smile_of_angel_2k1
Tập sự
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình thuần nông nghèo khó ở tỉnh lẻ. Nhìn giọt mồ hôi thánh thót của bố trên luống cày và đôi bàn tay chai sạn, nứt nẻ của mẹ mỗi mùa đông về, tôi tự nhủ con đường duy nhất để đổi đời và báo hiếu chính là học tập. Ngày nhận giấy báo trúng tuyển đại học, cả xóm nghèo xôn xao, bố mẹ tôi rơm rớm nước mắt vì tự hào. Tôi bước chân vào giảng đường với một tâm hồn nguyên sơ, trong sáng như tờ giấy trắng, mang theo tư tưởng bảo thủ của một cô gái nông thôn: phải giữ gìn bản thân cho đến ngày cưới. Người duy nhất nắm giữ trái tim tôi lúc đó là Huy. Chúng tôi yêu nhau từ những năm tháng cấp ba mơ mộng. Huy học trường kỹ thuật ngay cạnh trường kinh tế của tôi. Tình yêu của chúng tôi giản đơn nhưng bền chặt, là chỗ dựa tinh thần lớn nhất của tôi giữa chốn thị thành xa hoa đầy cám dỗ.
Vì hoàn cảnh gia đình, ngay từ tháng đầu tiên nhập học, tôi đã chủ động đi tìm việc làm thêm. Tôi may mắn xin được việc làm ca tối tại một quán cà phê nhỏ nằm sâu trong ngõ vắng gần trường. Huy thương tôi vất vả, sợ tôi đi làm về muộn nguy hiểm nên đã nằng nặc đòi xin vào làm cùng.
"Linh ơi, để anh làm cùng em đi. Một mình em làm ca tối muộn thế này, anh ở phòng trọ đứng ngồi không yên đâu," Huy vừa lau mồ hôi trên trán tôi vừa khẩn khoản.
Tôi mỉm cười, đẩy nhẹ vai cậu ấy: "Anh hâm ạ? Trường anh học nặng thế, thời gian đâu mà đi làm. Với lại em tự lo được, em không muốn làm gánh nặng cho anh."
Huy lập tức nắm lấy tay tôi, ánh mắt kiên định: "Không hâm chút nào hết! Anh muốn ở bên em, bảo vệ em. Hai đứa làm cùng nhau, có gì còn san sẻ. Nhà anh tuy có điều kiện hơn, nhưng anh muốn tự lập cùng em, không dùng tiền của bố mẹ cho những việc này."
Sự chân thành của Huy khiến tôi không thể từ chối. Thế là hằng ngày, sau giờ tan học, hai đứa lại đèo nhau trên chiếc xe đạp cọc cạch đến quán. Công việc bưng bê, dọn dẹp không hề nhẹ nhàng. Những ngày đầu chưa quen việc, chân tay tôi mỏi rã rời. Có hôm mệt quá, tôi lóng ngóng làm vỡ chiếc ly thủy tinh đắt tiền, bị chị chủ quán mắng xối xả. Tôi tủi thân đứng trong góc bếp sụt sùi khóc. Huy nhìn thấy, liền chạy lại nhận hết lỗi về phần mình.
"Chị ơi, là tại em va vào Linh nên mới vỡ ly ạ. Chị trừ vào lương của em nhé, đừng mắng cô ấy," Huy cuống quýt đỡ lời.
After chị chủ đi khỏi, Huy nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, ôm khẽ tôi vào lòng: "Đừng khóc nữa mà, có anh ở đây rồi. Em ra ghế ngồi nghỉ đi, phần việc còn lại cứ để anh bao trọn."
Có những đêm mùa đông lạnh thấu xương, sau ca làm muộn vào lúc mười một giờ đêm, hai đứa bụng đói cồn cào, gom góp những đồng tiền lẻ cuối cùng chỉ đủ mua một ổ bánh mì không. Huy bẻ đôi chiếc bánh, nhường phần nhiều hơn cho tôi.
"Này, phần nhiều hơn là của lớp trưởng chăm chỉ đấy. Ăn đi cho nóng em," Huy cười, nụ cười dưới ánh đèn đường vàng vọt ấm áp đến lạ kỳ.
Tôi nhìn miếng bánh, rồi nhìn Huy, lòng quặn lại: "Anh ăn nhiều vào chứ, anh làm nặng hơn em mà. Anh cứ chiều em thế này, em hư mất."
"Yêu em thì anh chiều, hư anh lại càng thích," Huy nháy mắt tinh nghịch. Tôi vừa nhai miếng bánh mì khô khốc vừa nhìn Huy, lòng tự nhủ sẽ không bao giờ phụ tấm lòng của chàng trai này. Dù biết Huy có điều kiện để chu cấp thêm cho mình, nhưng tính hay tự ái và lòng tự trọng của một cô gái nghèo không cho phép tôi dựa dẫm vào cậu ấy. Tôi muốn tự mình đứng vững.
Cũng như bao cặp đôi đang yêu khác, khi ở bên nhau trong không gian riêng tư, những khát khao bản năng là điều không thể tránh khỏi. Những buổi trưa học về sớm, hai đứa lại hẹn nhau ở căn phòng trọ nhỏ đơn sơ của Huy để cùng nấu ăn. Gian bếp chật chội vang lên tiếng xèo xèo của thức ăn và tiếng cười đùa tinh nghịch. Sau bữa cơm sinh viên giản dị, hai đứa thường nằm cạnh nhau trên chiếc giường đơn để chợp mắt trước ca học chiều. Những lúc ấy, Huy thường vòng tay ôm chặt lấy tôi từ phía sau, hít hà mùi hương bồ kết vương trên tóc tôi. Cậu ấy bắt đầu có những cử chỉ thân mật hơn, những nụ hôn sâu, nồng cháy và hơi thở gấp gáp. Đôi bàn tay tuổi trẻ của Huy nhiều lần run rẩy mò mẫm định tiến sâu hơn qua lớp vải áo.
"Linh... anh nhớ em lắm... Cho anh chạm vào một chút thôi nhé?" Huy thì thầm, giọng khàn đặc vì mong muốn gần gũi.
Sự bảo thủ và lý trí trong tôi lập tức trỗi dậy mạnh mẽ. Tôi nắm chặt lấy tay Huy, đẩy nhẹ cậu ấy ra và lắc đầu kiên quyết: "Không được đâu Huy. Chúng mình đã hứa với nhau thế nào rồi? Anh đừng làm thế."
Huy thở dài một tiếng đầy bứt rứt, gương mặt lộ rõ vẻ nuối tiếc, nhưng cậu ấy chưa bao giờ ép buộc tôi. Huy hôn nhẹ lên trán tôi, ghì chặt tôi vào lòng: "Anh biết rồi, anh xin lỗi. Anh sẽ chờ, chờ đến ngày em hoàn toàn thuộc về anh."
Bước ngoặt đầu tiên đến vào ngày sinh nhật tròn mười chín tuổi của Huy. Để tạo cho người yêu một bất ngờ và cũng là để bù đắp cho những vất vả, hy sinh của Huy suốt thời gian qua, tôi đã dùng số tiền lương làm thêm tháng đó để chuẩn bị một bữa tiệc nhỏ tại phòng trọ của cậu ấy. Tôi đi chợ từ sớm, tự tay nấu những món ăn mà Huy thích nhất, mua một chiếc bánh kem nhỏ xinh xắn và một vài lon bia để thay đổi không khí. Hôm đó, Huy có mời ba người bạn thân cùng xóm trọ đến chung vui. Căn phòng nhỏ ngập tràn tiếng cười nói và âm nhạc. Khi nhìn thấy mâm cơm tươm tất do một tay tôi chuẩn bị, các bạn của Huy đều trầm trồ, ánh mắt không giấu nổi sự ghen tị.
"Ôi giời ơi Huy ơi, ông ăn ở tốt cỡ nào mà vớ được cô người yêu điểm mười thế này?" Nam, bạn thân của Huy, vừa nhìn mâm cỗ vừa tặc lưỡi. "Vừa là lớp trưởng, học giỏi, lại còn đảm đang khéo léo thế này thì cánh kỹ thuật tụi tôi thèm nhỏ dãi."
Một người bạn khác tên Tuấn chen vào, giọng đầy ngưỡng mộ xen lẫn chút đố kỵ: "Đấy là ông chưa biết thôi, Linh còn ngoan hiền, chuẩn mực lắm. Huy nó giữ như giữ vàng. Ước gì người yêu tôi cũng được một phần như Linh, đỡ phải đau đầu."
Huy phổng mũi tự hào, nụ cười không ngớt trên môi, cậu ấy vòng tay qua eo tôi đầy tự mãn: "Mấy ông chỉ có thèm thôi nhé. Linh của tôi là duy nhất đấy! Nào, nâng ly chúc mừng sinh nhật tôi đi!"
"Chúc mừng sinh nhật ông nhé! Nhất ông rồi!" Cả hội đồng thanh, tiếng cụng ly bôm bốp vang lên. Chúng tôi cùng nâng những lon bia chúc mừng tuổi mới của Huy. Vốn không biết uống bia, chỉ sau vài ngụm, đôi má tôi đã ửng hồng, đầu óc có chút lâng lâng, quay cuồng.
