Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
-Vậy có chuyện gì với ngực của mày? Cả buổi chị để ý rồi!

-Em… ngứa thôi mà…

-Mày đừng có vòng vo, mày có bao giờ ngứa! Chẳng ai sạch hơn mày được, có phải bố đã làm gì không? –Uyên là người hiểu em gái mình hơn bao giờ hết nên chỉ cần một sự thay đổi nhỏ là nàng nhận ra ngay. Nếu có Ninh ở nhà thì nàng mặc kệ, nhưng bây giờ hai chị em đang xa chồng nên nàng lúc nào cũng lo cho em mình, vì nàng biết ông Lưu là một kẻ như thế nào. Biết bao lần nàng bắt gặp ánh mắt không đứng đắn của ông với Như, cả vụ chụp lén ngực con bé lúc cả nhà đi du lịch, trong thâm tâm Uyên chắc chắn một điều rằng ông bố chồng này đang thèm muốn cả hai chị em nàng…

-Chị điên à… sao chị lại nói vậy? –Như liếc mắt lên nhìn với gương mặt phụng phịu.

-Hmm… Như này! Chị với mày về đây làm dâu cũng lâu rồi… Tuy hai anh đối xử tốt với chị em mình, nhưng không có nghĩa mày không cần chị hay chị không cần mày. Có nhiều lúc không phải chuyện gì cũng tâm sự được với chồng. Từ trước đến nay chị với mày có dấu nhau điều gì không?… -Uyên thở dài vì nàng biết lúc này nên nhẹ nhàng thì tốt hơn.

-Nhưng… -Như lưỡng lự.

-Mày cứ nói đi… đừng sợ… chúng ta là một đại gia đình nhưng chị và mày là một gia đình nhỏ hiểu chưa? Nên dù có chuyện gì cũng không sao… chị không làm quá lên đâu.

-Nhưng chị phải hứa không được tức, không được mắng em… -Như mím môi lại và liếc nhìn chị. Thực ra lúc chiều Như cũng định nói cho Uyên nhưng thời điểm đó chưa thích hợp. Nàng cũng chỉ muốn cảnh báo cho chị mình biết để giữ khoảng cách với bố chồng.

-Yên tâm! –“Biết ngay mà, khốn nạn” –Uyên cau mày tức giận.

-Đây là bí mật, chị không được kể với ai, kể cả anh Phi….

-Mày điên à mà kể, mày xem có bí mật nào của chị em mình mà chị đi nói với ông Phi không?

-Kể cả bố Lý hay cái Thư…

-Chẹp! –Uyên trừng mắt chép miệng một cái vì con bé này lo xa quá.

-Hôm nay… bố Lưu….

….. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

______________________

Hết Chap 46 + 47.
 
Chap 48 + 49: Bí mật bị tiết lộ
Lam chap 48 + 49 (1).jpg

-Hôm nay… bố Lưu….

-Bố Lưu làm sao? –Uyên cau mày.

-Nhưng chị hứa phải giữ bình tĩnh…

-Rồi rồi! –Uyên thở dài nói cho qua nhưng nàng biết bản thân cũng khó có thể giữ được bình tĩnh khi có chuyện gì xảy ra với cái Như.

-Bố… xàm sỡ em…

-Mẹ kiếp!!!! –Uyên đứng phắt dậy tức giận.

-Chị… chị bình tĩnh… -Như sợ quá cũng đứng dậy ôm tay chị.

-Bình tĩnh thế nào được! Khốn nạn! –Uyên nhìn ra ngoài cửa ánh mắt đầy sát khí.

-Chị bình tĩnh… bố chưa làm được gì em đâu…

-Thật không? Bố làm gì? Mày kể đi! –Uyên quay lại tóm vào hai vai Như và nhìn vai và ngực con bé. Lúc này trông Như cao hơn Uyên một chút.

-Bố… chỉ ôm em… rồi sờ một chút thôi… Chị đừng làm to lên, chẳng qua bố cũng chỉ vì sinh lý, tại bố mất mẹ lâu rồi… chính chị cũng nói với em thế mà…

-Khốn nạn! Mày để ông ấy làm vậy? Sinh lý cái chó gì!! Mày tỏ ra hiểu bố chồng mày quá nhỉ!! –Uyên cắt lời và mắng té tát vào mặt Như.

-Không phải thế! Bố khỏe quá em mãi mới vùng ra được… bố chưa làm gì em đâu mà… -Mặt Như xị xuống và không dám nhìn vào mắt Uyên.

Uyên cau mày không nói gì… nàng chỉ nhìn em mình. Uyên không thể ngờ ông bố chồng này lại dám làm điều đó với em gái mình. Trong khi đó, nàng đã để ông làm chuyện đó với mình vậy mà bây giờ ông ấy còn dám động vào cái Như.
 
Tuy Uyên rất tức giận nhưng lúc này nàng lại nghĩ đến gia đình… anh Phi, bố Lý và cái Thư. Nếu nàng làm to chuyện, cái đại gia đình này sẽ tan nát hết… mọi người sẽ sống một cuộc sống nhục nhã, người đời sẽ nghĩ thế nào về gia đình nàng và gia đình chồng nàng?… Đã rất nhiều lần Uyên nghĩ đến những việc đó rồi…. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi Nhưng… hạnh phúc của các em… hạnh phúc của chính bản thân mình khiến Uyên phải trấn tĩnh lại để suy nghĩ. Nhưng làm thế nào để bảo vệ em gái, thực sự nàng rất khó xử để cân đối cuộc sống trong gia đình này, nói ra cũng khó, im lặng lại càng không thể….

-Ahh! Chị làm gì thế! –Bất ngờ Uyên vén chiếc áo phông của Như lên trên cổ và vạch áo lót nàng xuống. Như đứng im nhắm tịt mắt không dám kháng cự vì sát khí của Uyên rất đáng sợ. Uyên mở to mắt khi thấy đầu ti em gái mình đỏ ửng lên, bảo sao ngồi ăn cơm nó cứ chỉnh áo liên tục, chắc hẳn khá khó chịu mới vậy. Chuyện mới xảy ra sáng nay thôi nên đầu ti Như không thể hết đau được, nàng lúng túng không biết giải thích sao vì Như vẫn không dám nói ra hết sự thật.

-Đây mà mày nói chỉ có ôm thôi à? Nói ngay lập tức! ông ấy đã làm gì mày! Ông Ninh mà biết chuyện này thì cái nhà này coi như xong! Mày biết không??? –Uyên mắng Như trong khi con bé chỉ biết nhắm mắt lại.

-Chị hứa sẽ bình tĩnh mà… sao chị lại mắng em… -Như nói nhỏ và liếc nhìn Uyên. Tuy kém Uyên 2 tuổi nhưng Như rất sợ chị mình.

-Hmmm… Được rồi kể đi… Chị không tức. –Uyên cố gắng lấy lại bình tĩnh nói nhẹ nhàng với Như, nàng biết tính em gái mình nếu làm nó sợ, nó lúng túng thì nó càng nói vòng vo tam quốc không đúng sự thật.

-Sáng nay… em sang dọn phòng cho bố… vì kèo thua cờ ý… Sang thì bố vẫn ngủ, sau đó bố dậy bố kêu đau nhờ em bấm huyệt, sau đó bố bảo em trèo lên người…rồi…vạch áo em ra… em thề… bố chưa được làm gì em… Chị phải tin em… hu hu… -Vừa kể Như vừa khóc, thấy em gái vậy Uyên cũng mủi lòng, khi con bé khóc nàng càng cảm thấy thương nó hơn.

-Hết chưa? –Uyên kéo lại áo cho Như. Nhìn vết thương ở ngực Uyên cũng biết chắc lão già chó chết kia phải mút khá lâu mới vậy, nhưng Uyên vẫn luôn tin tưởng em gái mình, nếu con bé nói chưa làm được gì là chưa làm được gì.

-Vâng… Chị đừng nói gì với bố, từ nay em sẽ giữ khoảng cách với bố… -Như sụt sịt nói, bàn tay thon dài đưa lên lau nước mắt.

