Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Truyện Sáng Tác Dấu ấn con Đực: Những cuộc truy hoan trên vùng cao

CHƯƠNG 12:

12.1. Trò Chơi Mèo Vờn Chuột

Sau chuyến đi chơi ở nhà anh Lâm về, Mai cảm nhận rõ sự thay đổi của chị Xoan. Chị dâu cô nhìn nhuận sắc hơn hẳn, lại hay thẫn thờ và lén lút nhắn tin cho ai đó. Mai nghi ngờ, nhưng nỗi sợ đối với Hoàng còn lớn hơn. Cô cố gắng thiết lập một "vòng phòng thủ": đi làm về là chui tót vào phòng, hạn chế tối đa việc chạm mặt Hoàng ở phòng khách hay bếp.

Tuy nhiên, Hoàng không để cô yên. Gã bắt đầu một chiêu trò "biến thái" nhưng cực kỳ hiệu quả: Đánh cắp nội y. Mai phát hiện ra những chiếc quần lót ren mỏng manh của mình cứ lần lượt không cánh mà bay sau mỗi lần phơi. Cô phải mua thêm, nhưng mua bao nhiêu cũng mất bấy nhiêu. Cô không dám hỏi chị dâu, lại càng không dám hỏi anh trai, chỉ biết âm thầm chịu đựng sự thiếu hụt đầy oái oăm.

Một buổi tối muộn, khi anh Biên và chị Xoan đã đi ngủ sớm sau những ngày mệt mỏi, Mai lén lút lên sân thượng lấy mẻ quần áo cuối cùng. Cô cố tình chọn giờ này để tránh Hoàng. Thế nhưng, khi vừa ôm đống đồ đi xuống cầu thang tối mờ, tiếng cửa cổng sắt vang lên khô khốc. Hoàng đi làm về.

Mai giật mình, bước chân líu ríu định chạy nhanh về phòng, nhưng gã đã đứng ngay dưới chân cầu thang, chặn đứng lối đi. Mùi khói thuốc và hơi men nhạt hòa cùng mùi nam tính nồng nặc từ người gã khiến Mai run rẩy, ôm chặt đống quần áo trước ngực như một tấm lá chắn.

Hoàng đứng đó, đôi mắt như dán chặt vào đôi chân trần trắng muốt của cô giáo trẻ dưới ánh đèn hành lang vàng vọt. Gã nhếch mép, buông một câu xanh rờn: — "Kìa cô giáo, đi đâu mà vội thế? Nhìn đống đồ trên tay cô kìa... hình như toàn là áo nhỉ. Thế... cô giáo còn quần lót để mặc không?"

Mai mặt đỏ bừng đến tận mang tai, vừa giận vừa thẹn, cô lắp bắp: — "Anh... anh nói cái gì thế? Tránh ra cho tôi đi..."

Hoàng không tránh, gã tiến lên một bậc cầu thang, thu hẹp khoảng cách khiến Mai phải lùi lại, lưng tựa sát vào thành lan can. Gã thấp giọng, đầy vẻ cợt nhả: — "Tôi thấy mấy hôm nay cô giáo toàn phải mặc đồ cũ, hay là 'thả rông' bên trong? Khổ thân, sạch sẽ thế mà lại để thiếu đồ mặc. Có cần tôi 'trả lại' vài cái không? Tôi giặt sạch, sấy khô và cất kỹ trong phòng tôi rồi đấy. Cô có muốn vào lấy không?"

Mai nghẹn họng. Hóa ra gã không chỉ lấy mà còn trơ trẽn thừa nhận việc đang giữ chúng trong phòng mình. Cô biết nếu vào phòng gã lúc này, chẳng khác nào nộp mình vào miệng cọp. Nhưng nếu không lấy lại, cô không biết phải đối phó thế nào với tình cảnh oái oăm này khi mỗi ngày đồ mặc cứ ít dần đi, mà phơi trong phòng thì lại ẩm mốc vì thiếu nắng.



