Dìu vào sofa N thả phịch cái mông xuống, tay choàng qua cổ tôi hôn tôi rối rít. Tôi bị bất ngờ nên cứng đờ người, nhưng nhanh chóng lưỡi N lùa vào miệng tôi ngoáy lung tung làm bản năng dục vọng trỗi dậy, thằng em cứng ngắc trong quần. Chả mấy chốc cái áo hai dây của N tụt xuống để bộ ngực trần cho bàn tay tôi xâm chiếm mà xoa bóp!
Bỗng Xoảng một cái, chiếc Vision phi vào cánh của phòng của N. B đứng ở cửa trong trang phục công sở của ngân hàng. Cả thân mình ướt sũng từ tóc cho tới chân. Em gần hét lên
Nước mưa rồi nướt mắt làm ướt nhoè khuôn mặt kiều diễm của em. Giờ chỉ còn khuôn miệng méo xệch, há ra khóc không thành tiếng. Rồi như sực tỉnh lại hiện trạng B ôm mặt rồi quay lưng chạy ra ngoài màn mưa.
Tôi ngoảnh lại rồi kịp hét lên
B cứ chạy, tôi cứ đuổi trong cơn mưa. Những hạt mưa nặng hạt táp vào má, vào mắt tôi cay xè. Còn trên bầu trời thì những vệt sấm chớp dường như dữ dội hơn nữa. Phải mất một lúc tôi mới đuổi kịp B. Ôm B từ đàng sau tôi khẩn khoản
- B, không phải như em thấy đâu! Chỉ là hiểu nhầm thôi.
- ….hết rồi, hết thật rồi,…..B lắc đầu ngầy nguậy.
- Anh xin lỗi, hãy để anh giải thích!
- Bốp….đồ tồi, anh có biết những ngày qua tôi yêu anh khổ sở đến như thế nào không hả?
B quay lại giáng một cái tát đau điếng vào má tôi, mắt long sòng sọc nhìn tôi chì chiết.
- Anh biết, anh hiểu,….
- Anh thì biết cái gì? Trong khi tôi nói dối bố mẹ đội mưa đi gặp anh thì anh đi ôm ấp con khác như này….hu hu….ông trời ơi….sao tôi khổ thế này.
Tôi ôm chặt em vào lòng, hai tay em không ngừng giẫy đấm đấm lên ngực tôi bình bịch.
Cả hai đứng ôm nhau như những bóng đen bất động khác, để mặc triệu triệu hạt mưa xối xả tấp vào đầu, vào người,….Cơ thể B run lên từng chập, tôi bảo
- Vào trong kia đi, đứng mưa lạnh ốm đấy em, vào trong kia ba mặt một lời, anh sẽ giải thích cho em.
- Không! …chia tay đi! Tôi không thể chịu đựng được cảm giác này thêm một chút nào nữa.
- Đừng mà em!
- Không! Anh từng nói, từng hứa với tôi như thế nào? Giờ làm sao tôi tin nổi anh nữa? Hả? Đồ dối trá!
Em gào lên và vùng vẫy vung tay tôi ra rồi chạy lại nhà trọ N lấy xe nổ máy đi.
Tôi đứng lặng, nhìn thân hình mảnh mai, ướt sũng lao nhanh trong màn mưa đến khi chả còn cái chấm đèn nào nữa.
Không gian tĩnh lặng trở lại. Chỉ còn những ngọn đèn vàng vàng vọt trên phố và tiếng mưa rơi lộp độp vào mọi thứ, ánh sáng phản chiếu bởi những vũng nước trên đường cũng bị những hạt mưa rơi làm vỡ vụn, tung toé, nhoè nhoẹt trong mắt tôi. Vuốt nước mưa trên mặt, tôi ngửa cổ hứng những giọt mưa đang chảy thẳng vào cuống họng. Nén những giọt nước mắt nóng mặn đang lan dần trên khuôn mặt.
