Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác Giả: Saclangno1zzz
Chương 39 – Vị Khách Bất Ngờ
Ánh nắng ban mai dịu dàng len qua khe rèm cửa sổ bệnh viện, rọi những tia sáng vàng óng lên tấm ga giường trắng tinh và hai cơ thể đang quấn lấy nhau trong giấc ngủ. Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây, báo hiệu một ngày mới bắt đầu.
Hùng đứng bên cửa sổ, tay cầm chiếc túi du lịch đã sửa soạn sẵn từ sớm. Ông mặc bộ quần áo công sở chỉnh tề, nhưng khuôn mặt lại đầy vẻ lưu luyến và day dứt. Ông đã xin nghỉ phép quá lâu rồi gần ba tuần kể từ cái đêm kinh hoàng ấy. Sếp Tài đã gọi cho ông không biết bao nhiêu lần, giục giã ông quay trở lại công việc. Và hôm nay, ông không thể trì hoãn thêm được nữa. Nếu không quay lại, ông sẽ mất việc nguồn thu nhập duy nhất để nuôi sống cả gia đình, nhất là khi Yến đã xin nghỉ việc ở đài truyền hình.
Ông quay lại nhìn vợ và con trai. Yến đang ngồi trên ghế cạnh giường bệnh, đôi tay đặt trên chăn, ánh mắt long lanh nhìn ông với vẻ thông cảm. Minh nằm trên giường, đã tỉnh táo và khỏe mạnh hơn rất nhiều so với những ngày trước.
"Anh xin lỗi, anh phải đi đây. Công việc không thể trì hoãn thêm được nữa." Hùng nói, giọng đầy day dứt. Ông bước tới bên giường, đặt tay lên vai con trai. "Con ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe, nghe lời mẹ. Bố sẽ về sớm thôi."
Minh gật đầu, ánh mắt cậu nhìn bố đầy vẻ phức tạp. "Bố yên tâm đi ạ. Con sẽ ổn thôi."
Hùng quay sang Yến, đôi mắt ông đầy vẻ hối lỗi. "Anh xin lỗi em. Anh biết anh là một thằng chồng tồi. Anh đã không ở đó khi em cần nhất. Nhưng anh hứa, từ nay anh sẽ thay đổi. Anh sẽ cố gắng hơn, vì em và các con."
Yến nhìn chồng, lòng cô dâng lên một nỗi buồn khó tả. Cô biết ông đang cố gắng. Cô biết ông đã thay đổi rất nhiều sau biến cố vừa qua. Nhưng cô cũng biết rằng, trái tim cô giờ đây đã không còn thuộc về ông nữa. Nó đã thuộc về một người khác người đàn ông đang nằm trên giường bệnh kia, đứa con trai mà cô đã sinh ra.
"Anh đi cẩn thận nhé. Ở nhà em lo được mà." Cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng không còn chút ấm áp nào của một người vợ yêu chồng. Chỉ còn lại sự thông cảm và tình nghĩa sau hơn hai mươi năm chung sống.
Hùng gật đầu, rồi quay lưng bước ra khỏi phòng. Cánh cửa đóng lại sau lưng ông với một tiếng "cạch" nhẹ nhàng, và bóng dáng ông khuất dần sau hành lang bệnh viện.
Yến đứng im một lúc lâu, nhìn theo cánh cửa đã đóng. Trong lòng cô, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Cô biết khi Hùng vừa đi, cô sẽ không còn là một người mẹ đúng nghĩa nữa. Cô đã chấp nhận Minh chấp nhận tình yêu cấm kỵ của con trai mình, chấp nhận để cậu bước vào cơ thể cô, chiếm hữu cô. Cô đã cam tâm dùng thân xác này cho cậu, vì những gì cậu đã làm, vì tình yêu mà cậu đã dành cho cô. Và giờ đây, khi chồng cô vừa rời đi, cô biết rằng mình sẽ lại tiếp tục con đường tội lỗi ấy một con đường mà cô đã chọn và không còn đường quay lại.
Cô thở dài, rồi quay sang nhìn Minh. Cậu đang nằm trên giường, ánh mắt đen láy dán chặt vào cô với một vẻ say đắm khó tả. Cô biết cậu đang nghĩ gì. Cô biết cậu đã chờ đợi khoảnh khắc này khoảnh khắc chỉ có hai mẹ con, không ai quấy rầy, không ai có thể xen vào.
