Chương 29: Sự báo thù của Nguyễn Ngọc Ngạn (End).
Chiều hôm đó sau giờ tan học, khi bóng người dần thưa thớt, tôi đứng đợi Duyên ở cổng sau trường. Kỳ Duyên là bồ của thằng trùm trường nên việc để ai thấy với tôi thì không hay lắm. Được một lúc thì thấy Kỳ Duyên bước ra. Vẻ mặt không buồn không vui.
Duyên ngồi lên xe tôi và ra lệnh cụt ngũn, “Chở Duyên đi lên quận 1 đi một vòng và ăn gà rán KFC.”
Lúc này cha mẹ tôi đã đổi cho tôi từ xe Super Cub 50cc sang xe Wave Alpha 110cc như một sự tưởng thưởng cho thành tích học tập xuất sắc của tôi.
Do là người có lỗi, tôi tuân theo lệnh Duyên răm rắp. Đi dạo mát một vòng thăm nhà thờ Đức Bà, chợ Bến Thành, đường Nguyễn Huệ, nhà văn hoá Thanh Niên. Duyên kêu ghé vào Diamond Plaza để ăn gà rán.
Tôi gửi xe xong, tôi dẫn Duyên lên lầu. Bỗng Duyên nắm tay tôi, tôi quay lại ngạc nhiên định rụt tay lại vì ngại thì Duyên trừng mắt nói “Có cho nắm tay không? Không thì đem chuyện xấu ra méc.” Tôi rén trong người đành chịu.
Duyên ôm cánh tay trái tôi như tình nhân, tôi thì lo lắng hồi hộp, sợ người quen nhìn thấy là chết. Trong khu trung tâm thương mại, Duyên và tôi chơi trò bắn súng, chọi banh bóng rổ, chơi game tìm điểm khác nhau trên máy, xem phim cảm giác mạnh 4DX, ăn gà rán KFC và vào karaoke box để hát. Tất cả đều là dùng tiền của tôi trả.
Vào karaoke box, Duyên hát mấy bài thịnh hành khi đó, thấy tôi ủ rủ, e ngại, bỗng tay Duyên bất thình lình bóp ku tôi và nói “Gì mà ủ dột vậy đi chơi phải vui lên.” Tôi giật mình vì bàn tay của Duyên vừa bóp vừa nắn mạnh nó. Tôi đành phải gượng cười và tìm bài hát nào để hát.
Trong lúc tôi hát thì Duyên ngã đầu vào vai tôi, tay bên dưới không ngừng sờ mó thằng ku. Được một lúc lâu sau, Duyên nói với tôi “Giờ Duyên buồn ngủ quá, Bình kiếm cái nhà nghỉ nào vào đó nghỉ ngơi tí.”
Tôi giật mình, mặc dù tôi cũng có ít nhiều tình cảm với Duyên nhưng chuyện này đột ngột quá. Tôi chưa chuẩn bị tinh thần cho việc này. Tôi định nói phản đối thì Duyên chặn trước “Im, giờ muốn đi hay muốn đem chuyện này nói cho cả trường?”
Tôi đành im lặng và dẫn Duyên xuống chỗ để xe và chở đến một khách sạn mà Duyên quen, Duyên cũng khéo chọn thật, vì đó là Bonita Boutique Hotel khách sạn loại đắt tiền. Cũng may hôm trước vừa nhận được học phí dạy thêm cũng vài triệu. Nếu không chắc hôm nay sạt nghiệp.
Mặc dù có hơi miễn cưỡng, nhưng với tâm lý của một thằng đàn ông mà nói. Việc có thể quan hệ với cô gái mình thích là một việc vô cùng hào hứng, mặc dù cũng nghĩ đến việc thằng Ngạn biết việc này thì nó truy sát tôi. Nhưng mà thôi mặc kệ chuyện tới đâu hay tới đó.
