Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Truyện Sáng Tác Bố Chồng

hanhthitvn

Thành viên mới
Tham gia
31/1/25
Bài viết
52
Cảm xúc
60
Điểm
18
Nơi ở
Hà Nội
Tín dụng
0.4
Giới tính
Nam
Phần 1 :


Đồng hồ phòng khách đánh nhịp đều vào lúc hai giờ sáng. Âm thanh nó phát ra những tiếng lách tách ở căn nhà ba tầng đặc biệt này chưa bao giờ được nghe thấy rõ đến thế.

Ông Nghiêm ngồi trên chiếc ghế được đan từ cây mây, màu nâu nhạt ngoài ban công. Điếu thuốc trên tay đã tàn lụi từ lâu nhưng ông không buồn châm lại mồi lửa. Ánh đèn đường hiu hắt chiếu xuyên qua từng kẽ lá, tỏa sáng lên khuân mặt của người đàn ông có gương mặt phúc hậu , hằn sâu những nếp nhăn của người đàn ông sáo vợ ở tuổi ngũ tuần. Nhưng sự già nua đó không che giấu được sự phong độ, cũng như ánh mắt đen sâu thẳm như nhìn thấu tâm can mọi thứ.

Từ ngày Minh, con trai ông, lấy vợ và đưa cô con dâu tên Lam về đây sống dưới cùng một mái nhà , căn nhà vốn lạnh lẽo, ám mùi thời gian bỗng chốc khoác lên mình một làn hương khác. Đó là mùi hoa bưởi thoang thoảng vấn vương trên mái tóc Lam, mùi nước xả vải dịu nhẹ, và cả tiếng bước chân thanh thoát, uyển chuyển của cô mỗi buổi sớm mai.

" Cạch "!

Tiếng cửa phòng cuối hành lang tầng hai khẽ khàng chuyển động. Ông Nghiêm bất giác nén một tiếng thở dài, hướng ánh mắt sâu thẳm về nơi vừa phát ra tiếng động giữa đêm sâu. Qua khe hở hẹp của góc cửa sổ, ông bắt gặp bóng dáng thon thả của Lam đang nhẹ bước xuống bếp tìm nước uống. Cô diện chiếc váy ngủ bằng lụa màu trắng sữa, mái tóc mây buông xõa lệch một bên vai. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn bếp, bờ vai trần trắng mịn mảnh dẻ và nét thanh xuân mơn mởn của cô con dâu hiện lên như một bức tranh đầy mê hoặc, khuấy động sự tĩnh lặng vốn có của căn nhà và trong lòng ông.

Một cảm giác tội lỗi lẫn khát khao cuộn trào , thứ cảm xúc mà ông đã cố công chôn giấu suốt một năm qua , bỗng chốc trỗi dậy, mạnh mẽ và cuồng nhiệt. Ông biết mình không nên nhìn, biết điều này là trái với luân thường đạo lý, nhưng đôi mắt ông như bị đóng đinh vào bóng hình gợi cảm ấy, không cách nào dứt ra nổi. Đó không đơn thuần là sự tò mò hay dục vọng tầm thường, mà là cơn khát hồi sinh của một người đàn ông đã cô độc quá lâu, bị đánh thức bởi sức sống thanh xuân mơn mởn tỏa ra từ Lam

Lam đứng tựa bên bồn rửa, ánh đèn bếp vàng nhạt, hiu hắt phủ lên người cô, vô tình tôn lên những đường cong gợi cảm ẩn hiện sau lớp lụa mỏng. Làn da trắng ngần dưới ánh đèn mờ ảo trông như phát ra thứ hào quang tự thân dịu nhẹ. Tay cô hờ hững cầm chiếc ly thủy tinh, nhưng tuyệt nhiên không uống một ngụm nào. Ánh mắt cô đổ dồn về khoảng tối thăm thẳm ngoài sân vườn, nơi khu vườn rậm rạp với nhưng con đom đóm đang lập lòe trong đêm, gương mặt và ánh mắt của cô đượm vẻ mệt mỏi và cô đơn đến cùng cực.

