịch nhờn bật ra, đập mạnh vào bụng cậu.

Yến nhìn thấy nó, và dù đã nhìn thấy bao nhiêu lần, cô vẫn cảm thấy choáng ngợp. Nó quá to, quá dài, quá đồ sộ so với những gì cô từng biết trước đây. Và chính điều đó lại càng khiến cô khao khát nó hơn.

Minh ngồi xuống tấm thảm tập yoga, rồi kéo cô ngồi lên đùi mình, mặt đối mặt. Cô nghe lời, ngồi lên đùi cậu, hai chân quặp lấy hông cậu, bầu ngực áp vào ngực cậu, hai tay ôm lấy cổ cậu. Cậu đưa tay cầm lấy con cặc của mình, đưa vào lối vào. Đầu khấc chạm vào hai mép bướm đã ướt đẫm, dễ dàng lọt qua, vào bên trong.

Cả hai cùng thở dài khi toàn bộ con cặc chìm vào lồn cô, ấm nóng, ẩm ướt, như một chiếc găng tay nhung ôm lấy bàn tay. Những nếp thịt trong thành âm đạo cô siết chặt lấy thân cặc, massage nó từng hồi, như muốn hút nó vào sâu hơn nữa.

Yến bắt đầu nhấp nhổm, nhẹ nhàng, chậm rãi. Cô nhấc hông lên, để con cặc rút ra một nửa, rồi lại hạ xuống, để nó lại lấp đầy cô. Cậu ôm eo cô, mỗi lần cô nhấc lên, cậu lại kéo xuống, để con cặc cắm sâu hơn, chạm tới tận cổ tử cung.

Họ hôn nhau, hôn liên tục, như không muốn ngừng. Lưỡi họ quấn quýt, tay họ mơn trớn khắp cơ thể nhau. Tay Minh bóp nhẹ lên bầu ngực cô, ngón tay vê núm vú đã cương cứng. Tay Yến vuốt ve lưng cậu, móng tay cắm nhẹ vào da thịt cậu mỗi khi con cặc chạm vào điểm G của cô.

Dưới ánh hoàng hôn, trên sân thượng vắng lặng, hai mẹ con giờ là hai người yêu đang làm tình, nhẹ nhàng, say đắm. Không còn ranh giới mẹ con, không còn tội lỗi, chỉ còn hai trái tim đang hòa nhịp, hai thân thể đang hòa quyện, và một thứ tình yêu vừa cấm kỵ, vừa thiêng liêng.

Trong khi đó, cách đây hàng trăm kilomet, tại một công trường xây dựng ở Hải Phòng, Hùng đang cặm cụi làm việc dưới cái nắng gay gắt. Mồ hôi ông túa ra ướt đẫm lưng áo, bụi bặm bám đầy mặt mũi. Ông đang vất vả kiếm tiền để lo cho gia đình, không hề hay biết rằng ở nhà, vợ ông đang bị chính con trai ông địt, đang rên rỉ sung sướng trên người nó, đang trao cho nó những nụ hôn nồng nàn mà đáng lẽ ra chỉ dành cho ông.

Ông đâu biết rằng, người đàn bà mà ông yêu thương, người vợ mà ông đã bỏ bê suốt bao nhiêu năm qua, giờ đây đã thuộc về một người đàn ông khác và người đàn ông đó chính là con trai ông. Ông đâu biết rằng, trên chiếc giường cưới của hai vợ chồng, con trai ông đã từng địt vợ ông, đã từng bắn đầy tinh trùng vào lồn vợ ông ngay trước bức ảnh cưới của họ.

Và ông cũng đâu biết rằng, ngay lúc này đây, trên sân thượng của chính ngôi nhà ông, dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, vợ ông đang ngồi trên đùi con trai ông, đang nhấp nhổm dâm đãng, đang rên rỉ tên nó, và đang thì thầm những lời yêu thương mà ông chưa từng được nghe.

“Anh yêu em, Yến à. Yêu em nhất trên đời.”

“Em cũng yêu anh, Minh.”

Họ lại hôn nhau, nụ hôn sâu và dài, như muốn nuốt chửng lấy nhau. Họ tiếp tục làm tình, chậm rãi, say đắm, không màng đến thế giới xung quanh. Chỉ có họ, chỉ có tình yêu của họ, và chỉ có khoái cảm đang dâng trào trong từng tế bào
 
  • Like
Cảm xúc: FKm
Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác giả: Saclangno1zzz


Chương 49 – Dưới Bầu Trời Đêm Đầy Sao

Buổi chiều đã hoàn toàn nhường chỗ cho màn đêm. Những tia nắng cuối cùng đã tắt hẳn phía sau những tòa nhà cao tầng xa xa, để lại bầu trời một màu tím thẫm đang dần chuyển sang đen kịt. Những ánh đèn từ các khu dân cư xung quanh bắt đầu lấp lánh như những vì sao rơi xuống trần gian, tạo thành một bức tranh đêm đầy mê hoặc. Trên sân thượng, gió mát lồng lộng thổi về từ phía sông, mang theo hương hoa sữa nồng nàn từ những hàng cây cổ thụ dọc đường và chút hơi ẩm của sương đêm đang dần buông xuống.

Sau những hồi yêu cuồng nhiệt trên tấm thảm tập yoga cũ kỹ, mọi thứ dần lắng lại, nhưng không hề nguội lạnh. Không khí xung quanh vẫn còn đặc quánh mùi mồ hôi và thứ hương vị đặc trưng của cuộc hoan lạc vừa qua thứ mùi mà chỉ những người trong cuộc mới có thể cảm nhận được. Những chậu cây cảnh trên sân thượng khẽ đung đưa trong gió, như đang thì thầm với nhau về những gì chúng vừa chứng kiến.

Minh từ từ đứng dậy, cơ thể cậu vẫn còn trần trụi, những múi cơ săn chắc lấp lánh dưới ánh đèn đường hắt lên từ xa. Cậu cúi xuống, nhặt chiếc quần lót ren xanh dương nhỏ xíu của Yến lên thứ đồ lót mỏng manh mà cậu đã vội vàng cởi bỏ khỏi cơ thể cô lúc nãy. Cậu nhìn nó một lúc, rồi quay sang nhìn Yến đang nằm trên tấm thảm, cơ thể trần trụi của cô vẫn còn run rẩy vì dư âm của cơn cực khoái.

Cậu quỳ xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng nâng chân cô lên, và từ từ mặc lại chiếc quần lót cho cô, chỉ mỗi chiếc quần lót, không mặc gì thêm. Những ngón tay cậu lướt nhẹ trên làn da đùi cô khi kéo chiếc quần lót lên, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của da thịt cô. Chiếc quần lót ren nhỏ xíu ôm sát lấy vùng cấm địa của cô, che đi hai mép bướm vừa bị cậu giày vò, nhưng lại không thể che giấu được những giọt tinh dịch trắng đục vẫn còn đang rỉ ra từ khe bướm.

