Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Truyện Sáng Tác Sự sa ngã của cô sinh viên

smile_of_angel_2k1

Tập sự
Tham gia
13/6/26
Bài viết
1
Cảm xúc
0
Điểm
1
Nơi ở
Hà Nội
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nữ
## Phần 1: Hương Vị Đầu Đời Và Cái Bẫy Của Sự Ngây Thơ
Tôi tên Linh. Ở tuổi mười tám, tôi bước vào giảng đường đại học với tất cả những gì nguyên bản nhất của một cô gái tỉnh lẻ: một chút tự hào vì thành tích học tập, một gánh nặng lo toan về hoàn cảnh gia đình nghèo khó, và một tình yêu trong sáng, vẹn nguyên với Huy. Đối với tôi khi ấy, thế giới chỉ có hai màu đen và trắng. Tôi luôn tự hào mình là một cô gái nề nếp, bảo thủ, luôn khăng khăng giữ gìn thứ quý giá nhất của đời con gái cho đến đêm tân hôn. Nhưng tôi đâu biết rằng, chính cái sự ngây thơ, cứng nhắc ấy lại là thứ mồi ngon kích thích nhất đối với những gã đàn ông săn mồi lão luyện.
### Những ngày tháng bình yên và áp lực đồng tiền
Trường tôi và trường Huy nằm cách nhau chỉ một con phố. Gom góp hết số tiền mượn họ hàng, tôi chỉ đủ đóng học phí kỳ đầu. Để tự trang trải cuộc sống và nuôi hy vọng giành học bổng – mục tiêu tối thượng để bố mẹ ở quê bớt thắt lưng buộc bụng – tôi xin làm phục vụ tại một quán cà phê nhỏ cuối phố. Huy thương tôi vất vả. Nhà Huy dù khá giả hơn, bố mẹ cậu ấy có thể chu cấp đầy đủ, nhưng Huy vẫn bướng bỉnh nộp đơn vào làm cùng quán với tôi.
"Để anh che chở cho em. Có anh ở bên, mấy gã khách hám gái không dám trêu ghẹo em nữa," Huy vừa cười vừa nói khi hai đứa cùng lau dọn quầy pha chế vào một buổi tối muộn.
Công việc ở quán cà phê không hề dễ dàng. Tôi nhớ có những hôm trời mùa đông mưa phùn gió bấc, chân tay tôi lạnh ngắt vì phải rửa hàng trăm chiếc ly thủy tinh. Huy xót xa, toàn giằng lấy chậu nước đá để rửa thay tôi. Những lúc vắng khách, hai đứa trốn vào góc khuất sau quầy, chia nhau chiếc bánh mì không nhân mua vội ở vỉa hè. Tôi cắn một miếng, Huy cắn một miếng. Cái vị bột mì khô khốc nhưng lại ngọt ngào đến lạ kỳ nhờ những nụ cười ấm áp của cậu ấy. Tôi tự nhủ, mình có thể nghèo vật chất, nhưng tình yêu của Huy khiến tôi giàu có hơn bất cứ ai.
Cũng như bao cặp đôi trẻ tuổi khác, những xúc cảm giới tính bắt đầu nảy nở. Mỗi lần đi làm về muộn, Huy lại dắt tay tôi đi dạo trong công viên tối đèn. Những nụ hôn của Huy ban đầu chỉ là cái chạm môi nhẹ nhàng, rồi dần dà trở nên nồng nàn hơn, sâu sắc hơn. Khi Huy ép sát người tôi vào gốc cây cổ thụ, hơi thở cậu ấy dồn dập, đôi tay run rẩy ôm chặt lấy eo tôi. Tôi cảm nhận được sự khao khát của một chàng trai trẻ đang hừng hực sức sống. Nhưng cứ mỗi khi bàn tay Huy có xu hướng dịch chuyển lên phía trên hoặc trượt xuống dưới đùi, tôi lại giật mình, khẽ đẩy cậu ấy ra:
"Kìa anh... đừng làm thế. Ở đây là nơi công cộng, với lại... em đã nói rồi mà."
