saclangno1zzz
Thành viên thông thái
Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác giả: Saclangno1zzz
Chương 27 – Sinh Tử Trong Màn Mưa
Minh ôm chặt mẹ trong lòng, lao nhanh qua khoảng sân rộng đang ngập nước mưa. Những hạt mưa lạnh buốt tạt vào mặt cậu, vào vết thương trên lưng đang rỉ máu, khiến cơn đau càng thêm nhức nhối. Nhưng cậu không dám dừng lại dù chỉ một giây. Phía sau, tiếng bước chân và tiếng chửi rủa của bọn đàn em vẫn đang đuổi theo, ngày càng gần hơn.
Chiếc xe máy cũ kỹ của cậu nằm khuất sau gốc cây cổ thụ lớn, nơi cậu đã giấu nó khi mới đến. Cậu đã gần tới nơi. Chỉ còn vài bước nữa thôi. Cậu sẽ đặt mẹ lên xe, rồi phóng đi, thoát khỏi cái địa ngục này.
Nhưng đúng lúc đó, một vệt sáng loáng lên trong bóng tối.
Minh cảm nhận được nguy hiểm trước khi kịp nhìn thấy nó. Nhiều năm tập võ đã rèn luyện cho cậu một giác quan thứ sáu khả năng cảm nhận sát khí từ đối thủ. Cậu nghiêng người theo phản xạ, cố gắng tránh đi chỗ hiểm. Nhưng con dao vẫn kịp cắt vào vai trái của cậu, nơi tiếp giáp giữa cổ và bả vai.
"Xoẹt!"
Một tiếng rách vải khô khốc vang lên cùng tiếc chửi tục của một kẻ khác: "Đĩ mẹ, vậy mà trượt". Lưỡi dao sắc lẹm rạch qua lớp áo thun, cắt sâu vào da thịt. Máu tươi lập tức trào ra, nhuộm đỏ cả bả vai và cánh tay trái của cậu. Cơn đau nhói như có ai đó đâm một thanh sắt nung đỏ vào vai khiến cậu suýt khuỵu xuống. Tay trái của cậu tay đang đỡ lấy mẹ bỗng yếu đi, và cậu phải dồn toàn bộ sức lực vào tay phải để không đánh rơi cô.
Yến nằm trong lòng cậu, cảm nhận được sự thay đổi đột ngột. Cô nghe thấy tiếng rách vải, nghe thấy tiếng thở gấp của cậu trở nên nặng nhọc hơn, và cô cảm nhận được một thứ chất lỏng ấm nóng đang thấm qua áo cậu và chạm vào da cô. Máu. Đó là máu của con trai cô. máu của Minh ngày càng chảy ra nhiều hơn từ những vết chém.
Suốt từ nãy đến giờ, nhờ cơn mưa lạnh tạt vào mặt và cơ thể, sự tỉnh táo của Yến đã dần trở lại đôi chút. Thuốc kích dục vẫn còn trong người cô cô vẫn cảm thấy nóng rực, vẫn cảm thấy rạo rực nhưng cơn mưa lạnh đã giúp cô lấy lại một phần lý trí. Cô nhìn thấy Minh con trai cô, người vừa lao vào hang sói để cứu cô đang chảy máu đầm đìa dưới mưa. Máu từ vai cậu, từ lưng cậu, hòa vào nước mưa, chảy thành những dòng đỏ thẫm trên nền gạch.
Lòng cô thắt lại. Cô muốn hét lên, muốn bảo cậu dừng lại, muốn bảo cậu bỏ cô xuống mà chạy đi. Nhưng cổ họng cô như bị bóp nghẹt, không thể thốt ra lời nào. Cô chỉ có thể nằm im, nước mắt lặng lẽ trào ra, hòa vào nước mưa lạnh lẽo.
Minh định thần lại, quay về phía kẻ vừa tấn công mình. Thì ra là một tên đàn em khác kẻ mà lúc nãy đã dìu Trí đi trị thương. Hắn không lên phòng cùng bọn đầu trọc, mà được lệnh canh chừng ở đây, phòng khi con mồi tẩu thoát. Hắn đã mai phục sẵn sau gốc cây, chờ đợi thời cơ để ra tay. Và bây giờ, hắn đứng đó, tay cầm con dao còn dính máu của cậu, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng.
Phía xa, tiếng bước chân của nhóm đầu trọc cũng đã gần tới. Minh nghe thấy tiếng gã đầu trọc gầm lên: "Nó ở đằng kia! Đuổi theo! Nhanh lên!"
Cậu biết mình không còn nhiều thời gian. Nếu nhóm kia tới, cậu sẽ bị bao vây, và với tình trạng thương tích hiện tại, cậu sẽ không thể bảo vệ được mẹ. Cậu phải giải quyết tên này trước khi bọn kia tới. Nhưng cậu không thể vừa ôm mẹ vừa chiến đấu được. Cậu đành nhẹ nhàng đặt mẹ xuống, tựa lưng cô vào gốc cây cổ thụ, nơi có tán lá rộng che chắn bớt mưa.
