Cuối con phố nhỏ ấy có một căn nhà mái ngói đã ngả màu theo năm tháng.
Người trong xóm gọi đó là "nhà của ông Phong".
Không ai còn nhớ căn nhà ấy được xây từ khi nào. Chỉ biết rằng từ ngày bà Thu Hà mất, ông Phong Vũ gần như sống khép kín. Mỗi sáng, đúng sáu giờ, ông lại xách bình tưới ra trước sân, chăm giàn hoa giấy màu hồng tím leo kín bức tường cũ. Bảy giờ, ông pha một ấm trà, mở chiếc radio cũ nghe bản tin sáng. Chiều đến, ông thường ngồi trên chiếc ghế gỗ dưới hiên nhà, chậm rãi gảy vài khúc guitar đã thuộc lòng từ mấy chục năm trước.
Người ta vẫn bảo:
– Già rồi, ông Phong chỉ còn biết làm bạn với cây cối.
Ông nghe thấy, chỉ cười.
Sáu mươi tám tuổi.
Một đời đi qua đủ những tháng ngày bận rộn, vất vả, vui buồn. Đến lúc tóc bạc gần hết, thứ còn lại quanh ông chỉ là căn nhà nhỏ, vài chậu hoa giấy, cây guitar cũ và những ký ức.
Ông không thấy buồn.
Ít nhất, ông vẫn nghĩ như vậy.
Chiều đầu tháng sáu.
Tiếng xe tải đỗ trước căn nhà đối diện phá vỡ sự yên tĩnh quen thuộc.
Ông Phong đang tỉa cành hoa giấy thì ngẩng lên.
Một cô gái trẻ bước xuống xe.
Chiếc váy màu be giản dị, mái tóc dài được buộc hờ sau gáy, gương mặt xinh đẹp nhưng thoáng nét mệt mỏi.
Cô vừa chỉ đạo công nhân khuân đồ vừa liên tục cảm ơn họ bằng nụ cười dịu dàng.
Ông Phong chỉ nhìn thoáng qua rồi lại cúi xuống với chậu cây.
Người trẻ chuyển đến rồi lại chuyển đi, chuyện thường thôi.
Nhưng khoảng mười phút sau, một giọng nói trong trẻo vang lên ngay bên hàng rào.
– Chú ơi!
Ông ngẩng đầu.
Cô gái ấy đang đứng đó, trên tay cầm một hộp bánh nhỏ.
– Dạ, cháu mới chuyển tới. Cháu tên Bảo Ngọc. Từ nay làm hàng xóm với chú, mong chú giúp đỡ.
Ông Phong hơi lúng túng.
Đã lâu lắm rồi, chẳng có ai chủ động bắt chuyện với ông. Bởi vì ông ta tưởng nói ‘chiếu cố’ giống như mấy cô gái Nhật.
– À… chào cô.
Bảo Ngọc cười.
– Cháu mua ít bánh làm quà ra mắt. Không biết chú có thích đồ ngọt không?
– Tôi già rồi, ăn gì cũng được.
– Vậy là thích rồi.
Ông bật cười.
– Cô nói chuyện vui nhỉ.
– Người ta bảo hàng xóm tốt quý hơn họ hàng xa mà.
Ông nhận hộp bánh, khẽ gật đầu.
– Cảm ơn cô.
– À mà… giàn hoa giấy này đẹp quá! Chú chăm hả?
Ánh mắt ông chợt sáng lên.
– Ừ.
– Đẹp thật. Cháu thích hoa giấy lắm, nhưng trồng cây dở lắm.
– Cây cũng như người thôi. Chăm bằng lòng mình thì nó sống.
Bảo Ngọc mỉm cười.
– Vậy sau này chú dạy cháu nhé.
– Nếu cô không chê ông già này lắm chuyện.
– Ai lại chê chứ.
Nói xong, cô cúi đầu chào rồi quay về nhà.
Ông Phong đứng đó thật lâu.
Không hiểu sao, tiếng cười của cô gái trẻ ấy làm khoảng sân vốn yên tĩnh nhiều năm nay bỗng trở nên khác lạ.