Sau khi tàn tiệc, các bạn ra về, tôi ở lại cùng Huy dọn dẹp bãi chiến trường. Men bia ngấm vào người khiến cơ thể tôi nóng bừng, các cử động trở nên chậm chạp và mềm mại hơn thường ngày. Khi tôi đang đứng rửa bát ở góc phòng, Huy từ phía sau tiến lại, bất ngờ ôm ghì lấy eo tôi, gục đầu vào vai tôi và thì thầm: "Linh ơi... đêm nay em ở lại với anh đi. Đừng về phòng nữa."
Tôi khựng lại, tim đập chệch một nhịp, lắp bắp nói: "Như... như thế không nên đâu Huy. Sắp muộn rồi, em phải về phòng trọ chứ. Ở lại nhỡ xảy ra chuyện gì..."
Huy xoay người tôi lại, ánh mắt chân thành xen lẫn sự khẩn khoản, hai tay nắm chặt lấy vai tôi: "Anh thề, anh hứa danh dự đấy! Anh chỉ muốn ôm em ngủ thuần túy thôi, tuyệt đối không làm gì tổn hại đến sự giữ gìn của em. Anh nhớ em phát điên rồi, cho anh hơi ấm của em đêm nay đi."
Nhìn vẻ mặt đầy mong mỏi của người yêu, lại thêm phần vì hơi men đang làm tê liệt đi sự phòng bị nghiêm ngặt hằng ngày, tôi khẽ gật đầu, lí nhí: "Anh phải giữ lời đấy nhé..."
Đêm đó, không gian trong phòng tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của cả hai. Khi nằm trong vòng tay ấm áp của Huy, hơi thở nồng nặc mùi bia của cậu ấy phả vào cổ làm người tôi rạo rực, một cảm giác ngứa ngáy, lạ lẫm chạy dọc sống lưng. Huy không kìm lòng được, cậu ấy xoay người tôi lại và đặt lên môi tôi một nụ hôn đắm đuối. Nụ hôn đêm nay khác hẳn mọi ngày, nó hoang dại, dồn dập và tràn đầy khát khao. Men bia làm tôi mất đi sức phản kháng, tôi nhắm nghiền mắt, tận hưởng sự dẫn dắt của cậu ấy, hai tay vô thức bám chặt vào vai Huy. Khi thấy tôi không từ chối, bàn tay Huy bắt đầu táo bạo hơn, luồn dưới lớp áo và mơn trớn vòng một của tôi qua lớp áo ngực. Cảm giác có một bàn tay đàn ông mạnh mẽ, nóng rực chạm vào nơi nhạy cảm khiến tôi khẽ rùng mình, một tiếng rên nhẹ vô thức bật ra nơi đầu lưỡi. Thấy tôi không cự tuyệt, Huy vòng tay ra sau lưng, nhanh chóng tháo chiếc móc áo ngực. Lúc đó, lý trí tôi có thoáng chút lưỡng lự, nhưng cơ thể dường như đã bị cảm xúc dẫn dắt, tôi khẽ nghiêng người để cậu ấy dễ dàng cởi bỏ vật cản.
Khi chiếc áo ngực được kéo lên, bờ ngực căng tròn, trắng ngần tuổi mười tám của tôi hoàn toàn phơi bày trước mắt Huy dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Huy thở dốc, hai tay vội vã áp lấy đôi gò bồng đảo, liên tục vuốt ve. Cảm giác thịt da tiếp xúc trực tiếp, sự mơn trớn, ôm ấp của Huy mang lại cho tôi một khoái cảm hoàn toàn mới lạ. Nó nhột ngạt, kích thích và khiến toàn thân tôi mềm nhũn như nước. Tôi bắt đầu thở dốc, đầu óc trống rỗng. Tuy nhiên, sự thiếu kinh nghiệm và nôn nóng của tuổi trẻ đã khiến Huy phạm sai lầm. Trong cơn đê mê, cậu ấy muốn tiến xa hơn, bàn tay từ ngực bắt đầu trượt dần xuống bụng, rồi luồn thẳng vào trong quần đùi, định chạm vào vùng nhạy cảm thầm kín nhất của tôi. Cái chạm tay bất ngờ và táo bạo ấy giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu, khiến tôi bừng tỉnh hoàn toàn khỏi cơn say cảm xúc. Sự sợ hãi và tư tưởng bảo thủ trỗi dậy, tôi giật bắn mình, dùng hết sức bình sinh giữ chặt lấy tay Huy, đẩy ra khỏi người.
"Huy! Dừng lại ngay! Anh làm cái gì thế?!" Tôi thốt lên, giọng run rẩy vì hoảng sợ.
Huy ngơ ngác, đôi mắt đỏ ngầu vì khao khát chưa được thỏa mãn, giọng đầy hụt hẫng: "Linh... anh xin lỗi... tại anh yêu em quá, anh không kìm chế được. Cho anh đi tiếp đi em..."
Tôi vừa vội vàng sửa lại trang phục, vừa kéo chăn che kín người, dịu dàng dỗ dành để không làm cậu ấy buồn: "Không được đâu anh. Em đã nói rồi, em muốn giữ gìn điều thiêng liêng nhất cho đến ngày cưới. Đêm nay như thế này... em để anh cởi áo ngực và ôm ấp là đã quá chiều anh rồi. Anh phải tôn trọng em chứ."
Huy nhìn tôi, dù trong lòng vô cùng bứt rứt, khao khát đến điên người nhưng vì yêu và tôn trọng tôi, cậu ấy đành nuốt nước bọt một cái, kéo chăn đắp cho cả hai: "Thôi được rồi, anh nghe em. Anh không ép em nữa." Đêm đó, Huy nằm ôm tôi, một tay vẫn không quên đặt lên bầu ngực tròn trịa để vuốt ve cho đỡ nhớ cho đến tận sáng. Đối với Huy, việc được chạm vào cơ thể tôi ở mức độ đó đã là một bước tiến lớn, cậu ấy nghĩ rằng ngày mình có được tôi trọn vẹn sẽ không còn xa.
Sau đêm sinh nhật ấy, ranh giới giữa tôi và Huy dường như được nới lỏng hơn. Chúng tôi cởi mở hơn trong việc đụng chạm thể xác. Có những buổi tối đi dạo ở những góc tối trong công viên, hai đứa ngồi sát bên nhau, Huy thoải mái luồn tay vào trong áo để vuốt ve bờ vai gầy và đôi gò bồng đảo của tôi. Hay có những hôm đi làm ca muộn về mệt, tôi không về phòng trọ của mình nữa mà qua thẳng phòng Huy ngủ lại. Chúng tôi nằm ôm nhau, môi quấn lấy môi, tay Huy không ngừng mơn trớn khắp cơ thể tôi ngoài vùng nhạy cảm nhất. Đôi khi, sự khao khát trong Huy lên đến đỉnh điểm, cậu ấy vừa thở dốc vừa cầu xin tôi.
"Linh ơi, anh chịu hết nổi rồi. Cho anh đi sâu vào trong một chút thôi, anh hứa sẽ cẩn thận mà," Huy vừa hôn tới tấp lên cổ tôi vừa cầu khẩn.
Nhưng tôi luôn có một bộ lọc lý trí cực kỳ nhạy bén. Tôi giữ chặt lấy tay cậu ấy, lắc đầu: "Không được Huy, em mệt lắm. Anh đã hứa giữ gìn cho em rồi mà, đừng làm em giận."
"Ừ... anh biết rồi. Anh lại nghe em vậy," Huy thở dài đầy tiếc nuối rồi buông xuôi. Sự ngây thơ của tôi lúc đó khiến tôi nghĩ rằng, chỉ cần mình giữ vững được giới hạn thầm kín ấy, thì mọi sự đụng chạm khác đều vô hại và tôi vẫn là một cô gái đoan trang, trong trắng.
Thế nhưng, cuộc đời không êm đềm như tôi tưởng. Kỳ thi kết thúc học phần của học kỳ một ập đến. Đúng vào giai đoạn ôn thi nước rút, mẹ tôi ở quê đột ngột đổ bệnh, tôi phải thức đêm vừa lo lắng, vừa phải tăng ca làm thêm để gửi chút tiền về phụ bố mua thuốc cho mẹ. Việc học hành vì thế mà bị xao nhãng. Hôm làm bài thi môn chuyên ngành hệ thống kinh tế, đầu óc tôi quay cuồng, mệt mỏi nên đã làm bài không tốt. Khi kết quả được công bố, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ thiếu đúng 0.1 điểm để đạt được học bổng loại xuất sắc của nhà trường. Khoản học bổng đó đối với một sinh viên nghèo như tôi là vô cùng lớn, nó không chỉ giúp tôi trang trải toàn bộ học phí học kỳ tới mà quan trọng hơn, nó là niềm tự hào, là tấm bằng khen để tôi gửi về quê cho bố mẹ mát mặt với xóm làng. Nghĩ đến ánh mắt thất vọng của bố, tôi khóc nấc lên trong phòng trọ.
Trong sự bế tắc, một người bạn cùng lớp đã rỉ tai tôi rằng, thầy Long - trưởng khoa, người trực tiếp phê duyệt danh sách học bổng nâng đỡ của khoa - là người có toàn quyền quyết định việc chấm phúc khảo hoặc nâng điểm điều kiện cho sinh viên. Nghe vậy, tôi như chết đuối vớ được cọc. Tôi quyết định gom góp toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi từ những tháng ngày đi làm thêm vất vả, được vỏn vẹn năm trăm ngàn đồng, bỏ vào một chiếc phong bì nhỏ với hy vọng sự thành khẩn của mình sẽ lay động được thầy.