Cô quay đầu nhìn lên tầng ba , nơi căn phòng của bố chồng vẫn im lìm tăm tối, rồi lại hướng mắt về phía cánh cửa phòng ngủ đang khép chặt của mình ở tầng hai. Phía sau cánh cửa ấy là Minh, chồng cô. Một người đàn ông tử tế, hết mực yêu thương cô, nhưng lại mang trong mình một bí mật cay đắng: anh bị bất lực.

Một năm hôn nhân là một năm quaLam phải chôn vùi thanh xuân trong sự im lặng đến đáng sợ của cuộc sống hôn nhân với Minh. Những cái ôm của Minh luôn dừng lại ở mức độ an ủi, chừng mực; những nỗ lực cố gắng của anh cuối cùng chỉ là sự bất lực trong vấn đề chăn gối vợ chồng, và sau những lần như vậy chỉ là lời xin lỗi ngọt ngào nhưng nghẹn ngào trong bóng tối. Căn phòng ngủ của đôi vợ chồng trẻ lúc nào cũng đậm đặc mùi thuốc bắc và bầu không khí tự ti đè nặng. Lam còn quá trẻ, cơ thể và thanh xuân của cô giống như một mảnh đất màu mỡ đang khát khao một cơn mưa rào, nhưng mỗi đêm trôi qua, thứ duy nhất bao trùm lên cô chỉ có sự lạnh lẽo và trống trải.


Đã nhiều lần, Lam vô tình bắt gặp ánh mắt của ông Nghiêm nhìn mình. Đó tuyệt nhiên không phải là ánh mắt hiền từ, chở che của một người cha, mà là ánh mắt rực lửa, khao khát và đầy chiếm hữu của một người đàn ông trưởng thành. Lam sợ hãi, nhưng sâu thẳm trong bản năng bị bỏ đói bấy lâu của cô, có một sự thật chấn động vô hình mà chính cô cũng không dám thừa nhận.

Lam khẽ thở dài, đặt ly nước xuống mặt bàn bếp. Đúng lúc cô định bước lên cầu thang thì một bóng đen cao lớn từ góc khuất hành lang lặng lẽ bước ra từ lúc nào.

"Bố... Bố chưa ngủ ạ?" – Lam giật mình, giọng nói run rẩy nho nhỏ. Hai tay cô vô thức đan vào nhau trước ngực như để che đi sự trần trụi dưới chiếc váy ngủ mỏng manh.

Ông Nghiêm bước ra khỏi khoảng tối. Ông vẫn mặc bộ quần áo ở nhà giản dị, nhưng vóc dáng vững chãi, cùng khí chất đàn ông của ông khiến không gian nhỏ hẹp của lối đi bỗng chốc trở nên ngột ngạt.

"Bố khó ngủ, xuống tìm chút trà." – Giọng ông trầm và khàn, âm thanh như vọng ra từ lồng ngực rộng.

“Để con lấy cho bố…” – Lam bối rối né sang một bên để nhường đường.

Khi Lam bước ngang qua, một luồng gió nhẹ mang theo hương thịt da thanh khiết như hương hoa ngọc lan của cô xộc thẳng vào khứu giác ông Nghiêm. Khoảng cách giữa hai người giờ đây chưa đầy một sải tay. Ông Nghiêm khựng lại. Bàn tay gân guốc của ông vô thức siết chặt thành nắm đấm để ngăn bản thân không chạm vào bờ vai mềm mại đang khiêu gợi của Lam. Ánh mắt ông hạ xuống, dán chặt vào làn môi đang khẽ mấp máy của con dâu.

"Lam này." – Ông Nghiêm gọi khẽ, giọng khàn đặc.