12.2. Chiếc Bẫy Trong Căn Phòng Khép Kín

Mai đứng chôn chân nơi bậc cầu thang, trái tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Câu nói nửa đùa nửa thật về việc "cất kỹ đồ lót trong phòng" của Hoàng khiến cô vừa nhục nhã, vừa sợ hãi nhưng cũng đầy uất ức. Mai biết, nếu không dứt khoát lấy lại đống đồ đó, gã sẽ còn dùng chúng để hành hạ tinh thần cô dài dài.

— "Anh... anh trả lại cho tôi. Đàn ông con trai sao lại làm cái trò biến thái ấy?" — Mai cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng sự run rẩy trong thanh âm đã phản bội cô.

Hoàng khẽ cười, một nụ cười đầy vẻ hoang dã. Gã không đáp, chỉ lững thững quay người đi về phía phòng mình, không quên bỏ lại một câu mời gọi đầy hiểm họa: — "Tùy cô giáo thôi. Đồ tôi đã giặt sạch, xếp gọn để trên bàn. Cô tự vào mà lấy, tôi không rảnh mang tận phòng dâng cho cô đâu. Hay là... cô sợ tôi ăn thịt?"

Nhìn bóng lưng to lớn của Hoàng khuất sau cánh cửa khép hờ, Mai cắn chặt môi đến ứa máu. Cô liếc nhìn về phía phòng anh Biên và chị Xoan, đèn đã tắt lịm. Trong không gian tĩnh mịch của buổi đêm, Mai đánh liều bước tới. Cô tự nhủ: "Chỉ cần vào giật lấy túi đồ rồi chạy biến ra ngoài, chắc gã không kịp làm gì đâu."

Nhưng Mai đã lầm. Vừa bước chân vào phòng, mùi thuốc lá nồng nặc và mùi đàn ông mạnh mẽ ập vào khứu giác khiến cô choáng váng. Trên chiếc bàn gỗ giữa phòng, một xấp vải ren đủ màu sắc được xếp ngay ngắn – chính là những món đồ kín đáo nhất của cô bấy lâu nay. Mai vừa định lao đến vơ lấy thì "cạch", tiếng khóa cửa vang lên khô khốc sau lưng.

Hoàng đã đứng tựa vào cửa từ lúc nào, tay khoanh trước ngực, ánh mắt ranh mãnh quét qua thân hình mảnh mai của Mai đang run lên bần bật.

— "Cô giáo vội vàng thế? Tôi công ròng rã giặt giũ, sấy khô cho cô suốt mấy ngày, chẳng lẽ không có lấy một lời cảm ơn?"

Gã vừa nói vừa tiến lại gần, ép Mai lùi dần về phía chiếc bàn gỗ. Gã không lấy những chiếc quần cũ, mà bất ngờ rút từ trong túi quần ra một mảnh vải mỏng dính, chỉ là vài sợi dây đỏ rực đan chéo nhau – một chiếc quần lọt khe vô cùng táo bạo.

— "Cái đống cũ kia lỗi thời quá rồi. Tôi mới sắm cho cô giáo cái này, nhìn rất hợp với làn da trắng của cô. Hay là... cô thử luôn tại đây cho tôi xem, nếu vừa vặn, tôi trả hết đống kia, còn không thì..." — Hoàng bỏ lửng câu nói, bàn tay thô ráp của gã khẽ lướt qua lọn tóc xõa trên vai Mai.

Mai nhìn mảnh vải đỏ rực trên tay Hoàng mà cảm thấy cổ họng khô khốc. Sự trơ trẽn của gã đã vượt xa trí tưởng tượng của cô. Cô đứng giữa lằn ranh của sự sỉ nhục và nỗi sợ hãi bị bại lộ. Trong đầu Mai lúc này chỉ còn vang lên câu hỏi đầy bế tắc: Làm sao để thoát khỏi căn phòng này mà vẫn giữ được chút tự tôn cuối cùng, khi mà đối phương là một "con thú" đang nắm giữ mọi bí mật của cô?

