tiếp cuối tuần mng nhé:
PHẦN 3
=====3.1
Hoàng đứng sừng sững dưới sàn nhà, ngay phía sau bờ mông đang nhô cao của Trâm. Đôi chân hộ pháp của gã choán hết khoảng không gian chật hẹp, khóa chặt lấy hai bắp chân thon dài của Trâm đang buông thõng xuống từ mép phản gỗ. Ánh đèn bão hắt từ phía sau, biến bóng gã thành một khối đen đặc quánh trùm lên toàn bộ tấm thân trắng ngần của người đàn bà đang run rẩy. Gã dừng lại một nhịp, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu đầy thú tính dán chặt vào nơi giao thoa nhầy nhụa giữa hạ bộ gân guốc của mình và vùng tam giác mật đang đỏ mọng lên vì sung huyết của Trâm.
Gã không vội vã, mà thong thả dùng đôi bàn tay hộ pháp, chai sạn vỗ mạnh một phát "Chát!" nảy lửa vào bờ mông trắng muốt đang rung rinh vì đau đớn. Gã bóp nghiến khối thịt mềm mại ấy đến lún cả ngón tay vào, rồi lại vươn tay lên phía trước, nắm chặt lấy hai bầu ngực đồ sộ của Trâm, nhào nặn điên cuồng như muốn vắt kiệt tất cả sự tinh túy của một người đàn bà thành thị ngay trước mặt chồng nàng.
“Chà... rừng già đêm nay đãi tao một con mái ngon quá mức tưởng tượng,”
Hoàng gầm gừ trong cổ họng, giọng đặc sệt hơi men và mùi thuốc lá lá rừng khét lẹt.
“Làn da này, cái lồn múp míp này... phải thụt cho thật đã, xả sạch cái đống tinh tích tụ cả tháng nay mới bõ công!”
Bản năng thú săn trong Hoàng bắt đầu chuyển động, nhưng gã không vội vã "bạo nắc" ngay lập tức. Gã bắt đầu bằng những cú nhấp chậm rãi, từ tốn để nhấm nháp sự khít khao của con mồi. Mỗi lần gã đẩy hông, con cặc gân guốc lại từ từ lút sâu vào trong âm đạo đang co thắt điên cuồng của Trâm. Tiếng thịt da cọ xát "nhóp... nhép..." vang lên đều đặn, kích thích vào thính giác của Nam đang bị xích cổ gần đó.
Dần dần, nhịp độ bắt đầu tăng lên theo hơi thở dồn dập của gã hộ pháp. Từ những cú nhấp nhẹ nhàng, Hoàng bắt đầu đóng cọc mạnh hơn, sâu hơn. Gã bám chặt lấy eo Trâm, dùng sức nặng của cơ bắp vạm vỡ để thúc mạnh. Tốc độ cứ thế tăng dần, từ thong thả sang gấp gáp, rồi chuyển hẳn sang bạo liệt. Cách làm tình của Hoàng không có chút gì gọi là kỹ thuật hay sự nâng niu như Nam. Nam thường dìu dắt vợ bằng những quy tắc “9 cạn 1 sâu” đầy tri thức và nhẹ nhàng, sợ làm nàng đau. Còn Hoàng, gã nện Trâm bằng bản năng của một con thú đầu đàn đang thực hiện nghi thức chiếm đoạt.
"Bạch... bạch... bạch..."
Tiếng mu thịt của Hoàng đập bôm bốp vào mông Trâm vang lên khô khốc. Mỗi cú thúc của gã đều là những cú đóng cọc ngập lút cán, không khoan nhượng. 19cm dương vật vĩ đại với đầu khấc nở to xuyên phá qua mọi tầng thớ thịt, đâm thẳng vào cổ tử cung Trâm, nong rộng âm đạo nàng ra cả về chiều dài lẫn chiều rộng.
Cứ sau vài cú nắc sầm sập làm tấm phản gỗ rung lên bần bật, Hoàng lại đột ngột rút cặc ra đến tận mép lồn, để Trâm vừa kịp hớp một hơi thở hỗn hển thì gã lại gồng mình, ấn mạnh một cú lút cán bạo liệt. Cú thúc ấy ép chặt cửa mình của Trâm vào mu thịt đầy lông lá của gã, dồn ép tử cung nàng đến mức cực hạn. Chưa dừng lại, gã còn nghiến răng, xoay ngoáy con cặc khổng lồ ngay bên trong cơ thể nàng, làm Trâm há hốc mồm, đôi mắt trợn ngược trắng dã, hơi thở đứt quãng chỉ còn là những tiếng rên rỉ vô thức.