-Đây là vấn đề nghiêm trọng… Mày đừng để các anh biết hay bất kể ai. Nếu bí mật này lộ ra ngoài chắc chắn gia đình sẽ tan vỡ… hiểu không? –Uyên ngồi xuống ghế vuốt tóc ra đằng sau. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi Nói vậy nhưng Uyên vẫn cảm thấy tự xấu hổ khi chính nàng cũng đã làm tình với ông Lưu tận hai lần. Ông ta là loại đàn ông rất giỏi đưa đẩy dụ dỗ phụ nữ nên nàng rất lo cho em. Uyên không hề muốn Như đi vào vết xe đổ của mình.

-Vâng! Em biết rồi… -Như mím môi lại sụt sịt khóc. Uyên nhìn Như một lúc, nàng thấy cũng vì con bé nó đẹp quá bảo sao lão già kia không mê. Đã vậy cũng lâu rồi nó không gặp chồng, có khi vì thế mới là lý do dễ sa ngã hơn. Nghĩ vậy Uyên càng lo, nàng cũng là con gái nên nàng rất hiểu chuyện đó sẽ khó cưỡng thế nào.
 
-Này Như! Chị hỏi nốt… ra đây ngồi… -Uyên đập vào tấm đệm trên giường. Như không nói gì, tay lau nước mắt và từ từ đi đến ngoan ngoãn ngồi xuống giường.

-Thế chị hỏi thật… mày xa chồng lâu ngày… mày có muốn không? –Uyên nhìn Như với một ánh mắt chân thành và lo lắng.

-… -Như không nói gì chỉ gật đầu vài cái. Đúng như những gì Uyên suy nghĩ, nàng biết con bé cũng có nhu cầu chứ… có khi nào vì thế nên nó mới bị ông Lưu du dỗ đến mức mút cả ngực thế kia. Mà chim lão bố chồng to vậy đút vào con bé nó nghiện thì dở quá… Uyên bỗng đỏ ửng mặt khi nghĩ vậy… vì nàng là người đã từng thử qua rồi.

-Chị hiểu cảm giác đó… chị chỉ muốn nói… thật lòng nha… mày đừng nghĩ chị đùa… nếu thực sự muốn quá… xuống cho ông lão ăn mày làm một cái cho đỡ mệt mỏi… -Như giật mình quay sang nhìn chị, mắt nàng mở to không nói gì. Uyên cũng nhìn em mình với một ánh mắt nghiêm túc, vì nàng biết lão ăn mày sẽ chẳng bao giờ dám tiết lộ ra vì lão như một con ngựa độc mã hành không nơi nương tựa. Được ở đây là một điều hết sức tuyệt vời đối với lão, chỉ cần dắt được mũi con ngựa này thì có bảo nó vào chỗ chết nó cũng phi tới.

Như vậy còn hơn là loạn luân với ông bố chồng chết tiệt kia… một lão bố chồng hết sức gian xảo, sở khanh, thú tính và bệnh hoạn. Ai mà biết được sau này lão ta có lên cơn điên mà đi kể hết với mọi người hay không… Bỗng dưng Uyên cảm thấy rất ghét ông Lưu… Từ cái lúc ông ta dám tuốt bao cao su ra và lén đút vào trong nàng đã thấy ông ta là một người không đáng tin rồi.

-Tuy già rồi nhưng ông cụ đó chim vẫn cửng được đấy, mà chim to cực đại thế mày lại mê không biết chừng đừng có khinh cụ lớn tuổi… -Uyên mỉm cười một cái vì nhìn mặt con bé Như lúc này buồn cười quá… như thể nó muốn nói đầu chị nó đang có vấn đề hay sao á.

-Chị cũng xa anh Phi lâu vậy rồi, hay chị thử trước đi… -Như mỉm cười với đôi mi ngấn lệ.

-Mày hâm… chị chịu được… chỉ lo mày không chịu được lại bị ông già kia dở trò… Lỡ lúc đó mày đánh mất bản thân thì nhìn mặt chồng mày kiểu gì?

-Nhưng… ông cụ không biết làm gì thì sao chị… -Như đỏ ửng mặt khi nói vậy vì khác nào đồng ý với ý kiến của Uyên đâu.

-Không biết thì dậy… Mà thôi chuyện này nói sau, chị còn vài việc phải làm, sắp tới còn đi thực tế trên tây bắc nữa. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi –Uyên vuốt mái tóc dài ra đằng sau và đi tới bàn làm việc. Nàng thở dài… nghĩ mình cũng thật điên rồi khi đề xuất ý tưởng đó cho con bé Như… nhưng còn hơn để nó yếu lòng với ai đó ngoài kia hoặc với lão bố chồng đê tiện.

Hạnh phúc của con bé sẽ bị đe dọa nếu những bí mật đó bị tiết lộ ra ngoài bởi những kẻ không đáng tin… Chỉ có duy nhất ông lão ăn mày là phù hợp. Tuy nói vậy nhưng làm chuyện đó với một ông cụ cũng chẳng khác gì cắm sừng chồng nhưng để giải quyết vấn đề đó một cách an toàn thì ông cụ là người sẽ chẳng bao giờ tiết lộ ra… mà có tiết lộ cũng chẳng ai tin. Nghĩ đến đây Uyên lại thở dài vì cân đối mọi thứ trong cuộc sống thực sự rất khó. Có khi nào lúc thèm nàng lại thử với ông lão ăn mày một chút không… Bỗng một suy nghĩ thoáng qua làm Uyên rùng mình.
 
-Chị Uyên!!! thế khi nào chị đi?

-Ơi… -Uyên như người mất hồn khi nghĩ đến những chuyện đó.

-Em hỏi chị mấy câu rồi ý, chị cứ nghĩ cái gì đấy? –Như phụng phịu trèo lên giường cầm quyển sách tựa vào thành giường.

-À… Chưa biết, có khả năng tháng sau, công ty chị chưa có kế hoạch cụ thể.

-Vâng… -Như vâng nhẹ một cái rồi từ từ tụt xuống gối nằm chùm chăn che kín đầu hở mỗi đôi mắt ra ngoài. Cứ như vậy Như nằm đó nhìn chị làm việc một lúc lâu, không biết nàng suy nghĩ điều gì.

-Chị ơi!...

-Hử? –Uyên vừa đánh máy tính vừa trả lời.

-Chị có giận em không?...

-…. Uyên không nói gì, chỉ có tiếng gõ bàn phím.

-Chị giận em à?… -Như lại hỏi.

-Im lặng cho chị làm việc… -Nói xong Uyên không thấy con bé nói gì nữa, chỉ thấy loạt xoạt tiếng chăn.

-Ngủ đi… chị không giận đâu… “lạch cạch… lạch cạch” –Uyên vừa nói vừa gõ phím. Nàng cau mày lại khi nghĩ đến chuyện ông Lưu xàm sỡ cái Như vẫn thấy tức. Ông ta đúng là một kẻ đạo đức giả, thất đức nhất mà nàng từng gặp. Ngoài mặt thì ra vẻ lạnh lùng nghiêm khắc, tỏ ra mình là một người đứng đắn, đẳng cấp với người đời nhưng thẳm sâu trong ông ta là một con cáo già bệnh hoạn. Uyên càng nghĩ càng tức giận, có khi nào tính ghen của con gái trỗi dậy trong nàng, một sự ghen tức vô hình khiến nàng không thể lý giải và thấy rất khó chịu.

…. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

Vài hôm sau… Trường Như có hoạt động ngoại khóa nên chiều tối muộn con bé mới về, biết điều này, hôm nay Uyên đi làm về sớm hơn mọi khi sau đó thay quần áo bước sang phòng ông Lưu.

-Cộc cộc cộc! Bố!

-Uyên à con! Vào đi, cửa bố không khóa… –Tiếng ông Lưu vọng ra từ bên trong. “Cạch!” Uyên mở cửa bước vào thấy ông Lưu đang nằm ghế dựa đọc báo ngoài ban công.
 
-Bố! Con có chuyện muốn nói với bố! Bố vào đây... –Uyên khoanh tay đứng giữa phòng nói. Thấy sát khí của con bé ông Lưu liền nhổm dậy cất tờ báo và đi khệ nệ vào trong.

-Con ngồi xuống đây… Có gì từ từ hãng nói, uống cốc nước đã… -Ông Lưu liếc nhìn Uyên và cảm giác sắp có chuyện chẳng lành… Ông chống tay vào đầu gối ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn trong phòng và mời Uyên ngồi chiếc bên cạnh.

-Không cần đâu bố… Con nói nhanh thôi! –Uyên cau mày nhìn chằm chằm vào mắt ông Lưu.

