Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Truyện Sáng Tác Ép mẹ làm tình (truyện loạn luân mẹ con) "cực phẩm"

Bạo chương ae nhé, ae thấy hay thì like với cmt nhiều lên @@
Hình như đoan khẩu dâm nói tục tục,, minh vẫn chưa dậy dỗ mẹ phải nói cái gì cho kích thích ấy AD ơi,, hy vọng mình dậy từ từ đòi hỏi mẹ yến nhiều hơn
 
Hình như đoan khẩu dâm nói tục tục,, minh vẫn chưa dậy dỗ mẹ phải nói cái gì cho kích thích ấy AD ơi,, hy vọng mình dậy từ từ đòi hỏi mẹ yến nhiều hơn
e sẽ miêu tả tâm lý nhân vật thay đổi từ từ cho nó hợp lý, nên cứ bình tĩnh bác ạ
 
Rôi vơ ông viêt biêt me yên căp bô vơi ông viêt không
 
Không trã lơi cuoi đăng tui biêt côt truyên tiêp theo
 
Theo như tui nghi tác giã nên cho ra môt nhân vât canh tranh me yên vơi nam chinh mơi hâp dân
 
Vơ cua ông viêt mâp ú ông căp bô voi me yên ăn me yên sương
 
Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác Giả: Saclangno1zzz

Chương 38 – Lén Lút Sau Cánh Cửa

Căn phòng bệnh viện chìm trong thứ ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn ngủ trên tủ đầu giường. Bên ngoài cửa sổ. Trên chiếc giường bệnh chật hẹp, hai cơ thể trần trụi vẫn đang quấn lấy nhau, hơi thở dần đều đặn trở lại sau cơn cực khoái dữ dội của hiệp hai.


Minh nằm ngửa, tay phải vòng qua eo mẹ, kéo cô sát vào người mình. Yến nằm nghiêng bên cạnh, đầu tựa lên vai cậu, mái tóc ngắn ngang vai ướt đẫm mồ hôi dính bết vào gò má ửng hồng. Cơ thể cô vẫn còn run rẩy nhè nhẹ vì dư âm của khoái cảm, và cô có thể cảm nhận được thứ chất lỏng ấm nóng, đặc sệt của con trai vẫn đang tràn ngập bên trong lồn mình. Nó như một dòng sông ngầm, len lỏi qua từng ngóc ngách trong cơ thể cô, đánh dấu chủ quyền của cậu một cách không thể chối cãi.

Nhưng rồi, đôi tai nhạy bén của Minh thứ đã được rèn luyện qua nhiều năm tập võ bỗng nghe thấy một âm thanh quen thuộc từ phía cuối hành lang. Tiếng bước chân. Tiếng giày da nện xuống sàn gạch bệnh viện, ngày càng gần hơn, ngày càng rõ hơn. Đó không phải là tiếng bước chân của y tá những bước chân ấy nặng nề hơn, chậm rãi hơn, và mang một nhịp điệu mà cậu đã quá quen thuộc.
Bố cậu đang tới.


"Mẹ! Mặc quần áo vào nhanh lên! Bố tới kìa!" Minh thì thầm gấp gáp, giọng đầy khẩn trương.
Yến giật bắn mình, đôi mắt long lanh mở to đầy hoảng hốt. Cô vội vàng ngồi dậy, nhưng cơ thể vẫn còn run rẩy vì dư âm của khoái cảm khiến những cử động của cô trở nên vụng về và lóng ngóng. Cô nhìn quanh, cố gắng tìm lại quần áo của mình chiếc áo bệnh nhân rộng thùng thình và chiếc quần dài đã bị Minh tuột ra từ lúc nào. Chúng nằm lăn lóc dưới sàn, bên cạnh chiếc quần lót ren hồng phấn nhỏ xíu vẫn còn ướt đẫm.


"Mẹ đừng lo, để con giúp mẹ." Minh nói, rồi nhanh chóng nhặt quần áo lên, đưa cho mẹ. Cậu cũng vội vàng kéo quần bệnh nhân của mình lên, che đi con cặc vẫn còn dính đầy tinh dịch và nước dâm của mẹ.
Yến run rẩy mặc lại quần áo, những ngón tay cô vẫn còn yếu ớt và không nghe lời. Cô cài lại từng chiếc cúc áo, nhưng có vẻ như đã cài sai chiếc cúc thứ hai lại cài vào khuyết thứ ba, khiến chiếc áo bị lệch một cách kỳ cục. Cô vội vàng gỡ ra cài lại, mái tóc rối bù, khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở vẫn còn gấp gáp.


Minh nhìn mẹ, thấy cô lúng túng như vậy, lòng cậu vừa thấy thương vừa thấy buồn cười. Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng chỉnh lại mái tóc rối cho mẹ, vuốt những sợi tóc mai dính bết vào gò má cô ra sau tai. "Mẹ bình tĩnh đi. Không sao đâu. Bố sẽ không phát hiện ra đâu."
Yến nhìn con trai, đôi mắt long lanh vẫn còn đầy hoảng sợ, nhưng cũng có một chút gì đó ấm áp và biết ơn. Cô khẽ gật đầu, hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
Cánh cửa phòng bật mở, và Hùng bước vào. Ông mặc bộ quần áo giản dị, trên tay là một chiếc cặp lồng đựng cơm và một túi trái cây. Khuôn mặt ông tươi tỉnh và đầy vẻ quan tâm một hình ảnh hoàn toàn khác với người đàn ông vô tâm của những ngày trước đây.


"Bố mang cơm vào cho hai mẹ con đây! Hôm nay bố nấu canh sườn hầm và thịt kho tàu, toàn món con thích đấy!" Hùng vui vẻ nói, đặt chiếc cặp lồng và túi trái cây xuống chiếc bàn nhỏ cạnh giường.
Nhưng rồi ông dừng lại, nhìn quanh căn phòng. Có một thứ mùi gì đó lạ lạ trong không khí không phải là mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện, mà là một thứ mùi nồng nồng, tanh tanh, hơi ngọt ngọt. Ông nhíu mày, hít thêm một hơi, rồi lẩm bẩm: "Mùi bệnh viện lúc nào cũng khó chịu. Chắc là mùi thuốc sát trùng mới đấy."
Ông đâu biết rằng, thứ mùi mà ông đang ngửi thấy không phải là mùi thuốc sát trùng. Đó là mùi tinh dịch của con trai ông hòa quyện với mùi nước lồn của vợ ông – thứ mùi mà hai mẹ con đã tạo ra trong suốt hai hiệp địt nhau cuồng nhiệt vừa rồi. Ga giường dưới thân họ vẫn còn ướt đẫm, và nếu ông tinh ý hơn một chút, ông đã có thể nhìn thấy những vệt loang lổ trên tấm ga trắng tinh.