Vào phòng đóng cửa lại, tôi cảm thấy tự tin hẳn. Trước đây những lần tôi chịch chị Lan ở toa lét nhà chị Lan mà cứ sợ bị phát hiện. Sau đó là những lần chịch lén lút trong nhà vệ sinh trường thời cấp 3 với Linh San, Thuý Ngân tôi chưa bao giờ được chịch một cách thoải mái, trọn vẹn.
Duyên kêu tôi vào đi tắm trước. Tôi đang tắm nửa chừng thì Duyên bất ngờ mở cửa ra, tôi hết hồn quay lại. Duyên nhìn tôi lườm lườm ròi nhìn vào thằng ku. Duyên nói “cũng to con quá ha.” Tôi nói, “Duyên vội quá, ngồi ở ngoài đợi Bình tí đi.” Sau đó, tôi lấy xà bông tắm rửa tất cả mồ hôi vì căng thẳng của ngày hôm nay. Rồi quấn khăn đi ra, để Duyên vào tắm.
Tôi nằm lên giường đợi Duyên và check tin nhắn trên chiếc điện thoại 6030 (đã đổi điện thoại) thi thấy có cuộc gọi nhỡ của Mỹ Lan và tin nhắn “Ăn cơm chưa?” của cô ấy. Tôi nhắn vội “Anh ăn rồi, anh đang dạy, tí về nt nha.”
Được một lát, Duyên bước ra với chiếc khăn tắm, gương mặt đã rửa hết phấn son, nhưng vẫn còn nét đẹp tự nhiên của thiếu nữ. Duyên ngồi xuống giường và nói “Hôm nay phải thật hợp tác nha chưa, nếu không là méc đó.” Tôi lúng túng, gật đầu vội.
Duyên bắt đầu cởi khăn ra để lộ một thân hình trắng trẻo đầy đặn. Cơ thể tràn đầy sức sống của tuổi đôi mươi đầy hấp dẫn khiến tôi không khỏi trầm trồ. Vùng mu chym của Duyên đã được wax lông sạch sẽ mặc dù vẫn còn lún phún vài sợi lông tơ mới mọc. Duyên đúng là một tiểu thư con nhà giàu có khác, một cảm giác “high class” hơn hẳn các bé Linh San, Thuý Ngân hay chị Lan Bambi mà tôi từng quan hệ.
Duyên nằm choàng lên người tôi, hôn cổ tôi chụt chụt sau đó mút dái tai và liếm vào lỗ tai tôi, đó là một cảm giác nhột nhạt đến khó tả. Trong khi tay thì thò xuống không ngừng mân mê thằng ku của tôi. Đây là lần đầu tiên tôi “nằm dưới” bị động hoàn toàn, để cho Duyên làm chủ cuộc chơi.
Duyên hôn chụt chụt từ cổ tôi xuống ngực. Đây là lần đầu tiên tôi được một cô gái nâng niu chiều chuộng đến thế. Trong lòng tôi cũng cảm thấy lâng lâng khó tả. Duyên dừng lại ở chỗ núm vú tôi, mặc dù ti của nam nhỏ hơn của nữ nhiều, nhưng Duyên bú ti tôi một cách nghiêm túc, Duyên mút nó thật mạnh, liếm láp thật ký hết bên này đến bên kia, đầu ti tôi cũng cảm thấy ấm lên vì cái miệng của Duyên.
Liếm đã, Duyên bắt đầu hôn nhẹ vào đường trung tuyến tức là giữa ngực tôi, hôn dài xuống cái bụng 6 múi của tôi. Hôn tới đâu Duyên hít hà tới đó. Hôn tới rốn, tôi bất chợt lấy tay che lại, tôi sợ dơ, nhưng Duyên kiên quyết giật tay tôi ra để liếm vào lỗ rốn. Đó là một cảm giác vừa dơ vừa nhột rốn thật kỳ lạ.
Tiếp đến, Duyên hôn đi xuống, hôn đến bàng quang tôi. Mới đầu chưa mắc lắm, nhưng trước đó tôi uống cô ca ở trung tâm thương mại, khiến tự nhiên bọng đái tôi bỗng căng nước biểu tình đòi đi tiểu. Nhưng trước sự đam mê, nhiệt tình của Kỳ Duyên tôi không dám hó hé. Cứ mỗi cái hôn vào bọng đái tôi cảm giác bên trong nước tiểu đã căng thẳng.