Dương vật vĩ đại của Hoàng như một thanh gỗ nung nóng đang cày xới mọi dây thần kinh khoái cảm của Trâm, khiến nàng ngắc ngư, đầu óc bấn loạn giữa đau đớn và hưng phấn cực độ. Ban đầu, Trâm còn cố cắn chặt răng vì nhục nhã khi biết Nam đang nhìn chằm chằm. Nhưng sức mạnh vật lý quá tải đã đánh sập mọi rào cản lý trí. Nàng bắt đầu thở hổn hển, những tiếng rên rỉ xen lẫn lời van xin yếu ớt vang lên lạc lõng:
“Ư... á... đau... làm ơn... dừng lại... chết em mất... hức... mạnh quá... anh ơi...”
Mặc kệ lời van vỉ, Hoàng bước vào giai đoạn "phi nước đại", vùi hoa dập liễu con vợ xinh đẹp của gã trí thức. Mỗi cú đóng cọc là một lần gã dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể hộ pháp vào, làm con thú tính trong gã càng thêm hăng máu. Trâm đã chạm đến ngưỡng chịu đựng cuối cùng. Các cơ âm đạo co thắt kịch liệt, nàng giật giật liên hồi, đôi chân dài trắng muốt quắp chặt lấy hông Hoàng khi đạt đến đỉnh điểm của khoái lạc nhục nhã.
Nhưng Hoàng chưa dừng lại. Thấy con cái đã lên đỉnh mà mình vẫn còn tràn trề sinh lực, bản năng chiếm hữu đắc thắng trỗi dậy mãnh liệt. Gã nắc càng hăng hơn, mỗi cú thúc càng sâu và bạo lực hơn trước. Trâm không còn kìm nén được nữa, nàng rên rỉ càng lúc càng to, cơ thể dập dìu theo nhịp đóng cọc của gã hộ pháp, hết lần này đến lần khác bị đẩy lên đỉnh cao trào trong trạng thái ngất ngư.
Cuối cùng, Hoàng gầm lên một tiếng như thú dữ vang động cả ngôi nhà cấp 4. Gã vỗ mạnh vào mông Trâm một phát "Chát" nảy lửa rồi bấu chặt lấy khối thịt trắng muốt đã ửng đỏ vì bầm dập. Hoàng gồng cứng toàn thân, dồn tất cả tinh túy tích tụ bấy lâu, bắn ra hàng chục luồng tinh khí nóng hổi như vòi rồng trực diện vào cổ tử cung Trâm.
“Aaaaaaa!”
Trâm rú lên một tiếng tru dài vỡ vụn, người nàng cong vút lên như một cây cung bị kéo căng, các cơ bắp gồng cứng rồi rung giật liên hồi. Nàng đạt cực khoái liên tiếp trong sự công phá của thác lũ tinh khí đặc quánh đang tràn ngập bụng dưới.
"Phụt... phụt... phụt..."
Khi Hoàng trút hết những giọt tinh cuối cùng và từ từ rút ra, Trâm hoàn toàn kiệt sức, nàng gục xuống phản gỗ, hơi thở rời rạc. Giữa hai chân nàng vẫn còn nhễ nhại hỗn hợp dâm thủy và tinh dịch trắng đục trào ra nhoe nhoét, chảy dọc theo đùi xuống mặt gỗ. Nàng nằm đó, đôi mắt đờ đẫn vô hồn, hoàn toàn bị khuất phục dưới bản năng nguyên thủy của rừng già ngay trước sự chứng kiến bất lực của chồng mình.
=====3.2
Hoàng đứng sừng sững dưới sàn nhà, đôi chân hộ pháp choán hết toàn bộ khoảng không gian chật hẹp phía sau phản gỗ, tạo nên một sự áp chế tuyệt đối. Gã đứng ngay chính diện bờ mông trắng muốt đang nhô cao, run rẩy bần bật của Trâm – một khung cảnh vừa thanh khiết vừa dâm dật đến nghẹt thở. Đôi chân vạm vỡ, thô ráp của gã khóa chặt lấy hai bắp chân thon dài của nàng đang buông thõng xuống mép phản, biến tư thế của Trâm thành một sự phơi bày nhục dục không thể kháng cự, tựa như một vật hiến tế đã sẵn sàng trên bàn tiệc. Ánh đèn bão leo lét hắt ngược từ phía sau, tạc bóng gã thành một khối đen đặc quánh, khổng lồ, trùm kín lấy toàn bộ tấm thân nuột nà của người đàn bà đang co rúm vì sợ hãi.
