Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Mộng Đế Vương

Thành viên thông thái
Tham gia
2/12/24
Bài viết
115
Cảm xúc
826
Điểm
93
Nơi ở
Hải Ngoại
Tín dụng
0.6
Giới tính
Nam
Mùa Hoa Giấy Nở Muộn


Chương 1: Người chuyển đến cuối con phố


Cuối con phố nhỏ ấy có một căn nhà mái ngói đã ngả màu theo năm tháng.

Người trong xóm gọi đó là "nhà của ông Phong".

Không ai còn nhớ căn nhà ấy được xây từ khi nào. Chỉ biết rằng từ ngày bà Thu Hà mất, ông Phong Vũ gần như sống khép kín. Mỗi sáng, đúng sáu giờ, ông lại xách bình tưới ra trước sân, chăm giàn hoa giấy màu hồng tím leo kín bức tường cũ. Bảy giờ, ông pha một ấm trà, mở chiếc radio cũ nghe bản tin sáng. Chiều đến, ông thường ngồi trên chiếc ghế gỗ dưới hiên nhà, chậm rãi gảy vài khúc guitar đã thuộc lòng từ mấy chục năm trước.

Người ta vẫn bảo:

– Già rồi, ông Phong chỉ còn biết làm bạn với cây cối.

Ông nghe thấy, chỉ cười.

Sáu mươi tám tuổi.

Một đời đi qua đủ những tháng ngày bận rộn, vất vả, vui buồn. Đến lúc tóc bạc gần hết, thứ còn lại quanh ông chỉ là căn nhà nhỏ, vài chậu hoa giấy, cây guitar cũ và những ký ức.

Ông không thấy buồn.

Ít nhất, ông vẫn nghĩ như vậy.

Chiều đầu tháng sáu.

Tiếng xe tải đỗ trước căn nhà đối diện phá vỡ sự yên tĩnh quen thuộc.

Ông Phong đang tỉa cành hoa giấy thì ngẩng lên.

Một cô gái trẻ bước xuống xe.

Chiếc váy màu be giản dị, mái tóc dài được buộc hờ sau gáy, gương mặt xinh đẹp nhưng thoáng nét mệt mỏi.

Cô vừa chỉ đạo công nhân khuân đồ vừa liên tục cảm ơn họ bằng nụ cười dịu dàng.

Ông Phong chỉ nhìn thoáng qua rồi lại cúi xuống với chậu cây.

Người trẻ chuyển đến rồi lại chuyển đi, chuyện thường thôi.

Nhưng khoảng mười phút sau, một giọng nói trong trẻo vang lên ngay bên hàng rào.

– Chú ơi!

Ông ngẩng đầu.

Cô gái ấy đang đứng đó, trên tay cầm một hộp bánh nhỏ.

– Dạ, cháu mới chuyển tới. Cháu tên Bảo Ngọc. Từ nay làm hàng xóm với chú, mong chú giúp đỡ.

Ông Phong hơi lúng túng.

Đã lâu lắm rồi, chẳng có ai chủ động bắt chuyện với ông. Bởi vì ông ta tưởng nói ‘chiếu cố’ giống như mấy cô gái Nhật.

– À… chào cô.

Bảo Ngọc cười.

– Cháu mua ít bánh làm quà ra mắt. Không biết chú có thích đồ ngọt không?

– Tôi già rồi, ăn gì cũng được.

– Vậy là thích rồi.

Ông bật cười.

– Cô nói chuyện vui nhỉ.

– Người ta bảo hàng xóm tốt quý hơn họ hàng xa mà.

Ông nhận hộp bánh, khẽ gật đầu.

– Cảm ơn cô.

– À mà… giàn hoa giấy này đẹp quá! Chú chăm hả?

Ánh mắt ông chợt sáng lên.

– Ừ.

– Đẹp thật. Cháu thích hoa giấy lắm, nhưng trồng cây dở lắm.