Chiều hôm đó, tôi rụt rè đến phòng làm việc của thầy Long tại trường. Khi tôi gõ cửa bước vào, thầy Long đang ngồi sau chiếc bàn làm việc gỗ lớn, kính gọng vàng trễ xuống mũi, toát lên vẻ oai nghiêm, đạo mạo của một vị giáo sư sắp nghỉ hưu. Thầy ngước mắt lên nhìn tôi. Ngay khoảnh khắc ánh mắt thầy chạm vào khuôn mặt mộc mạc, thanh tú và đôi mắt trong veo, ngập tràn sự lo lắng của tôi, tôi thấy mắt thầy thoáng nheo lại, một tia nhìn đầy ý đồ xẹt qua nhưng rất nhanh được che giấu bằng nụ cười hiền hậu.
"Em thưa thầy... em là Linh, lớp trưởng lớp Kinh tế 1 ạ. Em đến muốn xin thầy xem xét giúp em việc này," tôi run rẩy mở lời.
Thầy Long nhìn tôi một lượt, từ tốn tháo kính xuống: "À, Linh lớp trưởng, thành tích học tập rất tốt đúng không? Có chuyện gì mà trông em lo lắng thế?"
"Dạ, điểm thi vừa rồi của em bị thiếu mất 0.1 điểm để được học bổng xuất sắc. Hoàn cảnh nhà em khó khăn lắm, mẹ lại đang ốm nặng. Em kính mong thầy xem xét lại bài thi hoặc tạo điều kiện cho em..." Tôi nghẹn ngào.
Thầy Long nhìn quanh phòng một lượt, rồi hạ thấp giọng, vẻ mặt đầy nghiêm túc: "Ở trường tai mắt rất nhiều, những việc nhạy cảm thế này không tiện trao đổi tại đây đâu em. Bản thân thầy cũng phải giữ uy tín. Đây là địa chỉ nhà riêng của thầy," thầy cầm bút ghi vào một tờ giấy nhỏ rồi đẩy về phía tôi. "Chín giờ sáng thứ Bảy này em qua nhà thầy, mang theo học bạ, thầy xem xét lại rồi có hướng xử lý kín đáo cho em."
"Dạ, em cảm ơn thầy nhiều lắm ạ!" Tôi mừng rỡ cúi đầu, sự ngây thơ khiến tôi không mảy may nghi ngờ một điều gì.
Đúng hẹn ngày thứ Bảy, Huy dùng chiếc xe đạp cọc cạch chở tôi đến địa chỉ nhà thầy Long. Hôm đó, tôi mặc một chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi, dài ngang đầu gối, mái tóc đen thả ngang lưng, trông tôi không khác gì một thiên thần nhỏ trong sáng.
Đến cổng tòa nhà, Huy dừng xe, ân cần chỉnh lại cổ áo cho tôi: "Em vào gặp thầy đi nhé, anh đứng ở dưới sảnh này đợi em. Có chuyện gì cứ gọi anh ngay."
"Vâng, anh đợi em một chút nhé, em lên nộp hồ sơ rồi xuống ngay thôi," tôi mỉm cười, bảo Huy yên tâm rồi một mình đi thang máy lên tầng mười hai. Đứng trước cửa nhà thầy, tim tôi đập liên hồi vì hồi hộp. Tôi đưa tay bấm chuông.
Cánh cửa mở ra, thầy Long xuất hiện trong bộ quần áo mặc ở nhà giản dị. Khi nhìn thấy tôi trong bộ váy trắng, ánh mắt thầy bỗng rực lên một thứ ánh sáng đầy dục vọng của một kẻ săn mồi vừa nhìn thấy mục tiêu béo bở. Thầy nhìn chằm chằm vào đôi chân trần trắng ngần của tôi dưới gấu váy, giọng nói vẫn tỏ ra vô cùng lịch sự: "Chào em, Linh. Vào nhà đi em."
"Dạ, em chào thầy ạ," tôi rụt rè bước vào phòng khách sang trọng, ngồi khép nép trên chiếc ghế sofa da đắt tiền. Thầy Long đi vào bếp rót một ly nước cam mang ra đặt trước mặt tôi. "Uống chút nước cho đỡ nóng đi em."
"Dạ thôi em xin phép, em vừa uống ở dưới nhà rồi ạ," bản tính phòng bị tự nhiên khiến tôi nhớ đến những lời cảnh báo trên mạng, tôi tuyệt đối không dám chạm vào ly nước. Tôi đi thẳng vào vấn đề, lấy chiếc phong bì chứa năm trăm ngàn đồng ra, hai tay cung kính đẩy về phía thầy: "Thầy ơi, đây là chút lòng thành của em, mong thầy tạo điều kiện giúp đỡ em suất học bổng kỳ này với ạ. Gia đình em thực sự rất bế tắc..."
Thầy Long nhìn chiếc phong bì mỏng dính trên bàn, khẽ nhếch mép cười nửa miệng, một nụ cười đầy sự giễu cợt cho sự ngây thơ của tôi. Thầy đứng dậy, hất hàm: "Em đi theo thầy vào đây."
Thầy dẫn tôi vào một căn phòng làm việc nhỏ bên cạnh, nơi có một chiếc két sắt lớn đang mở sẵn. Thầy chỉ tay vào trong, nơi xếp chật kín những tệp tiền polymer mệnh giá năm trăm ngàn và những thỏi vàng lấp lánh, rồi quay sang nhìn tôi, giọng trầm khàn: "Em nhìn xem, em nghĩ một người như thầy, ở vị trí này, sắp nghỉ hưu, có cần mấy đồng bạc này của em không?"
Nhìn thấy cảnh tượng đó, tai tôi ù đi, lòng tự trọng bị tổn thương sâu sắc và nỗi thất vọng tràn trề ập đến. Tôi nghĩ mình đã hoàn toàn hết cơ hội, số tiền của mình quá ít ỏi để mua chuộc một người giàu có như thầy. Nước mắt tôi chực trào ra, tôi cúi đầu, lí nhí: "Em xin lỗi thầy... em không biết. Em xin phép thầy em về ạ."
Tôi quay người, bước đi được hai bước hướng ra cửa thì bất ngờ giọng nói của thầy Long vang lên từ phía sau, kéo giật bước chân tôi lại: "Khoan đã." Thầy Long đã tiến đến đứng ngay sau lưng tôi từ lúc nào. Thầy nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt không còn giấu giếm ý đồ xấu xa nữa, thầy chậm rãi nói: "Thầy không thiếu tiền, nhưng vợ thầy mất sớm mười năm nay rồi, cuộc sống của thầy cô đơn lắm. Em là một cô gái thông minh, chắc em hiểu ý thầy chứ? Thầy cần một thứ khác... em có thể giúp thầy khỏa lấp sự cô đơn này không?"
Lời đề nghị trần trụi ấy như một tia sét đánh ngang tai, khiến tôi bàng hoàng, kinh hãi. Toàn thân tôi run bắn lên, lý trí và lòng kiêu hãnh của một cô gái đoan trang trỗi dậy. Tôi lập tức lắc đầu, lùi lại một bước, lắp bắp từ chối: "Không... không được đâu thầy ơi! Em đã có người yêu rồi, và em... em muốn giữ gìn sự trong trắng của mình cho đến ngày cưới. Em không thể làm chuyện đó được!"
Nghe đến việc tôi muốn giữ gìn bản thân, đôi mắt cáo già của thầy Long bỗng sáng rực lên một cách kỳ lạ. Thầy biết mình đã gặp được một cô gái hiếm hoi thời nay vẫn còn nguyên vẹn. Bản năng chiếm hữu của một kẻ dày dạn tình trường trỗi dậy, thầy nở một nụ cười đắc thắng nhưng đầy gian xảo, tiến thêm một bước, dồn tôi vào sát bức tường. Thầy hạ giọng, đưa ra một giao kèo mới đầy ma mị: "À, hóa ra là em vẫn còn giữ mình... Thầy hiểu, thầy rất trân trọng điều đó. Vậy chúng ta thỏa thuận thế này đi. Thầy không cần em phải đi quá giới hạn với thầy. Thầy chỉ cần em giúp thầy cảm nhận chút hương vị cơ thể của em, cho thầy vuốt ve, ôm ấp một chút thôi. Em vẫn giữ được sự nguyên vẹn cho người yêu em. Bất cứ lúc nào em cảm thấy không muốn nữa và bảo dừng lại, thầy hứa sẽ dừng lại ngay lập tức. Đổi lại, suất học bổng xuất sắc kia chắc chắn sẽ thuộc về em. Em thấy sao?"
Lời đề nghị của thầy Long như một liều thuốc độc bọc đường, rót thẳng vào tai tôi. Trong đầu tôi diễn ra một cuộc chiến nội tâm vô cùng dữ dội. Một bên là suất học bổng, là tương lai, là niềm tự hào của bố mẹ đang ở rất gần, chỉ cần gật đầu là có được. Một bên là sự phản bội đối với Huy, là sự nhơ nhuốc khi để một người đàn ông đáng tuổi bố mình chạm vào người. Thế nhưng, sự ngây thơ và tự tin thái quá vào bản thân đã làm hại tôi. Tôi tự nghĩ, trước giờ ở bên Huy, dù Huy có khao khát thế nào, tôi vẫn làm chủ được tình hình, vẫn từ chối được cậu ấy ở phút chót, thì với người thầy già này, tôi chắc chắn cũng sẽ làm chủ được. Chỉ cần giữ vững giới hạn cuối cùng, không cho lão đi quá xa là được.