Gã dừng lại một nhịp, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu dán chặt vào nơi giao thoa nhầy nhụa giữa hạ bộ gân guốc của mình và vùng tam giác mật đang đỏ mọng lên vì sung huyết của Trâm. Một khoảnh khắc tĩnh lặng đầy chết chóc, chỉ còn tiếng thở dốc nồng nặc mùi rượu rừng của gã và tiếng nấc nghẹn ngào của Trâm.
Gã không vội vã chiếm đoạt ngay, mà thong thả dùng bàn tay hộ pháp chai sạn vỗ mạnh một phát "Chát!" nảy lửa vào bờ mông trắng muốt. Cú đánh mạnh đến mức để lại dấu bàn tay đỏ ửng trên làn da trắng sứ, khiến Trâm giật bắn người, tiếng "A..." thảng thốt bị nghẹn lại nơi cổ họng. Gã bóp nghiến khối thịt mềm mại ấy đến lún cả ngón tay vào, hưởng thụ sự đàn hồi của một cơ thể đàn bà chưa từng chịu sương gió. Rồi, gã vươn đôi tay dài vạm vỡ lên phía trước, nắm lấy hai bầu ngực đồ sộ của Trâm, nhào nặn điên cuồng như muốn vắt kiệt tất cả sự tinh túy của một người đàn bà thành thị ngay trước mặt người chồng đang bị xích cổ của nàng.
“Chà... rừng già đêm nay đãi anh một con mái ngon quá mức tưởng tượng,” Hoàng gầm gừ trong cổ họng, giọng khàn đục đặc sệt hơi men và mùi thuốc lá khét lẹt. “Làn da này, cái lồn múp míp này... phải thụt cho thật đã, xả sạch cái đống tinh tích tụ cả tháng nay mới bõ công!”
Trâm nghe thấy những lời nhục dục ấy mà lòng đau thắt lại. Trong đầu nàng lúc này là một sự hỗn loạn tột cùng. Nàng cảm thấy nhục nhã khi bị xem như một món hàng, một con thú để gã thợ rừng thỏa mãn, nhưng đồng thời, một phần bản năng tối tăm trong nàng lại đang trỗi dậy trước sự thô bạo đầy nam tính của Hoàng. Nàng muốn hét lên kêu cứu, muốn Nam lao vào giải thoát, nhưng nhìn thấy chồng mình bất lực, Trâm chỉ biết vùi mặt vào cánh tay, bật ra những tiếng khóc "hức... hức..." nghẹn ngào, nước mắt thấm đẫm mặt phản gỗ.
Bản năng thú săn bắt đầu chuyển động. Hoàng bắt đầu bằng những cú nhấp chậm rãi, từ tốn như muốn nhấm nháp từng thớ thịt khít khao của con mồi. Mỗi lần gã đẩy hông, con dương vật khổng lồ, gân guốc lại từ từ lút sâu vào trong âm đạo đang co thắt điên cuồng vì sợ hãi của Trâm. Tiếng thịt da cọ xát "nhóp... nhép..." vang lên đều đặn, kích thích đến rợn người giữa không gian tĩnh mịch của đêm rừng.
Trâm rên lên "ư... ưm...", những âm thanh không thành lời cứ thế thoát ra. Nàng cảm nhận rõ mồn một sự hiện diện vĩ đại của Hoàng đang nong rộng cơ thể mình, một cảm giác căng tức, đau đớn nhưng lại đi kèm với một luồng điện xẹt qua cột sống. Sự khít khao của nàng dường như càng làm gã hộ pháp phát điên. Hoàng bắt đầu xuýt xoa, những tiếng gằn sướng khoái phát ra từ lồng ngực vạm vỡ:
“Hự... khít quá... lồn gái thành phố có khác, mút chặt như muốn bóp nát cặc anh... Sướng... sướng quá em ơi...”