Rồi ông quay sang nhìn Yến, và thấy vợ mình có điều gì đó khác lạ. Khuôn mặt cô đỏ bừng một cách bất thường, đôi mắt long lanh như vừa khóc, và mái tóc thì hơi rối dù cô đã cố gắng chỉnh sửa. "Em sao thế? Mặt đỏ hết cả lên rồi. Có phải bị sốt không? Để anh lấy nhiệt kế cho em nhé?" Hùng hỏi, giọng đầy lo lắng.
Yến giật mình, mặt càng đỏ hơn. Cô lắc đầu, cố gắng giữ giọng bình thường nhất có thể: "Không... không sao đâu anh. Chắc là em hơi mệt một chút thôi. Nằm nghỉ một lát là khỏe ngay ấy mà."


Trong lòng cô, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Cô vừa tội lỗi tột cùng, vừa phấn khích đến lạ. Cô vừa bị con trai mình địt không phải một lần, mà là hai lần liên tiếp, ngay trên chiếc giường bệnh này. Tinh dịch của nó vẫn còn đang đầy trong lồn cô, đang rỉ ra và thấm ướt cả chiếc quần lót cô vừa mới mặc vào. Và giờ đây, chồng cô người đàn ông mà cô đã phản bội đang đứng trước mặt cô, hỏi han cô với vẻ mặt đầy quan tâm và lo lắng.

Cô cảm thấy mình thật kinh khủng. Cô là một người vợ tồi tệ, một người mẹ lăng loàn. Nhưng đồng thời, cô cũng không thể phủ nhận rằng, chính sự tương phản ấy giữa sự quan tâm ngây thơ của chồng và tội lỗi mà cô vừa phạm phải lại khiến cô cảm thấy phấn khích một cách kỳ lạ. Lồn cô vẫn còn đang co thắt nhè nhẹ, như vẫn còn đang nhớ nhung con cặc của con trai

Minh ngồi trên giường, nhìn bố mình đang lo lắng hỏi han mẹ, lòng cậu cũng dâng lên một nỗi tội lỗi khó tả. Cậu biết mình đã làm điều không thể tha thứ được. Cậu đã địt vợ của bố mình người phụ nữ mà bố cậu yêu thương, người phụ nữ đã sinh ra cậu. Và giờ đây, cậu đang ngồi đây, nhìn bố mình hoàn toàn không hay biết gì, và cậu chỉ có thể thầm xin lỗi ông trong lòng.

"Bố à... con cảm ơn bố đã mang cơm vào ạ." Minh lên tiếng, cố gắng phá vỡ bầu không khí căng thẳng.
Hùng quay sang con trai, mỉm cười: "Không có gì đâu con. Con mau ăn đi cho nóng. Bố ra ngoài mua chai nước một chút nhé. Có vẻ trong phòng hơi ngột ngạt."
Nói rồi, ông đứng dậy, bước ra khỏi phòng. Cánh cửa đóng lại sau lưng ông với một tiếng "cạch" nhẹ nhàng.


Ngay khi cánh cửa vừa đóng lại, Minh lập tức quay sang mẹ. Đôi mắt cậu ánh lên ngọn lửa dục vọng vẫn chưa hề tắt. Cậu đưa tay ra, kéo mẹ vào lòng một lần nữa.
"Minh! Con điên sao? Bố mày vừa mới ra ngoài thôi! Bố mà quay lại thì chết cả hai đấy!" Yến hốt hoảng thì thầm, hai tay đặt lên ngực cậu, cố gắng đẩy ra.
Nhưng Minh không buông. Cậu nhìn mẹ, đôi mắt đen láy đầy khao khát và yêu thương. "Mẹ đẹp quá... Con chẳng kiềm chế được... Chỉ một cái nữa thôi... Con hứa sẽ nhanh thôi..."


Yến nhìn vào đôi mắt ấy, và cô biết mình không thể từ chối. Cô cũng không muốn từ chối. Cô đã hoàn toàn đầu hàng trước tình yêu và dục vọng mà con trai mình dành cho cô. Cô thở dài, rồi từ từ thả lỏng cơ thể, để mặc cho Minh kéo cô sát vào lòng.
Minh cúi xuống, và đôi môi cậu chạm vào môi mẹ. Lần này, nụ hôn không còn vội vàng hay gấp gáp như những lần trước. Nó bắt đầu bằng một cái chạm thật khẽ như một lời thì thầm, như một câu hỏi không lời. Đôi môi cậu lướt nhẹ trên đôi môi mẹ, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của chúng, cảm nhận từng đường nét trên đôi môi đỏ mọng ấy.


Yến đứng im, mắt nhắm nghiền. Cô cảm nhận được hơi thở ấm áp của con trai phả vào mặt mình, cảm nhận được sự run rẩy trong từng cái chạm của đôi môi cậu. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực không chỉ vì sợ hãi, mà còn vì một niềm khao khát mãnh liệt đang trỗi dậy. Cô biết chồng mình có thể quay lại bất cứ lúc nào. Cô biết những gì họ đang làm là sai trái. Nhưng cô không thể dừng lại được. Cô không muốn dừng lại.

Rồi nụ hôn trở nên sâu hơn. Đôi môi cậu không còn chỉ lướt nhẹ nữa, mà bắt đầu áp chặt hơn, như muốn khám phá từng milimet trên đôi môi mẹ. Cậu cảm nhận được vị ngọt tự nhiên của mẹ thứ vị ngọt mà cậu đã khao khát suốt bao năm qua. Cậu cảm nhận được sự run rẩy của mẹ, và cậu biết rằng mẹ cũng đang khao khát cậu như cậu khao khát mẹ.

Yến không còn đẩy cậu ra nữa. Đôi tay cô từ từ trượt khỏi ngực cậu, rồi vòng ra sau lưng, bấu nhẹ vào tấm lưng săn chắc đầy cơ bắp của con trai. Đôi môi cô bắt đầu đáp trả chậm rãi, e ấp, nhưng đầy đam mê. Cô hé môi, và lưỡi họ chạm vào nhau – một cái chạm nhẹ nhàng lúc đầu, như một lời chào hỏi, như một cuộc dò la. Rồi hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau, xoắn vào nhau, tạo thành một vũ điệu chậm rãi và đầy quyến rũ.

Minh kéo mẹ sát hơn nữa, một tay cậu giữ lấy eo cô, tay kia luồn lên vuốt ve mái tóc cô. Cậu có thể cảm nhận được nhịp tim của mẹ đang đập thình thịch, có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cô đang lan tỏa sang mình. Mùi hương quen thuộc của mẹ mùi nước hoa hồng dịu nhẹ quyện với mùi mồ hôi và mùi tình dục tràn ngập trong khoang mũi cậu, khiến cậu càng thêm say đắm.

Rồi tay cậu bắt đầu lang thang. Nó trượt từ eo xuống dưới, chạm vào cặp mông tròn lẳn của mẹ qua lớp vải quần bệnh nhân. Cậu bóp nhẹ, cảm nhận sự mềm mại và đàn hồi của thịt mông. Rồi tay cậu lại trượt xuống thấp hơn, chạm vào gấu quần, và bắt đầu từ từ kéo nó xuống.
Nhưng đúng lúc đó, tiếng bước chân lại vang lên từ hành lang. Lần này nhanh hơn, gấp gáp hơn. Hùng đang quay trở lại.


