Còn anh…
Anh vươn mình đón lấy em, ôm em vào lòng mà hôn em trong vội vã…
Nụ hôn ấy mang theo tất cả những nhớ nhung đã bị kìm nén suốt bao ngày.
Anh hôn em như thể sợ rằng chỉ cần chậm một nhịp thôi, khoảnh khắc này sẽ tan biến.
Còn em…
Em chẳng còn đủ tỉnh táo để phân biệt đâu là hơi thở của anh, đâu là nhịp tim của chính mình.
Mưa lại rơi…
Bất chợt và ồ ạt kéo tới.
Từng hạt mưa đập lên cửa kính, cuốn theo những thanh âm hỗn loạn của đất trời.
Giống như chúng ta…
Sau tất cả những lần lùi lại, những lần ngập ngừng, cuối cùng cũng không thể giấu nổi cảm xúc của mình nữa.
Mọi thứ vỡ òa như cơn mưa mùa hạ.
Nhanh. Mạnh. Và chẳng ai muốn dừng lại.
Bất chợt, anh buông em ra, rồi cứ vậy mà gấp gáp cởi bỏ từng lớp quần áo trên cơ thể của mình.
Anh…thật đẹp. Thật vững chãi.
Khiến trái tim em lại rung động thêm rất nhiều!!!
Cơ thể anh hấp dẫn tới nỗi em chỉ muốn dừng lại ở đây và ngắm anh mãi thôi.
Nhưng anh thì đã… vội quá rồi.
Vội ôm lấy em. Vội cởi bỏ mọi rào cản đang ngăn cách chúng ta đến với nhau.
Anh vẫn luôn dịu dàng là vậy nhưng lúc này đây lại dứt khoát vô cùng. Đến khi em ý thức được, thì cảm giác da thịt đã bao lấy toàn bộ cơ thể.
Ấm áp đến tê dại…
Ngoài kia, mưa mỗi lúc một lớn như muốn nuốt chửng cả đi tất cả.
Em cảm thấy cơ thể mình nóng ran. Từng giọt mồ hôi đã lấm tấm xuất hiện khiến mọi thứ trở nên ướt át…
“Nóng!!! Em nóng quá!!!”
Em vô thức mà rên rỉ. Mỗi nụ hôn anh đặt lên da thịt em là mỗi lần cơ thể em run lên từng nhịp.
“Anh ơi… ưm…”
“Áaaaaaaa”
Anh tựa lưng vào ghế, mạnh mẽ kéo lấy cả cơ thể em. Em cứ vậy mà ở trên anh, ôm chặt lấy anh, cố gắng tìm kiếm sự vững chãi nơi anh.
Ôm lấy anh cũng giống như…em đang ôm trọn thế giới của em vào lòng.
Chúng ta trao cho nhau nụ hôn trong cơn kích tình không thể kiểm soát. Nụ hôn của anh mang theo sự khao khát chiếm lĩnh tất cả.
Từng chút, từng chút một, anh nhấm nháp hương vị của em trên mỗi tấc da thịt. Khi nụ hôn ấy dần trượt xuống, anh vòng tay ôm trọn vẹn cơ thể em mà mân mê mọi thứ.
Vừa dịu dàng, vừa say đắm khiến cảm xúc trong em bấn loạn.
Đôi bàn tay ấy nhẹ nhàng đặt lên ngực em, yêu thương mà xoa xoa lấy nó, nâng nhẹ nó lên… không chút do dự mà cúi xuống… mút thật nhẹ rồi liếm láp vòng quanh.
Cứ như vậy… cứ như vậy mà lặp lại… rồi lặp lại.
Em của khoảnh khắc này chỉ biết ôm lấy anh mà rên rỉ trong dục vọng. Mọi thứ trong em trở nên trống rỗng, chỉ còn lại cảm xúc bản năng đang khát khao được bùng cháy.
Mưa vẫn không ngừng rơi, tạo nên những âm vang của hạnh phúc.
Đứng giữa đất trời bao la, rộng lớn, dường như khoảng cách giữa chúng ta chẳng còn tồn tại.
Dù cho tất cả dần trở nên mơ hồ… thì em vẫn luôn cảm nhận được hơi ấm của anh, cảm nhận được cơ thể anh đang nóng lên rồi từ từ, từng chút tiến thẳng vào bên trong.
Mọi khoảng cách hoàn toàn bị phá vỡ.
Chỉ còn lại sự hoà hợp đến ngây dại.
