Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác giả: Saclangno1zzz
Chương 36 – Ngọn Lửa Trong Phòng Bệnh
Những ngày sau đó, cuộc sống dần trở lại quỹ đạo bình thường, nhưng với một nhịp điệu mới chậm rãi hơn, bình yên hơn, và đầy ắp những khoảnh khắc sum vầy bên nhau. Căn phòng bệnh viện trắng toát, vốn lạnh lẽo và tĩnh mịch, giờ đây như được sưởi ấm bởi tình cảm gia đình thứ tình cảm mà trước đây dường như đã bị lãng quên đâu đó giữa những bộn bề của cuộc sống.
Minh hồi phục nhanh một cách đáng kinh ngạc. Các bác sĩ đều lắc đầu thán phục trước tốc độ lành vết thương của cậu một thanh niên mười chín tuổi với sức sống mãnh liệt như một cây cổ thụ non trẻ trước giông bão. Chỉ sau vài ngày tỉnh dậy, cậu đã có thể ngồi dậy và ăn uống bình thường. Những vết thương trên người cậu hơn mười vết dao chém và đâm dần khép lại, những đường chỉ khâu màu đen đã được cắt bỏ, để lộ những vết sẹo hồng non đang dần mờ đi. Những vết bầm tím trên khuôn mặt và cơ thể cậu cũng tan dần, trả lại làn da rám nắng khỏe khoắn vốn có. Chỉ còn vết sẹo dài trên lông mày trái là vẫn còn đó – một đường chỉ mảnh chạy ngang, như một lời nhắc nhở vĩnh viễn về đêm hôm ấy, và cũng là một biểu tượng cho lòng dũng cảm và tình yêu thương vô bờ bến của cậu dành cho mẹ.
Mỗi ngày, Yến đều ở bên cạnh cậu. Cô chăm sóc cậu từng chút một từ việc đút từng thìa cháo nóng hổi, lau người bằng chiếc khăn ấm, đến việc đọc sách cho cậu nghe, kể cho cậu nghe những câu chuyện vui để xua tan đi sự nhàm chán của bệnh viện. Cô không còn giữ khoảng cách với cậu nữa. Bàn tay cô thường xuyên nắm lấy tay cậu, những ngón tay thon dài đan vào những ngón tay cậu một cách tự nhiên như hơi thở. Cô vuốt ve mái tóc cậu, xoa nhẹ lên vết sẹo trên lông mày cậu với ánh mắt đầy xót xa và yêu thương. Và thỉnh thoảng khi không có ai để ý, khi căn phòng chỉ có hai mẹ con cô lại cúi xuống, trao cho cậu những nụ hôn nhẹ nhàng, ngọt ngào, như những giọt mật ong tan chảy trên đầu lưỡi.
Mỗi lần như vậy, Minh lại cảm thấy như mình đang lạc vào chốn thiên đường. Cậu đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi khoảnh khắc mà mẹ cậu chấp nhận tình cảm của cậu, đáp lại tình yêu của cậu, trao cho cậu những cử chỉ yêu thương mà không còn e dè hay sợ hãi. Và bây giờ, khi điều đó đã trở thành hiện thực, cậu cảm thấy mọi đau đớn, mọi hy sinh, mọi giọt máu đã đổ xuống trong đêm hôm ấy đều trở nên xứng đáng.
Hùng cũng đã thay đổi rất nhiều. Ông không còn là người đàn ông vô tâm, chỉ biết đến công việc và những cuộc nhậu triền miên nữa. Ông dành nhiều thời gian hơn cho gia đình điều mà trước đây ông chưa từng làm. Mỗi sáng, ông dậy sớm từ tờ mờ sáng, lúi húi trong bếp nấu cháo, nấu súp, rồi mang vào bệnh viện cho vợ và con trai. Ông thay phiên với Yến để chăm sóc Minh vào ban đêm, để cô có thể về nhà nghỉ ngơi. Ông còn đưa Nhi đi học mỗi sáng, và đón con bé về mỗi chiều những việc mà trước đây ông chưa từng làm dù chỉ một lần.
Nhi cũng vui vẻ hơn hẳn. Cô bé mười sáu tuổi với thân hình đang độ phát triển những đường cong trẻ trung và tươi mới như một nụ hoa vừa hé nở. Hôm nay con bé mặc bộ đồng phục học sinh giản dị áo sơ mi trắng ôm sát lấy bầu ngực nhỏ nhắn nhưng đầy đặn, chiếc váy xếp ly xanh đen dài qua gối, để lộ cặp chân thon dài thẳng tắp. Mái tóc dài đen óng được buộc cao, để lộ chiếc cổ thanh mảnh và đôi bông tai nhỏ xinh. Khuôn mặt con bé tươi tắn với đôi mắt to tròn long lanh, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai.
