Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Tản mạn mỗi ngày.

Mỗi nhà mỗi kiểu em ơi.
Nếu em đabg dung hòa được thì bên cạnh do em làm tốt thì còn là do em may mắn vì vợ em và mẹ em đều có thành ý. Chứ chỉ cần 1 trong 2 bên không nói lý, không nói tình thì hòa giải bằng giời!!
Haha cho lên phường để tự kiểm điểm ạ 😁
 
Lòng hư vinh nhỏ bé.
Năm ấy có lẽ là hồi cấp 1, bố vẫn còn sống, mỗi năm 1 lần vào dịp cuối hè bố dẫn mình về quê nội ở Thanh Hóa. Quê nghèo, làng nhỏ nằm ven bờ sông Mã, những mái nhà tranh, những cây rơm nằm im lìm, những mảnh vườn âu sầu. Cả làng chỉ có 1 cái tiệm tạp hóa bé xíu, gọi là tiệm cho sang chứ nó bé xíu, hàng hóa thì lèo tèo : diêm, thuốc lào, rượu trắng, giấm, muối.... Và trong cái tủ kính bé của tiệm có 1 góc chứa vài túi kẹo bánh đã bạc cả màu. Tụi trẻ con hay bâu quanh cửa, nhìn đăm đăm vào mấy túi bánh kẹo với ánh mắt thèm thuồng ghê ghớm. Nhìn cho đã thèm thôi, chứ tiền đâu mà mua. Những năm ấy nghèo. Ai cũng nghèo. Ít nhất là quanh mình đều thế.
Lần ấy, trước chuyến về quê không nhớ sao tự nhiên mình lại có tiền. Thế là ngay tối đó mình chạy đi mua 1 gói bánh, loại bánh qui bản mỏng hình chữ nhật, giòn tan, mặt trên đầu những hạt đường lấp lánh. Rồi nhét gói bánh thật sâu vô ba lô quần áo về quê. Lòng hân hoan nghĩ sẽ mang về quê chia cho lũ bạn ăn cùng. Nói thật đến giờ không nhớ rõ những khuôn mặt đã cùng ăn chung gói bánh với mình. Mình chỉ còn nhớ sự vênh váo bé nhỏ khi lôi gói bánh ra chia cho lũ bạn. Nhớ cảm giác có lẽ là ngưỡng mộ của lũ trẻ hôm ấy. Nhớ cả cảm giác như thể mình ưu việt hơn vì có một gói bánh.
Đứa trẻ hư vinh ngày ấy có lẽ vẫn vậy nhỉ???
 
Chả hiểu nổi những ngưòi ra quán cafe, mua cơm hộp mang lên. Nhai nhồm nhoàm, cười ầm ĩ, điện thoại mở loa ngoài vang lừng. Biết là môi trường công cộng ko tránh được ồn ào? Nhưng 1 chút phép lịch sự tối thiểu cũng không có là sao????
 
26 Tết bố chồng nhập viện cấp cứu, cả nhà nháo nhào.
Mùng 4 Tết, có 1 chị sinh năm 1979 tới thăm ông, Gấu kể chị xưng chị là con gái ông sinh bên ngoài. Năm đó ông đóng quân ở Ninh Bình, gaqpj mẹ chị...
Mình hỏi Gấu vậy là thêm 1 người gia nhập hàng thừa kế hử? Đã xét nghiệm ADN chưa?? Gấu phì cười bảo : " Sói xem phim nhiều quá 180p rồi hả?
 
Chúc mừng chị có thêm một người chị 😅
Năm mới vạn sự như ý nhé chị Sói !
 
Chúc mừng chị có thêm một người chị 😅
Năm mới vạn sự như ý nhé chị Sói !
Cảm ơn em nhóc à.
Chúc em một năm mới an yên vui vẻ nha
 
Chả hiểu nổi những ngưòi ra quán cafe, mua cơm hộp mang lên. Nhai nhồm nhoàm, cười ầm ĩ, điện thoại mở loa ngoài vang lừng. Biết là môi trường công cộng ko tránh được ồn ào? Nhưng 1 chút phép lịch sự tối thiểu cũng không có là sao????
Mình rất ghét việc làm ảnh hưởng người khác nơi công cộng. Có lần đi máy bay phải nhắc mấy ông già trâu tắt loa ngoài điện thoại. Ko hiểu sao tiếp viên ko nhắc nhở. Nhiều người khi được mình nhắc thì cũng ok tắt ngay, chứng tỏ chỉ là họ quen sống trong môi trường ko biết tôn trọng cá nhân và văn minh nơi công cộng, còn bản chất thì họ cũng ko có gì, cũng dễ thích nghi nếu được sống trong môi trường giáo dục văn minh.
 