Bầu ngực căng tròn của Yến vẫn trần trụi, tự do phơi bày dưới làn gió đêm. Hai núm vú hồng hào vẫn còn hơi cương cứng, nhô lên như hai nụ hoa đào trong tiết xuân. Làn da trắng hồng mịn màng của cô như phát sáng dưới ánh đèn, những giọt mồ hôi li ti vẫn còn lấm tấm trên ngực, trên bụng, trên đùi, lấp lánh như được phủ một lớp kim tuyến.

Cặp mông trần trắng ngần của cô nằm gọn trong lòng bàn tay Minh khi cậu cúi xuống, nhẹ nhàng bế bổng cô lên như bế một chú mèo nhỏ đáng yêu. Cô nhẹ quá cậu luôn nghĩ vậy mỗi lần bế cô. Dù cô có thân hình đầy đặn của một người phụ nữ đã qua tuổi bốn mươi, nhưng trong vòng tay cậu, cô luôn nhẹ nhàng như một chiếc lông vũ.

Cậu bế cô tới chiếc ghế sofa mây đặt ở góc sân thượng, nơi mà trước đây cậu thường ngồi đọc sách vào những buổi chiều muộn. Cậu ngồi xuống, và đặt cô ngồi vào lòng mình. Yến ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ, để mặc cho cậu sắp đặt cô trong vòng tay mình. Cô vòng tay qua cổ cậu, mặt áp vào hõm vai cậu, hơi thở vẫn chưa thực sự bình ổn.

Tay Minh ôm lấy eo cô, kéo cô áp sát vào lồng ngực trần của mình. Cậu có thể cảm nhận được từng nhịp tim đập của cô qua làn da ấm áp, có thể cảm nhận được bầu ngực căng tròn của cô đang ép chặt vào ngực mình. Mái tóc dài của cô xõa xuống, vài sợi rối tung, phảng phất mùi dầu gội đầu hoa nhài và mùi mồ hôi của những cuộc yêu.

Yến ngồi trong lòng con trai không, trong lòng người tình của cô. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt, nhưng cũng thật an toàn và được che chở. Đây là cảm giác mà cô đã đánh mất từ rất lâu rồi, cái cảm giác được là một người phụ nữ, được một người đàn ông mạnh mẽ ôm trong lòng, được bảo vệ, được cưng chiều. Và người đàn ông đang ôm cô lúc này không phải là đứa con trai bé bỏng ngày nào cô cho bú, tắm rửa, ru ngủ. Đó là một người đàn ông thực thụ, với bờ vai rắn chắc, với hơi thở ấm nóng phả lên mái tóc cô, với trái tim đang đập thình thịch bên tai cô.

“Em đang nghĩ gì thế?” Minh thì thầm, cúi xuống nhìn cô. Tay cậu đưa lên vuốt nhẹ mái tóc rối của cô, những ngón tay luồn vào từng lọn tóc, cảm nhận sự mềm mại và mượt mà của nó.

Yến ngước lên, đôi mắt long lanh trong bóng tối, phản chiếu ánh đèn từ xa như hai vì sao nhỏ. “Em… em đang nghĩ… mình có phải đang mơ không? Có một người đàn ông yêu em, chăm sóc em, bế em trong lòng như thế này… em chưa bao giờ có được điều đó trước đây.”

“Người đàn ông đó là anh đây, và là con trai của em, em không mơ đâu.” Minh cười, khóe môi cong lên, đôi mắt sáng như sao. “Và anh sẽ còn làm nhiều hơn thế cho em, nhiều hơn những gì em tưởng tượng.”

Nói rồi, tay cậu đưa lên, nhẹ nhàng nắn bóp đôi bầu vú của cô, những khối tròn căng tràn, săn chắc, đàn hồi đến mức vừa ấn vào đã bật trở lại. Đầu vú hồng hào lập tức cương cứng dưới lòng bàn tay cậu, như những nụ hoa vừa chạm vào đã nở. Yến rùng mình, một tiếng rên nhỏ thoát ra khỏi môi, nhưng không phải vì sung sướng thể xác, mà là vì cái cách cậu nâng niu nó, mơn trớn nó không vồ vập, không thô bạo, mà như một người thợ kim hoàn đang tỉ mỉ đánh bóng món đồ quý giá nhất đời mình.

“Vú em đẹp quá, săn chắc mà vẫn mềm mại, như hai quả đào chín mọng, anh chỉ muốn vân vê chúng mãi.” Minh thì thầm, vừa nói vừa dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp nhẹ đầu vú, xoay tròn, day day. “Anh có thể ngồi đây bóp vú em cả ngày, không cần làm gì khác.”

“Anh… đừng nói nữa… em xấu hổ lắm…” Yến vùi mặt vào vai cậu, hai má nóng bừng, đỏ như trái gấc chín. Cô không thể tin rằng mình lại ngồi trần truồng trong lòng con trai, chỉ mặc mỗi chiếc quần lót xanh dương mỏng tang, và để cậu mân mê vú mình, nắn bóp một cách tỉ mỉ, chậm rãi như thế. Nhưng cái xấu hổ ấy không hề khó chịu nó ngọt ngào, nó kích thích, nó khiến cô cảm nhận được mình đang được yêu.

“Có gì phải xấu hổ? Em là người yêu của anh mà. Người yêu của nhau thì mơn trớn nhau là chuyện bình thường.” Minh cười, tay vẫn không rời khỏi đôi gò bồng đảo của cô. Cậu nhìn xuống, ngắm nhìn khuôn mặt ửng hồng, đôi mắt khép hờ, đôi môi hé mở của cô dưới ánh đèn đường từ xa hắt lên, lòng dạt dào một thứ tình cảm vừa quen vừa lạ. Đây không phải là cuộc ân ái vụng trộm đầy nguy hiểm và vội vã như những lần trước. Đây là tình yêu, tình yêu thực sự, giữa hai con người đã vượt qua mọi rào cản để đến được với nhau.

Minh không nói gì thêm. Cậu cúi xuống, môi tìm đến môi cô nhưng không như mọi khi, không vồ vập, không cuồng nhiệt. Cậu chỉ để môi mình chạm nhẹ lên môi cô, như một cánh bướm đậu lên cánh hoa. Rồi cậu khẽ mở môi, dùng đầu lưỡi liếm nhẹ lên môi dưới của cô, từ đầu này sang đầu kia, chậm rãi, như đang thưởng thức một món ăn ngon. Môi cô mềm, hơi khô vì thời gian ở ngoài gió, nhưng chính cái hơi khô ấy khiến đầu lưỡi cậu cảm nhận rõ hơn từng đường vân, từng kẽ rãnh trên đôi môi ấy.