– Cây cũng như người thôi. Chăm bằng lòng mình thì nó sống.

Bảo Ngọc mỉm cười.

– Vậy sau này chú dạy cháu nhé.

– Nếu cô không chê ông già này lắm chuyện.

– Ai lại chê chứ.

Nói xong, cô cúi đầu chào rồi quay về nhà.

Ông Phong đứng đó thật lâu.

Không hiểu sao, tiếng cười của cô gái trẻ ấy làm khoảng sân vốn yên tĩnh nhiều năm nay bỗng trở nên khác lạ.

Tối hôm đó.

Ông ngồi trước bàn ăn.

Vẫn bát canh rau, đĩa cá kho và chén cơm như mọi ngày.

Nhưng bên cạnh là hộp bánh nhỏ của Bảo Ngọc.

Ông mở ra.

Bên trong là vài chiếc bánh đậu xanh và một tờ giấy nhỏ.

"Chúc chú Phong Vũ luôn nhiều sức khỏe. Mong được làm hàng xóm tốt của chú. – Bảo Ngọc."

Ông mỉm cười.

Nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt đã in dấu thời gian.

– Con bé này…

Ông lẩm bẩm một mình.

– Chu đáo thật.

Chiếc radio vẫn phát bản nhạc cũ.

Bên ngoài, cơn gió đêm tháng sáu khẽ lay những cánh hoa giấy.

Ông Phong Vũ không biết rằng, sự xuất hiện của người hàng xóm mới ấy sẽ khiến những ngày tháng tưởng như chỉ còn lặng lẽ của mình bắt đầu thay đổi.

Và ở căn nhà bên cạnh, Bảo Ngọc cũng không hề biết rằng người đàn ông tóc bạc với đôi mắt hiền từ ấy sẽ dần trở thành chốn bình yên mà cô đã tìm kiếm sau những giông bão của cuộc đời.

Mùa hoa giấy năm ấy…

… vừa mới bắt đầu. 🌸
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm


Chương 2: Tiếng đàn guitar trong đêm

Đêm đầu tiên ở căn nhà mới, Bảo Ngọc gần như không ngủ được.

Những thùng giấy còn ngổn ngang giữa phòng khách, mùi sơn mới chưa kịp tan hết. Chiếc đồng hồ treo tường vừa điểm mười một giờ, cả con phố đã chìm vào yên tĩnh.

Bảo Ngọc đứng bên cửa sổ.

Trời tháng sáu oi nóng nhưng có gió nhẹ. Ánh đèn vàng từ hiên nhà bên cạnh hắt ra một khoảng sân phủ đầy hoa giấy.

Rồi cô nghe thấy tiếng đàn.

Nhẹ nhàng.

Chậm rãi.

Đó là một giai điệu cũ mà cô đã từng nghe ở đâu đó rất lâu rồi.

Bảo Ngọc lặng người.

Tiếng đàn không quá điêu luyện, đôi chỗ còn ngắt quãng, nhưng mang theo một thứ cảm xúc khó gọi tên.

Buồn.

Nhưng bình yên.

Giống như người nghệ sĩ không chơi cho ai nghe cả, mà chỉ chơi để trò chuyện với những ký ức của chính mình.

Cô khẽ mở cửa sổ lớn hơn.

Qua hàng rào hoa giấy, dưới ánh đèn vàng nhạt, ông Phong Vũ đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ.

Cây guitar đặt trên đùi.

Mái tóc bạc phơ.

Đôi mắt nhìn xa xăm.

Một mình.

Bảo Ngọc bất giác thấy lòng mình chùng xuống.

Có lẽ sự cô đơn của con người, dù ở tuổi nào, cũng giống nhau.

Sáng hôm sau.

Bảo Ngọc đang loay hoay trước cổng với chiếc xe hơi mãi không nổ máy.

– Chết rồi…

Cô nhăn mặt.

– Hôm nay còn phải gặp khách nữa.