Yến giật bắn mình, vội vàng đẩy Minh ra, kéo vội chiếc quần lên. Cô quay mặt đi, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng đôi má cô vẫn đỏ bừng như hai quả đào chín.
Minh cũng vội vàng chỉnh lại quần áo, rồi ngồi im trên giường, cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể. Nhưng con cặc cậu vẫn còn đang cương cứng, đội lên thành một cái lều trong chiếc quần bệnh nhân rộng thùng thình.


Hùng bước vào, trên tay là một chai nước khoáng. Ông nhìn quanh, thấy có điều gì đó là lạ. Vợ ông vẫn đang đứng bên giường, mặt đỏ bừng, tay vẫn còn đang run nhẹ. Con trai ông thì ngồi trên giường, nhìn đi chỗ khác, vẻ mặt có chút gì đó khó hiểu.
"Sao thế? Có chuyện gì à?" Hùng hỏi, giọng đầy nghi ngờ.
"Không... không có gì đâu anh. Chắc là em hơi mệt thôi." Yến vội vàng đáp, giọng run run.


Hùng nhìn vợ một lúc, rồi quay sang nhìn con trai. Ông thấy Minh đang cười hề hề một cách xấu hổ, và ông không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cuối cùng, ông chỉ biết lắc đầu, đặt chai nước xuống bàn, rồi nói: "Thôi, hai mẹ con ăn cơm đi. Bố ra ngoài gọi điện cho bà nội một chút."
Nói rồi, ông lại bước ra khỏi phòng.
Yến quay sang nhìn Minh, đôi mắt long lanh đầy vẻ trách móc nhưng cũng đầy yêu thương. Cô lườm cậu một cái sắc lẹm, thì thầm: "Con hư quá! Suýt nữa thì bị bố phát hiện rồi đấy!"


Minh chỉ biết cười hề hề, gãi đầu, vẻ mặt đầy xấu hổ như một đứa trẻ bị bắt quả tang đang làm điều sai trái. Nhưng trong lòng cậu, một niềm phấn khích vẫn đang âm ỉ cháy. Cậu biết rằng, dù có bị phát hiện hay không, cậu cũng sẽ không bao giờ từ bỏ mẹ. Mẹ là của cậu. Mãi mãi là của cậu.

 
Sửa lần cuối:
Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác Giả: Saclangno1zzz

Chương 39 – Vị Khách Bất Ngờ

Ánh nắng ban mai dịu dàng len qua khe rèm cửa sổ bệnh viện, rọi những tia sáng vàng óng lên tấm ga giường trắng tinh và hai cơ thể đang quấn lấy nhau trong giấc ngủ. Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây, báo hiệu một ngày mới bắt đầu.

Hùng đứng bên cửa sổ, tay cầm chiếc túi du lịch đã sửa soạn sẵn từ sớm. Ông mặc bộ quần áo công sở chỉnh tề, nhưng khuôn mặt lại đầy vẻ lưu luyến và day dứt. Ông đã xin nghỉ phép quá lâu rồi gần ba tuần kể từ cái đêm kinh hoàng ấy. Sếp Tài đã gọi cho ông không biết bao nhiêu lần, giục giã ông quay trở lại công việc. Và hôm nay, ông không thể trì hoãn thêm được nữa. Nếu không quay lại, ông sẽ mất việc nguồn thu nhập duy nhất để nuôi sống cả gia đình, nhất là khi Yến đã xin nghỉ việc ở đài truyền hình.

Ông quay lại nhìn vợ và con trai. Yến đang ngồi trên ghế cạnh giường bệnh, đôi tay đặt trên chăn, ánh mắt long lanh nhìn ông với vẻ thông cảm. Minh nằm trên giường, đã tỉnh táo và khỏe mạnh hơn rất nhiều so với những ngày trước.
"Anh xin lỗi, anh phải đi đây. Công việc không thể trì hoãn thêm được nữa." Hùng nói, giọng đầy day dứt. Ông bước tới bên giường, đặt tay lên vai con trai. "Con ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe, nghe lời mẹ. Bố sẽ về sớm thôi."
Minh gật đầu, ánh mắt cậu nhìn bố đầy vẻ phức tạp. "Bố yên tâm đi ạ. Con sẽ ổn thôi."

Hùng quay sang Yến, đôi mắt ông đầy vẻ hối lỗi. "Anh xin lỗi em. Anh biết anh là một thằng chồng tồi. Anh đã không ở đó khi em cần nhất. Nhưng anh hứa, từ nay anh sẽ thay đổi. Anh sẽ cố gắng hơn, vì em và các con."
Yến nhìn chồng, lòng cô dâng lên một nỗi buồn khó tả. Cô biết ông đang cố gắng. Cô biết ông đã thay đổi rất nhiều sau biến cố vừa qua. Nhưng cô cũng biết rằng, trái tim cô giờ đây đã không còn thuộc về ông nữa. Nó đã thuộc về một người khác người đàn ông đang nằm trên giường bệnh kia, đứa con trai mà cô đã sinh ra.

"Anh đi cẩn thận nhé. Ở nhà em lo được mà." Cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng không còn chút ấm áp nào của một người vợ yêu chồng. Chỉ còn lại sự thông cảm và tình nghĩa sau hơn hai mươi năm chung sống.
Hùng gật đầu, rồi quay lưng bước ra khỏi phòng. Cánh cửa đóng lại sau lưng ông với một tiếng "cạch" nhẹ nhàng, và bóng dáng ông khuất dần sau hành lang bệnh viện.
Yến đứng im một lúc lâu, nhìn theo cánh cửa đã đóng. Trong lòng cô, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Cô biết khi Hùng vừa đi, cô sẽ không còn là một người mẹ đúng nghĩa nữa. Cô đã chấp nhận Minh chấp nhận tình yêu cấm kỵ của con trai mình, chấp nhận để cậu bước vào cơ thể cô, chiếm hữu cô. Cô đã cam tâm dùng thân xác này cho cậu, vì những gì cậu đã làm, vì tình yêu mà cậu đã dành cho cô. Và giờ đây, khi chồng cô vừa rời đi, cô biết rằng mình sẽ lại tiếp tục con đường tội lỗi ấy một con đường mà cô đã chọn và không còn đường quay lại.