Con bé không còn phải lo lắng cho anh trai nữa. Trong mắt nó, anh trai mình giờ đây không khác gì một người anh hùng một người hùng đã một mình đánh những kẻ ác để bảo vệ mẹ. Nó cảm thấy bản thân đang dần thần tượng người anh này hơn, và trong lòng nó dâng lên một niềm tự hào khó tả mỗi khi nhắc đến anh trai với bạn bè, và khi nghĩ tới cảnh anh trai cởi trần Nhi lại khồng kìm được đỏ mặt. Va Nhi cũng không còn phải thấy mẹ mình buồn bã, tiều tụy nữa. Mẹ nó đã tươi tỉnh trở lại, đã cười nhiều hơn, và ánh mắt mẹ khi nhìn anh trai nó ấm áp đến lạ.
Mỗi chiều tan học, Nhi đều ghé qua bệnh viện, ngồi bên cạnh anh trai, kể cho cậu nghe về những chuyện ở trường, về những bài kiểm tra, về những đứa bạn nghịch ngợm. Minh luôn lắng nghe em gái với một nụ cười trên môi, thỉnh thoảng lại xoa đầu con bé và khen nó học giỏi. Những khoảnh khắc ấy thật bình yên như thể mọi sóng gió đã qua đi, chỉ còn lại sự ấm áp của tình thân.
Nhưng ẩn sâu bên dưới vẻ bình yên ấy, giữa Minh và Yến, một ngọn lửa khác vẫn đang âm ỉ cháy. Mỗi lần hai mẹ con ở cạnh nhau, mỗi lần ánh mắt họ chạm nhau, mỗi lần những ngón tay họ vô tình lướt qua nhau, ngọn lửa ấy lại bùng lên dữ dội hơn. Yến và Minh vẫn thường xuyên trao cho nhau những nụ hôn vụng trộm những nụ hôn vội vàng, lén lút, nhưng đầy đam mê và khao khát. Họ hôn nhau sau cánh cửa phòng bệnh khép hờ, hôn nhau khi Hùng vừa quay lưng ra ngoài, hôn nhau khi Nhi đang mải mê kể chuyện và không để ý.
Và đôi khi, những nụ hôn ấy bị cắt ngang bởi tiếng bước chân của Hùng hoặc tiếng gọi của Nhi, khiến cả hai phải vội vàng tách ra, chỉnh lại quần áo, và cố gắng giữ vẻ mặt bình thường. Những lúc ấy, Yến thường đỏ mặt, cúi gằm xuống, không dám nhìn ai. Còn Minh thì thở dài tiếc nuối, nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm phấn khích lạ thường thứ phấn khích của những cuộc tình vụng trộm, cấm kỵ.
Cơ thể Minh đã phục hồi đáng kể. Những vết thương trên người cậu đã lành gần hết, chỉ còn vết đâm ở bụng là vẫn còn hơi đau khi cử động mạnh. Nhưng điều đó không ngăn được cậu nhóc bên dưới của cậu thứ mà dường như có sức sống mãnh liệt hơn bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể cậu. Mỗi lần hôn mẹ, mỗi lần được chạm vào cơ thể đẫy đà đầy nhựa sống của mẹ, con cặc cậu lại ngóc lên, cương cứng đến đau nhức, như một con thú hoang bị nhốt trong lồng đang gào thét đòi được tự do.
Yến cũng không khá hơn. Mỗi lần được Minh hôn, được cậu ôm chặt trong vòng tay, được bàn tay cậu luồn vào trong áo và bóp nhẹ lên bầu ngực căng tròn của mình, cô lại cảm thấy cơ thể mình như bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa vô hình. Núm vú cô cương cứng, lồn cô ướt đẫm, nước dâm rỉ ra thấm ướt cả chiếc quần lót nhỏ xíu bên trong. Cô rên rỉ khe khẽ trong miệng cậu, cơ thể run lên vì khoái cảm, và cô khao khát được nhiều hơn nữa nhiều hơn những nụ hôn vội vàng, nhiều hơn những cái chạm lén lút.
Buổi tối hôm ấy, sau khi Hùng về nhà chuẩn bị cơm tối, Nhi cũng về nhà tắm rửa sau một ngày dài học tập, chỉ còn lại Yến ở lại bệnh viện chăm sóc Minh. Căn phòng bệnh viện chìm trong thứ ánh sáng vàng ấm áp từ chiếc đèn ngủ trên tủ đầu giường. Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đêm đã bắt đầu xuất hiện những vì sao lấp lánh. Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của cả hai.
Yến vừa tiễn Hùng và Nhi ra về, cánh cửa phòng bệnh vừa khép lại, cô chưa kịp quay người thì đã bị Minh kéo mạnh vào lòng. Cậu ôm chặt lấy cô như một con hổ đói vừa nhìn thấy con mồi, vòng tay cậu siết chặt đến mức cô gần như không thở được.
"Minh... con... con làm gì vậy? Bố với em gái còn vừa mới đi thôi mà!