Và em,
Không thể kìm nén được nữa rồi…
Anh vươn mình đón lấy em, ôm em vào lòng mà hôn em trong vội vã…
Nụ hôn ấy mang theo tất cả những nhớ nhung đã bị kìm nén suốt bao ngày.
Anh hôn em như thể sợ rằng chỉ cần chậm một nhịp thôi, khoảnh khắc này sẽ tan biến.
Còn em…
Em chẳng còn đủ tỉnh táo để phân biệt đâu là hơi thở của anh, đâu là nhịp tim của chính mình.
Mưa lại rơi…
Bất chợt và ồ ạt kéo tới.
Từng hạt mưa đập lên cửa kính, cuốn theo những thanh âm hỗn loạn của đất trời.
Giống như chúng ta…
Sau tất cả những lần lùi lại, những lần ngập ngừng, cuối cùng cũng không thể giấu nổi cảm xúc của mình nữa.
Mọi thứ vỡ òa như cơn mưa mùa hạ.
Nhanh. Mạnh. Và chẳng ai muốn dừng lại.
Bất chợt, anh buông em ra, rồi cứ vậy mà gấp gáp cởi bỏ từng lớp quần áo trên cơ thể của mình.
Anh…thật đẹp. Thật vững chãi.
Khiến trái tim em lại rung động thêm rất nhiều!!!
Cơ thể anh hấp dẫn tới nỗi em chỉ muốn dừng lại ở đây và ngắm anh mãi thôi.
Nhưng anh thì đã… vội quá rồi.
Vội ôm lấy em. Vội cởi bỏ mọi rào cản đang ngăn cách chúng ta đến với nhau.
Anh vẫn luôn dịu dàng là vậy nhưng lúc này đây lại dứt khoát vô cùng. Đến khi em ý thức được, thì cảm giác da thịt đã bao lấy toàn bộ cơ thể.
Ấm áp đến tê dại…
Ngoài kia, mưa mỗi lúc một lớn như muốn nuốt chửng cả đi tất cả.
Em cảm thấy cơ thể mình nóng ran. Từng giọt mồ hôi đã lấm tấm xuất hiện khiến mọi thứ trở nên ướt át…
“Nóng!!! Em nóng quá!!!”
Em vô thức mà rên rỉ. Mỗi nụ hôn anh đặt lên da thịt em là mỗi lần cơ thể em run lên từng nhịp.
“Anh ơi… ưm…”
“Áaaaaaaa”
Anh tựa lưng vào ghế, mạnh mẽ kéo lấy cả cơ thể em. Em cứ vậy mà ở trên anh, ôm chặt lấy anh, cố gắng tìm kiếm sự vững chãi nơi anh.
Ôm lấy anh cũng giống như…em đang ôm trọn thế giới của em vào lòng.
Chúng ta trao cho nhau nụ hôn trong cơn kích tình không thể kiểm soát. Nụ hôn của anh mang theo sự khao khát chiếm lĩnh tất cả.
Từng chút, từng chút một, anh nhấm nháp hương vị của em trên mỗi tấc da thịt. Khi nụ hôn ấy dần trượt xuống, anh vòng tay ôm trọn vẹn cơ thể em mà mân mê mọi thứ.
Vừa dịu dàng, vừa say đắm khiến cảm xúc trong em bấn loạn.
Đôi bàn tay ấy nhẹ nhàng đặt lên ngực em, yêu thương mà xoa xoa lấy nó, nâng nhẹ nó lên… không chút do dự mà cúi xuống… mút thật nhẹ rồi liếm láp vòng quanh.
Cứ như vậy… cứ như vậy mà lặp lại… rồi lặp lại.
Em của khoảnh khắc này chỉ biết ôm lấy anh mà rên rỉ trong dục vọng. Mọi thứ trong em trở nên trống rỗng, chỉ còn lại cảm xúc bản năng đang khát khao được bùng cháy.
Mưa vẫn không ngừng rơi, tạo nên những âm vang của hạnh phúc.
Đứng giữa đất trời bao la, rộng lớn, dường như khoảng cách giữa chúng ta chẳng còn tồn tại.
Dù cho tất cả dần trở nên mơ hồ… thì em vẫn luôn cảm nhận được hơi ấm của anh, cảm nhận được cơ thể anh đang nóng lên rồi từ từ, từng chút tiến thẳng vào bên trong.
Mọi khoảng cách hoàn toàn bị phá vỡ.
Chỉ còn lại sự hoà hợp đến ngây dại.
Và em,
Không thể kìm nén được nữa rồi…
Đính kèm
Sửa lần cuối:








