Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Truyện Sáng Tác Ép mẹ làm tình (truyện loạn luân mẹ con) "cực phẩm"

Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác giả: Saclangno1zzz

Chương 27 – Sinh Tử Trong Màn Mưa

Minh ôm chặt mẹ trong lòng, lao nhanh qua khoảng sân rộng đang ngập nước mưa. Những hạt mưa lạnh buốt tạt vào mặt cậu, vào vết thương trên lưng đang rỉ máu, khiến cơn đau càng thêm nhức nhối. Nhưng cậu không dám dừng lại dù chỉ một giây. Phía sau, tiếng bước chân và tiếng chửi rủa của bọn đàn em vẫn đang đuổi theo, ngày càng gần hơn.

Chiếc xe máy cũ kỹ của cậu nằm khuất sau gốc cây cổ thụ lớn, nơi cậu đã giấu nó khi mới đến. Cậu đã gần tới nơi. Chỉ còn vài bước nữa thôi. Cậu sẽ đặt mẹ lên xe, rồi phóng đi, thoát khỏi cái địa ngục này.

Nhưng đúng lúc đó, một vệt sáng loáng lên trong bóng tối.

Minh cảm nhận được nguy hiểm trước khi kịp nhìn thấy nó. Nhiều năm tập võ đã rèn luyện cho cậu một giác quan thứ sáu khả năng cảm nhận sát khí từ đối thủ. Cậu nghiêng người theo phản xạ, cố gắng tránh đi chỗ hiểm. Nhưng con dao vẫn kịp cắt vào vai trái của cậu, nơi tiếp giáp giữa cổ và bả vai.

"Xoẹt!"

Một tiếng rách vải khô khốc vang lên cùng tiếc chửi tục của một kẻ khác: "Đĩ mẹ, vậy mà trượt". Lưỡi dao sắc lẹm rạch qua lớp áo thun, cắt sâu vào da thịt. Máu tươi lập tức trào ra, nhuộm đỏ cả bả vai và cánh tay trái của cậu. Cơn đau nhói như có ai đó đâm một thanh sắt nung đỏ vào vai khiến cậu suýt khuỵu xuống. Tay trái của cậu tay đang đỡ lấy mẹ bỗng yếu đi, và cậu phải dồn toàn bộ sức lực vào tay phải để không đánh rơi cô.

Yến nằm trong lòng cậu, cảm nhận được sự thay đổi đột ngột. Cô nghe thấy tiếng rách vải, nghe thấy tiếng thở gấp của cậu trở nên nặng nhọc hơn, và cô cảm nhận được một thứ chất lỏng ấm nóng đang thấm qua áo cậu và chạm vào da cô. Máu. Đó là máu của con trai cô. máu của Minh ngày càng chảy ra nhiều hơn từ những vết chém.

Suốt từ nãy đến giờ, nhờ cơn mưa lạnh tạt vào mặt và cơ thể, sự tỉnh táo của Yến đã dần trở lại đôi chút. Thuốc kích dục vẫn còn trong người cô cô vẫn cảm thấy nóng rực, vẫn cảm thấy rạo rực nhưng cơn mưa lạnh đã giúp cô lấy lại một phần lý trí. Cô nhìn thấy Minh con trai cô, người vừa lao vào hang sói để cứu cô đang chảy máu đầm đìa dưới mưa. Máu từ vai cậu, từ lưng cậu, hòa vào nước mưa, chảy thành những dòng đỏ thẫm trên nền gạch.

Lòng cô thắt lại. Cô muốn hét lên, muốn bảo cậu dừng lại, muốn bảo cậu bỏ cô xuống mà chạy đi. Nhưng cổ họng cô như bị bóp nghẹt, không thể thốt ra lời nào. Cô chỉ có thể nằm im, nước mắt lặng lẽ trào ra, hòa vào nước mưa lạnh lẽo.

Minh định thần lại, quay về phía kẻ vừa tấn công mình. Thì ra là một tên đàn em khác kẻ mà lúc nãy đã dìu Trí đi trị thương. Hắn không lên phòng cùng bọn đầu trọc, mà được lệnh canh chừng ở đây, phòng khi con mồi tẩu thoát. Hắn đã mai phục sẵn sau gốc cây, chờ đợi thời cơ để ra tay. Và bây giờ, hắn đứng đó, tay cầm con dao còn dính máu của cậu, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng.

Phía xa, tiếng bước chân của nhóm đầu trọc cũng đã gần tới. Minh nghe thấy tiếng gã đầu trọc gầm lên: "Nó ở đằng kia! Đuổi theo! Nhanh lên!"

Cậu biết mình không còn nhiều thời gian. Nếu nhóm kia tới, cậu sẽ bị bao vây, và với tình trạng thương tích hiện tại, cậu sẽ không thể bảo vệ được mẹ. Cậu phải giải quyết tên này trước khi bọn kia tới. Nhưng cậu không thể vừa ôm mẹ vừa chiến đấu được. Cậu đành nhẹ nhàng đặt mẹ xuống, tựa lưng cô vào gốc cây cổ thụ, nơi có tán lá rộng che chắn bớt mưa.

Tên đàn em thấy cậu lưng quay lưng đặt người phụ nữ về phía gốc cây, nhưng cũng không hề động đậy, hắn chỉ cầm con dao lăm lăm đứng đó, khóa chặt mục tiêu, nhìn hai người như thể là cá đã nằm trong lồng.

Yến ngồi đó, lưng dựa vào thân cây sần sùi, đôi mắt long lanh đẫm lệ nhìn con trai. Cô muốn nói "con mau chạy đi", nhưng chỉ có thể rưng rưng nước mắt, đôi môi mấp máy không thành lời. Cô nhìn bóng lưng cậu tấm lưng rộng, săn chắc, giờ đây đầy những vết chém và máu me đang che chở trước mặt cô. Người tới cứu cô trong lúc nguy nan nhất không phải là chồng cô, không phải là Hùng. Mà là Minh đứa con trai mà cô đã cố gắng đẩy ra xa.

Cô chợt nghĩ tới Hùng. Giờ này anh đang ở đâu? Anh có biết vợ mình suýt bị hãm hại không? Anh có biết con trai anh đang chiến đấu để bảo vệ mẹ nó không? Cô rút điện thoại từ trong túi váy ra may mắn là nó vẫn còn đó, không bị rơi mất trong lúc hỗn loạn. Ra tới đây, có vẻ như sóng điện thoại đã có trở lại, không còn bị máy phá sóng của Việt ảnh hưởng nữa. Cô run rẩy bấm số của Hùng, chỉ cầu mong ông nhấc máy.

Nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên những tiếng tút tút kéo dài, rồi tắt lịm. Không ai bắt máy.

Cô gọi lại lần nữa. Vẫn không được. Lần thứ ba. Lần thứ tư. Tất cả đều chỉ là những tiếng tút tút vô hồn, hòa vào tiếng mưa rả rích.

Nước mắt cô lại trào ra, lã chã rơi trên gò má. Cô tuyệt vọng. Chồng cô người đàn ông đầu gối tay ấp với cô suốt hơn hai mươi năm đã không ở đó khi cô cần nhất. Cô định bấm số gọi cảnh sát, nhưng ngón tay cô run rẩy đến mức không thể thao tác được.

Minh đứng trước mặt mẹ, hai tay thả lỏng, hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh. Cậu đã bị chém ba nhát rồi một ở lưng, một ở vai, và một ở cánh tay. Tuy không trúng chỗ hiểm, nhưng máu vẫn đang chảy, và cậu biết mình đang mất máu. Nếu không nhanh chóng kết thúc trận chiến này, cậu có thể sẽ ngất đi vì kiệt sức.

Tên đàn em đứng đối diện cậu cũng không manh động. Hắn cầm dao, đứng đó lăm le, ánh mắt dán chặt vào từng cử động của cậu. Hắn không có ý định tấn công trước. Hắn đang chờ đồng bọn. Tên này thông minh hơn những gã còn lại hắn biết rằng một mình hắn chưa chắc đã là đối thủ của cậu, dù cậu đang bị thương. Hắn chỉ cần câu giờ, giữ chân cậu lại, cho tới khi nhóm đầu trọc tới.

Minh cũng đọc được ý định của hắn. Và cậu biết mình không thể để hắn câu giờ được. Cậu phải hạ gục hắn trước khi bọn kia tới. Cậu hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào đôi chân. Cơ bắp ở bắp chân và đùi căng lên, sẵn sàng bùng nổ.

Rồi cậu lao đi.

Hai chân cậu đạp mạnh xuống nền gạch ướt nước, phát lực đẩy cơ thể về phía trước với tốc độ kinh hoàng. Tên đàn em hơi hoảng hốt hắn không ngờ cậu lại có thể di chuyển nhanh đến vậy, nhất là khi đang bị thương. Hắn hét lên: "Địt con mẹ mày! Chết đi thằng chó!" rồi cầm dao chém loạn xạ về phía cậu.

Nhưng đó chính là điều Minh muốn. Cậu lao nhanh tới chỉ để hư trương thanh thế, khiến đối thủ bất ổn và mất bình tĩnh. Khi thấy hắn chém loạn, cậu lập tức phanh gấp, lùi nhanh về phía sau, giả vờ mất đà như sắp ngã.

Tên đàn em thấy vậy, tưởng cậu đã kiệt sức sắp ngã ra sau. Hắn mừng thầm, lao tới, đâm mạnh con dao về phía bụng cậu một nhát đâm chí mạng, đủ để kết liễu đối thủ.

Nhưng Minh đã đoán trước được điều này. Cậu đã nhử hắn vào bẫy. Khi mũi dao chỉ còn cách bụng cậu vài centimet, cậu bất ngờ dật người sang trái, nhanh như chớp. Hai tay cậu bắt lấy cổ tay cầm dao của hắn, rồi vặn ngược lại.

"Rắc!"

Một tiếng động khô khốc vang lên. Cổ tay hắn bị bẻ gãy, và con dao rơi khỏi tay hắn. Hắn hét lên đầy đau đớn: "A...AA... á... á...! Tay tôi...!"

Nhưng Minh chưa dừng lại. Cậu bắt lấy con dao đang rơi trong không trung, rồi thuận thế chém mạnh vào chân phải của hắn. Lưỡi dao cắt sâu vào bắp chân, khiến hắn khuỵu xuống, máu tươi phun ra ướt đẫm cả nền gạch. Hắn ngã gục, ôm lấy chân mình, rên rỉ đau đớn.

Minh không cho hắn cơ hội đứng dậy. Cậu tung ra một cú đấm thẳng vào thái dương của hắn. Nắm đấm của cậu với tất cả sức lực còn lại đập xuống với một lực chính xác và tàn nhẫn. Hắn giật lên một cái, mắt trợn ngược, rồi đổ gục xuống, bất tỉnh.

Nhưng đúng lúc đó, bốn tên còn lại dẫn đầu bởi gã đầu trọc đã tới nơi.

"Địt mẹ! Anh em lên! Giết chết nó cho tao!" Gã đầu trọc gầm lên, mắt long sòng sọc vì phẫn nộ.

Bốn tên nhanh chóng tản ra, bao vây Minh từ bốn phía. Chúng đang tập trung toàn bộ sự chú ý vào cậu, chưa để ý tới Yến đang nằm ở gốc cây bên kia. Một phần vì trời tối và mưa, phần khác vì chúng đang quá phẫn nộ vì những gì cậu đã gây ra. Năm thằng truy bắt một thằng ranh con, vậy mà còn bị nó đánh ngất một thằng. Điều này là một sự sỉ nhục lớn đối với bọn chúng.

Gã đầu trọc hét to, giọng đầy sát khí: "Hôm nay mày chết chắc rồi con chó! Đéo ai cứu được mày đâu!"

Minh đứng giữa vòng vây, tay cầm con dao vừa đoạt được từ tên đàn em. Máu từ vai và lưng cậu vẫn đang chảy, hòa vào nước mưa, tạo thành những vệt đỏ thẫm trên nền gạch. Cậu thở hổn hển, môi đã bắt đầu nhợt nhạt vì mất máu. Nhưng đôi mắt cậu đôi mắt lộ ra sau lớp khẩu trang ướt sũng vẫn ánh lên vẻ lạnh lùng và đầy quyết tâm.

Cậu biết nếu để bốn thằng từ bốn phía đồng loạt tấn công, cậu sẽ không có cơ hội sống sót. Cậu phải ra tay trước. Cậu phải phá vỡ vòng vây trước khi chúng kịp tổ chức tấn công.