Huy lại thở dài, chung thủy hôn lên trán tôi một cái rõ kêu: "Anh biết rồi, bà cụ non của anh. Anh chờ được."
### Đêm sinh nhật và sự nới lỏng giới hạn
Bước ngoặt đầu tiên đến vào ngày sinh nhật tròn mười chín tuổi của Huy. Tôi muốn dành cho cậu ấy một bất ngờ lớn để đền đáp những tháng ngày cậu ấy thức khuya dậy sớm cùng tôi. Tôi bấm bụng dùng số tiền lương ít ỏi mua một chiếc bánh kem nhỏ, vài lon bia, và tự tay đi chợ nấu một bữa cơm với những món Huy thích tại căn phòng trọ nhỏ mà Huy thuê riêng.
Tối đó, Huy mời thêm ba người bạn thân cùng xóm trọ đến chung vui. Căn phòng ngập tràn tiếng cười và mùi thức ăn thơm phức. Nhìn mâm cơm tươm tất, mấy cậu bạn của Huy không ngớt lời trầm trồ:
"Ui chao, thằng Huy tu chín kiếp mới gặp được cái Linh nhé! Vừa là thủ khoa đầu vào, làm lớp trưởng, lại còn khéo tay thế này. Nhìn mâm cơm này là biết tướng vượng phu ích tử rồi!"
Một cậu khác huých tay Huy, giọng trêu chọc đầy ghen tị: "Nhất ông rồi đấy! Người yêu đẹp thế này, da trắng dáng xinh lại chung thủy. Chẳng bù cho người yêu tôi, suốt ngày chỉ biết đòi mua trà sữa với quần áo."
Huy cười rạng rỡ, ánh mắt nhìn tôi đầy tự hào. Chúng tôi cùng cụm những lon bia mát lạnh. Vốn không biết uống rượu bia, chỉ sau hai lon, đầu óc tôi đã bắt đầu quay cuồng, hai gò má nóng bừng, cơ thể dâng lên một luồng nhiệt lạ lẫm. Sau khi các bạn ra về, đồng hồ đã điểm mười một giờ đêm. Tôi phụ Huy dọn dẹp bát đĩa, bước đi có phần lảo đảo.
"Linh này... muộn rồi, hay đêm nay em ở lại đây ngủ với anh đi? Trời đang mưa to lắm," Huy nhìn ra cửa sổ, giọng trầm xuống, ánh mắt chứa đựng một niềm mong mỏi cháy bỏng.
Tôi hơi hoảng hốt, men bia lập tức bay đi một nửa: "Không được đâu Huy... Nhỡ..."
Huy vội vàng ôm lấy vai tôi, ánh mắt chân thành: "Anh thề, anh hứa đấy! Anh chỉ muốn ôm người yêu anh ngủ một đêm thôi. Anh sẽ không làm gì vượt quá giới hạn nếu em không cho phép. Anh nhớ em chết đi được."
Nhìn gương mặt góc cạnh và ánh mắt tha thiết của người yêu, cộng thêm sự kích thích của chất cồn đang chạy rần rật trong huyết quản, tôi khẽ gật đầu. Đó là lần đầu tiên tôi nằm chung giường với một người đàn ông.
Căn phòng tắt đèn, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn đường hắt qua khe cửa sổ. Huy kéo tôi vào lòng, vòng tay rắn chắc của cậu ấy ôm trọn lấy cơ thể mảnh mai của tôi. Hơi thở ấm nóng của Huy phả vào gáy làm tôi run lên từng chập.
"Linh... em thơm quá," Huy thì thầm, rồi xoay người tôi lại đối diện với cậu ấy.