Mình rất ghét việc làm ảnh hưởng người khác nơi công cộng. Có lần đi máy bay phải nhắc mấy ông già trâu tắt loa ngoài điện thoại. Ko hiểu sao tiếp viên ko nhắc nhở. Nhiều người khi được mình nhắc thì cũng ok tắt ngay, chứng tỏ chỉ là họ quen sống trong môi trường ko biết tôn trọng cá nhân và văn minh nơi công cộng, còn bản chất thì họ cũng ko có gì, cũng dễ thích nghi nếu được sống trong môi trường giáo dục văn minh.
Họ chịu nghe góp ý thì ko nói làm gì bro ơi. Chứ phần đông là khi bị nhắc sẽ nói lại. Kiểu : " đây là quán cf chứ nhà mày à mà nhắc " hay là " tao quen thế đấy, tao thích thế đấy...
 
Đêm trong bệnh viện.
Phòng bệnh toàn cụ già trên 80. Cả đêm là tiếng thở nặng nhọc, tiếng rên, tiếng ngáy. Có ông cụ rên rẩm nói mê trong cơn đau : " mẹ ơi, con đau quá....". Cứ gọi mẹ mãi thôi...
Tự nhiên nhớ đến bố, lúc từ bệnh viện trả về, trong cơn đau vật vã cũng gọi y vậy...
 
Truyện nay kể rằng, có một anh thanh niên kia rất không thích rượu chè tụ tập. Nhưng đi làm tránh sao được những lúc liên hoan này nọ. Mỗi lần vậy anh thanh niên lại bị ép uống. Dẫu không thích nhưng anh thanh niên vẫn không trốn được việc bị ép uống. Anh thanh niên buồn lắm mà không biết phải làm sao.
Rồi một ngày kia anh thanh niên lấy vợ, từ đó anh đã có một lý do tuyệt vời để từ chối bia rượu, thậm chí từ chối đi liên hoan luôn. Lý do thì chỉ có một mà thôi. Một lý do siêu hữu hiệu : " Vợ em không cho đi, vợ em không cho uống...". Đối diện với những câu khích đểu kiểu : " mày sợ vợ thế à? "; anh thanh niên điềm nhiên bảo :" vợ em thì cả xóm sợ chứ đâu chỉ mình em!". Hay câu : " mày không uống là mày không nể anh à?" ; thì anh thanh niên đáp lại là : " giờ mà em nể anh thì sau đó cả anh và em sẽ đều cùng phải nể vợ em đấy!".
Vậy là từ đó về sau anh thanh niên sống thọ mãi về sau với danh tiếng thằng sợ vợ, còn vợ anh thì nổi danh sư tử Hà Đông.
 
Khoa Huyết học, phòng 501.
Bác nằm giường sát cửa sổ UT máu cấp tính, nghe nói đã nằm viện hơn 2 tháng. Bs bảo bác còn 4 tháng. Gia đình bác nghe nói đang tranh cãi việc có xạ trị hay không? Xạ trị nếu qua được sẽ sống dài thêm 1 hay 2 năm. Còn nếu không qua nổi thì...
Mình tự nhủ nếu là mình thì nhất định ko trị, kể cả nằm vô thuốc như bác bây giờ cũng không. Nếu mình là bác ấy thà về nhà, chết nhanh một chút còn hơn. Sợ đau dai dẳng vậy. Nếu cái chết là cái đích không thể tránh thì mình chọn chạy thật lẹ tới đón nó. Đấu tranh để làm gì? Đau lắm. Sợ lắm.
 
Khoa Huyết học, phòng 501.
Bác nằm giường sát cửa sổ UT máu cấp tính, nghe nói đã nằm viện hơn 2 tháng. Bs bảo bác còn 4 tháng. Gia đình bác nghe nói đang tranh cãi việc có xạ trị hay không? Xạ trị nếu qua được sẽ sống dài thêm 1 hay 2 năm. Còn nếu không qua nổi thì...
Mình tự nhủ nếu là mình thì nhất định ko trị, kể cả nằm vô thuốc như bác bây giờ cũng không. Nếu mình là bác ấy thà về nhà, chết nhanh một chút còn hơn. Sợ đau dai dẳng vậy. Nếu cái chết là cái đích không thể tránh thì mình chọn chạy thật lẹ tới đón nó. Đấu tranh để làm gì? Đau lắm. Sợ lắm.
Em không có gì luyến tiếc ư?
 
Em không có gì luyến tiếc ư?
Không chị ạ.
À mà hiện thời có bạn nhỏ nhà em
Bạn ý mới 9 tuổi nên em sẽ hơi băn khoăn thôi.
Tầm chục năm nữa thì ko còn gì vướng bận
 