Duyên hôn đi xuống đến đám lông đen của tôi, một tay thì hứng hai cái trứng. Duyên hôn gốc bên trái, hôn gốc bên phải. Rồi đớp vào một bên trứng mút một hồi lâu. Cái cảm giác vừa đã, vừa nhột, nhưng cũng vừa mắc đái khiến tôi không biết là vui hay khổ.
Vừa định đặt miệng vào bú đầu ku tôi thì một tiếng điện thoại vang lên từ chiếc điện thoại nắp gập Samsung A790 đời 2004 của Duyên. Duyên liền ngồi dậy đi tới bàn mở ra để xem ai. Tôi cũng nhân dịp này ngồi dậy để vào nhà vệ sinh xã cơn lũ.
- Xè xè xè - cơn lũ trong người tôi đang tuôn ra thật dễ chịu. Thì tôi nghe giọng Duyên bên ngoài trả lời điện thoại. Thì ra người gọi đến chính là thằng Nguyễn Ngọc Ngạn.
Tôi lo lắng nên tiểu xong cũng quên rửa nó. Tôi vừa bươc ra khỏi nhà vệ sinh, Duyên giơ ngón tay lên miệng ra hiệu cho tôi im lặng. Duyên nói “Dạ dạ, bà xã biết rồi, bà xã mới tắm xong, đang định ăn cơm. Ông xã ăn cơm chưa?”
Tôi bèn nhẹ nhàng leo lên giường nằm kế bên Duyên chờ đợi. Duyên một mặt cầm điện thoại bằng tay trái, một mặt vuốt ve con ku tôi bằng tay phải. Con ku mới đái xong thì đã xìu xuống, chưa cứng nổi. Duyên vừa nói chuyện “Dạ dạ” tay thì mân mê con ku đang mềm của tôi, nghe Duyên vâng dạ được mấy tiếng thì bắt đầu ngậm cái bao quy đầu của tôi. Tôi sực nhớ nãy chưa rửa nó, trong bao quy đầu còn dính nước tiểu, nhưng không biết nói thế nào nên đành để cho Duyên muốn làm gì thì làm.
Duyên nói chuyện với thằng Ngạn nhưng bên này cái miệng thì trùm lên con ku tôi. Tôi cảm thấy thật có lỗi vì để Duyên mút sạch những giọt nước tiểu khi nãy. Duyên nói qua điện thoại “Cái nhà hàng ở Thuận Kiều đó đồ ăn cũng ngon, giá cũng hợp lý” đợi thằng Ngạn trả lời thì Duyên ngoạm vào con ku tôi. Tôi nghe tiếng thằng Ngạn ở đầu dây bên kia nói ABC XYZ gì đó, nhưng Duyên không bận tâm, cái lưỡi bên trong khoang miệng đang không ngừng khám phá cái đầu ku, lỗ tiểu tôi.
Đến khi trả lời, Duyên mới nhả vội thằng ku của tôi ra để đáp lời sao cho thật tự nhiên. Duyên nói câu khơi gợi để thằng Ngạn nói nhiều, đến khi nó nói thì đó là thời điểm để Duyên bú ku tôi, trong khi vẫn áp cái điện thoại vào tai để nắm tình hình.
Mặc dù Duyên đã ráng hết sức làm tiếng động phát ra thật nhỏ, nhưng vẫn có một tiếng - chụt - nhỏ. Thằng Ngạn hỏi, “em đang làm gì đó.” Duyên vội nhả ku tôi ra và nói, em đang ăn canh, em đang húp rụp rụp đó. Chuyện băng tụi mình với băng thằng Johnny thế nào anh kể tiếp đi anh.”
Tôi cũng hú hồn, sau sự cố “nhỏ” đó Duyên không bú nữa, bèn nằm ngửa ra giường, ra dấu cho tôi chịch. Lúc này thằng ku tôi đã cứng như thép, ở cái độ tuổi 20 sung mãn, con ku của tôi rất dễ cương, gân guốc chằng chịt. Tôi hiểu ý, bèn nhẹ nhàng cầm hai chân của Duyên lên, để chuẩn bị nhét thằng nhỏ vào.