Yến hơi bất ngờ, nhưng rồi cũng mặc cho con trai ôm mình vào lòng. Cô cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cậu lan tỏa, cảm nhận được vòng tay săn chắc của cậu đang siết chặt lấy mình, và lòng cô dâng lên một niềm khao khát mãnh liệt. Đã quá lâu rồi cô mới lại được ở một mình với cậu như thế này không ai quấy rầy, không ai có thể xen vào.
Minh cúi xuống, áp đôi môi mình lên môi mẹ. Nụ hôn lần này không còn nhẹ nhàng và e ấp như những lần vụng trộm trước nữa. Nó cuồng nhiệt, nồng nàn, và đầy đam mê như thể cậu muốn nuốt chửng lấy cô. Đôi môi cậu ép chặt lấy đôi môi đỏ mọng của mẹ, lưỡi cậu thúc mạnh vào khe môi, và Yến không chút do dự hé môi đón nhận.
Hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau, mút lấy nhau, trao đổi nước bọt trong một nụ hôn sâu và ướt át. Tiếng hôn "chụt chụt" vang lên trong căn phòng yên tĩnh, hòa cùng tiếng thở gấp gáp của cả hai. Vị ngọt tự nhiên của mẹ quyện với vị the mát của kem đánh răng từ sáng, tạo thành một thứ hương vị khiến Minh như phát điên.
Bên dưới, con cặc cậu đã cương cứng từ lúc nào, đội lên thành một cái lều trong chiếc quần bệnh nhân rộng thùng thình. Nó đau nhức vì bị giam cầm, đòi hỏi được giải thoát, được chạm vào cơ thể mềm mại và ấm nóng của mẹ.
Vừa hôn mẹ, Minh vừa luồn tay xuống, bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo bệnh nhân của cô. Những ngón tay cậu dù vẫn còn hơi run vì yếu nhưng lại vô cùng thuần thục và dứt khoát. Từng chiếc cúc một được tháo ra, để lộ dần làn da trắng ngần như sứ bên trong. Chiếc áo bệnh nhân rộng thùng thình trượt khỏi vai cô, rơi xuống giường, và trước mắt cậu hiện ra một kiệt tác của tạo hóa.
Bầu ngực căng tròn đầy đặn của mẹ được ôm gọn trong chiếc áo lót ren màu hồng phấn thứ đồ lót quyến rũ mà cô đã mặc từ sáng, không ngờ rằng tối nay nó sẽ được phô bày trước mắt con trai mình. Lớp ren mỏng manh gần như trong suốt, để lộ rõ quầng vú hồng đất sẫm rộng bằng miệng chén trà và hai núm vú cương cứng như hai viên kẹo socola hồng đang đội vải lên thành hai điểm nhọn đầy khiêu khích. Khe ngực sâu hun hút như một vực thẳm mê hồn, ướt đẫm mồ hôi và lấp lánh dưới ánh đèn vàng.
Như nhận được sự kích thích từ ánh mắt thèm khát của con trai, Yến lại chủ động kéo đầu cậu xuống, áp môi mình vào môi cậu một lần nữa. Nụ hôn lần này còn sâu hơn, cuồng nhiệt hơn. Lưỡi cô quấn lấy lưỡi cậu, mút mạnh đến mức Minh cảm thấy như cả linh hồn mình đang bị hút cạn.
Minh vừa hôn mẹ vừa kéo tay cô bàn tay đang đặt trên cổ cậu xuống dưới, đặt lên con cặc đang cương cứng qua lớp quần. Yến hơi giật mình khi những ngón tay cô chạm vào thứ cứng rắn và nóng bỏng ấy. Cô biết đó là gì. Cô đã chạm vào nó bao nhiêu lần trước đây, đã cảm nhận nó bên trong mình bao nhiêu lần. Nhưng lần này, khi cô tự nguyện chạm vào nó, cảm giác lại hoàn toàn khác không còn sự ép buộc, không còn sự sợ hãi, chỉ còn lại sự khao khát thuần khiết.
Bàn tay cô run rẩy vuốt ve dọc theo thân cặc qua lớp vải, cảm nhận từng đường gân nổi lên cuồn cuộn. Cô có thể cảm nhận được nó đang giật lên từng hồi dưới lòng bàn tay mình, có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ nó, và cô không thể kìm chế được nữa. Cô bắt đầu sục nhẹ, những ngón tay thon dài lướt lên lướt xuống theo thân cặc, khiến Minh rên lên trong miệng cô.
Minh không chịu thua kém. Cậu tuột dần chiếc áo bệnh nhân của mẹ xuống thấp hơn, rồi kéo luôn chiếc áo lót ren hồng phấn xuống, để lộ hoàn toàn bầu ngực căng mọng mà cậu hằng ao ước. Hai bầu vú trắng ngần như sữa đặc bung ra, nảy lên một cái thật mạnh rồi rung rinh như hai quả thạch lớn. Da thịt mịn màng không tì vết, quầng vú hồng đất sẫm rộng bằng miệng chén trà, núm vú cương cứng như hai viên ngọc trai hồng đính trên đỉnh đồi thịt trắng muốt.