Yến rên nhẹ, tay cô ôm cổ cậu siết chặt hơn, những ngón tay đan vào mái tóc dày, kéo cậu lại gần.

Minh luồn lưỡi vào. Không vội, từ từ, đầu lưỡi cậu tách đôi môi cô ra, luồn qua kẽ răng, chạm vào lưỡi cô. Lúc đầu, lưỡi cô khép chặt, như một phản xạ tự nhiên của sự e dè. Nhưng chỉ vài giây sau, nó mở ra, như một cánh cửa khép lâu ngày bất chợt được mở, và lưỡi cậu trượt vào, tiếp xúc với lưỡi cô trong một không gian ẩm ướt, nóng hổi, thơm mùi bạc hà của kem đánh răng buổi sáng, lẫn một chút mặn mồ hôi.

Hai chiếc lưỡi bắt đầu quấn lấy nhau. Minh dùng lưỡi mình cuốn lấy lưỡi cô, kéo nó về phía mình, rồi lại đẩy trở lại. Lưỡi cô mềm, ướt, trơn, như một dải lụa ấm trong làn nước. Cậu liếm lên trên lưỡi cô, liếm dọc theo sống lưỡi, cảm nhận những gai vị giác li ti cọ vào đầu lưỡi mình, một cảm giác vừa lạ vừa thân thuộc. Yến đáp trả, lưỡi cô bắt đầu chủ động hơn, cô dùng lưỡi mình liếm lên môi trên của cậu, rồi luồn vào sâu hơn, chạm đến vòm miệng. Hai chiếc lưỡi nhào lộn, đánh đu, quấn quýt như một cặp tình nhân đang khiêu vũ trên sân khấu.

Nước bọt bắt đầu tiết ra nhiều. Nó thấm ướt khóe môi, chảy dần xuống cằm, nhưng họ không quan tâm. Họ nuốt lẫn nhau, nuốt cả nước bọt, nuốt cả hơi thở, nuốt cả tâm hồn của nhau. Minh dùng lưỡi mình đẩy nước bọt sang miệng cô, Yến nuốt lấy, rồi lại đẩy ngược lại, Minh cũng nuốt. Vòng tuần hoàn ấy diễn ra trong vô thức, như một nghi thức giao hòa của những linh hồn đã tìm thấy nhau.

Trong khi lưỡi vẫn quấn lấy nhau, tay Minh bắt đầu hành động. Một tay vẫn ôm lưng cô, tay kia luồn xuống, vuốt nhẹ lên đùi cô qua lớp quần lót mỏng. Da đùi cô mát lạnh, mềm mại như nhung, cậu vuốt từ đầu gối lên đùi non, từ đùi non lên tận vùng tam giác, nơi chiếc quần lót xanh dương đã bắt đầu ươn ướt từ lúc nào. Cậu vuốt nhẹ qua lớp vải, cảm nhận đường viền của bướm cô, hai mép bướm dày mọng, nóng hổi, đang phập phồng dưới lớp ren mỏng.

Cậu luồn tay vào trong quần lót, chạm trực tiếp. Và cô đã ướt từ lâu. Những ngón tay cậu dễ dàng trượt qua hai mép bướm đã mở rộng, ẩm ướt, nóng tựa như ngọn lửa. Hột le cương cứng, cậu dùng ngón trỏ day nhẹ, xoa tròn, rồi dùng hai ngón tay kẹp lấy, lăn nhẹ. Yến bật ra khỏi nụ hôn, thở gấp, mắt nhắm nghiền, miệng há ra, tiếng rên rỉ thoát ra không thành lời.

“A… a… Minh… anh làm em… a…”

Minh không nói gì, chỉ mỉm cười, tay vẫn mân mê. Cậu đút một ngón tay vào trong bướm cô, cảm nhận những bức tường thịt nóng hổi, ẩm ướt bóp lấy ngón tay cậu. Cậu đút rút nhẹ nhàng, chậm rãi, để cô quen dần. Rồi cậu đút thêm ngón thứ hai, hai ngón tay căng ra, làm cô hơi đau, nhưng cơn đau ấy nhanh chóng biến thành khoái lạc.

“Yến, em vuốt cặc cho anh đi,” Minh thì thầm, giọng khàn khàn.

Yến mở mắt, nhìn cậu, rồi cúi xuống. Tay cô run run, đưa xuống, nắm lấy con cặc của cậu đang cương cứng, nóng hổi, thân dài, gân guốc. Cô chưa bao giờ cầm nó một cách chủ động như thế này, với tư thế ngồi trong lòng cậu, với ánh mắt nhìn thẳng vào nhau. Những ngón tay cô khép lại, ôm lấy thân cặc, từ dưới gốc lên đến đầu khấc. Da cặc mềm nhưng căng cứng bên trong, những đường gân nổi lên dưới lớp da mỏng, rung lên nhè nhẹ theo từng nhịp tim.

Yến bắt đầu vuốt. Những ngón tay cô trượt lên, trượt xuống, nhẹ nhàng nhưng đầy kỹ thuật mà cô học được từ những lần bú cho cậu. Tay cô vuốt từ gốc lên ngọn, khi lên đến đầu khấc, cô dùng ngón cái xoa nhẹ, xoa vòng quanh quy đầu, nơi tiết ra một giọt nước trong veo chất nhờn tự nhiên làm ướt ngón tay cô, trơn tuột. Rồi tay cô lại trượt xuống, vuốt ngược từ ngọn xuống gốc.

Minh rên lên, lưng tựa vào ghế, mắt nhắm nghiền, hơi thở gấp gáp. Cậu không ngờ cô lại vuốt giỏi đến thế nhịp nhàng, đều đặn, lúc nhanh lúc chậm, lúc mạnh lúc nhẹ, như một nghệ sĩ đàn đang độc tấu trên cây đàn của riêng mình.

Và họ tiếp tục, trong một vòng tuần hoàn của những va chạm: tay Minh móc bướm cô, lại rút ra, rồi lại móc; tay Yến vuốt cặc cậu, từ gốc lên ngọn, rồi từ ngọn xuống gốc. Họ nhìn vào mắt nhau, họ thở dốc bên tai nhau, họ thì thầm những lời yêu thương vụn vặt không đầu không cuối.

Nhưng rồi Yến bất ngờ dừng tay lại. Cô nhìn lên Minh, đôi mắt long lanh trong bóng tối, và thì thầm: “Minh này… để em… để em bú cho anh nhé…”

Minh hơi bất ngờ. Trước đây, luôn là cậu chủ động yêu cầu cô làm điều đó, và cô thường ngượng ngùng, e dè. Nhưng lần này, cô lại chủ động đề nghị. Cậu nhìn vào mắt cô, thấy trong đó là một niềm khao khát chân thành, và cậu gật đầu.