Khi gã đầu trọc còn đang hô hào, chưa kịp ra lệnh cho đồng bọn xông lên, Minh đã hành động. Cậu dồn lực vào hai chân, phát lực lao về phía tên đứng phía sau mình. Tên này không ngờ cậu lại dám chủ động tấn công trước, nên không kịp phòng thủ. Con dao trong tay cậu đâm thẳng vào bụng hắn.

"Ọ...!" Hắn rên lên một tiếng, mắt mở to đầy kinh ngạc, rồi gục xuống.

Minh không dừng lại. Cậu ôm lấy lưng hắn, vật hắn ngã về phía sau. Đầu hắn đập mạnh xuống nền gạch ướt nước, và hắn nằm im bất tỉnh.

Tất cả diễn ra quá nhanh. Gã đầu trọc vừa hô "anh em lên" thì đã thấy một tên đồng bọn ngã gục. Gã đỏ mắt, gầm lên phẫn nộ: "Địt mẹ mày! Giết nó!" rồi lao về phía Minh, vung dao chém tới tấp.

Hai tên còn lại cũng lao theo, từ hai bên trái phải, đâm dao về phía cậu.

Minh xoay người, cố gắng né tránh. Nhưng cậu đã quá mệt mỏi và mất máu. Cậu né được nhát đâm từ bên trái, nhưng không né kịp nhát chém từ phía trước. Lưỡi dao của gã đầu trọc sượt qua ngực cậu, rạch một đường dài từ xương ức sang bên phải. Máu lại trào ra, nhuộm đỏ cả mảng áo trước ngực.

Nhưng cậu cũng đổi lại được một đòn. Cậu vung dao, đâm vào tay của tên bên trái nơi hắn đang cầm dao. Mũi dao cắm sâu vào cẳng tay hắn, khiến hắn hét lên đau đớn, con dao rơi khỏi tay. Cậu rút dao ra, máu từ vết thương của hắn phun ra, hòa vào nước mưa.

Tên bên phải thấy vậy, càng thêm hung hãn, đâm dao về phía cậu. Nhưng Minh đã đoán được hướng tấn công của hắn. Cậu nghiêng người, dùng tay trái tay không cầm dao đỡ lấy cổ tay hắn, rồi đẩy mạnh về phía gã đầu trọc đang lao tới.

Hai tên đâm sầm vào nhau. Gã đầu trọc vội vàng thu dao lại để không đâm trúng đồng bọn, và trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Minh đã kịp lùi lại, lấy lại khoảng cách.

Tên bên phải kẻ vừa bị cậu đẩy vào gã đầu trọc chưa kịp định thần lại. Minh nắm lấy cơ hội, lao tới, dùng dao đâm nhanh và chuẩn xác vào bả vai phải của hắn. Hắn hét lên, vung dao chém trả, nhưng cậu đã dùng khuỷu tay trái đâm mạnh vào cẳng tay hắn, khiến con dao rơi khỏi tay hắn. Rồi cậu tiếp tục một loạt động tác nhanh như chớp cậu lấy dao cắt qua cổ tay, rồi cúi xuống cắt gân đằng sau chân của hắn, khiến hắn hoàn toàn mất khả năng chiến đấu.

Hắn ngã gục xuống, ôm lấy cánh tay và chân mình, rên rỉ đau đớn.

Lúc này, chỉ còn lại mình gã đầu trọc.

Gã vừa định hình lại sau cú va chạm với đồng bọn, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt ba tên đàn em của gã đã nằm gục dưới đất, máu me đầy mình thì bất giác hít một hơi khí lạnh. Gã nhìn Minh, và lần đầu tiên trong đêm nay, trong mắt gã ánh lên vẻ sợ hãi.

Thằng ranh con này với cái thân hình đầy thương tích, với khuôn mặt bị che khuất sau lớp khẩu trang đã một mình hạ gục tất cả đàn em của gã. Nó không phải là người bình thường. Nó là một con quái vật.

Minh đứng đó, giữa màn mưa, ngực phập phồng thở gấp. Môi cậu đã nhợt nhạt hẳn, máu từ những vết thương vẫn không ngừng chảy. Cậu cảm thấy đầu óc mình bắt đầu choáng váng, đôi chân bắt đầu run lên vì kiệt sức. Nhưng cậu vẫn đứng. Cậu không thể ngã. Mẹ cậu đang ở phía sau, và cậu là bức tường duy nhất che chở cho cô.

Gã đầu trọc nhận ra sự mệt mỏi trong đôi mắt cậu. Gã biết cậu sắp kiệt sức. Và gã bỏ qua nỗi sợ hãi, lao lên một lần nữa. Lần này, tên đàn em cuối cùng kẻ bị thương ở tay lúc nãy nhưng vẫn còn đứng được cũng lao theo, yểm hộ phía sau.

Minh cố gắng né tránh, nhưng cơ thể cậu không còn nghe lời nữa. Gã đầu trọc chém tới, cậu né được lưỡi dao chính, nhưng lại bị một nhát chém sượt qua sườn. Máu lại trào ra. Cậu loạng choạng, suýt ngã.

Đúng lúc đó, ở phía gốc cây, Yến đã lấy lại được chút sức lực. Cô rút điện thoại ra, cố gắng bấm số gọi cho chồng một lần nữa. Nhưng vẫn chỉ là những tiếng tút tút vô hồn. Cô quặn lòng, nước mắt lã chã rơi, rồi cô bắt đầu bấm số của cảnh sát.

Nhưng ánh sáng từ màn hình điện thoại đã thu hút sự chú ý của tên đàn em đang yểm hộ phía sau. Hắn liếc mắt nhìn về phía gốc cây, và thấy Yến đang cầm điện thoại.

"Anh Lai!" Hắn gọi tên gã đầu trọc. "Con kia nó đang bấm điện thoại kìa! Chắc nó gọi cảnh sát!"

Gã đầu trọc tên Lai giật mình, quay sang nhìn về phía Yến. Gã cau mày, rồi quát: "Mày đi giết nó đi! Tao giữ chân thằng này!"

Nói rồi, gã lại lao vào Minh, cản cậu lại. Tên đàn em kia nghe lệnh, lập tức lao về phía Yến, con dao trong tay hắn sáng loáng dưới ánh chớp.

Minh nhìn thấy tên đàn em đang lao về phía mẹ mình. Tim cậu như ngừng đập. Cậu không còn nghĩ được gì nữa không còn nghĩ về vết thương, không còn nghĩ về sự mệt mỏi, không còn nghĩ về cái chết. Tất cả những gì còn lại trong tâm trí cậu là một mệnh lệnh duy nhất: bảo vệ mẹ.

Cậu gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ và tuyệt vọng, rồi dùng toàn bộ sức lực cuối cùng, vòng qua gã đầu trọc, lao về phía tên đàn em đang tiến về phía mẹ mình, nhưng tên đầu trọc đã kịp chặn cậu lại. Cậu hét lên, giọng khàn đặc như xé cả cổ họng: "Mẹ! Mau chạy đi!"
 
Bạo chương cho ae đọc cảnh hành động cho nó sướng, chứ cảnh hành động mà lên ngắn quá đọc nó ức chế. em đọc nhiều truyện rồi nên cũng cay mấy tác giả đoạn này lắm, hay câu chương.
 
ae thấy thích hay muốn góp ý, bổ sung gì thì cmt nhé, em vẫn theo dõi cmt của mọi người đều đều, có gì còn chỉnh sửa cho hợp lý.
 
Tới đâu rồi thớt được chục chương chưa để em đọc phát nào
 
Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác giả: Saclangno1zzz

Chương 28 – Ngọn Nến Trước Gió

Đồng hồ treo tường trong phòng khách điểm chín giờ kém mười phút tối. Bên ngoài, mưa vẫn rả rích rơi không ngừng, những hạt nước nhỏ ly ti đập vào mái tôn tạo thành một thứ âm thanh đều đều đến nao lòng. Trong căn nhà vắng lặng chỉ có một mình, Nhi ngồi co ro trên ghế sofa, hai tay ôm chặt lấy chiếc điện thoại, đôi mắt mở to đầy lo lắng và sợ hãi.

Cô đã gọi cho mẹ không biết bao nhiêu lần. Đầu dây bên kia lúc thì đổ chuông rồi tắt, lúc thì không liên lạc được. Cô đã gọi cho anh trai cũng không được. Cô đã gọi cho bố và lần duy nhất ông bắt máy là vào lúc tám giờ, khi ông gọi về hỏi tại sao không liên lạc được với mẹ và anh trai.

"Hùng đây. Nhi à, bố gọi cho mẹ với anh con mà không được. Có chuyện gì không con?" Giọng Hùng ở đầu dây bên kia có chút khó chịu, như thể ông đang bị làm phiền.

"Dạ... con cũng không biết nữa bố ạ. Anh Minh bảo là đi tìm mẹ, mà từ lúc đó tới giờ con không gọi được cho ai cả." Nhi đáp, giọng đầy lo lắng.

Hùng im lặng một lúc, rồi nói: "Thôi được rồi. Chắc mẹ con đi đâu đó thôi. Khi nào mẹ có gọi thì bảo là bố mệt, ngủ sớm nhé. Thôi nhé." rồi ông tắt máy cái bụp trước sự ngỡ ngàng ở đâu dây bên kia.

"Bố ơi... con..." Nhi định nói thêm, định kể cho bố nghe về những gì anh trai đã dặn dò, về nỗi lo sợ đang đè nặng trong lòng cô. Nhưng đầu dây bên kia đã vang lên những tiếng tút tút ngắn ngủi. Bố đã cúp máy.

Hùng tắt điện thoại, nhét nó vào túi quần, rồi quay lại bàn tiệc với nụ cười tươi rói trên môi. Ông không hề hay biết rằng vợ mình đang bị bầy sói vây hãm, rằng con trai mình đang chiến đấu để bảo vệ mẹ nó ở một nơi hẻo lánh không người đầy chết chóc với những con sói hung tợn, ác độc. Ông cũng không hề hay biết rằng con gái mình đang ngồi co ro trong căn nhà trống, sợ hãi và bất lực.

"Hùng! Sao lâu thế? Đi thôi em!" Sếp của Hùng một người đàn ông trung niên, mặt đỏ gay vì rượu vỗ vai ông, giọng hào hứng. "Bên kia nhiều em ngon ngọt nước lắm! Hôm nay anh em mình phải xõa hết mình nhé!"

Hùng cười tươi, gật đầu, rồi bước theo sếp. Trong đầu ông lúc này chỉ có hình ảnh của những cô gái trẻ đẹp và những cuộc vui thâu đêm. Vợ ông? Con trai ông? Con gái ông? Ông không nghĩ tới họ. Ông đã quen với việc bỏ bê gia đình từ lâu rồi, đến mức nó đã trở thành một thói quen vô thức.

Ở nhà, Nhi ngồi im trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Đồng hồ điểm chín giờ kém năm phút. Còn năm phút nữa là tới thời hạn chín giờ mà anh trai cô đã dặn. Năm phút nữa thôi.

Nhưng cô không thể chờ thêm được nữa. Một cảm giác bất an khủng khiếp đang dâng lên trong lòng cô, bóp nghẹt lấy trái tim cô. Cô biết có điều gì đó rất tồi tệ đã xảy ra. Cô biết anh trai và mẹ đang gặp nguy hiểm. Và cô không thể ngồi im thêm một giây nào nữa.

Cô run rẩy bấm số gọi cho công an. Đầu dây bên kia đổ chuông ba hồi, rồi có người bắt máy. Giọng một người đàn ông trung niên vang lên, đều đều và vô cảm: "Alo, đồn công an thành phố xin nghe."

Nhi há miệng, nhưng không biết phải nói gì. Cô ấp úng một lúc, nước mắt bắt đầu trào ra nơi khóe mi. "Chú... chú cảnh sát ơi... cháu... cháu cần giúp đỡ..."

"Cháu bình tĩnh đi. Có chuyện gì thế?" Giọng người cảnh sát vẫn đều đều, không có vẻ gì là quan tâm.

"Anh trai cháu... anh ấy bảo cháu gọi cảnh sát... nếu anh ấy không gọi về trước chín giờ... Anh ấy đi tìm mẹ cháu... và bảo là có người định hại mẹ cháu..." Nhi cố gắng kể lại một cách mạch lạc nhất có thể, nhưng giọng cô run rẩy và đứt quãng.

Ở đầu dây bên kia, người cảnh sát trực ban nhíu mày. Anh ta đã nghe quá nhiều cuộc gọi trêu đùa, quá nhiều vụ báo án giả từ những đứa trẻ nghịch ngợm. Anh ta nghĩ đây cũng chỉ là một trong số đó. "Được rồi, chúng tôi sẽ kiểm tra. Cháu cứ yên tâm nhé." Anh ta nói một cách có lệ, rồi cúp máy.