Cậu cúi xuống, ngậm lấy núm vú trái vào miệng, mút mạnh. Đầu lưỡi cậu xoay tròn quanh quầng vú, rồi liếm mạnh vào đầu núm vú đã sưng cứng, khiến Yến rên lên một tiếng, lưng ưỡn cong, hai tay bấu chặt vào vai cậu.
"Ư... ưm... Minh... con...á..." Yến rên rỉ đầy dâm đãng, không còn giữ được chút xấu hổ nào nữa.
Minh tiếp tục hành hạ núm vú mẹ thêm một lúc, cho đến khi cả hai núm vú đều sưng đỏ, bóng nhẫy nước bọt. Rồi cậu lại ôm mẹ vào lòng, vừa hôn cô vừa dùng tay xoa bóp đầu vú, khiến cô càng thêm rên rỉ.
Yến cũng không kém. Bàn tay cô vuốt ve cặc cậu ngày càng nhanh hơn, mạnh hơn. Cô có thể cảm nhận được nó đang cương cứng hết cỡ, có thể cảm nhận được những giọt dịch nhờn đang rỉ ra từ đầu khấc và thấm ướt cả lớp vải quần. Và cô khao khát được nhìn thấy nó, được chạm vào nó trực tiếp, không còn qua lớp vải ngăn cách nào nữa.
Nhưng Minh không cho cô thời gian. Cậu không thể chờ đợi thêm được nữa. Cậu đẩy mẹ nằm ngửa xuống giường, rồi nhanh chóng tuột chiếc quần dài của cô ra. Chiếc quần bệnh nhân rộng thùng thình trượt qua cặp đùi thon dài trắng muốt, qua đầu gối, rồi rơi xuống sàn. Giờ đây, trên người mẹ chỉ còn lại chiếc quần lót ren hồng phấn nhỏ xíu cùng bộ với chiếc áo lót đã bị cởi bỏ từ nãy.
Yến nằm đó, gần như trần trụi trước mắt con trai. Cô đỏ mặt, hai tay vô thức che lấy bầu ngực và vùng cấm địa. "Minh... con... con dừng đi... con còn đang bị thương mà..." Cô thì thầm, giọng yếu ớt, nhưng ánh mắt cô thì đầy khao khát.
Minh cúi xuống, phả hơi nóng vào tai mẹ, giọng thì thầm đầy dục vọng: "Mẹ cho con đi... Con không chịu nổi nữa rồi... Con nhớ cô bé của mẹ quá..."
Yến mặt đỏ như gấc, thẹn thùng đấm nhẹ vào ngực cậu. "Nhưng... nhưng con còn đau mà... vết thương của con...sau con khỏe mẹ cho con có được không?"
Minh không trả lời. Thay vào đó, cậu kéo tay mẹ đặt lên những vết sẹo trên ngực, trên bụng mình những vết sẹo đã lành, chỉ còn là những đường chỉ hồng non mờ nhạt. "Mẹ xem đi. Chúng lành hết rồi. Con khỏe rồi. Mẹ yên tâm đi. Con có thể... làm mẹ sướng mà."
Yến sờ lên những vết sẹo ấy, cảm nhận làn da non mịn màng dưới đầu ngón tay. Cô biết cậu đã hồi phục rất nhiều. Cô biết cậu đủ khỏe để làm điều này. Và cô biết rằng, chính cô cũng không thể chờ đợi thêm được nữa.
Cô thẹn thùng đỏ mặt không nói gì thêm. Cô chỉ từ từ thả lỏng cơ thể, để hai tay rơi xuống, không còn che chắn nữa. Cô nhìn cậu với ánh mắt đầy khao khát và chấp nhận. Và đó là tín hiệu mà Minh cần.
Cậu cúi xuống, lại hôn mẹ. Nụ hôn lần này dịu dàng hơn, như một lời cảm ơn, như một lời yêu thương. Rồi tay cậu bắt đầu mân mê chiếc quần lót ren hồng phấn nhỏ xíu thứ duy nhất còn lại trên cơ thể mẹ. Những ngón tay cậu vuốt ve dọc theo mép quần lót, chạm nhẹ vào hai mép lồn đang ướt đẫm bên trong, khiến Yến rên lên sung sướng.
"Ư... ưm... Minh... con... con đừng trêu mẹ nữa... vào đi..." Yến thì thầm, giọng run rẩy vì khao khát.