Huy cúi xuống, tìm kiếm môi tôi. Nụ hôn lần này không giống những lần ở công viên. Nó mãnh liệt, ngấu nghiến và tràn đầy nhục dục do có chút men say thúc đẩy. Tôi mềm nhũn người, hai tay vô thức bám chặt vào vai Huy, đón nhận sự càn quét của chiếc lưỡi ấm nóng. Trong cơn mê muội, tôi cảm thấy bàn tay Huy bắt đầu luồn vào trong áo, chạm vào lớp vải áo ngực của tôi. Cậu ấy nắn bóp một cách nhẹ nhàng, vừa như thăm dò, vừa như cầu khẩn.
Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng tôi. Cảm giác lạ lẫm ấy khiến tôi không hề đẩy ra, mà ngược lại, tôi khẽ nghiêng người, tạo điều kiện cho bàn tay Huy đưa ra sau lưng, thuần thục cởi bỏ chiếc móc cài áo ngực. Khi chiếc áo chíp nới lỏng, đôi gò bồng đảo căng tròn tuổi mười tám của tôi hoàn toàn được giải phóng. Huy thở hắt ra một tiếng sung sướng, lòng bàn tay to bản, thô ráp của cậu ấy áp thẳng vào làn da trần mịn màng, ra sức nhào nặn cặp vú căng mọng.
"Ưm... Huy..." Một tiếng rên khẽ bật ra từ cuống họng tôi. Tôi vừa xấu hổ, vừa thấy đê mê. Cảm giác bầu ngực mình bị bóp mạnh, các ngón tay của Huy vê vê hai đầu ti đang cứng lên vì kích thích khiến vùng bụng dưới của tôi quặn thắt lại.
Được đà tới tới, Huy bắt đầu thở dốc, bàn tay tham lam trượt dần xuống dưới, luồn qua cạp quần đùi của tôi, hướng thẳng về phía ngã ba huyền bí. Ngay khi những ngón tay của Huy chạm vào lớp quần lót mỏng manh, một hồi chuông cảnh tỉnh vang lên trong đầu tôi. Sự bảo thủ bấy lâu nay trỗi dậy mạnh mẽ. Tôi bừng tỉnh, dùng hết sức bình sinh giữ chặt lấy tay Huy.
"Không được... Huy! Đừng!" Tôi thở hổn hển, giữ chặt tay cậu ấy ra ngoài.
Huy khựng lại, gương mặt đầy vẻ tiếc nuối và bức bối, hơi thở vẫn còn dồn dập: "Linh... anh khó chịu lắm... Cho anh đi..."
Tôi nhìn Huy, lòng vừa thương vừa kiên quyết. Tôi chỉnh lại áo, kéo chăn che kín người: "Em đã bảo là phải giữ gìn đến ngày cưới mà. Hôm nay em cho anh ôm bóp... như thế là chiều anh lắm rồi. Ngoan, nghe em, ra trường rồi mình cưới nhau, lúc đó em hoàn toàn là của anh."
Huy nhìn tôi chăm chú, dù ánh mắt vẫn còn hừng hực lửa dục nhưng cậu ấy vẫn tôn trọng tôi. Huy thở dài, kéo tôi vào lòng, một tay vẫn đặt trên bầu ngực tôi để vuốt ve nhẹ nhàng cho đỡ thèm: "Được rồi, anh nghe em. Anh sẽ chờ đến ngày đó. Anh tin ngày đó không còn xa."
Đêm đó, Huy ôm tôi ngủ trong sự thỏa mãn phần nào. Còn tôi, tôi tự hào vì mình đã làm chủ được lý trí, bảo vệ được cái ngàn vàng. Tôi đâu biết rằng, chính sự kiềm chế này của tôi đối với Huy lại đẩy tôi vào một kịch bản nghiệt ngã hơn gấp bội.