Lúc này tôi mới để ý, âm đạo của Duyên thật đẹp, thật múp míp, hồng hào, nhìn đã muốn ụp mặt vào liếm láp, nhưng cảm thấy tội lỗi quá nên bỏ qua công đoạn đó.
“À dạ, dạ, tụi nó chơi dơ lắm hả anh? Rồi sao nữa?” Duyên khơi gợi cho thằng Ngạn nói, và đó cũng là lúc tôi đâm thằng nhỏ cứng như thép vào cái lìn hồng hào còn chặt này của Duyên. Tôi đút thằng nhỏ một cách từ từ, đầu cây, nửa cây, rồi đến nguyên cây đã mất hút vào “cái miệng” dưới của Duyên. Vào đến đâu Duyên oẳn người đến đấy. Bất chợt Duyên vuột miệng nói tiếng - Ư - một cái. Thằng Ngạn ngay lập tức hỏi chuyện gì đang xãy ra. Thì Duyên vội trả lời ngay là Duyên đang nắc cụt, và giả vờ ư ư hai tiếng nữa để minh hoạ cho thằng Ngạn tin.
Tôi khẽ cười vì hài hước, Duyên nhìn về tôi ra hiệu đâm vào tiếp nữa đi. Tôi vội nhắp tiếp một cách nhẹ nhàng. Tôi cảm thấy âm đạo của Duyên như một con hàu ấm áp, con ku của tôi bị ép chặt, bị hít chặt từ nhiều phía, một cảm giác ấm áp dễ chịu đến khó tả. Bỗng tôi nhớ sực ra, nãy giờ lo suy nghĩ sợ bị thằng Ngạn phát hiện tôi đã quên mang bao cao su, tôi đang đút con cu trần vào lỗ âm đạo háu đói của Duyên.
Duyên vừa nghe điện thoại vừa nhìn tôi, Duyên cũng có cảm giác là tôi chưa mang bao nhưng cũng không muốn dừng lại. Miệng Duyên mím cố gắng không được phát âm thanh lạ. “Dạ, rồi sao nữa anh? Anh nói mấy thằng Nhân pê đê kiếm dùm anh mấy lốp xe của Yokohama đó, loại đó bám đường lắm.” thằng Ngạn lại tiếp tục nói tiếp câu chuyện bất tận về xe cộ của nó. Trong khi tôi liên tục nhắp nhanh đều vào cửa mình của Duyên trong tư thế truyền thống.
Được một lát vẫn chưa ra, tôi kêu Duyên nằm nghiêng một bên, và tôi nằm sau lưng đặt ku vào từ phía sau để làm tư thế úp thìa. Tôi hẩy mông, nhắp nhanh mạnh đều vào lồn của Duyên, lúc này tôi chưa ra nhưng nước của Duyên đã tuôn ra như suối.
Duyên phải bịt miệng lại để tránh phát tiếng. “À dạ dạ, trong trường mấy hôm nay học về mấy cái marketing, tụi mấy thằng Fujiko Fujio nó cũng làm phách lắm anh.” Chơi chán thế đó, tôi bèn xoay người Duyên lại thành thế Doggy, mặt Duyên hướng về thành giường.
Tư thế Doggy đúng là huyền thoại, từ tầm nhìn này tôi có thể thấy trọn cặp mông khổng lồ của Duyên, cái lỗ đít, lỗ lìn đang chảy đầy nước trắng. Chất nhờn đã ra quá nhiều, quá để dàng trơn tuột cho tôi đút nguyên cây hàng vào. - Ọt - con ku của tôi trườn vào lỗ đái của Duyên một cách mượt mà, không ma sát. “Á… ừm... ý là á em quên, bồ của con Trâm Anh bạn em mới mua chiếc xe Yamaha mới, có màu xanh xanh gì đó anh có biết không?” Duyên bịa ra câu chuyện để ngụy trang kịp lúc. Nhắp thêm chục phát nữa thì thằng Ngạn kết thúc cuộc gọi.