Minh mỉm cười, rồi cậu thò tay vào trong chiếc quần lót, miết nhẹ lên mép lồn mẹ. Những ngón tay cậu lướt qua khe lồn ướt đẫm, chạm vào hột le sưng cứng, khiến Yến rên lên một tiếng thất thanh. Nước dâm cô chảy ra ướt đẫm cả bàn tay cậu, và cậu biết rằng cô đã sẵn sàng.
"Con vào đây mẹ..." Cậu thì thầm, rồi từ từ kéo chiếc quần lót ren hồng phấn sang một bên, để lộ hoàn toàn vùng cấm địa đang ướt đẫm và co bóp liên hồi. Rồi cậu cúi xuống, định cởi nốt chiếc quần bệnh nhân của mình. Những ngón tay cậu run nhẹ vì phấn khích, vội vàng kéo chiếc quần xuống, để lộ con cặc đang cương cứng đến đau nhức. Nó bật ra, đập mạnh vào bụng cậu dài khoảng mười tám centimet, to bằng cổ tay, da bao quy đầu căng bóng màu tím đỏ, đầu khấc to như quả trứng cút bóng nhẫy dịch nhờn rỉ ra từ lỗ sáo. Những đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn chạy dọc theo thân cặc, trông vừa hung hãn vừa đầy sức sống, như một con mãng xà đang đói khát sau hai tuần dài bị giam cầm.
Yến nhìn thấy con cặc của con trai, đôi mắt long lanh mở to. Dù đã nhìn thấy nó nhiều lần trước đây, dù đã cảm nhận nó bên trong mình không biết bao nhiêu lần, nhưng mỗi lần nhìn thấy nó, cô vẫn cảm thấy choáng ngợp. Nó quá to, quá dài, quá đồ sộ một thứ vũ khí có thể khiến bất kỳ người đàn bà nào cũng phải run rẩy vì khoái cảm. Và giờ đây, thứ vũ khí ấy đang hướng thẳng về phía cô, sẵn sàng xâm nhập vào cơ thể cô một lần nữa.
Minh trèo lên giường, quỳ giữa hai đùi mẹ. Cậu nhìn xuống cơ thể cô gần như trần trụi hoàn toàn, chỉ còn chiếc quần lót ren hồng phấn nhỏ xíu đã bị vén sang một bên. Làn da trắng mịn như sứ của cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng, những đường cong quyến rũ hiện ra rõ nét bầu ngực căng tròn đầy đặn đang phập phồng theo nhịp thở gấp gáp, eo thon nhỏ nhắn với chút thịt mềm mại đẫy đà, cặp mông tròn lẳn ép xuống tấm ga giường trắng tinh, và vùng cấm địa đang ướt đẫm, hai mép lồn hồng hào đang hé mở như đóa hoa đào chờ đón.
"Mẹ... mẹ đẹp quá... Con yêu mẹ..." Minh thì thầm, giọng khàn đặc vì xúc động và dục vọng. Cậu cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán mẹ, rồi lên chóp mũi, rồi lên đôi môi đỏ mọng đang run nhẹ.
Yến nhắm mắt, cảm nhận những nụ hôn dịu dàng của con trai, lòng cô tràn ngập một niềm hạnh phúc khó tả. Đây không phải là sự ép buộc. Đây không phải là sự đe dọa. Đây là tình yêu một tình yêu cấm kỵ, nhưng thuần khiết và chân thành. Cô mở mắt ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của cậu, và thì thầm: "Mẹ cũng yêu con... vào đi con..."
Đó chính là lời xác nhận cuối cùng mà Minh cần. Cậu cầm con cặc đang cương cứng của mình, dí đầu khấc vào khe lồn mẹ. Đầu khấc to như quả trứng cút chạm vào hai mép thịt dày mọng đang ướt đẫm, và ngay lập tức, hai mép thịt ấy như có ý thức riêng, từ từ há ra, như đóa hoa nở rộ chào đón vị khách quen thuộc.
"Con vào đây mẹ... Con sẽ vào thật chậm... để mẹ cảm nhận từng chút một..." Minh thì thầm, rồi từ từ ấn hông về phía trước.
Đầu khấc từ từ biến mất vào trong lỗ lồn đang co bóp liên hồi. Yến rên lên một tiếng, lưng ưỡn cong khỏi mặt giường, hai tay bấu chặt vào vai Minh. Cô có thể cảm nhận rõ ràng từng milimet một của con cặc con trai đang xâm nhập vào cơ thể mình. Hai mép lồn bị kéo căng ra, ôm khít lấy thân cặc nóng bỏng. Lớp thịt lồn hồng hào, nóng bỏng, mềm mại và ướt nhẹp lập tức siết chặt lấy đầu khấc, như muốn hút nó vào sâu hơn nữa.
"Ư... ưm... to quá... cặc con to quá... đầy quá... mẹ... mẹ cảm nhận được hết... từng đường gân của nó..." Yến rên rỉ, đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dài run rẩy. Cô tận hưởng từng khoảnh khắc con cặc đang tiến vào bên trong mình, tận hưởng cảm giác được lấp đầy bởi chính con trai mình.
