Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Tản mạn mỗi ngày.

Bữa nọ nghe bàn bên nói chuyện, một ông chê vợ giờ vừa béo vừa xấu, một mụ vợ sề đúng nghĩa. Có một cơn xung động khiến mình muốn bê cốc cafe hắt vô mặt thằng chả. Thằng đàn ông phải vô tích sự cỡ nào thì vợ mới sồ sề xấu xí. Muốn vợ đẹp ấy à? Dễ thôi, đưa tiền đây, đưa thời gian đây. Có đủ tiền, có đủ thời gian thì cú cũng thành tiên.
Đếch hiểu mấy ông nghĩ gì khi chê bai vợ xấu??? Có ông nào nhớ thanh xuân vợ đã từng xinh đẹp rạng rỡ ra sao? Một đóa hoa rạng rỡ đến thế trong vòng tay cha mẹ; mà trở nên héo rũ bệ rạc khi về bên các ông thì các ông nghĩ lỗi tại ai???
Các bà vợ vừa phải đi làm kiếm tiền vừa phải chăm sóc gia đình con cái! Các ông đếch thấy nhục vì mình kém cỏi thì thôi!!! Lại còn mặt dày quay sang chê bai vợ.
Bực mình!!!!
Dơ 2 tay tán thành luôn.
Mà kể cũng hay. Các chị vợ thì đa phần 90% khi nói về chồng là chê là trách, chứ ít ai khen chồng. Và chúng ta thấy đó là bình thường. Còn khi đàn ông chê vợ bất kì hình thức gì thì nghe nó cũng rất ...:ROFLMAO:
 
Nãy đọc được 1 câu rằng " ngưòi trưởng thành thì việc quản lý được cảm xúc của bản thân là điều tất yếu".
 
Nãy đọc được 1 câu rằng " ngưòi trưởng thành thì việc quản lý được cảm xúc của bản thân là điều tất yếu".
Học cách trưởng thành 😅
 
Nọ đi bệnh viện tái khám cho ông nội Min. Ngồi mốc meo gần 3 tiếng đợi kết quả. Mệt. Cái không khí bệnh viện nó cứ ngột ngạt kiểu gì ấy rất khó nói.
Lúc ngán lắm rồi oải lắm rồi thì bỗng nhiên có một người đẹp lướt qua, ánh mắt chạm nhau rồi ngưòi đẹp hé môi cười với mình. Ối chao ơi!! Thế là tôi hiểu luôn thế nào là nụ cười tỏa nắng nhá. Không gian như thể bừng sáng lên chỉ với môyj nụ cười.
Túm lại mình là đồ háo sắc.
 
Khi nhỏ và khi lớn cái nhìn của mình sẽ đổi khác.
Hồi nhỏ xem Tom and Jerry thì khoái Jerry lắm. Thấy Jerry tinh khôn đáng yêu. Lớn thấy Jerry là đồ khốn nạn suốt ngày chủ động bày trò hại mèo Tom.
Nhỏ xem Tể tướng lưng gù thấy Lưu Dung tốt thấy ngượng mộ ổng. Lớn lên thấy ông là lão cứng đầu đáng ghét là ngưòi chồng người cha dở ẹc, vợ sinh con nhà ko còn gạo ăn mà ngưòi ta đến xin chữ tặng tiền còn đuổi đi. Đúng là thằng đàn ông sĩ diện kém cỏi.....
Có duy nhất mỗi quan điểm về phim Tây du ký là không đổi. Bé ghét Đường Tăng vì ổng đối xử không tốt với Tôn Ngộ Không. Lớn lên càng ghét Đường Tăng vì ổng ngu mà cứ nghĩ mình giỏi ắm giỏi vừa. Chả biết cái gì mà úc nào cũng lên mặt nhúng mũi vô đủ trò.
 