Yến từ từ trượt khỏi đùi cậu, quỳ xuống tấm thảm tập yoga giữa hai chân cậu. Cô ngước lên nhìn cậu, đôi mắt long lanh như hai vì sao, và nở một nụ cười thật dịu dàng. Rồi cô cúi xuống, đưa tay nắm lấy con cặc đang cương cứng của cậu, và từ từ đưa nó vào miệng mình.

Đầu tiên, cô chỉ dùng đầu lưỡi liếm nhẹ lên đầu khấc nơi đang rỉ ra một giọt dịch nhờn trong suốt. Vị mằn mặn, hơi tanh tanh, nhưng cũng có chút ngòn ngọt một thứ vị mà cô đã dần quen thuộc và thậm chí còn thấy thích. Cô liếm vòng quanh quy đầu, cảm nhận từng đường gân nhỏ trên đó, rồi cô há miệng, từ từ ngậm lấy toàn bộ đầu khấc.

Minh rên lên, tay cậu vùi vào mái tóc cô, nhẹ nhàng vuốt ve. Cảm giác ấm nóng và ẩm ướt từ miệng cô bao lấy đầu khấc khiến cậu như muốn phát điên. Cô bắt đầu di chuyển đầu lên xuống, từ từ đưa con cặc vào sâu hơn trong miệng mình. Môi cô căng ra hết cỡ để chứa được thứ đồ sộ ấy, nhưng cô không vội. Cô làm chậm rãi, từ tốn, như đang thưởng thức một món ăn ngon.

Lưỡi cô không ngừng hoạt động. Nó liếm dọc theo thân cặc, cuốn lấy nó, massage nó. Tay cô vuốt ve phần gốc cặc mà miệng cô chưa chạm tới, bóp nhẹ hai hòn dái nặng trĩu. Cô bắt đầu tăng tốc độ, đầu cô di chuyển lên xuống nhanh hơn, miệng cô mút mạnh hơn, tạo ra những tiếng “chụt chụt” ướt át vang lên trong không gian yên tĩnh của sân thượng.

“Yến ơi… em bú giỏi quá… sướng quá…” Minh rên lên, hai tay cậu vùi vào tóc cô, nhẹ nhàng ấn đầu cô xuống sâu hơn.

Yến nghe những lời khen ấy, lòng cô dâng lên một niềm vui khó tả. Cô càng hăng hái hơn, miệng cô mút mạnh hơn, lưỡi cô liếm nhanh hơn, tay cô vuốt ve nhiệt tình hơn. Cô muốn làm cậu sướng. Cô muốn cậu cảm nhận được tình yêu của cô qua từng cái mút, từng cái liếm.

Cô đưa con cặc vào sâu hơn nữa, để nó chạm vào cổ họng mình. Cô hơi bị sặc, nhưng cô không dừng lại. Cô hít thở bằng mũi, và tiếp tục đưa con cặc ra vào miệng mình. Nước bọt cô chảy ra ướt đẫm cả cằm, thấm ướt cả tấm thảm bên dưới, nhưng cô không quan tâm. Cô chỉ biết rằng cô đang làm người đàn ông của mình sướng, và điều đó khiến cô hạnh phúc.

Một lúc sau, Minh nhẹ nhàng kéo cô lên. “Đủ rồi em. Anh muốn vào trong em. Anh không chịu nổi nữa rồi.”

Yến ngước lên nhìn cậu, khóe môi cô vẫn còn vương một chút nước bọt và dịch nhờn. Cô mỉm cười, rồi lại trèo lên đùi cậu, ngồi đối diện với cậu như lúc trước.

“Em muốn anh, vào đi anh, em sẵn sàng rồi.” Yến thì thầm, giọng run run, tay cô dừng lại, giữ lấy con cặc của cậu ngay sát lối vào.

Minh hiểu ý. Cậu rút tay khỏi bướm cô, đưa lên miệng liếm sạch hành động ấy khiến Yến đỏ mặt tía tai rồi cậu đỡ lấy hông cô, nâng cô lên một chút. Yến ngồi trên đùi cậu, hai đầu gối đặt lên hai bên hông cậu, hai bàn chân kiễng lên, mông ở ngay phía trên con cặc của cậu một khoảng ngắn.

Cô cầm lấy con cặc của cậu, đưa vào lối vào của mình. Đầu khấc nóng hổi, ẩm ướt từ nước bọt của cô và chất nhờn của chính nó, chạm vào hai mép bướm đã mở rộng, đỏ hồng, long lanh nước. Cô ấn nhẹ, đầu khấc lọt qua, lách vào bên trong, những bức tường thịt lập tức bóp lấy nó như một chiếc găng tay vừa vặn.

Cô từ từ hạ người xuống, để toàn bộ con cặc chìm vào bướm mình. Từng milimet, từng milimet, cô cảm nhận rõ sự xâm nhập, sự căng đầy, sự nóng hổi. Khi toàn bộ đã chìm vào, cô ngồi yên, thở dốc, mặt đối diện với mặt cậu. Mắt cô nhắm nghiền, môi mấp máy.

“Mở mắt ra nhìn anh đi.” Minh thì thầm.

Yến mở mắt, nhìn thẳng vào mắt con trai, nhìn thẳng vào mắt người đàn ông của mình. Ánh mắt cô vừa e thẹn, vừa say đắm, vừa đầy tình yêu. Cô bắt đầu nhấp nhổm. Lên, xuống, lên, xuống chậm rãi nhịp nhàng. Mỗi lần cô nâng người lên, con cặc của cậu rút ra, chỉ còn đầu khấc. Mỗi lần cô hạ người xuống, toàn bộ con cặc lại cắm sâu vào tận cùng, chạm đến cửa tử cung, tạo ra một cơn đau nhẹ nhưng ngọt ngào.

Tiếng “chép… chép…” vang lên theo từng nhịp, âm thanh ướt át, rõ mồn một trong không gian yên tĩnh của sân thượng lúc đêm về. Nhưng họ không còn sợ hãi. Họ không còn sợ hàng xóm nghe thấy, không còn sợ ai nhìn thấy. Lúc này, chỉ có họ với nhau, và tình yêu vừa điên rồ vừa thiêng liêng.

“Em nhìn vào nơi hai đứa mình giao nhau đi.” Minh nói, tay cậu chỉ xuống.