Đúng lúc ấy, giọng nói trầm ấm vang lên phía sau.

– Xe hết bình à?

Bảo Ngọc quay lại.

Ông Phong Vũ mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị, tay cầm bình tưới cây.

– Chú biết sửa xe hả?

– Ngày xưa chú làm kỹ sư xây dựng. Mấy thứ máy móc này cũng biết chút ít.

– Chú cứu cháu với.

Ông cười.

– Để tôi xem.

Chỉ mười phút sau, chiếc xe đã nổ máy trở lại.

– Trời ơi! Chú giỏi quá!

– Có gì đâu.

– Chú nhận cháu làm học trò được không?

Ông bật cười.

– Học trò gì?

– Học trồng cây, học sửa xe, học nấu ăn luôn. Còn… học thêm kia nữa. Hi hi

– Tham thế?

– Biết đâu sau này cháu còn phải học đàn guitar nữa.

Bàn tay ông đang lau dầu mỡ bỗng khựng lại.

– Cô nghe thấy à?

– Dạ?

– Tối qua.

Bảo Ngọc mỉm cười.

– Dạ, tiếng đàn hay lắm.

– Lâu rồi không ai khen tôi chơi đàn.

– Cháu nói thật mà.

Ông im lặng vài giây.

Ánh mắt bỗng dịu đi.

– Đó là bài mà vợ tôi thích nhất.

Bảo Ngọc hơi sững lại.

– Cháu xin lỗi…

– Không sao.

Ông cười hiền.

– Bà ấy mất lâu rồi.

– Chú nhớ cô lắm phải không?

Ông nhìn lên giàn hoa giấy.

– Có những người dù đã đi xa, vẫn sống trong lòng mình.

Bảo Ngọc không hỏi thêm.

Trong ánh mắt của người đàn ông tóc bạc ấy, cô nhìn thấy một nỗi nhớ kéo dài qua năm tháng.

Buổi chiều.

Bảo Ngọc trở về với túi đồ ăn đầy tay.

Đi ngang qua hàng rào, cô thấy ông Phong đang loay hoay thay bóng đèn ngoài sân.

– Chú để cháu giúp!

– Không cần đâu.

– Nguy hiểm lắm.

– Tôi già thôi chứ chưa yếu.

– Nhưng cháu lo.

Ông bật cười.

– Cô bé này…

– Cháu nói thật.

Bảo Ngọc nhanh nhẹn giữ thang.

– Chú leo từ từ thôi.

– Được rồi.

Vừa thay xong bóng đèn, ông bước xuống thì bất ngờ trượt chân.

– Chú!

Bảo Ngọc hốt hoảng.

May mà cô đỡ kịp.

Hai người đứng rất gần nhau.

Ông Phong Vũ khựng lại.

Đã rất lâu rồi, ông mới cảm nhận được hơi ấm của một người khác gần mình đến thế.

– Chú có sao không?

– Không sao.

– Chú làm cháu hết hồn.

– Già rồi, chân cẳng không còn như trước.

– Sau này việc gì cao quá thì gọi cháu.

– Cô bận mà.

– Hàng xóm với nhau, khách sáo làm gì.

Ông nhìn cô gái trẻ trước mặt.

Đôi mắt trong veo ấy không hề có sự thương hại.

Chỉ là sự quan tâm rất tự nhiên.

Ông chợt nhớ đến câu nói của bà Thu Hà năm xưa:

"Ông lúc nào cũng nghĩ mình làm phiền người khác. Nhưng đôi khi, được quan tâm cũng là một niềm hạnh phúc."

Đêm ấy.

Tiếng guitar lại vang lên.

Nhưng khác với mọi hôm.

Khi ông Phong vừa dạo xong khúc nhạc quen thuộc, từ phía bên kia hàng rào vang lên tiếng vỗ tay.

– Hay quá!

Ông giật mình.

Bảo Ngọc đang đứng trên ban công nhà mình.