Với suy nghĩ non nớt đó, tôi cắn chặt môi, nhìn thẳng vào mắt thầy Long và ra điều kiện: "Thầy... thầy phải hứa là không được cởi đồ của em, và không được làm chuyện đó. Nếu thầy đồng ý thì em... em sẽ chấp nhận."
Thầy Long cười híp mắt, gật đầu lia lịa như một con cáo vừa lừa được con mồi vào bẫy: "Được, thầy hứa, thầy sẽ không cởi quần áo của em. Thầy chỉ muốn cưng nựng em một chút thôi. Mà ngoài phòng khách không tiện đâu, có thể có người từ ban công nhìn vào. Vào phòng ngủ của thầy cho riêng tư, em cũng đỡ phải ngại."
Lúc đó, nghĩ đến việc Huy đang đứng đợi ở dưới sảnh, sợ có ai đi qua nhìn thấy cảnh này thì nhục nhã, tôi đành nhắm mắt, miễn cưỡng bước theo thầy vào căn phòng ngủ tối tăm, nồng nặc mùi nước hoa đàn ông đắt tiền pha lẫn mùi ẩm mốc.
Vừa bước vào phòng, chưa kịp định thần, thầy Long đã đóng sầm cửa lại và khóa chốt. Lão quay lại, lập tiếp áp sát thân hình mập mạp, già nua của mình vào người tôi, dồn tôi vào cạnh giường. Lão cúi đầu xuống, áp sát mũi vào hõm cổ tôi, hít một hơi thật sâu đầy thèm khát. Dù tôi không hề dùng nước hoa, chỉ có mùi thơm tự nhiên của da thịt con gái tuổi mười tám mộc mạc, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ làm cho lão đê mê, sung sướng. Lão rên rỉ lên một tiếng đầy thỏa mãn. Rồi lão vội vã đưa đôi môi thâm đen, đầy nếp nhăn định cưỡng hôn lên đôi môi căng mọng của tôi. Cảm giác ghê tởm trỗi dậy, tôi lập tức ngoảnh mặt sang một bên, né tránh nụ hôn của lão.
"Không... thầy ơi, đừng hôn môi em. Em không làm được..." tôi quay mặt đi, giọng đầy khẩn khoản.
Thầy Long là kẻ cáo già, lão biết không nên nóng vội làm con mồi hoảng sợ mà bỏ chạy lúc này, lão liền cười khẩy: "Được rồi, không hôn môi thì thôi, thầy sẽ hôn chỗ khác. Thầy chiều em."
Nói rồi, lão bắt đầu di chuyển đôi môi già nua, nhám chúa của mình xuống vùng cổ và bờ vai trần của tôi. Lão liếm láp, cắn nhẹ vào làn da mềm mại khiến tôi rùng mình. Ban đầu, tôi vô cùng miễn cưỡng, hai tay chống chặt vào ngực lão để đẩy ra, nhưng lão Long quá sành sỏi. Đôi bàn tay to lớn, đầy chai sạn của lão bắt đầu mơn trớn, xoa nắn hai bên vòng một của tôi qua lớp vải váy trắng. Cặp tuyết lê tuổi mười tám của tôi căng tròn, mềm mại một cách tự nhiên, chưa từng bị ai nhào nặn mạnh bạo như vậy.
Lão vừa bóp vừa trầm trồ, giọng khàn đặc: "Ôi... mềm quá, thơm quá em ơi... đúng là hương vị của con gái có khác, sướng tê người..."
Sự kích thích liên tục từ bàn tay lão, cộng với việc lão bắt đầu ngậm lấy thùy tai tôi mà mút nhẹ, đã đánh trúng vào những điểm nhạy cảm nhất trên cơ thể mà chính tôi cũng chưa từng biết tới. Một luồng điện chạy dọc khắp cơ thể, khiến hai chân tôi bắt đầu run rẩy, một tiếng rên rỉ rạo rực khẽ bật ra ngoài ý muốn trong cổ họng tôi: "Ưm... thầy... đừng..."
Biết con mồi đã bắt đầu dính bẫy tình, thầy Long nở một nụ cười thỏa mãn. Lão nhanh chóng dùng một tay kéo một bên dây váy trắng của tôi tuột xuống cánh tay, rồi không để tôi kịp phản ứng, lão luồn thẳng bàn tay thô ráp của mình vào bên trong lớp cúp áo ngực, áp trực tiếp vào bầu ngực trần trụi của tôi. Sự tiếp xúc da thịt đột ngột này khiến tôi giật nẩy mình, lý trí hoảng loạn trỗi dậy, tôi cố sức đẩy tay lão ra, lắp bắp khóc lóc: "Đừng mà thầy ơi! Không được... thầy đã hứa là không cởi đồ của em cơ mà! Thầy buông tay ra đi!"
Lão Long vừa bóp mạnh lấy bầu ngực, khiến các ngón tay lún sâu vào da thịt mềm mại của tôi, vừa thở dốc thanh minh bằng giọng điệu xảo trá: "Thầy có cởi đồ của em đâu, váy em vẫn mặc trên người đấy chứ. Thầy chỉ sờ bên trong chút thôi mà, ngoan nào... để thầy cưng nựng tí thôi..."
Trong lúc tôi còn đang hoang mang, giằng xé giữa cảm giác tội lỗi và sự kích thích cơ thể, lão Long đã nhanh tay kéo mạnh cả phần cúp ngực của chiếc váy xuống ngang eo. Phút chốc, cặp tuyết lê trắng ngần, đôi gò bồng đảo hồng hào, nhỏ nhắn của tôi phơi bày hoàn toàn trước mắt lão dưới ánh đèn phòng ngủ. Lão Long thèm khát, lập tức cúi rạp người xuống, há miệng ngậm chặt lấy một bên ngực của tôi mà điên cuồng ôm ấp, mút mát. Đầu lưỡi già nua, thô nhám của lão liên tục liếm vòng quanh, rồi dùng lực mút mạnh khiến tôi chao đảo.
Cảm giác được một người đàn ông dạn dày kinh nghiệm mơn trớn trực tiếp mang lại một khoái cảm mãnh liệt, dữ dội hơn gấp trăm lần những gì Huy từng làm cho tôi. Huy trước đây chỉ biết nắn bóp vụng về bên ngoài, còn lão Long lại biết cách dùng môi và lưỡi để kích thích từng tế bào thần kinh nhạy cảm nhất của tôi. Một luồng cảm giác cực hạn chạy thẳng xuống vùng bụng dưới, tôi biết mình đang làm một việc vô cùng tội lỗi, tôi đang phản bội Huy, đang tự bán rẻ bản thân, nhưng phản ứng tự nhiên của cơ thể dường như đã bị đánh thức. Bản năng trỗi dậy, tôi không còn sức để đẩy lão ra nữa, hai tay tôi vô thức bám chặt lấy mái tóc hói của lão, đầu ngửa ra sau, miệng liên tục phát ra những tiếng rên rỉ đê mê: "A... ưm... sướng... thầy ơi... mạnh nữa đi... ôi thầy ơi..." Tôi cảm nhận rõ ràng phía dưới hai chân mình, cơ thể đã hoàn toàn bị khuất phục, bắt đầu rạo rực và ẩm ướt, làm ướt đẫm chiếc quần nội y.
Nhận thấy sự thay đổi trong tiếng rên và sự buông xuôi của tôi, thầy Long biết con mồi đã hoàn toàn hứng khởi và không còn khả năng kháng cự. Lão thô bạo đẩy ngã tôi xuống chiếc giường đệm êm ái, rồi nhanh tay kéo nốt bên dây váy còn lại của tôi xuống. Lão vừa tiếp tục cúi xuống mút mát điên cuồng bên ngực này, vừa đưa bàn tay còn lại lên vò nắn, vê vuốt bên ngực kia của tôi, khiến tôi phê dại, đầu óc trống rỗng, không còn biết trời đất là gì nữa. Cơn thèm khát cảm giác lạ trong tôi dâng cao đến đỉnh điểm, lấn át toàn bộ lý trí bảo thủ hằng ngày.
Thấy tôi đã hoàn toàn chìm đắm trong cảm xúc, tên cáo già bắt đầu thực hiện bước đi táo bạo tiếp theo. Miệng lão vẫn ngậm chặt lấy bầu ngực tôi không rời, nhưng bàn tay đầy chai sạn của lão đã từ từ mò mẫm dọc theo chiếc bụng phẳng lì, trượt dần xuống dưới tà váy trắng của tôi. Việc tôi mặc chiếc váy liền thân rộng rãi hôm nay vô tình trở thành một sai lầm chết người, tạo điều kiện quá dễ dàng cho lão. Bàn tay lão dễ dàng luồn qua gấu váy, tiến thẳng vào trong, tìm đến đúng vùng nhạy cảm của tôi. Lão áp bàn tay nóng rực của mình lên trên lớp quần lót mỏng manh, nơi đang ướt sũng vì phản ứng của cơ thể. Lão không ngờ một cô gái trông trong sáng, thánh thiện như tôi lại có thể có phản ứng mãnh liệt, nhạy cảm đến mức này. Lão cười khẩy trong lòng, biết mình đã chạm đúng điểm yếu của cô nữ sinh ngây thơ. Lão bắt đầu dùng các ngón tay khẽ miết nhẹ, xoa nắn xung quanh vùng thầm kín của tôi qua lớp vải ướt át, tiếp tục kích thích, đẩy tôi chìm sâu hơn vào sự hoan lạc mà không thể nào quay đầu lại được nữa.