Duyên mới thở phào nhẹ nhõm, bỏ điện thoại xuống. Lúc này tâm tình của tôi cũng tràn trề, tôi cảm thấy yêu Kỳ Duyên hơn bao giờ hết, bèn ngửa người Duyên ra hôn vào môi Duyên, trong khi đó tôi cũng đặt con ku vào khe nước lỗ đái của Duyên. Bên dưới vừa nhắp mãnh liệt, bên trên miệng tôi mút cái lưỡi ấm áp của Duyên.
Người ta nói Duyên vừa bú cu tôi xong, tôi lại hôn môi Duyên vậy hoá ra tôi đã tự bú cu mình. Quả thật đúng là như vậy tôi cảm thấy mùi “thân quen” của mình trong miệng Duyên, nhưng không sao cả.
Được một lát tôi rùng mình xuất ra sau cú nhắp cuối cùng, hàng tỷ tinh binh đã bắn hết vào bên trong của Duyên. Tôi tự trấn an, một hồi tôi đi mua thuốc tránh thai cho Duyên chắc không sao. Tôi và Duyên hôn nhau một lát, rồi kêu Duyên vào nhà tắm xịt nước rửa cho nó ra hết rồi một lát chơi tiếp hiệp hai.
Một lát sau tôi và Duyên lại quần nhau tiếp hiệp 2 và cả hiệp 3. Tôi và Duyên nằm ở khách sạn cho đến gần 11 giờ tối. Tôi nghĩ cũng đến lúc phải đưa Duyên đi về, nhà Duyên ở quận 3 cũng không xa đó lắm. Trên đường về, Duyên ôm chặt hông tôi như một cặp tình nhân thực thụ.
Từ cái hôm bữa đó, Kỳ Duyên vẫn giữ vị trí là người “nắm thóp” tôi. Trước mặt thằng Ngạn, Duyên nói tốt cho tôi và bắt buộc tôi vô băng (nếu không Duyên sẽ tiết lộ bí mật với thằng Ngạn). Tôi không có sự lựa chọn nên đành lỡ phóng lao lao phải theo lao.
Mấy hôm thằng Ngạn đi đua xe, tôi phải có nghĩa vụ đứng kế bên Duyên. Bất thình lình, bí mật, Duyên bóp ku tôi, tôi giật mình nhìn qua, thì Duyên để ngón tay lên miệng, ra dấu im lặng. Tôi bị nắm tẩy nên đành để Duyên “hành hạ” thằng ku nhỏ.
Có hôm thằng Ngạn thắng độ đua xe, bao cả đám đi hát karaoke. Nhân lúc mấy thằng kia say hết. Duyên nháy mắt với tôi, kêu tôi đọc tin nhắn. Duyên buộc tôi phải vào nhà vệ sinh nữ để cho em ấy bú ku.
Tôi cho Duyên bú xong Duyên xoay đít bắt tôi chịch luôn. Chúng tôi ráng kìm chế sao cho không ra tiếng động.
Chúng tôi lén lút sau lưng thằng Ngạn nhiều lần nữa. Lúc thì ở hồ bơi thằng Ngạn rủ tôi và mấy đứa đi bơi, khi tôi đang bơi tới gần chỗ Duyên, thì Duyên vạch ngang quần bikini để lộ ra một khe lồn với nhúm lông đen, tôi như muốn sặc nước. Lúc không có ai thì Duyên giả bộ lặn xuống nước để tìm bóp ku tôi.
Tôi cũng không hiểu Duyên xinh đẹp, có bạn trai nhưng tại sao lại vẫn có một nhu cầu lớn đến thế?
Đến một ngày nọ, vào lúc 11 giờ tối, thằng Ngạn hẹn cả băng ra trước cổng trường cao đẳng Long Hổ Môn gần trường tôi.