Nhi nghe thấy tiếng tút tút, lòng cô như rơi xuống vực thẳm. Cô nghe ra được sự thờ ơ trong giọng nói của người cảnh sát. Họ không tin cô. Họ nghĩ cô đang đùa.

Nước mắt cô trào ra, lã chã rơi trên gò má. Cô nhìn đồng hồ - chín giờ rồi. Anh trai cô đã không gọi về. Mẹ cô đã không về nhà. Và cô biết, chắc chắn đã có chuyện khủng khiếp xảy ra.

Cô không thể ngồi im được nữa. Cô lao ra khỏi nhà, mặc vội chiếc áo mưa mỏng manh, rồi phóng xe đạp đi trong màn mưa. Cô không biết mình đang đi đâu cô chỉ biết rằng mình phải làm gì đó, phải tới đồn công an, phải khiến họ tin mình.

Con đường tới đồn công an dài chưa đầy hai kilomet, nhưng trong cơn mưa và nỗi sợ hãi, nó dường như dài vô tận. Nhi vừa đạp xe vừa khóc, nước mắt hòa vào nước mưa lạnh buốt trên mặt cô. Cô sợ rằng vì sự chậm trễ của mình, mẹ và anh trai sẽ gặp chuyện không may. Cô sợ rằng mình sẽ mất họ mãi mãi.

Khi tới đồn công an, cô vứt xe đạp ngay trước cổng, lao vào trong như một cơn gió. Đôi mắt cô sưng húp vì khóc, mái tóc ướt sũng dính bết vào khuôn mặt, quần áo lấm lem bùn đất. Cô chạy thẳng tới quầy trực ban, nơi một người cảnh sát trung niên đang ngồi đọc báo.

"Chú ơi! Chú làm ơn giúp cháu với! Mẹ cháu và anh trai cháu đang gặp nguy hiểm!" Nhi hét lên, giọng khàn đặc vì khóc.

Người cảnh sát giật mình, suýt đánh rơi tờ báo. Ông ta nhìn cô bé trước mặt ướt sũng, run rẩy, đôi mắt đầy hoảng loạn và nhận ra đây không phải là một trò đùa. Ông ta đứng dậy, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: "Cháu bình tĩnh lại đi. Kể cho chú nghe chuyện gì đã xảy ra."

Nhi kể lại mọi chuyện về việc mẹ cô đi tiếp khách với sếp, về việc anh trai cô lao đi tìm mẹ, về cuộc gọi dặn dò của anh trai, và về việc cả hai đều mất liên lạc từ đó tới giờ. Cô đưa cho người cảnh sát xem vị trí trên bản đồ mà anh trai cô đã gửi một khu trang trại hẻo lánh ở ngoại thành, cách đây mười lăm kilomet.

Người cảnh sát nhíu mày khi nhìn thấy địa chỉ. Ông ta biết nơi đó một khu vực vắng vẻ, ít người qua lại, nơi thường xuyên xảy ra những vụ việc mờ ám. Ông ta không chần chừ thêm nữa. Ông ta quay sang đồng nghiệp đang ngồi ở bàn bên cạnh: "Anh Tuấn! Lấy xe ngay! Có vụ khẩn cấp!"

Ba người hai cảnh sát và Nhi lao lên xe, phóng nhanh trong màn mưa về phía vị trí trên bản đồ. Trên xe, Nhi ngồi ghế sau, hai tay nắm chặt vào nhau, nước mắt vẫn không ngừng chảy. Cô cầu nguyện rằng mình sẽ đến kịp. Cô cầu nguyện rằng mẹ và anh trai vẫn an toàn.

Trong khi Minh đang liều mình bảo vệ mẹ Yến ở một nơi xa xôi, và Nhi đang hoảng loạn chạy ra ngoài tìm cách gọi công an, thì ở một phòng karaoke sang trọng ở thành phố Hải Phòng, bố Hùng đang chìm đắm trong men rượu và dục vọng.

Hùng ngồi trong phòng bao VIP, mặt đỏ gay vì rượu, mắt long lanh nhìn chằm chằm vào Hoa, cô gái 23 tuổi được sếp gọi đến tiếp khách. Hoa có vẻ đẹp tươi trẻ, gợi cảm kiểu hotgirl hiện đại. Khuôn mặt cô baby, da trắng hồng mịn màng, đôi mắt to tròn long lanh, môi đỏ mọng dày dặn. Thân hình cô chuẩn “vòng nào ra vòng đấy”: bộ ngực đầy đặn, eo thon nhỏ, hông rộng và cặp mông cong vểnh tròn lẳn. Cô mặc váy body ngắn bó sát, phần ngực cắt thấp để lộ khe ngực sâu và đôi chân dài trắng muốt.
Hùng say khướt, tay cầm ly rượu đưa cho Hoa, giọng trầm ấm đầy dục vọng:

“Hoa à… con gái anh năm nay cũng chạc tuổi mày. Nhưng mày xinh và gợi cảm hơn nhiều… Nhìn mày anh chỉ muốn… nuốt chửng luôn.”
Hoa cười duyên, nghiêng người sát vào Hùng, để bộ ngực đầy chạm nhẹ vào cánh tay ông:
“Chú Hùng nói đùa thôi… Nhưng em thích những người đàn ông chín chắn như chú. Chú uống nhiều thế, em lo chú say quá không… ‘làm’ được gì đâu ạ.”
Càng nói chuyện, men rượu càng thăng, lời lẽ của hai người càng trở nên trần trụi và dâm đãng. Hùng vuốt đùi Hoa, thì thầm:

“Mày biết không, vợ anh cũng xinh, nhưng lâu rồi không thỏa mãn được anh, Hùng nói dối một cách trắng trợn, rồi lại nói đầy dâm đãng: Nhìn mày anh cứng cả người rồi…”
Hoa cắn môi, tay lén vuốt nhẹ lên đùi trong Hùng, giọng ngọt ngào:
“Vậy chú muốn em giúp chú giải tỏa không ạ?”

Điều gì đến cũng phải đến. Hùng không nhịn nổi, bế bổng Hoa lên trong tiếng cười khúc khích của cô. Trước ánh mắt biết ý và nụ cười xảo quyệt của gã sếp, Hùng bế Hoa đi thẳng vào phòng bao riêng.
Cánh cửa phòng bao riêng vừa đóng sập lại sau lưng, Hùng đã không thể kiềm chế thêm một giây nào nữa. Hơi men nồng nặc trong hơi thở, mắt ông đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào thân hình nóng bỏng của Hoa đang ngả ngớn trên tay mình. Cô gái 23 tuổi cười khúc khích, hai tay choàng qua cổ ông, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Hùng đầy khiêu khích. Mùi nước hoa ngọt ngào quyện với mùi mồ hôi nhẹ của cả hai tạo thành thứ hương vị kích thích đến điên cuồng.

"Chú Hùng... chú định làm gì em đấy?" Hoa thì thầm, giọng ngọt như mía lùi, cố tình ưỡn ngực để bộ ngực đầy đặn chạm vào ngực ông.

Hùng không trả lời, ông lao vào hôn ngấu nghiến lên đôi môi dày đỏ mọng của Hoa. Nụ hôn thô bạo, đầy dục vọng, lưỡi ông tách môi cô ra mà xâm nhập sâu vào bên trong, quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ của Hoa mà mút mạnh. Hoa khẽ rên lên trong cổ họng, hai tay siết chặt cổ ông, đáp trả nụ hôn cuồng nhiệt không kém. Nước bọt của cả hai hòa vào nhau, tiếng chụt chụt vang lên ướt át trong căn phòng nhỏ chỉ có ánh đèn mờ ảo.

Bàn tay to lớn của Hùng luồn ra sau lưng Hoa, tìm khóa kéo của chiếc váy body bó sát. Ngón tay ông run run vì kích động, giật mạnh khóa kéo xuống. Tiếng "xoẹt" vang lên sắc lạnh, chiếc váy lập tức lỏng ra, để lộ tấm lưng trần trắng muốt của cô. Hoa khẽ rùng mình khi không khí lạnh chạm vào da thịt, nhưng cô không hề phản đối, ngược lại còn ưỡn người lên để ông dễ dàng lột bỏ lớp vải mỏng manh kia.

"Để em... để em tự cởi cho chú xem..." Hoa thì thầm, đôi mắt long lanh nhìn Hùng đầy mời gọi.

Cô từ từ lùi lại một bước, hai tay đưa lên vai, nhẹ nhàng kéo chiếc váy xuống. Lớp vải trượt qua bờ vai tròn trịa, qua bộ ngực đầy đặn được bọc trong chiếc áo ngực ren đen mỏng tang, rồi qua eo thon nhỏ, qua hông rộng, và cuối cùng rơi xuống sàn nhà thành một đống vải nhàu nát. Hoa đứng đó, chỉ còn mặc mỗi bộ nội y màu đen quyến rũ, tôn lên làn da trắng hồng mịn màng như em bé.

Hùng nuốt nước bọt ừng ực, mắt ông dán chặt vào cơ thể nóng bỏng ấy. Đôi chân dài trắng muốt thẳng tắp, cặp đùi thon thon căng tròn, và đặc biệt là bộ ngực đầy đặn như muốn trào ra khỏi lớp ren mỏng. Khe ngực sâu hun hút lấp ló sau lớp vải, nhấp nhô theo từng nhịp thở gấp gáp của cô.

"Mày đẹp quá Hoa ơi... đẹp hơn tao tưởng tượng nhiều..." Hùng thì thầm, giọng khàn đục vì dục vọng.

Hoa cười duyên, tay đưa ra sau lưng, nhẹ nhàng tháo móc áo ngực. Chiếc áo ren rơi xuống, để lộ trọn vẹn bộ ngực tròn căng, đầy đặn như hai trái đào tiên. Núm vú hồng hào nhỏ xinh đã hơi cương cứng lên vì kích thích, rung nhẹ theo từng cử động của cô. Hùng không thể rời mắt khỏi cảnh tượng ấy, con cặc trong quần ông đã cương cứng đến khó chịu, thúc vào lớp vải quần tây đau nhói.

"Mày làm tao cứng quá rồi này..." Hùng thở hổn hển, tay ông nắm lấy tay Hoa, kéo cô áp sát vào người mình.

Hoa cười khúc khích, bàn tay nhỏ nhắn của cô luồn xuống dưới, nhẹ nhàng vuốt ve chỗ cương cứng đang phồng lên trong quần ông. "Chú nóng vội quá... để em giúp chú giải tỏa nhé..."

Cô từ từ quỳ xuống trước mặt Hùng, đôi mắt long lanh ngước lên nhìn ông đầy khiêu khích. Bàn tay thon dài của cô lanh lẹ tháo thắt lưng, kéo khóa quần ông xuống. Chiếc quần tây rơi xuống sàn, để lộ chiếc quần lót đã căng phồng lên vì con cặc đang cương cứng bên trong. Hoa cắn môi, tay nhẹ nhàng kéo lớp vải cuối cùng xuống.

Con cặc của Hùng bật ra, tuy không to nhưng đang cương cứng hết cỡ, đầu khấc đỏ tím bóng loáng vì dịch nhờn đã rỉ ra từ lúc nào. Hoa khẽ liếm môi, mắt dán vào con cặc ấy, tay nhẹ nhàng nắm lấy thân cặc, vuốt nhẹ từ gốc lên đến đầu khấc.

"Chú Hùng... cặc chú cứng quá này..." Hoa thì thầm, giọng đầy dâm đãng.

Cô cúi xuống, há miệng ngậm lấy đầu khấc. Đôi môi dày đỏ mọng của cô bao trọn lấy phần đầu cặc, lưỡi nhẹ nhàng liếm quanh rãnh quy đầu, nếm thứ dịch nhờn mằn mặn. Hùng rên lên khe khẽ, hai tay ông nắm lấy tóc Hoa, cảm giác ấm nóng và ẩm ướt từ miệng cô khiến ông phê đến tận óc.

"Giỏi lắm... a... bú giỏi quá con..." Hùng thở hổn hển.

Hoa bắt đầu di chuyển đầu, đưa con cặc vào sâu hơn trong miệng. Môi cô siết chặt lấy thân cặc, lưỡi liếm dọc theo những đường gân nổi, rồi lại rút ra, chỉ ngậm phần đầu mà mút mạnh. Tiếng "chụt chụt" ướt át vang lên không ngớt, nước bọt của cô trào ra, chảy dọc theo thân cặc xuống tận gốc, làm bóng loáng cả vùng lông mu đã hơi điểm bạc của ông.

