“You don’t meet someone by accident. There’s always a reason, a lesson, or a blessing.”
6h sáng…
Trời hôm nay sẽ lại mưa nữa sao…???
Ting Ting…
Tin nhắn của anh làm em thoáng chút giật mình. Em đọc tin rồi chạy vội ra đầu ngõ. Từ xa em đã thấy anh, khi anh thấy em thì nhanh tay mở cửa xuống xe, nhìn em mỉm cười, rồi lại vòng sang bên giúp em mở cửa. Anh luôn chu đáo như vậy.
Biết em rất sợ nóng, nên anh luôn chỉnh điều hoà cho lạnh để em thấy mát. Còn em thì luôn ghi nhớ những điều tưởng rằng như nhỏ bé ấy… cất lại trong tim.
Em nhoẻn miệng cười hỏi anh: “Sáng nay đưa em đi đâu đó?”
Anh chỉ cười nói với em rằng: “Đưa em qua chỗ này, hôm trước anh thấy rất đẹp”
Rồi anh nổ máy, nắm lấy tay em, mình cùng vi vu…
Bàn tay anh thật ấm. Giống như trái tim em mỗi khi gặp anh, luôn thấy ấm áp lạ thường…
Bên ngoài cửa kính, cơn mưa rào bất chợt đổ xuống. Những hạt mưa gõ lộp bộp lên mái xe. Con đường phía trước dần nhòe đi sau lớp nước trắng xóa.
Anh vẫn vậy, vẫn nắm tay em, rồi cúi xuống đặt lên đó một nụ hôn rất khẽ. Anh luôn làm như vậy mỗi khi chúng ta gặp nhau. Và chỉ buông tay em khi tới điểm cuối hành trình.
Nhẹ nhàng như một cơn gió nhưng đủ để em cảm nhận được sự yêu thương, trân trọng.
Với em, một cái nắm tay lúc cô đơn… còn hơn vạn lời yêu thương khác được nói ra.
Anh nắm tay em…
Em tựa đầu vai anh…
Chúng ta vi vu khắp mọi nơi ta có thể đến.
Cùng nhau hát theo một bài nhạc cũ phát trên xe.
Tiếng hát của anh… hòa vào tiếng mưa.
Còn tiếng mưa thì đã… hòa vào nhịp tim em mất rồi.
Mọi thứ quấn lấy nhau thành một ký ức mềm mại mà đến tận hôm nay em vẫn không thể quên.
Chúng ta cùng vi vu dưới mưa, cùng nhau kể chuyện…
Em đã không biết rằng bản thân lại có thể cười nhiều đến vậy. Có những lúc chỉ nhìn nhau thui cũng bật cười như hai đứa trẻ.
Tình yêu khi ấy giống hệt cơn mưa đầu mùa.
Ồn ào. Nồng nhiệt. Và khiến người ta nhớ mãi…
Tình yêu của em chính là cơn mưa năm ấy.
Rộn ràng. Thổn thức. Rất khó quên…
Và em biết, anh vẫn… nhớ tới em.
Có lẽ khoảnh khắc em không thể quên, cũng là khoảnh khắc anh luôn nhớ tới…
Cơn mưa năm ấy rồi cũng tạnh, bầu trời dần trong hơn.
Anh dừng xe trên một con đường đẹp đến ngỡ ngàng.
Phía trước là núi.
Bên trái là dòng sông lặng lẽ.
Bên phải là cánh đồng xanh trải dài đến tận cuối chân trời, vài chú trâu đang thong thả gặm cỏ.
Mọi thứ bình yên như một bức tranh…
“Wow… đẹp quá!!!”
Em áp hai tay lên cửa kính, thích thú như một đứa trẻ vừa nhìn thấy điều kỳ diệu.
Khoảnh khắc đó, em chỉ muốn mở cửa xe, nắm tay anh đi bộ thật chậm trên con đường ấy.
Muốn cùng anh ngắm hết cảnh đẹp trước mắt.
Muốn giữ lại ngày hôm đó thật lâu. Thật là lâu…
Nhưng khi em vừa tháo dây an toàn, anh giữ em lại… rồi nghiêng người về phía em. Anh áp sát người mình vào cơ thể em, gần tới nỗi em cảm nhận được cả hơi thở rất khẽ của anh.
Anh nhìn em…
Rồi cứ vậy mà hôn em… thật sâu.
Nụ hôn của anh quá đỗi ngọt ngào…!!!
Em nghe rõ tim mình đập nhanh hơn từng nhịp. Nghe rõ hơi thở của anh và tiếng rên khẽ của em…
Nghe toàn bộ lý trí trong em vỡ tan, không kiểm soát. Mọi cảm xúc, giác quan đều được đánh thức.
Toàn thân em nóng bừng…
Khi mọi thứ trở nên mơ hồ, em nghe thấy giọng anh ấm nóng đang nói với em:
“Mình xuống ghế sau em nhé…”
6h sáng…
Trời hôm nay sẽ lại mưa nữa sao…???