### Tình huống gần gũi và những lần từ chối tiếp theo
Sau đêm hôm đó, giới hạn giữa tôi và Huy đã được nới lỏng một chút, nhưng cái lõi cốt lõi thì tôi vẫn giữ khăng khăng. Chúng tôi có nhiều cơ hội gần gũi nhau hơn. Có những buổi trưa đi học về, hai đứa cùng nấu ăn tại phòng Huy rồi tranh thủ ngủ trưa trước ca làm chiều.
Tôi nhớ có một buổi trưa mùa hè oi bức, tôi chỉ mặc một chiếc áo phông mỏng và chiếc quần đùi ngắn nằm ngủ cạnh Huy. Khi tôi đang thiếp đi, tôi cảm nhận được một vật cứng ngắc, nóng hổi đang đè chặt vào mông mình từ phía sau. Huy đã thức từ lúc nào, cậu ấy áp sát người vào tôi, chiếc quần đùi của cậu ấy cộm lên một khối to tướng. Huy vừa thở gấp vừa luồn tay vào trong áo tôi, điên cuồng nắn bóp hai bầu ngực, miệng liên tục hôn lên gáy tôi, để lại những vết hằn đỏ.
"Linh... một chút thôi em... Anh không vào trong đâu, chỉ bên ngoài thôi..." Huy thì thầm, giọng khản đặc vì thèm khát. Cậu ấy cầm lấy tay tôi, kéo xuống phía dưới để tôi chạm vào "vũ khí" đang cương cứng, nóng hổi của mình qua lớp vải quần.
Tôi giật mình run rẩy khi cảm nhận được kích thước và sự trỗi dậy của ham muốn đàn ông. Nhưng nỗi sợ hãi mang thai ngoài ý muốn và tư tưởng thủ cựu lại chiến thắng. Tôi rút mạnh tay lại, ngồi bật dậy:
"Anh lại thế rồi! Đã bảo là không được mà! Nếu anh cứ thế này, em không qua đây nữa đâu!"
Nhìn bộ dạng tức giận của tôi, Huy đành phải ấm ức đi vào nhà vệ sinh để tự giải quyết bằng nước lạnh. Sự từ chối lặp đi lặp lại của tôi vô tình tạo nên một bức tường ngăn cách vô hình, và nó cũng khiến tôi chủ quan, nghĩ rằng mình có một ý chí sắt đá, có thể từ chối bất kỳ sự cám dỗ nào.
### Điểm số cay đắng và cuộc gặp gỡ với "Cáo già"
Kỳ thi cuối kỳ một ập đến cùng lúc với đợt cao điểm của quán cà phê. Tôi phải tăng ca đến một, hai giờ sáng, đầu óc mệt mỏi, không có thời gian ôn tập kỹ lưỡng. Khi bảng điểm được công bố, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ thiếu đúng 0.5 điểm để đạt mức học bổng loại Xuất sắc. Thiếu học bổng đồng nghĩa với việc tôi không có tiền đóng học phí kỳ sau, bố mẹ ở quê lại phải chạy vạy vay tiền, lưng mẹ lại thêm còng, tóc bố lại thêm bạc. Sự kiêu hãnh và lòng hiếu thảo của tôi bị tổn thương nghiêm trọng.
Tôi nghe các anh chị khóa trên rỉ tai nhau rằng thầy Long – Trưởng khoa của tôi, một người đàn ông sáu mươi tuổi, chuẩn bị nghỉ hưu – là người có toàn quyền quyết định việc xét duyệt lại điểm số và hạn ngạch học bổng cho những trường hợp đặc biệt. Bề ngoài, thầy Long là một giáo sư uy nghiêm, đạo mạo, luôn xuất hiện với bộ vest chỉnh tề và mái tóc bạc phơ đáng kính. Nhưng tôi hoàn toàn mù quáng trước những lời đồn thổi ngầm rằng lão là một con cáo già dâm tặc, chuyên dùng quyền lực để đổi chác thể xác với những sinh viên nữ nhẹ dạ.