Sửa lần cuối:
Không chị ạ.
À mà hiện thời có bạn nhỏ nhà em
Bạn ý mới 9 tuổi nên em sẽ hơi băn khoăn thôi.
Tầm chục năm nữa thì ko còn gì vướng bận
Đúng rồi. Chính xác là điều canh cánh trong lòng, điều không yên tâm khi mình rời xa.
Cách đây tầm gần 20 năm, bác chị gái của mẹ chị, bị tai biến nặng nhập viện cấp cứu khi đã chết não, phải thở bằng đường nội khí quản. Bác nằm viện tầm chục ngày không có gì tiến triển. Hàng ngày gia đình bật kinh Địa tạng để đầu giường cho bác, bác nghe được hay không chị không chắc, nhưng chắc chắn mọi người mong sức mạnh từ lời kinh có thể giúp bác nhẹ nhõm. Đến tuần thứ 3, gia đình chấp nhận sự thật rằng bác không thể tỉnh lại được nữa do tổn thương não quá nặng. Bác sĩ đưa cho gia đình lựa chọn, rút ống thở hoặc bác sẽ nằm đó, lay lắt vật vờ… Lúc đó bác mới ngoài 50 thôi. Và gia đình đưa quyết định. Mẹ chị ngồi cạnh, thì thầm với bác “Chị yên tâm đi thanh thản chị nhé. Con X thằng Y có anh em chúng em ở lại lo liệu cho các cháu. Chị về với bố mẹ chăm sóc bố mẹ. Ở đây có anh chị em nhà mình chị cứ yên tâm”. Rồi nước mắt bác tràn ra khỏi đôi mắt nhắm nghiền, nhưng gương mặt vẫn tĩnh lặng không biến đổi.
Chị cũng như Sói, chị không sợ chết, chị chỉ sợ rời đi khi trách nhiệm chưa hoàn thành thôi. Nhưng chị sợ là gánh nặng cho người khác lắm. Nên là nếu có ngày bệnh tật tìm đến chắc chị cũng phải cân nhắc lắm :)
 
Chị cũng như Sói, chị không sợ chết, chị chỉ sợ rời đi khi trách nhiệm chưa hoàn thành thôi. Nhưng chị sợ là gánh nặng cho người khác lắm. Nên là nếu có ngày bệnh tật tìm đến chắc chị cũng phải cân nhắc lắm :)
Chuẩn là ý này đó chị.
Em sợ mình nằm đó, là gánh nặng cho con. Nhất là khi sinh cơ hồi phục là gần như không thể. Tiền bạc cạn dần, sức lực con cái cạn dần, áp lực đè đầu con.
Với tự tôn của bản thân em nữa. Haizz
 
Hồi nào đó không nhớ rõ, tự xem mệnh cho bản thân và nhận được lời rằng đời mình sẽ chẳng đạt được gì. Sống nhàn nhàn không cưỡng cầu gì thì không lo đói rét nhưng cũng chẳng bao giờ có dư. Kiểu đứng đúng vạch chia của giàu và nghèo ấy. Và thêm một câu rằng đừng bao giờ cố gắng giành lấy hay đạt được thành tựu hay kế hoạch, vì càng bỏ nhiều tâm sức sẽ thua càng đau đớn.
Năm nay mình 40 tuổi, ngẫm thấy đúng phết. Càng cố càng mất. Còn buông thì tự khắc lợi rơi vô đầu ( dù là không phải thứ mình muốn ).
Ngẫm định kêu ca, số mình sao chó thế? Ông trời muốn ghẹo mình chắc, thì bỗng nghĩ ra: cái kiểu lửng lơ ấy hợp tính mình quá còn gì!!!!
 
Tị nạnh thật ra rất dễ hiển hiện.
Đó là khi vô fanpage leo núi thấy các member kêu mua tạm đôi lót bảo vệ đầu gối rẻ rẻ cỡ 500 hay 600k là dùng ổn. Cái mình liếc đôi lót bảo vệ của mình _ mua shoppe_ 50k 1 đôi, mà mình vẫn băn khoăn mãi sao mà nó đắt thế???
Kaka
 
Cổng bách khoa mạn Đại Cồ Việt có một cây sưa. Mỗi mùa xuân hoa nở trắng trong mưa xuân lất phất. Một vẻ đẹp trong veo nhẹ nhõm chỉ vài ngày.
Xuân năm nay lỡ hẹn. Tới khi nhớ ra thì nắng mới đã lên. Cành khô đã nhú đầy lá non tơ, hoa trắng đã buông. Mùa qua mất rồi.
Bỏ lỡ chính là bỏ lỡ. Sang năm hoa sẽ lại nở nhưng chẳng phải đóa hoa năm cũ nữa rồi.
 
Web thay đổi tên miền. Phải đăng nhập lại. Nhập tới mật khẩu mình hơi sững lại một chút. Là nhớ cố nhân.
Mật khẩu là tên của mình, tên của anh và tên của vợ anh ấy. Quá khứ đã xa tới nỗi nhiều chi tiết đã mờ hết cả. Năm ngoái xuôi tàu Bắc Nam khi tàu dừng ở ga Ninh Thuận. Đêm khuya mưa ướt đẫm sân ga. Có một thoáng nghĩ tới, nếu giờ xách balo xuống tàu liệu có tìm được nhà anh nữa không? Chắc là không đâu! Thế nên mình vẫn ngồi yên. Rồi tàu lại lăn bánh, lùi xa lại phía sau là những gì đã qua, là những gì ta đã từng có.
Chỉ thế thôi.
 
cảnh báo javhd

Truyện Sex Mới

anime sex
cliphot
X
Back
Top