Tối hôm đó.
Ông ngồi trước bàn ăn.
Vẫn bát canh rau, đĩa cá kho và chén cơm như mọi ngày.
Nhưng bên cạnh là hộp bánh nhỏ của Bảo Ngọc.
Ông mở ra.
Bên trong là vài chiếc bánh đậu xanh và một tờ giấy nhỏ.
"Chúc chú Phong Vũ luôn nhiều sức khỏe. Mong được làm hàng xóm tốt của chú. – Bảo Ngọc."
Ông mỉm cười.
Nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt đã in dấu thời gian.
– Con bé này…
Ông lẩm bẩm một mình.
– Chu đáo thật.
Chiếc radio vẫn phát bản nhạc cũ.
Bên ngoài, cơn gió đêm tháng sáu khẽ lay những cánh hoa giấy.
Ông Phong Vũ không biết rằng, sự xuất hiện của người hàng xóm mới ấy sẽ khiến những ngày tháng tưởng như chỉ còn lặng lẽ của mình bắt đầu thay đổi.
Và ở căn nhà bên cạnh, Bảo Ngọc cũng không hề biết rằng người đàn ông tóc bạc với đôi mắt hiền từ ấy sẽ dần trở thành chốn bình yên mà cô đã tìm kiếm sau những giông bão của cuộc đời.
Đêm đầu tiên ở căn nhà mới, Bảo Ngọc gần như không ngủ được.
Những thùng giấy còn ngổn ngang giữa phòng khách, mùi sơn mới chưa kịp tan hết. Chiếc đồng hồ treo tường vừa điểm mười một giờ, cả con phố đã chìm vào yên tĩnh.
Bảo Ngọc đứng bên cửa sổ.
Trời tháng sáu oi nóng nhưng có gió nhẹ. Ánh đèn vàng từ hiên nhà bên cạnh hắt ra một khoảng sân phủ đầy hoa giấy.
Rồi cô nghe thấy tiếng đàn.
Nhẹ nhàng.
Chậm rãi.
Đó là một giai điệu cũ mà cô đã từng nghe ở đâu đó rất lâu rồi.
Bảo Ngọc lặng người.
Tiếng đàn không quá điêu luyện, đôi chỗ còn ngắt quãng, nhưng mang theo một thứ cảm xúc khó gọi tên.
Buồn.
Nhưng bình yên.
Giống như người nghệ sĩ không chơi cho ai nghe cả, mà chỉ chơi để trò chuyện với những ký ức của chính mình.
Cô khẽ mở cửa sổ lớn hơn.
Qua hàng rào hoa giấy, dưới ánh đèn vàng nhạt, ông Phong Vũ đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ.
Cây guitar đặt trên đùi.
Mái tóc bạc phơ.
Đôi mắt nhìn xa xăm.
Một mình.
Bảo Ngọc bất giác thấy lòng mình chùng xuống.
Có lẽ sự cô đơn của con người, dù ở tuổi nào, cũng giống nhau.
Sáng hôm sau.
Bảo Ngọc đang loay hoay trước cổng với chiếc xe hơi mãi không nổ máy.
– Chết rồi…
Cô nhăn mặt.
– Hôm nay còn phải gặp khách nữa.
Đúng lúc ấy, giọng nói trầm ấm vang lên phía sau.
– Xe hết bình à?
Bảo Ngọc quay lại.
Ông Phong Vũ mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị, tay cầm bình tưới cây.
– Chú biết sửa xe hả?
– Ngày xưa chú làm kỹ sư xây dựng. Mấy thứ máy móc này cũng biết chút ít.
– Chú cứu cháu với.
Ông cười.
– Để tôi xem.
Chỉ mười phút sau, chiếc xe đã nổ máy trở lại.
– Trời ơi! Chú giỏi quá!
– Có gì đâu.
– Chú nhận cháu làm học trò được không?
Ông bật cười.
– Học trò gì?
– Học trồng cây, học sửa xe, học nấu ăn luôn. Còn… học thêm kia nữa. Hi hi
– Tham thế?