Vì hoàn cảnh gia đình, ngay từ tháng đầu tiên nhập học, tôi đã chủ động đi tìm việc làm thêm. Tôi may mắn xin được việc làm ca tối tại một quán cà phê nhỏ nằm sâu trong ngõ vắng gần trường. Huy thương tôi vất vả, sợ tôi đi làm về muộn nguy hiểm nên đã nằng nặc đòi xin vào làm cùng.
"Linh ơi, để anh làm cùng em đi. Một mình em làm ca tối muộn thế này, anh ở phòng trọ đứng ngồi không yên đâu," Huy vừa lau mồ hôi trên trán tôi vừa khẩn khoản.
Tôi mỉm cười, đẩy nhẹ vai cậu ấy: "Anh hâm ạ? Trường anh học nặng thế, thời gian đâu mà đi làm. Với lại em tự lo được, em không muốn làm gánh nặng cho anh."
Huy lập tức nắm lấy tay tôi, ánh mắt kiên định: "Không hâm chút nào hết! Anh muốn ở bên em, bảo vệ em. Hai đứa làm cùng nhau, có gì còn san sẻ. Nhà anh tuy có điều kiện hơn, nhưng anh muốn tự lập cùng em, không dùng tiền của bố mẹ cho những việc này."
Sự chân thành của Huy khiến tôi không thể từ chối. Thế là hằng ngày, sau giờ tan học, hai đứa lại đèo nhau trên chiếc xe đạp cọc cạch đến quán. Công việc bưng bê, dọn dẹp không hề nhẹ nhàng. Những ngày đầu chưa quen việc, chân tay tôi mỏi rã rời. Có hôm mệt quá, tôi lóng ngóng làm vỡ chiếc ly thủy tinh đắt tiền, bị chị chủ quán mắng xối xả. Tôi tủi thân đứng trong góc bếp sụt sùi khóc. Huy nhìn thấy, liền chạy lại nhận hết lỗi về phần mình.
"Chị ơi, là tại em va vào Linh nên mới vỡ ly ạ. Chị trừ vào lương của em nhé, đừng mắng cô ấy," Huy cuống quýt đỡ lời.
After chị chủ đi khỏi, Huy nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, ôm khẽ tôi vào lòng: "Đừng khóc nữa mà, có anh ở đây rồi. Em ra ghế ngồi nghỉ đi, phần việc còn lại cứ để anh bao trọn."
Có những đêm mùa đông lạnh thấu xương, sau ca làm muộn vào lúc mười một giờ đêm, hai đứa bụng đói cồn cào, gom góp những đồng tiền lẻ cuối cùng chỉ đủ mua một ổ bánh mì không. Huy bẻ đôi chiếc bánh, nhường phần nhiều hơn cho tôi.
"Này, phần nhiều hơn là của lớp trưởng chăm chỉ đấy. Ăn đi cho nóng em," Huy cười, nụ cười dưới ánh đèn đường vàng vọt ấm áp đến lạ kỳ.
Tôi nhìn miếng bánh, rồi nhìn Huy, lòng quặn lại: "Anh ăn nhiều vào chứ, anh làm nặng hơn em mà. Anh cứ chiều em thế này, em hư mất."
"Yêu em thì anh chiều, hư anh lại càng thích," Huy nháy mắt tinh nghịch. Tôi vừa nhai miếng bánh mì khô khốc vừa nhìn Huy, lòng tự nhủ sẽ không bao giờ phụ tấm lòng của chàng trai này. Dù biết Huy có điều kiện để chu cấp thêm cho mình, nhưng tính hay tự ái và lòng tự trọng của một cô gái nghèo không cho phép tôi dựa dẫm vào cậu ấy. Tôi muốn tự mình đứng vững.
Cũng như bao cặp đôi đang yêu khác, khi ở bên nhau trong không gian riêng tư, những khát khao bản năng là điều không thể tránh khỏi. Những buổi trưa học về sớm, hai đứa lại hẹn nhau ở căn phòng trọ nhỏ đơn sơ của Huy để cùng nấu ăn. Gian bếp chật chội vang lên tiếng xèo xèo của thức ăn và tiếng cười đùa tinh nghịch. Sau bữa cơm sinh viên giản dị, hai đứa thường nằm cạnh nhau trên chiếc giường đơn để chợp mắt trước ca học chiều. Những lúc ấy, Huy thường vòng tay ôm chặt lấy tôi từ phía sau, hít hà mùi hương bồ kết vương trên tóc tôi. Cậu ấy bắt đầu có những cử chỉ thân mật hơn, những nụ hôn sâu, nồng cháy và hơi thở gấp gáp. Đôi bàn tay tuổi trẻ của Huy nhiều lần run rẩy mò mẫm định tiến sâu hơn qua lớp vải áo.
"Linh... anh nhớ em lắm... Cho anh chạm vào một chút thôi nhé?" Huy thì thầm, giọng khàn đặc vì mong muốn gần gũi.
Sự bảo thủ và lý trí trong tôi lập tức trỗi dậy mạnh mẽ. Tôi nắm chặt lấy tay Huy, đẩy nhẹ cậu ấy ra và lắc đầu kiên quyết: "Không được đâu Huy. Chúng mình đã hứa với nhau thế nào rồi? Anh đừng làm thế."
Huy thở dài một tiếng đầy bứt rứt, gương mặt lộ rõ vẻ nuối tiếc, nhưng cậu ấy chưa bao giờ ép buộc tôi. Huy hôn nhẹ lên trán tôi, ghì chặt tôi vào lòng: "Anh biết rồi, anh xin lỗi. Anh sẽ chờ, chờ đến ngày em hoàn toàn thuộc về anh."
Bước ngoặt đầu tiên đến vào ngày sinh nhật tròn mười chín tuổi của Huy. Để tạo cho người yêu một bất ngờ và cũng là để bù đắp cho những vất vả, hy sinh của Huy suốt thời gian qua, tôi đã dùng số tiền lương làm thêm tháng đó để chuẩn bị một bữa tiệc nhỏ tại phòng trọ của cậu ấy. Tôi đi chợ từ sớm, tự tay nấu những món ăn mà Huy thích nhất, mua một chiếc bánh kem nhỏ xinh xắn và một vài lon bia để thay đổi không khí. Hôm đó, Huy có mời ba người bạn thân cùng xóm trọ đến chung vui. Căn phòng nhỏ ngập tràn tiếng cười nói và âm nhạc. Khi nhìn thấy mâm cơm tươm tất do một tay tôi chuẩn bị, các bạn của Huy đều trầm trồ, ánh mắt không giấu nổi sự ghen tị.
"Ôi giời ơi Huy ơi, ông ăn ở tốt cỡ nào mà vớ được cô người yêu điểm mười thế này?" Nam, bạn thân của Huy, vừa nhìn mâm cỗ vừa tặc lưỡi. "Vừa là lớp trưởng, học giỏi, lại còn đảm đang khéo léo thế này thì cánh kỹ thuật tụi tôi thèm nhỏ dãi."
Một người bạn khác tên Tuấn chen vào, giọng đầy ngưỡng mộ xen lẫn chút đố kỵ: "Đấy là ông chưa biết thôi, Linh còn ngoan hiền, chuẩn mực lắm. Huy nó giữ như giữ vàng. Ước gì người yêu tôi cũng được một phần như Linh, đỡ phải đau đầu."
Huy phổng mũi tự hào, nụ cười không ngớt trên môi, cậu ấy vòng tay qua eo tôi đầy tự mãn: "Mấy ông chỉ có thèm thôi nhé. Linh của tôi là duy nhất đấy! Nào, nâng ly chúc mừng sinh nhật tôi đi!"
"Chúc mừng sinh nhật ông nhé! Nhất ông rồi!" Cả hội đồng thanh, tiếng cụng ly bôm bốp vang lên. Chúng tôi cùng nâng những lon bia chúc mừng tuổi mới của Huy. Vốn không biết uống bia, chỉ sau vài ngụm, đôi má tôi đã ửng hồng, đầu óc có chút lâng lâng, quay cuồng.
Sau khi tàn tiệc, các bạn ra về, tôi ở lại cùng Huy dọn dẹp bãi chiến trường. Men bia ngấm vào người khiến cơ thể tôi nóng bừng, các cử động trở nên chậm chạp và mềm mại hơn thường ngày. Khi tôi đang đứng rửa bát ở góc phòng, Huy từ phía sau tiến lại, bất ngờ ôm ghì lấy eo tôi, gục đầu vào vai tôi và thì thầm: "Linh ơi... đêm nay em ở lại với anh đi. Đừng về phòng nữa."
Tôi khựng lại, tim đập chệch một nhịp, lắp bắp nói: "Như... như thế không nên đâu Huy. Sắp muộn rồi, em phải về phòng trọ chứ. Ở lại nhỡ xảy ra chuyện gì..."