Cả đám dựng xe độ một dọc, trừ chiếc xe Wave Alpha của tôi còn nguyên bản. Thằng Ngạn nói “Tao biết trong đám tụi bây có người dám cắm sừng TAO !!”
Nó nói tới đây tim tôi như muốn trào lên cổ. Chẳng lẽ việc tôi với Duyên đã bị bại lộ rồi sao?
“Tao biết thằng đó là thằng nào rồi, nhưng tao cho tụi mày một cơ hội. Tự thú đi tao sẽ không làm khó dễ gì đâu.” thằng Ngạn nói
Kỳ Duyên nghe thằng Ngạn nói như vậy mặt cũng tái mét.
“Anh Ngạn, anh nói vậy là sao? Em chỉ có anh thôi mà.”
- CHÁT - “MÀY IM ĐI CON ĐĨ NGỰA, người ta đang đồn ầm lên mày cằm sừng tao ở ngoài kìa kìa, mày tưởng tao là thằng ngu hả CON ĐĨ !! “ thằng Ngạn tát Kỳ Duyên một cái như trời giáng.
Thằng Ngạn nói “Tao biết thằng đó nằm trong số tụi mày, tao biết ai rồi, có tự nguyện bước ra không?” - “Nếu ngoan cố không tự nguyện thì đừng trách tao.” thằng Ngạn lấy ra từ sau xe hai cây kiếm Nhật thật lớn.
Nó đưa cho thằng thân tín Đại Sư Huynh một cây, bản thân nó cầm một cây. Mấy thằng còn lại phải xếp hàng ngang để thằng Ngạn tìm ra thủ phạm bao gồm Tôi, Long Nhật, Trịnh Công Sơn, Nhân Pê Đê, Lưu Bình, Dương Lễ, Trương Học Hữu, Lê Minh, Âu Dương Chấn Hoa, Vương Hỷ.
Thằng Ngạn hùng hổ, mắt đỏ ngầu nói “Tao cho tụi mày 3 tiếng đếm, thằng cắm sừng tao phải bước ra nếu không tao và thằng Đại Sư Huynh chém chết hết tụi bay”
“Một”
“Hai…”
Tôi như đánh lô tô trong bụng. Kiểu này chắc có người thấy tôi và Duyên làm trò bậy bạ rồi. Tôi đã nhắc Duyên nhiều lần đừng làm lộ liễu quá mà cô ấy không nghe. Kiểu này chắc phải…. thôi.
“BA !!”
Tôi nhắm mắt vừa định giơ tay, thì nghe giọng nói “Là em đó đại ca!”
Tôi giật mình, rút tay xuống, và mở mắt nhìn về hướng giọng nói đó.
Thì ra đó là thằng Nhân Pê Đê, tôi không tin nổi vào mắt mình nữa.
“Có thiệt không vậy? Nó pê đê mà mày cũng dám chơi với nó?” thằng Ngạn nhìn về phía Kỳ Duyên và hỏi.
“Thiệt đó đại ca, hôm đó em đang đi đái ở nhà vệ sinh nữ, em mở cửa ra thì vô tình thấy chị Duyên đang thay đồ ở trần ở truồng. Tự nhiên máu pê đê mấy chục năm của em biến đâu mất hết, em mới ôm chỉ vào nhà vệ sinh, xin chị làm một phát. Chuyện này không liên quan tới chị Duyên đâu, có phạt thì phạt em.”
Thằng Ngạn trợn mắt nhìn về Duyên, “nó cưỡng hiếp mày vậy sao mày không chịu la lên”
“Lúc đó thay đồ gấp để đi chơi với anh, em thấy nó em tưởng là nó pê đê, em tưởng đâu nó giỡn thôi, ai dè nó đâm vô thiệt. Nó bịt miệng em chặt quá, em không la lên được.”
“Con quỷ cái, tao chém chết mẹ mày” - Thằng Ngạn tức quá giơ kiếm nhật về phía con Kỳ Duyên định chém tới.
Bỗng - BỐP - một người chạy đến đánh bạt cây kiếm nhật của thằng Ngạn ra.