Tên đàn em thấy cậu lưng quay lưng đặt người phụ nữ về phía gốc cây, nhưng cũng không hề động đậy, hắn chỉ cầm con dao lăm lăm đứng đó, khóa chặt mục tiêu, nhìn hai người như thể là cá đã nằm trong lồng.
Yến ngồi đó, lưng dựa vào thân cây sần sùi, đôi mắt long lanh đẫm lệ nhìn con trai. Cô muốn nói "con mau chạy đi", nhưng chỉ có thể rưng rưng nước mắt, đôi môi mấp máy không thành lời. Cô nhìn bóng lưng cậu tấm lưng rộng, săn chắc, giờ đây đầy những vết chém và máu me đang che chở trước mặt cô. Người tới cứu cô trong lúc nguy nan nhất không phải là chồng cô, không phải là Hùng. Mà là Minh đứa con trai mà cô đã cố gắng đẩy ra xa.
Cô chợt nghĩ tới Hùng. Giờ này anh đang ở đâu? Anh có biết vợ mình suýt bị hãm hại không? Anh có biết con trai anh đang chiến đấu để bảo vệ mẹ nó không? Cô rút điện thoại từ trong túi váy ra may mắn là nó vẫn còn đó, không bị rơi mất trong lúc hỗn loạn. Ra tới đây, có vẻ như sóng điện thoại đã có trở lại, không còn bị máy phá sóng của Việt ảnh hưởng nữa. Cô run rẩy bấm số của Hùng, chỉ cầu mong ông nhấc máy.
Nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên những tiếng tút tút kéo dài, rồi tắt lịm. Không ai bắt máy.
Cô gọi lại lần nữa. Vẫn không được. Lần thứ ba. Lần thứ tư. Tất cả đều chỉ là những tiếng tút tút vô hồn, hòa vào tiếng mưa rả rích.
Nước mắt cô lại trào ra, lã chã rơi trên gò má. Cô tuyệt vọng. Chồng cô người đàn ông đầu gối tay ấp với cô suốt hơn hai mươi năm đã không ở đó khi cô cần nhất. Cô định bấm số gọi cảnh sát, nhưng ngón tay cô run rẩy đến mức không thể thao tác được.
Minh đứng trước mặt mẹ, hai tay thả lỏng, hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh. Cậu đã bị chém ba nhát rồi một ở lưng, một ở vai, và một ở cánh tay. Tuy không trúng chỗ hiểm, nhưng máu vẫn đang chảy, và cậu biết mình đang mất máu. Nếu không nhanh chóng kết thúc trận chiến này, cậu có thể sẽ ngất đi vì kiệt sức.
Tên đàn em đứng đối diện cậu cũng không manh động. Hắn cầm dao, đứng đó lăm le, ánh mắt dán chặt vào từng cử động của cậu. Hắn không có ý định tấn công trước. Hắn đang chờ đồng bọn. Tên này thông minh hơn những gã còn lại hắn biết rằng một mình hắn chưa chắc đã là đối thủ của cậu, dù cậu đang bị thương. Hắn chỉ cần câu giờ, giữ chân cậu lại, cho tới khi nhóm đầu trọc tới.
Minh cũng đọc được ý định của hắn. Và cậu biết mình không thể để hắn câu giờ được. Cậu phải hạ gục hắn trước khi bọn kia tới. Cậu hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào đôi chân. Cơ bắp ở bắp chân và đùi căng lên, sẵn sàng bùng nổ.
Rồi cậu lao đi.
Hai chân cậu đạp mạnh xuống nền gạch ướt nước, phát lực đẩy cơ thể về phía trước với tốc độ kinh hoàng. Tên đàn em hơi hoảng hốt hắn không ngờ cậu lại có thể di chuyển nhanh đến vậy, nhất là khi đang bị thương. Hắn hét lên: "Địt con mẹ mày! Chết đi thằng chó!" rồi cầm dao chém loạn xạ về phía cậu.
Nhưng đó chính là điều Minh muốn. Cậu lao nhanh tới chỉ để hư trương thanh thế, khiến đối thủ bất ổn và mất bình tĩnh. Khi thấy hắn chém loạn, cậu lập tức phanh gấp, lùi nhanh về phía sau, giả vờ mất đà như sắp ngã.
Tên đàn em thấy vậy, tưởng cậu đã kiệt sức sắp ngã ra sau. Hắn mừng thầm, lao tới, đâm mạnh con dao về phía bụng cậu một nhát đâm chí mạng, đủ để kết liễu đối thủ.
Nhưng Minh đã đoán trước được điều này. Cậu đã nhử hắn vào bẫy. Khi mũi dao chỉ còn cách bụng cậu vài centimet, cậu bất ngờ dật người sang trái, nhanh như chớp. Hai tay cậu bắt lấy cổ tay cầm dao của hắn, rồi vặn ngược lại.