Trong không gian chật hẹp của căn phòng, Mai đứng chết trân, cảm giác như dưỡng khí đang dần cạn kiệt dưới sức ép của Hoàng. Gã không vội vàng vồ vập, mà chỉ thong thả ngồi xuống cạnh bàn, tay xoay xoay chiếc bật lửa, ánh mắt lạnh lẽo và đầy vẻ chiếm hữu nhìn xoáy vào Mai.

— "Cô giáo đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt uất ức đó. Nói cho cô hiểu này..." — Hoàng hít một hơi sâu, giọng gã trầm xuống nhưng đầy uy lực — "Với tôi, phụ nữ dù có là ai, học thức thế nào hay đoan trang ra sao, thì cuối cùng cũng chỉ là một công cụ để xả tinh, một cái bồn chứa không hơn không kém. Tôi không ràng buộc, không tình cảm, cũng chẳng hứa hẹn gì cả."

Mai run rẩy, môi mím chặt định lên tiếng phản kháng nhưng Hoàng đã ngắt lời, gã đứng dậy, lừng lững tiến sát đến mức Mai cảm nhận được hơi nóng phả ra từ lồng ngực gã:

— "Với em cũng vậy thôi, Mai ạ. Em đã bị tôi địt rồi, cái tử cung của em đã nếm mùi tinh của tôi rồi, thì mãi mãi em chỉ là con cái dưới trướng tôi. Cho dù sau này em có yêu ai, hay có làm vợ thằng nào đi chăng nữa, thì khi tôi gọi, em vẫn phải đưa lồn ra cho tôi thịt. Đó là luật!"

Những lời nói sỗ sàng, trần trụi ấy khiến Mai choáng váng. Đầu óc cô quay cuồng. Cô giáo trẻ vốn tôn thờ những giá trị cao đẹp, giờ đây bị gã giang hồ này quy chụp thành một thứ "công cụ" rẻ rúng. Nỗi nhục nhã dâng cao, nhưng sự áp đảo về thể hình và thần thái của Hoàng khiến cô không sao thốt nên lời.

Nhìn thấy sự bàng hoàng trong mắt Mai, Hoàng khẽ nhếch mép. Gã nhanh chóng áp sát, dồn cô vào góc tường, một tay gã chống mạnh lên vách gỗ, tay kia khẽ nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa thú tính của mình.

— "Nhìn em bứt rực thế kia, chắc là cũng đang 'đói' rồi đúng không? Thôi được, tôi cũng không muốn giữ em lâu làm gì cho mệt. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm cho tôi 'ra' được, tôi sẽ trả hết đống đồ kia và thả em về phòng ngay lập tức. Được chứ?"

Mai nhìn xuống xấp quần lót của mình trên bàn, rồi lại nhìn gã đàn ông đang tỏa ra hơi thở đầy nguy hiểm trước mặt. Lời đề nghị của Hoàng như một sự đánh đổi nhục nhã, nhưng trong hoàn cảnh này, nó lại là lối thoát duy nhất để cô không bị gã cầm chân lâu hơn trong căn phòng đầy mùi vị tội lỗi này. Sự phản kháng trong Mai bắt đầu lung lay, nhường chỗ cho một nỗi sợ hãi pha lẫn một sự kích thích bản năng mà chính cô cũng không dám thừa nhận.



12.3. Sự Khuất Phục Của Cô Giáo Trẻ

Mai lắp bắp, đôi bàn tay nhỏ nhắn đẩy nhẹ vào lồng ngực vững chãi của Hoàng: — "Anh... anh không được làm thế... tôi là cô giáo... tôi không phải hạng người..."

Nhưng những lời phản kháng yếu ớt của cô chỉ càng làm kích thích bản năng chinh phục của gã đàn ông đầy thú tính. Hoàng chẳng đợi Mai nói hết câu, gã thô bạo xoay người cô lại, ép chặt lồng ngực Mai vào bức tường gỗ lạnh lẽo. Mai chỉ kịp thốt lên một tiếng thét nhỏ nhắn, đáng yêu nhưng đầy sự hoảng loạn trước khi cảm thấy một luồng gió lạnh lùa qua đôi chân.

Hoàng dứt khoát tóm lấy cạp quần dài và quần lót của Mai, kéo tuột xuống tận cổ chân. Bờ mông trắng ngần, tròn trịa của cô giáo trẻ phơi bày ra trước mắt gã, rung rinh trong sự sợ hãi. Như một con sói đói đã nhịn lâu ngày, Hoàng không chần chừ vục mặt vào, bú mút điên cuồng "con sò" non nớt của Mai.

— "Ưm... Hoàng... đừng... á..."

Mai muốn đẩy gã ra nhưng hai tay bị gã khóa chặt ép lên tường. Tiếng bú liếm "chùn chụt" vang lên rõ mồn một trong căn phòng tĩnh mịch khiến Mai xấu hổ đến mức muốn tan chảy. Thế nhưng, cái lưỡi điêu luyện và đầy quyền lực của Hoàng nhanh chóng quét sạch mọi sự kháng cự cuối cùng. Luồng điện khoái lạc chạy dọc sống lưng làm chân Mai khuỵu xuống, nước dâm bắt đầu tiết ra xối xả, ướt sũng cả vùng đùi trắng muốt. Mai muốn rên thật to nhưng sợ anh Biên và chị Xoan tỉnh giấc, cô chỉ biết cắn chặt môi, tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng đầy nức nở.

Khi cảm thấy vùng kín của Mai đã ẩm ướt và mềm nhũn, Hoàng đứng thẳng dậy. Gã nhanh chóng tụt quần, con cặc khổng lồ ngay lập tức bung ra, ngạo nghễ và nóng hổi. Không một lời báo trước, gã nắm lấy hông Mai, căn chỉnh rồi ấn mạnh đầu nấm nhọn hoắt vào cửa mình đang mở rộng.

— "Phập... hự...!"

Mai há hốc mồm, đôi mắt trợn ngược vì kinh hoàng. Cảm giác bị vật vĩ đại to cứng nong rộng âm đạo một cách đột ngột làm cô đau thốn đến tận óc. Hoàng vẫn mạnh bạo và tàn nhẫn như thế, gã không cho cô thời gian thích nghi mà dồn sức đâm một cú lút cán, đưa toàn bộ chiều dài khủng khiếp của mình chạm đến tận tử cung cô giáo trẻ. Toàn thân Mai run lên bần bật, đôi chân không còn sức lực phải bám chặt vào tường để không ngã quỵ. Cái "luật" của con đực mà Hoàng vừa tuyên bố giờ đây đang được thực thi một cách triệt để, biến Mai thành một bồn chứa thực thụ dưới sự thống trị tuyệt đối của gã.






12.4. Đỉnh Điểm Của Sự Nhục Nhã Và Nỗi Sợ Hãi

Sau cú đâm lút cán tàn bạo, Mai tưởng như hơi thở mình nghẹn lại. Cảm giác bị vật vĩ đại của gã trai giang hồ nong rộng âm đạo đến mức tối đa khiến cô đau thốn tận tử cung. Nhưng Hoàng không để cô kịp thích nghi, gã tóm chặt lấy hai bên hông đầy đặn của cô, bắt đầu những nhịp dập điên cuồng và dâm dật.

Tiếng thịt va chạm "bạch, bạch" chát chúa vang lên liên hồi, quyện cùng tiếng nước nôi nhầy nhụa tạo nên một âm thanh dâm uế đặc quánh. Hoàng dập mạnh đến nỗi mỗi cú thúc đều đưa toàn bộ chiều dài khủng khiếp của gã chạm sâu vào bên trong, khiến Mai há hốc mồm, mắt trợn ngược. Gã vừa dập vừa nghiến răng, đôi bàn tay hộ pháp bóp mạnh vào bờ mông trắng ngần của cô giáo trẻ, để lại những vết hằn đỏ rực.

— "Hoàng... anh... hự... nhẹ thôi... em chết mất... á..." — Mai nức nở, giọng rên rỉ nghẹn ngào vì phải kìm nén để không vang ra ngoài.

Nhưng gã chỉ cười gằn, gã càng dập bạo hơn, mỗi lần đều rút ra gần hết rồi lại thúc mạnh vào như muốn đóng đinh cô vào tường. Sự mạnh bạo thú tính ấy dần đánh thức bản năng nguyên thủy sâu bên trong Mai. Cơn đau ban đầu tan biến, thay vào đó là một luồng điện khoái lạc cực độ. Đôi tay Mai vốn đang đẩy tường bỗng vô thức quờ quạng ra sau, bấu chặt lấy bờ vai vững chãi của Hoàng. Cô bắt đầu chủ động uốn éo, đón nhận những cú thúc tàn bạo một cách vô điều kiện. Càng sợ hãi khi nghĩ đến việc người thân có thể nghe thấy, Mai lại càng thấy hưng phấn đến điên dại.

Đến lúc cao trào, Hoàng gầm lên một tiếng trầm đục, gã nhấn lút cán rồi bắn từng đợt tinh dịch nóng hổi, đặc quánh thẳng vào sâu trong tử cung Mai. Luồng tinh nhuệ dồi dào khiến cô ngã quỵ xuống sàn, người run bần bật, hơi thở hổn hển đầy đê mê trong mùi nhục dục đặc quánh.

Đúng lúc đó, từ bên ngoài hành lang vang lên tiếng gọi của Tâm:

— "Mai ơi! Em đâu rồi? Mai..."

Mai giật bắn mình, tim suýt chút nữa thì ngừng đập. Cô tái mét mặt mày, chân tay bủn rủn. Tiếng bước chân của chồng ngày càng gần, rồi dừng lại ngay trước cửa phòng Hoàng.

Cộc! Cộc! Cộc!

— "Anh Hoàng ơi... anh có thấy vợ em đâu không? Em thức dậy không thấy Mai đâu, gọi điện cũng không thấy cô ấy nghe máy."

Trong cơn hoảng loạn tột độ, Mai không kịp mặc quần áo, cô chỉ kịp vơ lấy chiếc váy ngủ rồi lao thẳng vào phòng tắm của Hoàng, khép cửa lại và nín thở. Hoàng thản nhiên kéo quần lên, che đi sự thỏa mãn trên gương mặt, rồi thong thả ra mở cửa. Gã đứng dựa lưng vào khung cửa, nhìn Tâm bằng ánh mắt trịch thượng:

— "Gì thế Tâm? Đêm hôm rồi còn tìm vợ sang tận đây à? Anh vừa mới về, đang định đi tắm thì chú gõ cửa. Không thấy Mai đâu cả."

Tâm gãi đầu, vẻ mặt đầy lo lắng:

— "Lạ thật, dép vẫn ở cửa mà em tìm khắp không thấy. Chắc cô ấy xuống nhà bếp lấy nước hay ra sân phơi đồ quên chưa vào chăng? Phiền anh quá, anh cứ nghỉ ngơi đi ạ."

— "Chắc cô giáo xuống dưới nhà thôi, chú cứ về phòng đợi đi, tí cô ấy về ngay đấy." — Hoàng cười nhạt, tay thản nhiên đút túi quần.

Sau khi Tâm lững thững quay về, Hoàng quay lại nhìn cánh cửa phòng tắm khép hờ, nơi Mai đang ngồi sụp xuống sàn, hai tay bịt chặt miệng để không bật ra tiếng khóc nhục nhã, trong khi dòng tinh dịch của gã vẫn đang âm thầm rỉ ra, chảy dài xuống đùi. Cô hiểu rằng từ giây phút này, mình đã chính thức trở thành "bồn chứa tinh" bí mật của gã, ngay dưới mũi người chồng của mình.