"Dạ?" – Lam ngước lên, chạm thẳng vào đôi mắt sâu hoắm, như thiêu như đốt của bố chồng. Tim cô lỡ một nhịp, một luồng điện chạy dọc sống lưng.

"Thằng Minh... nó ngủ say rồi à?" – Câu hỏi của ông Nghiêm mang theo một ẩn ý rõ ràng, một sự dò xét về bi kịch của hai đứa trẻ mà ông đã âm thầm quan sát bấy lâu.

Lam cắn chặt môi dưới, vành mắt đỏ hoe vì tủi thân và cả sự bàng hoàng khi nhận ra bí mật thầm kín nhất đã bị bóc trần. Cô không trả lời, chỉ khẽ gật đầu, rèm mi cong cụp xuống để giấu đi giọt nước mắt chực trào.

Nhìn thấy giọt nước mắt ấy, phòng tuyến lý trí cuối cùng của ông Nghiêm hoàn toàn đổ sụp. Ông tiến thêm một bước nữa, khoảng cách giờ đây nguy hiểm đến mức Lam có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm nồng đượm và mùi đàn ông quyến rũ tỏa ra từ vòm ngực của người đàn ông đối diện.

"Nó không biết trân trọng con..." – Ông Nghiêm thì thầm, bàn tay gân guốc đưa lên không trung, ngập ngừng giữa việc hạ xuống bờ vai cô hay rụt lại.

Không gian như rơi vào một khoảng lặng chết chóc, cả hai đứng đó, yên lặng, hơi thở nặng nề thở ra nặng nhọc.

Bên ngoài trời, gió đêm vẫn thổi, nó lùa qua từng cành cây ngọn cỏ, kéo theo tiếng lá cây xào xạc, lao xao cả một góc vườn như lời thì thầm của bóng tối. Ánh đèn đường hiu hắt bên ngoài lay động, hắt những vệt bóng đổ loang lổ, chao đảo trên bức tường phòng bếp.

Một không gian nửa thực nửa mơ, ngột ngạt đến chết chóc. Giữa ranh giới mong manh của luân thường đạo đức và sự trỗi dậy của bản năng hoang dại, cả hai đứng yên bất động như hai pho tượng, ở một góc phòng bếp với ánh đèn vàng hiu hắt, lắng nghe rõ cả tiếng tim đập hỗn loạn của nhau hòa vào tiếng gió thảng thốt trong bóng đêm tĩnh mịch của căn nhà.
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Phần 2 :


Cơn mưa đầu mùa hạ ập xuống thành phố ven biển khi trời vừa hửng sáng. Từng hạt nước rơi xuống nặng trĩu nện rào rào trên những lớp ngói máng cũ của ngôi nhà ba tầng, hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào cuồn cuộn từ phía bến cảng cách đó không xa. Vùng đất này lúc nào cũng mang một mùi vị đặc trưng: mùi mặn mòi của muối biển trộn lẫn với vị nồng hắc của bụi than, một bầu không khí vừa ẩm ướt vừa ngột ngạt đến khó tả.

Trong gian bếp ở tầng trệt, tiếng dầu mỡ xèo xèo trên chảo phần nào đem lại một chút ấm áp, xua bớt cái lạnh lẽo của trận mưa rào. Lam đứng bên bếp, chiếc tạp dề buộc vội quanh eo làm tôn lên vòng eo thon thả. Hôm nay cô búi tóc cao, để lộ chiếc cổ và mảng lưng trần trắng ngần với vài sợi tóc mai loăn xoăn lấm tấm những giọt mồ hôi vì hơi nóng của bếp lửa.

Cạch.

Tiếng bước chân nặng nề, vững chắc quen thuộc của ông Nghiêm vang lên từ phía cầu thang gỗ. Lam thoáng giật mình, chiếc muôi múc canh trên tay khẽ chạm vào thành nồi phát ra tiếng kêu lạch cạch.

"Để bố giúp một tay nhé."