"Rắc!"
Một tiếng động khô khốc vang lên. Cổ tay hắn bị bẻ gãy, và con dao rơi khỏi tay hắn. Hắn hét lên đầy đau đớn: "A...AA... á... á...! Tay tôi...!"
Nhưng Minh chưa dừng lại. Cậu bắt lấy con dao đang rơi trong không trung, rồi thuận thế chém mạnh vào chân phải của hắn. Lưỡi dao cắt sâu vào bắp chân, khiến hắn khuỵu xuống, máu tươi phun ra ướt đẫm cả nền gạch. Hắn ngã gục, ôm lấy chân mình, rên rỉ đau đớn.
Minh không cho hắn cơ hội đứng dậy. Cậu tung ra một cú đấm thẳng vào thái dương của hắn. Nắm đấm của cậu với tất cả sức lực còn lại đập xuống với một lực chính xác và tàn nhẫn. Hắn giật lên một cái, mắt trợn ngược, rồi đổ gục xuống, bất tỉnh.
Nhưng đúng lúc đó, bốn tên còn lại dẫn đầu bởi gã đầu trọc đã tới nơi.
"Địt mẹ! Anh em lên! Giết chết nó cho tao!" Gã đầu trọc gầm lên, mắt long sòng sọc vì phẫn nộ.
Bốn tên nhanh chóng tản ra, bao vây Minh từ bốn phía. Chúng đang tập trung toàn bộ sự chú ý vào cậu, chưa để ý tới Yến đang nằm ở gốc cây bên kia. Một phần vì trời tối và mưa, phần khác vì chúng đang quá phẫn nộ vì những gì cậu đã gây ra. Năm thằng truy bắt một thằng ranh con, vậy mà còn bị nó đánh ngất một thằng. Điều này là một sự sỉ nhục lớn đối với bọn chúng.
Gã đầu trọc hét to, giọng đầy sát khí: "Hôm nay mày chết chắc rồi con chó! Đéo ai cứu được mày đâu!"
Minh đứng giữa vòng vây, tay cầm con dao vừa đoạt được từ tên đàn em. Máu từ vai và lưng cậu vẫn đang chảy, hòa vào nước mưa, tạo thành những vệt đỏ thẫm trên nền gạch. Cậu thở hổn hển, môi đã bắt đầu nhợt nhạt vì mất máu. Nhưng đôi mắt cậu đôi mắt lộ ra sau lớp khẩu trang ướt sũng vẫn ánh lên vẻ lạnh lùng và đầy quyết tâm.
Cậu biết nếu để bốn thằng từ bốn phía đồng loạt tấn công, cậu sẽ không có cơ hội sống sót. Cậu phải ra tay trước. Cậu phải phá vỡ vòng vây trước khi chúng kịp tổ chức tấn công.
Khi gã đầu trọc còn đang hô hào, chưa kịp ra lệnh cho đồng bọn xông lên, Minh đã hành động. Cậu dồn lực vào hai chân, phát lực lao về phía tên đứng phía sau mình. Tên này không ngờ cậu lại dám chủ động tấn công trước, nên không kịp phòng thủ. Con dao trong tay cậu đâm thẳng vào bụng hắn.
"Ọ...!" Hắn rên lên một tiếng, mắt mở to đầy kinh ngạc, rồi gục xuống.
Minh không dừng lại. Cậu ôm lấy lưng hắn, vật hắn ngã về phía sau. Đầu hắn đập mạnh xuống nền gạch ướt nước, và hắn nằm im bất tỉnh.
Tất cả diễn ra quá nhanh. Gã đầu trọc vừa hô "anh em lên" thì đã thấy một tên đồng bọn ngã gục. Gã đỏ mắt, gầm lên phẫn nộ: "Địt mẹ mày! Giết nó!" rồi lao về phía Minh, vung dao chém tới tấp.
Hai tên còn lại cũng lao theo, từ hai bên trái phải, đâm dao về phía cậu.
Minh xoay người, cố gắng né tránh. Nhưng cậu đã quá mệt mỏi và mất máu. Cậu né được nhát đâm từ bên trái, nhưng không né kịp nhát chém từ phía trước. Lưỡi dao của gã đầu trọc sượt qua ngực cậu, rạch một đường dài từ xương ức sang bên phải. Máu lại trào ra, nhuộm đỏ cả mảng áo trước ngực.
Nhưng cậu cũng đổi lại được một đòn. Cậu vung dao, đâm vào tay của tên bên trái nơi hắn đang cầm dao. Mũi dao cắm sâu vào cẳng tay hắn, khiến hắn hét lên đau đớn, con dao rơi khỏi tay. Cậu rút dao ra, máu từ vết thương của hắn phun ra, hòa vào nước mưa.
Tên bên phải thấy vậy, càng thêm hung hãn, đâm dao về phía cậu. Nhưng Minh đã đoán được hướng tấn công của hắn. Cậu nghiêng người, dùng tay trái tay không cầm dao đỡ lấy cổ tay hắn, rồi đẩy mạnh về phía gã đầu trọc đang lao tới.