Thi thoảng trong những cuộc nói chuyện cả với nam và với nữ, mình nghe được câu hỏi này nếu yêu thì sao có thể làm tình với người khác được???
Mình thường nghĩ những ngưòi nghĩ vậy thật là ngây thơ. Ừm là ngây thơ thực sự ấy. Nhìn nhận từ góc độ bản chất thì có 2 sự thật mà họ thường cố bỏ qua. Thứ nhất, con người về bản chất vẫn là động vật. Thứ hai động vật thì sẽ có bản năng muốn giao phối càng nhiều càng tốt để đảm bảo để lại nòi giống.
Vậy nên có gì lạ đâu khi một con thú luôn dễ dàng sa vào một cuộc giao phối bất chợt. Yêu chỉ là một giấc mơ khoảnh khắc, là sự dâng trào của các hormone thôi. Ai cũng thích mơ. Nhưng mơ thì tồn tại ngắn ngủi lắm. Làm sao mơ mãi được. Đa phần tỉnh táo mới là chủ đạo chứ
 
Mình thường hay bảo các cô em gái rằng: " Hôn nhân không nhất thiết cần tình yêu. Chỉ cần bao dung tôn trọng trách nhiệm và rộng lượng là đủ ổn định rồi !".
Thường thì mấy cô nhỏ sẽ cãi không yêu thì sống đời với nhau kiểu gì được. Rồi mình sẽ bảo chỉ mỗi yêu thôi thì cũng có sống đời được đâu. Vì tình yêu sẽ qua dần nhạt dần, còn chuyện dưa cà mắm muối thì cứ nhiều lên, yêu đương lãng mạn thế mịe nào được khi mà đang tính thả lời ong bướm ngọt ngào thì con khóc váng lên vì đói hay vì con đã ị thúi hoắc... Lúc yêu thì mong dính nhau được cả 24h, cưới về rồi chỉ ước sao đừng thấy mặt nhau ấy chứ lị. Mới yêu thì em ( anh ) muốn gì em cũng sẵn sàng mua. Lấy rồi thì thôi tiết kiệm đi còn để tiền mua bỉm ( sữa ) cho con....
Xong cái cô nhỏ lại cãi lấy ngưòi không yêu lỡ sau người ta đi yêu người khác thì sao? Thì có sao? Kệ nó chớ? Miễn tiền mình nắm, tài sản mình giữ, con cái mình nuôi! Thì nó yêu ai cũng kệ mịa nó đi. Ko yêu thì nó có yêu ai mình cũng chả đau làm gì!! Cái trò yêu đương tốn ngưòi tốn của lắm lắm!!!
 
Đùa chứ tau năm nay đã ngoài 40 tuổi. Ngồi cafe từ quán vỉa hè tới quán sang chảnh đủ cả mà chưa bao giờ gặp chuyện nực cười như bây giờ.
Đang ngồi cafe thì buồn tè nên chạy vô nhà vệ sinh. Điện thoại vẫn để trên bàn, cốc cafe còn trên bàn, balo vẫn để trên ghế. Phút sau đi ra đã thấy 1 ông già ( nhìn thì cũng giống người đấy mà hóa ra đéo phải người ) ngồi chình ình ở cái bàn mình ngồi.
ĐM mình dụi mắt đi dụi mắt lại vì tưởng mình bị hoa mắt ( còn định chạy vô lại nhà vệ sinh rồi bước ra lại, vì biết đâu mình bước nhầm chân nên bị lạc sang thế giới song song rồi chăng ).
Sau nghĩ chắc ngưòi ta nghĩ bàn không có người nên ngồi, mình bước lại ngồi xuống. Nhưng éo, kẻ nhân mô cẩu dạng kia vẫn éo động đậy. Mình mới lịch sự bảo: " Chú ơi chú ngồi sang bàn khác đi. Bàn này cháu đang ngồi rồi!". Thế là mình nghe được câu trả lời đéo thể ngờ : " Chú có ngồi ghê cháu ngồi đâu. Bàn này có 4 ghế cơ mà. Cháu cứ ngồi ghế của cháu đi. Chú ngồi ghế bên này không ảnh hưởng cháu!!". Đệt con mợ nó. Lý lẽ lại hợp lý quá cơ.
Xong tầm 2p sau có 1 bà cô ỏng ẹo bước tới và hỏi lão, mình ngồi đây hả anh? Lão bảo ngồi chỗ này ngắm hồ đẹp. Em cứ ngồi đi. Đù má. Rồi đôi uyên ương nhăn nheo ríu vào nhau thì thầm ríu rít. Tới nước này thì tau đéo chịu nổi nữa. Tau mở loa ngoài điện thoại max volume. Đụ mạ cặp mèo mả gà đồng giỏi thì cứ thì thầm tiếp đi.
Sau tầm 5 bài nhạc chát chúa thì chúng đã cắp nhau xách đít lên sang bàn khác ngồi. Cái đéo gì vậy ko biết!
 
Trong cuộc sống nếu không có mộng có mơ thì chán lắm. Dù đây chỉ là mộng, không biết kéo dài được bao lâu nhưng nếu đó là cơn mộng đẹp thì trải nghiệm 1 lần cũng là đủ.
Đây là web đen, nơi mọi người được xõa cái đen tối trong bản thân mình. Là con người ai chẳng có những lúc suy nghĩ đen tối? Là nơi mà ai không ai biết ai, là nơi mà bạn muốn làm gì thì làm. Chẳng phải là “xứ thiên đường” sao?!
Những điều lệ, pháp tắt, chuẩn mực xã hội được xã hội đặt ra là để mọi thứ vào nề nếp, dễ quản lí, dễ phân biệt đúng sai.
Ngoại tình là sai. Ai cũng biết vậy.
Nhưng pháp luật không có điều lệ gì về khoản này.
Cuộc sống mà cứ đen ra đen, trắng ra trắng thì chán lắm.
Mình là con ngựa bất kham. Những sợi dây xích vô hình đó không bao giờ mình khuất phục. Mình đã mơ, luôn mơ và sẽ mãi như vậy. Tất nhiên là cũng giữ cái đầu lạnh.
Cứ tận hưởng thôi. Rạch ròi quá làm gì
Bả này nói đúng này ai chả có mặt sáng và mặt tối cứ chơi tới bến và giữ cái đầu lạnh hãy luôn mơ mộng và làm điều điên rồ nữa
 
Sau tầm 5 bài nhạc chát chúa thì chúng đã cắp nhau xách đít lên sang bàn khác ngồi. Cái đéo gì vậy ko biết!

Em đây cũng từng rơi tình cảnh này khi về Hp nhưng là 2 bà cô.
Em chả mở nhạc thanh lịch như chị.. mà ngay lúc đấy đang onl thiendia nên tiện tay mở hẳn mấy clip xoạt nhau trên này... quay sang hỏi các cô xem cùng cháu ko? Kích thích lắm ạ. 😂😂😂
 
Em đây cũng từng rơi tình cảnh này khi về Hp nhưng là 2 bà cô.
Em chả mở nhạc thanh lịch như chị.. mà ngay lúc đấy đang onl thiendia nên tiện tay mở hẳn mấy clip xoạt nhau trên này... quay sang hỏi các cô xem cùng cháu ko? Kích thích lắm ạ. 😂😂😂
Cách của em siêu ngầu đấy. Nhưng mà với cặp kia chắc ko ổn.
 