Giọng ông Nghiêm trầm ấm, mang theo hơi thở của buổi sớm sương tan. Ông đã tắm rửa sạch sẽ, mặc một chiếc áo phông xám giản dị nhưng bờ vai rộng và khuôn ngực dày lấp ló sau lớp vải vẫn toát ra sự vững chãi của một người đàn ông từng trải.

Lam vô tình đưa mắt nhìn xuống , cổ họng cô khô lại, mặt đỏ bừng. Dưới lớp vải mỏng của chiếc quần đùi cộc mà ông Nghiêm đang mặc, nơi thầm kín của ông, có một thứ gì đó gồ lên đầy đặn, căng cứng hiện rõ mồn một trước mặt cô. Cô vội vàng quay mặt đi, ngón tay siết chặt vào cán chảo đang rán trứng xèo xèo trên bếp.

Trong đầu Lam hiện lên hình ảnh Minh, chồng mình tối qua , lại một lần nữa thất bại, lại một đêm nữa Minh chỉ biết quay lưng ngủ với tiếng thở dài chán chường. Hai năm rồi, từ ngày cưới đến giờ, chưa một lần cô được thỏa mãn, chưa bao giờ cô có thế thực sự được hưởng sự hạnh phúc trọn vẹn của một người vợ, một người phụ nữ. Nhưng cái thứ căng đang phồng lên trong chiếc quần đùi của ông Nghiêm kia... nó khiến bụng dưới cô co thắt lại, chưa bao giờ, cô thấy được một thứ to lớn như vậy.

Ông Nghiêm từng bước tiến lại gần phía Lam, mỗi nhịp chân của ông như một cái thắt nút khiến lồng ngực Lam nghẹt thở. Khi ông đi ngang qua chỗ cô đang đứng chuẩn bị bữa sáng, mùi xà phòng tắm thanh mát hòa quyện cùng mùi hương đàn ông nồng đượm, đó là mùi đặc trưng của ông Nghiêm xộc thẳng vào khứu giác Lam. Làn hương ấy khiến đầu óc cô quay cuồng, mụ mị, tâm trí hoàn toàn trống rỗng đến mức không còn nhận thức được xung quanh.

Cho đến khi mùi khét lẹt bốc lên, quả trứng trên chảo đã cháy xém từ lúc nào.

"Trứng cháy rồi kìa con."

Giọng ông trầm ấm, đậm đặc và ngọt ngào như mật ong, khẽ rót vào tai cô. Lam giật mình, cuống cuồng đưa tay tắt bếp, chỉ biết cúi đầu mỉm cười rồi gật nhẹ, tuyệt đối không dám ngẩng lên. Cô sợ rằng chỉ cần một ánh mắt chạm nhau lúc này, tất cả những khao khát tội lỗi của cả hai đang giấu kín sẽ hoàn toàn bị phơi bày.

Chiếc ghế kêu cót két khi ông Nghiêm kéo ra rồi chậm rãi ngồi xuống bên bàn ăn. Tiếng chân ghế cọ nhẹ trên nền gạch vang lên giữa gian bếp yên ắng, khiến sống lưng Lam bất giác cứng lại.

Cô khẽ liếc qua hàng mi, rồi chết điếng khi bắt gặp ánh mắt ông đang hướng về phía mình.Đó không phải ánh mắt của một người bố chồng dành cho con dâu,
mà là ánh mắt của một người đàn ông nhìn một người phụ nữ.Một người đàn ông đang cố kìm nén thứ ham muốn cháy âm ỉ sau vẻ ngoài điềm tĩnh.

"Dạ không cần đâu bố, con sắp xong rồi ạ. Bố ngồi vào bàn uống nước đi ạ."

Lam cúi mặt, giả vờ chăm chú vào nồi canh măng nấu cá đang sôi lục bục trên bếp, cố ngăn không cho ánh mắt mình chạm vào ánh mắt của ông thêm lần nào nữa. Nhưng càng tránh né, cô càng cảm nhận rõ sự hiện diện của ông ở phía sau.