Tôi quyết định dùng số tiền 500 ngàn đồng tích góp từ những buổi làm thêm, bỏ vào một chiếc phong bì nhỏ, đánh liều đến phòng làm việc của thầy tại trường để xin giúp đỡ.
Khi tôi rụt rè gõ cửa bước vào, thầy Long đang đeo kính lão đọc tài liệu. Ngước mắt nhìn thấy tôi – một cô sinh viên năm nhất với gương mặt thanh tú, đôi mắt trong veo tràn đầy nét ngây thơ và sợ hãi – ánh mắt lão khẽ lóe lên một tia sáng kỳ dị, nhanh chóng lướt qua thân hình thon gọn của tôi.
"Em thưa thầy... em là Linh, lớp trưởng lớp K64... Em đến vì chuyện điểm số kỳ này ạ," tôi lí nhí, hai tay đan chặt vào nhau.
Thầy Long tháo kính, nở một nụ cười hiền hậu đầy giả tạo: "À, Linh đúng không? Thầy có biết em, một cán bộ lớp rất năng nổ. Có chuyện gì cứ ngồi xuống đây nói với thầy."
Sau khi tôi trình bày hoàn cảnh gia đình và mong muốn được nâng chút điểm để giữ học bổng, thầy Long nhấp một ngụm trà, vẻ mặt tỏ ra vô cùng đăm chiêu và khó xử:
"Chuyện này... quy chế trường mình nghiêm ngặt lắm em ạ. Ở đây đông người qua lại, không tiện nói sâu. Hay thế này đi, cuối tuần này em qua nhà riêng của thầy, thầy trò mình cùng xem lại bài thi của em xem có vớt vát được chỗ nào không."
Tôi ngây thơ nghĩ rằng người thầy già này thực lòng muốn giúp đỡ mình, liền vâng dạ rối rít rồi ra về.
### Chiếc váy trắng và bản giao kèo tội lỗi
Chủ nhật hôm đó, Huy dùng chiếc xe đạp cọc cạch chở tôi đến địa chỉ nhà thầy Long nằm trong một con ngõ sâu khuất nẻo. Để thể hiện sự tôn trọng với thầy, tôi chọn mặc một chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi, dài ngang đầu gối. Chiếc váy ôm nhẹ lấy vòng eo thon thả, làm nổi bật làn da trắng ngần và vẻ đẹp thanh khiết như một thiên thần nhỏ của tôi.
"Em vào đi, anh đứng ở gốc cây đằng kia đợi. Có chuyện gì cứ gọi anh nhé," Huy cười, lau mồ hôi trên trán, ánh mắt đầy tin tưởng nhìn tôi.
"Vâng, em vào một lát rồi ra ngay." Tôi mỉm cười, bước đến bấm chuông cửa ngôi biệt thự ba tầng khép kín.
Cửa mở. Thầy Long xuất hiện trong bộ quần áo mặc ở nhà bằng lụa rộng rãi. Khi nhìn thấy tôi trong bộ váy trắng, đôi mắt lão như dại đi trong một giây. Lão nhìn chằm chằm vào bờ vai trần và đôi chân thon thả của tôi, nuốt nước bọt một cái ực, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ lịch sự: "Vào đi em, vào nhà đi cho mát."
Tôi bước vào phòng khách sang trọng nhưng có phần âm u vì các rèm cửa đều kéo kín. Tôi ngồi khép nép trên ghế sofa. Thầy Long rót một ly nước cam đặt trước mặt tôi: "Uống đi em, đi đường nắng nôi."
Bản năng tự vệ trỗi dậy, tôi sợ trong nước có thuốc mê như mấy câu chuyện trên mạng nên khéo léo từ chối: "Dạ em cảm ơn thầy, em vừa uống nước ở ngoài rồi ạ." Lão chỉ cười nhạt, không ép.
