Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Một lần để quên :) (truyện thật nhé các chị)

HaTD

Tập sự
Tham gia
23/4/26
Bài viết
2
Cảm xúc
6
Điểm
3
Nơi ở
Hà Nội
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nữ
Hà ban đầu không định đi chuyến du lịch công ty.
Chồng cô cũng đang đi công tác mấy ngày, nhà đã vắng, cô chỉ muốn ở yên nghỉ ngơi. Nhưng cả phòng đi gần hết, sếp cũng nhắc, nên cô đăng ký cho có.
“Đi cho khuây khỏa,” chồng cô nói trước khi đi.
Hà chỉ cười.
Tối hôm thứ hai ở Đà Nẵng, cả đoàn ra biển.
Ăn uống xong, mọi người tụ lại nói chuyện, mở nhạc. Hà ngồi một lúc rồi đi dạo ra xa, tránh ồn.
Cô không nghĩ sẽ gặp ai.
Nhưng khi quay lại, cô thấy Minh.
Hai người nhìn nhau vài giây.
“Lâu rồi.”
“Ừ.”
“Đi du lịch à?”
“Ừ, đi với công ty. Còn…?”
“Đi với cơ quan.”
Nói thêm vài câu rồi ai về nhóm nấy. Không có gì đặc biệt.
Về phòng, Hà tắm xong, cảm giác thoải mái lạ thường. Cô nằm lướt điện thoại, gần 11 giờ, máy rung.
“Lâu rồi không gặp em.”
Hà nhìn một lúc rồi trả lời:
“Ừ.”
Ban đầu chỉ là hỏi thăm bình thường.
Nhưng càng nhắn, Hà càng không còn trả lời cho có.
Cô bắt đầu tò mò.
Muốn biết Minh giờ sống thế nào. Muốn kéo câu chuyện dài thêm một chút.
Minh nhắn:
“Nhìn em nãy vẫn giống hồi trước.”
Hà không trả lời ngay.
Tin nhắn tiếp theo:
“Anh vẫn nhớ mấy lần chở em đi vòng vòng buổi tối… em hay tựa sát vào anh.”
Những hình ảnh cũ hiện lên rõ ràng.
Không chỉ là đi chơi.
Mà là cảm giác rất gần, rất quen.
Những lúc ngồi sát nhau, những cái ôm không cần lý do.
Hà nhắn lại:
“Em cũng nhớ mấy lúc đó.”
Gửi xong, cô thấy người mình nóng lên nhẹ.
Không rõ ràng, nhưng đủ để nhận ra.
Minh trả lời:
“Anh vẫn nhớ cảm giác đó… khó quên.”
Hà đặt điện thoại xuống.
Nhưng rồi lại cầm lên.
Trong đầu không còn là hỏi thăm nữa.
Mà là những đoạn ký ức rất cụ thể.
Một lúc sau, Minh nhắn:
“Đang ở một mình. Nếu em chưa ngủ thì qua ngồi nói chuyện chút không?”
Hà đọc xong.
Biết rõ câu đó có nghĩa gì.
Cô ngồi yên một lúc.
Không giằng co nhiều
Chỉ là biết… nếu đi thì sẽ đi xa.
Rồi cô nhắn lại:
“Phòng mấy?”
Hành lang khách sạn yên.
Đèn sáng, không có người.
Hà đứng trước cửa phòng Minh vài giây.
Vẫn có thể quay lại.
Nhưng cô không quay.
Cô gõ cửa.
Cửa mở.Không ai nói gì nhiều.
Hà bước vào.
Cửa khép lại.
Họ đứng gần nhau.
Nói vài câu rất bình thường.
Rồi khoảng cách tự nhiên ngắn lại.

Minh chạm nhẹ vào tay cô

Hà không tránh.

Anh kéo cô lại gần.
Cái ôm ban đầu rất nhẹ.
Nhưng đủ để Hà nhận ra cảm giác quen thuộc quay lại ngay lập tức.
Cô tựa đầu vào vai anh.
Không cần nghĩ.
Không ai nói gì.
Chỉ đứng vậy một lúc.
Cái ôm siết lại chặt hơn.
Trong khoảnh khắc đó, Hà không nghĩ đến đúng sai.
Sáng hôm sau.