Hai tên đâm sầm vào nhau. Gã đầu trọc vội vàng thu dao lại để không đâm trúng đồng bọn, và trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Minh đã kịp lùi lại, lấy lại khoảng cách.
Tên bên phải kẻ vừa bị cậu đẩy vào gã đầu trọc chưa kịp định thần lại. Minh nắm lấy cơ hội, lao tới, dùng dao đâm nhanh và chuẩn xác vào bả vai phải của hắn. Hắn hét lên, vung dao chém trả, nhưng cậu đã dùng khuỷu tay trái đâm mạnh vào cẳng tay hắn, khiến con dao rơi khỏi tay hắn. Rồi cậu tiếp tục một loạt động tác nhanh như chớp cậu lấy dao cắt qua cổ tay, rồi cúi xuống cắt gân đằng sau chân của hắn, khiến hắn hoàn toàn mất khả năng chiến đấu.
Hắn ngã gục xuống, ôm lấy cánh tay và chân mình, rên rỉ đau đớn.
Lúc này, chỉ còn lại mình gã đầu trọc.
Gã vừa định hình lại sau cú va chạm với đồng bọn, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt ba tên đàn em của gã đã nằm gục dưới đất, máu me đầy mình thì bất giác hít một hơi khí lạnh. Gã nhìn Minh, và lần đầu tiên trong đêm nay, trong mắt gã ánh lên vẻ sợ hãi.
Thằng ranh con này với cái thân hình đầy thương tích, với khuôn mặt bị che khuất sau lớp khẩu trang đã một mình hạ gục tất cả đàn em của gã. Nó không phải là người bình thường. Nó là một con quái vật.
Minh đứng đó, giữa màn mưa, ngực phập phồng thở gấp. Môi cậu đã nhợt nhạt hẳn, máu từ những vết thương vẫn không ngừng chảy. Cậu cảm thấy đầu óc mình bắt đầu choáng váng, đôi chân bắt đầu run lên vì kiệt sức. Nhưng cậu vẫn đứng. Cậu không thể ngã. Mẹ cậu đang ở phía sau, và cậu là bức tường duy nhất che chở cho cô.
Gã đầu trọc nhận ra sự mệt mỏi trong đôi mắt cậu. Gã biết cậu sắp kiệt sức. Và gã bỏ qua nỗi sợ hãi, lao lên một lần nữa. Lần này, tên đàn em cuối cùng kẻ bị thương ở tay lúc nãy nhưng vẫn còn đứng được cũng lao theo, yểm hộ phía sau.
Minh cố gắng né tránh, nhưng cơ thể cậu không còn nghe lời nữa. Gã đầu trọc chém tới, cậu né được lưỡi dao chính, nhưng lại bị một nhát chém sượt qua sườn. Máu lại trào ra. Cậu loạng choạng, suýt ngã.
Đúng lúc đó, ở phía gốc cây, Yến đã lấy lại được chút sức lực. Cô rút điện thoại ra, cố gắng bấm số gọi cho chồng một lần nữa. Nhưng vẫn chỉ là những tiếng tút tút vô hồn. Cô quặn lòng, nước mắt lã chã rơi, rồi cô bắt đầu bấm số của cảnh sát.
Nhưng ánh sáng từ màn hình điện thoại đã thu hút sự chú ý của tên đàn em đang yểm hộ phía sau. Hắn liếc mắt nhìn về phía gốc cây, và thấy Yến đang cầm điện thoại.
"Anh Lai!" Hắn gọi tên gã đầu trọc. "Con kia nó đang bấm điện thoại kìa! Chắc nó gọi cảnh sát!"
Gã đầu trọc tên Lai giật mình, quay sang nhìn về phía Yến. Gã cau mày, rồi quát: "Mày đi giết nó đi! Tao giữ chân thằng này!"
Nói rồi, gã lại lao vào Minh, cản cậu lại. Tên đàn em kia nghe lệnh, lập tức lao về phía Yến, con dao trong tay hắn sáng loáng dưới ánh chớp.
Minh nhìn thấy tên đàn em đang lao về phía mẹ mình. Tim cậu như ngừng đập. Cậu không còn nghĩ được gì nữa không còn nghĩ về vết thương, không còn nghĩ về sự mệt mỏi, không còn nghĩ về cái chết. Tất cả những gì còn lại trong tâm trí cậu là một mệnh lệnh duy nhất: bảo vệ mẹ.
Cậu gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ và tuyệt vọng, rồi dùng toàn bộ sức lực cuối cùng, vòng qua gã đầu trọc, lao về phía tên đàn em đang tiến về phía mẹ mình, nhưng tên đầu trọc đã kịp chặn cậu lại. Cậu hét lên, giọng khàn đặc như xé cả cổ họng: "Mẹ! Mau chạy đi!"