Thì ra đó là thằng Trịnh Công Sơn, không biết từ khi nào nó đã có trên tay cây kiếm tre Kendo. Nó nói lớn “Không được đụng đến Kỳ Duyên. Đến nước này em cũng không giấu nữa. Người cắm sừng anh không phải là thằng Nhân đâu mà là TAO.”
“Thật ra tao và Kỳ Duyên là bạn học từ nhỏ, tụi tao cặp với nhau từ hồi cấp 3. Cho đến khi vào trường Tinh Võ Môn, thì MÀY đã cướp Kỳ Duyên của TAO. Nhưng TAO với Kỳ Duyên vẫn lén lút liên hệ.” thằng Trịnh Công Sơn vừa nói vừa hét lớn.
“Thằng chó này, tụi bây đâu lên đánh chết mẹ thằng Trịnh Công Sơn với thằng Nhân pê đê cho tao.” thằng Ngạn la lớn.
Thấy cảnh tương tàn trước mắt tôi thật không cam lòng.
“KHOAN ĐÃ!” tôi hét lớn
Tụi thằng Ngạn dừng lại nhìn vào tôi, kể cả Kỳ Duyên.
“Thật ra người đó chính là em, em cũng bất đắc dĩ thôi, tại chị Kỳ Duyên chỉ uy hiếp em, Chị đã bắt em quan hệ với chỉ nếu không chỉ sẽ méc với anh là em quấy rối tình dục, ép ku vô đít Chỉ, mà thật ra em cũng không muốn…”
Tôi cũng không hiểu vì sao tôi lại tuôn ra hết những lời ngu ngốc đó, chắc có lẽ vì tôi quá thật thà.
Mặt thằng Ngạn lúc này đã chuyển sang đỏ bầm, mấy thằng kia cũng ngơ ngác không biết phải làm gì. Bỗng thằng Trịnh Công Sơn cầm kiếm tre đập lên đầu thằng Đại Sư Huynh, thằng Nhân Pê Đê cũng vùng bỏ chạy, mấy thằng còn lại rượt theo. Tôi thấy hỗn loạn liền cũng bỏ chạy theo hướng ngược lại.
Thằng Ngạn lập tức cầm cây kiếm đuổi theo tôi, vì theo nó tội tôi là “nặng” nhất. Thằng Ngạn chạy rất nhanh, tôi chạy thục mạng ngoái lại phía sau vẫn thấy nó bám đuôi. Nó vốn không phải dân thể thao nhưng vì sự tức giận quá độ khiến nó bứt phá khỏi mọi giới hạn bản thân.
Tôi chạy đến một lùm cỏ tôi liền chạy vào để mong có chướng ngại vật có thể thoát thân. Thằng Ngạn vẫn đuổi sát theo tôi, bỗng tôi nghe - RẦM - tôi ngoái đầu nhìn lại thì không thấy thằng Ngạn nữa.
Tôi dáo dác nhìn xung quanh thì phát hiện ra, thằng Ngạn rớt xuống cái cống bị mất nắp.
“Mày kéo tao lên mau thằng chó” thằng Ngạn kêu
“Em kéo anh lên anh không được chém em nữa nhé” tôi nói
“Thì mày kéo tao lên đi rồi tính.”
Tôi nghe vậy, tôi nghĩ nếu tôi cứu nó một mạng nó sẽ tha cho tôi. Tôi bèn kéo thằng Ngạn lên.
Thằng Ngạn lúc này mặt mũi cơ thể dính bùn, phân, rác thải thật hôi thối.
“Em cứu anh rồi đó, anh nhớ giữ lời nhé anh Ngạn” - tôi vừa cười vừa nói
“Giữ lời cái CON CẶC, TAO PHẢI BĂM MÀY THÀNH TRĂM MẢNH” thằng Ngạn cầm cây kiếm lên và định chém vào tôi.
Tôi thấy nguy liền chạy ngay ra băng ngang đường lộ, tôi cắm đầu chạy cho đến khi nghe một tiếng - RẦM - sau lưng.