Ánh sáng lọt qua rèm.
Hà mở mắt trước.
Nằm yên vài giây.
Cô ngồi dậy.


Nhìn quanh.

Không phải phòng mình.

Minh vẫn ngủ.

Quay lưng.

Hà vào phòng tắm.
Nhìn mình trong gương.
Mặt bình thường.
Chỉ là ánh mắt hơi trống.
Cô thay đồ.
Không gây tiếng động.
Minh dậy.
Hai người nhìn nhau một lúc.
“Dậy rồi à.”
“Ừ.”
Im lặng.
“Em về phòng đây.”
“Ừ.”
Không ai giữ lại.

Hà mở cửa, đi ra.


Hành lang vẫn yên.

Cửa khép lại sau lưng.
Về phòng, cô nằm xuống.
Nhắm mắt.
Không ngủ.
Một lúc sau, cô nghĩ đến chồng.

Không phải cố.
Chỉ là hiện ra.

Anh đứng ở cửa, xách vali giúp cô.
Hỏi những câu quen.
Rất bình thường.
Nhưng rõ hơn.
Hà nhận ra.

Đêm qua không phải vì cô còn yêu Minh.
Chỉ là một đoạn cũ.
Một cảm giác cũ.
Còn người cô nghĩ đến lúc này…
lại là chồng.
Không mạnh.
Nhưng chắc.
Chiều hôm đó, Hà về sớm.
Chồng cô đã về từ trước.
Cô mở cửa.


Anh quay ra:


“Về rồi à?”


“Ừ.”
Anh lại gần, cầm vali:


“Đi ổn không?”


“Ổn.”
Mọi thứ rất bình thường.
Buổi tối, hai người ăn cơm cùng nhau.
Anh kể vài chuyện linh tinh.
Hà nghe.
Thỉnh thoảng nhìn anh lâu hơn một chút.
Đêm đó, khi vào phòng ngủ, Hà không quay lưng.
Cô nằm sát lại.


Chủ động.
Anh khựng lại một chút.


“Hôm nay sao vậy?”

Hà không trả lời.
Chỉ đưa tay chạm vào tay anh.
Anh kéo cô lại gần.
Chậm.
Nhưng chắc.
Hà vòng tay ôm anh, áp sát hơn bình thường.
Không còn khoảng cách quen thuộc giữa hai người.
Anh siết lại.
Giữ cô lâu hơn.
Không khí khác hẳn.
Không còn kiểu đều đều như trước.
Hà nhắm mắt.
Cô cảm nhận rất rõ hơi ấm của anh, nhịp thở quen thuộc, cái cách anh giữ cô lại.
Những thứ tưởng như bình thường… nhưng đã lâu cô không để ý.
Anh nói nhỏ:
“Lâu rồi mới thấy em như vậy.”
Hà chỉ khẽ cười.
Nhưng tay cô vẫn ôm anh chặt hơn.
Đêm đó, hai người ở gần nhau lâu hơn bình thường.
Không vội. Không qua loa.
Giống như họ quay lại một khoảng thời gian nào đó trước đây.
Sau đó, Hà nằm yên, đầu tựa vào vai chồng.
Anh vẫn ôm cô.
Không buông.
Không ai nói gì thêm.

Nhưng lần này, sự im lặng không còn xa cách.
Hà nhắm mắt.
Trong đầu không còn những gì ở Đà Nẵng.
Chỉ còn cảm giác quen thuộc này.
Rõ ràng hơn.
 
Sửa lần cuối:
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Có chị em giống em không? Có tình một đêm xong muốn về với chồng luôn. Yêu chồng và hứng… lắm
 
. để đây mai dậy đọc
 
truyện hay, hết
 
Đơn giản. Nhẹ nhàng và tò mò, khơi gợi nhưng ko có gì. Bài viết xuất sắc quá
 
Nội dung có vẻ thật mà cũng có vẻ như không thật....
Nhưng người viết viết hay ❤️❤️❤️
Chúc viên mãn
 
anime sex
cliphot
X
Back
Top