12.5. Con Mãnh Thú Không Biết Mệt Mỏi

Trong phòng tắm mờ hơi nước, Mai cuống cuồng vặn vòi nước, định bụng sẽ tẩy rửa thật nhanh những dấu vết nhục nhã vừa rồi để lẻn về phòng. Cô chỉ kịp khoác vội chiếc áo ngủ mỏng manh, bên dưới hoàn toàn trống trải, đôi chân trần vẫn còn run rẩy và dính đầy dịch trắng đặc quánh.

Đúng lúc Mai định mở cửa bước ra, thì cánh cửa phòng tắm đột ngột bị đẩy mạnh vào trong. Hoàng bước vào, trần truồng và ngạo nghễ, khóa chốt cửa lại với một tiếng "cạch" khô khốc.

— "Anh... sao anh lại vào đây? Tâm vừa mới đi xong, anh ra ngoài đi để tôi còn về..." — Mai thỏ thẻ, giọng run lên vì sợ hãi, hai tay vô thức kéo vạt áo ngắn cũn để che đi vùng nhạy cảm.

Hoàng nhếch mép cười, ánh mắt gã quét qua thân hình mơn mởn của cô giáo trẻ đang ướt át dưới ánh đèn: — "Cô giáo vội gì chứ? Chồng cô về phòng ngủ tiếp rồi, không quay lại đâu mà sợ. Với lại... tôi đã cho cô về đâu?"

Gã vừa nói vừa tiến bước lấn tới, thân hình hộ pháp như một con gấu xám che khuất hết ánh sáng và chắn sạch lối ra duy nhất của Mai. Cô phải lùi dần, lưng chạm vào lớp gạch men lạnh buốt của tường phòng tắm.

Điều khiến Mai kinh hoàng nhất chính là khi nhìn xuống hạ bộ của Hoàng. Dù gã vừa mới bắn ra một lượng tinh dịch khổng lồ vào sâu trong người cô chỉ vài phút trước, nhưng lúc này, "vật vĩ đại" ấy vẫn hiên ngang cương cứng, lừng lững như một khúc gỗ mun gân guốc, không hề có dấu hiệu mệt mỏi hay xuống sức.

— "Anh... sao nó lại... anh là người hay là thú vậy?" — Mai lắp bắp, nỗi hoảng sợ thực sự dâng cao trước sức mạnh "trâu bò" phi lý của gã đàn ông này.

Hoàng gầm nhẹ trong cổ họng, gã áp sát người vào Mai, để con cặc cứng ngắc, nóng hổi của mình tì chặt vào bụng dưới phẳng lì của cô. Gã cúi xuống, phả hơi thở nồng nặc mùi nam tính vào tai Mai, giọng trầm đục đầy đe dọa:

— "Tôi đã bảo rồi, cô giáo là bồn chứa của tôi. Mà đã là bồn chứa thì phải đựng cho đến khi nào tôi hết hàng mới thôi. Nhìn cái thứ này của tôi đi, nó đang đòi nợ đấy. Nếu em không làm cho nó thỏa mãn, thì đêm nay em đừng mơ bước chân ra khỏi căn phòng này."

Mai nhắm mắt lại, nước mắt chực trào ra vì nhục nhã và bất lực. Cô biết rõ bản chất của gã trai này, gã nói được là làm được. Giữa không gian kín đáo này, sự phản kháng của cô chỉ là vô nghĩa trước con mãnh thú đang hăng máu. Một lần nữa, cô giáo trẻ hiểu rằng mình phải đánh đổi sự tự trọng để đổi lấy con đường về lại căn phòng có người chồng đang say ngủ của mình.