Cô thở dài, rồi quay sang nhìn Minh. Cậu đang nằm trên giường, ánh mắt đen láy dán chặt vào cô với một vẻ say đắm khó tả. Cô biết cậu đang nghĩ gì. Cô biết cậu đã chờ đợi khoảnh khắc này khoảnh khắc chỉ có hai mẹ con, không ai quấy rầy, không ai có thể xen vào.
Minh nhìn mẹ, lòng cậu tràn ngập một niềm hạnh phúc khó tả. Bố đã đi rồi. Giờ đây, chỉ còn lại cậu và mẹ. Cậu mừng vì mẹ không từ chối mình nữa. Cậu mừng vì cuối cùng, sau bao nhiêu đau khổ và hy sinh, cậu cũng đã có được trái tim của mẹ. Nhưng cậu cũng biết rằng, đây mới chỉ là bước đầu. Cậu sẽ cố gắng để cả tâm hồn mẹ thuộc hoàn toàn về mình. Dù có lỗi với bố, nhưng cậu cũng chỉ biết xin lỗi trong thâm tâm thôi. Cậu không muốn đánh mất mẹ người phụ nữ mà cậu yêu thương nhất trên đời.

Ánh mắt cậu lướt trên cơ thể mẹ, và cậu không thể rời mắt khỏi cô. Hôm nay, Yến mặc một bộ đồ bệnh nhân màu xanh nhạt đơn giản, nhưng vẻ đẹp của cô vẫn tỏa sáng một cách lạ thường. Mái tóc ngắn ngang vai được vuốt gọn gàng, ôm lấy khuôn mặt thanh tú với những đường nét mềm mại như được tạc từ ngọc. Đôi mắt long lanh như hai giọt sương mai, ẩn chứa một vẻ buồn man mác nhưng cũng đầy quyến rũ. Đôi môi đỏ mọng tự nhiên, không cần son phấn vẫn căng mọng như trái cherry chín, khẽ hé mở như đang mời gọi. Làn da trắng mịn như sữa, không một tì vết, dường như còn đẹp hơn cả những thiếu nữ đôi mươi.

Dù mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, những đường cong trên cơ thể cô vẫn không thể giấu nổi. Bầu ngực căng tròn đầy đặn như hai quả dưa lê chín mọng, ép sát vào lớp vải mỏng, mỗi khi cô thở mạnh lại phập phồng như sóng biển. Eo thon nhỏ nhắn nhưng vẫn có chút thịt mềm mại đẫy đà của một người phụ nữ đã qua tuổi bốn mươi, tạo nên một đường cong gợi tình chết người. Cặp mông tròn lẳn căng mọng, dù đang ngồi trên ghế vẫn hiện rõ đường cong quyến rũ. Cặp đùi thon dài trắng muốt, khép chặt vào nhau, ẩn chứa vùng cấm địa mà cậu đã khám phá và chiếm hữu không biết bao nhiêu lần.

Minh cảm thấy con cặc mình lại bắt đầu cương cứng khi nhìn ngắm cơ thể mẹ. Cậu muốn kéo cô vào lòng, muốn hôn lên đôi môi đỏ mọng ấy, muốn lại một lần nữa được chìm đắm trong cơ thể cô. Nhưng cậu chưa kịp làm gì thì cánh cửa phòng bất ngờ mở ra.
Cả hai mẹ con cùng ngước nhìn về phía cửa. Một cô gái trẻ tuổi bước vào, và cả Yến lẫn Minh đều có chút ngạc nhiên.

Cô gái ấy mang một vẻ đẹp trong trẻo và thanh thoát đến lạ. Mái tóc dài đen óng được buộc cao thành đuôi ngựa, để lộ khuôn mặt trái xoan thanh tú với những đường nét hài hòa đến từng milimet. Đôi mắt to tròn, đen láy như hai hòn bi ve, lấp lánh dưới ánh đèn như chứa cả một bầu trời sao. Hàng mi dài cong vút, mỗi lần chớp nhẹ lại như đang vẫy gọi. Sống mũi cao thanh thoát, chạy dài từ giữa trán xuống đến chóp mũi, tạo nên một vẻ đẹp quý phái và thanh lịch. Đôi môi nhỏ nhắn, hồng hào như cánh hoa đào, không cần son phấn vẫn tươi tắn lạ thường.

Thân hình cô cao gầy, nhưng không phải là kiểu gầy gò thiếu sức sống. Dưới bộ đồng phục học sinh giản dị chiếc áo sơ mi trắng ôm sát và chiếc váy xếp ly xanh đen dài qua gối những đường cong trên cơ thể cô vẫn hiện ra một cách tinh tế. Bầu ngực không quá to nhưng đầy đặn và săn chắc, đội lớp vải sơ mi trắng lên thành những đường cong mềm mại. Eo thon nhỏ nhắn, hông nở nhẹ, và cặp mông tròn vừa phải, ẩn hiện dưới lớp váy xếp ly mỗi khi cô bước đi. Đôi chân dài thẳng tắp, làn da trắng hồng mịn màng của tuổi mười tám đôi mươi.

Cô là Nga lớp trưởng lớp của Minh, một trong những cô gái xinh đẹp nhất trường. Cô bước vào phòng, trên tay là một giỏ hoa quả tươi và một phong bì nhỏ. Đôi mắt to tròn của cô quét nhanh qua căn phòng, rồi dừng lại ở Minh đang nằm trên giường bệnh.
"Chào cậu, tớ là Nga, lớp trưởng lớp mình đây. Tớ thay mặt cả lớp đến thăm cậu." Cô nói, giọng nhẹ nhàng và dễ thương.

Nhưng rồi ánh mắt cô dừng lại ở Yến người phụ nữ đang ngồi bên cạnh giường bệnh. Nga thoáng chút bối rối. Người phụ nữ này quá trẻ để có thể là mẹ của Minh. Với làn da căng bóng, khuôn mặt thanh tú và vóc dáng thon gọn, cô ấy trông chỉ như mới ba mươi lăm tuổi là cùng. Nga tự hỏi không biết đây là chị gái hay là mẹ của cậu bạn mình.
Như đọc được suy nghĩ trong ánh mắt của Nga, Minh lên tiếng giới thiệu: "Đây là mẹ của tớ."

Nga khẽ "à" lên một tiếng, rồi nhanh chóng quay sang Yến, cúi đầu chào lễ phép: "Con chào cô ạ. Con là Nga, bạn cùng lớp với Minh. Con thay mặt lớp đến thăm cậu ấy."
Yến nhìn cô gái trước mặt, lòng cô dâng lên một cảm giác khó tả. Cô gái này thật xinh đẹp một vẻ đẹp trong trẻo, tinh khôi của tuổi trẻ mà cô đã đánh mất từ lâu. Cô nhìn Nga, rồi lại nhìn Minh, và trong đầu cô chợt lóe lên một suy nghĩ: "Có phải đây là bạn gái của con trai mình không?" Cô cảm thấy lòng mình hơi nhói lên một chút một cảm giác kỳ lạ mà cô không muốn thừa nhận. Có phải cô đang ghen? Cô đang ghen với một cô gái trẻ chỉ bằng tuổi con trai mình?

Cô mỉm cười, nhưng nụ cười ấy có chút gượng gạo: "Cảm ơn cháu đã đến thăm Minh. Cháu ngồi đi, đừng ngại."
Nga ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường bệnh chiếc ghế mà Yến vừa ngồi lúc nãy. Cô đặt giỏ hoa quả và phong bì lên bàn, rồi quay sang hỏi han Minh: "Cậu thấy trong người thế nào rồi? Có đỡ hơn chưa? Lớp mình ai cũng lo cho cậu cả đấy."