Ký ức về khoảnh khắc cận kề lúc hai giờ sáng hôm qua vẫn như một khối than hồng âm ỉ cháy trong lòng cô. Cả đêm gần như không chợp mắt, cứ mỗi lần nhắm mắt lại là gương mặt cùng ánh nhìn nóng rực của ông lại hiện lên. Điều đáng sợ nhất không phải là ánh mắt ấy, mà là cảm giác tim cô vẫn đập loạn nhịp mỗi khi nhớ đến nó.Một thứ cảm xúc xa lạ mà cô chưa từng trải qua kể từ ngày lấy chồng.

Bất chợt ông bước đến bên cạnh Lam, với tay lấy chiếc bát tô trên chạn gỗ cao. Khi ông vươn người, cánh tay rám nắng với những đường gân guốc mạnh mẽ vô tình sượt nhẹ qua bờ vai trần của Lam. Một luồng điện xẹt qua. Lam khẽ rùng mình, lùi lại nửa bước theo bản năng.

"Mưa lớn thế này, chắc thằng Minh lại đau nhức khớp, không dậy sớm được rồi," ông Nghiêm vừa lau chiếc bát, vừa trầm ngâm nói, đôi mắt thâm sâu nhìn nghiêng góc nghiêng gương mặt của con dâu.

"Vâng ạ... Anh ấy dậy từ sớm nhưng sắc mặt không tốt lắm, con bảo anh ấy nằm nghỉ thêm," Lam lí nhí trả lời. Cô cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Sự bất lực của Minh không chỉ nằm ở chuyện phòng the, mà mỗi khi thời tiết thay đổi, cơ thể suy nhược của anh lại biểu hiện rõ rệt. Đôi khi Lam có cảm giác mình đang chăm sóc một người bệnh tật hơn là sống cùng một người chồng.

Ông Nghiêm thở dài một tiếng thật khẽ. Tiếng thở dài ấy chứa đựng sự thất vọng về đứa con trai độc nhất, nhưng lại mang theo một thứ cảm xúc phức tạp khác dành cho người con dâu đang đứng cạnh mình. Ông nhìn vào bờ vai đang khẽ run lên của Lam dưới lớp áo mỏng. Sự chịu đựng, nét cam chịu và cả sự khao khát bị giấu kín của tuổi trẻ ở Lam giống như một đóa hoa quỳnh nở muộn trong đêm, tỏa hương ngào ngạt nhưng không ai thưởng thức.

"Con vất vả rồi," ông Nghiêm nói, giọng ông bỗng mềm đi, chứa đựng một sự che chở dịu dàng vượt quá bổn phận của một người cha.

Lam ngước mắt lên. Bốn mắt nhìn nhau giữa không gian mờ ảo của gian bếp sực nức mùi gia vị và hơi nước. Trong mắt ông Nghiêm không còn là một ánh nhìn thèm muốn thô tục, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc đến tận cùng bi kịch của cô. Chính sự thấu hiểu ấy mới là thứ vũ khí nguy hiểm nhất, nó đánh gục sự đề phòng cuối cùng trong lòng cô gái trẻ cô đơn đang ở độ tuổi tươi đẹp nhất.

Bữa cơm sáng diễn ra trong sự im lặng đến ngột ngạt. Minh xuống nhà khi thức ăn đã dọn sẵn. Gương mặt anh nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng và bước đi có phần rụt rè. Anh ngồi cạnh Lam, nhưng khoảng cách giữa hai vợ chồng trẻ giống như có một bức tường vô hình ngăn cách.

"Bố... tí nữa con lên phố huyện lấy thêm đợt thuốc mới," Minh vừa xới cơm vừa lí nhí nói, không dám nhìn thẳng vào mắt cha mình. Trong ngôi nhà này, sự mạnh mẽ và uy nghiêm của ông Nghiêm luôn là một áp lực vô hình đè nặng lên sự tự ti của Minh.