12.6. Bế Tắc Trong Sự Chiếm Đoạt

Trong không gian chật hẹp và sực mùi hơi nước của phòng tắm, Hoàng không vội vàng vồ vập như hiệp đầu. Gã ép Mai đứng sát vào tường đá, một tay nâng nhẹ đùi cô lên, tay kia dẫn lối cho con cặc vẫn còn đang cương cứng và nóng hổi của mình từ tốn tiến vào "hang động" vừa mới được khai phá.

Lần này, Hoàng không dập mạnh bạo. Gã đưa đẩy một cách chậm rãi, từng cm thịt gân guốc lướt qua thành âm đạo nhạy cảm, nghiền nát những dây thần kinh khoái cảm của Mai. Sự từ tốn ấy lại mang đến một sức công phá khủng khiếp. Mai cảm thấy từng thớ thịt bên trong mình như bị kéo căng, một luồng điện tê dại lan tỏa khắp sống lưng. Người cô bắt đầu co giật nhẹ, hơi thở dồn dập.

— "Hoàng... nhanh... nhanh lên được không... anh ra đi... em xin anh..." — Mai thều thào, đầu óc cô lúc này chỉ mong gã sớm kết thúc để mình có thể thoát khỏi tình cảnh nhục nhã này.

Nhưng Hoàng như trêu ngươi, gã càng nghe cô van xin thì nhịp độ lại càng chậm lại, gã xoay hông, ép đầu nấm cọ xát vào điểm nhạy cảm nhất của cô. Cơn cực khoái dâng trào ngoài tầm kiểm soát, Mai cảm thấy vùng kín mình thắt chặt, cả người co rút lại rồi khụy xuống trong sự thỏa mãn đến mức đê mê.

Ngay khi Mai định buông xuôi vì kiệt sức, Hoàng bất ngờ luồn hai cánh tay hộ pháp qua đùi cô, nhấc bổng thân hình mảnh mai của cô giáo trẻ lên. Con cặc của gã vẫn đang nằm sâu bên trong, nay lại càng găm chặt vào như đóng đinh Mai vào tường.

— "Á... hự... Hoàng... đừng bế em... em sợ..." — Mai rên xiết, đôi chân trần quắp chặt lấy hông gã để không bị rơi, nước mắt chảy dài vì sự kích thích quá độ.

Đến lúc này, Hoàng mới bắt đầu tăng tốc. Gã bế Mai trên không trung, dùng sức mạnh cơ bắp của mình để thực hiện những cú đâm mãnh liệt nhất. Mỗi lần gã dập xuống là một lần Mai cảm giác mình như bị ghim thẳng vào bức tường lạnh lẽo. Cô hoàn toàn thụ động, không còn chỗ nào để trốn chạy, hai tay vô thức quàng qua cổ ôm lấy gã đàn ông đang chiếm hữu mình, đầu gục vào vai Hoàng mà rên rỉ, van xin gã tha cho mình.

Khi cơn cực khoái thứ ba ập đến, mãnh liệt như một cơn sóng thần, toàn thân Mai co rút dữ dội. Hoàng vẫn bế cô như thế, tận hưởng sự co bóp điên cuồng từ bên trong cho đến khi cơn co rút dịu đi. Gã từ từ hạ cô xuống sàn phòng tắm, nhưng sự nhục nhã vẫn chưa kết thúc ở đó.

Không để Mai kịp định thần, Hoàng nắm lấy tóc cô, ép cô quỳ xuống mặt sàn ướt nhạt. Gã lôi vật vĩ đại đang sưng tấy ra, đút thẳng vào khuôn miệng nhỏ nhắn của cô giáo trẻ.

— "Ưm... ưm..." — Mai định lùi lại, đôi mắt mở to đầy hốt hoảng, nhưng bàn tay hộ pháp của Hoàng đã giữ chặt lấy đầu cô, không cho cô một cơ hội thoát thân.