Minh tiếp tục ấn sâu hơn. Con cặc dài ngoằng từ từ biến mất vào trong lồn mẹ, từng centimet một. Cậu có thể cảm nhận được sự ấm nóng, ướt át và chật chội bao bọc lấy thân cặc mình. Từng nếp gấp trong âm đạo mẹ như những cái miệng nhỏ xíu đang mút lấy, hút lấy con cặc cậu, đòi hỏi nhiều hơn nữa. Cảm giác ấy thật tuyệt vời sau hai tuần dài xa cách, cuối cùng cậu cũng lại được ở bên trong mẹ, được cảm nhận hơi ấm và sự mềm mại của cô.
Khi đầu khấc chạm đến cổ tử cung, cả hai cùng rên lên một tiếng. "Vào hết rồi mẹ... Con đã vào hết trong mẹ rồi... Mẹ có cảm nhận được không? Cặc con đang nằm trong lồn mẹ này..." Minh thì thầm, cúi xuống hôn nhẹ lên trán mẹ.
"Có... mẹ cảm nhận được... Nó to quá... nóng quá... đầy quá... ư... ưm... Minh... con... con địt mẹ đi... Mẹ muốn con địt mẹ..." Yến rên rỉ, hai chân quặp lấy hông Minh, kéo cậu sát vào người mình hơn. Cô không còn chút xấu hổ nào nữa. Cô chỉ còn là một người đàn bà đang khao khát được yêu thương, và người đàn ông trước mặt cô dù có là con trai cô đi nữa chính là người duy nhất có thể cho cô điều đó.
Minh bắt đầu nhấp. Cậu rút con cặc ra thật chậm, để mẹ cảm nhận được từng đường gân đang cọ xát vào thành âm đạo, cảm nhận được khoảng trống đang dần hình thành khi con cặc rút ra. Rồi khi chỉ còn đầu khấc ở lại bên trong, cậu lại từ từ ấn vào, cũng chậm như lúc rút ra, để mẹ cảm nhận được từng centimet một của con cặc đang lại lấp đầy cô.
Nhịp điệu chậm rãi ấy khiến cả hai đều cảm nhận được rõ ràng từng chi tiết của cuộc giao hoan. Mỗi lần con cặc rút ra, lồn mẹ lại co thắt mạnh như không muốn buông, hai mép thịt dày mọng bị kéo căng ra rồi lại khép vào, nước dâm kéo thành sợi dài óng ánh nối giữa thân cặc và mép lồn. Mỗi lần con cặc đẩy vào, lồn mẹ lại giãn ra đón nhận, phát ra những tiếng "nhóp nhép" ướt át đầy dâm đãng. Nước dâm mẹ chảy ra lênh láng, thấm ướt cả tấm ga giường trắng tinh, tạo thành một vệt loang tối màu trên nền vải.
"Ư... ưm... a... a... sướng quá... Minh... con... con địt mẹ sướng quá... chậm thôi... đừng nhanh... mẹ muốn cảm nhận từng chút một..." Yến rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy lưng Minh, móng tay cắm nhẹ vào da thịt cậu. Mỗi lần con cặc rút ra, cô lại cảm thấy trống rỗng, lại khao khát được lấp đầy. Mỗi lần nó đâm vào, cô lại cảm thấy như được bù đắp, được thỏa mãn đến tận cùng.
Minh nhìn xuống gương mặt mẹ đôi mắt long lanh nhắm nghiền, hàng mi dài run rẩy, đôi môi đỏ mọng hé mở thốt ra những tiếng rên dâm đãng, hai má phiếm hồng như hai quả đào chín. Cậu nhìn xuống nơi giao hợp giữa hai mẹ con con cặc to lớn, gân guốc, bóng nhẫy nước dâm của mẹ, đang liên tục biến mất và xuất hiện giữa hai mép lồn hồng hào đang sưng mọng. Cảnh tượng ấy vừa dâm đãng vừa đẹp đến nghẹt thở.
Cậu cúi xuống, vùi mặt vào cổ mẹ, hít lấy mùi mồ hôi mằn mặn quyện với mùi nước hoa hồng dịu nhẹ. Cậu liếm dọc theo đường cổ trắng ngần, rồi mút mạnh vào xương quai xanh thanh mảnh, để lại một vết hickey đỏ tươi trên làn da trắng mịn như sứ của mẹ. Tay cậu luồn xuống dưới lưng cô, nắm lấy cặp mông tròn lẳn, bóp mạnh, cảm nhận thịt mông trắng mịn mềm mại và đàn hồi dưới lòng bàn tay.
"Mẹ... lồn mẹ siết cặc con chặt quá... Nó như muốn bú hết tinh của con ấy... Mẹ có sướng không?" Minh thì thầm vào tai mẹ, giọng khàn đặc vì dục vọng.