Minh mỉm cười, cảm thấy có chút bất ngờ trước sự quan tâm của lớp trưởng. Trước đây, cậu vốn là một học sinh ít nói, ít giao tiếp với bạn bè, và cũng chẳng mấy khi tham gia các hoạt động của lớp. Cậu chỉ biết đến việc học và tập võ, và dành phần lớn thời gian rảnh rỗi để... nghĩ về mẹ. Vậy mà giờ đây, lớp trưởng lại đến thăm cậu, còn nói rằng cả lớp đều lo cho cậu.

"Tớ khỏe hơn nhiều rồi. Cảm ơn cậu và mọi người đã quan tâm." Cậu đáp, giọng nhẹ nhàng.
Yến ngồi bên cạnh, nhìn hai người trò chuyện. Cô thấy Nga thỉnh thoảng lại cười, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui. Cô thấy Minh cũng cười đáp lại, và cô cảm thấy lòng mình lại nhói lên một lần nữa. Cô tự hỏi liệu có phải con trai cô và cô gái này có tình cảm với nhau không. Và nếu đúng là như vậy, thì cô sẽ ra sao? Cô sẽ phải làm gì?
Không muốn làm phiền hai người trẻ tuổi, cô đứng dậy, nói: "Hai đứa cứ trò chuyện đi. Cô ra ngoài đi dạo một chút cho thoải mái."

Nga thấy Yến định đi, vội vàng nói: "Không cần đâu cô ạ! Cháu chỉ đến thăm Minh một chút thôi, rồi cháu về ngay đây. Cô cứ ở lại đi ạ."
Nhưng Yến đã đứng dậy và bước ra khỏi phòng. Cô cần phải ra ngoài, cần phải hít thở không khí trong lành, cần phải sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong lòng mình.

Khi cánh cửa đóng lại, Nga quay sang nhìn Minh, và cậu nhìn cô với một nụ cười tinh nghịch. "Chắc mẹ tớ tưởng tớ với cậu đang hẹn hò đấy."
Nga hơi đỏ mặt, nhưng cô không tỏ ra rụt rè. Ngược lại, cô nhìn thẳng vào Minh, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ tinh nghịch: "Ái chà, cậu bạn bình thường ở lớp ít nói, trung thực, nay cũng biết trêu đùa cơ à?"

Minh cười haha, cảm thấy thật thoải mái khi trò chuyện với Nga. "Được sự giúp đỡ của lớp trưởng nên tớ cũng đang dần hòa nhập với mọi người rồi. Cậu nói phải không?"
Nga lườm cậu một cái, nhưng trong ánh mắt ấy không hề có sự giận dữ, chỉ có sự vui vẻ và thích thú. Cô chuyển sang vấn đề khác, giọng nghiêm túc hơn: "Cậu bị thương nằm viện nghỉ hơi nhiều rồi đấy. Một số môn không quan trọng, tớ có thể xin cô giáo giúp cậu rồi. Nhưng còn một số môn chuyên ngành, chắc cậu phải học lại thôi."

Minh nhíu mày thở dài. Cậu biết mình đã bỏ lỡ quá nhiều bài học trong suốt thời gian nằm viện. Nhưng rồi cậu lại nhanh chóng tươi cười trở lại: "Cảm ơn cậu nhiều nhé. Dù sao cũng may có cậu, không thì tớ phải học lại hết bao nhiêu môn rồi."
Nga phì cười. Cô cảm thấy cậu bạn này thật thú vị vừa nhăn mày cái đã cười hớn hở được rồi. "Không có gì đâu. Sau này cậu đừng trốn học, chăm chỉ học là giúp tớ rồi."

Thực ra, Nga cũng biết qua qua về chuyện của Minh. Cô đã nghe từ Quang bạn thân của cậu. Lúc đầu, chính Quang gọi cho cô, nhờ cô xin các môn không quan trọng cho Minh. Cô ban đầu không đồng ý dù sao cô cũng là lớp trưởng, không thể thiên vị cho riêng ai được. Nhưng sau đó, khi Quang kể cho cô nghe về chuyện Minh một mình lao vào ổ lũ côn đồ để cứu mẹ và bị thương rất nặng, cô đã bán tín bán nghi. Chỉ đến khi Quang chụp ảnh Minh đang đeo ống thở nằm trên giường bệnh gửi cho cô, cô mới thực sự tin và chấp nhận yêu cầu của Quang.

Nhìn cậu bạn bình thường ít nói, không có gì nổi bật, dáng người thanh mảnh trong bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình bởi vì cô không nhìn qua được lớp quần áo, nếu không cô sẽ biết cơ thể săn chắc và những múi cơ rắn rỏi của cậu vậy mà lại có thể dũng cảm một mình chống chọi với cả một bọn côn đồ mà vẫn may mắn sống sót. Cô thực sự tò mò về cậu bạn này.

Và khi cô nhìn thấy mẹ của cậu, cô đã hiểu vì sao bọn côn đồ lại bắt mẹ cậu. Theo cái nhìn của cô, mẹ của Minh quả thực rất xinh đẹp và quyến rũ một vẻ đẹp chín muồi, đầy sức sống của một người phụ nữ trưởng thành. Chỉ sợ chẳng mấy người đàn ông cưỡng lại được vẻ đẹp ấy.
Đang mải mê suy nghĩ, Nga bỗng giật mình khi thấy bàn tay Minh đang khua khua trước mặt mình. "Cậu sao thế? Đang mải ngắm tớ à?" Cậu hỏi, rồi nở một nụ cười tỏa nắng nụ cười mà cô chưa từng thấy ở cậu trước đây.

Nga cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Khuôn mặt cô từ từ đỏ lên, lan từ má xuống cổ. Cô vội vàng đứng dậy, định chào tạm biệt để ra về, nhưng không hiểu sao chân cô lại vụng về trượt về phía trước. Cô kêu lên một tiếng "Á!" và cả người đổ về phía Minh.
Khoảng cách giữa ghế và giường quá ngắn đó là chiếc ghế mà Yến đã ngồi lúc trước, ngay sát cạnh giường bệnh. Nga ngã nhào vào lòng Minh, cơ thể cô nằm gọn trong vòng tay cậu. Cô hoảng hồn ngước lên, và bắt gặp đôi mắt đen láy của Minh đang nhìn mình đầy lo lắng.

"Cậu không sao chứ?" Minh hỏi, giọng đầy quan tâm.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra. Cả hai cùng hốt hoảng ngước nhìn về phía cửa. Minh thì sợ mẹ quay lại thấy cảnh này, còn Nga cũng thế cô sợ bị hiểu nhầm.
Nhưng người bước vào không phải là Yến. Đó là Nhi em gái của Minh. Cô bé mặc bộ đồng phục học sinh, mái tóc dài buộc cao, khuôn mặt tươi tắn với đôi mắt to tròn long lanh. Hôm nay Nhi tan học sớm nên ghé qua bệnh viện thăm anh trai.

