hanhthitvn
Thành viên mới
Phần 1 :
Đồng hồ phòng khách đánh nhịp đều vào lúc hai giờ sáng. Âm thanh nó phát ra những tiếng lách tách ở căn nhà ba tầng đặc biệt này chưa bao giờ được nghe thấy rõ đến thế.
Ông Nghiêm ngồi trên chiếc ghế được đan từ cây mây, màu nâu nhạt ngoài ban công. Điếu thuốc trên tay đã tàn lụi từ lâu nhưng ông không buồn châm lại mồi lửa. Ánh đèn đường hiu hắt chiếu xuyên qua từng kẽ lá, tỏa sáng lên khuân mặt của người đàn ông có gương mặt phúc hậu , hằn sâu những nếp nhăn của người đàn ông sáo vợ ở tuổi ngũ tuần. Nhưng sự già nua đó không che giấu được sự phong độ, cũng như ánh mắt đen sâu thẳm như nhìn thấu tâm can mọi thứ.
Từ ngày Minh, con trai ông, lấy vợ và đưa cô con dâu tên Lam về đây sống dưới cùng một mái nhà , căn nhà vốn lạnh lẽo, ám mùi thời gian bỗng chốc khoác lên mình một làn hương khác. Đó là mùi hoa bưởi thoang thoảng vấn vương trên mái tóc Lam, mùi nước xả vải dịu nhẹ, và cả tiếng bước chân thanh thoát, uyển chuyển của cô mỗi buổi sớm mai.
" Cạch "!
Tiếng cửa phòng cuối hành lang tầng hai khẽ khàng chuyển động. Ông Nghiêm bất giác nén một tiếng thở dài, hướng ánh mắt sâu thẳm về nơi vừa phát ra tiếng động giữa đêm sâu. Qua khe hở hẹp của góc cửa sổ, ông bắt gặp bóng dáng thon thả của Lam đang nhẹ bước xuống bếp tìm nước uống. Cô diện chiếc váy ngủ bằng lụa màu trắng sữa, mái tóc mây buông xõa lệch một bên vai. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn bếp, bờ vai trần trắng mịn mảnh dẻ và nét thanh xuân mơn mởn của cô con dâu hiện lên như một bức tranh đầy mê hoặc, khuấy động sự tĩnh lặng vốn có của căn nhà và trong lòng ông.
Một cảm giác tội lỗi lẫn khát khao cuộn trào , thứ cảm xúc mà ông đã cố công chôn giấu suốt một năm qua , bỗng chốc trỗi dậy, mạnh mẽ và cuồng nhiệt. Ông biết mình không nên nhìn, biết điều này là trái với luân thường đạo lý, nhưng đôi mắt ông như bị đóng đinh vào bóng hình gợi cảm ấy, không cách nào dứt ra nổi. Đó không đơn thuần là sự tò mò hay dục vọng tầm thường, mà là cơn khát hồi sinh của một người đàn ông đã cô độc quá lâu, bị đánh thức bởi sức sống thanh xuân mơn mởn tỏa ra từ Lam
Lam đứng tựa bên bồn rửa, ánh đèn bếp vàng nhạt, hiu hắt phủ lên người cô, vô tình tôn lên những đường cong gợi cảm ẩn hiện sau lớp lụa mỏng. Làn da trắng ngần dưới ánh đèn mờ ảo trông như phát ra thứ hào quang tự thân dịu nhẹ. Tay cô hờ hững cầm chiếc ly thủy tinh, nhưng tuyệt nhiên không uống một ngụm nào. Ánh mắt cô đổ dồn về khoảng tối thăm thẳm ngoài sân vườn, nơi khu vườn rậm rạp với nhưng con đom đóm đang lập lòe trong đêm, gương mặt và ánh mắt của cô đượm vẻ mệt mỏi và cô đơn đến cùng cực.