Minh nhìn mẹ, lòng cậu tràn ngập một niềm hạnh phúc khó tả. Bố đã đi rồi. Giờ đây, chỉ còn lại cậu và mẹ. Cậu mừng vì mẹ không từ chối mình nữa. Cậu mừng vì cuối cùng, sau bao nhiêu đau khổ và hy sinh, cậu cũng đã có được trái tim của mẹ. Nhưng cậu cũng biết rằng, đây mới chỉ là bước đầu. Cậu sẽ cố gắng để cả tâm hồn mẹ thuộc hoàn toàn về mình. Dù có lỗi với bố, nhưng cậu cũng chỉ biết xin lỗi trong thâm tâm thôi. Cậu không muốn đánh mất mẹ người phụ nữ mà cậu yêu thương nhất trên đời.
Ánh mắt cậu lướt trên cơ thể mẹ, và cậu không thể rời mắt khỏi cô. Hôm nay, Yến mặc một bộ đồ bệnh nhân màu xanh nhạt đơn giản, nhưng vẻ đẹp của cô vẫn tỏa sáng một cách lạ thường. Mái tóc ngắn ngang vai được vuốt gọn gàng, ôm lấy khuôn mặt thanh tú với những đường nét mềm mại như được tạc từ ngọc. Đôi mắt long lanh như hai giọt sương mai, ẩn chứa một vẻ buồn man mác nhưng cũng đầy quyến rũ. Đôi môi đỏ mọng tự nhiên, không cần son phấn vẫn căng mọng như trái cherry chín, khẽ hé mở như đang mời gọi. Làn da trắng mịn như sữa, không một tì vết, dường như còn đẹp hơn cả những thiếu nữ đôi mươi.
Dù mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, những đường cong trên cơ thể cô vẫn không thể giấu nổi. Bầu ngực căng tròn đầy đặn như hai quả dưa lê chín mọng, ép sát vào lớp vải mỏng, mỗi khi cô thở mạnh lại phập phồng như sóng biển. Eo thon nhỏ nhắn nhưng vẫn có chút thịt mềm mại đẫy đà của một người phụ nữ đã qua tuổi bốn mươi, tạo nên một đường cong gợi tình chết người. Cặp mông tròn lẳn căng mọng, dù đang ngồi trên ghế vẫn hiện rõ đường cong quyến rũ. Cặp đùi thon dài trắng muốt, khép chặt vào nhau, ẩn chứa vùng cấm địa mà cậu đã khám phá và chiếm hữu không biết bao nhiêu lần.
Minh cảm thấy con cặc mình lại bắt đầu cương cứng khi nhìn ngắm cơ thể mẹ. Cậu muốn kéo cô vào lòng, muốn hôn lên đôi môi đỏ mọng ấy, muốn lại một lần nữa được chìm đắm trong cơ thể cô. Nhưng cậu chưa kịp làm gì thì cánh cửa phòng bất ngờ mở ra.
Cả hai mẹ con cùng ngước nhìn về phía cửa. Một cô gái trẻ tuổi bước vào, và cả Yến lẫn Minh đều có chút ngạc nhiên.
Cô gái ấy mang một vẻ đẹp trong trẻo và thanh thoát đến lạ. Mái tóc dài đen óng được buộc cao thành đuôi ngựa, để lộ khuôn mặt trái xoan thanh tú với những đường nét hài hòa đến từng milimet. Đôi mắt to tròn, đen láy như hai hòn bi ve, lấp lánh dưới ánh đèn như chứa cả một bầu trời sao. Hàng mi dài cong vút, mỗi lần chớp nhẹ lại như đang vẫy gọi. Sống mũi cao thanh thoát, chạy dài từ giữa trán xuống đến chóp mũi, tạo nên một vẻ đẹp quý phái và thanh lịch. Đôi môi nhỏ nhắn, hồng hào như cánh hoa đào, không cần son phấn vẫn tươi tắn lạ thường.