Gã vừa dứt lời, bàn tay lại tì mạnh vào eo Trâm, ấn xuống để con cặc găm sâu hơn nữa. Trâm lúc này không chỉ khóc, nàng bắt đầu phát ra những tiếng rên "ưu ử" dâm dật vô thức như một con thú nhỏ bị thuần hóa. Nàng cảm thấy kinh tởm chính mình khi nhận ra vùng kín đang bắt đầu tiết ra những dòng dâm thủy nóng hổi để chào đón sự xâm lấn bạo liệt này. Nỗi sợ hãi ban đầu dần bị thay thế bởi một sự choáng ngợp về thể xác, khi mà sự nâng niu nhẹ nhàng của Nam trước đây hoàn toàn bị đè bẹp bởi sự chiếm đoạt đầy dã tính của Hoàng.
Hoàng cúi thấp người, vục mặt vào gáy Trâm, hít hà mùi hương của một người đàn bà đang độ xuân sắc. Gã cảm nhận được sự run rẩy của nàng, cảm nhận được tiếng nấc cụt vì quá tải cảm giác. Gã gằn giọng, bàn tay bấu chặt vào đùi Trâm, để lại những vết hằn đỏ:
"Khóc cái gì? Lỗ lồn em đang kẹp chặt lấy anh thế này cơ mà... Nó đang liếm cặc anh đây này, thơm lắm, ngon lắm Trâm ạ!"
Trâm chỉ còn biết lắc đầu vô vọng, những tiếng rên rỉ giờ đây đã mất đi sự kháng cự, chỉ còn lại sự đầu hàng trước sức mạnh xuyên phá tàn nhẫn. Nàng nhắm nghiền mắt, để mặc cho Hoàng bắt đầu tăng tốc, chuẩn bị cho một cuộc công phá tàn khốc hơn vào tận cùng cơ thể mình. Mọi dây thần kinh khoái cảm và đau đớn của nàng lúc này đều nằm trong tay gã đàn ông rừng rú ấy.
Dần dần, nhịp độ bắt đầu tăng lên, không còn là những cú nhấp nhả thăm dò mà chuyển hẳn sang một cuộc tàn phá thể xác có hệ thống. Hoàng bám chặt lấy hai bên hông Trâm, mười đầu ngón tay hộ pháp bấu sâu vào lớp da thịt mềm mại, dồn toàn bộ sức nặng của khối cơ bắp vạm vỡ để thực hiện những cú đóng cọc ngập lút cán. Tốc độ nắc sầm sập của gã nhanh đến mức làm tấm phản gỗ dày cộm cũng phải rung lên bần bật, phát ra những tiếng kêu "kẽo kẹt" khô khốc hòa cùng tiếng va chạm da thịt "bạch... bạch... bạch..." chát chúa.
Bản năng của một con đực đầu đàn sau bao ngày bị kìm hãm trong rẫy vắng giờ đây bùng nổ như một cơn lũ đại ngàn. Hoàng không còn nhìn Trâm như một con người, mà gã nhìn nàng như một "con mái" tuyệt mỹ đang nằm dưới sự thống trị của gã. Gã gầm gừ trong cuống họng, những tiếng thở hồng hộc nồng nặc mùi xạ hương rừng rú phả ra liên hồi. Gã ngửa mặt lên trần nhà, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu, gằn giọng tự đắc như đang tuyên cáo với cả đất trời:
“Hự... hự... Phải nện cho nát cái lồn này mới hả... Đụ mẹ, đã quá... Tao phải nện cho kiệt quệ con mái này mới thôi! Sướng... cặc anh sướng quá Trâm ơi!”
Khác hẳn với sự nhẹ nhàng, nâng niu theo kiểu tri thức “9 cạn 1 sâu” mà Nam vẫn thường dìu dắt, Hoàng nện Trâm bằng một thứ dương cụ vĩ đại, gân guốc và nóng bỏng như một thanh sắt nung. Mỗi cú thúc của gã là một lần 19cm thịt da hung tợn xuyên phá qua mọi tầng thớ thịt, đâm thẳng vào cổ tử cung, khiến Trâm cảm thấy như cơ thể mình đang bị xẻ làm đôi.
Về phần Trâm, nàng đang chao đảo trong một cơn bão cảm giác mà nàng chưa từng biết đến trong đời. Sự run rẩy lan ra từ sâu trong tủy sống, khiến đôi chân nàng co giật liên hồi trên mặt phản. Một luồng dâm thủy trắng xóa, nhầy nhụa bắt đầu tuôn ra nhoe nhoét, ướt đẫm cả kẽ háng và bết chặt vào đám lông mu đen nhánh. Dòng dịch thể ấy theo mỗi cú thúc bạo liệt lại bắn tóe ra xung quanh, nhễ nhại chảy dọc theo đùi xuống tận gót chân trắng muốt.