Yến cúi nhìn. Dưới ánh đèn mờ mờ từ xa, cô thấy bướm mình đang ôm lấy con cặc của cậu, hai mép bướm bật ra mỗi lần cô nâng lên, và bóp chặt vào mỗi lần cô hạ xuống. Nước nhờn từ bên trong chảy ra nhiều, bám lấy thân cặc, tạo thành một lớp màng sáng lấp lánh, trơn tuột. Cảnh tượng ấy vừa dâm dục vừa đẹp đẽ, khiến cô càng thêm hưng phấn.

Cô nhấp nhổm nhanh hơn, mạnh hơn. Đôi bầu ngực của cô bật lên theo từng nhịp, hai đầu vú cương cứng, loạng choạng trong không khí. Minh đưa tay bóp lấy chúng, vừa bóp vừa kéo cô xuống mỗi lần cô hạ người, để con cặc cắm sâu hơn. Cả hai cùng rên rỉ, cùng thở gấp, cùng tiến đến đỉnh điểm.

“Em sắp ra rồi… anh ơi…” Yến thều thào, giọng như khóc.

“Ra đi em, ra cùng anh.” Minh đáp, giọng nghẹn ngào.

Và cô ra, một cơn cực khoái kéo dài, toàn thân co giật, bướm bóp chặt lấy con cặc của cậu, những cơn co thắt liên hồi, dữ dội. Cậu cũng ra sau đó, tinh khí nóng hổi phun vào sâu bên trong bướm cô, từng đợt, từng đợt, như một dòng sông đổ vào biển, ấm áp, tràn đầy.

Cả hai đổ sụp xuống ghế, thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm, quấn lấy nhau. Yến nằm gọn trong lòng Minh, mắt nhắm nghiền, tay đặt lên ngực cậu, cảm nhận nhịp tim còn đang đập nhanh. Minh vuốt tóc cô, hôn lên đỉnh đầu, thì thầm:

“Ngủ một lát đi em. Anh ôm em.”

Yến gật đầu, rúc mặt vào hõm vai cậu, và thiếp đi trong tiếng gió và hơi ấm của người đàn ông không phải chồng cô, là con trai của cô, là tình yêu của cô, người đàn ông của cô, và cũng là tất cả.
 
Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác giả: Saclangno1zzz


Chương 49 – Dưới Bầu Trời Đêm Đầy Sao

Buổi chiều đã hoàn toàn nhường chỗ cho màn đêm. Những tia nắng cuối cùng đã tắt hẳn phía sau những tòa nhà cao tầng xa xa, để lại bầu trời một màu tím thẫm đang dần chuyển sang đen kịt. Những ánh đèn từ các khu dân cư xung quanh bắt đầu lấp lánh như những vì sao rơi xuống trần gian, tạo thành một bức tranh đêm đầy mê hoặc. Trên sân thượng, gió mát lồng lộng thổi về từ phía sông, mang theo hương hoa sữa nồng nàn từ những hàng cây cổ thụ dọc đường và chút hơi ẩm của sương đêm đang dần buông xuống.

Sau những hồi yêu cuồng nhiệt trên tấm thảm tập yoga cũ kỹ, mọi thứ dần lắng lại, nhưng không hề nguội lạnh. Không khí xung quanh vẫn còn đặc quánh mùi mồ hôi và thứ hương vị đặc trưng của cuộc hoan lạc vừa qua thứ mùi mà chỉ những người trong cuộc mới có thể cảm nhận được. Những chậu cây cảnh trên sân thượng khẽ đung đưa trong gió, như đang thì thầm với nhau về những gì chúng vừa chứng kiến.

Minh từ từ đứng dậy, cơ thể cậu vẫn còn trần trụi, những múi cơ săn chắc lấp lánh dưới ánh đèn đường hắt lên từ xa. Cậu cúi xuống, nhặt chiếc quần lót ren xanh dương nhỏ xíu của Yến lên thứ đồ lót mỏng manh mà cậu đã vội vàng cởi bỏ khỏi cơ thể cô lúc nãy. Cậu nhìn nó một lúc, rồi quay sang nhìn Yến đang nằm trên tấm thảm, cơ thể trần trụi của cô vẫn còn run rẩy vì dư âm của cơn cực khoái.

Cậu quỳ xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng nâng chân cô lên, và từ từ mặc lại chiếc quần lót cho cô, chỉ mỗi chiếc quần lót, không mặc gì thêm. Những ngón tay cậu lướt nhẹ trên làn da đùi cô khi kéo chiếc quần lót lên, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của da thịt cô. Chiếc quần lót ren nhỏ xíu ôm sát lấy vùng cấm địa của cô, che đi hai mép bướm vừa bị cậu giày vò, nhưng lại không thể che giấu được những giọt tinh dịch trắng đục vẫn còn đang rỉ ra từ khe bướm.

Bầu ngực căng tròn của Yến vẫn trần trụi, tự do phơi bày dưới làn gió đêm. Hai núm vú hồng hào vẫn còn hơi cương cứng, nhô lên như hai nụ hoa đào trong tiết xuân. Làn da trắng hồng mịn màng của cô như phát sáng dưới ánh đèn, những giọt mồ hôi li ti vẫn còn lấm tấm trên ngực, trên bụng, trên đùi, lấp lánh như được phủ một lớp kim tuyến.

Cặp mông trần trắng ngần của cô nằm gọn trong lòng bàn tay Minh khi cậu cúi xuống, nhẹ nhàng bế bổng cô lên như bế một chú mèo nhỏ đáng yêu. Cô nhẹ quá cậu luôn nghĩ vậy mỗi lần bế cô. Dù cô có thân hình đầy đặn của một người phụ nữ đã qua tuổi bốn mươi, nhưng trong vòng tay cậu, cô luôn nhẹ nhàng như một chiếc lông vũ.

Cậu bế cô tới chiếc ghế sofa mây đặt ở góc sân thượng, nơi mà trước đây cậu thường ngồi đọc sách vào những buổi chiều muộn. Cậu ngồi xuống, và đặt cô ngồi vào lòng mình. Yến ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ, để mặc cho cậu sắp đặt cô trong vòng tay mình. Cô vòng tay qua cổ cậu, mặt áp vào hõm vai cậu, hơi thở vẫn chưa thực sự bình ổn.

Tay Minh ôm lấy eo cô, kéo cô áp sát vào lồng ngực trần của mình. Cậu có thể cảm nhận được từng nhịp tim đập của cô qua làn da ấm áp, có thể cảm nhận được bầu ngực căng tròn của cô đang ép chặt vào ngực mình. Mái tóc dài của cô xõa xuống, vài sợi rối tung, phảng phất mùi dầu gội đầu hoa nhài và mùi mồ hôi của những cuộc yêu.