Tác giả: Saclangno1zzz
Chương 27 – Sinh Tử Trong Màn Mưa
Minh ôm chặt mẹ trong lòng, lao nhanh qua khoảng sân rộng đang ngập nước mưa. Những hạt mưa lạnh buốt tạt vào mặt cậu, vào vết thương trên lưng đang rỉ máu, khiến cơn đau càng thêm nhức nhối. Nhưng cậu không dám dừng lại dù chỉ một giây. Phía sau, tiếng bước chân và tiếng chửi rủa của bọn đàn em vẫn đang đuổi theo, ngày càng gần hơn.
Chiếc xe máy cũ kỹ của cậu nằm khuất sau gốc cây cổ thụ lớn, nơi cậu đã giấu nó khi mới đến. Cậu đã gần tới nơi. Chỉ còn vài bước nữa thôi. Cậu sẽ đặt mẹ lên xe, rồi phóng đi, thoát khỏi cái địa ngục này.
Nhưng đúng lúc đó, một vệt sáng loáng lên trong bóng tối.
Minh cảm nhận được nguy hiểm trước khi kịp nhìn thấy nó. Nhiều năm tập võ đã rèn luyện cho cậu một giác quan thứ sáu khả năng cảm nhận sát khí từ đối thủ. Cậu nghiêng người theo phản xạ, cố gắng tránh đi chỗ hiểm. Nhưng con dao vẫn kịp cắt vào vai trái của cậu, nơi tiếp giáp giữa cổ và bả vai.
"Xoẹt!"
Một tiếng rách vải khô khốc vang lên cùng tiếc chửi tục của một kẻ khác: "Đĩ mẹ, vậy mà trượt". Lưỡi dao sắc lẹm rạch qua lớp áo thun, cắt sâu vào da thịt. Máu tươi lập tức trào ra, nhuộm đỏ cả bả vai và cánh tay trái của cậu. Cơn đau nhói như có ai đó đâm một thanh sắt nung đỏ vào vai khiến cậu suýt khuỵu xuống. Tay trái của cậu tay đang đỡ lấy mẹ bỗng yếu đi, và cậu phải dồn toàn bộ sức lực vào tay phải để không đánh rơi cô.
Yến nằm trong lòng cậu, cảm nhận được sự thay đổi đột ngột. Cô nghe thấy tiếng rách vải, nghe thấy tiếng thở gấp của cậu trở nên nặng nhọc hơn, và cô cảm nhận được một thứ chất lỏng ấm nóng đang thấm qua áo cậu và chạm vào da cô. Máu. Đó là máu của con trai cô. máu của Minh ngày càng chảy ra nhiều hơn từ những vết chém.
Suốt từ nãy đến giờ, nhờ cơn mưa lạnh tạt vào mặt và cơ thể, sự tỉnh táo của Yến đã dần trở lại đôi chút. Thuốc kích dục vẫn còn trong người cô cô vẫn cảm thấy nóng rực, vẫn cảm thấy rạo rực nhưng cơn mưa lạnh đã giúp cô lấy lại một phần lý trí. Cô nhìn thấy Minh con trai cô, người vừa lao vào hang sói để cứu cô đang chảy máu đầm đìa dưới mưa. Máu từ vai cậu, từ lưng cậu, hòa vào nước mưa, chảy thành những dòng đỏ thẫm trên nền gạch.
Lòng cô thắt lại. Cô muốn hét lên, muốn bảo cậu dừng lại, muốn bảo cậu bỏ cô xuống mà chạy đi. Nhưng cổ họng cô như bị bóp nghẹt, không thể thốt ra lời nào. Cô chỉ có thể nằm im, nước mắt lặng lẽ trào ra, hòa vào nước mưa lạnh lẽo.
Minh định thần lại, quay về phía kẻ vừa tấn công mình. Thì ra là một tên đàn em khác kẻ mà lúc nãy đã dìu Trí đi trị thương. Hắn không lên phòng cùng bọn đầu trọc, mà được lệnh canh chừng ở đây, phòng khi con mồi tẩu thoát. Hắn đã mai phục sẵn sau gốc cây, chờ đợi thời cơ để ra tay. Và bây giờ, hắn đứng đó, tay cầm con dao còn dính máu của cậu, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng.
Phía xa, tiếng bước chân của nhóm đầu trọc cũng đã gần tới. Minh nghe thấy tiếng gã đầu trọc gầm lên: "Nó ở đằng kia! Đuổi theo! Nhanh lên!"
Cậu biết mình không còn nhiều thời gian. Nếu nhóm kia tới, cậu sẽ bị bao vây, và với tình trạng thương tích hiện tại, cậu sẽ không thể bảo vệ được mẹ. Cậu phải giải quyết tên này trước khi bọn kia tới. Nhưng cậu không thể vừa ôm mẹ vừa chiến đấu được. Cậu đành nhẹ nhàng đặt mẹ xuống, tựa lưng cô vào gốc cây cổ thụ, nơi có tán lá rộng che chắn bớt mưa.