Hùng ngửa cổ ra sau, hai mắt nhắm nghiền, tận hưởng từng đợt khoái cảm dồn dập truyền từ dương vật lên não bộ. Hoa thật sự quá khéo léo, quá chuyên nghiệp trong từng động tác. Cô không chỉ đơn thuần là bú cu, mà còn biết cách thay đổi tốc độ, lúc nhanh lúc chậm, lúc sâu lúc nông, khiến Hùng như lên đỉnh rồi lại hạ xuống, cứ thế bị dày vò trong khoái lạc.

"Con bú cu giỏi quá... a... a... sướng quá Hoa ơi..." Hùng rên rỉ, hai tay siết chặt tóc cô hơn.
Hoa rút con cặc ra khỏi miệng với tiếng "bộp" vang dội. Một sợi chỉ nước bọt trong suốt nối từ môi cô đến đầu khấc đỏ tím, đung đưa rồi đứt ra, chảy dài xuống cằm. Cô ngước mắt lên nhìn Hùng, đôi mắt long lanh đầy vẻ dâm đãng, tay vẫn sục nhẹ thân cặc ướt nhẹp.
"Chú thích em bú không? Cặc chú ngon quá, em muốn nuốt luôn cả tinh trùng của chú..." Hoa thì thầm, giọng ngọt như đường.

Câu nói ấy như ngòi nổ kích thích Hùng đến tột độ. Ông cúi xuống, hai tay luồn qua nách Hoa, bế bổng cô lên. Hoa cười khúc khích, hai chân choàng qua hông ông, bộ ngực đầy đặn áp sát vào ngực ông, núm vú hồng cọ vào lớp vải áo sơ mi thô ráp khiến cô khẽ rùng mình.
"Để chú tháo nốt quần lót cho em nào..." Hùng thì thầm vào tai cô, hơi thở nồng nặc mùi rượu và thuốc lá.

Ông đặt Hoa nằm ngửa trên chiếc giường lớn phủ ga trắng muốt. Cơ thể cô trải dài trước mắt ông như một bữa tiệc thịnh soạn. Chỉ còn mỗi chiếc quần lót ren đen mỏng manh che đi phần bí mật nhất, nhưng cũng đã ướt đẫm một mảng, để lộ đường viền lồn hồng hào thấp thoáng phía sau.
Hùng trèo lên giường, hai tay ông run run nắm lấy cạp quần lót, từ từ kéo xuống. Lớp ren trượt qua cặp đùi căng tròn, qua đầu gối thon thả, rồi rơi xuống sàn. Hoa hoàn toàn khỏa thân trước mặt ông, không một mảnh vải che thân.

Hùng dừng lại vài giây để chiêm ngưỡng. Bộ ngực đầy đặn với hai núm vú hồng hào đang cương cứng. Vòng eo thon nhỏ đến mức ông có thể vòng tay ôm trọn. Cặp hông rộng và đôi chân dài thẳng tắp. Nhưng điều thu hút nhất chính là cái lồn hồng hào, không một sợi lông, sạch sẽ và căng mọng như cái bánh bao. Hai mép lồn mập mạp đang khép chặt, nhưng vẫn có một chút nước dâm trong suốt rỉ ra, lấp lánh dưới ánh đèn mờ.

"Lồn em đẹp quá Hoa ơi... đẹp hơn vợ chú nhiều..." Hùng thì thầm, ngón tay thô ráp của ông nhẹ nhàng luồn vào khe lồn, vuốt ve hai mép thịt mềm mại.
Hoa rên lên khe khẽ, hai chân cô hơi khép lại rồi lại dang rộng ra như mời gọi. "Chú Hùng... đừng nhìn nữa mà... em ngại quá..."
"Nhưng mà lồn em đẹp thật mà... để chú liếm thử xem có ngọt không..." Hùng cúi xuống, mặt ông chìm vào giữa hai đùi cô.

Mùi lồn Hoa thơm thoang thoảng, chắc hẳn cô đã vệ sinh sạch sẽ và xịt một chút nước hoa vào đó. Hùng há miệng, lưỡi ông chạm vào khe lồn, liếm một đường dài từ dưới lên trên. Vị mằn mặn, hơi chua chua của nước dâm tràn vào đầu lưỡi. Hoa khẽ rùng mình, tay cô nắm lấy ga giường, tiếng rên khe khẽ thoát ra từ môi.
"A... chú liếm lồn em... a... thích quá..." Hoa thở hổn hển.
Hùng không đáp, ông tiếp tục liếm lồn cô một cách say sưa. Lưỡi ông tách hai mép lồn mập mạp ra, chui vào bên trong, liếm dọc theo thành âm đạo đang co bóp. Rồi ông lại rút ra, mút mạnh lên hột le nhỏ xíu đã cương cứng lên từ bao giờ.
"Á á á... chú ơi... sướng quá... đừng mút mạnh thế... em chịu không nổi..." Hoa rên la, người cô cong lên, hai đùi kẹp chặt lấy đầu Hùng.
Hùng càng liếm càng hăng, nước dâm của Hoa trào ra ướt đẫm cả cằm và mép ông. Mùi vị đặc trưng của nữ nhân trẻ tuổi khiến ông như phát cuồng. Đã bao lâu rồi ông chưa được nếm thứ mật ngọt này?

"Lồn em ngon quá... nước dâm ngọt như mật..." Hùng vừa liếm vừa thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào lồn Hoa khiến cô rùng mình liên tục.

"Chú Hùng... ư... liếm nữa đi... em sắp ra rồi..." Hoa rên rỉ, hai tay cô bấu chặt vào ga giường, chân dang rộng hết cỡ để lộ trọn cái lồn đang ướt nhẹp.

Hùng liếm thêm vài cái thật mạnh vào hột le, rồi đột ngột dừng lại. Ông ngước lên nhìn Hoa, miệng vẫn còn dính đầy nước dâm bóng loáng. "Chưa được... chú muốn địt em trước đã..."

Hoa thở hổn hển, đôi mắt long lanh nhìn ông đầy oán trách vì bị dừng lại giữa chừng, nhưng rồi cô nhoẻn miệng cười. "Vậy chú địt em đi... em cũng muốn cặc chú chui vào lồn em lắm rồi..."

Hùng không chần chừ thêm nữa. Ông trườn lên trên người Hoa, hai tay chống xuống nệm, đầu gối tách hai chân cô dang rộng ra. Con cặc đang cương cứng hết cỡ của ông chĩa thẳng vào khe lồn ướt nhẹp. Đầu khấc đỏ tím chạm vào hai mép lồn mập mạp, cảm giác ấm nóng và trơn ướt khiến ông suýt rên lên.

"Nào... để chú đút cu vào lồn em nhé..." Hùng thì thầm, hông ông từ từ ấn tới.

Đầu khấc to đùng từ từ tách hai mép lồn ra. Hoa cắn môi, mắt cô nhìn xuống chỗ hai cơ thể đang nối liền, chứng kiến con cặc của người đàn ông 48 tuổi đang biến mất dần vào bên trong lồn mình. Cảm giác căng đầy, ấm nóng lan tỏa khắp cơ thể.

"Phập..."

Một tiếng kêu nhỏ vang lên khi đầu khấc đã chui trọn vào bên trong. Hùng dừng lại một nhịp, tận hưởng cảm giác lồn Hoa đang siết chặt lấy đầu cặc ông. Nóng quá, chặt quá, ướt quá... khác hẳn với cái lồn lỏng lẻo của vợ ông.

"Chú ơi... vào hết đi... đừng dừng lại mà..." Hoa rên rỉ, hai chân cô quặp lấy hông ông, thúc nhẹ.

Hùng cười khẽ, ông rút ra một chút rồi lại ấn mạnh vào. Lần này, toàn bộ thân cặc dài ngoằng của ông chui tọt vào bên trong lồn Hoa. Tiếng "phập" vang lên lớn hơn, kèm theo là tiếng rên la đầy khoái lạc của Hoa.

"Á á á... cặc chú to quá... lồn em đầy quá..." Hoa thở hổn hển, người cô cong lên như con tôm, hai tay bấu chặt vào lưng Hùng.

Hùng bắt đầu di chuyển. Ông rút cặc ra từ từ, chỉ để lại mỗi đầu khấc bên trong, rồi lại thúc mạnh vào. Mỗi cú thúc đều chạm tới tận cùng sâu nhất trong lồn Hoa, đâm mạnh vào tử cung cô. Tiếng da thịt "bốp bốp" vang lên dồn dập, hòa cùng tiếng rên rỉ và tiếng thở hổn hển của cả hai.

"Lồn mày chặt quá Hoa ơi... ngon hơn vợ tao nhiều... lồn bà ấy vừa lỏng vừa khô, đụ chán lắm..." Hùng vừa địt vừa thì thầm những lời thô tục vào tai Hoa.

"Chú... a... đừng nói về vợ chú lúc này... tập trung địt em đi..." Hoa rên rỉ, nhưng khóe miệng cô lại nhếch lên đầy thỏa mãn khi nghe những lời so sánh ấy.

Hùng địt Hoa ở tư thế truyền giáo được một lúc, rồi ông rút cặc ra, lật người Hoa lại. Cô gái trẻ ngoan ngoãn chống hai tay và đầu gối xuống giường, cặp mông cong vểnh chĩa thẳng về phía ông. Cái lồn hồng hào ướt nhẹp hiện ra trước mắt, hai mép lồn đã sưng đỏ vì bị địt, nước dâm rỉ ra chảy dọc xuống đùi.

"Tư thế này địt sướng lắm con ơi..." Hùng quỳ sau lưng Hoa, một tay nắm lấy cặc, chĩa vào khe lồn, tay kia bóp mạnh cặp mông căng tròn.

"Chú vào đi... em thích bị địt kiểu chó lắm..." Hoa ngoái đầu lại, đôi mắt long lanh đầy dâm dục nhìn ông.

"Phập!"

Lần này Hùng không từ từ nữa. Ông thúc mạnh một cú, toàn bộ con cặc chui tọt vào lồn Hoa từ phía sau. Tư thế này khiến cặc ông vào sâu hơn hẳn, đầu khấc chạm thẳng vào tử cung cô. Hoa rên to lên, hai tay bám chặt vào thành giường.

"Á á á... sâu quá chú ơi... chạm tới tử cung em rồi..." Hoa thở hổn hển.

Hùng bắt đầu địt mạnh bạo hơn. Ông vừa địt vừa cúi xuống, hai tay vòng ra trước bóp mạnh bộ ngực đầy đặn đang lắc lư theo từng nhịp thúc. Núm vú hồng hào cương cứng nằm gọn trong lòng bàn tay ông, ông vê mạnh khiến Hoa càng rên la to hơn.

Tiếng "bốp bốp bốp" vang lên không ngớt. Cặc Hùng ra vào lồn Hoa với tốc độ chóng mặt, nước dâm bắn tung tóe ướt đẫm cả đùi ông và ga giường.

Mồ hôi trên người Hùng túa ra ướt đẫm, từng giọt lăn dài trên trán rồi rơi xuống tấm lưng trần của Hoa. Ông địt như một cỗ máy không biết mệt mỏi, hông ông đập liên hồi vào cặp mông căng tròn của cô gái trẻ. Mỗi cú thúc đều dứt khoát và mạnh bạo, như muốn trút hết bao nhiêu ức chế và khao khát bấy lâu nay vào sâu trong cơ thể cô.

"Cặc chú... a... địt em mạnh quá... lồn em sướng điên lên rồi..." Hoa rên rỉ, giọng cô lạc hẳn đi vì khoái lạc. Đầu cô gục xuống gối, hai tay bấu chặt vào ga giường đến mức trắng bệch cả khớp ngón tay.

Hùng rút cặc ra đột ngột, khiến Hoa giật mình quay lại nhìn ông với ánh mắt hụt hẫng. "Sao chú lại rút ra? Địt em tiếp đi..."

"Nằm ngửa lại đây... chú muốn nhìn mặt mày lúc bị địt..." Hùng thở hổn hển ra lệnh.

Hoa ngoan ngoãn lật người lại, nằm ngửa trên giường. Hùng liền nắm lấy hai cổ chân cô, nhấc bổng lên cao rồi gác lên vai mình. Tư thế này khiến mông Hoa nhấc khỏi mặt giường, cái lồn đang ướt nhẹp chĩa thẳng lên trời, hai mép lồn đỏ hỏn đang hé mở như chờ đợi. Hùng chĩa cặc vào, ấn mạnh một cú thô bạo.

"Phập!"

"Á á á... sâu quá... chú địt sâu quá..." Hoa rú lên, hai mắt cô trợn ngược, miệng há ra không ngớt những tiếng rên la dâm dật.

Hùng bắt đầu địt như máy khoan. Ông gập người Hoa lại làm đôi, hai chân cô vẫn gác trên vai ông, còn ông thì chống hai tay xuống giường, hông thúc liên tục không ngừng nghỉ. Góc độ này khiến cặc ông cọ xát vào điểm G của Hoa liên tục, khiến cô như phát điên lên vì sướng.