Cô quay đầu nhìn lên tầng ba , nơi căn phòng của bố chồng vẫn im lìm tăm tối, rồi lại hướng mắt về phía cánh cửa phòng ngủ đang khép chặt của mình ở tầng hai. Phía sau cánh cửa ấy là Minh, chồng cô. Một người đàn ông tử tế, hết mực yêu thương cô, nhưng lại mang trong mình một bí mật cay đắng: anh bị bất lực.
Một năm hôn nhân là một năm quaLam phải chôn vùi thanh xuân trong sự im lặng đến đáng sợ của cuộc sống hôn nhân với Minh. Những cái ôm của Minh luôn dừng lại ở mức độ an ủi, chừng mực; những nỗ lực cố gắng của anh cuối cùng chỉ là sự bất lực trong vấn đề chăn gối vợ chồng, và sau những lần như vậy chỉ là lời xin lỗi ngọt ngào nhưng nghẹn ngào trong bóng tối. Căn phòng ngủ của đôi vợ chồng trẻ lúc nào cũng đậm đặc mùi thuốc bắc và bầu không khí tự ti đè nặng. Lam còn quá trẻ, cơ thể và thanh xuân của cô giống như một mảnh đất màu mỡ đang khát khao một cơn mưa rào, nhưng mỗi đêm trôi qua, thứ duy nhất bao trùm lên cô chỉ có sự lạnh lẽo và trống trải.
Đã nhiều lần, Lam vô tình bắt gặp ánh mắt của ông Nghiêm nhìn mình. Đó tuyệt nhiên không phải là ánh mắt hiền từ, chở che của một người cha, mà là ánh mắt rực lửa, khao khát và đầy chiếm hữu của một người đàn ông trưởng thành. Lam sợ hãi, nhưng sâu thẳm trong bản năng bị bỏ đói bấy lâu của cô, có một sự thật chấn động vô hình mà chính cô cũng không dám thừa nhận.
Lam khẽ thở dài, đặt ly nước xuống mặt bàn bếp. Đúng lúc cô định bước lên cầu thang thì một bóng đen cao lớn từ góc khuất hành lang lặng lẽ bước ra từ lúc nào.
"Bố... Bố chưa ngủ ạ?" – Lam giật mình, giọng nói run rẩy nho nhỏ. Hai tay cô vô thức đan vào nhau trước ngực như để che đi sự trần trụi dưới chiếc váy ngủ mỏng manh.
Ông Nghiêm bước ra khỏi khoảng tối. Ông vẫn mặc bộ quần áo ở nhà giản dị, nhưng vóc dáng vững chãi, cùng khí chất đàn ông của ông khiến không gian nhỏ hẹp của lối đi bỗng chốc trở nên ngột ngạt.
"Bố khó ngủ, xuống tìm chút trà." – Giọng ông trầm và khàn, âm thanh như vọng ra từ lồng ngực rộng.
“Để con lấy cho bố…” – Lam bối rối né sang một bên để nhường đường.
Khi Lam bước ngang qua, một luồng gió nhẹ mang theo hương thịt da thanh khiết như hương hoa ngọc lan của cô xộc thẳng vào khứu giác ông Nghiêm. Khoảng cách giữa hai người giờ đây chưa đầy một sải tay. Ông Nghiêm khựng lại. Bàn tay gân guốc của ông vô thức siết chặt thành nắm đấm để ngăn bản thân không chạm vào bờ vai mềm mại đang khiêu gợi của Lam. Ánh mắt ông hạ xuống, dán chặt vào làn môi đang khẽ mấp máy của con dâu.
"Lam này." – Ông Nghiêm gọi khẽ, giọng khàn đặc.
"Dạ?" – Lam ngước lên, chạm thẳng vào đôi mắt sâu hoắm, như thiêu như đốt của bố chồng. Tim cô lỡ một nhịp, một luồng điện chạy dọc sống lưng.
"Thằng Minh... nó ngủ say rồi à?" – Câu hỏi của ông Nghiêm mang theo một ẩn ý rõ ràng, một sự dò xét về bi kịch của hai đứa trẻ mà ông đã âm thầm quan sát bấy lâu.