Tên đàn em thấy cậu lưng quay lưng đặt người phụ nữ về phía gốc cây, nhưng cũng không hề động đậy, hắn chỉ cầm con dao lăm lăm đứng đó, khóa chặt mục tiêu, nhìn hai người như thể là cá đã nằm trong lồng.
Yến ngồi đó, lưng dựa vào thân cây sần sùi, đôi mắt long lanh đẫm lệ nhìn con trai. Cô muốn nói "con mau chạy đi", nhưng chỉ có thể rưng rưng nước mắt, đôi môi mấp máy không thành lời. Cô nhìn bóng lưng cậu tấm lưng rộng, săn chắc, giờ đây đầy những vết chém và máu me đang che chở trước mặt cô. Người tới cứu cô trong lúc nguy nan nhất không phải là chồng cô, không phải là Hùng. Mà là Minh đứa con trai mà cô đã cố gắng đẩy ra xa.
Cô chợt nghĩ tới Hùng. Giờ này anh đang ở đâu? Anh có biết vợ mình suýt bị hãm hại không? Anh có biết con trai anh đang chiến đấu để bảo vệ mẹ nó không? Cô rút điện thoại từ trong túi váy ra may mắn là nó vẫn còn đó, không bị rơi mất trong lúc hỗn loạn. Ra tới đây, có vẻ như sóng điện thoại đã có trở lại, không còn bị máy phá sóng của Việt ảnh hưởng nữa. Cô run rẩy bấm số của Hùng, chỉ cầu mong ông nhấc máy.
Nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên những tiếng tút tút kéo dài, rồi tắt lịm. Không ai bắt máy.
Cô gọi lại lần nữa. Vẫn không được. Lần thứ ba. Lần thứ tư. Tất cả đều chỉ là những tiếng tút tút vô hồn, hòa vào tiếng mưa rả rích.
Nước mắt cô lại trào ra, lã chã rơi trên gò má. Cô tuyệt vọng. Chồng cô người đàn ông đầu gối tay ấp với cô suốt hơn hai mươi năm đã không ở đó khi cô cần nhất. Cô định bấm số gọi cảnh sát, nhưng ngón tay cô run rẩy đến mức không thể thao tác được.
Minh đứng trước mặt mẹ, hai tay thả lỏng, hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh. Cậu đã bị chém ba nhát rồi một ở lưng, một ở vai, và một ở cánh tay. Tuy không trúng chỗ hiểm, nhưng máu vẫn đang chảy, và cậu biết mình đang mất máu. Nếu không nhanh chóng kết thúc trận chiến này, cậu có thể sẽ ngất đi vì kiệt sức.
Tên đàn em đứng đối diện cậu cũng không manh động. Hắn cầm dao, đứng đó lăm le, ánh mắt dán chặt vào từng cử động của cậu. Hắn không có ý định tấn công trước. Hắn đang chờ đồng bọn. Tên này thông minh hơn những gã còn lại hắn biết rằng một mình hắn chưa chắc đã là đối thủ của cậu, dù cậu đang bị thương. Hắn chỉ cần câu giờ, giữ chân cậu lại, cho tới khi nhóm đầu trọc tới.
Minh cũng đọc được ý định của hắn. Và cậu biết mình không thể để hắn câu giờ được. Cậu phải hạ gục hắn trước khi bọn kia tới. Cậu hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào đôi chân. Cơ bắp ở bắp chân và đùi căng lên, sẵn sàng bùng nổ.
Rồi cậu lao đi.
Hai chân cậu đạp mạnh xuống nền gạch ướt nước, phát lực đẩy cơ thể về phía trước với tốc độ kinh hoàng. Tên đàn em hơi hoảng hốt hắn không ngờ cậu lại có thể di chuyển nhanh đến vậy, nhất là khi đang bị thương. Hắn hét lên: "Địt con mẹ mày! Chết đi thằng chó!" rồi cầm dao chém loạn xạ về phía cậu.
Nhưng đó chính là điều Minh muốn. Cậu lao nhanh tới chỉ để hư trương thanh thế, khiến đối thủ bất ổn và mất bình tĩnh. Khi thấy hắn chém loạn, cậu lập tức phanh gấp, lùi nhanh về phía sau, giả vờ mất đà như sắp ngã.
Tên đàn em thấy vậy, tưởng cậu đã kiệt sức sắp ngã ra sau. Hắn mừng thầm, lao tới, đâm mạnh con dao về phía bụng cậu một nhát đâm chí mạng, đủ để kết liễu đối thủ.
Nhưng Minh đã đoán trước được điều này. Cậu đã nhử hắn vào bẫy. Khi mũi dao chỉ còn cách bụng cậu vài centimet, cậu bất ngờ dật người sang trái, nhanh như chớp. Hai tay cậu bắt lấy cổ tay cầm dao của hắn, rồi vặn ngược lại.