Yến ngồi trong lòng con trai không, trong lòng người tình của cô. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt, nhưng cũng thật an toàn và được che chở. Đây là cảm giác mà cô đã đánh mất từ rất lâu rồi, cái cảm giác được là một người phụ nữ, được một người đàn ông mạnh mẽ ôm trong lòng, được bảo vệ, được cưng chiều. Và người đàn ông đang ôm cô lúc này không phải là đứa con trai bé bỏng ngày nào cô cho bú, tắm rửa, ru ngủ. Đó là một người đàn ông thực thụ, với bờ vai rắn chắc, với hơi thở ấm nóng phả lên mái tóc cô, với trái tim đang đập thình thịch bên tai cô.

“Em đang nghĩ gì thế?” Minh thì thầm, cúi xuống nhìn cô. Tay cậu đưa lên vuốt nhẹ mái tóc rối của cô, những ngón tay luồn vào từng lọn tóc, cảm nhận sự mềm mại và mượt mà của nó.

Yến ngước lên, đôi mắt long lanh trong bóng tối, phản chiếu ánh đèn từ xa như hai vì sao nhỏ. “Em… em đang nghĩ… mình có phải đang mơ không? Có một người đàn ông yêu em, chăm sóc em, bế em trong lòng như thế này… em chưa bao giờ có được điều đó trước đây.”

“Người đàn ông đó là anh đây, và là con trai của em, em không mơ đâu.” Minh cười, khóe môi cong lên, đôi mắt sáng như sao. “Và anh sẽ còn làm nhiều hơn thế cho em, nhiều hơn những gì em tưởng tượng.”

Nói rồi, tay cậu đưa lên, nhẹ nhàng nắn bóp đôi bầu vú của cô, những khối tròn căng tràn, săn chắc, đàn hồi đến mức vừa ấn vào đã bật trở lại. Đầu vú hồng hào lập tức cương cứng dưới lòng bàn tay cậu, như những nụ hoa vừa chạm vào đã nở. Yến rùng mình, một tiếng rên nhỏ thoát ra khỏi môi, nhưng không phải vì sung sướng thể xác, mà là vì cái cách cậu nâng niu nó, mơn trớn nó không vồ vập, không thô bạo, mà như một người thợ kim hoàn đang tỉ mỉ đánh bóng món đồ quý giá nhất đời mình.

“Vú em đẹp quá, săn chắc mà vẫn mềm mại, như hai quả đào chín mọng, anh chỉ muốn vân vê chúng mãi.” Minh thì thầm, vừa nói vừa dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp nhẹ đầu vú, xoay tròn, day day. “Anh có thể ngồi đây bóp vú em cả ngày, không cần làm gì khác.”

“Anh… đừng nói nữa… em xấu hổ lắm…” Yến vùi mặt vào vai cậu, hai má nóng bừng, đỏ như trái gấc chín. Cô không thể tin rằng mình lại ngồi trần truồng trong lòng con trai, chỉ mặc mỗi chiếc quần lót xanh dương mỏng tang, và để cậu mân mê vú mình, nắn bóp một cách tỉ mỉ, chậm rãi như thế. Nhưng cái xấu hổ ấy không hề khó chịu nó ngọt ngào, nó kích thích, nó khiến cô cảm nhận được mình đang được yêu.

“Có gì phải xấu hổ? Em là người yêu của anh mà. Người yêu của nhau thì mơn trớn nhau là chuyện bình thường.” Minh cười, tay vẫn không rời khỏi đôi gò bồng đảo của cô. Cậu nhìn xuống, ngắm nhìn khuôn mặt ửng hồng, đôi mắt khép hờ, đôi môi hé mở của cô dưới ánh đèn đường từ xa hắt lên, lòng dạt dào một thứ tình cảm vừa quen vừa lạ. Đây không phải là cuộc ân ái vụng trộm đầy nguy hiểm và vội vã như những lần trước. Đây là tình yêu, tình yêu thực sự, giữa hai con người đã vượt qua mọi rào cản để đến được với nhau.

Minh không nói gì thêm. Cậu cúi xuống, môi tìm đến môi cô nhưng không như mọi khi, không vồ vập, không cuồng nhiệt. Cậu chỉ để môi mình chạm nhẹ lên môi cô, như một cánh bướm đậu lên cánh hoa. Rồi cậu khẽ mở môi, dùng đầu lưỡi liếm nhẹ lên môi dưới của cô, từ đầu này sang đầu kia, chậm rãi, như đang thưởng thức một món ăn ngon. Môi cô mềm, hơi khô vì thời gian ở ngoài gió, nhưng chính cái hơi khô ấy khiến đầu lưỡi cậu cảm nhận rõ hơn từng đường vân, từng kẽ rãnh trên đôi môi ấy.

Yến rên nhẹ, tay cô ôm cổ cậu siết chặt hơn, những ngón tay đan vào mái tóc dày, kéo cậu lại gần.

Minh luồn lưỡi vào. Không vội, từ từ, đầu lưỡi cậu tách đôi môi cô ra, luồn qua kẽ răng, chạm vào lưỡi cô. Lúc đầu, lưỡi cô khép chặt, như một phản xạ tự nhiên của sự e dè. Nhưng chỉ vài giây sau, nó mở ra, như một cánh cửa khép lâu ngày bất chợt được mở, và lưỡi cậu trượt vào, tiếp xúc với lưỡi cô trong một không gian ẩm ướt, nóng hổi, thơm mùi bạc hà của kem đánh răng buổi sáng, lẫn một chút mặn mồ hôi.

Hai chiếc lưỡi bắt đầu quấn lấy nhau. Minh dùng lưỡi mình cuốn lấy lưỡi cô, kéo nó về phía mình, rồi lại đẩy trở lại. Lưỡi cô mềm, ướt, trơn, như một dải lụa ấm trong làn nước. Cậu liếm lên trên lưỡi cô, liếm dọc theo sống lưỡi, cảm nhận những gai vị giác li ti cọ vào đầu lưỡi mình, một cảm giác vừa lạ vừa thân thuộc. Yến đáp trả, lưỡi cô bắt đầu chủ động hơn, cô dùng lưỡi mình liếm lên môi trên của cậu, rồi luồn vào sâu hơn, chạm đến vòm miệng. Hai chiếc lưỡi nhào lộn, đánh đu, quấn quýt như một cặp tình nhân đang khiêu vũ trên sân khấu.

Nước bọt bắt đầu tiết ra nhiều. Nó thấm ướt khóe môi, chảy dần xuống cằm, nhưng họ không quan tâm. Họ nuốt lẫn nhau, nuốt cả nước bọt, nuốt cả hơi thở, nuốt cả tâm hồn của nhau. Minh dùng lưỡi mình đẩy nước bọt sang miệng cô, Yến nuốt lấy, rồi lại đẩy ngược lại, Minh cũng nuốt. Vòng tuần hoàn ấy diễn ra trong vô thức, như một nghi thức giao hòa của những linh hồn đã tìm thấy nhau.