Gã bắt đầu thúc mạnh vào khoang miệng của Mai, rồi sau một tiếng gầm đục ngầu, gã bắn một tràng tinh dịch nóng hổi, nồng nặc và đặc quánh vào sâu trong cổ họng cô. Mai bị sặc, nước mắt giàn giụa, cô định nôn ra nhưng Hoàng đã dùng tay bịt miệng cô lại, ánh mắt gã lạnh lùng và đầy uy quyền:

— "Nuốt hết đi. Đó là phần thưởng cho cô giáo tối nay."

Dưới sức ép kinh hồn của gã mãnh thú, Mai chỉ biết nhắm mắt, cay đắng nuốt xuống từng ngụm tinh túy nồng cháy của gã trai đang đứng sừng sững trước mặt. Cô hiểu rằng, kể từ đêm nay, mình đã hoàn toàn bị vấy bẩn và trở thành món đồ chơi không hơn không kém trong tay gã.

12.7. Dấu Ấn Khó Phai

Sau khi thỏa mãn cơn khát dục vọng, Hoàng chậm rãi nới lỏng vòng tay, để Mai đứng vững trên đôi chân vẫn còn run rẩy. Gã không mở cửa ngay mà đứng đó, đôi mắt ranh mãnh nhìn ngắm thành quả của mình: một cô giáo trẻ vốn đoan trang giờ đây tóc tai rũ rượi, đôi môi sưng đỏ và ánh mắt lạc thần. Gã khẽ vuốt ve lọn tóc ướt bết vào má cô, giọng nói thấp trầm nhưng đầy tính khẳng định:

— "Về phòng đi. Nhớ là từ nay, cơ thể này đã có thêm một người chủ rồi đấy."

Mai không đáp, cô chỉ biết cúi đầu, vội vàng chỉnh lại vạt áo ngủ mỏng manh. Khi chốt cửa phòng tắm vang lên tiếng cạch nhẹ nhàng, cô lén lút lẻn ra ngoài, bước chân vội vã nhưng đầy khó khăn về căn phòng ở tầng 3.

Nằm xuống bên cạnh Tâm – người chồng vẫn đang chìm trong giấc ngủ vô ưu – Mai thấy lòng mình trào dâng một nỗi niềm thắt nghẹt. Cô cố gắng giữ im lặng để không đánh thức chồng, nhưng cơ thể cô lại đang gào thét một sự thật khác. Dù đã cố tẩy rửa dưới làn nước, nhưng "con sò" vẫn không ngừng co thắt, run rẩy và mang theo cảm giác nóng rát đặc trưng của sự xâm lấn mạnh bạo. Vật vĩ đại của Hoàng dường như vẫn còn đang hiện hữu, nong rộng và lấp đầy mọi ngóc ngách bên trong, khiến mỗi nhịp thở của Mai đều mang theo dư chấn của cú lút cán tàn bạo lúc nãy.

Kinh khủng nhất là mùi vị tinh dịch nồng nặc, ngai ngái vẫn còn vương vấn nơi cổ họng. Mỗi lần nuốt khan, Mai lại như cảm nhận được luồng tinh nhuệ nóng hổi của gã trai lạ đang chảy trong huyết quản mình. Cô thấy nhục nhã, thấy tội lỗi ngập tràn khi nghĩ đến chồng, nhưng tận sâu trong tiềm thức, một sự thỏa mãn lạ lùng đang lan tỏa.

Cái cách Hoàng giày vò, cái sức mạnh trâu bò của gã đã mang đến cho cô một cảm giác "đủ" đến rùng mình – điều mà sự nhẹ nhàng của Tâm chưa bao giờ làm được. Trong cơn mệt mỏi rã rời, Mai ngủ thiếp đi nhưng tâm trí vẫn quanh quẩn bóng hình con mãnh thú mang tên Hoàng. Cô vừa sợ hãi, vừa hổ thẹn, nhưng lại nảy sinh một khao khát đầy tội lỗi: một phần trong cô bắt đầu thèm muốn được nếm lại cái cảm giác bị chiếm hữu điên cuồng ấy thêm một lần nữa.
 
anime sex
cliphot
X
Back
Top