– Chưa ngủ sao?

– Cháu đang làm bản thiết kế.

– Làm khuya vậy?

– Dạ.

– Mau ngủ sớm đi.

– Chú đàn tiếp đi.

– Muộn rồi.

– Một bài nữa thôi.

– Cô khó tính thật.

– Cháu mời chú cà phê sáng mai.

Ông bật cười.

– Được.

– Thỏa thuận nhé!

– Được rồi.

Và lần đầu tiên sau mười năm góa bụa, ông Phong Vũ ngồi dưới giàn hoa giấy, mỉm cười khi chơi đàn.

Không phải vì ký ức.

Mà bởi vì ở phía bên kia hàng rào, có một cô gái đang lặng lẽ lắng nghe.

Mùa hè năm ấy…

Có những điều rất nhỏ bé.

Nhưng đủ khiến trái tim tưởng đã quen với cô đơn, khẽ rung động thêm một lần nữa.
 
Chương 3: Chậu hoa giấy trước cổng

Sáu giờ sáng.

Như mọi ngày, ông Phong Vũ thức dậy khi ánh nắng đầu tiên vừa len qua những tán cây cuối phố.

Tiếng chim sẻ ríu rít trên mái ngói, mùi trà nóng thoảng trong không khí, còn giàn hoa giấy trước sân vẫn rực rỡ dưới làn gió sớm.

Ông vừa cầm bình tưới nước vừa bất giác ngước nhìn sang căn nhà bên cạnh.

Ban công tầng hai vẫn đóng kín.

Ông mỉm cười.

– Con bé này chắc còn ngủ.

Nói rồi, ông tự bật cười vì chính mình.

Mới quen có hai ngày, vậy mà ông lại vô thức để ý đến nhịp sinh hoạt của người hàng xóm mới.

Bảy giờ hơn.

Tiếng chuông cổng vang lên.

Ông Phong bước ra.

Bảo Ngọc đứng đó, tóc còn hơi rối, mắt ngái ngủ, trên tay cầm hai ly cà phê.

– Chào buổi sáng, chú Phong!

– Hôm qua ai bảo mời cà phê?

– Cháu chứ ai.

– Vậy mà giờ này mới dậy?

– Tại tối qua làm việc tới hai giờ sáng.

– Người trẻ bây giờ thức đêm giỏi thật.

– Nhưng pha cà phê dở lắm. Chú uống thử rồi đừng chê nha.

Ông nhận lấy ly cà phê.

Nhấp một ngụm.

Rồi khẽ nhăn mặt.

Bảo Ngọc hồi hộp.

– Sao ạ?

– Đắng.

– Chết rồi!

– Nhưng được cái thơm.

Cô bật cười.

– Chú hù cháu nha! Bởi cà phê vốn đắng mà! Hi hi

– Cô pha bằng gì vậy?

– Máy pha.

– Uống cà phê phải pha phin mới ngon.

– Cháu không biết.

– Vậy sáng mai qua đây.

– Làm gì?

– Học.

– Học pha cà phê luôn hả?

– Cô định học hết mọi thứ mà.

– Được nha!

Buổi trưa.

Ông Phong đang sửa lại chiếc ghế gỗ ngoài hiên thì nghe tiếng gọi.

– Chú Phong!

Bảo Ngọc chạy sang.

– Cứu cháu!

– Chuyện gì nữa?

– Cây cảnh của cháu sắp chết rồi!

Ông theo cô sang nhà.

Trên ban công đặt ba chậu cây nhỏ.

Cả ba đều héo rũ.

Ông nhìn một hồi rồi bật cười.

– Cô tưới ngày mấy lần?

– Sáng một lần, trưa một lần, tối một lần.

– Nhiều vậy?

– Cháu sợ nó khát.

– Cây cũng như người thôi, cho uống nhiều quá cũng "bội thực".

– Vậy hả?

– Đưa đây.