Lam cắn chặt môi dưới, vành mắt đỏ hoe vì tủi thân và cả sự bàng hoàng khi nhận ra bí mật thầm kín nhất đã bị bóc trần. Cô không trả lời, chỉ khẽ gật đầu, rèm mi cong cụp xuống để giấu đi giọt nước mắt chực trào.
Nhìn thấy giọt nước mắt ấy, phòng tuyến lý trí cuối cùng của ông Nghiêm hoàn toàn đổ sụp. Ông tiến thêm một bước nữa, khoảng cách giờ đây nguy hiểm đến mức Lam có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm nồng đượm và mùi đàn ông quyến rũ tỏa ra từ vòm ngực của người đàn ông đối diện.
"Nó không biết trân trọng con..." – Ông Nghiêm thì thầm, bàn tay gân guốc đưa lên không trung, ngập ngừng giữa việc hạ xuống bờ vai cô hay rụt lại.
Không gian như rơi vào một khoảng lặng chết chóc, cả hai đứng đó, yên lặng, hơi thở nặng nề thở ra nặng nhọc.
Bên ngoài trời, gió đêm vẫn thổi, nó lùa qua từng cành cây ngọn cỏ, kéo theo tiếng lá cây xào xạc, lao xao cả một góc vườn như lời thì thầm của bóng tối. Ánh đèn đường hiu hắt bên ngoài lay động, hắt những vệt bóng đổ loang lổ, chao đảo trên bức tường phòng bếp.
Một không gian nửa thực nửa mơ, ngột ngạt đến chết chóc. Giữa ranh giới mong manh của luân thường đạo đức và sự trỗi dậy của bản năng hoang dại, cả hai đứng yên bất động như hai pho tượng, ở một góc phòng bếp với ánh đèn vàng hiu hắt, lắng nghe rõ cả tiếng tim đập hỗn loạn của nhau hòa vào tiếng gió thảng thốt trong bóng đêm tĩnh mịch của căn nhà.
Đồng hồ phòng khách đánh nhịp đều vào lúc hai giờ sáng. Âm thanh nó phát ra những tiếng lách tách ở căn nhà ba tầng đặc biệt này chưa bao giờ được nghe thấy rõ đến thế.
Ông Nghiêm ngồi trên chiếc ghế được đan từ cây mây, màu nâu nhạt ngoài ban công. Điếu thuốc trên tay đã tàn lụi từ lâu nhưng ông không buồn châm lại mồi lửa. Ánh đèn đường hiu hắt chiếu xuyên qua từng kẽ lá, tỏa sáng lên khuân mặt của người đàn ông có gương mặt phúc hậu , hằn sâu những nếp nhăn của người đàn ông sáo vợ ở tuổi ngũ tuần. Nhưng sự già nua đó không che giấu được sự phong độ, cũng như ánh mắt đen sâu thẳm như nhìn thấu tâm can mọi thứ.
Từ ngày Minh, con trai ông, lấy vợ và đưa cô con dâu tên Lam về đây sống dưới cùng một mái nhà , căn nhà vốn lạnh lẽo, ám mùi thời gian bỗng chốc khoác lên mình một làn hương khác. Đó là mùi hoa bưởi thoang thoảng vấn vương trên mái tóc Lam, mùi nước xả vải dịu nhẹ, và cả tiếng bước chân thanh thoát, uyển chuyển của cô mỗi buổi sớm mai.
" Cạch "!
Tiếng cửa phòng cuối hành lang tầng hai khẽ khàng chuyển động. Ông Nghiêm bất giác nén một tiếng thở dài, hướng ánh mắt sâu thẳm về nơi vừa phát ra tiếng động giữa đêm sâu. Qua khe hở hẹp của góc cửa sổ, ông bắt gặp bóng dáng thon thả của Lam đang nhẹ bước xuống bếp tìm nước uống. Cô diện chiếc váy ngủ bằng lụa màu trắng sữa, mái tóc mây buông xõa lệch một bên vai. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn bếp, bờ vai trần trắng mịn mảnh dẻ và nét thanh xuân mơn mởn của cô con dâu hiện lên như một bức tranh đầy mê hoặc, khuấy động sự tĩnh lặng vốn có của căn nhà và trong lòng ông.