Thân hình cô cao gầy, nhưng không phải là kiểu gầy gò thiếu sức sống. Dưới bộ đồng phục học sinh giản dị chiếc áo sơ mi trắng ôm sát và chiếc váy xếp ly xanh đen dài qua gối những đường cong trên cơ thể cô vẫn hiện ra một cách tinh tế. Bầu ngực không quá to nhưng đầy đặn và săn chắc, đội lớp vải sơ mi trắng lên thành những đường cong mềm mại. Eo thon nhỏ nhắn, hông nở nhẹ, và cặp mông tròn vừa phải, ẩn hiện dưới lớp váy xếp ly mỗi khi cô bước đi. Đôi chân dài thẳng tắp, làn da trắng hồng mịn màng của tuổi mười tám đôi mươi.
Cô là Nga lớp trưởng lớp của Minh, một trong những cô gái xinh đẹp nhất trường. Cô bước vào phòng, trên tay là một giỏ hoa quả tươi và một phong bì nhỏ. Đôi mắt to tròn của cô quét nhanh qua căn phòng, rồi dừng lại ở Minh đang nằm trên giường bệnh.
"Chào cậu, tớ là Nga, lớp trưởng lớp mình đây. Tớ thay mặt cả lớp đến thăm cậu." Cô nói, giọng nhẹ nhàng và dễ thương.
Nhưng rồi ánh mắt cô dừng lại ở Yến người phụ nữ đang ngồi bên cạnh giường bệnh. Nga thoáng chút bối rối. Người phụ nữ này quá trẻ để có thể là mẹ của Minh. Với làn da căng bóng, khuôn mặt thanh tú và vóc dáng thon gọn, cô ấy trông chỉ như mới ba mươi lăm tuổi là cùng. Nga tự hỏi không biết đây là chị gái hay là mẹ của cậu bạn mình.
Như đọc được suy nghĩ trong ánh mắt của Nga, Minh lên tiếng giới thiệu: "Đây là mẹ của tớ."
Nga khẽ "à" lên một tiếng, rồi nhanh chóng quay sang Yến, cúi đầu chào lễ phép: "Con chào cô ạ. Con là Nga, bạn cùng lớp với Minh. Con thay mặt lớp đến thăm cậu ấy."
Yến nhìn cô gái trước mặt, lòng cô dâng lên một cảm giác khó tả. Cô gái này thật xinh đẹp một vẻ đẹp trong trẻo, tinh khôi của tuổi trẻ mà cô đã đánh mất từ lâu. Cô nhìn Nga, rồi lại nhìn Minh, và trong đầu cô chợt lóe lên một suy nghĩ: "Có phải đây là bạn gái của con trai mình không?" Cô cảm thấy lòng mình hơi nhói lên một chút một cảm giác kỳ lạ mà cô không muốn thừa nhận. Có phải cô đang ghen? Cô đang ghen với một cô gái trẻ chỉ bằng tuổi con trai mình?
Cô mỉm cười, nhưng nụ cười ấy có chút gượng gạo: "Cảm ơn cháu đã đến thăm Minh. Cháu ngồi đi, đừng ngại."
Nga ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường bệnh chiếc ghế mà Yến vừa ngồi lúc nãy. Cô đặt giỏ hoa quả và phong bì lên bàn, rồi quay sang hỏi han Minh: "Cậu thấy trong người thế nào rồi? Có đỡ hơn chưa? Lớp mình ai cũng lo cho cậu cả đấy."
Minh mỉm cười, cảm thấy có chút bất ngờ trước sự quan tâm của lớp trưởng. Trước đây, cậu vốn là một học sinh ít nói, ít giao tiếp với bạn bè, và cũng chẳng mấy khi tham gia các hoạt động của lớp. Cậu chỉ biết đến việc học và tập võ, và dành phần lớn thời gian rảnh rỗi để... nghĩ về mẹ. Vậy mà giờ đây, lớp trưởng lại đến thăm cậu, còn nói rằng cả lớp đều lo cho cậu.
"Tớ khỏe hơn nhiều rồi. Cảm ơn cậu và mọi người đã quan tâm." Cậu đáp, giọng nhẹ nhàng.
Yến ngồi bên cạnh, nhìn hai người trò chuyện. Cô thấy Nga thỉnh thoảng lại cười, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui. Cô thấy Minh cũng cười đáp lại, và cô cảm thấy lòng mình lại nhói lên một lần nữa. Cô tự hỏi liệu có phải con trai cô và cô gái này có tình cảm với nhau không. Và nếu đúng là như vậy, thì cô sẽ ra sao? Cô sẽ phải làm gì?