"Ừ, đi đi. Giữ sức khỏe," ông Nghiêm đáp ngắn gọn, gắp một miếng cá thật ngon bỏ vào bát Lam. "Ăn nhiều vào con nhé, dạo này bố thấy con gầy đi đấy."

Minh nhìn cái cử chỉ chăm sóc của bố dành cho vợ mình, trong lòng dấy lên một cảm giác biết ơn pha lẫn chút hổ thẹn. Anh hoàn toàn không hay biết rằng, dưới mặt bàn gỗ lim màu nâu dày cộm, khoảng cách giữa Lam và ông Nghiêm gần hơn nhiều so với vẻ ngoài. Mỗi lần ông Nghiêm vô thức đổi tư thế, đôi chân rắn chắc của ông lại khẽ chạm vào gấu váy lụa của Lam, khiến cô bất giác siết chặt các ngón tay dưới lòng bàn.

Lam ngồi im phăng phắc, hai tay siết chặt đôi đũa. Cô cảm nhận được cái chạm rất nhẹ, có vẻ như vô tình nhưng lại kéo dài đầy chủ ý của bố chồng. Sự ấm áp và độ cứng cáp từ chân ông, Lam có thể cảm nhận được qua lớp vải mỏng, khiến mặt cô nóng lên bừng bừng, hơi thở trở nên nặng nề hơn một chút. Cô không né tránh. Một sự nổi loạn ngầm bướng bỉnh xuất hiện trong tâm trí Lam. Cô thèm khát một sự mạnh mẽ, thèm khát cái cảm giác được một người đàn ông thực thụ bao bọc, dù người đó... lại là bố chồng cô.

Buổi chiều, Minh đội mưa lên phố huyện. Ngôi nhà ba tầng chỉ còn lại hai người.

Trời về chiều càng lúc càng âm u, mây đen xám xịt sà xuống thấp ngỡ như có thể chạm được vào mái ngói. Tiếng gió biển rít qua các kẽ cửa sổ nghe như tiếng thở dài của ngôi nhà ba tầng cổ kính.

Lam ra ban công để thu những bộ quần áo đã được phơi khô trên giá đỡ. Gió lớn thổi tung tà váy và mái tóc cô, làm lộ ra làn da mịn màng trắng mịn cùng những đường cong thanh xuân căng mọng rực rỡ. Đúng lúc cô đang rướn người để móc chiếc áo lên dây phơi cao, một bàn tay to lớn, ấm áp từ phía sau bất ngờ bao bọc lấy bàn tay cô, đỡ lấy chiếc móc áo.

Lam giật mình quay lại. Ông Nghiêm đã đứng sau lưng cô từ lúc nào. Do khoảng cách quá gần, người cô suýt nữa đã chạm vào khuôn ngực vững chãi của ông.

"Để bố làm cho, gió lớn thế này con ngã đấy," ông Nghiêm nói, giọng ông trầm ấm bên tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào gáy Lam khiến cô rùng mình.

Họ đứng rất gần nhau giữa khoảng ban công phủ đầy hơi sương. Gió từ ngoài biển thổi vao đất liền, làm những tàu lá chuối khẽ rung lên trong buổi trời chiều nhé nhem, mang theo mùi ẩm mát mặn mòi của biển cả.

Chiếc áo vừa được lấy xuống ở trên dây phơi, nhưng ông Nghiêm vẫn chưa thu tay lại. Khoảng lặng bất ngờ kéo dài giữa hai người.

Bàn tay chai sần từng trải vì năm tháng khẽ lướt qua mu bàn tay Lam, chậm rãi dừng lại nơi cổ tay mảnh mai của cô. Cái chạm ấy không hề mạnh, gần như chỉ là một sự níu giữ mong manh, nhưng lại đủ khiến bước chân vừa định lùi của Lam khựng lại.