Huy xoay người tôi lại, ánh mắt chân thành xen lẫn sự khẩn khoản, hai tay nắm chặt lấy vai tôi: "Anh thề, anh hứa danh dự đấy! Anh chỉ muốn ôm em ngủ thuần túy thôi, tuyệt đối không làm gì tổn hại đến sự giữ gìn của em. Anh nhớ em phát điên rồi, cho anh hơi ấm của em đêm nay đi."
Nhìn vẻ mặt đầy mong mỏi của người yêu, lại thêm phần vì hơi men đang làm tê liệt đi sự phòng bị nghiêm ngặt hằng ngày, tôi khẽ gật đầu, lí nhí: "Anh phải giữ lời đấy nhé..."
Đêm đó, không gian trong phòng tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của cả hai. Khi nằm trong vòng tay ấm áp của Huy, hơi thở nồng nặc mùi bia của cậu ấy phả vào cổ làm người tôi rạo rực, một cảm giác ngứa ngáy, lạ lẫm chạy dọc sống lưng. Huy không kìm lòng được, cậu ấy xoay người tôi lại và đặt lên môi tôi một nụ hôn đắm đuối. Nụ hôn đêm nay khác hẳn mọi ngày, nó hoang dại, dồn dập và tràn đầy khát khao. Men bia làm tôi mất đi sức phản kháng, tôi nhắm nghiền mắt, tận hưởng sự dẫn dắt của cậu ấy, hai tay vô thức bám chặt vào vai Huy. Khi thấy tôi không từ chối, bàn tay Huy bắt đầu táo bạo hơn, luồn dưới lớp áo và mơn trớn vòng một của tôi qua lớp áo ngực. Cảm giác có một bàn tay đàn ông mạnh mẽ, nóng rực chạm vào nơi nhạy cảm khiến tôi khẽ rùng mình, một tiếng rên nhẹ vô thức bật ra nơi đầu lưỡi. Thấy tôi không cự tuyệt, Huy vòng tay ra sau lưng, nhanh chóng tháo chiếc móc áo ngực. Lúc đó, lý trí tôi có thoáng chút lưỡng lự, nhưng cơ thể dường như đã bị cảm xúc dẫn dắt, tôi khẽ nghiêng người để cậu ấy dễ dàng cởi bỏ vật cản.
Khi chiếc áo ngực được kéo lên, bờ ngực căng tròn, trắng ngần tuổi mười tám của tôi hoàn toàn phơi bày trước mắt Huy dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Huy thở dốc, hai tay vội vã áp lấy đôi gò bồng đảo, liên tục vuốt ve. Cảm giác thịt da tiếp xúc trực tiếp, sự mơn trớn, ôm ấp của Huy mang lại cho tôi một khoái cảm hoàn toàn mới lạ. Nó nhột ngạt, kích thích và khiến toàn thân tôi mềm nhũn như nước. Tôi bắt đầu thở dốc, đầu óc trống rỗng. Tuy nhiên, sự thiếu kinh nghiệm và nôn nóng của tuổi trẻ đã khiến Huy phạm sai lầm. Trong cơn đê mê, cậu ấy muốn tiến xa hơn, bàn tay từ ngực bắt đầu trượt dần xuống bụng, rồi luồn thẳng vào trong quần đùi, định chạm vào vùng nhạy cảm thầm kín nhất của tôi. Cái chạm tay bất ngờ và táo bạo ấy giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu, khiến tôi bừng tỉnh hoàn toàn khỏi cơn say cảm xúc. Sự sợ hãi và tư tưởng bảo thủ trỗi dậy, tôi giật bắn mình, dùng hết sức bình sinh giữ chặt lấy tay Huy, đẩy ra khỏi người.
"Huy! Dừng lại ngay! Anh làm cái gì thế?!" Tôi thốt lên, giọng run rẩy vì hoảng sợ.
Huy ngơ ngác, đôi mắt đỏ ngầu vì khao khát chưa được thỏa mãn, giọng đầy hụt hẫng: "Linh... anh xin lỗi... tại anh yêu em quá, anh không kìm chế được. Cho anh đi tiếp đi em..."
Tôi vừa vội vàng sửa lại trang phục, vừa kéo chăn che kín người, dịu dàng dỗ dành để không làm cậu ấy buồn: "Không được đâu anh. Em đã nói rồi, em muốn giữ gìn điều thiêng liêng nhất cho đến ngày cưới. Đêm nay như thế này... em để anh cởi áo ngực và ôm ấp là đã quá chiều anh rồi. Anh phải tôn trọng em chứ."
Huy nhìn tôi, dù trong lòng vô cùng bứt rứt, khao khát đến điên người nhưng vì yêu và tôn trọng tôi, cậu ấy đành nuốt nước bọt một cái, kéo chăn đắp cho cả hai: "Thôi được rồi, anh nghe em. Anh không ép em nữa." Đêm đó, Huy nằm ôm tôi, một tay vẫn không quên đặt lên bầu ngực tròn trịa để vuốt ve cho đỡ nhớ cho đến tận sáng. Đối với Huy, việc được chạm vào cơ thể tôi ở mức độ đó đã là một bước tiến lớn, cậu ấy nghĩ rằng ngày mình có được tôi trọn vẹn sẽ không còn xa.
Sau đêm sinh nhật ấy, ranh giới giữa tôi và Huy dường như được nới lỏng hơn. Chúng tôi cởi mở hơn trong việc đụng chạm thể xác. Có những buổi tối đi dạo ở những góc tối trong công viên, hai đứa ngồi sát bên nhau, Huy thoải mái luồn tay vào trong áo để vuốt ve bờ vai gầy và đôi gò bồng đảo của tôi. Hay có những hôm đi làm ca muộn về mệt, tôi không về phòng trọ của mình nữa mà qua thẳng phòng Huy ngủ lại. Chúng tôi nằm ôm nhau, môi quấn lấy môi, tay Huy không ngừng mơn trớn khắp cơ thể tôi ngoài vùng nhạy cảm nhất. Đôi khi, sự khao khát trong Huy lên đến đỉnh điểm, cậu ấy vừa thở dốc vừa cầu xin tôi.
"Linh ơi, anh chịu hết nổi rồi. Cho anh đi sâu vào trong một chút thôi, anh hứa sẽ cẩn thận mà," Huy vừa hôn tới tấp lên cổ tôi vừa cầu khẩn.
Nhưng tôi luôn có một bộ lọc lý trí cực kỳ nhạy bén. Tôi giữ chặt lấy tay cậu ấy, lắc đầu: "Không được Huy, em mệt lắm. Anh đã hứa giữ gìn cho em rồi mà, đừng làm em giận."
"Ừ... anh biết rồi. Anh lại nghe em vậy," Huy thở dài đầy tiếc nuối rồi buông xuôi. Sự ngây thơ của tôi lúc đó khiến tôi nghĩ rằng, chỉ cần mình giữ vững được giới hạn thầm kín ấy, thì mọi sự đụng chạm khác đều vô hại và tôi vẫn là một cô gái đoan trang, trong trắng.
Thế nhưng, cuộc đời không êm đềm như tôi tưởng. Kỳ thi kết thúc học phần của học kỳ một ập đến. Đúng vào giai đoạn ôn thi nước rút, mẹ tôi ở quê đột ngột đổ bệnh, tôi phải thức đêm vừa lo lắng, vừa phải tăng ca làm thêm để gửi chút tiền về phụ bố mua thuốc cho mẹ. Việc học hành vì thế mà bị xao nhãng. Hôm làm bài thi môn chuyên ngành hệ thống kinh tế, đầu óc tôi quay cuồng, mệt mỏi nên đã làm bài không tốt. Khi kết quả được công bố, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ thiếu đúng 0.1 điểm để đạt được học bổng loại xuất sắc của nhà trường. Khoản học bổng đó đối với một sinh viên nghèo như tôi là vô cùng lớn, nó không chỉ giúp tôi trang trải toàn bộ học phí học kỳ tới mà quan trọng hơn, nó là niềm tự hào, là tấm bằng khen để tôi gửi về quê cho bố mẹ mát mặt với xóm làng. Nghĩ đến ánh mắt thất vọng của bố, tôi khóc nấc lên trong phòng trọ.
Trong sự bế tắc, một người bạn cùng lớp đã rỉ tai tôi rằng, thầy Long - trưởng khoa, người trực tiếp phê duyệt danh sách học bổng nâng đỡ của khoa - là người có toàn quyền quyết định việc chấm phúc khảo hoặc nâng điểm điều kiện cho sinh viên. Nghe vậy, tôi như chết đuối vớ được cọc. Tôi quyết định gom góp toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi từ những tháng ngày đi làm thêm vất vả, được vỏn vẹn năm trăm ngàn đồng, bỏ vào một chiếc phong bì nhỏ với hy vọng sự thành khẩn của mình sẽ lay động được thầy.
Chiều hôm đó, tôi rụt rè đến phòng làm việc của thầy Long tại trường. Khi tôi gõ cửa bước vào, thầy Long đang ngồi sau chiếc bàn làm việc gỗ lớn, kính gọng vàng trễ xuống mũi, toát lên vẻ oai nghiêm, đạo mạo của một vị giáo sư sắp nghỉ hưu. Thầy ngước mắt lên nhìn tôi. Ngay khoảnh khắc ánh mắt thầy chạm vào khuôn mặt mộc mạc, thanh tú và đôi mắt trong veo, ngập tràn sự lo lắng của tôi, tôi thấy mắt thầy thoáng nheo lại, một tia nhìn đầy ý đồ xẹt qua nhưng rất nhanh được che giấu bằng nụ cười hiền hậu.