Tôi run rẩy rút chiếc phong bì chứa 500 ngàn đồng đặt lên bàn, giọng khẩn khoản: "Thầy ơi, đây là chút lòng thành của em... Mong thầy tạo điều kiện giúp đỡ em suất học bổng kỳ này. Gia đình em thực sự rất khó khăn..."
Nhìn chiếc phong bì mỏng dính, thầy Long bỗng bật cười thành tiếng. Tiếng cười của lão khiến tôi nổi da gà. Lão đứng dậy, đi tới góc phòng, bấm mã số mở một chiếc két sắt lớn. Bên trong xếp đầy những cọc tiền mệnh giá lớn và những thỏi vàng lấp lánh. Lão quay lại nhìn tôi, giọng mỉa mai:
"Linh này, em nhìn xem, em nghĩ một người như thầy có thiếu mấy đồng bạc này của em không?"
Tôi đứng hình, mặt mũi tối sầm lại. Hy vọng cuối cùng tan vỡ. Tôi cúi đầu, nước mắt chực trào ra vì nhục nhã: "Em... em xin lỗi thầy. Em ngớ ngẩn quá. Vậy em xin phép thầy em về ạ."
Tôi cầm lấy chiếc phong bì, quay lưng bước đi. Nhưng mới đi được hai bước, giọng nói trầm thấp, khàn khàn của thầy Long vang lên ngay sau lưng:
"Khoan đã... Thầy nói thầy không cần tiền, nhưng thầy không nói là thầy không thể giúp em."
Tôi quay lại, ngơ ngác: "Dạ? Ý thầy là sao ạ?"
Thầy Long tiến lại gần tôi, khoảng cách quá gần khiến tôi ngửi thấy mùi già cỗi pha lẫn mùi nước hoa đắt tiền của lão. Lão nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng đầy dục vọng: "Vợ thầy mất sớm, thầy sống cô đơn trong căn nhà này đã lâu rồi. Một cô gái xinh đẹp, thông minh như em... chắc hiểu ý thầy chứ? Chỉ cần em giúp thầy... khỏa lấp sự cô đơn này, cái học bổng kia đối với thầy chỉ là một cái ký tên."
Tôi sốc nặng. Toàn thân run rẩy vì ghê tởm và sợ hãi. Tư tưởng bảo thủ của tôi trỗi dậy: "Không được! Thầy... thầy lớn tuổi bằng bố em... Với lại em đã có người yêu, em muốn giữ gìn trinh tiết đến ngày cưới!"
Nghe đến hai từ "trinh tiết", đôi mắt thầy Long bỗng rực sáng lên như một con dã thú tìm thấy kho báu. Lão biết mình đã gặp được một cực phẩm chưa ai khai phá. Lão cười xảo quyệt, dịu giọng xuống để dụ dỗ:
"À... hóa ra em vẫn còn trinh nguyên? Tuyệt vời lắm. Thầy hiểu, thầy tôn trọng sự trinh trắng của em. Vậy chúng ta đổi một giao kèo khác nhẹ nhàng hơn nhé?"
"Giao kèo gì ạ?" Tôi cảnh giác lùi lại một bước.
"Em không cần dâng hiến cái ngàn vàng cho thầy. Thầy chỉ cần em giúp thầy biết một chút mùi vị thanh xuân trên cơ thể em thôi. Thầy sẽ chỉ chạm bên ngoài, vuốt ve em một chút cho bớt cô đơn. Bất cứ lúc nào em muốn dừng lại, thầy sẽ dừng ngay lập tức. Thầy hứa sẽ không phá vỡ màng trinh của em. Đổi lại, học bổng xuất sắc sẽ thuộc về em. Em thấy sao?"