"Sướng... sướng lắm... Minh... con... con địt mẹ sướng nhất trên đời... ư... a... a... Nhưng mà... con... con có đau không? Vết thương của con..." Yến vừa rên rỉ vừa hỏi, giọng đầy lo lắng. Ngay cả trong lúc đang chìm đắm trong khoái cảm, cô vẫn không quên quan tâm đến vết thương của con trai.
Minh lắc đầu, mỉm cười trấn an mẹ: "Không đau đâu mẹ. Con khỏe mà. Con muốn làm mẹ sướng.
"Con muốn địt mẹ thật lâu, thật sâu. Mẹ đừng lo cho con. Con chỉ muốn mẹ tận hưởng thôi."
Yến nghe những lời ấy, lòng cô như tan chảy ra. Cô không còn lo lắng nữa. Cô chỉ còn biết tận hưởng khoái cảm mà con trai đang mang lại cho cô. Cô vòng tay qua cổ cậu, kéo cậu xuống, và thì thầm vào tai cậu, giọng đầy dâm đãng: "Vậy thì... địt mẹ đi con... địt mẹ mạnh hơn nữa đi... mẹ muốn con địt mẹ thật lâu, thật sâu như con nói đấy..."
Minh không cần phải được nhắc thêm lần nữa. Cậu bắt đầu tăng tốc độ. Những cú thúc trở nên nhanh hơn, mạnh hơn, sâu hơn. Con cặc ra vào lồn mẹ với nhịp điệu dồn dập, đầu khấc đập liên hồi vào cổ tử cung, hai hòn dái đập bôm bốp vào cặp mông tròn lẳn của mẹ. Tiếng da thịt va chạm, tiếng nước dâm nhớp nháp, tiếng rên rỉ và thở hổn hển hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng dâm đãng đến tột cùng.
"Phập! Phập! Phập! Bốp! Bốp! Bốp!"
"A... a... a... Minh... con... con địt mẹ mạnh quá... sâu quá... chạm đến tử cung rồi... ư... ưm... sướng quá... mẹ sướng muốn chết luôn..." Yến rên rỉ, giọng đứt quãng, cả người run lên bần bật. Cô cảm nhận được cơn cực khoái đang dâng lên như thủy triều trong bụng, sắp sửa nhấn chìm cô.
Minh cúi xuống, vùi mặt vào cổ mẹ, hít lấy mùi mồ hôi mằn mặn quyện với mùi nước hoa hồng dịu nhẹ. Cậu liếm dọc theo đường cổ trắng ngần, rồi mút mạnh vào xương quai xanh thanh mảnh. Tay cậu luồn xuống dưới lưng mẹ, nắm lấy cặp mông tròn lẳn, bóp mạnh, cảm nhận thịt mông trắng mịn mềm mại và đàn hồi dưới lòng bàn tay.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, đôi bầu ngực căng tròn của mẹ rung động dữ dội theo từng cú thúc. Hai quả vú căng mọng, nặng trĩu, trắng muốt như sữa đặc, nảy tưng tưng không ngừng. Chúng đầy đặn đến mức va chạm vào nhau tạo nên những làn sóng thịt mềm mại gợi tình, khe ngực sâu thẳm rung rung theo nhịp. Núm vú hồng hào cương cứng như hai hạt cherry chín mọng, lắc lư không ngừng, càng tôn lên vẻ quyến rũ chín muồi của người phụ nữ đã từng sinh con.
"Mẹ... con sắp ra rồi... Con muốn ra trong lồn mẹ... Mẹ có muốn không?" Minh thì thầm, giọng khàn đặc, hơi thở gấp gáp.
Yến nhìn lên con trai, đôi mắt long lanh đẫm lệ vì khoái cảm. Cô gật đầu, giọng run rẩy nhưng đầy khao khát: "Ừ... ra đi con... ra trong lồn mẹ đi... mẹ muốn con bắn đầy tinh vào lồn mẹ... mẹ là của con mà..."
Nghe những lời ấy, Minh như phát điên. Cậu thúc mạnh hơn, nhanh hơn, như một cái máy khoan không biết mệt mỏi. Con cặc ra vào lồn mẹ với tốc độ điên cuồng, đầu khấc đập liên hồi vào cổ tử cung, khiến Yến hét lên vì khoái cảm.
"A... a... a... ra rồi... mẹ ra rồi... con ơi... sướng quá... chết mất... ư... ưm..." Yến hét lên một tiếng thất thanh, cả người run bắn lên như bị điện giật, lưng cong vồng khỏi mặt giường, hai chân quặp chặt lấy hông Minh đến nghẹt thở. Lồn cô co thắt dữ dội quanh con cặc của con trai, như muốn bóp nát nó ra. Một dòng dịch nhờn nóng hổi phun trào ra từ lỗ lồn, dội thẳng vào đầu khấc của Minh.