Một cảm giác tội lỗi lẫn khát khao cuộn trào , thứ cảm xúc mà ông đã cố công chôn giấu suốt một năm qua , bỗng chốc trỗi dậy, mạnh mẽ và cuồng nhiệt. Ông biết mình không nên nhìn, biết điều này là trái với luân thường đạo lý, nhưng đôi mắt ông như bị đóng đinh vào bóng hình gợi cảm ấy, không cách nào dứt ra nổi. Đó không đơn thuần là sự tò mò hay dục vọng tầm thường, mà là cơn khát hồi sinh của một người đàn ông đã cô độc quá lâu, bị đánh thức bởi sức sống thanh xuân mơn mởn tỏa ra từ Lam
Lam đứng tựa bên bồn rửa, ánh đèn bếp vàng nhạt, hiu hắt phủ lên người cô, vô tình tôn lên những đường cong gợi cảm ẩn hiện sau lớp lụa mỏng. Làn da trắng ngần dưới ánh đèn mờ ảo trông như phát ra thứ hào quang tự thân dịu nhẹ. Tay cô hờ hững cầm chiếc ly thủy tinh, nhưng tuyệt nhiên không uống một ngụm nào. Ánh mắt cô đổ dồn về khoảng tối thăm thẳm ngoài sân vườn, nơi khu vườn rậm rạp với nhưng con đom đóm đang lập lòe trong đêm, gương mặt và ánh mắt của cô đượm vẻ mệt mỏi và cô đơn đến cùng cực.
Cô quay đầu nhìn lên tầng ba , nơi căn phòng của bố chồng vẫn im lìm tăm tối, rồi lại hướng mắt về phía cánh cửa phòng ngủ đang khép chặt của mình ở tầng hai. Phía sau cánh cửa ấy là Minh, chồng cô. Một người đàn ông tử tế, hết mực yêu thương cô, nhưng lại mang trong mình một bí mật cay đắng: anh bị bất lực.
Một năm hôn nhân là một năm quaLam phải chôn vùi thanh xuân trong sự im lặng đến đáng sợ của cuộc sống hôn nhân với Minh. Những cái ôm của Minh luôn dừng lại ở mức độ an ủi, chừng mực; những nỗ lực cố gắng của anh cuối cùng chỉ là sự bất lực trong vấn đề chăn gối vợ chồng, và sau những lần như vậy chỉ là lời xin lỗi ngọt ngào nhưng nghẹn ngào trong bóng tối. Căn phòng ngủ của đôi vợ chồng trẻ lúc nào cũng đậm đặc mùi thuốc bắc và bầu không khí tự ti đè nặng. Lam còn quá trẻ, cơ thể và thanh xuân của cô giống như một mảnh đất màu mỡ đang khát khao một cơn mưa rào, nhưng mỗi đêm trôi qua, thứ duy nhất bao trùm lên cô chỉ có sự lạnh lẽo và trống trải.
Đã nhiều lần, Lam vô tình bắt gặp ánh mắt của ông Nghiêm nhìn mình. Đó tuyệt nhiên không phải là ánh mắt hiền từ, chở che của một người cha, mà là ánh mắt rực lửa, khao khát và đầy chiếm hữu của một người đàn ông trưởng thành. Lam sợ hãi, nhưng sâu thẳm trong bản năng bị bỏ đói bấy lâu của cô, có một sự thật chấn động vô hình mà chính cô cũng không dám thừa nhận.
Lam khẽ thở dài, đặt ly nước xuống mặt bàn bếp. Đúng lúc cô định bước lên cầu thang thì một bóng đen cao lớn từ góc khuất hành lang lặng lẽ bước ra từ lúc nào.