Ông nhẹ nhàng thay đất, cắt bỏ lá úa.

Bảo Ngọc ngồi xổm bên cạnh, chăm chú nhìn.

– Chú làm khéo ghê.

– Chăm cây phải kiên nhẫn.

– Giống chăm người không?

Ông cười.

– Có lẽ vậy.

– Hồi nhỏ cháu từng trồng một cây hoa giấy.

– Rồi sao?

– Nó chết.

– Vì sao?

– Tại cháu quên tưới.

– Buồn nhỉ.

– Lúc đó cháu khóc cả ngày.

– Chỉ vì một cái cây?

– Mẹ cháu bảo, nếu mình yêu quý thứ gì đó thì đừng tiếc nước mắt dành cho nó.

Ông lặng người.

Câu nói ấy khiến ông nhớ đến bà Thu Hà.

Ngày xưa, mỗi lần một cành hoa gãy, bà cũng buồn như mất một người bạn.

Chiều hôm ấy.

Ông Phong lấy từ góc sân ra một chậu hoa giấy nhỏ.

Cây chỉ cao hơn nửa mét nhưng đã có vài chùm hoa màu hồng nhạt.

Ông đứng trước cổng nhà Bảo Ngọc.

– Bảo Ngọc.

– Dạ?

– Tặng cô.

Đôi mắt cô mở to.

– Tặng cháu?

– Ừ.

– Đẹp quá!

– Giống của giàn hoa bên nhà tôi.

– Cháu thích lắm.

– Nhưng đừng tưới ba lần một ngày.

Bảo Ngọc phá lên cười.

– Cháu nhớ rồi.

– Mỗi sáng một ít nước. Nắng vừa phải.

– Dạ.

– Có chuyện gì thì hỏi tôi.

– Cảm ơn chú.

Cô vuốt nhẹ những cánh hoa mỏng manh.

– Từ hôm nay cháu sẽ chăm nó thật tốt.

– Hy vọng nó sống nổi với cô.

– Chú coi thường học trò của mình quá.

– Để xem.

– Nếu nó nở đẹp thì sao?

– Tôi mời cô ăn cơm.

– Chốt nha!

– Chốt.

Hai người cùng cười.

Nụ cười giản dị dưới ánh hoàng hôn cuối ngày.

Tối đến.

Bảo Ngọc đứng trên ban công nhìn xuống chậu hoa giấy mới được đặt ngay trước cửa.

Gió đêm thổi nhẹ.

Những cánh hoa rung rinh như đang mỉm cười.

Bất giác, cô thấy lòng mình dịu lại.

Sau cuộc hôn nhân tan vỡ, cô từng nghĩ sẽ không bao giờ tìm được cảm giác bình yên nữa.

Nhưng nơi con phố nhỏ này, bên cạnh một người đàn ông tóc bạc và giàn hoa giấy nở rực ấy, trái tim cô dường như đã thôi đau đớn.

Cùng lúc đó, ở phía bên kia hàng rào, ông Phong Vũ ngồi trước hiên nhà, cây guitar đặt bên cạnh.

Ông nhìn sang căn nhà có ánh đèn vẫn còn sáng.

Khóe môi khẽ cong lên.

– Con bé này…

Ông lẩm bẩm.

– Chắc lại thức khuya.

Rồi ông ngẩng lên bầu trời đầy sao.

Mười năm qua, đây là lần đầu tiên ông thấy con phố nhỏ này không còn quá yên tĩnh.

Và ông không hề biết rằng...

Một chậu hoa giấy nhỏ trước cổng nhà Bảo Ngọc sẽ là khởi đầu cho những thay đổi mà cả hai chưa từng nghĩ tới.
 
Văn phong nhẹ nhàng mà lôi cuốn quá pro, tiếp tục phát huy nhe, hóng chương tiếp theo
 
cảnh báo javhd

Truyện Sex Mới

anime sex
cliphot
Back
Top