Cả mấy năm yêu nhau, cũng không ít lần giận dỗi, thế nhưng chưa một lần em nói chia tay. Chỉ cần vài ngày hoặc có khi vài giờ em lại vui vẻ lại ngay. Lần này nói chia tay với tôi em chặn mọi kênh liên lạc của tôi. Facebook cũng xoá kết bạn, các kênh thông tin liên lạc thì chặn hoàn toàn.
Lại một mùa đông buồn, tôi đã nhiều lần nhắn tin giải thích cho em về tình huống hôm đó, nhưng không một lời hồi âm. Tôi cũng nhờ H qua nói hộ với em, nhưng H chỉ thông tin lại là em chả nói năng gì cả.
Tháng cuối cùng của năm, đang định leo lên cabin xe thì thằng H gọi điện. Bảo mày biết chuyện gì chưa? Cái B đi chụp ảnh cưới rồi đấy? Chúng mày sao thế? Mới có mấy hôm mà sao nó cưới nhanh vậy?
Tôi chết lặng, đầu gối muốn sụm xuống không đứng nổi. Bấu tay vào cánh cửa xe giữ thăng bằng mới khỏi ngã. H nói một thôi, một hồi ko thấy tôi nói lại gào lên trong điện thoại. “ Này, này, mày có đang nghe không đấy? Alo alo”. Tôi bảo nghe rồi, mày biết tin khi nào? Nó bảo B nó chụp ảnh cưới ngay nhà ông X. Cả làng đều biết rồi.
Lúc đó tôi đâu biết thời gian từ lúc bố mẹ B cấm đoán yêu tôi đến khi xảy ra sự việc B đã đau khổ như thế nào! Một bên là đấng sinh thành, những người hết mực yêu chiều và mong muốn B sẽ được sống thoải mái, an nhàn và sung sướng cả đời. Một bên là một tình yêu cuồng say, là những đam mê đắm đuối. Áp lực từ công việc ở ngân hàng, rồi những lời khuyên răn của bố mẹ đã khiến em muốn nổ tung ra rồi. Huống chi lại còn phải động viên, an ủi vì cái tính tự ái, cái tôi trẻ con của tôi nữa. Em chịu tất cả chỉ vì tình yêu, chỉ vì bám vào một lý do là tình yêu mạnh mẽ từ phía tôi. Thế nhưng bức tường tin tưởng, yêu thương đó như hoá thành băng rồi vỡ vụn trong đêm mưa cuối mùa. Em sụp đổ và muốn chạy trốn. Chạy trốn tôi, chạy trốn gia đình, chạy trốn tình yêu, và rời đi khỏi địa phương này,…
Tôi cuối cùng cũng đã nắm được hết thông tin. Em đồng ý cưới lão giám đốc ngân hàng, người hơn chúng tôi 13 tuổi, đã có gia đình nhưng đổ vỡ ly hôn lâu rồi và một con trai lớn. Lão theo như nhiều người nói thì cũng là người hiền lành và tốt tính với mọi người. Đặc biệt là kinh tế rất vững vàng. Đất cát, tài sản trải dài từ nam ra bắc. Em lấy lão chắc chắn sẽ không phải lo lắng gì về mặt kinh tế.
Ngày cưới em tôi cùng đám bạn đến từ chiều hôm trước. Em không ra đón mà bảo người nhà bảo bọn tôi lên tầng, em đang trang điểm trên đó. Đi qua rạp tôi nhìn tấm ảnh cưới treo trên bức backdrop của nhà bạt. Chú rể trông cũng trẻ chẳng khác nào bọn tôi, cô dâu cười tươi như lấy chồng là niềm vui thích lắm!
Em ngồi trên chiếc ghế đẩu, con bé trang điểm ngồi đối diện, hai tay liên tục đập đập, vỗ vỗ vào khuôn mặt xinh đẹp của em. Em đang mặc bộ áo dài tân thời màu đỏ tươi, tóc búi kiểu cách có cái trâm rất đẹp. Mấy đứa bạn gái thì ùa vào khen xinh quá, xinh thế,….tôi ngồi góc khuất lặng lặng nhìn em chả nói gì.