"Bố... Bố chưa ngủ ạ?" – Lam giật mình, giọng nói run rẩy nho nhỏ. Hai tay cô vô thức đan vào nhau trước ngực như để che đi sự trần trụi dưới chiếc váy ngủ mỏng manh.
Ông Nghiêm bước ra khỏi khoảng tối. Ông vẫn mặc bộ quần áo ở nhà giản dị, nhưng vóc dáng vững chãi, cùng khí chất đàn ông của ông khiến không gian nhỏ hẹp của lối đi bỗng chốc trở nên ngột ngạt.
"Bố khó ngủ, xuống tìm chút trà." – Giọng ông trầm và khàn, âm thanh như vọng ra từ lồng ngực rộng.
“Để con lấy cho bố…” – Lam bối rối né sang một bên để nhường đường.
Khi Lam bước ngang qua, một luồng gió nhẹ mang theo hương thịt da thanh khiết như hương hoa ngọc lan của cô xộc thẳng vào khứu giác ông Nghiêm. Khoảng cách giữa hai người giờ đây chưa đầy một sải tay. Ông Nghiêm khựng lại. Bàn tay gân guốc của ông vô thức siết chặt thành nắm đấm để ngăn bản thân không chạm vào bờ vai mềm mại đang khiêu gợi của Lam. Ánh mắt ông hạ xuống, dán chặt vào làn môi đang khẽ mấp máy của con dâu.
"Lam này." – Ông Nghiêm gọi khẽ, giọng khàn đặc.
"Dạ?" – Lam ngước lên, chạm thẳng vào đôi mắt sâu hoắm, như thiêu như đốt của bố chồng. Tim cô lỡ một nhịp, một luồng điện chạy dọc sống lưng.
"Thằng Minh... nó ngủ say rồi à?" – Câu hỏi của ông Nghiêm mang theo một ẩn ý rõ ràng, một sự dò xét về bi kịch của hai đứa trẻ mà ông đã âm thầm quan sát bấy lâu.
Lam cắn chặt môi dưới, vành mắt đỏ hoe vì tủi thân và cả sự bàng hoàng khi nhận ra bí mật thầm kín nhất đã bị bóc trần. Cô không trả lời, chỉ khẽ gật đầu, rèm mi cong cụp xuống để giấu đi giọt nước mắt chực trào.
Nhìn thấy giọt nước mắt ấy, phòng tuyến lý trí cuối cùng của ông Nghiêm hoàn toàn đổ sụp. Ông tiến thêm một bước nữa, khoảng cách giờ đây nguy hiểm đến mức Lam có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm nồng đượm và mùi đàn ông quyến rũ tỏa ra từ vòm ngực của người đàn ông đối diện.
"Nó không biết trân trọng con..." – Ông Nghiêm thì thầm, bàn tay gân guốc đưa lên không trung, ngập ngừng giữa việc hạ xuống bờ vai cô hay rụt lại.
Không gian như rơi vào một khoảng lặng chết chóc, cả hai đứng đó, yên lặng, hơi thở nặng nề thở ra nặng nhọc.
Bên ngoài trời, gió đêm vẫn thổi, nó lùa qua từng cành cây ngọn cỏ, kéo theo tiếng lá cây xào xạc, lao xao cả một góc vườn như lời thì thầm của bóng tối. Ánh đèn đường hiu hắt bên ngoài lay động, hắt những vệt bóng đổ loang lổ, chao đảo trên bức tường phòng bếp.
Một không gian nửa thực nửa mơ, ngột ngạt đến chết chóc. Giữa ranh giới mong manh của luân thường đạo đức và sự trỗi dậy của bản năng hoang dại, cả hai đứng yên bất động như hai pho tượng, ở một góc phòng bếp với ánh đèn vàng hiu hắt, lắng nghe rõ cả tiếng tim đập hỗn loạn của nhau hòa vào tiếng gió thảng thốt trong bóng đêm tĩnh mịch của căn nhà.