CHƯN NGẮN, CHƯN DÀI.
Hồi nọ làm ở tổng đài chỗ ngõ Cự Lộc, cty có qui định về trang phục, không mặc váy quá ngắn, không mặc trang phục hở hang. Tại tổng đài nữ đa phần ấy nhiều khi chị em ăn mặc thoải mái quá làm các anh em không tập trung nổi.
Bữa đó đi ăn về thì nghe chị HR đang nhắc nhở con bé điện thoại viên mới vô. Chị bảo nhỏ : " Sau em nhớ chú ý không mặc váy quá ngắn như vầy nha! Qui định công ty có ghi rồi đó!". Cái con nhỏ cự lại, nhỏ bảo rõ là em mặc váy đúng chiều dài qui định mà, em không có sai. Bả HR cáu, 2 bên nói qua nói lại 1 hồi. Nghe ồn nên ông ca trưởng ngó ra hỏi sao thế. Nghe 2 bên trình bày hồi, ổng ngó 2 bên, cái ổng lôi ra cây thước đưa cho nchij trưởng nhóm đang đứng hóng hớt trong đám đông và bảo chị: " Đo váy em nó đi !". Kết quat cái váy nó dài gần 40cm, đạt chuẩn rồi.
Xong ổng quay sang bảo bà HR : " Em nó không sai đâu, là chân ẻm nó dài. Còn chân mày ngắn thôi!!!".
 
CHƯN NGẮN, CHƯN DÀI.
Hồi nọ làm ở tổng đài chỗ ngõ Cự Lộc, cty có qui định về trang phục, không mặc váy quá ngắn, không mặc trang phục hở hang. Tại tổng đài nữ đa phần ấy nhiều khi chị em ăn mặc thoải mái quá làm các anh em không tập trung nổi.
Bữa đó đi ăn về thì nghe chị HR đang nhắc nhở con bé điện thoại viên mới vô. Chị bảo nhỏ : " Sau em nhớ chú ý không mặc váy quá ngắn như vầy nha! Qui định công ty có ghi rồi đó!". Cái con nhỏ cự lại, nhỏ bảo rõ là em mặc váy đúng chiều dài qui định mà, em không có sai. Bả HR cáu, 2 bên nói qua nói lại 1 hồi. Nghe ồn nên ông ca trưởng ngó ra hỏi sao thế. Nghe 2 bên trình bày hồi, ổng ngó 2 bên, cái ổng lôi ra cây thước đưa cho nchij trưởng nhóm đang đứng hóng hớt trong đám đông và bảo chị: " Đo váy em nó đi !". Kết quat cái váy nó dài gần 40cm, đạt chuẩn rồi.
Xong ổng quay sang bảo bà HR : " Em nó không sai đâu, là chân ẻm nó dài. Còn chân mày ngắn thôi!!!".
Mà quy định về chiều dài váy như thế nào ấy, cách đo ra sao nhỉ.

Mình nghĩ đo từ đầu ngối là chuẩn k cần tranh cãi.
tới gối hay trên gối 10cm gì đấy là ok mà nhỉ.
 
Mà quy định về chiều dài váy như thế nào ấy, cách đo ra sao nhỉ.

Mình nghĩ đo từ đầu ngối là chuẩn k cần tranh cãi.
tới gối hay trên gối 10cm gì đấy là ok mà nhỉ.
Đây là qui định của cty. Đo độ daig của cái váy, tùe 40cm là đạt chuẩn
 
Cậu em thiênđịa lâu lâu nhắn tin lần nào cũng hỏi : " Dạo này chị có gì mới không? ". Từ hơn năm nay câu trả lời của mình luôn là không em ơi. Chị mày nay tu rồi. Mấy hồi đầu thằng em hẳn là không tin, nhưng lâu dần chắc cũng thành bán tín bán nghi.
Bữa qua, cu em đổi câu hỏi. Nó bẩu: " Chị mãn kinh rồi hay sao mà lặng thế? ". Tính chửi bà mịa nó mà ngẫm ngẫm thấy cũng không sai. 2 FWB thân thiết thì block 1 ( do ổng nói xấu chế độ ); 1 còn lại thì chuyển công tác đi xa không gặp được. 1 bạn sex khác thì do xạo sự và ra vẻ quá nên cũng bỏ. Cả năm trời rồi không đi hoang không gặp gỡ, không tán tỉnh ai! Chết dở. Mình mãn kinh lúc nào mà mình cũng chẳng hay!!!
 
cảnh báo javhd

Truyện Sex Mới

anime sex
cliphot
X
Back
Top