-Khà khà!! Có việc gì thế con? –Ông Lưu cố tỏ ra thoải mái như mọi lần nhưng vẻ mặt ông đang khá lúng túng.

-Bố làm chuyện gì với cái Như? Tại sao bố lại đốn mạt đến vậy, bố làm nhục con chưa đủ à? Há? –Nghe thấy con bé Uyên nói vậy ông Lưu liền xanh mặt.

-Trời… con hiểu lầm rồi… chẳng qua bố đau lưng…

-Đau lưng? BỐ ĐAU LƯNG KIỂU GÌ MÀ ĐỂ NGỰC CON BÉ SƯNG LÊN THẾ KIA? HẢ???–Uyên ngắt lời và quát vào mặt ông Lưu.

-Con… Bố… Bố xin lỗi!!!! Bố… -Ông Lưu bị tra hỏi bất ngờ khiến ông không có phương án gì để giải thích, ông lúng túng đứng dậy khom cái lưng già tiến tới chỗ Uyên, mặt nhăn lại.

-Bố bỏ con ra! –Uyên hất khửu tay khi ông Lưu vừa chạm nhẹ tới.

-Bố khổ lắm… bố xin con… con đừng chất vấn bố nữa… bố biết lỗi rồi… -Ông Lưu biết cái Uyên rất đanh đá và thương em nên ông rất sợ không biết con bé có làm gì quá lên không, ông chỉ sợ con bé lan truyền chuyện này ra ngoài thì chết.

-Bố khổ? Vậy bố có nghĩ cho các con trai của bố không? Các anh thì đi tận sang châu phi vì sự nghiệp của công ty. Bố ở nhà rửng mỡ à, hết làm nhục con đến em gái con? Bố có còn là con người không???? –Uyên cau mày và chỉ thẳng tay vào mặt ông Lưu, một việc hết sức hỗn láo nhưng ông Lưu không dám nói gì chỉ cúi mặt xuống lắc đầu.

-Bố xin con… tại bố hết… bố là con vật không phải con người… bố không xứng làm bố chồng các con… bố không xứng làm bố của thằng Ninh và thằng Phi…

-Huh…!!! –Uyên quay mặt đi không thèm nhìn bộ mặt đê tiện giả dối của ông Lưu.

-Uyên! Bố xin con… con biết rồi đấy, bố mất mẹ đã lâu….

-Mất mẹ? Đã lâu!! Con xin bố, bố đừng lôi mẹ ra đây, bố thèm quá thì ra ngoài mà tìm mấy con đĩ ngoài đường kìa, đừng động đến chị em con! Bố này… sao bố bệnh hoạn đến thế là cùng… đây là loạn luân bố biết chứ!!! Giả dụ chuyện này vỡ lở bố có biết chuyện gì sẽ ập đến với gia đình không? Các anh sẽ sụp đổ như thế nào? Bố là loại ích kỷ chỉ biết nghĩ đến bản thân mình thôi bố à… Ngay từ đầu chuyện các anh sang châu phi đều là do bố sắp đặt đúng không? Bố có dã tâm từ lâu rồi đúng không? –Uyên nghe cái văn cũ khiến nàng rùng cả mình và buồn nôn. Uyên cau mày lại nhìn ông Lưu với một ánh mắt thất vọng hơn bao giờ hết.
 
-Không phải đâu con… sang Châu Phi là một nhiệm vụ hết sức khó khăn, công việc này bắt buộc hai thằng phải đi vì chỉ có hai đứa nó mới có thể hoàn thành được… Dù sao thì… xin con… con hãy tha thứ cho ông già gần đất xa trời như bố… chẳng qua… hôm đó… bố không kìm lòng được… Từ lúc con bảo… không bao giờ… cho bố nữa… ngày nào bố cũng nghĩ đến con… cái thứ đó của bố cứ to lên… -Ông Lưu ấp úng vừa nói vừa liếc nhìn phản ứng của Uyên, ông sợ con bé lại nổi khùng lên thì hết đường giải thích.

-Huh!!... –Uyên không nói gì, nàng thở hắt ra một cái.

-Hãy nghe bố giải thích con à… Hôm đó sáng sớm... Như nó sang phòng.. bố mới ngủ dậy… nhìn nó giống con quá… nên bố nhớ con lắm… bố không bao giờ quên được khoảnh khắc đó… con là người phụ nữ đẹp nhất bố từng gặp…

-Thôi! Thôi! Thôi! Bố đừng nói mấy cái văn đấy trước mặt con nữa… thật là kinh tởm, bản chất bệnh hoạn… thậm chí bố còn không bằng ông lão ăn mày!! –Uyên mở to mắt mắng ông Lưu, nhưng khi nàng vừa nói xong câu cuối thấy sắc mặt ông Lưu thay đổi… Biết mình hơi quá lời nên Uyên mím môi lại quay đi chỗ khác.

-Con nói đúng… bản chất và tư cách của bố còn không bằng lão già ăn xin… Dù sao thì bố cũng rất cảm ơn con và muốn gửi lời xin lỗi đến cái Như… Cảm ơn con vì đã cho ta những cảm xúc thời niên thiếu, chưa bao giờ trong cuộc đời bố lại hạnh phúc như thế… khi ở bên con ta cảm thấy như được yêu lại từ đầu Uyên à… biết là loạn luân… nhưng bố không kiềm chế được… bố xin lỗi… Cả đời này bố có đền đáp cho các con cũng không hết…. Bố rất ân hận… xin con hãy tha thứ cho bố… -Ông Lưu uốn vài tấc lưỡi và quỳ một chân xuống, hai bàn tay thô kệch tóm vào cổ tay Uyên van xin.

-Hmm…. Bố thôi ngay những hành động như vậy đi, bố có thấy người bố chồng nào quỳ trước mặt con dâu như bố không? –Uyên hất tay ông Lưu ra và lườm xuống.

-Bố… Nếu con không tha thứ cho bố… Bố sẽ không đứng lên…-Ông Lưu cúi mặt xuống và quỳ nốt chân còn lại… Chưa bao giờ trong cuộc đời ông phải hạ mình và cảm thấy nhục nhã như thế… Nhưng đây là điều ông đáng phải nhận và trong thâm tâm ông chắc chắn vẫn rất coi trọng gia đình và các con của mình khi ông không ngần ngại quỳ xuống để giải quyết vấn đề với con dâu. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi Có lẽ ông cũng rất sợ chuyện này sẽ bị lộ ra ngoài nên thế phải dùng đến chiêu nhục nhất trong khổ nhục kế…. Ông Lưu lắc đầu vì cảm thấy bản thân thật hèn hạ nhưng như vậy còn tốt hơn là mọi chuyện sẽ bung bét ra ngoài.

-Bố tránh xa cái Như ra… Nếu một lần nữa bố còn lại gần nó thì không có lần sau nữa đâu. –Uyên nói xong liền quay người đi ra ngoài đóng “RẦM!” cửa một cái. Nghe Uyên nói vậy có nghĩa con bé đã tha thứ cho ông rồi nhưng ông vẫn không vui vì hôm nay nhục quá… Ông từ từ đứng dậy và không ngờ con bé Như lại kể với chị nó… Chuyện này thực sự quá nguy hiểm vì ông biết mình đã đi quá xa… Càng ngày trong mắt các con dâu ông càng không có chút tự trọng nào… không còn lòng tự tôn của một ông bố chồng nữa… Ông Lưu lắc đầu ngao ngán và ngồi xuống sofa thở dài…
 
-Càng ngày chẳng đâu vào với đâu!! Bố với chả chồng… sao lại oái oăm thế không biết nữa… -Uyên về phòng hậm hực lẩm bẩm một mình, tuy đỡ tức nhưng nàng cũng không thoải mái vì cách xử sự của mình… Nhà người ta bố chồng được tôn kính như vua… đây nhà này tại sao càng ngày nàng càng cảm thấy không coi bố chồng ra gì. Uyên bực tức vì điều đó, vì một gia đình cứ ngỡ là hoàn hảo, ai ngờ nó rối tung rối mù lên….

….. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Lam chap 48 + 49 (2).jpg

Vài ngày sau…

-Em gì ơi!!! ăn gì mà xinh thế???

-Mày ơi! con bé kia nó cao vãi…

-Ừ! Sao nó trắng thế nhể? Vãi tắm trắng à?

-Không phải đâu… trắng này trắng tự nhiên đấy… khẩu trang kín mít nhưng tao dám chắc 1000% con bé này cực xinh

-Thì lại chả… nhìn dáng nó là biết… Vú to mông cong ngồn ngộn… không phải dạng vừa đâu chắc con nhà đại gia đấy!

-Chả vậy à… nhìn đồng hồ nó đeo đi ngót nghét tỷ bạc đấy…

-Mà lão già đi cạnh nó là ai đấy…

-Tao biết đâu, ông nó? Chắc nó đưa ông nó đi khám…

Mấy thằng thanh niên trong viện tụm năm tụm ba vào nói chuyện với nhau… Bọn chúng đang nhìn về phía Như và ông lão ăn mày… Hôm nay là ngày nghỉ nên Như đưa ông lão đi khám tổng quát một lần, ngày trước khi bị tai nạn nàng cũng đã làm thử máu và xét nghiệm một số thứ cho ông ấy, nhưng vẫn phải khám tổng thể một lần mới ra bệnh được… đây cũng một phần làm theo ý của bố Lưu vì trước đây bố chồng nàng nói nếu muốn để lão này trong nhà nên đưa lão đi khám vì bố Lưu sợ ông lão ăn mày có bệnh truyền nhiễm gì đó lây cho cả nhà thì toi…
 
-Chị ơi em đăng ký cho ông của em khám ạ… Em có hẹn trước rồi ạ… -Như ngó và quầy nơi đăng ký khám tự nguyện. Sau đó nàng được phát một tờ giấy… Như đứng điền thông tin… nàng tích vào tất cả các ô liên quan đến bệnh truyền nhiễm… trong mục còn có cả bệnh truyền nhiễm qua đường tình dục… Như tích vào hết… gương mặt nàng nóng nên trong chiếc khẩu tra y tế.

Sau đúng một tiếng Như cầm tờ kết quả và rất ngạc nhiên khi ông cụ tuổi này rồi gan thận vẫn rất tốt, và đặc biệt ông cụ không có một bệnh truyền nhiễm nào trong khi cả một đời người bới rác tìm thức ăn… Như cảm thấy thật thoải mái vì không còn lăn tăn gì nữa…

…21h50 tối… Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Cái gì? Không có một bệnh nào luôn á? –Uyên mở to mắt nhìn tờ kết quả.

-Vâng… Bác sỹ cũng ngạc nhiên lắm chị ạ… họ còn khen ông cụ khỏe hơn khối người 50 tuổi đấy…

-Có tin được không? –Uyên vẫn đang hơi sốc vì ở cái tuổi u80 rồi mà lão ta không có một bệnh tật gì thì thật hoang đường…

-Thật chứ chị, họ khám kỹ lắm… em khám theo yêu cầu mà… toàn bác sỹ giỏi…

-Không… ý chị là… ông ấy già lắm rồi ít cũng phải có một vài bệnh như mỡ máu cao hay huyết áp gì chứ…

-Hi hi… Ông ấy gầy thế mà chị lại sợ ông bị mỡ máu… hihi… -Như ôm miệng cười.

-Tinh tinh tinh… -Bỗng tiếng chuông điện thoại của Như vang lên khiến nàng mỉm cười vì đó là Ninh.

-À lố lô!!!! Ha ha!!!

-Anh! Hôm nay anh gọi sớm thế hihi! –Như cầm điện thoại ngồi tựa lưng vào thành giường tươi cười.

-Giờ này bận đi chơi với người yêu mới hay sao mà anh không được gọi ha ha!!! –Ninh cười hô hố hô hố trêu chọc vợ mình. Ninh cứ hễ có thời gian rảnh lại gọi facetime về cho vợ, do múi giờ Việt Nam muộn hơn Kenya khoảng 4 tiếng nên cũng khá thuận tiện để gọi về.

-Đi chơi gì giờ này á? Anh suốt ngày trêu em. –Mặt Như hơi xị xuống.

-Ha ha! Có mỗi cô vợ đáng yêu không trêu thì anh trêu mấy má bên này hả?

-Bên anh trời vẫn sáng nhỉ? –Như tựa đầu vào gối nhìn Ninh chằm chằm, chắc hẳn nàng đang rất nhớ chồng.

-Anh vừa đi mỏ về, người còn đang bẩn đây này, lát nữa 19h còn đi ăn cơm với đối tác. –Ninh vừa nói vừa dơ tay trái lên nhìn đồng hồ.

-Bọn em sắp đi ngủ rồi mà anh còn chưa ăn á…
 
-Ở Hà Nội bây giờ là mấy giờ em? 21h à?

-Không… sắp 10 giờ tối rồi… sắp đến giờ đi ngủ rồi… -Mặt Như trông vẫn rất buồn, có lẽ do nàng nhớ chồng quá.

-Ơ! Sao mặt buồn thế kia, thế chị Uyên đâu? –Ninh thấy biểu cảm của vợ nên không dám trêu nữa. Biết vợ rất nhớ mình nhưng không bao giờ nói ra mà Ninh chỉ muốn làm trò gì đó cho vợ vui. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Đây… -Như quay điện thoại ra phía bàn làm việc.

-Xem ai kìa, chăm chỉ chưa ha ha ha! –Phi ngồi cạnh Ninh ngó vào nói… Có lẽ hôm nay công việc suôn sẻ nên hai anh em đều rất vui vẻ.

-Chẳng phải anh nói sẽ về đi thực tế trên tây bắc với em sao, em đang phải lên chương chình làm nốt báo cáo để đợi anh về đi nè, xem cái mồm nói có làm được không? –Uyên vừa đánh máy vừa nói vọng vào điện thoại.

-Hà hà hà!!! Phải xem công việc thế nào đã! –Phi vừa nói vừa cười.

-Hai anh đi ăn tiệc mà hú hí với con nào thì đừng trách bọn em! –Uyên nói nhưng không quay lại nhìn vào camera.

-Ơ kìa Uyên! Nói chuyện với các anh thì phải nhìn vào đây chứ! –Phi nói giọng trầm xuống, tính anh hay nghiêm túc vậy. Uyên không nói gì đứng lên đi ra chỗ Như cúi xuống nhìn điện thoại lè lưỡi trêu Phi rồi quay lại làm việc.

-Hihi… -Như nhìn thấy thế chỉ mỉm cười.

-Á à, hôm nào về phải đè ra tét vào mông anh Phi ạ. –Ninh quay sang Phi cười nói.

-Chú ngồi đây nhé! Anh vào tắm trước, chào Như nhé! Chào vợ! –Phi nói vọng vào trong điện thoại. Tính anh nghiêm túc và hay ghen nên không hưởng ứng câu nói của Ninh.

-Vâng… Em chào anh! –Như chào nhưng Uyên vẫn mải làm việc nên không nói gì… Sau đó nàng đứng dậy đi sang phòng ngủ của hai vợ chồng để nói chuyện tránh làm phiền đến chị vì từ lúc hai anh em đi công tác Như chuyển hẳn sang phòng Uyên ngủ.

-Nhớ anh không he he… -Ninh cũng đứng dậy đi ra chỗ khác nói chuyện.

-Ngày nào anh cũng hỏi em thế, đương nhiên là nhớ rồi… -Như bước lên giường, tựa đầu vào thành giường. Hai vợ chồng nhìn nhau một lúc rồi mỉm cười.

-Anh dạo này gầy lắm đấy… đen đi nữa… anh nhớ giữ gìn sức khỏe nha… về đây em bù cho… -Như mím môi lại mặt đỏ ửng.

-Định bù cho anh thế nào đây… He he… Anh lúc nào cũng nhớ vợ ý… Hay cho anh xem ngực một tí đi… anh nhớ nó quá.... -Ninh thì thà thì thầm trong điện thoại.
 
-Anh không sợ anh Phi thấy à…

-Anh Phi đi tắm rồi, nhanh lên! Anh nhớ quá rồi… he he –Ninh vừa nói vừa há mồm dùng lưỡi gẩy gẩy vào không khí.

-Anh dâm dê thế này, không biết bên kia đã cưa được em nào chưa? –Như bĩu môi.

-Em phải tin anh chứ, anh nói nhiều rồi, thời gian đi làm con không đủ nữa là… huhu cho anh xem đi mà. –Ninh nài nỉ. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Anh vẫn có thời gian đi ăn tiệc kìa…

-À hóa ra là dỗi từ nãy hả? Ha ha… Anh đi ăn tiệc với đối tác mà… Toàn mấy ông cao to đen xì thôi, mà con gái bên này xấu lắm, anh không thích da đen, làm sao có ai sánh nổi với vợ anh được! –Ninh nịnh khéo.

-Biết đâu lại có vài em da trắng, dính đến vàng bạc đá quý thì gái nó tự bám vào đó… hưm! –Như vẫn dỗi.

-Anh thề, em không tin anh thế này anh buồn lắm. –Mặt Ninh cũng xị ra. Như thấy vậy cũng không muốn chất vấn thêm nữa vì nàng cũng hiểu cho chồng sang bên đó vất vả… Anh ấy cũng muốn về nhà lắm chứ không phải không… Phận là vợ ở nhà phải là điểm tựa vững chắc cho chồng nên Như luôn muốn để cho Ninh có một tâm lý thoải mái nhất khi làm việc bên đó, chẳng qua nàng đang muốn nũng nịu một chút.

-Vậy anh nhớ phải về sớm đó…

-Ok luôn! Anh hứa! Anh sẽ về trước anh Phi he he… cho anh xem đi mà…

-Hmmm…. –Mặt Như đỏ dần lên và đưa tay cởi dần cúc chiếc áo pijama đang mặc.

-Chồng nhớ nó quá… chồng chỉ muốn lao ra mút lấy đầu vú bé bỏng của vợ thôi… -Ninh vẫn tính khẩu dâm không thay đổi.

-Eo… sợ anh thật… Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Chồng sẽ lột tung chiếc áo lót của vợ, lao vào bóp, bú hết bên trái rồi sang bên phải, chồng muốn chiếc lưỡi này gẩy tung đầu vú của vợ ngay lập tức… khè khè… blap blap blap…. -Vừa nói Ninh vừa lè chiếc lưỡi ra gẩy vào màn hình điện thoại.

-Hmmm… -Như không nói gì, nàng chỉ thở hắt ra một cái kiểu bất lực vì quá quen rồi. Như cởi khoảng bốn chiếc cúc… Nàng từ từ vén tà áo sang hai bên, để lộ ra bộ ngực to cùng chiếc áo lót ren màu trắng cực kỳ gợi cảm.

-A!!! –Bỗng Như túm áo lại và làm rơi điện thoại, ở bên kia Ninh chỉ nhìn thấy trần nhà và tiếng bước chân của Như chạy trên sàn gỗ… Sau đó là tiếng đóng cửa.

-Trời ạ… -Như cầm điện thoại lên, mặt hơi sợ hãi.
 
-Sao thế em? Có chuyện gì vậy? –Ninh cau mày, anh rất lo lắng cho vợ.

-Không ạ… không có gì… Chị Uyên đi qua… làm em giật cả mình ý… -Như vừa nói vừa thở mạnh.

-Vậy à? Ha ha anh tưởng có chuyện gì? Chị Uyên thì có sao, anh tưởng em đóng cửa rồi chứ?

-Vâng! Em hơi khép lại thôi, nhưng vẫn ngại lắm…

-Ha ha! Anh tưởng bố lén xem trộm em ha ha…. –Ninh cười lớn trông mặt biến thái hẳn.

-Anh hâm à… Giật cả mình… -Như cầm điện thoại liếc ra phía cửa đã đóng, nàng vẫn đang cố tỏ ra bình tĩnh cho Ninh đỡ lo. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi Thực ra lúc nãy khi nàng định cởi áo lót thì thấy ông Lưu đứng bên ngoài nhìn qua khe cửa, nàng vừa sợ vừa bị giật mình vì ông ấy cứ như con ma vậy. Nàng sợ vì gần đây bố chồng hay rình rập nàng… Điều này khiến nàng vừa khó chịu vừa có chút lo lắng.

-Thôi nào! Bây giờ đóng cửa rồi, cởi ra cho chồng nhìn một tí… -Ninh liếm lưỡi quanh mép cười dâm.

-Để em thở đã… -Như nói mắt lại liếc ra phía cửa mặc dù cửa đã đóng, rồi nàng từ từ phanh áo ra và vạch một bên áo ngực xuống.

-Wow!!! Yêu quá!!! Hồng quá!!! Lè lè lè lè!!!! –Ninh vừa nói vừa lấy lưỡi gẩy gần màn hình điện thoại.

-Anh hâm à! Đừng làm thế, lỡ anh Phi thấy thì buồn cười lắm! –Như đỏ mặt và kéo áo lót xuống nhiều hơn. Vì áo lót không gọng nên nàng dễ dàng vạch hẳn một bên xuống.

-Waooo!!!! nhìn nó vẫn đẹp như ngày đầu tiên chồng yêu vợ hí hí… Chồng muốn bóp nó quá, chồng sẽ đặt con cu này vào giữa ngực vợ và chơi tới khi nào xuất tinh mới thôi…

-Eo ơi!!! Anh nói bé thôi chứ… không em tắt máy bây giờ đấy! –Như cau mày nói.

-Đừng huhu… Anh Phi đang tắm mà… chỉ có vài giây ngắn ngủi chồng được thỏa mãn mà vợ nỡ lòng nào… -Ninh đổi tư thế ngồi, anh dựa vào ghế.

-Được chưa? Xem thế thôi nha… -Mặt Như đỏ ửng. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Đừng! cho chồng xem bên này, nhỡ bên kia ghen thì sao, vợ cởi nốt bên kia ra đi… he he…

-Hmmm…. –Như không nói gì, nàng ưỡn lưng thò tay ra đằng sau cởi khuy áo.

-Vợ làm gì mà ưỡn lên thế, vợ làm thế chồng xuất tinh vào ngực vợ bây giờ… -Ninh thấy dáng đó của Như cực kỳ gợi cảm và kích dục… Khi ngực nàng ưỡn lên trông vừa to vừa tròn… lại còn dí sát vào màn hình điện thoại nên làm Ninh cực kỳ hứng tình.

-Em cởi áo… Cứ kéo xuống giãn hết áo của em… Chị Uyên mua tặng em đấy… -Như vừa nói vừa cởi áo lót và cả áo ngoài…
 
-Trời ơi!!! Nhìn thèm quá… baby của daddy đây rồi…. –Ninh vừa khẩu dâm vừa lè lưỡi ra liếm.

-Hmmm…. Đồ điên… -Như thở dài nói lẩm bẩm.

-Nào con yêu… đưa ngực cho daddy bú nào… -Ninh đưa điện thoại gần mặt thều thào nói.

-….. –Như vẫn không nói gì, mắt nàng chỉ đảo sang trái sang phải mặt đỏ ửng. Có lẽ nàng rất xấu hổ khi mỗi lần Ninh khẩu dâm từ daddy..

-Ngực con đẹp quá…. Con bóp cho daddy chiêm ngưỡng nào….

-Hmmm… Anh bệnh quá đấy… -Như nói vậy nhưng vẫn đưa tay lên bóp ngực mình, đầu ti nàng cứng đơ… hai bên má càng lúc càng đỏ.

-Con yêu… Để daddy bú nào… chụt chụt chụt!!! –Ninh mút không khí tọp cả mồm vào trong.

-Hmm… ưm… -Bỗng Như khẽ rên một cái.

-Há? Cái gì đấy? –Ninh dừng lại mặt cười hớn hở.

-A! không!! Có gì đâu!!! –Như xấu hổ lấy tay che mặt.

-Ha ha ha!!! Em vừa rên à???? Ha ha ha!!! Chắc nhớ chồng lắm rồi đúng không ha ha!!! –Ninh sung sướng vì vừa làm Như rên một cái qua điện thoại… điều mà chưa bao giờ xảy ra.

-Anh thôi đi… Anh Phi nghe thấy bây giờ… gì mà vô duyên… hmmm –Như bặm môi xấu hổ.

-Ha… ha… Anh không trêu nữa! Anh thương… chờ anh nhé! Về anh bù cho. –Nói xong Ninh hôn vào điện thoại rất tình cảm.

-Biết bao giờ mới về chứ… -Như xị mặt.

-Em yên tâm, anh sẽ về sớm… À mà này! Lúc nhớ anh em sẽ làm gì he he…. –Ninh cười gượng vì anh bất chợt tò mò về điều đó.

-E chẳng làm gì cả, nhớ thì nhớ thôi… còn làm gì nữa…

-Ha ha có khi về lại thấy cả đống dưa chuột ở trong phòng cũng nên ha ha!!! –Ninh cười lớn.

-Anh ý! Em ngủ với chị Uyên mà…

-Biết đâu được ha ha, có khi lại dưa chuột mỹ bọc bao cao su ấy chứ ha ha!!! Em đừng gọt dưa đó cho bố ăn nha ha ha ha!!!! –Ninh đùa dai làm Như giận đỏ cả mặt.

-Anh thật hết thuốc chữa… đúng rồi đấy… Em dùng dưa chuột đấy, ai bảo anh đi mãi không về! –Như tức giận hùa theo cho Ninh biết mặt.

-Á à… Anh về sẽ tét mông em rồi chơi em tới sáng ha ha ha!!! Dám ngoại tình với dưa chuột khi anh vắng nhà à… ha ha!!! –Ninh hưng phấn khi thấy vợ mình lần đầu tiên nói chuyện kiểu ấy.
 
-Hmm…. Chịu anh rồi… -Như thở dài… về khoản biến thái nàng không thể bằng Ninh được.

-Bóp ngực tiếp đi vợ… -Ninh lè lưỡi vừa nói vừa gẩy. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Eo… Thôi… anh Phi ra bây giờ đó…. Ơ! Anh đang làm gì đấy? –Như thấy người Ninh rung rung liền hỏi.

-Chồng nhớ vợ quá… không chịu được đây nè… -Ninh chỉnh camera xuống dưới, hóa ra một tay Ninh đang sóc lọ, anh cũng không ngại ngần khi chỉnh camera xuống cho vợ cùng xem.

-A!!! Anh bị điên à… Anh Phi mà thấy thì còn mặt mũi nào nữa… -Như hoảng hốt mắt mở to khi thấy chồng mình thật sự rất biến thái.

-Lo gì… Có khi ông ý còn đang quay tay trong phòng vệ sinh ấy ha ha –Ninh vừa thù dâm vừa nhìn vợ, phải nói anh cũng nhớ Như quá rồi…

-Cạch! –Bỗng tiếng phòng vệ sinh vang lên, Ninh vội vội vàng vàng kéo lại khóa quần và ngồi ngay ngắn, cũng may phòng tắm cách phòng khách phải một đoạn, và cũng có nhiều đồ đạc che chắn nên Phi có bước ra cũng không thể thấy luôn được.

-Chết chưa! Anh Phi ra đúng không! Hihi –Như ôm miệng cười tủm tỉm, đôi mắt híp lại trông rất đáng yêu.

-Phù! Tí thì toang hê hê… -Mặt Ninh đỏ rực vì tí thì bị bắt, đường đường là một phó giám đốc của công ty với lại Phi là một người khó tính, lỡ bị bắt chắc Phi đuổi Ninh ra chỗ khác ở mất.

-Anh biết sợ chưa, lần sau nhớ vào phòng nhé Hi hi hi… –Như cười rung cả ngực.

-Hê hê… anh nhớ rồi… thôi chào vợ nha… anh đi tắm đây! Lát còn đi ăn tiệc…

-Anh nhớ về sớm đấy! Yêu anh! Moazz!!! –Như nói và hôn vào camera điện thoại.

-Mãi yêu em!!! Tút! –Ninh cũng hôn vợ và tắt máy. Nụ cười anh bị gượng khi cảm thấy thương vợ vì cô ấy đã chịu đựng quá lâu rồi. Những biểu cảm khi làm tình của Như khiến Ninh biết rõ cô ấy cũng là người có nhu cầu chứ không phải khúc gỗ. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi Nên thế trong thâm tâm anh luôn sợ vợ mắc phải sai lầm hay lỡ có yếu lòng lúc nào đó… cộng thêm những điểm yếu vốn có của Như Ninh chưa một ngày nào là không lo lắng về chuyện cô ấy sẽ dễ bị lợi dụng.

Ninh chưa bao giờ nghĩ Như sẽ ngoại tình nhưng anh có nghĩ đến viễn cảnh đó… và nghĩ nếu thực sự chuyện ấy xảy ra, anh sẽ thế nào… Có tha thứ cho vợ không? Hay anh sẽ làm gì?... Rất nhiều sự lo lắng ẩn sau con người vui vẻ luôn có những suy nghĩ tích cực như Ninh…

Chẳng bù cho Phi, mặc dù anh ấy và vợ ít khi gọi điện cho nhau… Nhưng Ninh biết ngày nào Uyên cũng gửi một tin nhắn nhắc nhở Phi những thói quen hàng ngày của anh ấy, hay lo lắng anh ấy ăn uống thế nào, làm việc có mệt mỏi hay không… Nhìn lạnh nhạt vậy thôi chứ họ đều là những người thể hiện tình cảm một cách rất tinh tế. Nhiều lúc thấy Phi ngồi cười tủm tỉm một mình y như rằng là Uyên nhắn tin.
 
Cả hai anh em đều có những cách thể hiện tình cảm khác nhau… Nhưng họ đều có một điểm chung là rất yêu thương vợ hơn chính bản thân mình… Chắc hẳn Phi cũng rất lo lắng và thương Uyên khi để cô ấy thiếu thốn tình cảm nhiều đến vậy… Vợ chồng người ta thì sáng tối tắt đèn có nhau… Trong khi Như và Uyên mới về làm dâu, còn đang ở độ tuổi rất trẻ mà đã phải xa chồng quá lâu rồi… Sau này… không biết phải bù đắp cho hai người đó thể nào đây… Ninh không thể nghĩ ra sự bù đắp hợp lý nhất cho những hy sinh này của vợ mình và chị cô ấy.

…. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

Sáng hôm sau Như tung tăng chạy xuống cầu thang, hôm nay nàng được nghỉ học. Lúc này nàng vẫn mặc đồ ngủ pijama tối quá… Chiếc quần hơi cộc so với đôi chân dài của mình. Chân Như đi tất trắng, tiết trời mát mẻ nhưng trong nhà nàng lúc nào cũng là 22 độ vì hệ thống điều hòa chung toàn bộ biệt thự, đôi lúc còn cảm thấy rất lạnh.

-Ai da, nóng quá… hihi –Nàng mở cửa nhỏ bên ra gara ô tô thấy thời tiết bên ngoài cũng mát nhưng đi tất thì hơi nóng. Như cúi xuống tháo hai đôi tất trắng vứt lên sofa rồi đi ra ngoài gara. Kỳ thật bộ pijama này không biết nàng đã mua nó từ lúc nào mà bây giờ như thể nàng đã cao lên vậy, chiếc ống quần bây giờ chỉ dài đến bắp chân của Như, nhìn từ bắp chân xuống bàn chân rất trắng, không có chút vết nhỏ… một bàn chân mềm mại trắng nõn nà mà bất kể đàn ông nào nhìn thấy cũng muốn đưa lên mồm để mút.

-Cộc cộc cộc!!! Ông ơi!! –Như đứng ngoài cửa kho gọi lão ăn mày… Lâu rồi không nói chuyện với lão, tuy ở cùng nhà nhưng thỉnh thoảng gặp cười nói một hai câu chứ không ngồi lê la tán phét được. Một phần cũng do bố chồng Như ở nhà suốt nên nàng không dám nói chuyện thân thiết với lão ăn mày.

Ngày hôm qua Như đi qua cửa hàng điện thoại, nàng mới chợt nhớ chị Uyên nhắc mua cho ông cụ một chiếc điện thoại tiện nghe gọi, dù gì ông bây giờ cũng khác gì người ở cho gia đình. Tuy không được bước vào nhà nhiều nhưng lão vẫn dọn dẹp bên ngoài sân thường xuyên, mọi thứ đều rất ngăn nắp sạch sẽ, sân vườn gọn gàng, cây cỏ hoa lá được tưới nước đều đặn. Lão thể hiện rất tốt, là một người rất chăm chỉ nên ông Lưu lúc nào cũng có khoảng sân thoáng mát sạch sẽ nên ông dần dần cũng thấy thoải mái hơn khi để lão ăn mày ở trong sân nhà mình, dần dần sự chăm chỉ của lão đã khiến ông Lưu dần thay đổi định kiến.

-Lão đây… Khà khà cô Như đó hả, mới sáng sớm cô tìm lão có việc gì không? –Lão ăn mày mở cửa nhìn thấy Như lão vui lắm. Giống mọi lần, lúc nào Như xuất hiện đập vào mắt lão luôn là bộ ngực to của Như, Như khá cao nên lão ăn mày phải ngước nhìn lên.

-Hôm qua cháu đi qua cửa hàng điện thoại, cháu mua cho ông một chiếc nè hihi… -Vừa nói Như vừa cầm chiếc túi đưa cho lão ăn mày.

-Ui dào, lão có biết sử dụng đâu, mua cho lão làm gì…

-Không sao đâu! Dễ sử dụng lắm ạ, cháu sẽ dậy ông nha… thời buổi này không có smart phone mà ông vẫn vui vẻ được, cháu thấy phục ông đó hihi. –Vừa nói Như vừa đi vào trong ngồi lên giường đặt hai chân dưới đất và bóc hộp điện thoại. Chiếc quần pijama bó sát vào đùi Như nhìn rất kích thích. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi Lão ăn mày đứng nhìn chằm chằm vào mu bướm của Như. Tuy lão không thích chiếc điện thoại này vì lão mù tịt chẳng biết một cái gì nhưng đó là một món quà làm lão rất hạnh phúc, lão cảm giác mình như một thành viên trong nhà vậy.
 
-Khà khà… điện thoại đẹp thế này chắc cũng phải vài trăm bạc… -Lão ăn mày đứng nhìn chiếc điện thoại suýt xoa.

-Dạ! Cái này cháu mua 6 triệu thôi… Rẻ mà bền lắm. –Như vừa nói vừa đưa chiếc điện thoại lên bật nguồn. Thấy ông cụ thỉnh thoảng cứ nhìn xuống bướm mình Như liền khẽ nhấc mông kéo chiếc quần cho đỡ bó sát vào đùi.

-Cái gì? 6 triệu bạc!!! Lão… lão không dám nhận, món quà lớn như vậy… cả đời lão không trả hết!! –Lão ăn mày giật mình khi nghe đến giá trị của chiếc điện thoại, cả cuộc đời lão chưa bao giờ có quá 10.000 vnd đồng nên lão hoảng hốt như vậy cũng không có gì lạ.

-Hihi… ông đừng ngại, ông cứ nhận đi, ông không phải trả gì đâu ạ, cháu mua cho ông để tiện việc liên lạc thôi ạ… Vì đợt trước cháu với chị cháu đi chơi, bố Lưu cũng không có nhà, mà chợt nhớ ra hình như chưa khóa cửa, khóa cổng vì không gọi được cho ông nên bọn cháu mới phải quay về đấy ạ hihi… -Như cầm điện thoại mỉm cười đưa cho ông cụ.

-Nhưng… -Lão ăn mày vẫn ấp úng.

-Ông cứ nhận đi ạ! Ông đừng ngại, ông ngại là ông đang phụ lòng bọn cháu đó hihi… -Như dúi chiếc điện thoại vào tay lão.

-Bây giờ ông ngồi xuống đây, cháu chỉ cho ông một số thứ cơ bản, dễ lắm ạ! –Như chủ động kéo tay lão ngồi xuống giường. Lão ăn mày không nói gì từ từ ngồi xuống cách Như một đoạn, tim lão nhẩy loạn lên khi được Như cầm vào tay, bàn tay con bé vừa mềm vừa mịn, chẳng bù cho làn da nhăn nheo đen nhẻm khô cong của lão. Mùi thơm của Như phảng phất khiến lão càng thấy bối rối.

-Đây! Bây giờ cháu sẽ lấy vân tay cho ông! Sau này ông chỉ việc để ngón tay vào đây máy sẽ tự mở nha. –Như ngồi dịch lại gần lão cầm ngón cái lão và đặt vào màn hình. Lão ăn mày ngại lắm, vì con bé tự nhiên quá, tay lão run run… Lão giật mình khi cùi trỏ của lão vừa chọc vào cái gì đó mềm mềm, hóa ra cùi trỏ lão chọc vào bộ ngực to của Như làm dương vật lão bắt đầu cứng dần lên.

-Ơ… quái lạ… -Như cau mày nhìn điện thoại. Như biết tay ông cụ đang chọc vào ngực mình nhưng không ngồi cạnh thế này không giúp ông cụ lấy vân tay được… Ngực to cũng khổ quá, Như đành mặc kệ mà tiếp tục giúp ông cụ. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Sao vậy cô Như? -Lão ăn mày không dám cử động, lão ngồi im như tượng.

-Vân tay của ông không được, cháu di mãi không thấy nó nhận ạ… -Như lại tiếp tục thử lại. Nàng cầm tay lão nhấn rồi di đủ kiểu, cũng làm ngực nàng di chuyển theo. Như thấy lão có vẻ không được thoải mái, người cứ cứng đờ ra như tượng vậy.
 
-Lão bảo lão không hợp dùng điện thoại đâu, ngày xưa lão chỉ viết thư, mấy đồ này lão không rành… khà khà…. các cô mua cho lão cái đài cát sét là được khà khà…
Lam chap 48 + 49 (3).jpg



-Nhỡ có việc gì cháu với chị Uyên phải viết thư gửi qua bưu điện, rồi bưu điện gửi cho ông à hihi, ông ngộ quá…Với lại trong này cũng tích hợp đủ radio mà ông! -Như mỉm cười, bên trong lớp áo lót, đầu ti nàng cứng lên từ nãy. Tuy hơi xấu hổ khi để cho lão ăn mày chạm cùi trỏ vào ngực nhưng nghĩ cho cùng dù gì lão cũng đã sờ rồi.

Để như vậy tuy không thoải mái nhưng nàng cảm thấy có một chút hưng phấn vì đêm qua nàng với Ninh gọi facetime cho nhau, Ninh vẫn chứng nào tật nấy, khẩu dâm tưng bừng, trêu chọc vợ đủ kiểu, tuy có hơi giận Ninh nhưng Như phải thừa nhận nàng rất hưng phấn khi nghe Ninh khẩu dâm qua điện thoại, vì lâu rồi nàng chưa được làm chuyện đó nên “con bé” ngứa ngáy thật rất khó chịu...

-Chắc không nhận vân tay rồi ông ạ, có lẽ do ông có tuổi rồi, bàn tay cũng bị chai sạn nhiều vân tay khó nhận lắm ạ… Nên cháu không để mật khẩu nha, ông chỉ cần nhấn vào nút này điện thoại sẽ mở… sau đó ông nhấn vào cái biểu tượng xanh xanh này… Đây!... sau đó ông nhấn số điện thoại của cháu vào, rồi nhấn cái nút xanh này để gọi thôi ạ hihi… -Như rút tay lại liếc xuống dưới thấy quần ông cụ nhô lên rồi… chắc hẳn ông cụ đang rất kiềm chế. Thấy vậy nàng ngồi sang bên cạnh giữ khoảng cách vì dù gì trong nhà vẫn đang có người.

…. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

Trên tầng Uyên cũng vừa dậy nàng bước ra ngoài cửa vươn vai bất chợt cùng lúc đó ông Lưu cũng bước ra ngoài hành lang, thấy Uyên mắt ông rơi xuống vùng ngực nàng vì Uyên chưa mặc áo lót, hai đầu ti nổi lên sau chiếc váy ngủ màu trắng.
 
-Bố! –Uyên lườm ông Lưu và đứng khoanh tay lại.

-Uyên… Uyên à con… -Ông Lưu cười nhạt lúng túng khi bị Uyên bắt gặp ánh mắt không đứng đắn của mình.

-Bố thấy cái Như đâu không?

-Bố vừa ra khỏi phòng, chắc con bé ngoài sân... –Ông nói nhưng mắt vẫn đảo về phía ngực và đùi Uyên. Da con bé trắng quá… vừa trắng vừa mịn.

-Lát nữa con đi chợ mua ít đồ, trưa nay con rủ bố Lý sang ăn cơm! –Uyên nói xong thì đi vào trong phòng.

-Vậy à! vậy con chở bố đi cùng… bố cũng cần mua ít đồ… -Ông Lưu vừa nói vừa đi vào phòng cùng Uyên.

-Vậy đợi con thay quần áo… Bố đi ra ngoài đi! –Uyên quay lại lườm ông Lưu, thấy vậy ông quay đầu đi về phòng và không hiểu sao lại tự động đi theo con bé như thế…

…. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

Bên dưới nhà kho ở gara…

-Nhưng… -Lão ăn mày cầm chiếc điện thoại ấp úng.

-Nhưng sao ạ? –Như thắc mắc.

-Lão… lão không biết chữ…

-Hả??? Thật ạ…

-Từ nhỏ lão không được học hành gì… -Lão ăn mày xấu hổ nói.

-Không sao ạ, vậy cháu sẽ dậy ông chữ số là đủ hihi. –Nói xong Như lấy một tờ giấy viết hai số điện thoại và ghi những ký tự dễ nhớ.

-Số thì lão biết… lão chỉ không biết chữ…

-Chỉ cần vậy thôi ạ hihi. Đây là số của cháu và chị Uyên, bên trên có ký tự bông hoa là cháu, hình tam giác cau có là chị Uyên nha ông.

Lão ăn mày đứng xuống đất, chân thì không đi dép… Lão cầm tờ giấy nhìn, sau đó đảo qua điện thoại, lão ngó trước ngó sau trông rất buồn cười. Như ngồi nhìn lão ăn mày thấy thật thú vị… Ông cụ người nhỏ con mà cái bên dưới sao nó to thế, cứ như có vòi con voi dưới đũng quần lão đang vươn ra vậy.

-Ông thử gọi cháu đi ạ. –Như mỉm cười. Lão ăn mày loay hoay một lúc vì chưa quen, hai tay run run cầm điện thoại và tờ giấy.
 
-Ông lên đây ngồi ạ! –Như ngồi hẳn lên giường tựa lưng vào tường. Lão ăn mày liếc lên nhìn rồi từ từ trèo lên giường, lão cũng tựa vào tường cạnh Như.

-Ông nhấn vào đây trước nha! –Như ngồi sát lại ngó mặt sang nói, bộ ngực nàng lại khẽ chạm vào cánh tay lão.

-Rồi nhấn vào biểu tượng màu xanh này, rồi ông bấm số của cháu thử xem. –Như càng sát gần lão lão càng thấy bối rối… vì nàng thơm quá… Lão ăn mày loay hoay cẩn thận bấm từng số một

-Ông xong chưa, bây giờ ông nhấn vào nút màu xanh này đợi một lúc rồi cháu sẽ nhấc máy nha.

Lão ăn mày làm theo hướng dẫn của Như, vài giây sau thấy máy của Như đổ chuông lão vui lắm, lão cảm thấy mình đã bước thêm một bước tới văn minh, lão cười nhe hàm răng móm mém của mình ra rồi đưa điện thoại lên nghe.

-Alo! Hihi –Tiếng của Như trong điện thoại truyền đến tai lão, lão vô cùng thích thú với chiếc điện thoại này, chưa bao giờ lão thấy mọi người lại gần nhau đến vậy.

-Lão… cảm ơn, ân tình này lão không biết phả trả sao… -Lão ăn mày nở một nụ cười trìu mến.

-Ông không phải trả thứ gì đâu ạ, hihi. –Như thấy ông cụ thích cũng khiến nàng vui lây.

-Cạch! Bố lái hay con lái ạ? –Bỗng Uyên và ông Lưu mở cửa phía gara bước ra ngoài. Như giật mình ngồi im trong phòng và tóm chặt tay lão ăn mày, có ý bảo lão không được gây ra tiếng động… Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi Vì cửa phòng kho của lão cũng đang mở, bây giờ chỉ cần Uyên hay ông Lưu ngó đầu vào là thấy. Như rất sợ nếu bị bố chồng bắt gặp mình ngồi trong phòng này, chuyện cũng không có gì to tát nhưng việc nàng ngồi trong này với ông lão ăn mày cũng là điều làm ông Lưu không vui.

Rất may cho nàng vì Uyên và ông Lưu đi thẳng ra xe rồi lùi ra ngoài.Tiếng khóa cổng và tiếng xe ô tô di chuyển xa dần khiến Như và ông cụ ăn mày thở phào nhẹ nhõm….

-A!!!! may quá á á á!!! Trời ơi cháu sợ lắm ý!!!–Như thở mạnh tập tay vào ngực bồm bộp như kiểu vừa nín thở một hơi dài vậy. Sau đó nàng vươn vai nằm xuống giường, hai chân duỗi thẳng gác qua chân lão ăn mày một cách rất tự nhiên. Bắp chân của nàng còn chạm vào cái dương vật đang cửng của ông cụ. Mặc dù vậy Như vẫn để im như thể nàng đã quen với chuyện chim ông cụ lúc nào cũng cửng lên khi gặp nàng rồi.

-Không biết… ông chủ và… cô Uyên đi đâu? –Lão ăn mày run rẩy nói vì tự nhiên chân con bé chạm vào chân mình lại còn nằm xuống giường nữa. Chiếc áo pijama vén lên khi Như vươn vai làm lộ ra chiếc bụng phẳng lỳ trắng phau của mình…

-Hình như đi chợ ông ạ, trưa nay bố cháu sang đây ăn cơm mà… Cháu muốn ông cũng lên ăn cơm cùng gia đình cháu, nhưng bố chồng cháu hơi khó tính… -Như vừa nhìn lên trần nhà vừa nói. Tim nàng đập mạnh vì nàng không phải không chú ý tới dương vật ông lão mà đơn giản vì nàng đang thấy ngại khi chạm vào… nhưng không hiểu sao nàng lại muốn để chân ở đó mà không muốn rút về.
 
-Không! ấy chết, ai lại như thế… lão không dám… -Vừa nói lão ăn mày vừa đặt tay lên đùi của Như theo phản xạ. Sau đó lão nhìn xuống đùi Như, chiếc quần pijama đang bó sát vào đùi, chất vải bóng trông càng cuốn hút.

-Bây giờ cháu mới để ý, trên trần nhà có cái gì đó đúng không ạ? –Như chỉ tay lên trần nhà khiến lão ăn mày ngó theo.

-Đâu! Lão chưa thấy… Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Kia kìa ông… Hình như là một bức vẽ, nhỏ nhỏ cạnh vết ố vàng đó ông!

-Khà khà!! Hôm trước lão nhặt được cái bút ngoài vườn, lão rảnh nên vẽ vời một chút… nhưng… lão chỉ vẽ vào những chỗ bẩn… lão không dám vẽ linh tinh…–Lão ăn mày hơi lắp bắp vì sợ bị trách.

-Không sao đâu ạ!!! Hihi để cháu xem tài nghệ của ông nào … -Như rút chân về đứng hẳn dậy ngó lên. Lúc này gương mặt xinh xắn của Như chỉ cách trần nhà kho đúng 20cm. Cứ nghĩ lão sẽ vẽ đẹp lắm nhưng hóa ra chỉ là một bức vẽ gia đình nguệch ngoạc. Điều này phản ánh khát khao của ông cụ về một gia đình hạnh phúc.

-Dạ… ông vẽ gia đình ông ạ? –Như quay xuống nhìn lão ăn mày, thấy lão nằm bên dưới nhìn vào trong tà áo pijama của mình. Như cũng mặc kệ nàng vươn vai và tuột xuống nằm như một chú lười.

-Lão vẽ linh tinh ấy mà khà khà…

-Nếu ông thích vẽ, hôm nào cháu mua cho ông bộ vẽ nha, thi thoảng rảnh ông có thể vẽ cho đỡ buồn hihi…

-Cảm ơn cô Như, cô đối xử tốt với lão quá… -Lão ăn mày vơ lấy cái gối che lại dương vật mình.

-Dạ… -Như nheo mắt một cái nhìn hành động của ông lão rồi đưa tay lên miệng ngáp và không nói gì.

-À… mà… Cô Như…–Lão ăn mày lúng túng như muốn nói cái gì đó.

-Dạ…

-Cô Như này… không biết lão có nên nói cho cô chuyện này không… -Lão ăn mày ấp úng.

-Chuyện gì thế ạ? –Như mở to mắt vì nàng luôn hứng thú với những bí mật.

-Nhưng… lão nghĩ có lẽ không nên…

-Ông nói đi… ông ấp úng làm cháu tò mò hơn ý… ông nói đi mà…

-Chuyện này…

-Ông nói đi…Liên quan đến ai ạ?
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
anime sex
cliphot
X
Back
Top