"Nước dâm mày nhiều quá Hoa ơi... chảy ướt hết cả đùi chú rồi này..." Hùng vừa địt vừa cúi xuống nhìn chỗ hai cơ thể đang nối liền. Cặc ông ra vào lồn Hoa kéo theo những sợi nước dâm trong suốt, tiếng "nhóp nhép" ướt át vang lên không ngớt.

Hoa không thể đáp lại nổi nữa. Cô chỉ biết rên la, lắc đầu liên tục, tóc tai rũ rượi dính bết vào mặt vì mồ hôi. Bộ ngực đầy đặn của cô lắc lư dữ dội theo từng nhịp thúc mạnh bạo của Hùng, núm vú hồng cương cứng đung đưa trong không khí.

"Thích không con? Thích chú địt mày không?" Hùng gầm gừ, tay ông bóp mạnh vào đùi Hoa.

"Thích... a... thích lắm... chú địt em mạnh nữa đi... địt chết em đi..." Hoa thều thào trong cơn mê dâm.

Hùng càng được thể, ông hạ chân Hoa xuống, dang rộng sang hai bên, rồi nằm đè hẳn lên người cô. Ngực ông áp sát vào ngực cô, hai cơ thể dính chặt lấy nhau qua lớp mồ hôi ướt đẫm. Ông vừa địt vừa hôn ngấu nghiến lên cổ, lên tai, lên môi Hoa. Lưỡi ông liếm dọc theo xương quai xanh, rồi cắn nhẹ vào dái tai cô.

"Lồn mày ngon quá Hoa ơi... chú muốn địt mày mỗi ngày... địt mọi lúc mọi nơi..." Hùng thì thầm những lời dâm dật vào tai cô.

"Em cũng muốn... a... em muốn lúc nào cũng có cặc chú trong lồn em... ư..." Hoa đáp lại, hai tay cô choàng qua cổ ông, móng tay cào nhẹ lên tấm lưng đẫm mồ hôi.

Bỗng Hùng dừng lại. Ông rút cặc ra khỏi lồn Hoa, rồi đứng dậy khỏi giường. Hoa ngơ ngác nhìn ông, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng rồi Hùng nắm lấy tay cô, kéo cô dậy khỏi giường.

"Ra ghế sô-pha... chú muốn thử vài tư thế mới..." Hùng nói, giọng khàn đục.

Hoa cười duyên, ngoan ngoãn đi theo ông đến chiếc ghế sô-pha lớn đặt ở góc phòng. Đây là loại ghế bọc da cao cấp, đủ rộng để làm đủ mọi tư thế. Hùng ngồi xuống ghế, lưng dựa ra sau, con cặc vẫn cương cứng chĩa thẳng lên trời, bóng loáng vì nước dâm của Hoa.

"Ngồi lên đây... tự mày đưa lồn vào cặc chú đi..." Hùng ra lệnh.

Hoa cắn môi, mặt cô đỏ bừng vì ngượng nhưng cũng đầy phấn khích. Cô bước đến, một chân trèo qua người Hùng, đứng ở tư thế hai chân dang hai bên hông ông. Tay cô nắm lấy con cặc đang cương cứng, từ từ ngồi xuống.

Đầu khấc chạm vào khe lồn ướt nhẹp. Hoa thả người xuống từ từ, cảm nhận con cặc đang dần dần biến mất vào sâu bên trong lồn mình. Cô cắn môi thật chặt, hai mắt nhắm nghiền, khuôn mặt đầy vẻ khoái lạc. Khi toàn bộ con cặc đã chui trọn vào lồn, cô mới thở ra một hơi dài, mắt mở ra nhìn Hùng.

"Sâu quá chú ơi... ngồi tư thế này cặc vào sâu tận tử cung em..." Hoa thì thầm.

"Vậy thì tự mày nhấp đi... chú muốn xem mày tự địt chú..." Hùng cười khẽ, hai tay ông đặt lên eo thon của Hoa.

Hoa bắt đầu di chuyển. Cô nhấp lên nhấp xuống, cặp mông cong vểnh đập vào đùi Hùng tạo thành những tiếng "bốp bốp". Bộ ngực đầy đặn của cô nảy lên nảy xuống ngay trước mặt Hùng, khiến ông không thể rời mắt. Ông cúi xuống, há miệng ngậm lấy một bên núm vú hồng, mút mạnh.

"Á... chú đừng mút... nhột quá... a..." Hoa rên lên, nhưng cô vẫn không ngừng nhấp. Ngược lại, cô càng di chuyển nhanh hơn, mạnh hơn, như muốn nuốt chửng con cặc vào sâu trong cơ thể.

Hùng chuyển sang bên ngực còn lại, ông liếm quanh quầng vú hồng, rồi cắn nhẹ vào núm vú khiến Hoa rú lên vì sướng. Tay ông bóp mạnh vào cặp mông cô, cảm nhận từng thớ cơ đang co bóp dưới lòng bàn tay.

"Hoa ơi... mày địt giỏi quá... lồn mày siết chặt cặc chú quá..." Hùng rên rỉ, đầu ông ngả ra sau ghế.

"Cặc chú cũng sướng lắm... nó đang cọ vào tử cung em này..." Hoa thở hổn hển đáp, hông cô vẫn không ngừng di chuyển.

Được một lúc, Hoa bắt đầu mệt, những cú nhấp chậm dần. Hùng nhận ra điều đó, ông liền ôm chặt lấy eo cô, giữ cô nằm im trên người mình, rồi ông bắt đầu thúc hông lên từ dưới. Tư thế này ông hoàn toàn kiểm soát được tốc độ và lực địt.

"Bám vào vai chú đi... để chú địt cho..." Hùng nói.

Hoa choàng hai tay qua vai ông, mặt cô vùi vào cổ ông, hơi thở nóng hổi phả vào tai ông. Hùng ôm chặt lấy eo cô, hông ông thúc lên liên tục, mỗi cú thúc đều dứt khoát và sâu hun hút. Tiếng "bốp bốp bốp" lại vang lên dồn dập trong căn phòng nhỏ.

"Á á á... chú địt sâu quá... em không chịu nổi nữa... em sắp ra rồi..." Hoa bỗng rên to, cả cơ thể cô căng cứng lên.

Hùng cảm nhận được lồn Hoa đột nhiên siết chặt lấy cặc ông, co bóp liên tục. Ông biết cô sắp lên đỉnh, nên càng thúc mạnh hơn, nhanh hơn, không cho cô có cơ hội nghỉ ngơi.

"Ra đi con... ra hết đi... để chú bắn tinh vào lồn mày..." Hùng gầm gừ.

"Á á á á... em ra đây... chú ơi... aaaaa..." Hoa rú lên thất thanh, toàn thân cô run lẩy bẩy như bị điện giật. Lồn cô co bóp dữ dội quanh con cặc, nước dâm ồ ạt trào ra ướt đẫm cả đùi Hùng.

Nhưng Hùng vẫn chưa ra. Ông ngừng thúc vài giây để tận hưởng cảm giác lồn Hoa đang co bóp quanh cặc mình, rồi lại tiếp tục. Ông địt chậm rãi hơn, nhưng mỗi cú thúc đều thật sâu và thật mạnh, kéo dài khoái cảm cho cô.

"Chú chưa ra à... lâu quá..." Hoa thở hổn hển, mặt cô đỏ bừng vì vừa lên đỉnh.

"Chưa... chú muốn địt mày thêm vài tư thế nữa... chưa muốn ra vội..." Hùng cười khẽ. cô đâu biết rằng Hùng lần nào đi chơi gái cùng sếp đều dùng thêm thuốc hỗ trợ, chứ bản lĩnh của ông thì chẳng được bao lâu.

Ông bế Hoa đứng dậy khỏi ghế, vẫn giữ nguyên tư thế cô đang ôm cổ ông, hai chân quặp lấy hông ông. Ông bế cô đi vòng quanh phòng, mỗi bước đi lại là một cú thúc sâu vào lồn cô. Hoa rên rỉ liên tục, móng tay cô bấu chặt vào vai ông.

"Chú khỏe quá... đi kiểu này mà vẫn địt được em..." Hoa thì thầm.

"Tao còn khỏe nhiều... để xem mày chịu được bao lâu..." Hùng thách thức.

Ông bế Hoa đến bức tường kính lớn nhìn ra thành phố về đêm. Ánh đèn neon đủ màu sắc hắt vào phòng, soi sáng hai cơ thể trần truồng đang quấn lấy nhau. Hùng đặt Hoa đứng xuống, xoay người cô lại áp mặt vào tấm kính lạnh ngắt.

"Chống tay vào kính đi... chú muốn địt mày kiểu đứng..." Hùng ra lệnh.
Hoa run rẩy làm theo, hai tay cô áp vào tấm kính lạnh ngắt, cặp mông cong vểnh chĩa về phía Hùng. Bộ ngực đầy đặn của cô ép sát vào mặt kính, tạo thành hai vòng tròn trắng muốt méo mó. Hùng đứng sau lưng cô, một tay nắm lấy hông cô, tay kia nắm lấy con cặc vẫn còn cương cứng, chĩa thẳng vào khe lồn đang ướt nhẹp.

"Nhìn ra ngoài kia đi... để cả thành phố thấy mày bị chú địt..." Hùng thì thầm vào tai Hoa, hơi thở nóng hổi phả vào gáy cô.

Rồi ông ấn mạnh hông tới. "Phập!" Con cặc lại chui tọt vào lồn Hoa từ phía sau. Góc độ này khiến đầu khấc của ông chạm vào một điểm cực kỳ nhạy cảm sâu bên trong, khiến Hoa rú lên thất thanh.

"Á á á... chú ơi... chỗ đó sướng quá... đừng địt mạnh..." Hoa rên rỉ, nhưng hai tay cô vẫn bấu chặt vào kính, mông cô ấn ngược về phía sau như muốn nuốt trọn con cặc vào sâu hơn nữa.

Hùng không thương xót, ông bắt đầu địt mạnh bạo. Hông ông đập liên hồi vào cặp mông căng tròn của Hoa, tạo thành những tiếng "bốp bốp bốp" vang dội khắp căn phòng. Qua tấm kính, ánh đèn thành phố nhấp nháy như đang chứng kiến cảnh dâm dục đang diễn ra, và điều đó càng kích thích Hùng hơn.

"Mày thấy không? Cả thành phố đang nhìn mày bị địt kìa... họ thấy hết bộ ngực mày đang ép vào kính này..." Hùng vừa địt vừa thì thầm những lời dâm dật.

Hoa chỉ biết rên la, cô không thể trả lời nổi. Cảm giác vừa bị địt mạnh bạo vừa bị ép vào tấm kính lạnh ngắt khiến cô như phát điên vì khoái lạc. Nước dâm của cô trào ra ướt đẫm cả hai đùi, chảy dài xuống sàn nhà.

Hùng địt ở tư thế đứng được một lúc, rồi ông nắm lấy eo Hoa, kéo cô ra giữa phòng. Ông ngồi xuống sàn nhà trải thảm dày, kéo Hoa ngồi lên người mình. Nhưng lần này, Hoa ngồi quay lưng về phía ông, tựa lưng vào ngực ông.

"Ngồi kiểu này cặc vào sâu lắm đấy..." Hùng thì thầm.

Hoa không trả lời, cô chỉ cắn môi, tay nắm lấy con cặc của ông, từ từ hạ người xuống. Cảm giác cặc chui vào lồn ở tư thế này thật sự khác biệt, nó cọ xát vào thành trước âm đạo, chạm đến những điểm mà các tư thế khác không chạm tới được.

"Hư... a... chú ơi... tư thế này lạ quá... sướng quá..." Hoa rên rỉ, đầu cô ngả ra sau tựa vào vai Hùng.

Hùng ôm lấy eo cô, hông ông thúc lên từ dưới. Tay ông vòng ra trước, bóp mạnh vào bộ ngực đầy đặn đang lắc lư theo từng cú thúc. Ngón tay ông vê mạnh hai núm vú hồng đã cương cứng từ lâu, khiến Hoa càng thêm rên la.

"Bộ ngực mày đẹp quá Hoa ơi..." Hùng thì thầm, môi ông hôn lên cổ, lên vai Hoa.

"Cặc chú cũng sướng lắm... nó đang ngoáy trong lồn em này... a..." Hoa thở hổn hển đáp.

Được một lúc, Hùng lại thay đổi tư thế. Ông đẩy Hoa nằm sấp xuống sàn thảm, kê một chiếc gối dưới bụng cô để nâng mông cô lên cao. Tư thế này khiến cái lồn đang ướt nhẹp chĩa thẳng lên trời, hai mép lồn đỏ hỏn hé mở như mời gọi. Hùng quỳ giữa hai chân cô, chĩa cặc vào rồi lại thúc mạnh.