"Anh Minh! Em qua chơi với anh đây!" Nhi vui vẻ nói khi bước vào, nhưng rồi cô bé khựng lại ngay khi nhìn thấy cảnh tượng trên giường.
Một cô gái xinh đẹp đang nằm gọn trong vòng tay của anh trai cô, trong một tư thế có chút ám muội. Nhi "À!" lên một tiếng, hai má đỏ bừng, rồi vội vàng quay mặt đi, tay che mắt.
"Em xin lỗi! Em chưa nhìn thấy gì cả! Anh chị cứ tiếp tục đi ạ!" Nhi lắp bắp, rồi định quay lưng bỏ chạy ra ngoài.

Nga lúc này đã đỏ hết cả mặt, khuôn mặt cô như trái cà chua chín. Cô vội vàng đẩy Minh ra, đứng dậy, chỉnh lại quần áo, rồi vội vàng nói với Minh: "Tớ... tớ về đây! Cậu nghỉ ngơi đi nhé!" Nói rồi, cô chạy vội ra khỏi phòng, không dám ngoái đầu nhìn lại.
Minh nhìn theo Nga, rồi lại nhìn em gái mình đang đứng ở cửa với vẻ mặt đầy tò mò và thích thú, cậu chỉ biết cười khổ. "Nhi... không phải như em nghĩ đâu..."

Nhi quay lại, đôi mắt to tròn long lanh nhìn anh trai với vẻ tinh nghịch. Cô bé lè lưỡi: "Không phải gì anh? Em thấy chị ấy xinh quá. Mà chị ấy là ai vậy anh? Bạn gái anh hả?"
"Là bạn cùng lớp thôi. Lớp trưởng của anh đấy. Đến thăm anh thay mặt cả lớp." Minh giải thích, giọng đầy bất lực.
Nhi "ồ" lên một tiếng, rồi cười tinh nghịch: "Lớp trưởng mà lại nằm trong lòng anh thế kia à? Anh giỏi thật đấy!"

Minh thở dài, lắc đầu. Cậu biết có giải thích thế nào thì em gái cậu cũng sẽ không tin. Cậu chỉ biết cười trừ, rồi quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong lòng cậu, hình ảnh của mẹ lại hiện lên khuôn mặt thanh tú, đôi mắt long lanh, đôi môi đỏ mọng, và cơ thể đầy đặn quyến rũ. Cậu tự hỏi không biết mẹ đã đi đâu, và khi nào cô sẽ quay trở lại.
 
Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác Giả: Saclangno1zzz

Chương 40 – Nụ Hôn Bất Ngờ

Nhi đâu có tin lời anh trai. Cô bé với mái tóc dài buộc cao đung đưa theo từng cử động, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ tinh nghịch, vừa dùng lời nói trêu chọc anh trai vừa diễn tả lại động tác vừa nãy của Nga một cách khoa trương và hài hước. "Anh Minh này, chị ấy nằm gọn trong lòng anh như thế này này, rồi anh ôm chị ấy như thế này này. Hai người nhìn nhau đắm đuối, rồi suýt nữa là hôn nhau rồi đúng không?"

Minh phì cười nhìn cô em gái xinh xắn đáng yêu đang đứng trước mặt mình. Cậu lắc đầu, giọng bất lực: "Em nói linh tinh gì thế? Anh đã bảo là bạn ấy chỉ bị trượt chân ngã thôi mà."

Nhưng trong lúc Nhi đang mải mê trêu chọc, Minh lại không thể rời mắt khỏi cơ thể em gái mình. Cậu đang nằm trên giường bệnh, và Nhi đứng ngay bên cạnh, nên tầm mắt của cậu ở ngay dưới, nhìn lên toàn bộ thân hình cô bé qua bộ đồng phục học sinh quen thuộc.

Chiếc áo sơ mi trắng ôm sát lấy thân trên của Nhi, để lộ những đường cong thanh xuân đang độ phát triển. Bầu ngực của cô bé không quá to như mẹ, nhưng cũng đã nở nang đầy đặn, căng tròn như hai quả táo non mọng nước, đội lớp vải sơ mi trắng lên thành những đường cong mềm mại đầy sức sống. Mỗi khi cô bé cử động, bầu ngực ấy lại rung nhẹ, như hai chú thỏ con đang nhảy nhót trong lồng ngực. Cổ áo sơ mi hơi hé mở, để lộ xương quai xanh thanh mảnh và một mảng da trắng hồng mịn màng. Eo thon nhỏ nhắn, hông bắt đầu nở rộng, tạo nên một đường cong gợi cảm của một thiếu nữ đang bước vào độ tuổi đẹp nhất.

Chiếc váy xếp ly xanh đen dài qua gối, nhưng vì cô bé đang đứng và cử động liên tục, nó khẽ bay nhẹ, để lộ cặp đùi thon dài trắng muốt, mịn màng như lụa. Đôi chân thẳng tắp, săn chắc, với làn da căng bóng không một tì vết. Và ẩn dưới lớp váy ấy là cặp mông tròn lẳn, đầy đặn một cách ngạc nhiên so với độ tuổi của cô bé như hai quả đào non đang độ chín mọng, căng tròn và săn chắc.

Minh cảm thấy con cặc mình bắt đầu ngọ nguậy trong chiếc quần bệnh nhân rộng thùng thình. Cậu không thể tin được là mình đang nhìn em gái mình với ánh mắt thèm khát như vậy. Nhưng cơ thể của Nhi quả thực rất quyến rũ một vẻ đẹp non tơ, trong trẻo, nhưng cũng đầy sức sống và gợi cảm. Cậu cố gắng kìm nén, cố gắng rời mắt đi, nhưng ánh mắt cậu cứ bị hút vào những đường cong ấy.

Nhi thì hoàn toàn không hay biết gì. Cô bé vẫn đang mải mê trêu chọc anh trai, tay khua tay múa chân, miệng liến thoắng: "Anh đừng có chối! Em thấy hết rồi nhé! Chị ấy xinh thế, anh có thích chị ấy không? Để em làm mai cho nhé!"

Vừa nói, cô bé vừa làm một động tác khoa trương, giả vờ như đang đẩy ai đó vào lòng anh trai. Nhưng trong lúc hăng say, chân cô bé bất ngờ trượt trên nền gạch bệnh viện vừa được lau sạch. Cô bé hét lên một tiếng "Á!" và cả người đổ ập về phía trước.

Minh đang mải mê suy nghĩ về cơ thể em gái, không kịp phản ứng. Cả cơ thể thơm tho, mềm mại của Nhi đổ ập vào người cậu. Và điều kinh khủng nhất đã xảy ra hai đôi môi của họ chạm vào nhau.