Lời đề nghị của lão như một liều thuốc độc bọc đường. Đầu óc tôi quay cuồng trong sự giằng xé nội tâm dữ dội. một bên là lòng tự trọng, là Huy đang đứng đợi ngoài kia dưới cái nắng gay gắt; một bên là số tiền học phí, là nụ cười tự hào của bố mẹ ở quê. Và quan trọng nhất, sự ngây thơ và tự tin thái quá bấy lâu nay đã hại tôi. Tôi nghĩ bụng: *"Mình từng từ chối Huy bao nhiêu lần, mình làm chủ được cơ thể mình. Lão già này đã sáu mươi tuổi, lại hứa không cởi đồ, không phá trinh, mình chỉ cần chịu đựng một chút rồi bắt lão dừng lại là được."*
"Thầy... thầy hứa là không cởi đồ của em, và không được đi quá giới hạn chứ?" Tôi lý nhí hỏi, hàm răng cắn chặt vào môi đến bật máu.
"Thầy danh dự của một người thầy ra đảm bảo với em," Lão Long híp mắt cười, vẻ mặt thỏa mãn của một kẻ đi săn đã bẫy được con mồi. "Nhưng phòng khách này cửa kính lớn, người ngoài nhìn vào không tiện. Vào phòng ngủ của thầy cho riêng tư, em cũng đỡ ngại, đúng không?"
Tôi liếc nhìn ra cửa sổ, sợ Huy tò mò nhìn vào thấy cảnh này thì tiêu đời, nên đành miễn cưỡng gật đầu, bước theo lão vào căn phòng ngủ định mệnh.
### Sự trỗi dậy của nhục dục và mạch nước dâm ngầm
Căn phòng ngủ nồng nặc mùi đàn ông trung niên. Vừa bước vào và khép cửa lại, thầy Long đã không còn giữ vẻ đạo mạo nữa. Lão tiến bước dài, áp sát người tôi từ phía sau, vòng hai tay ôm lấy eo tôi. Lão chúi đầu vào hõm cổ tôi, hít một hơi thật sâu đầy thèm khát.
"Thơm quá... Mùi con gái mười mươi, không lẫn vào đâu được," lão lẩm bẩm, giọng khàn đặc.
Tôi co rúm người lại, sự ghê tởm dâng lên. Khi lão xoay người tôi lại, định cúi xuống hôn vào môi tôi, tôi lập tức ngoảnh mặt đi, né tránh. Gương mặt nhăn nheo, đầy nếp nhăn của lão khiến lý trí tôi cự tuyệt. Lão Long khựng lại một chút, nhưng là một con cáo già dạn dày tình trường, lão không hề tức giận. Lão biết cách làm thế nào để khuất phục một cô gái non nớt.
"Được rồi, không hôn môi," lão thầm thì, rồi bắt đầu rải những nụ hôn ẩm ướt từ mang tai, dọc xuống chiếc cổ kiêu kỳ và bờ vai trần của tôi.
Cùng lúc đó, bàn tay to lớn, nhăn nheo nhưng đầy ma lực của lão đặt lên hai bầu ngực tôi bên ngoài lớp vải váy trắng. Lão bắt đầu xoa nắn. Cảm giác tay lão Long bóp ngực khác hẳn với Huy. Huy bóp một cách vụng về, thô bạo vì thèm khát của tuổi trẻ. Còn lão Long, lão nắn bóp một cách chậm rãi, ma mãnh, ngón tay cái liên tục day nhẹ vào vị trí đầu ti của tôi qua lớp vải.
"Mềm quá... đàn hồi tốt quá Linh ơi..." Lão rên rỉ, miệng lão bất ngờ ngậm lấy thùy tai tôi, liếm láp và thổi hơi nóng vào đó.
Một luồng điện cực mạnh, tê dại và bỏng rát chưa từng có kích thích thẳng vào hệ thần kinh của tôi. Tai là điểm nhạy cảm nhất của tôi mà Huy chưa bao giờ biết để khai phá. Toàn thân tôi nhũn ra như chiên bánh, hai đầu gối run rẩy không đứng vững.
"Ư... ơ... thầy... đừng..." Một tiếng rên rỉ dâm đãng dâng lên từ cuống họng mà chính tôi cũng không kiểm soát được.