Trong khi lưỡi vẫn quấn lấy nhau, tay Minh bắt đầu hành động. Một tay vẫn ôm lưng cô, tay kia luồn xuống, vuốt nhẹ lên đùi cô qua lớp quần lót mỏng. Da đùi cô mát lạnh, mềm mại như nhung, cậu vuốt từ đầu gối lên đùi non, từ đùi non lên tận vùng tam giác, nơi chiếc quần lót xanh dương đã bắt đầu ươn ướt từ lúc nào. Cậu vuốt nhẹ qua lớp vải, cảm nhận đường viền của bướm cô, hai mép bướm dày mọng, nóng hổi, đang phập phồng dưới lớp ren mỏng.

Cậu luồn tay vào trong quần lót, chạm trực tiếp. Và cô đã ướt từ lâu. Những ngón tay cậu dễ dàng trượt qua hai mép bướm đã mở rộng, ẩm ướt, nóng tựa như ngọn lửa. Hột le cương cứng, cậu dùng ngón trỏ day nhẹ, xoa tròn, rồi dùng hai ngón tay kẹp lấy, lăn nhẹ. Yến bật ra khỏi nụ hôn, thở gấp, mắt nhắm nghiền, miệng há ra, tiếng rên rỉ thoát ra không thành lời.

“A… a… Minh… anh làm em… a…”

Minh không nói gì, chỉ mỉm cười, tay vẫn mân mê. Cậu đút một ngón tay vào trong bướm cô, cảm nhận những bức tường thịt nóng hổi, ẩm ướt bóp lấy ngón tay cậu. Cậu đút rút nhẹ nhàng, chậm rãi, để cô quen dần. Rồi cậu đút thêm ngón thứ hai, hai ngón tay căng ra, làm cô hơi đau, nhưng cơn đau ấy nhanh chóng biến thành khoái lạc.

“Yến, em vuốt cặc cho anh đi,” Minh thì thầm, giọng khàn khàn.

Yến mở mắt, nhìn cậu, rồi cúi xuống. Tay cô run run, đưa xuống, nắm lấy con cặc của cậu đang cương cứng, nóng hổi, thân dài, gân guốc. Cô chưa bao giờ cầm nó một cách chủ động như thế này, với tư thế ngồi trong lòng cậu, với ánh mắt nhìn thẳng vào nhau. Những ngón tay cô khép lại, ôm lấy thân cặc, từ dưới gốc lên đến đầu khấc. Da cặc mềm nhưng căng cứng bên trong, những đường gân nổi lên dưới lớp da mỏng, rung lên nhè nhẹ theo từng nhịp tim.

Yến bắt đầu vuốt. Những ngón tay cô trượt lên, trượt xuống, nhẹ nhàng nhưng đầy kỹ thuật mà cô học được từ những lần bú cho cậu. Tay cô vuốt từ gốc lên ngọn, khi lên đến đầu khấc, cô dùng ngón cái xoa nhẹ, xoa vòng quanh quy đầu, nơi tiết ra một giọt nước trong veo chất nhờn tự nhiên làm ướt ngón tay cô, trơn tuột. Rồi tay cô lại trượt xuống, vuốt ngược từ ngọn xuống gốc.

Minh rên lên, lưng tựa vào ghế, mắt nhắm nghiền, hơi thở gấp gáp. Cậu không ngờ cô lại vuốt giỏi đến thế nhịp nhàng, đều đặn, lúc nhanh lúc chậm, lúc mạnh lúc nhẹ, như một nghệ sĩ đàn đang độc tấu trên cây đàn của riêng mình.

Và họ tiếp tục, trong một vòng tuần hoàn của những va chạm: tay Minh móc bướm cô, lại rút ra, rồi lại móc; tay Yến vuốt cặc cậu, từ gốc lên ngọn, rồi từ ngọn xuống gốc. Họ nhìn vào mắt nhau, họ thở dốc bên tai nhau, họ thì thầm những lời yêu thương vụn vặt không đầu không cuối.

Nhưng rồi Yến bất ngờ dừng tay lại. Cô nhìn lên Minh, đôi mắt long lanh trong bóng tối, và thì thầm: “Minh này… để em… để em bú cho anh nhé…”

Minh hơi bất ngờ. Trước đây, luôn là cậu chủ động yêu cầu cô làm điều đó, và cô thường ngượng ngùng, e dè. Nhưng lần này, cô lại chủ động đề nghị. Cậu nhìn vào mắt cô, thấy trong đó là một niềm khao khát chân thành, và cậu gật đầu.

Yến từ từ trượt khỏi đùi cậu, quỳ xuống tấm thảm tập yoga giữa hai chân cậu. Cô ngước lên nhìn cậu, đôi mắt long lanh như hai vì sao, và nở một nụ cười thật dịu dàng. Rồi cô cúi xuống, đưa tay nắm lấy con cặc đang cương cứng của cậu, và từ từ đưa nó vào miệng mình.

Đầu tiên, cô chỉ dùng đầu lưỡi liếm nhẹ lên đầu khấc nơi đang rỉ ra một giọt dịch nhờn trong suốt. Vị mằn mặn, hơi tanh tanh, nhưng cũng có chút ngòn ngọt một thứ vị mà cô đã dần quen thuộc và thậm chí còn thấy thích. Cô liếm vòng quanh quy đầu, cảm nhận từng đường gân nhỏ trên đó, rồi cô há miệng, từ từ ngậm lấy toàn bộ đầu khấc.

Minh rên lên, tay cậu vùi vào mái tóc cô, nhẹ nhàng vuốt ve. Cảm giác ấm nóng và ẩm ướt từ miệng cô bao lấy đầu khấc khiến cậu như muốn phát điên. Cô bắt đầu di chuyển đầu lên xuống, từ từ đưa con cặc vào sâu hơn trong miệng mình. Môi cô căng ra hết cỡ để chứa được thứ đồ sộ ấy, nhưng cô không vội. Cô làm chậm rãi, từ tốn, như đang thưởng thức một món ăn ngon.

Lưỡi cô không ngừng hoạt động. Nó liếm dọc theo thân cặc, cuốn lấy nó, massage nó. Tay cô vuốt ve phần gốc cặc mà miệng cô chưa chạm tới, bóp nhẹ hai hòn dái nặng trĩu. Cô bắt đầu tăng tốc độ, đầu cô di chuyển lên xuống nhanh hơn, miệng cô mút mạnh hơn, tạo ra những tiếng “chụt chụt” ướt át vang lên trong không gian yên tĩnh của sân thượng.

“Yến ơi… em bú giỏi quá… sướng quá…” Minh rên lên, hai tay cậu vùi vào tóc cô, nhẹ nhàng ấn đầu cô xuống sâu hơn.