– Biết đâu sau này cháu còn phải học đàn guitar nữa.
Bàn tay ông đang lau dầu mỡ bỗng khựng lại.
– Cô nghe thấy à?
– Dạ?
– Tối qua.
Bảo Ngọc mỉm cười.
– Dạ, tiếng đàn hay lắm.
– Lâu rồi không ai khen tôi chơi đàn.
– Cháu nói thật mà.
Ông im lặng vài giây.
Ánh mắt bỗng dịu đi.
– Đó là bài mà vợ tôi thích nhất.
Bảo Ngọc hơi sững lại.
– Cháu xin lỗi…
– Không sao.
Ông cười hiền.
– Bà ấy mất lâu rồi.
– Chú nhớ cô lắm phải không?
Ông nhìn lên giàn hoa giấy.
– Có những người dù đã đi xa, vẫn sống trong lòng mình.
Bảo Ngọc không hỏi thêm.
Trong ánh mắt của người đàn ông tóc bạc ấy, cô nhìn thấy một nỗi nhớ kéo dài qua năm tháng.
Buổi chiều.
Bảo Ngọc trở về với túi đồ ăn đầy tay.
Đi ngang qua hàng rào, cô thấy ông Phong đang loay hoay thay bóng đèn ngoài sân.
– Chú để cháu giúp!
– Không cần đâu.
– Nguy hiểm lắm.
– Tôi già thôi chứ chưa yếu.
– Nhưng cháu lo.
Ông bật cười.
– Cô bé này…
– Cháu nói thật.
Bảo Ngọc nhanh nhẹn giữ thang.
– Chú leo từ từ thôi.
– Được rồi.
Vừa thay xong bóng đèn, ông bước xuống thì bất ngờ trượt chân.
– Chú!
Bảo Ngọc hốt hoảng.
May mà cô đỡ kịp.
Hai người đứng rất gần nhau.
Ông Phong Vũ khựng lại.
Đã rất lâu rồi, ông mới cảm nhận được hơi ấm của một người khác gần mình đến thế.
– Chú có sao không?
– Không sao.
– Chú làm cháu hết hồn.
– Già rồi, chân cẳng không còn như trước.
– Sau này việc gì cao quá thì gọi cháu.
– Cô bận mà.
– Hàng xóm với nhau, khách sáo làm gì.
Ông nhìn cô gái trẻ trước mặt.
Đôi mắt trong veo ấy không hề có sự thương hại.
Chỉ là sự quan tâm rất tự nhiên.
Ông chợt nhớ đến câu nói của bà Thu Hà năm xưa:
"Ông lúc nào cũng nghĩ mình làm phiền người khác. Nhưng đôi khi, được quan tâm cũng là một niềm hạnh phúc."
Đêm ấy.
Tiếng guitar lại vang lên.
Nhưng khác với mọi hôm.
Khi ông Phong vừa dạo xong khúc nhạc quen thuộc, từ phía bên kia hàng rào vang lên tiếng vỗ tay.
– Hay quá!
Ông giật mình.
Bảo Ngọc đang đứng trên ban công nhà mình.
– Chưa ngủ sao?
– Cháu đang làm bản thiết kế.
– Làm khuya vậy?
– Dạ.
– Mau ngủ sớm đi.
– Chú đàn tiếp đi.
– Muộn rồi.
– Một bài nữa thôi.
– Cô khó tính thật.
– Cháu mời chú cà phê sáng mai.
Ông bật cười.
– Được.
– Thỏa thuận nhé!
– Được rồi.
Và lần đầu tiên sau mười năm góa bụa, ông Phong Vũ ngồi dưới giàn hoa giấy, mỉm cười khi chơi đàn.
Không phải vì ký ức.
Mà bởi vì ở phía bên kia hàng rào, có một cô gái đang lặng lẽ lắng nghe.
Mùa hè năm ấy…
Có những điều rất nhỏ bé.
Nhưng đủ khiến trái tim tưởng đã quen với cô đơn, khẽ rung động thêm một lần nữa.