Biết con mồi đã bắt đầu say mồi, lão Long nhanh như cắt dùng tay kéo một bên dây váy của tôi tuột xuống cánh tay. Bàn tay lão thò thẳng vào trong lớp áo lót, trực tiếp áp vào bầu ngực trần mềm mại của tôi.
"Đừng mà thầy! Thầy đã hứa không cởi đồ của em mà!" Tôi giật mình, cố chút sức tàn để đẩy tay lão ra.
"Thầy có cởi đồ của em đâu, thầy chỉ kéo xuống một chút thôi mà. Ngoan nào, để thầy thương..." Lão vừa nói dối trắng trợn, vừa mạnh bạo kéo cả cúp ngực áo lót của tôi xuống dưới.
Bóng tối mờ ảo của căn phòng không che giấu được hai bầu vú trắng muốt, căng tròn với hai đầu nhũ hoa màu hồng đào đang dựng đứng lên vì kích thích của tôi. Lão Long mắt đỏ sọc, lập tức cúi sụp đầu xuống, ngậm chặt lấy một bên vú tôi mà bú mút ngấu nghiến.
"A... hưm..." Tôi ngửa cổ ra sau, hai tay vô thức đan vào mái tóc bạc của lão.
Cảm giác cái miệng ấm nóng, chiếc lưỡi đầy kinh nghiệm của lão quấn lấy đầu ti tôi, ra sức mút mạnh tạo ra tiếng "chụt chụt" dâm dục vang lên trong phòng khiến tôi hoàn toàn mê muội. Nó sướng! Một cảm giác sung sướng, tê dại râm ran chạy thẳng xuống vùng bụng dưới mà Huy chưa từng đem lại cho tôi. Lý trí tôi gào thét rằng đây là tội lỗi, là phản bội Huy, nhưng cơ thể tôi lại đang run lên bần bật vì hưởng thụ. Tôi cảm nhận được ở giữa hai chân mình, một dòng chất dịch ấm áp, ẩm ướt bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm chiếc quần lót mỏng.
Lão Long cảm nhận được sự đầu hàng của tôi. Lão dùng lực đẩy tôi ngã nhào xuống chiếc giường nệm êm ái. Chiếc váy trắng tinh khôi giờ đã xộc xệch. Lão kéo nốt bên dây váy còn lại, phơi bày toàn bộ phần thân trên tòa thiên nhiên của tôi trước mắt lão. Một tay lão liên tục bóp mạnh bầu vú bên này, miệng lão vẫn điên cuồng bú mút bên kia, chiếc lưỡi lão lướt qua lướt lại trên đầu ti làm tôi khóc nấc lên vì quá kích thích.
"Ưm... sướng... thầy ơi... chết em mất..." Tôi mê sảng, hoàn toàn quên mất giao kèo ban đầu.
Thấy con mồi đã chìm đắm trong nhục dục, bàn tay lão Long bắt đầu thực hiện bước tiếp theo đầy bạo dạn. Miệng lão vẫn gặm nhấm bầu ngực tôi, nhưng bàn tay ranh ma của lão đã trượt xuống, luồn qua tà váy trắng xòe rộng, mò thẳng vào bên trong đùi tôi.
Tôi mặc váy đi gặp lão – đó là sai lầm chết người lớn nhất. Lão dễ dàng đưa tay lên cao, tìm đến ngay ngã ba huyền bí của tôi. Lòng bàn tay lão áp chặt vào vùng tam giác qua lớp quần lót cotton mỏng manh, bắt đầu xoa nắn theo vòng tròn.
"Ồ... ướt đẫm thế này rồi cơ à? Linh của thầy dâm đãng quá..." Lão Long thì thầm vào tai tôi, giọng đầy đắc ý khi ngón tay lão chạm vào vùng vải đã sũng nước…
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

anime sex
cliphot
X
Back
Top