Yến nghe những lời khen ấy, lòng cô dâng lên một niềm vui khó tả. Cô càng hăng hái hơn, miệng cô mút mạnh hơn, lưỡi cô liếm nhanh hơn, tay cô vuốt ve nhiệt tình hơn. Cô muốn làm cậu sướng. Cô muốn cậu cảm nhận được tình yêu của cô qua từng cái mút, từng cái liếm.

Cô đưa con cặc vào sâu hơn nữa, để nó chạm vào cổ họng mình. Cô hơi bị sặc, nhưng cô không dừng lại. Cô hít thở bằng mũi, và tiếp tục đưa con cặc ra vào miệng mình. Nước bọt cô chảy ra ướt đẫm cả cằm, thấm ướt cả tấm thảm bên dưới, nhưng cô không quan tâm. Cô chỉ biết rằng cô đang làm người đàn ông của mình sướng, và điều đó khiến cô hạnh phúc.

Một lúc sau, Minh nhẹ nhàng kéo cô lên. “Đủ rồi em. Anh muốn vào trong em. Anh không chịu nổi nữa rồi.”

Yến ngước lên nhìn cậu, khóe môi cô vẫn còn vương một chút nước bọt và dịch nhờn. Cô mỉm cười, rồi lại trèo lên đùi cậu, ngồi đối diện với cậu như lúc trước.

“Em muốn anh, vào đi anh, em sẵn sàng rồi.” Yến thì thầm, giọng run run, tay cô dừng lại, giữ lấy con cặc của cậu ngay sát lối vào.

Minh hiểu ý. Cậu rút tay khỏi bướm cô, đưa lên miệng liếm sạch hành động ấy khiến Yến đỏ mặt tía tai rồi cậu đỡ lấy hông cô, nâng cô lên một chút. Yến ngồi trên đùi cậu, hai đầu gối đặt lên hai bên hông cậu, hai bàn chân kiễng lên, mông ở ngay phía trên con cặc của cậu một khoảng ngắn.

Cô cầm lấy con cặc của cậu, đưa vào lối vào của mình. Đầu khấc nóng hổi, ẩm ướt từ nước bọt của cô và chất nhờn của chính nó, chạm vào hai mép bướm đã mở rộng, đỏ hồng, long lanh nước. Cô ấn nhẹ, đầu khấc lọt qua, lách vào bên trong, những bức tường thịt lập tức bóp lấy nó như một chiếc găng tay vừa vặn.

Cô từ từ hạ người xuống, để toàn bộ con cặc chìm vào bướm mình. Từng milimet, từng milimet, cô cảm nhận rõ sự xâm nhập, sự căng đầy, sự nóng hổi. Khi toàn bộ đã chìm vào, cô ngồi yên, thở dốc, mặt đối diện với mặt cậu. Mắt cô nhắm nghiền, môi mấp máy.

“Mở mắt ra nhìn anh đi.” Minh thì thầm.

Yến mở mắt, nhìn thẳng vào mắt con trai, nhìn thẳng vào mắt người đàn ông của mình. Ánh mắt cô vừa e thẹn, vừa say đắm, vừa đầy tình yêu. Cô bắt đầu nhấp nhổm. Lên, xuống, lên, xuống chậm rãi nhịp nhàng. Mỗi lần cô nâng người lên, con cặc của cậu rút ra, chỉ còn đầu khấc. Mỗi lần cô hạ người xuống, toàn bộ con cặc lại cắm sâu vào tận cùng, chạm đến cửa tử cung, tạo ra một cơn đau nhẹ nhưng ngọt ngào.

Tiếng “chép… chép…” vang lên theo từng nhịp, âm thanh ướt át, rõ mồn một trong không gian yên tĩnh của sân thượng lúc đêm về. Nhưng họ không còn sợ hãi. Họ không còn sợ hàng xóm nghe thấy, không còn sợ ai nhìn thấy. Lúc này, chỉ có họ với nhau, và tình yêu vừa điên rồ vừa thiêng liêng.

“Em nhìn vào nơi hai đứa mình giao nhau đi.” Minh nói, tay cậu chỉ xuống.

Yến cúi nhìn. Dưới ánh đèn mờ mờ từ xa, cô thấy bướm mình đang ôm lấy con cặc của cậu, hai mép bướm bật ra mỗi lần cô nâng lên, và bóp chặt vào mỗi lần cô hạ xuống. Nước nhờn từ bên trong chảy ra nhiều, bám lấy thân cặc, tạo thành một lớp màng sáng lấp lánh, trơn tuột. Cảnh tượng ấy vừa dâm dục vừa đẹp đẽ, khiến cô càng thêm hưng phấn.

Cô nhấp nhổm nhanh hơn, mạnh hơn. Đôi bầu ngực của cô bật lên theo từng nhịp, hai đầu vú cương cứng, loạng choạng trong không khí. Minh đưa tay bóp lấy chúng, vừa bóp vừa kéo cô xuống mỗi lần cô hạ người, để con cặc cắm sâu hơn. Cả hai cùng rên rỉ, cùng thở gấp, cùng tiến đến đỉnh điểm.

“Em sắp ra rồi… anh ơi…” Yến thều thào, giọng như khóc.

“Ra đi em, ra cùng anh.” Minh đáp, giọng nghẹn ngào.

Và cô ra, một cơn cực khoái kéo dài, toàn thân co giật, bướm bóp chặt lấy con cặc của cậu, những cơn co thắt liên hồi, dữ dội. Cậu cũng ra sau đó, tinh khí nóng hổi phun vào sâu bên trong bướm cô, từng đợt, từng đợt, như một dòng sông đổ vào biển, ấm áp, tràn đầy.

Cả hai đổ sụp xuống ghế, thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm, quấn lấy nhau. Yến nằm gọn trong lòng Minh, mắt nhắm nghiền, tay đặt lên ngực cậu, cảm nhận nhịp tim còn đang đập nhanh. Minh vuốt tóc cô, hôn lên đỉnh đầu, thì thầm:

“Ngủ một lát đi em. Anh ôm em.”

Yến gật đầu, rúc mặt vào hõm vai cậu, và thiếp đi trong tiếng gió và hơi ấm của người đàn ông không phải chồng cô, là con trai của cô, là tình yêu của cô, người đàn ông của cô, và cũng là tất cả.
Chưa đủ hư hỏng biến thái nha AD,,minh bắt đầu dậy mẹ nói tục xem nào,,van xin nài nỉ,, mẹ yến đĩ thỏa quá,, mẹ con chơi mẹ như đĩ đây mẹ có thích làm con đĩ cho con ko ví dụ vậy ấy
 
anime sex
cliphot
X
Back
Top