Không muốn làm phiền hai người trẻ tuổi, cô đứng dậy, nói: "Hai đứa cứ trò chuyện đi. Cô ra ngoài đi dạo một chút cho thoải mái."
Nga thấy Yến định đi, vội vàng nói: "Không cần đâu cô ạ! Cháu chỉ đến thăm Minh một chút thôi, rồi cháu về ngay đây. Cô cứ ở lại đi ạ."
Nhưng Yến đã đứng dậy và bước ra khỏi phòng. Cô cần phải ra ngoài, cần phải hít thở không khí trong lành, cần phải sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong lòng mình.
Khi cánh cửa đóng lại, Nga quay sang nhìn Minh, và cậu nhìn cô với một nụ cười tinh nghịch. "Chắc mẹ tớ tưởng tớ với cậu đang hẹn hò đấy."
Nga hơi đỏ mặt, nhưng cô không tỏ ra rụt rè. Ngược lại, cô nhìn thẳng vào Minh, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ tinh nghịch: "Ái chà, cậu bạn bình thường ở lớp ít nói, trung thực, nay cũng biết trêu đùa cơ à?"
Minh cười haha, cảm thấy thật thoải mái khi trò chuyện với Nga. "Được sự giúp đỡ của lớp trưởng nên tớ cũng đang dần hòa nhập với mọi người rồi. Cậu nói phải không?"
Nga lườm cậu một cái, nhưng trong ánh mắt ấy không hề có sự giận dữ, chỉ có sự vui vẻ và thích thú. Cô chuyển sang vấn đề khác, giọng nghiêm túc hơn: "Cậu bị thương nằm viện nghỉ hơi nhiều rồi đấy. Một số môn không quan trọng, tớ có thể xin cô giáo giúp cậu rồi. Nhưng còn một số môn chuyên ngành, chắc cậu phải học lại thôi."
Minh nhíu mày thở dài. Cậu biết mình đã bỏ lỡ quá nhiều bài học trong suốt thời gian nằm viện. Nhưng rồi cậu lại nhanh chóng tươi cười trở lại: "Cảm ơn cậu nhiều nhé. Dù sao cũng may có cậu, không thì tớ phải học lại hết bao nhiêu môn rồi."
Nga phì cười. Cô cảm thấy cậu bạn này thật thú vị vừa nhăn mày cái đã cười hớn hở được rồi. "Không có gì đâu. Sau này cậu đừng trốn học, chăm chỉ học là giúp tớ rồi."
Thực ra, Nga cũng biết qua qua về chuyện của Minh. Cô đã nghe từ Quang bạn thân của cậu. Lúc đầu, chính Quang gọi cho cô, nhờ cô xin các môn không quan trọng cho Minh. Cô ban đầu không đồng ý dù sao cô cũng là lớp trưởng, không thể thiên vị cho riêng ai được. Nhưng sau đó, khi Quang kể cho cô nghe về chuyện Minh một mình lao vào ổ lũ côn đồ để cứu mẹ và bị thương rất nặng, cô đã bán tín bán nghi. Chỉ đến khi Quang chụp ảnh Minh đang đeo ống thở nằm trên giường bệnh gửi cho cô, cô mới thực sự tin và chấp nhận yêu cầu của Quang.
Nhìn cậu bạn bình thường ít nói, không có gì nổi bật, dáng người thanh mảnh trong bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình bởi vì cô không nhìn qua được lớp quần áo, nếu không cô sẽ biết cơ thể săn chắc và những múi cơ rắn rỏi của cậu vậy mà lại có thể dũng cảm một mình chống chọi với cả một bọn côn đồ mà vẫn may mắn sống sót. Cô thực sự tò mò về cậu bạn này.
Và khi cô nhìn thấy mẹ của cậu, cô đã hiểu vì sao bọn côn đồ lại bắt mẹ cậu. Theo cái nhìn của cô, mẹ của Minh quả thực rất xinh đẹp và quyến rũ một vẻ đẹp chín muồi, đầy sức sống của một người phụ nữ trưởng thành. Chỉ sợ chẳng mấy người đàn ông cưỡng lại được vẻ đẹp ấy.