"Phập!"

"Ư... ư..." Lần này Hoa không rên to nữa, cô chỉ ú ớ trong cổ họng, mặt vùi vào thảm. Cô đã bị địt đến mức gần như kiệt sức, nhưng khoái cảm vẫn không ngừng dâng trào.

Hùng địt chậm rãi nhưng cực kỳ sâu. Ông muốn tận hưởng từng giây phút cuối cùng trước khi bắn tinh. Mỗi cú thúc ông đều đâm thật sâu, giữ lại vài giây để cảm nhận lồn Hoa siết chặt lấy cặc ông, rồi mới rút ra từ từ.

"Lồn mày vẫn siết chặt quá...chú địt mãi không chán..." Hùng thở hổn hển.

"Chú ơi... em không chịu nổi nữa rồi... chú ra đi... em muốn có tinh của chú..." Hoa thều thào.

Nghe câu nói ấy, Hùng như được tiếp thêm sức mạnh. Ông nắm lấy hai hông Hoa, bắt đầu địt như vũ bão. Tiếng "bốp bốp bốp" vang lên dồn dập như súng máy, hòa cùng tiếng thở hổn hển và tiếng rên rỉ của cả hai. Mồ hôi trên người ông văng tung tóe, rơi lên tấm lưng trần của Hoa.

"Chú sắp ra rồi... Hoa ơi... chú sắp bắn tinh vào lồn mày rồi..." Hùng gầm gừ, giọng khàn đục.

"Ra đi chú... bắn hết vào trong em... em muốn có thai với chú... a..." Hoa rên rỉ đáp.

Những lời dâm dật ấy như ngòi nổ cuối cùng. Hùng địt thêm vài cú thật mạnh, thật sâu, rồi ông gục hẳn người xuống, nằm đè lên lưng Hoa, hông ông áp sát vào mông cô.

"Anh ra đây... a... a... a..." Hùng rên to, toàn thân ông cứng đơ.

Những tia tinh trùng đầu tiên bắn mạnh từ đầu khấc, xịt thẳng vào sâu trong tử cung Hoa. Cảm giác nóng hổi và đặc quánh của tinh dịch tràn vào bên trong khiến Hoa run lẩy bẩy, lồn cô co bóp dữ dội như muốn hút cạn từng giọt tinh cuối cùng của ông.

Hùng vẫn nằm im trên người Hoa, con cặc vẫn cắm sâu trong lồn cô, co giật từng nhịp khi những đợt tinh cuối cùng được bơm vào. Ông thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Hoa nằm dưới thân ông, cũng thở không ra hơi. Cô vừa lên đỉnh lần thứ hai khi Hùng bắn tinh vào trong, toàn thân cô như tan chảy ra thành nước. Lồn cô vẫn co bóp nhẹ quanh con cặc đã bắt đầu xìu xuống, như muốn giữ chặt lấy nó ở bên trong.

Một lúc lâu sau, Hùng mới từ từ rút cặc ra khỏi lồn Hoa. Tiếng "bộp" nhỏ vang lên khi đầu khấc rời khỏi mép lồn sưng đỏ. Ngay lập tức, một dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh từ từ trào ra từ khe lồn, chảy dài xuống đùi cô, thấm vào tấm thảm dày.

Hùng lăn người nằm ngửa bên cạnh Hoa, thở hổn hển. Mắt ông nhìn lên trần nhà, trong đầu vẫn còn quay cuồng vì khoái cảm. Đã bao lâu rồi ông chưa được trải qua cảm giác tuyệt vời như thế này? Với vợ ông, bà Yến, ngày xưa thật tuyệt vời, nhưng bây giờ ông đã tìm thấy thứ khoái cảm khác là Hoa, cô gái trẻ này đã cho ông những trải nghiệm mà ông chưa từng có.

Hoa cũng nằm im, thở nhẹ. Mặt cô đỏ bừng, tóc tai rũ rượi, nhưng khóe miệng vẫn nở nụ cười thỏa mãn. Cô từ từ nhỏm dậy, cúi xuống nhìn dòng tinh dịch đang chảy ra từ lồn mình, rồi quay sang nhìn Hùng với ánh mắt long lanh.

"Chú Hùng... chú ra nhiều quá... tinh chảy hết ra ngoài này rồi..." Hoa thì thầm, tay cô đưa xuống, ngón tay nhẹ nhàng vuốt dọc khe lồn, hứng lấy một ít tinh dịch rồi đưa lên miệng liếm sạch.

Hùng nhìn cảnh tượng ấy, con cặc vừa mới xìu xuống của ông lại giật giật như muốn cương lên lần nữa. Nhưng ông biết tác dụng của thuốc đã hết, mình cũng đã kiệt sức, ít nhất là trong lúc này. Ông cười khẽ, tay với lấy bao thuốc lá trên bàn.

"Lần sau chú lại gọi em nhé Hoa..." Hùng nói, giọng vẫn còn khàn đục.

"Dạ... lúc nào chú cần cứ gọi em..." Hoa cười duyên, cô nằm xuống bên cạnh ông, đầu tựa vào ngực ông, tay nghịch nghịch những sợi lông ngực đã điểm bạc.

Hùng rít một hơi thuốc dài, khói trắng bay lên quẩn quanh trong căn phòng nhỏ. Ông nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố vẫn nhấp nháy, nhưng trong lòng ông lại dâng lên một cảm giác trống rỗng. Dù vừa trải qua khoái cảm tột đỉnh, nhưng sâu thẳm trong lòng, ông vẫn cảm thấy thiếu vắng một thứ gì đó. Ông đâu biết rằng tính mạng của thằng con trai mình đang chẳng khác nào ngọn nến trước gió.
 
Sửa lần cuối:
Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác giả: Saclangno1zzz

Chương 29 – Mầm non chớm nở sau cơn mưa

Tại khu biệt thự ở ngoại ô hẻo lánh, trận chiến giữa Minh và bọn côn đồ đã đi đến hồi kết.

Tên đàn em đã lăm lăm con dao tiến về phía Yến. Cô ngồi đó, lưng dựa vào gốc cây cổ thụ, đôi mắt long lanh mở to đầy hoảng sợ. Cô nhìn thấy lưỡi dao sáng loáng dưới ánh chớp, nhìn thấy khuôn mặt hung ác của tên đàn em đang tiến lại gần. Cô muốn đứng dậy, muốn chạy trốn, nhưng đôi chân cô không còn chút sức lực nào. Thuốc kích dục vẫn còn trong người cô, khiến cơ thể cô rã rời và không thể cử động.

Tên đàn em lao tới, vung dao đâm thẳng vào đầu Yến. Cô hốt hoảng nghiêng người sang một bên, và lưỡi dao sượt qua lọn tóc cô, cắm sâu vào thân cây cổ thụ với một tiếng "rắc" khô khốc. Tên đàn em giật mạnh con dao, nhưng nó đã bị mắc kẹt trong thớ gỗ, nhất thời không thể rút ra được.

Yến thấy vậy, cố gắng lấy hết sức lực còn lại, đưa hai tay đẩy mạnh vào người tên đàn em. Cú đẩy yếu ớt ấy chỉ khiến hắn loạng choạng một chút, nhưng cũng đủ để hắn mất thăng bằng trong giây lát. Hắn tức giận, vung tay tát mạnh vào mặt Yến một cái một cái tát đau điếng khiến cô ngã ngửa ra sau, đầu đập vào thân cây, máu từ khóe miệng rỉ ra.

"Con đĩ! Mày dám đẩy tao à?" Hắn gầm lên, rồi dồn sức rút mạnh con dao ra khỏi thân cây. Lưỡi dao bật ra với một tiếng "xoẹt", và hắn quay lại, giơ cao con dao, chuẩn bị đâm xuống.

Nhưng đúng lúc đó, hắn nghe thấy một tiếng hét thảm khốc vang lên phía sau.

Hắn quay lại, và nhìn thấy cảnh tượng khiến tim hắn như ngừng đập. Đại ca của hắn gã đầu trọc tên Lai đang nằm bất động dưới đất, máu me đầy mặt. Còn thằng ranh con đeo khẩu trang kia dù đã bị thương đầy mình, dù máu đang chảy ròng ròng từ vai, từ lưng, từ ngực vẫn đang lao về phía hắn với đôi mắt đỏ ngầu như một con thú hoang bị thương.

Minh đã phải trải qua một trận chiến khốc liệt với gã đầu trọc để có thể tới được đây. Khi thấy tên đàn em lao về phía mẹ, cậu đã phát điên lên. Cậu không còn nghĩ được gì nữa không còn nghĩ về vết thương, không còn nghĩ về sự mệt mỏi, không còn nghĩ về cái chết. Tất cả những gì còn lại trong tâm trí cậu là một mệnh lệnh duy nhất: bảo vệ mẹ.

Gã đầu trọc đứng chắn trước mặt cậu, vung dao chém tới tấp. Nhưng Minh không còn né tránh nữa. Cậu lao thẳng vào gã, chấp nhận đổi thương tích để có thể hạ gục gã nhanh nhất. Gã chém trúng tay cậu cậu không né. Gã đâm vào sườn cậu cậu không né. Cậu chỉ biết lao tới, vung dao, và chém mạnh vào ngực gã.

Lưỡi dao của cậu cắt sâu vào ngực gã đầu trọc, để lại một vết thương dài và sâu. Gã hét lên đau đớn, máu phun ra ướt đẫm cả người. Nhưng gã vẫn chưa chịu ngã. Gã vung dao chém trả, nhưng Minh đã né được chỉ bị sượt qua phần tay. Cậu dồn toàn bộ sức lực cuối cùng vào chân phải, tung ra một cú đá mạnh vào đùi gã.

"Rắc!"

Xương đùi của gã gãy vụn dưới cú đá. Gã khuỵu xuống, miệng hét lên đau đớn. Nhưng gã vẫn cố gắng vung dao chém vào chân cậu. Minh lùi lại, dẫm mạnh chân xuống, đè lên con dao của gã, khiến nó bị kẹt dưới đế giày cậu. Rồi cậu dùng chân kia tung ra một cú đá thẳng vào mặt gã.

Cú đá trúng đích. Đầu gã nảy ngược về phía sau, máu từ mũi và miệng phun ra. Gã đổ gục xuống, bất tỉnh.

Minh không dừng lại dù chỉ một giây. Cậu bỏ mặc cơn đau đớn đang giày vò cơ thể mình, bỏ mặc máu đang chảy ròng ròng từ những vết thương, và lao nhanh về phía mẹ.

Tên đàn em nhìn thấy Minh đang lao về phía mình, đôi mắt cậu đỏ ngầu như máu, và hắn hoảng sợ thực sự. Hắn không còn thời gian để suy nghĩ nữa. Hắn giơ cao con dao, và đâm mạnh xuống Yến.

Yến nhìn thấy lưỡi dao đang lao xuống mình. Thời gian như chậm lại trong khoảnh khắc ấy. Cô nhìn thấy từng chi tiết ánh sáng lóe lên từ lưỡi dao, những giọt nước mưa bắn tung tóe xung quanh nó, khuôn mặt hung ác của tên đàn em. Và cô nghĩ: "Chẳng lẽ mình phải chết ở đây rồi sao?"

Nhưng rồi, một bóng hình lao tới, che chắn trước mặt cô.

"Phập!"

Một tiếng động khô khốc và ghê rợn vang lên. Lưỡi dao đâm sâu vào da thịt.

Nhưng đó không phải là da thịt của Yến.

Minh đã lao tới kịp. Cậu đã đứng chắn trước mặt mẹ, và lưỡi dao thứ đáng lẽ phải cắm vào cơ thể cô đã đâm sâu vào bụng cậu.

Máu tươi trào ra, nhuộm đỏ cả lưỡi dao và bàn tay của tên đàn em. Minh đứng im trong giây lát, đôi mắt mở to, miệng há ra, máu từ khóe miệng bắt đầu chảy xuống. Rồi cậu từ từ khuỵu xuống.

Tên đàn em bàng hoàng rút tay ra khỏi con dao. Hắn không ngờ lại đâm trúng Minh. Hắn định rút con dao ra để đâm thêm phát nữa, nhưng đúng lúc đó, một luồng ánh sáng mạnh rọi thẳng vào mặt hắn.

"Đứng im! Cảnh sát đây! Bỏ vũ khí xuống ngay!"

Tiếng còi xe cảnh sát hú vang, tiếng bước chân dồn dập lao tới. Hắn hoảng hồn, buông tay ra khỏi con dao, rồi quay người lao nhanh vào bóng tối phía sau khu trang trại. Một người cảnh sát lập tức đuổi theo.