"Con ra đây mẹ... A... a... a... Con bắn vào lồn mẹ đây... Nhận lấy hết đi mẹ..." Minh rên lên, rồi con cặc giật lên từng hồi, phun ra những dòng tinh trùng trắng đục, nóng hổi, đặc quánh, xịt mạnh vào tận sâu tử cung mẹ. Từng đợt, từng đợt tinh dịch nóng bỏng bắn vào thành âm đạo, lấp đầy khoảng trống bên trong cô. Cậu thúc sâu thêm vài nhịp, vắt kiệt từng giọt tinh cuối cùng vào trong lồn mẹ.
Cả hai cùng run rẩy trong vòng tay nhau, cùng tận hưởng dư âm của cơn cực khoái dữ dội. Minh đổ gục xuống người mẹ, thở hổn hển, mồ hôi nhỏ giọt xuống làn da trắng mịn của cô. Con cặc vẫn nằm trong lồn mẹ, giờ đã bắt đầu xẹp xuống, nhưng vẫn đủ để bịt kín lỗ lồn, giữ cho toàn bộ tinh trùng không thể trào ra ngoài.
Yến nằm im, mắt nhắm nghiền, thở hổn hển, cảm nhận từng dòng tinh trùng nóng hổi của con trai đang lan tỏa trong lồn mình. Cô đã quá quen với cảm giác này cảm giác ấm áp, đầy đặn, và đầy tội lỗi. Nhưng lần này, nó không còn là tội lỗi nữa. Nó là tình yêu. Là sự chấp nhận. Là sự hòa quyện của hai tâm hồn và hai cơ thể đã vượt qua mọi rào cản để đến được với nhau.
Minh từ từ rút con cặc đã mềm ra khỏi lồn mẹ. Ngay khi đầu khấc rời khỏi mép lồn, một dòng tinh trùng trắng đục đặc sệt trào ra, chảy dọc theo khe mông, thấm ướt cả tấm ga giường trắng tinh bên dưới. Cậu nhìn cảnh tượng ấy với ánh mắt thỏa mãn và tự hào. Đó là dấu ấn của cậu. Đó là bằng chứng rằng mẹ cậu đã hoàn toàn thuộc về cậu.
Cậu nằm xuống bên cạnh mẹ, kéo cô sát vào lòng mình trên chiếc giường bệnh chật hẹp, Một tay cậu vòng qua eo mẹ, tay kia nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ngắn ngang vai đã ướt đẫm mồ hôi của cô. Môi cậu hôn nhẹ lên trán mẹ, lên khóe mắt còn vương nước mắt, lên chóp mũi, rồi dừng lại ở đôi môi đỏ mọng.
"Mẹ... mẹ có sao không? Con có làm mẹ đau không?" Minh thì thầm, giọng đầy quan tâm và yêu thương.
Yến khẽ lắc đầu, đôi mắt long lanh vẫn còn mờ đi vì dư âm của khoái cảm. Cô mỉm cười một nụ cười mệt mỏi nhưng tràn đầy hạnh phúc. "Không sao đâu con... Mẹ... mẹ chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vời như thế này... Cảm ơn con... vì đã yêu mẹ... vì đã bảo vệ mẹ... vì tất cả..."
Minh siết chặt vòng tay ôm mẹ hơn, thì thầm vào tai cô: "Con mới là người phải cảm ơn mẹ. Cảm ơn mẹ đã chấp nhận con. Cảm ơn mẹ đã yêu con. Con hứa sẽ không bao giờ để ai làm tổn thương mẹ nữa. Sẽ không bao giờ. Mẹ là của con. Mãi mãi là của con."
Yến không trả lời, chỉ khẽ gật đầu, rồi vùi mặt vào ngực con trai, cảm nhận nhịp tim cậu đang đập thình thịch dưới làn da ấm áp. Cô cảm thấy bình yên đến lạ. Cô đã tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình một tình yêu cấm kỵ, bệnh hoạn, nhưng cũng là tình yêu mãnh liệt và chân thành nhất mà cô từng có.
Cả hai nằm im trong vòng tay nhau, tận hưởng sự ấm áp và bình yên sau cơn bão. Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đêm đã đầy sao, những vì sao lấp lánh như đang mỉm cười chúc phúc cho hai con người vừa tìm thấy nhau sau bao nhiêu đau khổ và mất mát. Trong căn phòng bệnh viện nhỏ bé, hai mẹ con ôm nhau, cơ thể họ vẫn còn quấn lấy nhau, như không muốn rời xa dù chỉ một giây.
Đêm nay, trên chiếc giường bệnh chật hẹp này, Yến đã hoàn toàn trở thành của Minh không chỉ về thể xác, mà còn về tâm hồn. Và cô biết rằng, từ giờ phút này, cô sẽ không bao giờ còn có thể quay đầu lại được nữa. Cô đã là của con trai mình. Nhưng cô không hối hận!