Đến giờ cỗ, người nhà lên bảo mời các bạn cô dâu xuống ăn cỗ. Cả bọn lục đục đi xuống, con bé trang điểm cũng xong việc đi xuống lâu rồi. Tôi đi xuống sau cùng vì ngồi góc xa, đến cửa thì em bỗng ôm ngang bụng. Tôi quay lại nhìn em, chạm ánh mắt lấp lánh em cũng nhìn tôi.
- Anh! Không có gì để nói với em à?
- Em xinh lắm! Em đúng là cô dâu xinh nhất làng mình. Tôi khen mà nghe chua chát trong lòng.
- Hôm nay anh cũng bảnh lắm! Còn thơm nữa.
- Ừm, đi ăn cỗ người yêu cũ mà, anh cũng phải diện chứ!
- Anh! Hu….hai giọt lệ nơi đuôi mắt em trực trào ra.
- Nào! Đừng khóc! Hôm nay không được khóc! Tôi dùng ngón tay lau nhẹ hai giọt sương.
- Anh có muốn em dừng lại hết tất cả không? Anh muốn cùng em bỏ trốn khỏi nơi này không? Em ngước nhìn tôi, ánh mắt chờ đợi.
Tôi nhìn lại em, cô gái mảnh mai nhỏ nhắn đứng đối diện. Không nghĩ đến giờ phút này em vẫn suy nghĩ táo bạo như vậy! Cô gái xinh đẹp đang mặc áo cô dâu muốn cùng tôi bỏ trốn ư? Nhưng hiện trạng lại ùa về. Em đang làm cô dâu…
- Anh ấy sẽ khiến em hạnh phúc! Anh cũng muốn em hạnh phúc, nhưng không phải theo cách ấy! Tôi lắc đầu, ôm em vào ngực.
- ….em gục đầu vào ngực tôi rấm rức khóc, hai tay đập đập lên ngực, lên vai tôi.
Tôi buồn, buồn thê thảm cho mình. Chính tôi đã từng dặn em trong bất kỳ trường hợp nào không được đánh mất chính mình. Thế mà tôi lại đánh mất tôi, đánh mất em bởi sự hèn nhát, bởi vì quá cẩn thận. Sợ bố mẹ buồn, sợ bố mẹ em, sợ họ hàng làng nước chê cười,… tôi hèn, tôi kém, kém hơn cả người con gái có gần năm chục cân.
Sáng hôm sau tôi không đến nữa, ngồi quán cafe đầu phố đốt thuốc khói um. Ông chủ quán bảo “ Ơ, mày không đi cưới cái B à”
- Em chạy qua rồi, làm cốc cafe tý đi có việc
- Ăn rồi à? Cỗ ăn sớm thế nhỉ?
- Vầng… tôi hững hờ
- Mà nghe bảo mày với con B yêu nhau cơ mà? Sao để tuột thế, con bé rõ là xinh xắn!
- Đâu có gì, thinh thích thôi.
- Ừm, vậy à?
Bảo ngồi lúc nhưng tôi chả thể nào nhấc mông dậy, tôi chả biết đi đâu về đâu lúc này nữa. Nên cứ ngồi ì ra ở đó đốt thuốc.
Tầm hơn 10h thì đoàn rước dâu đi qua, chiếc xe hoa dẫn đầu cùng một đoàn xe hơi và xe máy đi sau. Tôi ngồi trong quán cafe nên chắc em không thấy, chỉ tôi thấy em ngồi trong xe nhưng vẫn dáo dác nhìn ra bên ngoài như tìm kiếm điều gì đó!
Tôi lẩm bẩm trong miệng “ Anh xin lỗi”
…..
Ngày ấy gần bên tôi
Một giây thôi cũng không rời
Nhưng vì lo nghĩ cuộc đời
Nên mới cách xa thôi
Người hãy dần thay tôi
Gọi cô ấy thức giấc và
Chờ cô ấy trước ngôi nhà
Đưa cô ấy la cà
Người yêu của tôi ơi
Hãy tha thứ cho anh
Đã yêu em khi chẳng có chi
Trong cuộc sống
…..