Nhi chạy theo hai chú cảnh sát, và khi cô nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cô như chết lặng. Mẹ cô đang ngồi dưới gốc cây, quần áo xộc xệch, trên người chỉ còn chiếc áo khoác ngoài của anh trai che đậy. Còn anh trai cô, Minh đang nằm gục trên đùi mẹ, lưng áo rách tả tơi, khắp người đầy máu, và một con dao vẫn còn cắm sâu trong bụng cậu.

"Anh Minh! Mẹ!" Nhi gào lên, lao tới chỗ họ.

Yến ôm lấy Minh trong lòng, đôi tay cô run rẩy đặt lên vết thương ở bụng cậu, cố gắng cầm máu. Nhưng máu vẫn không ngừng chảy nó thấm qua kẽ tay cô, nhuộm đỏ cả chiếc váy và nền gạch dưới chân. Hai tay Minh buông thõng, vô lực, đôi mắt cậu giờ đây đã mất đi vẻ sắc lạnh thường ngày đang nhìn cô với một ánh mắt yếu ớt, như ngọn nến trước gió, sắp tàn lụi bất cứ lúc nào.

"Minh... Minh ơi... con mau nhìn mẹ... con cố lên... con đừng làm mẹ sợ..." Yến nghẹn ngào, nước mắt dàn dụa trên gương mặt. Cô không còn quan tâm đến việc Nhi đang ở đây, không còn quan tâm đến việc cảnh sát đang ở đây. Cô chỉ biết rằng con trai cô đứa con mà cô đã cố gắng đẩy ra xa, đứa con đã lao vào hang sói để cứu cô đang nằm trong lòng cô, máu me đầy mình, và có thể sẽ chết.

Minh nhìn mẹ, đôi mắt cậu đã bắt đầu mờ đi vì mất máu. Nhưng cậu vẫn cố gắng đưa tay lên bàn tay run rẩy, yếu ớt, đầy máu và nhẹ nhàng gạt đi những giọt nước mắt trên gò má cô. Bây giờ mưa đã ngừng, chỉ còn lại những giọt nước đọng trên lá cây thỉnh thoảng rơi xuống. Khuôn mặt cậu nhợt nhạt, đôi môi khô nẻ và đầy máu, nhưng ánh mắt cậu vẫn ánh lên một tia sáng dịu dàng khi nhìn cô.

"Mẹ... mẹ không sao... con yên tâm rồi..." Cậu thì thầm, giọng thoi thóp, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua.

"Không! Con đừng nói thế! Con cố lên! Cấp cứu sắp tới rồi! Con đừng bỏ mẹ!" Yến hốt hoảng, nước mắt rơi không ngừng. Cô siết chặt lấy tay cậu, như sợ rằng nếu cô buông ra, cậu sẽ tan biến mất.

Minh nhìn mẹ, đôi môi mấp máy, giọng cậu nhỏ dần, như ngọn nến sắp tắt: "Con... yêu... mẹ..."

Yến sững sờ. Cô nhìn con trai mình đứa con mà cô đã sinh ra, đã nuôi nấng, đã dạy dỗ, và cũng là người đàn ông đã cho cô những khoái cảm và tình yêu chưa từng có. Và trong khoảnh khắc ấy, mọi rào cản, mọi tội lỗi, mọi dằn vặt trong lòng cô đều tan biến hết. Chỉ còn lại tình yêu, tình yêu của một người đàn bà dành cho người đàn ông đã sẵn sàng hy sinh mạng sống vì cô.

Rồi hai tay Minh buông thõng xuống. Đầu cậu gục vào ngực mẹ, và cậu nhắm mắt lại.

"Không! Minh! Con ơi! Con đừng bỏ mẹ! Minh!" Yến gào lên, tiếng khóc xé lòng vang vọng trong màn đêm yên tĩnh. Cô ôm chặt lấy cậu, lắc mạnh, như muốn đánh thức cậu dậy. Nhưng cậu không cử động nữa. Cậu nằm im trong lòng cô, máu vẫn chảy, hơi thở yếu ớt như sợi chỉ mảnh sắp đứt.

Nhi lao tới, quỳ xuống bên cạnh mẹ và anh trai. Cô ôm lấy cả hai, nước mắt trào ra như mưa. "Anh Minh! Anh ơi! Anh đừng làm em sợ! Anh tỉnh dậy đi! Mẹ ơi... anh Minh..."

Người cảnh sát còn lại sau khi gọi cấp cứu chạy tới chỗ họ. Ông nhìn thấy cảnh tượng trước mắt một người mẹ đang ôm đứa con trai đầy máu trong lòng, một cô gái trẻ đang khóc nức nở bên cạnh và lòng ông cũng quặn thắt. Ông cúi xuống, nhẹ nhàng kiểm tra mạch đập của Minh, rồi nói: "Cậu ấy vẫn còn thở. Cấp cứu đang trên đường tới. Cô cố gắng giữ cậu ấy tỉnh táo."

Yến nghe vậy, như vớ được một tia hy vọng mong manh. Cô cúi xuống, áp mặt mình vào mặt Minh, thì thầm vào tai cậu: "Con ơi... cố lên... mẹ ở đây... mẹ không đi đâu hết... con đừng bỏ mẹ... con ơi..."

Nhi ngồi bên cạnh, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của anh trai, nước mắt vẫn không ngừng rơi. Cô không hiểu hết những gì đang xảy ra, nhưng cô biết rằng anh trai cô người anh mà cô yêu quý đang ở giữa lằn ranh sinh tử. Và cô sợ rằng mình sẽ mất anh mãi mãi.

Đằng xa, tiếng còi xe cấp cứu bắt đầu vang lên, ngày càng gần hơn. Ánh đèn nhấp nháy đỏ và xanh từ xe cứu thương hắt lên những tán cây ướt nước, tạo thành những mảng sáng kỳ dị trong màn đêm. Mưa đã tạnh hẳn, chỉ còn lại những giọt nước đọng trên lá thỉnh thoảng rơi xuống, như những giọt nước mắt của trời cao đang khóc thương cho số phận của con người.
 
Tên truyện: Ép mẹ làm tình
Tác giả: Saclangno1zzz

Chương 30 – Bên Kia Lằn Ranh Sinh Tử

Tiếng còi xe cấp cứu hú vang trong màn đêm, nhưng không chỉ có một chiếc. Cùng với xe cứu thương, còn có thêm hai chiếc xe cảnh sát nữa lao tới, đèn nhấp nháy đỏ và xanh quét qua những tán cây ướt nước, tạo thành những mảng sáng kỳ dị trên nền trời đen kịt. Bánh xe nghiến trên mặt đường nhựa ướt sũng, bắn tung những vệt nước lên cao, rồi dừng lại ngay trước cổng khu trang trại.

Người cảnh sát tên Tuấn người vừa gọi cấp cứu chưa đầy ba phút trước nhíu mày đầy nghi hoặc. Anh mới chỉ gọi xe cấp cứu thôi, và theo lẽ thường, xe cấp cứu không thể nào tới nhanh như vậy được. Hơn nữa, tại sao lại có cả xe cảnh sát đi cùng? Anh không hề gọi thêm đồng nghiệp nào khác.

Cánh cửa chiếc xe cảnh sát đầu tiên mở ra, và một người đàn ông trung niên bước xuống. Ông ta mặc bộ quân phục chỉnh tề, trên vai là quân hàm đại tá sáng loáng dưới ánh đèn xe, khuôn mặt vuông vức đầy vẻ uy nghiêm và quyền lực. Mái tóc đã điểm bạc, nhưng đôi mắt ông vẫn sắc lẹm như chim ưng, quét một lượt khắp hiện trường từ những tên côn đồ đang nằm rên rỉ dưới đất, đến vũng máu loang lổ trên nền gạch, và cuối cùng là dừng lại ở hình ảnh một người mẹ đang ôm đứa con trai đầy máu trong lòng.

Bên cạnh ông, một thanh niên trẻ tuổi bước xuống Quang, bạn thân của Minh. Cậu ta mặc bộ đồ vội vàng, áo sơ mi còn chưa kịp cài hết cúc, mái tóc rối bù vì gió mưa. Nhưng điều đáng chú ý nhất là đôi mắt cậu ta đôi mắt mở to đầy hoảng hốt và đau đớn khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

"Minh! Địt mẹ! Minh!" Quang hét lên, lao nhanh về phía bạn mình. Cậu ta quỳ xuống bên cạnh Yến và Nhi, nhìn thấy Minh đang nằm im trong lòng mẹ, khắp người đầy máu, một con dao vẫn còn cắm trong bụng, và khuôn mặt cậu nhợt nhạt như tờ giấy trắng.

Quang đau lòng, nước mắt trào ra nơi khóe mi. Cậu ta quay sang người đàn ông trung niên chú Chiến, người nhà của cậu làm trên bộ, một người có quyền lực và địa vị cao và nói, giọng run rẩy nhưng đầy phẫn nộ: "Chú Chiến! Bạn cháu bị bọn thành phần này đánh gần chết rồi! Chú phải đòi lại công đạo cho chúng cháu!"

Chú Chiến nhìn thằng cháu của mình, đứa cháu mà ông vẫn biết là một thanh niên cứng cỏi, ít khi nào thể hiện cảm xúc ra bên ngoài. Lần đầu tiên ông thấy nó thất thố như vậy. Điều đó khiến ông hiểu rằng sự việc này nghiêm trọng hơn ông tưởng rất nhiều. Ông gật đầu, đặt tay lên vai Quang trấn an, rồi quay sang nhìn hiện trường.

Đúng lúc đó, ông nhìn thấy Tuấn người cảnh sát trực ban ở đồn địa phương đang đứng gần đó với vẻ mặt đầy ngạc nhiên và bối rối.

"Tuấn! Cậu ở đây à?" Chú Chiến lên tiếng, giọng đầy quyền uy.

Tuấn giật mình, vội vàng chạy tới, đứng nghiêm chào. "Thủ trưởng! Chào thủ trưởng ạ! Chúng tôi nhận được tin báo từ cô bé này..." Anh ta chỉ về phía Nhi cô bé vẫn đang ngồi ôm anh trai, nước mắt đầm đìa trên mặt. "...nên đã tới đây ngay lập tức. Không ngờ lại gặp thủ trưởng ở đây ạ."

Chú Chiến gật đầu, rồi quay sang nhìn khung cảnh xung quanh. Ông thấy những tên côn đồ nằm rên rỉ dưới đất, thấy vũng máu loang lổ, thấy con dao còn cắm trong bụng Minh, và ông hiểu rằng nơi này vừa xảy ra một trận chiến khốc liệt. Ông quay sang ra lệnh cho Tuấn và những người đi cùng: "Anh đưa quân vào trong, bắt hết tất cả những kẻ còn lại trong căn biệt thự. Không được để sót một tên nào. Nhớ thu thập đầy đủ bằng chứng. Đây là mệnh lệnh."

"Rõ, thủ trưởng!" Tuấn đáp, rồi nhanh chóng dẫn theo mấy người cảnh sát lao vào trong căn biệt thự. Họ tìm thấy Trung vẫn đang nằm như con chó chết trên sàn phòng bao, hai bàn tay sưng vù tím tái. Họ tìm thấy Huyền vẫn đang nằm trên ghế sofa, cơ thể quằn quại vì thuốc kích dục chưa tan hết. Và họ tìm thấy những tên đàn em khác đang nằm rên rỉ khắp nơi, từ phòng bao đến hành lang, từ cầu thang đến sân trước.

Trong khi đó, các nhân viên y tế từ xe cấp cứu đã nhanh chóng tiếp cận Minh. Họ nhẹ nhàng gỡ tay Yến ra khỏi người cậu, đặt cậu lên cáng, và bắt đầu sơ cứu ngay tại chỗ băng bó những vết thương đang chảy máu, cố định con dao trong bụng cậu để tránh gây thêm tổn thương khi di chuyển, và truyền dịch để bù lại lượng máu đã mất.

Yến không rời mắt khỏi con trai mình dù chỉ một giây. Khi họ đặt Minh lên cáng và đẩy vào xe cấp cứu, cô cũng leo lên theo, ngồi bên cạnh cậu, tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt và đầy máu của cậu. Cô không buông ra. Cô sợ rằng nếu cô buông ra, cậu sẽ tan biến mất.

Nhi cũng leo lên xe, ngồi ở góc đối diện, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, nước mắt vẫn không ngừng chảy. Cô bé không nói gì, chỉ lặng lẽ cầu nguyện cho anh trai mình. Cô không hiểu hết những gì đã xảy ra đêm nay, nhưng cô biết rằng anh trai cô đã suýt chết để cứu mẹ. Và cô biết rằng nếu mất anh, cô sẽ không thể sống nổi.