Đôi môi Nhi mềm mại, ấm áp, và ngọt ngào như một viên kẹo trái cây. Nó non nớt, trong trẻo, nhưng cũng đầy quyến rũ. Minh cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng khi đôi môi họ chạm vào nhau. Cậu không thể cử động, không thể suy nghĩ chỉ còn lại cảm giác đê mê của đôi môi em gái đang áp vào môi mình.

Ngực Nhi áp chặt vào ngực Minh qua lớp áo sơ mi mỏng. Cậu có thể cảm nhận được hai bầu ngực non tơ, săn chắc của cô bé đang ép vào người mình, cảm nhận được nhịp tim đập thình thịch của cô bé qua lớp vải. Cơ thể cô bé mềm mại, ấm áp, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào của sữa tắm và dầu gội đầu một mùi hương trong trẻo, tinh khiết của tuổi mới lớn.

Theo phản xạ, Minh đưa tay ra ôm lấy Nhi, giữ cho cô bé khỏi ngã. Nhưng bàn tay cậu lại đặt ngay trên eo cô bé, kéo cô bé sát vào người mình hơn. Tư thế của họ lúc này thật xấu hổ và ám muội Nhi nằm gọn trong lòng anh trai, môi chạm môi, ngực chạm ngực.

Và điều tồi tệ nhất là phần dưới của Minh con cặc vừa mới cương cứng lên vì nhìn ngắm cơ thể em gái, giờ đây đang cọ vào khe lồn non nớt của Nhi qua lớp quần lót. Chiếc váy của cô bé đã bị tốc lên trong lúc ngã, để lộ cặp đùi thon dài và chiếc quần lót cotton màu cam nhỏ xinh. Con cặc của Minh, dù vẫn còn nằm trong quần, nhưng đã cương cứng hết cỡ, đang ép chặt vào khe lồn của em gái.

Cả hai như bị điện giật. Họ dừng lại trong hai giây, rồi ba giây, rồi năm giây, không ai có phản ứng gì. Thời gian như ngừng trôi trong khoảnh khắc ấy.

Minh đang đê mê trong khoái cảm. Đôi môi em gái thơm ngọt như mật ong, mềm mại như cánh hoa, đang dính chặt vào môi cậu. Cơ thể non tơ, mềm mại, ấm áp của cô bé đang áp sát vào người cậu. Và con cặc cậu đang cọ vào khe lồn của em gái – một thứ cấm kỵ mà cậu chưa từng nghĩ tới, nhưng lại khiến cậu phấn khích đến tột độ.

Nhi cũng chưa hoàn hồn sau nụ hôn bất ngờ với anh trai. Đây là nụ hôn đầu đời của cô bé, nụ hôn mà cô chưa từng trao cho bất kỳ ai, kể cả những anh chàng đẹp trai cùng trường vẫn hay theo đuổi cô. Và nó đã bị anh trai cô cướp mất một cách bất ngờ như vậy. Nhưng điều khiến cô bé hoảng sợ hơn cả là cảm giác từ bên dưới một thứ gì đó cứng rắn và nóng bỏng đang cọ vào chỗ kín của cô, khiến cơ thể cô run lên vì một cảm giác kỳ lạ mà cô chưa từng trải qua. Một dòng điện nhỏ chạy dọc sống lưng cô, và cô cảm thấy chỗ ấy của mình bắt đầu ươn ướt.

Cô muốn đứng dậy, muốn đẩy anh trai ra, nhưng cơ thể cô dường như không còn nghe lời nữa. Cô như bị thôi miên bởi cảm giác mới lạ này cảm giác mà cô chưa từng biết đến trước đây.

Minh, trong cơn đê mê của dục vọng, không thấy em gái phản kháng. Cậu tưởng rằng cô bé cũng đang tận hưởng như mình. Và cậu đánh liều cậu từ từ hé môi, rồi thè lưỡi ra, nhẹ nhàng tách đôi môi mềm mại, dịu ngọt của em gái.

Lưỡi cậu chạm vào môi Nhi một cảm giác mềm mại, ấm áp, và ngọt ngào đến khó tin. Cậu từ từ đẩy lưỡi vào trong khoang miệng nhỏ nhắn của cô bé, và bắt đầu khám phá.

Nhi giật mình khi cảm nhận được thứ gì đó ấm ướt đang luồn vào miệng mình. Cô bé chỉ kịp ú ớ, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Anh... anh ơi... đừng..." Nhưng lời nói của cô bé bị át đi bởi chính đôi môi đang bị anh trai chiếm giữ.

Minh tiếp tục hôn em gái. Lưỡi cậu luồn sâu vào trong, tìm kiếm chiếc lưỡi non nớt của cô bé. Cậu liếm nhẹ lên nướu răng cô bé, lên vòm miệng, và cuối cùng quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ xinh đang run rẩy. Vị ngọt tự nhiên của Nhi vị ngọt trong trẻo, tinh khiết của một thiếu nữ mới lớn lan tỏa trong miệng cậu, khiến cậu càng thêm say đắm.

Nhi bị cuốn theo nụ hôn điêu luyện của anh trai. Cô bé chưa từng được hôn ai trước đây, chưa từng biết cảm giác lưỡi mình quấn lấy lưỡi người khác là như thế nào. Và bây giờ, khi trải nghiệm nó lần đầu tiên, cô bé như bị cuốn vào một cơn lốc xoáy của khoái cảm. Hai má cô bé ửng hồng như hai quả đào chín, đôi mắt to tròn long lanh đầy đê mê, hàng mi dài run rẩy. Cô bé không còn sức để chống cự nữa cô chỉ còn biết nằm im, để mặc cho lưỡi anh trai tung hoành trong miệng mình.

Minh mút lấy chiếc lưỡi ngọt ngào, thơm mát, non nớt của em gái. Cậu cảm nhận được sự run rẩy của cô bé, cảm nhận được hơi thở gấp gáp của cô bé, và cậu càng thêm phấn khích. Một tay cậu ôm chặt lấy eo Nhi, giữ cô bé sát vào người mình. Tay kia của cậu từ từ trượt xuống, đặt lên cặp mông tròn lẳn, đầy đặn của cô bé.

Qua lớp quần lót cotton mỏng màu cam, cậu có thể cảm nhận được sự mềm mại và đàn hồi của thịt mông em gái. Cậu bắt đầu xoa nắn nhẹ nhàng lúc đầu, rồi mạnh dạn hơn. Năm ngón tay cậu lún sâu vào thịt mông, nhào nặn đủ kiểu, cảm nhận sự săn chắc và căng tròn của nó. Mỗi lần cậu bóp mạnh, Nhi lại giật nhẹ người, một tiếng rên khe khẽ thoát ra khỏi cổ họng và bị át đi bởi nụ hôn.

Nhi thở dốc, không còn chút sức lực nào. Cô bé như một con búp bê vải, để mặc cho anh trai dày vò. Cô bé cảm nhận được bàn tay anh trai đang xoa nắn mông mình, và một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng vừa xấu hổ tột độ, vừa khoái cảm đến khó tin. Cô bé biết những gì đang xảy ra là sai trái. Anh trai cô không nên làm thế này với cô. Nhưng cơ thể cô lại không nghe lời lý trí nữa. Nó đang run lên vì khoái cảm, đang khao khát nhiều hơn nữa.