Ting Ting…
Tin nhắn của anh làm em thoáng chút giật mình. Em đọc tin rồi chạy vội ra đầu ngõ. Từ xa em đã thấy anh, khi anh thấy em thì nhanh tay mở cửa xuống xe, nhìn em mỉm cười, rồi lại vòng sang bên giúp em mở cửa. Anh luôn chu đáo như vậy.
Biết em rất sợ nóng, nên anh luôn chỉnh điều hoà cho lạnh để em thấy mát. Còn em thì luôn ghi nhớ những điều tưởng rằng như nhỏ bé ấy… cất lại trong tim.
Em nhoẻn miệng cười hỏi anh: “Sáng nay đưa em đi đâu đó?”
Anh chỉ cười nói với em rằng: “Đưa em qua chỗ này, hôm trước anh thấy rất đẹp”
Rồi anh nổ máy, nắm lấy tay em, mình cùng vi vu…
Bàn tay anh thật ấm. Giống như trái tim em mỗi khi gặp anh, luôn thấy ấm áp lạ thường…
Bên ngoài cửa kính, cơn mưa rào bất chợt đổ xuống. Những hạt mưa gõ lộp bộp lên mái xe. Con đường phía trước dần nhòe đi sau lớp nước trắng xóa.
Anh vẫn vậy, vẫn nắm tay em, rồi cúi xuống đặt lên đó một nụ hôn rất khẽ. Anh luôn làm như vậy mỗi khi chúng ta gặp nhau. Và chỉ buông tay em khi tới điểm cuối hành trình.
Nhẹ nhàng như một cơn gió nhưng đủ để em cảm nhận được sự yêu thương, trân trọng.
Với em, một cái nắm tay lúc cô đơn… còn hơn vạn lời yêu thương khác được nói ra.
Anh nắm tay em…
Em tựa đầu vai anh…
Chúng ta vi vu khắp mọi nơi ta có thể đến.
Cùng nhau hát theo một bài nhạc cũ phát trên xe.
Tiếng hát của anh… hòa vào tiếng mưa.
Còn tiếng mưa thì đã… hòa vào nhịp tim em mất rồi.
Mọi thứ quấn lấy nhau thành một ký ức mềm mại mà đến tận hôm nay em vẫn không thể quên.
Chúng ta cùng vi vu dưới mưa, cùng nhau kể chuyện…
Em đã không biết rằng bản thân lại có thể cười nhiều đến vậy. Có những lúc chỉ nhìn nhau thui cũng bật cười như hai đứa trẻ.
Tình yêu khi ấy giống hệt cơn mưa đầu mùa.
Ồn ào. Nồng nhiệt. Và khiến người ta nhớ mãi…
Tình yêu của em chính là cơn mưa năm ấy.
Rộn ràng. Thổn thức. Rất khó quên…
Và em biết, anh vẫn… nhớ tới em.
Có lẽ khoảnh khắc em không thể quên, cũng là khoảnh khắc anh luôn nhớ tới…
Cơn mưa năm ấy rồi cũng tạnh, bầu trời dần trong hơn.
Anh dừng xe trên một con đường đẹp đến ngỡ ngàng.
Phía trước là núi.
Bên trái là dòng sông lặng lẽ.
Bên phải là cánh đồng xanh trải dài đến tận cuối chân trời, vài chú trâu đang thong thả gặm cỏ.
Mọi thứ bình yên như một bức tranh…
“Wow… đẹp quá!!!”
Em áp hai tay lên cửa kính, thích thú như một đứa trẻ vừa nhìn thấy điều kỳ diệu.
Khoảnh khắc đó, em chỉ muốn mở cửa xe, nắm tay anh đi bộ thật chậm trên con đường ấy.
Muốn cùng anh ngắm hết cảnh đẹp trước mắt.
Muốn giữ lại ngày hôm đó thật lâu. Thật là lâu…
Nhưng khi em vừa tháo dây an toàn, anh giữ em lại… rồi nghiêng người về phía em. Anh áp sát người mình vào cơ thể em, gần tới nỗi em cảm nhận được cả hơi thở rất khẽ của anh.
Anh nhìn em…
Rồi cứ vậy mà hôn em… thật sâu.
Nụ hôn của anh quá đỗi ngọt ngào…!!!
Em nghe rõ tim mình đập nhanh hơn từng nhịp. Nghe rõ hơi thở của anh và tiếng rên khẽ của em…
Nghe toàn bộ lý trí trong em vỡ tan, không kiểm soát. Mọi cảm xúc, giác quan đều được đánh thức.
Toàn thân em nóng bừng…
Khi mọi thứ trở nên mơ hồ, em nghe thấy giọng anh ấm nóng đang nói với em:
“Mình xuống ghế sau em nhé…”
Sửa lần cuối:








