-Bố đang làm cái gì đấy? –Ông Lưu trợn mắt giật mình khi có tiếng nói đằng sau lưng mình, tim ông như nhảy ra khỏi lồng ngực. Ông đứng phắt dậy, bộ mặt già nua của ông đỏ ửng lên cả khóe mắt vì đứng bên ngoài cửa là Uyên với một ánh mắt sát thủ, gương mặt cau có trông thật đáng sợ.
-Con… con đấy à… bố… bố đang chuẩn bị giặt đồ.. thấy mẻ quần áo ít… bố… vào xem các con có đồ bẩn mang giặt không… -Ông Lưu luống cuống lắp bắp.
-Ư… hmm… Ai đấy…. –Như trở mình quay người lại, mắt nhắm mắt mở ngồi dậy.
-Bố đi ra ngoài đi. –Uyên cau mày đi vào trong phòng.
-Bố ạ! –Như dụi mắt thấy ông Lưu đang đứng trong phòng liền lễ phép chào.
-Ừ! Con à! Con có đồ bẩn không, bố đang tiện giặt đồ bố giặt cho… -Ông Lưu quay lại nhìn Như và tiếp tục diễn vở kịch dở tệ của mình. Mặc dù Uyên đang đứng ở đó nhưng thấy con bé Như không mặc áo lót, ông vẫn cố nán và liếc vào đó, chưa bao giờ ông mất nhiều tư cách đến vậy.
-Dạ… đồ bẩn nào ạ? Oáp!! –Như ngái ngủ vươn vai một cái khiến ngực nàng càng ưỡn ra, hai đầu ti nổi lên rõ hơn… sau đó Như chống hai tay xuống đệm nhìn bố chồng thấy ông ấy đang nhìn vào ngực mình Như bắt đầu thấy hơi xấu hổ liền khép cánh tay lại.
-BỐ RA NGOÀI!!!!!! –Uyên bực mình quát to. Lần đầu tiên Uyên to tiếng với bố chồng khiến Như ngạc nhiên mở to mắt nhìn chị... “trời ơi chị dám quát bố á”. Ông Lưu cũng hơi bất ngờ nhưng vì bản thân đang bị bắt quả tang nên ông chỉ dám nhìn Uyên một cái rồi cười.
-Khà khà… vậy bố ra ngoài trước… bố xin lỗi đã tự tiện vào phòng các con…- Ông Lưu cười trừ rồi lẩn ra ngoài, chưa bao giờ trong cuộc đời ông thấy nhục nhã và mất tự trọng như vậy, nhưng đấy là cái giá ông phải trả và ông biết mình đáng bị như thế, các con không có lỗi gì cả.
Sau khi ông Lưu ra khỏi phòng, Uyên ra đóng cửa và chốt trong. Sau đó nàng ngồi xuống giường cau mày vì vẫn cảm thấy bực mình.
-Chị Uyên!... Sao chị quát bố…? –Như phồng má hỏi chị vì sợ sai điều gì, nàng cảm thấy càng ngày càng sợ chị mình, người đâu xinh gái sao mà đanh đá dữ.
-Mày ngủ không biết đóng cửa vào à!! –Uyên bực mình quay sang mắng Như.
-Em… đang ngủ mà… có biết gì đâu… -Như xị mặt xuống.
-Sighhhh! Bực mình!!! –Uyên vuốt ngược tóc ra đằng sau, cũng tại nàng dậy sớm đi chợ quên đóng cửa, chứ cũng không hẳn là lỗi con bé Như. Thực ra Uyên cũng chỉ tức ông Lưu thôi, cái dáng lúc nãy là gì chứ… ngửi mông cái Như? Hay ông tính làm gì… đúng là đồ bệnh hoạn.
-Con… con đấy à… bố… bố đang chuẩn bị giặt đồ.. thấy mẻ quần áo ít… bố… vào xem các con có đồ bẩn mang giặt không… -Ông Lưu luống cuống lắp bắp.
-Ư… hmm… Ai đấy…. –Như trở mình quay người lại, mắt nhắm mắt mở ngồi dậy.
-Bố đi ra ngoài đi. –Uyên cau mày đi vào trong phòng.
-Bố ạ! –Như dụi mắt thấy ông Lưu đang đứng trong phòng liền lễ phép chào.
-Ừ! Con à! Con có đồ bẩn không, bố đang tiện giặt đồ bố giặt cho… -Ông Lưu quay lại nhìn Như và tiếp tục diễn vở kịch dở tệ của mình. Mặc dù Uyên đang đứng ở đó nhưng thấy con bé Như không mặc áo lót, ông vẫn cố nán và liếc vào đó, chưa bao giờ ông mất nhiều tư cách đến vậy.
-Dạ… đồ bẩn nào ạ? Oáp!! –Như ngái ngủ vươn vai một cái khiến ngực nàng càng ưỡn ra, hai đầu ti nổi lên rõ hơn… sau đó Như chống hai tay xuống đệm nhìn bố chồng thấy ông ấy đang nhìn vào ngực mình Như bắt đầu thấy hơi xấu hổ liền khép cánh tay lại.
-BỐ RA NGOÀI!!!!!! –Uyên bực mình quát to. Lần đầu tiên Uyên to tiếng với bố chồng khiến Như ngạc nhiên mở to mắt nhìn chị... “trời ơi chị dám quát bố á”. Ông Lưu cũng hơi bất ngờ nhưng vì bản thân đang bị bắt quả tang nên ông chỉ dám nhìn Uyên một cái rồi cười.
-Khà khà… vậy bố ra ngoài trước… bố xin lỗi đã tự tiện vào phòng các con…- Ông Lưu cười trừ rồi lẩn ra ngoài, chưa bao giờ trong cuộc đời ông thấy nhục nhã và mất tự trọng như vậy, nhưng đấy là cái giá ông phải trả và ông biết mình đáng bị như thế, các con không có lỗi gì cả.
Sau khi ông Lưu ra khỏi phòng, Uyên ra đóng cửa và chốt trong. Sau đó nàng ngồi xuống giường cau mày vì vẫn cảm thấy bực mình.
-Chị Uyên!... Sao chị quát bố…? –Như phồng má hỏi chị vì sợ sai điều gì, nàng cảm thấy càng ngày càng sợ chị mình, người đâu xinh gái sao mà đanh đá dữ.
-Mày ngủ không biết đóng cửa vào à!! –Uyên bực mình quay sang mắng Như.
-Em… đang ngủ mà… có biết gì đâu… -Như xị mặt xuống.
-Sighhhh! Bực mình!!! –Uyên vuốt ngược tóc ra đằng sau, cũng tại nàng dậy sớm đi chợ quên đóng cửa, chứ cũng không hẳn là lỗi con bé Như. Thực ra Uyên cũng chỉ tức ông Lưu thôi, cái dáng lúc nãy là gì chứ… ngửi mông cái Như? Hay ông tính làm gì… đúng là đồ bệnh hoạn.