"Rắc!"
Một tiếng động khô khốc vang lên. Cổ tay hắn bị bẻ gãy, và con dao rơi khỏi tay hắn. Hắn hét lên đầy đau đớn: "A...AA... á... á...! Tay tôi...!"
Nhưng Minh chưa dừng lại. Cậu bắt lấy con dao đang rơi trong không trung, rồi thuận thế chém mạnh vào chân phải của hắn. Lưỡi dao cắt sâu vào bắp chân, khiến hắn khuỵu xuống, máu tươi phun ra ướt đẫm cả nền gạch. Hắn ngã gục, ôm lấy chân mình, rên rỉ đau đớn.
Minh không cho hắn cơ hội đứng dậy. Cậu tung ra một cú đấm thẳng vào thái dương của hắn. Nắm đấm của cậu với tất cả sức lực còn lại đập xuống với một lực chính xác và tàn nhẫn. Hắn giật lên một cái, mắt trợn ngược, rồi đổ gục xuống, bất tỉnh.
Nhưng đúng lúc đó, bốn tên còn lại dẫn đầu bởi gã đầu trọc đã tới nơi.
"Địt mẹ! Anh em lên! Giết chết nó cho tao!" Gã đầu trọc gầm lên, mắt long sòng sọc vì phẫn nộ.
Bốn tên nhanh chóng tản ra, bao vây Minh từ bốn phía. Chúng đang tập trung toàn bộ sự chú ý vào cậu, chưa để ý tới Yến đang nằm ở gốc cây bên kia. Một phần vì trời tối và mưa, phần khác vì chúng đang quá phẫn nộ vì những gì cậu đã gây ra. Năm thằng truy bắt một thằng ranh con, vậy mà còn bị nó đánh ngất một thằng. Điều này là một sự sỉ nhục lớn đối với bọn chúng.
Gã đầu trọc hét to, giọng đầy sát khí: "Hôm nay mày chết chắc rồi con chó! Đéo ai cứu được mày đâu!"
Minh đứng giữa vòng vây, tay cầm con dao vừa đoạt được từ tên đàn em. Máu từ vai và lưng cậu vẫn đang chảy, hòa vào nước mưa, tạo thành những vệt đỏ thẫm trên nền gạch. Cậu thở hổn hển, môi đã bắt đầu nhợt nhạt vì mất máu. Nhưng đôi mắt cậu đôi mắt lộ ra sau lớp khẩu trang ướt sũng vẫn ánh lên vẻ lạnh lùng và đầy quyết tâm.
Cậu biết nếu để bốn thằng từ bốn phía đồng loạt tấn công, cậu sẽ không có cơ hội sống sót. Cậu phải ra tay trước. Cậu phải phá vỡ vòng vây trước khi chúng kịp tổ chức tấn công.
Khi gã đầu trọc còn đang hô hào, chưa kịp ra lệnh cho đồng bọn xông lên, Minh đã hành động. Cậu dồn lực vào hai chân, phát lực lao về phía tên đứng phía sau mình. Tên này không ngờ cậu lại dám chủ động tấn công trước, nên không kịp phòng thủ. Con dao trong tay cậu đâm thẳng vào bụng hắn.
"Ọ...!" Hắn rên lên một tiếng, mắt mở to đầy kinh ngạc, rồi gục xuống.
Minh không dừng lại. Cậu ôm lấy lưng hắn, vật hắn ngã về phía sau. Đầu hắn đập mạnh xuống nền gạch ướt nước, và hắn nằm im bất tỉnh.
Tất cả diễn ra quá nhanh. Gã đầu trọc vừa hô "anh em lên" thì đã thấy một tên đồng bọn ngã gục. Gã đỏ mắt, gầm lên phẫn nộ: "Địt mẹ mày! Giết nó!" rồi lao về phía Minh, vung dao chém tới tấp.
Hai tên còn lại cũng lao theo, từ hai bên trái phải, đâm dao về phía cậu.
Minh xoay người, cố gắng né tránh. Nhưng cậu đã quá mệt mỏi và mất máu. Cậu né được nhát đâm từ bên trái, nhưng không né kịp nhát chém từ phía trước. Lưỡi dao của gã đầu trọc sượt qua ngực cậu, rạch một đường dài từ xương ức sang bên phải. Máu lại trào ra, nhuộm đỏ cả mảng áo trước ngực.
Nhưng cậu cũng đổi lại được một đòn. Cậu vung dao, đâm vào tay của tên bên trái nơi hắn đang cầm dao. Mũi dao cắm sâu vào cẳng tay hắn, khiến hắn hét lên đau đớn, con dao rơi khỏi tay. Cậu rút dao ra, máu từ vết thương của hắn phun ra, hòa vào nước mưa.
Tên bên phải thấy vậy, càng thêm hung hãn, đâm dao về phía cậu. Nhưng Minh đã đoán được hướng tấn công của hắn. Cậu nghiêng người, dùng tay trái tay không cầm dao đỡ lấy cổ tay hắn, rồi đẩy mạnh về phía gã đầu trọc đang lao tới.