Đang mải mê suy nghĩ, Nga bỗng giật mình khi thấy bàn tay Minh đang khua khua trước mặt mình. "Cậu sao thế? Đang mải ngắm tớ à?" Cậu hỏi, rồi nở một nụ cười tỏa nắng nụ cười mà cô chưa từng thấy ở cậu trước đây.
Nga cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Khuôn mặt cô từ từ đỏ lên, lan từ má xuống cổ. Cô vội vàng đứng dậy, định chào tạm biệt để ra về, nhưng không hiểu sao chân cô lại vụng về trượt về phía trước. Cô kêu lên một tiếng "Á!" và cả người đổ về phía Minh.
Khoảng cách giữa ghế và giường quá ngắn đó là chiếc ghế mà Yến đã ngồi lúc trước, ngay sát cạnh giường bệnh. Nga ngã nhào vào lòng Minh, cơ thể cô nằm gọn trong vòng tay cậu. Cô hoảng hồn ngước lên, và bắt gặp đôi mắt đen láy của Minh đang nhìn mình đầy lo lắng.
"Cậu không sao chứ?" Minh hỏi, giọng đầy quan tâm.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra. Cả hai cùng hốt hoảng ngước nhìn về phía cửa. Minh thì sợ mẹ quay lại thấy cảnh này, còn Nga cũng thế cô sợ bị hiểu nhầm.
Nhưng người bước vào không phải là Yến. Đó là Nhi em gái của Minh. Cô bé mặc bộ đồng phục học sinh, mái tóc dài buộc cao, khuôn mặt tươi tắn với đôi mắt to tròn long lanh. Hôm nay Nhi tan học sớm nên ghé qua bệnh viện thăm anh trai.
"Anh Minh! Em qua chơi với anh đây!" Nhi vui vẻ nói khi bước vào, nhưng rồi cô bé khựng lại ngay khi nhìn thấy cảnh tượng trên giường.
Một cô gái xinh đẹp đang nằm gọn trong vòng tay của anh trai cô, trong một tư thế có chút ám muội. Nhi "À!" lên một tiếng, hai má đỏ bừng, rồi vội vàng quay mặt đi, tay che mắt.
"Em xin lỗi! Em chưa nhìn thấy gì cả! Anh chị cứ tiếp tục đi ạ!" Nhi lắp bắp, rồi định quay lưng bỏ chạy ra ngoài.
Nga lúc này đã đỏ hết cả mặt, khuôn mặt cô như trái cà chua chín. Cô vội vàng đẩy Minh ra, đứng dậy, chỉnh lại quần áo, rồi vội vàng nói với Minh: "Tớ... tớ về đây! Cậu nghỉ ngơi đi nhé!" Nói rồi, cô chạy vội ra khỏi phòng, không dám ngoái đầu nhìn lại.
Minh nhìn theo Nga, rồi lại nhìn em gái mình đang đứng ở cửa với vẻ mặt đầy tò mò và thích thú, cậu chỉ biết cười khổ. "Nhi... không phải như em nghĩ đâu..."
Nhi quay lại, đôi mắt to tròn long lanh nhìn anh trai với vẻ tinh nghịch. Cô bé lè lưỡi: "Không phải gì anh? Em thấy chị ấy xinh quá. Mà chị ấy là ai vậy anh? Bạn gái anh hả?"
"Là bạn cùng lớp thôi. Lớp trưởng của anh đấy. Đến thăm anh thay mặt cả lớp." Minh giải thích, giọng đầy bất lực.
Nhi "ồ" lên một tiếng, rồi cười tinh nghịch: "Lớp trưởng mà lại nằm trong lòng anh thế kia à? Anh giỏi thật đấy!"
Minh thở dài, lắc đầu. Cậu biết có giải thích thế nào thì em gái cậu cũng sẽ không tin. Cậu chỉ biết cười trừ, rồi quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong lòng cậu, hình ảnh của mẹ lại hiện lên khuôn mặt thanh tú, đôi mắt long lanh, đôi môi đỏ mọng, và cơ thể đầy đặn quyến rũ. Cậu tự hỏi không biết mẹ đã đi đâu, và khi nào cô sẽ quay trở lại.