Thấy em gái không phản kháng, thậm chí còn có những phản ứng nhẹ, Minh càng đánh liều hơn. Bàn tay đang đặt trên mông cậu từ từ trượt xuống thấp hơn, luồn vào giữa hai đùi cô bé, và chạm vào khe lồn non nớt qua lớp quần lót cotton mỏng.

Ngón tay giữa của cậu miết nhẹ dọc theo khe lồn của em gái. Qua lớp vải cotton mỏng, cậu có thể cảm nhận được hai mép lồn nhỏ xinh, non nớt của cô bé. Cậu miết đi miết lại, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của nó. Và rồi cậu cảm nhận được một thứ gì đó ươn ướt đang thấm qua lớp vải nước lồn của Nhi đang bắt đầu rỉ ra.

Nhi không thể kìm được nữa. Một tiếng "A..." khe khẽ thoát ra khỏi đôi môi đang bị anh trai chiếm giữ. Cô bé cảm nhận được ngón tay anh trai đang chạm vào chỗ kín của mình, và một luồng khoái cảm chưa từng có chạy dọc sống lưng. Nước lồn cô bé bắt đầu thấm ra nhiều hơn, ướt nhẹp cả lớp quần lót.

Ngón tay Minh miết qua, cảm nhận được những sợi li ti dính dính từ nước lồn của em gái. Cậu biết cô bé đã bị kích thích. Và điều đó càng khiến cậu thêm phấn khích. Con cặc cậu cương cứng hơn bao giờ hết, ép chặt vào khe lồn Nhi qua lớp quần. Cậu tiếp tục hôn em gái, lưỡi càng mút mạnh hơn, tham lam hơn, như muốn nuốt chửng lấy cô bé.

Nhi lúc này như một kẻ nghiện, đê mê trong khoái cảm. Hai tay cô bé buông thõng, vô lực, để mặc cho anh trai hút mút, móc lồn. Đôi mắt to tròn của cô bé lim dim, hàng mi dài run rẩy, hơi thở gấp gáp. Cô bé chưa từng trải qua cảm giác này trước đây – cảm giác vừa đáng sợ, vừa kích thích, vừa sai trái, nhưng lại khiến cô bé không thể cưỡng lại được.

Minh, trong cơn điên cuồng của dục vọng, quyết định làm liều hơn nữa. Tay cậu rời khỏi khe lồn em gái, và bắt đầu kéo chiếc váy xếp ly của cô bé xuống. Chiếc váy từ từ trượt qua cặp đùi thon dài, qua đầu gối, và gần như đã rời khỏi chân cô bé. Chiếc quần lót cotton màu cam nhỏ xinh thứ duy nhất còn lại che chắn vùng cấm địa của cô bé hiện ra trước mắt cậu. Nó đã ướt đẫm ở vị trí trung tâm, in rõ hình hai mép lồn nhỏ xinh và mảng lông mu còn thưa thớt của một thiếu nữ mới lớn.

Nhưng đúng lúc đó, một âm thanh từ hành lang vọng vào khiến Minh giật bắn mình. Tiếng bước chân. Tiếng giày cao gót quen thuộc. Mẹ cậu đang trở lại.

Cậu hoảng hồn, vội vàng buông Nhi ra, kéo vội chiếc váy của cô bé lên. "Nhi! Mẹ về kìa! Mau đứng dậy đi!" Cậu thì thầm gấp gáp.

Nhi lúc này mặt mày đỏ ửng như say rượu, đôi mắt long lanh đầy nước, vẫn còn chưa hoàn toàn tỉnh táo sau cơn đê mê. Cô bé nhìn anh trai, rồi nhận ra tình hình, và hoảng hốt đứng dậy. Cô bé vội vàng chỉnh lại váy áo, vuốt lại mái tóc rối. Cô bé thẹn thùng và xấu hổ tột độ, không dám nhìn thẳng vào anh trai.

Khi cánh cửa bắt đầu mở ra, Nhi hoảng quá, chạy vội vào nhà vệ sinh trong phòng bệnh, đóng sầm cửa lại.

Yến bước vào phòng, thấy Minh đang ngồi trên giường, đầu tóc có chút rối, mặt hơi đỏ. Cô nhìn quanh, không thấy Nhi đâu. "Nhi đâu rồi con? Mẹ vừa thấy con bé chạy vào nhà vệ sinh."

Minh cố gắng giữ giọng bình thường nhất có thể, mặc dù tim cậu vẫn đang đập thình thịch trong lồng ngực. "Dạ... Nhi nó... nó kêu đau bụng nên chạy vào nhà vệ sinh đấy mẹ ạ."

Yến gật đầu, không nghi ngờ gì. Cô đặt túi đồ ăn vừa mua xuống bàn, rồi ngồi xuống ghế cạnh giường bệnh. Minh thở phào nhẹ nhõm, đầu toát mồ hôi hột. Cậu không hiểu sao bản thân mình lại có thể liều lĩnh như vậy. Nếu Yến mà biết được những gì vừa xảy ra, nếu cô biết cậu vừa hôn em gái mình, vừa móc lồn em gái mình, thì mọi thứ với mẹ sẽ thành công cốc mất. Tất cả những gì cậu đã cố gắng xây dựng với mẹ suốt thời gian qua sẽ tan thành mây khói.

Cậu tự nhủ lần sau phải cẩn thận hơn mới được. Nhưng đồng thời, trong lòng cậu, một ngọn lửa mới vừa được thắp lên ngọn lửa dành cho em gái mình, đứa em xinh đẹp, non tơ, và đầy quyến rũ.

Trong nhà vệ sinh, Nhi đứng dựa lưng vào tường, hai tay ôm lấy ngực, tim vẫn đập thình thịch. Khuôn mặt cô bé vẫn còn đỏ bừng, đôi mắt long lanh đầy nước. Cô bé vừa sợ hãi, vừa xấu hổ, nhưng cũng vừa có một cảm giác gì đó rất lạ một cảm giác mà cô bé chưa từng có trước đây.

Cô bé đưa tay lên chạm vào đôi môi mình đôi môi vừa bị anh trai cướp mất nụ hôn đầu đời. Cô bé vẫn còn cảm nhận được hơi ấm và vị ngọt từ đôi môi anh trai. Và cô bé không hiểu tại sao, trong lòng mình lại có một chút gì đó... tiếc nuối.

Cô bé lắc đầu thật mạnh, cố gắng xua tan những suy nghĩ điên rồ ấy. Nhưng cơ thể cô bé vẫn còn đang run lên, và chỗ kín của cô bé vẫn còn đang ươn ướt vì những gì vừa xảy ra.
 
Sửa lần cuối:
Lên tiếp 3 chương nữa đê , trưa nào cũng phải mò vô đọc truyện cho đỡ ghiền
 
anime sex
cliphot
X
Back
Top