Hai tên đâm sầm vào nhau. Gã đầu trọc vội vàng thu dao lại để không đâm trúng đồng bọn, và trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Minh đã kịp lùi lại, lấy lại khoảng cách.
Tên bên phải kẻ vừa bị cậu đẩy vào gã đầu trọc chưa kịp định thần lại. Minh nắm lấy cơ hội, lao tới, dùng dao đâm nhanh và chuẩn xác vào bả vai phải của hắn. Hắn hét lên, vung dao chém trả, nhưng cậu đã dùng khuỷu tay trái đâm mạnh vào cẳng tay hắn, khiến con dao rơi khỏi tay hắn. Rồi cậu tiếp tục một loạt động tác nhanh như chớp cậu lấy dao cắt qua cổ tay, rồi cúi xuống cắt gân đằng sau chân của hắn, khiến hắn hoàn toàn mất khả năng chiến đấu.
Hắn ngã gục xuống, ôm lấy cánh tay và chân mình, rên rỉ đau đớn.
Lúc này, chỉ còn lại mình gã đầu trọc.
Gã vừa định hình lại sau cú va chạm với đồng bọn, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt ba tên đàn em của gã đã nằm gục dưới đất, máu me đầy mình thì bất giác hít một hơi khí lạnh. Gã nhìn Minh, và lần đầu tiên trong đêm nay, trong mắt gã ánh lên vẻ sợ hãi.
Thằng ranh con này với cái thân hình đầy thương tích, với khuôn mặt bị che khuất sau lớp khẩu trang đã một mình hạ gục tất cả đàn em của gã. Nó không phải là người bình thường. Nó là một con quái vật.
Minh đứng đó, giữa màn mưa, ngực phập phồng thở gấp. Môi cậu đã nhợt nhạt hẳn, máu từ những vết thương vẫn không ngừng chảy. Cậu cảm thấy đầu óc mình bắt đầu choáng váng, đôi chân bắt đầu run lên vì kiệt sức. Nhưng cậu vẫn đứng. Cậu không thể ngã. Mẹ cậu đang ở phía sau, và cậu là bức tường duy nhất che chở cho cô.
Gã đầu trọc nhận ra sự mệt mỏi trong đôi mắt cậu. Gã biết cậu sắp kiệt sức. Và gã bỏ qua nỗi sợ hãi, lao lên một lần nữa. Lần này, tên đàn em cuối cùng kẻ bị thương ở tay lúc nãy nhưng vẫn còn đứng được cũng lao theo, yểm hộ phía sau.
Minh cố gắng né tránh, nhưng cơ thể cậu không còn nghe lời nữa. Gã đầu trọc chém tới, cậu né được lưỡi dao chính, nhưng lại bị một nhát chém sượt qua sườn. Máu lại trào ra. Cậu loạng choạng, suýt ngã.
Đúng lúc đó, ở phía gốc cây, Yến đã lấy lại được chút sức lực. Cô rút điện thoại ra, cố gắng bấm số gọi cho chồng một lần nữa. Nhưng vẫn chỉ là những tiếng tút tút vô hồn. Cô quặn lòng, nước mắt lã chã rơi, rồi cô bắt đầu bấm số của cảnh sát.
Nhưng ánh sáng từ màn hình điện thoại đã thu hút sự chú ý của tên đàn em đang yểm hộ phía sau. Hắn liếc mắt nhìn về phía gốc cây, và thấy Yến đang cầm điện thoại.
"Anh Lai!" Hắn gọi tên gã đầu trọc. "Con kia nó đang bấm điện thoại kìa! Chắc nó gọi cảnh sát!"
Gã đầu trọc tên Lai giật mình, quay sang nhìn về phía Yến. Gã cau mày, rồi quát: "Mày đi giết nó đi! Tao giữ chân thằng này!"
Nói rồi, gã lại lao vào Minh, cản cậu lại. Tên đàn em kia nghe lệnh, lập tức lao về phía Yến, con dao trong tay hắn sáng loáng dưới ánh chớp.
Minh nhìn thấy tên đàn em đang lao về phía mẹ mình. Tim cậu như ngừng đập. Cậu không còn nghĩ được gì nữa không còn nghĩ về vết thương, không còn nghĩ về sự mệt mỏi, không còn nghĩ về cái chết. Tất cả những gì còn lại trong tâm trí cậu là một mệnh lệnh duy nhất: bảo vệ mẹ.
Cậu gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ và tuyệt vọng, rồi dùng toàn bộ sức lực cuối cùng, vòng qua gã đầu trọc, lao về phía tên đàn em đang tiến về phía mẹ mình, nhưng tên đầu trọc đã kịp chặn cậu lại. Cậu hét lên, giọng khàn đặc như xé cả cổ họng: "Mẹ! Mau chạy đi!"