Nội tâm Trâm lúc này là một bãi chiến trường của sự nhục nhã và khoái lạc đen tối. Nàng thấy ghê tởm chính mình khi nhận ra rằng, dù miệng nàng đang khóc lóc van xin, nhưng hạ bộ nàng lại đang mút chặt lấy vật thể khổng lồ kia, đón nhận nó một cách dâm dật nhất. Nàng cảm thấy sự hiện diện của Hoàng quá vĩ đại, quá áp chế, nó lấp đầy mọi khoảng trống trong tâm hồn và thể xác nàng, khiến hình ảnh người chồng hiền lành dần nhạt nhòa, thay vào đó là sự khuất phục bản năng trước kẻ mạnh.
“Ư... ư... hự... hự... dừng lại... anh Hoàng... em chết mất... á... đau... sướng... hự... hự...”
Trâm rên lên những tiếng "ưu ử" đứt quãng, đầu óc nàng nổ tung khi Hoàng đột ngột rút cặc ra đến tận mép lồn, để nàng vừa kịp hớp lấy một hơi thở hỗn hển thì gã lại nghiến răng, gồng mình ấn mạnh một cú đại lực lút cán. Gã không chỉ thúc, gã còn xoay ngoáy đầu khấc nở to ngay bên trong tử cung nàng, khiến Trâm trợn ngược đôi mắt trắng dã, miệng há hốc không ra tiếng vì quá tải cảm giác.
Hoàng bước vào giai đoạn "phi nước đại", đôi háng vạm vỡ đập bôm bốp vào bờ mông trắng muốt giờ đã ửng đỏ vì bầm dập. Mỗi nhịp nấc của gã đều kèm theo tiếng gầm gừ đầy thống khoái, như một con thú rừng vừa tóm được con mồi thơm ngon nhất đời mình. Gã vùi mặt vào đôi vai đẫm mồ hôi của Trâm, cắn mút điên cuồng lên làn da mịn màng, để lại những dấu ấn chiếm hữu tím ngắt.
“Hự... hự... nhìn thằng chồng em kìa! Nó nhìn anh địt em kìa... Sướng không? Có bằng nó làm không? Nói đi, cặc anh to hơn hay nó to hơn?”
Trâm không còn trả lời nổi bằng lời, nàng chỉ biết rên rỉ càng lúc càng to, cơ thể dập dìu theo nhịp đóng cọc bạo ngược. Những đợt cực khoái nhục nhã liên tục ập đến, làm nàng co giật từng hồi, dâm thủy trào ra như suối, hòa quyện với mùi xạ hương đặc quánh của Hoàng.
Cuối cùng, Hoàng gầm lên một tiếng rống kinh thiên động địa như thú dữ giữa đêm rừng. Gã vỗ mạnh vào mông Trâm một phát "Chát" nảy lửa rồi bấu chặt lấy khối thịt trắng muốt, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể ép nàng xuống phản. Hoàng gồng cứng toàn thân, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, dồn tất cả tinh túy tích tụ bấy lâu, bắn ra hàng chục luồng tinh khí nóng hổi như vòi rồng trực diện vào tận cùng sâu thẳm của Trâm.
“Aaaaaaa! Anh xuất đây... đụ mẹ sướng quá...!”
Trâm rú lên một tiếng tru dài vỡ vụn, người nàng cong vút lên như một cây cung bị kéo căng quá mức, các cơ bắp gồng cứng rồi rung giật điên cuồng. Nàng đạt cực khoái liên tiếp trong sự công phá tàn khốc của thác lũ tinh khí đặc quánh đang trút xối xả vào tử cung.
"Phụt... phụt... phụt..."
Khi Hoàng trút hết những giọt tinh cuối cùng và từ từ rút ra, để lộ cái lỗ lồn bị nong rộng đến thảm hại, Trâm hoàn toàn kiệt sức. Nàng gục xuống phản gỗ, hơi thở rời rạc như người sắp chết. Giữa hai chân nàng, hỗn hợp dâm thủy và tinh dịch trắng đục trào ra nhoe nhoét, chảy dọc theo đùi rồi nhỏ từng giọt xuống mặt đất nhơ nhớp. Nàng nằm đó, rũ rượi, đôi mắt lờ đờ vô hồn, hoàn toàn bị khuất phục và "khai phá" đến kiệt cùng bởi bản năng nguyên thủy của rừng già ngay trước sự chứng kiến bất lực của chồng mình.