Trong màn sương , cô nghe rõ tiếng gió, tiếng lá cây xào xạc, và cả nhịp tim đang đập từng hồi trong lồng ngực mình. Ông Nghiêm không nói gì. Bàn tay ông vẫn dừng ở đó, như thể có một điều gì đó muốn giữ lại, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

Còn Lam cũng không lên tiếng.

Cô chỉ đứng yên giữa làn gió lạnh, cảm nhận hơi ấm từ đầu ngón tay ông đối lập với cái se sắt của trời chiều âm u mịt mờ như lòng cô đang nặng trĩu, để mặc khoảng cách giữa hai người lặng lẽ trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

"Bố..." Lam thốt lên một tiếng gọi yếu ớt, đôi mắt cô ngập nước, nhìn ông Nghiêm với sự cầu xin lẫn đầu hàng.

Ông Nghiêm cúi đầu xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn vài centimet. Ông có thể nhìn thấy từng sợi lông mi đang run rẩy của Lam, và cả sự phập phồng nơi lồng ngực căng tròn của cô. Cả hai cảm nhận được hơi thở ấm nóng của đối phương đang thoát ra nặng nề, ham muốn trong ông như dòng nham thạch tích tụ qua nhiều năm tháng cô độc, giờ đây đang nhen nhóm, len lỏi qua từng huyết quản khi đối diện với sự yếu mềm, cô đơn của con dâu.

"Lam... con có trách thằng Minh?" Ông Nghiêm thì thầm, câu hỏi như xoáy sâu vào vết thương lòng của cô.

Lam không trả lời, nhưng một giọt nước mắt ấm nóng đã lăn dài trên má cô. Ông Nghiêm vô thức đưa ngón tay cái thô ráp lên, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên khuân mặt trái xoan xinh đẹp như thiên thần ấy. Cái chạm đầy tình ý đầu tiên giữa hai người chính thức phá vỡ một ranh giới vô hình. Cả hai đều biết, ngọn lửa này một khi đã nhen nhóm trong cơn mưa mùa hạ, sẽ rất khó để dập tắt.


Giữa khoảng ban công lộng gió, những hạt mưa lấm tấm bắt đầu hắt vào dưới mái hiên, mang theo cái lạnh buốt của biển cả. Nhưng không khí giữa hai người lại nóng rực như một bếp than đang âm ỉ cháy.

Ông Nghiêm vẫn đứng đó, ngón tay cái thô ráp khẽ dừng lại trên gò má trắng mịn màng của Lam. Cả hai như bị đóng băng trong thứ xúc cảm tội lỗi nhưng đầy mê hoặc. Đúng lúc ấy, một dải gió từ ngoài vịnh bất ngờ tràn qua rặng phi lao, thốc mạnh vào khoảng ban công nhỏ hẹp. Tà váy lụa mỏng manh của Lam không chịu nổi sức gió, bỗng nhiên bị thổi tung lên quá đùi.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi của thời gian, dưới ánh sáng mờ đục của buổi chiều tà, lớp quần lót bằng ren màu hồng nhạt ôm sát vòng hông quả đào căng tròn trắng mịn màng của người con dâu hiện ra mồn một trước mắt ông Nghiêm. Làn da đùi trắng muốt, đối lập hoàn toàn với màu quần lót ren dịu nhẹ và màu xám xịt của nền trời mưa, tạo nên một cảnh tượng diễm lệ đến nghẹt thở.

Lam thảng thốt "A" lên một tiếng, vội vã buông chiếc móc áo để dùng cả hai tay kéo vạt váy xuống. Gương mặt cô trong nháy mắt đỏ ửng từ tận mang tai xuống đến cổ, đôi mắt ngập tràn sự hoảng loạn và xấu hổ.

Nhưng cái khoảnh khắc ấy đã kịp lọt trọn vào đôi mắt thâm sâu của ông Nghiêm.
 
anime sex
cliphot
X
Back
Top