Một chiếc xe cấp cứu chạy với tốc độ cao đụng vào người thằng Ngạn. Nó văng ra rất xa nằm bất động. Tôi dừng lại đến gần nó, thì ra chân nó đã bị gãy.
Các nhân viên trên xe cấp cứu vội vàng xuống xe, mang theo cáng. Và nói với tôi do họ vội đưa bệnh nhân đến viện gấp quá nên chạy quá nhanh. Giờ lỡ gây ra tai nạn nên đành chở thêm thằng Ngạn tới viện vậy.
Tôi phụ các nhân viên y tế đưa thằng Ngạn lên cáng. Tôi vội an ủi thằng Ngạn “Anh bảo trọng nha anh Ngạn, có mấy lần đi karaoke với đi hồ bơi chị Duyên cứ ép buộc em quan hệ trong nhà vệ sinh chứ thật tình em không muốn.” thằng Ngạn đang đau cũng ráng mở mặt nhìn vào tôi.
“Thật sự em không có muốn giật bồ anh đâu, em cũng có nỗi khổ lắm, cái hôm anh gọi điện nói với chị Duyên về vụ thằng Johnny với mua cái lốp Yokohama đó thật ra chỉ đang ở trong khách sạn với em. Em cũng áy náy lắm nên em nhất quyết không có liếm lồn chị Duyên mà chỉ để chị mò với bú em thôi.” thằng Ngạn mở trừng mắt lần nữa, rồi miệng trào máu ra “Em cũng thấy tội lỗi lắm, em sẽ không làm vậy nữa, ANH NGẠN, ANH NGẠN !!!” tôi la lên khi thấy Ngạn thổ huyết, ngất xỉu.
Tôi bất lực khi nhìn thấy nhân viên y tế đóng cửa xe cấp cứu lại. Những lời nói của tôi thật sự đều là lời vô tư không có ý gì.
Nhìn chiếc xe cấp cứu chạy xa dần bỗng chợt nhớ chưa nói chi tiết Kỳ Duyên đòi tôi chơi lỗ nhị, nhưng tôi từ chối vì cảm thấy có lỗi với thằng Ngạn nhưng thôi kệ, để sau này gặp lại nói.
Hôm sau là ngày thi cuối kỳ. Thi xong ra khỏi phòng, đi xuống cầu thang tôi thấy Duyên dáng vẻ hơi buồn. Duyên thấy tôi nhưng nhìn lãng tránh, có lẽ Duyên cảm thấy có lỗi với thằng Ngạn. Tôi cũng muốn đến an ủi Duyên nhưng cũng không muốn làm thằng Ngạn buồn thêm nên thôi.
Mấy tuần sau, tôi nhận tin nhắn của Duyên báo tin thằng Ngạn bị gẫy chân, gãy tay với tâm lý không được ổn định. Gia đình nó đã xin bảo lưu kết quả học tập và chuẩn bị đưa sang Mỹ để điều trị.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Duyên nói ban đầu thằng Ngạn theo đuổi Duyên bất chấp việc Duyên đã có bạn trai là Trịnh Công Sơn. Thằng Ngạn bắt buộc Duyên yêu nó. Nhưng thằng Ngạn bị yếu sinh lý, bú hoài không lên, lên rồi làm được vài giây lại xịt, nên Duyên chán mới đi ngoại tình với nhiều người. Chứ thực ra Duyên không phải là người sống lăng chạ vậy. Tôi nghe thế cũng an ủi Duyên.
Chuyện thằng Ngạn xem như đã xong, tôi tạm thời được yên ổn một thời gian. Do đây là “ngã rẽ” mới trong dòng thời gian này nên tôi không biết liệu trong tương lai tôi có còn gặp thằng Ngạn nữa hay không. Sau kỳ thi này tôi sẽ được nghỉ hè vài tháng.
Vào lúc đó tôi không biết rằng, ở đâu đó trong một bệnh viện tại Mỹ thằng Ngạn mở mắt tỉnh dậy và hét lớn “thắng Đoàn Chí Bình chó đẻ dám chơi bồ tao, tao sẽ báo thù !!!”
(Còn nữa)