Trên xe cấp cứu, Yến nắm chặt tay Minh, nước mắt lã chã rơi không ngừng. Đêm nay cô đã khóc không biết bao nhiêu từ lúc bị Trung sờ soạng trong phòng bao, đến lúc Minh xuất hiện như một vị cứu tinh, đến lúc nhìn thấy cậu bị đâm trước mặt mình. Và bây giờ, khi ngồi bên cạnh cậu trên xe cấp cứu, cô vẫn khóc. Cô khóc vì đau đớn, vì sợ hãi, vì tội lỗi, và vì một thứ tình cảm mãnh liệt mà cô không dám gọi tên.

Cô nhìn xuống bàn tay mình bàn tay đã nhuốm đầy máu của con trai cô. Máu của cậu thứ máu đã chảy ra để bảo vệ cô. Cô nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của cậu, đôi mắt nhắm nghiền, đôi môi khô nẻ và đầy máu, và lòng cô quặn đau như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim cô.

"Con ơi... cố lên... mẹ ở đây... mẹ không đi đâu hết... con đừng bỏ mẹ..." Cô thì thầm, giọng nghẹn ngào, nước mắt rơi xuống bàn tay cậu.

Cô nghĩ về tất cả những gì đã xảy ra trong những ngày qua. Cô đã cố gắng đẩy cậu ra xa. Cô đã nói rằng họ không thể tiếp tục mối quan hệ sai trái đó nữa. Cô đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ không bao giờ để cậu chạm vào mình nữa. Nhưng giờ đây, khi cậu đang nằm giữa lằn ranh sinh tử, tất cả những rào cản ấy đều tan biến hết. Cô không còn quan tâm đến đúng sai, đến tội lỗi, đến luân thường đạo lý nữa. Cô chỉ biết rằng cô yêu cậu, yêu đứa con trai mà cô đã sinh ra, yêu người đàn ông đã sẵn sàng hy sinh mạng sống vì cô.

"Sau này có phải trả giá thế nào, mẹ cũng nguyện lòng. Kể cả thân xác này có cho con... mẹ cũng cam tâm tình nguyện." Cô thì thầm trong lòng, như một lời thề nguyện với chính mình và với cậu.

Xe cấp cứu lao nhanh về phía bệnh viện trung tâm thành phố. Quang người đã gọi điện cho trưởng khoa và giám đốc bệnh viện tốt nhất thành phố đã sắp xếp mọi thứ từ trước. Khi xe cấp cứu tới nơi, một đội ngũ bác sĩ và y tá giỏi nhất đã đứng sẵn ở cửa khoa cấp cứu, sẵn sàng tiếp nhận bệnh nhân.

Minh được đẩy thẳng vào phòng cấp cứu. Cánh cửa phòng cấp cứu đóng sập lại, ngăn cách cậu với thế giới bên ngoài. Trên cánh cửa, tấm biển "Đang phẫu thuật" bật sáng màu đỏ, như một lời nhắc nhở về sự mong manh của sinh mạng.

Yến đứng bên ngoài, hai tay vẫn còn dính đầy máu của con trai, đôi mắt long lanh sưng húp vì khóc, cơ thể rã rời vì kiệt sức và vì tàn dư của thuốc kích dục vẫn còn trong người. Một nữ y tá tiến lại gần, nhẹ nhàng nói: "Chị ơi, chị cũng bị thương rồi. Để tôi đưa chị đi băng bó vết thương và kiểm tra sức khỏe nhé."

Yến lắc đầu, mắt vẫn dán chặt vào cánh cửa phòng cấp cứu. "Không. Tôi phải ở đây. Tôi phải đợi con tôi."

"Nhưng chị ơi, chị đang bị thương và trong người còn có chất kích thích. Chị cần được kiểm tra và điều trị ngay. Nếu không sẽ nguy hiểm đến sức khỏe của chị đấy ạ." Nữ y tá kiên trì thuyết phục.

Quang bước tới, đặt tay lên vai Yến, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy trấn an: "Bác gái ơi, bác cứ đi đi. Cháu là bạn thân của Minh, cháu sẽ ở đây túc trực suốt. Có gì cháu sẽ báo ngay cho bác. Bác cần phải giữ sức khỏe, không thì Minh nó tỉnh dậy sẽ trách cháu mất."

Yến nhìn Quang, cậu thanh niên trẻ tuổi với đôi mắt chân thành và giọng nói ấm áp. Cô biết cậu ta là bạn thân của Minh. Cô đã nghe Minh nhắc đến Quang vài lần. Và cô biết rằng mình có thể tin tưởng cậu ta. Cô khẽ gật đầu, rồi để mặc cho nữ y tá dìu mình đi về phía phòng khám.

Trước khi đi, cô quay lại nhìn Nhi con gái cô đang ngồi trên ghế chờ, hai mắt đỏ hoe, khuôn mặt đầy nước mắt. "Nhi... con ở lại đây với anh Quang nhé. Mẹ đi một lát rồi về ngay."

Nhi gật đầu, không nói gì. Cô bé đã khóc hết nước mắt rồi. Bây giờ cô chỉ còn biết ngồi im, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng cấp cứu, và cầu nguyện.

Quang ngồi xuống bên cạnh Nhi, đặt tay lên vai cô bé an ủi. Nhưng trong lòng cậu cũng đang thấp thỏm không yên. Cậu tự trách mình đã tới quá muộn. Lẽ ra cậu phải tới sớm hơn. Lẽ ra cậu không nên mải mê với bữa tiệc sinh nhật của bạn gái. Nếu cậu tới sớm hơn, có lẽ Minh đã không bị thương nặng như thế này.

Nhưng cậu cũng biết rằng Minh đã dặn cậu nếu sau chín giờ không thấy gì thì mới phải tới. Và cậu đã tới ngay khi nhận được tín hiệu. Chỉ là mọi chuyện đã diễn ra quá nhanh.

Một lúc sau, Yến quay trở lại. Cô đã được băng bó vết thương trên mặt và cổ tay, và được truyền dịch để giải độc thuốc kích dục trong người. Nhưng cô vẫn không chịu nằm nghỉ như lời bác sĩ dặn. Cô vẫn quay trở lại đây trước cánh cửa phòng cấp cứu để chờ đợi con trai mình.

Cô ngồi xuống bên cạnh Nhi, ôm con gái vào lòng. Cô bé gục đầu vào vai mẹ, nước mắt lại lặng lẽ chảy ra. Quang ngồi bên cạnh, im lặng, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa phòng cấp cứu.

Thời gian trôi qua chậm chạp như thể từng giây từng phút đều bị kéo dài ra vô tận. Một giờ. Hai giờ. Ba giờ. Bốn giờ. Năm giờ. Nhi đã gục xuống ghế, ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Yến cũng đã thiếp đi, đầu tựa vào tường, nhưng tay cô vẫn nắm chặt lấy tay con gái.

Chỉ còn Quang vẫn ngồi đó, mắt vẫn không rời khỏi cánh cửa phòng cấp cứu. Cậu không ngủ được. Cậu không thể ngủ được khi bạn mình đang ở trong kia, giữa lằn ranh sinh tử.

Cuối cùng, sau năm giờ phẫu thuật căng thẳng, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Một vị bác sĩ lớn tuổi bước ra, khuôn mặt đầm đìa mồ hôi, đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên một tia sáng nhẹ nhõm.

Yến bật tỉnh ngay khi nghe thấy tiếng cửa mở. Cô lao tới, nắm lấy tay vị bác sĩ, giọng run rẩy: "Bác sĩ! Con trai tôi... con trai tôi sao rồi?"

Vị bác sĩ nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, rồi nói, giọng trầm ổn và đầy trấn an: "Chị bình tĩnh đi. Thật sự là quá may mắn. Vết thương trí mạng đâm lệch thận chỉ chệch một chút nữa thôi là chúng tôi không cứu nổi rồi. Chị yên tâm, con trai chị đã thoát khỏi cơn nguy kịch rồi."

Yến nghe vậy, nước mắt lại trào ra nhưng lần này là nước mắt của niềm vui và sự nhẹ nhõm. Cô ôm lấy tay bác sĩ, nghẹn ngào: "Cảm ơn bác sĩ... cảm ơn bác sĩ..."

Vị bác sĩ tiếp tục: "Nhưng chị cần phải biết rằng, trên người cậu ấy có hơn mười vết thương dài, mất máu rất nhiều. May mà có cậu Quang đây đã kịp thời mua máu từ bên khác chuyển về, chứ không thì cậu ấy đã không giữ được mạng rồi. Cậu ấy cần phải được theo dõi thêm một thời gian nữa, nhưng tôi tin là cậu ấy sẽ hồi phục."

Yến quay sang nhìn Quang, đôi mắt đẫm lệ đầy biết ơn. Cô nắm lấy tay cậu ta, giọng run rẩy: "Cảm ơn cháu... cảm ơn cháu rất nhiều..."

Quang lắc đầu, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy chân thành: "Bác đừng nói thế. Đây là điều cháu nên làm mà. Ngày xưa Minh cũng không quản nguy hiểm tính mạng để cứu cháu. Cháu chỉ đang trả ơn thôi ạ."

Yến bật khóc nức nở. Cô nhớ lại những cuộc gọi cho Hùng chồng cô suốt đêm nay mà không được. Cô đã gọi cả trăm cuộc, nhưng ông không bắt máy. Trong lúc cô và con trai cần ông nhất, ông lại không ở đó. Ông đang ở đâu? Đang làm gì? Có biết rằng con trai ông suýt chết không?

Nếu không có Quang người bạn thân mà Minh đã từng cứu mạng thì có lẽ cậu đã không qua khỏi. Và cô sẽ mất cậu mãi mãi.

Nghĩ đến đó, cô lại càng khóc nhiều hơn. Nhưng rồi, cơ thể cô vốn đã kiệt sức từ lâu không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô ngất đi ngay trong vòng tay của Quang.

"Bác gái! Bác gái!" Quang hốt hoảng đỡ lấy Yến, rồi gọi y tá tới.

Các y tá nhanh chóng đưa Yến về phòng bệnh, đặt cô nằm trên giường, truyền dịch và theo dõi. Bác sĩ nói cô chỉ bị kiệt sức và suy nhược cơ thể, cần được nghỉ ngơi tuyệt đối.

Sau khi Yến đã được chăm sóc ổn thỏa, Quang quay trở lại phòng chờ. Cậu nhìn Nhi cô bé vẫn đang ngủ gục trên ghế, khuôn mặt đầy nước mắt và kiệt sức. Cậu cởi áo khoác ngoài của mình ra, nhẹ nhàng đắp lên người cô bé, rồi ngồi xuống bên cạnh.

Cậu rút từ trong túi áo của Minh ra một vật chiếc máy ghi âm nhỏ mà cậu đã tìm thấy khi các y tá cởi bỏ quần áo đẫm máu của Minh để phẫu thuật. Cậu nhìn chiếc máy ghi âm, đôi mắt nheo lại, ánh lên một tia sáng lạnh lẽo và đầy sát khí.

Cậu biết trong này có gì. Cậu biết Minh đã ghi âm lại toàn bộ lời thú tội của Trung. Và cậu biết mình phải làm gì tiếp theo.

"Chúng mày dám làm anh em tốt của tao ra nông nỗi này... thì cũng đừng mong sống nổi." Cậu thì thầm trong miệng, giọng lạnh như băng.

Cậu sẽ cho bọn chúng một bài học xứng đáng. Không chỉ Trung và đám đàn em của gã, mà còn cả Việt kẻ chủ mưu đằng sau tất cả. Cậu sẽ dùng mọi quyền lực, mọi mối quan hệ của gia đình mình để tống tất cả bọn chúng vào tù. Cậu sẽ khiến chúng phải trả giá đắt cho những gì chúng đã gây ra.

Nhưng đó là chuyện của ngày mai. Còn bây giờ, điều quan trọng nhất là Minh phải tỉnh lại. Cậu phải sống. Cậu phải khỏe lại. Và cậu sẽ lại là thằng bạn thân cứng đầu, lạnh lùng, nhưng đầy tình cảm mà Quang luôn yêu quý.

Quang ngồi đó, bên cạnh Nhi đang ngủ, đối diện với cánh cửa phòng cấp cứu đã tắt đèn "Đang phẫu thuật". Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đã bắt đầu hửng sáng. Một ngày mới sắp bắt đầu. Và cậu hy vọng rằng, ngày mới sẽ mang theo những điều tốt đẹp hơn cho bạn mình.
 
anime sex
cliphot
X
Back
Top