"Em thưa thầy... em là Linh, lớp trưởng lớp Kinh tế 1 ạ. Em đến muốn xin thầy xem xét giúp em việc này," tôi run rẩy mở lời.
Thầy Long nhìn tôi một lượt, từ tốn tháo kính xuống: "À, Linh lớp trưởng, thành tích học tập rất tốt đúng không? Có chuyện gì mà trông em lo lắng thế?"
"Dạ, điểm thi vừa rồi của em bị thiếu mất 0.1 điểm để được học bổng xuất sắc. Hoàn cảnh nhà em khó khăn lắm, mẹ lại đang ốm nặng. Em kính mong thầy xem xét lại bài thi hoặc tạo điều kiện cho em..." Tôi nghẹn ngào.
Thầy Long nhìn quanh phòng một lượt, rồi hạ thấp giọng, vẻ mặt đầy nghiêm túc: "Ở trường tai mắt rất nhiều, những việc nhạy cảm thế này không tiện trao đổi tại đây đâu em. Bản thân thầy cũng phải giữ uy tín. Đây là địa chỉ nhà riêng của thầy," thầy cầm bút ghi vào một tờ giấy nhỏ rồi đẩy về phía tôi. "Chín giờ sáng thứ Bảy này em qua nhà thầy, mang theo học bạ, thầy xem xét lại rồi có hướng xử lý kín đáo cho em."
"Dạ, em cảm ơn thầy nhiều lắm ạ!" Tôi mừng rỡ cúi đầu, sự ngây thơ khiến tôi không mảy may nghi ngờ một điều gì.
Đúng hẹn ngày thứ Bảy, Huy dùng chiếc xe đạp cọc cạch chở tôi đến địa chỉ nhà thầy Long. Hôm đó, tôi mặc một chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi, dài ngang đầu gối, mái tóc đen thả ngang lưng, trông tôi không khác gì một thiên thần nhỏ trong sáng.
Đến cổng tòa nhà, Huy dừng xe, ân cần chỉnh lại cổ áo cho tôi: "Em vào gặp thầy đi nhé, anh đứng ở dưới sảnh này đợi em. Có chuyện gì cứ gọi anh ngay."
"Vâng, anh đợi em một chút nhé, em lên nộp hồ sơ rồi xuống ngay thôi," tôi mỉm cười, bảo Huy yên tâm rồi một mình đi thang máy lên tầng mười hai. Đứng trước cửa nhà thầy, tim tôi đập liên hồi vì hồi hộp. Tôi đưa tay bấm chuông.
Cánh cửa mở ra, thầy Long xuất hiện trong bộ quần áo mặc ở nhà giản dị. Khi nhìn thấy tôi trong bộ váy trắng, ánh mắt thầy bỗng rực lên một thứ ánh sáng đầy dục vọng của một kẻ săn mồi vừa nhìn thấy mục tiêu béo bở. Thầy nhìn chằm chằm vào đôi chân trần trắng ngần của tôi dưới gấu váy, giọng nói vẫn tỏ ra vô cùng lịch sự: "Chào em, Linh. Vào nhà đi em."
"Dạ, em chào thầy ạ," tôi rụt rè bước vào phòng khách sang trọng, ngồi khép nép trên chiếc ghế sofa da đắt tiền. Thầy Long đi vào bếp rót một ly nước cam mang ra đặt trước mặt tôi. "Uống chút nước cho đỡ nóng đi em."
"Dạ thôi em xin phép, em vừa uống ở dưới nhà rồi ạ," bản tính phòng bị tự nhiên khiến tôi nhớ đến những lời cảnh báo trên mạng, tôi tuyệt đối không dám chạm vào ly nước. Tôi đi thẳng vào vấn đề, lấy chiếc phong bì chứa năm trăm ngàn đồng ra, hai tay cung kính đẩy về phía thầy: "Thầy ơi, đây là chút lòng thành của em, mong thầy tạo điều kiện giúp đỡ em suất học bổng kỳ này với ạ. Gia đình em thực sự rất bế tắc..."
Thầy Long nhìn chiếc phong bì mỏng dính trên bàn, khẽ nhếch mép cười nửa miệng, một nụ cười đầy sự giễu cợt cho sự ngây thơ của tôi. Thầy đứng dậy, hất hàm: "Em đi theo thầy vào đây."
Thầy dẫn tôi vào một căn phòng làm việc nhỏ bên cạnh, nơi có một chiếc két sắt lớn đang mở sẵn. Thầy chỉ tay vào trong, nơi xếp chật kín những tệp tiền polymer mệnh giá năm trăm ngàn và những thỏi vàng lấp lánh, rồi quay sang nhìn tôi, giọng trầm khàn: "Em nhìn xem, em nghĩ một người như thầy, ở vị trí này, sắp nghỉ hưu, có cần mấy đồng bạc này của em không?"
Nhìn thấy cảnh tượng đó, tai tôi ù đi, lòng tự trọng bị tổn thương sâu sắc và nỗi thất vọng tràn trề ập đến. Tôi nghĩ mình đã hoàn toàn hết cơ hội, số tiền của mình quá ít ỏi để mua chuộc một người giàu có như thầy. Nước mắt tôi chực trào ra, tôi cúi đầu, lí nhí: "Em xin lỗi thầy... em không biết. Em xin phép thầy em về ạ."
Tôi quay người, bước đi được hai bước hướng ra cửa thì bất ngờ giọng nói của thầy Long vang lên từ phía sau, kéo giật bước chân tôi lại: "Khoan đã." Thầy Long đã tiến đến đứng ngay sau lưng tôi từ lúc nào. Thầy nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt không còn giấu giếm ý đồ xấu xa nữa, thầy chậm rãi nói: "Thầy không thiếu tiền, nhưng vợ thầy mất sớm mười năm nay rồi, cuộc sống của thầy cô đơn lắm. Em là một cô gái thông minh, chắc em hiểu ý thầy chứ? Thầy cần một thứ khác... em có thể giúp thầy khỏa lấp sự cô đơn này không?"
Lời đề nghị trần trụi ấy như một tia sét đánh ngang tai, khiến tôi bàng hoàng, kinh hãi. Toàn thân tôi run bắn lên, lý trí và lòng kiêu hãnh của một cô gái đoan trang trỗi dậy. Tôi lập tức lắc đầu, lùi lại một bước, lắp bắp từ chối: "Không... không được đâu thầy ơi! Em đã có người yêu rồi, và em... em muốn giữ gìn sự trong trắng của mình cho đến ngày cưới. Em không thể làm chuyện đó được!"
Nghe đến việc tôi muốn giữ gìn bản thân, đôi mắt cáo già của thầy Long bỗng sáng rực lên một cách kỳ lạ. Thầy biết mình đã gặp được một cô gái hiếm hoi thời nay vẫn còn nguyên vẹn. Bản năng chiếm hữu của một kẻ dày dạn tình trường trỗi dậy, thầy nở một nụ cười đắc thắng nhưng đầy gian xảo, tiến thêm một bước, dồn tôi vào sát bức tường. Thầy hạ giọng, đưa ra một giao kèo mới đầy ma mị: "À, hóa ra là em vẫn còn giữ mình... Thầy hiểu, thầy rất trân trọng điều đó. Vậy chúng ta thỏa thuận thế này đi. Thầy không cần em phải đi quá giới hạn với thầy. Thầy chỉ cần em giúp thầy cảm nhận chút hương vị cơ thể của em, cho thầy vuốt ve, ôm ấp một chút thôi. Em vẫn giữ được sự nguyên vẹn cho người yêu em. Bất cứ lúc nào em cảm thấy không muốn nữa và bảo dừng lại, thầy hứa sẽ dừng lại ngay lập tức. Đổi lại, suất học bổng xuất sắc kia chắc chắn sẽ thuộc về em. Em thấy sao?"
Lời đề nghị của thầy Long như một liều thuốc độc bọc đường, rót thẳng vào tai tôi. Trong đầu tôi diễn ra một cuộc chiến nội tâm vô cùng dữ dội. Một bên là suất học bổng, là tương lai, là niềm tự hào của bố mẹ đang ở rất gần, chỉ cần gật đầu là có được. Một bên là sự phản bội đối với Huy, là sự nhơ nhuốc khi để một người đàn ông đáng tuổi bố mình chạm vào người. Thế nhưng, sự ngây thơ và tự tin thái quá vào bản thân đã làm hại tôi. Tôi tự nghĩ, trước giờ ở bên Huy, dù Huy có khao khát thế nào, tôi vẫn làm chủ được tình hình, vẫn từ chối được cậu ấy ở phút chót, thì với người thầy già này, tôi chắc chắn cũng sẽ làm chủ được. Chỉ cần giữ vững giới hạn cuối cùng, không cho lão đi quá xa là được.
Với suy nghĩ non nớt đó, tôi cắn chặt môi, nhìn thẳng vào mắt thầy Long và ra điều kiện: "Thầy... thầy phải hứa là không được cởi đồ của em, và không được làm chuyện đó. Nếu thầy đồng ý thì em... em sẽ chấp nhận."
Thầy Long cười híp mắt, gật đầu lia lịa như một con cáo vừa lừa được con mồi vào bẫy: "Được, thầy hứa, thầy sẽ không cởi quần áo của em. Thầy chỉ muốn cưng nựng em một chút thôi. Mà ngoài phòng khách không tiện đâu, có thể có người từ ban công nhìn vào. Vào phòng ngủ của thầy cho riêng tư, em cũng đỡ phải ngại."
Lúc đó, nghĩ đến việc Huy đang đứng đợi ở dưới sảnh, sợ có ai đi qua nhìn thấy cảnh này thì nhục nhã, tôi đành nhắm mắt, miễn cưỡng bước theo thầy vào căn phòng ngủ tối tăm, nồng nặc mùi nước hoa đàn ông đắt tiền pha lẫn mùi ẩm mốc.
Vừa bước vào phòng, chưa kịp định thần, thầy Long đã đóng sầm cửa lại và khóa chốt. Lão quay lại, lập tiếp áp sát thân hình mập mạp, già nua của mình vào người tôi, dồn tôi vào cạnh giường. Lão cúi đầu xuống, áp sát mũi vào hõm cổ tôi, hít một hơi thật sâu đầy thèm khát. Dù tôi không hề dùng nước hoa, chỉ có mùi thơm tự nhiên của da thịt con gái tuổi mười tám mộc mạc, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ làm cho lão đê mê, sung sướng. Lão rên rỉ lên một tiếng đầy thỏa mãn. Rồi lão vội vã đưa đôi môi thâm đen, đầy nếp nhăn định cưỡng hôn lên đôi môi căng mọng của tôi. Cảm giác ghê tởm trỗi dậy, tôi lập tức ngoảnh mặt sang một bên, né tránh nụ hôn của lão.
"Không... thầy ơi, đừng hôn môi em. Em không làm được..." tôi quay mặt đi, giọng đầy khẩn khoản.
Thầy Long là kẻ cáo già, lão biết không nên nóng vội làm con mồi hoảng sợ mà bỏ chạy lúc này, lão liền cười khẩy: "Được rồi, không hôn môi thì thôi, thầy sẽ hôn chỗ khác. Thầy chiều em."
Nói rồi, lão bắt đầu di chuyển đôi môi già nua, nhám chúa của mình xuống vùng cổ và bờ vai trần của tôi. Lão liếm láp, cắn nhẹ vào làn da mềm mại khiến tôi rùng mình. Ban đầu, tôi vô cùng miễn cưỡng, hai tay chống chặt vào ngực lão để đẩy ra, nhưng lão Long quá sành sỏi. Đôi bàn tay to lớn, đầy chai sạn của lão bắt đầu mơn trớn, xoa nắn hai bên vòng một của tôi qua lớp vải váy trắng. Cặp tuyết lê tuổi mười tám của tôi căng tròn, mềm mại một cách tự nhiên, chưa từng bị ai nhào nặn mạnh bạo như vậy.
Lão vừa bóp vừa trầm trồ, giọng khàn đặc: "Ôi... mềm quá, thơm quá em ơi... đúng là hương vị của con gái có khác, sướng tê người..."
Sự kích thích liên tục từ bàn tay lão, cộng với việc lão bắt đầu ngậm lấy thùy tai tôi mà mút nhẹ, đã đánh trúng vào những điểm nhạy cảm nhất trên cơ thể mà chính tôi cũng chưa từng biết tới. Một luồng điện chạy dọc khắp cơ thể, khiến hai chân tôi bắt đầu run rẩy, một tiếng rên rỉ rạo rực khẽ bật ra ngoài ý muốn trong cổ họng tôi: "Ưm... thầy... đừng..."
Biết con mồi đã bắt đầu dính bẫy tình, thầy Long nở một nụ cười thỏa mãn. Lão nhanh chóng dùng một tay kéo một bên dây váy trắng của tôi tuột xuống cánh tay, rồi không để tôi kịp phản ứng, lão luồn thẳng bàn tay thô ráp của mình vào bên trong lớp cúp áo ngực, áp trực tiếp vào bầu ngực trần trụi của tôi. Sự tiếp xúc da thịt đột ngột này khiến tôi giật nẩy mình, lý trí hoảng loạn trỗi dậy, tôi cố sức đẩy tay lão ra, lắp bắp khóc lóc: "Đừng mà thầy ơi! Không được... thầy đã hứa là không cởi đồ của em cơ mà! Thầy buông tay ra đi!"
Lão Long vừa bóp mạnh lấy bầu ngực, khiến các ngón tay lún sâu vào da thịt mềm mại của tôi, vừa thở dốc thanh minh bằng giọng điệu xảo trá: "Thầy có cởi đồ của em đâu, váy em vẫn mặc trên người đấy chứ. Thầy chỉ sờ bên trong chút thôi mà, ngoan nào... để thầy cưng nựng tí thôi..."
Trong lúc tôi còn đang hoang mang, giằng xé giữa cảm giác tội lỗi và sự kích thích cơ thể, lão Long đã nhanh tay kéo mạnh cả phần cúp ngực của chiếc váy xuống ngang eo. Phút chốc, cặp tuyết lê trắng ngần, đôi gò bồng đảo hồng hào, nhỏ nhắn của tôi phơi bày hoàn toàn trước mắt lão dưới ánh đèn phòng ngủ. Lão Long thèm khát, lập tức cúi rạp người xuống, há miệng ngậm chặt lấy một bên ngực của tôi mà điên cuồng ôm ấp, mút mát. Đầu lưỡi già nua, thô nhám của lão liên tục liếm vòng quanh, rồi dùng lực mút mạnh khiến tôi chao đảo.
Cảm giác được một người đàn ông dạn dày kinh nghiệm mơn trớn trực tiếp mang lại một khoái cảm mãnh liệt, dữ dội hơn gấp trăm lần những gì Huy từng làm cho tôi. Huy trước đây chỉ biết nắn bóp vụng về bên ngoài, còn lão Long lại biết cách dùng môi và lưỡi để kích thích từng tế bào thần kinh nhạy cảm nhất của tôi. Một luồng cảm giác cực hạn chạy thẳng xuống vùng bụng dưới, tôi biết mình đang làm một việc vô cùng tội lỗi, tôi đang phản bội Huy, đang tự bán rẻ bản thân, nhưng phản ứng tự nhiên của cơ thể dường như đã bị đánh thức. Bản năng trỗi dậy, tôi không còn sức để đẩy lão ra nữa, hai tay tôi vô thức bám chặt lấy mái tóc hói của lão, đầu ngửa ra sau, miệng liên tục phát ra những tiếng rên rỉ đê mê: "A... ưm... sướng... thầy ơi... mạnh nữa đi... ôi thầy ơi..." Tôi cảm nhận rõ ràng phía dưới hai chân mình, cơ thể đã hoàn toàn bị khuất phục, bắt đầu rạo rực và ẩm ướt, làm ướt đẫm chiếc quần nội y.
Nhận thấy sự thay đổi trong tiếng rên và sự buông xuôi của tôi, thầy Long biết con mồi đã hoàn toàn hứng khởi và không còn khả năng kháng cự. Lão thô bạo đẩy ngã tôi xuống chiếc giường đệm êm ái, rồi nhanh tay kéo nốt bên dây váy còn lại của tôi xuống. Lão vừa tiếp tục cúi xuống mút mát điên cuồng bên ngực này, vừa đưa bàn tay còn lại lên vò nắn, vê vuốt bên ngực kia của tôi, khiến tôi phê dại, đầu óc trống rỗng, không còn biết trời đất là gì nữa. Cơn thèm khát cảm giác lạ trong tôi dâng cao đến đỉnh điểm, lấn át toàn bộ lý trí bảo thủ hằng ngày.
Thấy tôi đã hoàn toàn chìm đắm trong cảm xúc, tên cáo già bắt đầu thực hiện bước đi táo bạo tiếp theo. Miệng lão vẫn ngậm chặt lấy bầu ngực tôi không rời, nhưng bàn tay đầy chai sạn của lão đã từ từ mò mẫm dọc theo chiếc bụng phẳng lì, trượt dần xuống dưới tà váy trắng của tôi. Việc tôi mặc chiếc váy liền thân rộng rãi hôm nay vô tình trở thành một sai lầm chết người, tạo điều kiện quá dễ dàng cho lão. Bàn tay lão dễ dàng luồn qua gấu váy, tiến thẳng vào trong, tìm đến đúng vùng nhạy cảm của tôi. Lão áp bàn tay nóng rực của mình lên trên lớp quần lót mỏng manh, nơi đang ướt sũng vì phản ứng của cơ thể. Lão không ngờ một cô gái trông trong sáng, thánh thiện như tôi lại có thể có phản ứng mãnh liệt, nhạy cảm đến mức này. Lão cười khẩy trong lòng, biết mình đã chạm đúng điểm yếu của cô nữ sinh ngây thơ. Lão bắt đầu dùng các ngón tay khẽ miết nhẹ, xoa nắn xung quanh vùng thầm kín của tôi qua lớp vải ướt át, tiếp tục kích thích, đẩy tôi chìm sâu hơn vào sự hoan lạc mà không thể nào quay đầu lại được nữa.








