Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Truyện Dự Thi Chuyến bay định mệnh MH-370

Chuyến bay định mệnh MH-370.


Chương 1: Chuyến bay định mệnh MH-370


Tôi, một gã đàn ông 29 tuổi, cưới một mụ vợ già nhưng giàu 56 tuổi có 2 con riêng chỉ cách tôi 5 tuổi. Tôi phải làm trong công ty của mụ vợ, bị lép vế trong gia đình, bị thiên hạ đàm.tiếu về việc lấy vợ già vì gia tài. Hôm đó là ngày 8/3/2014 tôi cùng gia đình đi du lịch Kurla Lumbur và Trung Quốc. Tôi đã bước lên chuyến máy bay MH-370 và tôi không ngờ chuyến bay đó đã thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi.


Tôi nhớ rất rõ tôi cùng 3 người trong gia đình bao gồm mụ vợ già và 2 đứa con gái riêng, đã lên chiếc máy bay định mệnh đó vào lúc 0 giờ để đi đến Bắc Kinh. Ban đầu mọi thứ đều rất bình thường, cho đến khi, đột nhiên máy bay bị rung lắc dữ dội, chúng tôi rất hoảng sợ vì sợ rớt máy bay. Mọi người đều la hét và một ánh sáng trắng cực chói mắt bỗng bao trùm lấy chúng tôi. Tôi mất ý thức kể từ lúc đó.


Một thời gian rất lâu lâu sau đó, tôi bừng tỉnh dậy. Tôi nhìn xung quanh một cảnh vật thật quen thuộc, tôi đang ở căn nhà của cha mẹ tôi trước đây ở dưới quê. Tôi vốn sinh ra ở một tỉnh miền tây nam bộ và đã chuyển lên thành phố SG sinh sống gần 20 năm. Thật kì lạ, tôi tự hỏi, “vì sao tôi lại ở đây?, có phải tôi đã chết và tôi đang hồi tưởng lại quá khứ chăng?”


Tôi nhìn xung quanh, cảnh vật thật quen thuộc, tôi ngồi dậy đi ra khỏi phòng, tôi thấy có một tờ báo “An ninh thế giới” trên đó ghi ngày 8/3/2001, tôi đang ở lầu hai, phòng tôi là căn phòng ở trước gần ban công. Tôi đi vào nhà tắm và trong gương đó chính là tôi năm 16 tuổi, gương mặt thon, cao 1m7, gầy còm khác xa so với tôi năm 29 tuổi nặng 75kg.


Tôi xuống dưới nhà thì gặp mẹ và em gái tôi xem phim HK lồng tiếng trên TV giờ buổi trưa. Bố tôi thì đang ngủ trên lầu, cha tôi đi làm công ty và hay về nghỉ trưa. Tôi đang mơ chăng, tôi đang sống lại những ngày tháng quá khứ. Lúc đó tôi học cấp 3 chỉ đi học một buổi sáng, buổi chiều nghỉ.


Tôi vẫn chưa tin tôi vào bếp dùng cái chày giã tiêu gõ một cái thật mạnh vào đầu, ui da đau quá, đây rõ ràng là sự thật. Tôi đã trở về hình hài của một cậu bé 16 tuổi nhưng với đầu óc của một gã đàn ông 29 tuổi.

Tôi thường xem phim khoa học viễn tưởng họ nói rằng có nhiều vũ trụ song song, dòng thời gian ở vũ trụ này này không ảnh hưởng đến dòng thời gian của vũ trụ khác, không giống như việc thay đổi quá khứ sẽ tác động đến tương lai như truyện Doraemon. Bằng một cách kỳ lạ nào đó, chuyến bay MH-370 đã đưa tôi đến một vũ trụ khác, tôi tự hỏi tại sao chỉ có mỗi một mình tôi? Còn mụ vợ già và 2 cô con gái riêng của tôi đang ở đâu? Có phải họ cũng đang ở một nơi nào đó trong thế giới song song này?

(Còn tiếp)
 
Sửa lần cuối:
Chương 26: Sự báo thù của Nguyễn Ngọc Ngạn (6).

Chuyến bay MH-370 của hãng hàng không Malaysia khởi hành đến Bắc Kinh vào lúc 0 giờ ngày 8/3/2014 đã đi vào lịch sử như là một sự kiện bí ẩn nhất từ trước đến giờ. Sau một cái chớp mắt, chiếc máy bay đã hoàn toàn biến mất, không ai có thể tìm thấy tung tích của chiếc máy bay, lẫn hành khách đi trên nó ở nơi nào nữa. Những người thân của những người đi trên chiếc máy bay này tin rằng ngày nào chưa tìm được xác thì họ vẫn còn tia hy vọng rằng những người bị mất tích vẫn còn sống và sẽ quay trở về..

Họ đã đúng về việc những người đi trên máy bay còn sống, nhưng quay về thì không. Bởi vì tất cả những người đó đã được đưa về quá khứ 13 năm về trước. Mỗi người đều bị kỹ thuật “nhập xác” của người ngoài hành tinh Oriontak ghi đè lên những người tương ứng của thế giới song song này và được gọi là “người tái định cư”. Riêng những em bé chưa được sinh ra thì sẽ được cho đầu thai vào một gia đình bất kỳ, nhưng vẫn được quyền giữ nguyên ký ức.

Người ngoài hành tinh sẽ “tiêu diệt” những người “tái định cư” nào cố ý làm thay đổi lịch sử vốn có của nhân loại, không được làm những ngành nghề có thể tác động đến thế giới như chính trị gia và nhà khoa học. Tuy nhiên những “ngã rẽ” trong cuộc sống từ việc biết trước tương lai là điều không thể tránh khỏi và được chấp nhận. Việc làm sống ai đó lại nhờ biết trước tương lai sẽ bị hình phạt “vô sinh”.

Tôi đang ở học kỳ hai của năm nhất cao đẳng. Tôi là sinh viên gần như là học giỏi thứ hai, thứ ba trong lớp bởi vì có được kiến thức từ tương lai, và cũng vì mặt bằng chung của sinh viên trường tôi khá thấp.

Bạn Song Nhi hôm nay xuống gặp tôi hỏi về một câu bài tập tiếng Anh khó, sau đó ”nhân tiện” lại hỏi tôi có nick Yahoo không để kết bạn. Điều này không xảy ra ở thời gian cũ, lúc đó chính tôi là người chủ động theo đuổi Song Nhi. Tôi biết trước kết cục không mấy vui của mối quan hệ này. Nên nhẹ nhàng nói tôi “không chơi” Yahoo.

Trong năm sau, Song Nhi được người quen giới thiệu vào làm công ty. Sau đó bị ông giám đốc 35 tuổi tăm tia và cưới luôn. Tôi sẽ không phí thời gian cho một mối quan hệ vô ích.

Trong thời gian quá khứ này một phần khá là chán nhưng một phần cũng thú vị. Chán ở chỗ xung quanh tôi đều là công nghệ cũ, phim ảnh cũ, phố xá, nhà cửa cũ, đến game tôi chơi trên máy tính cũng là game cổ nhưng lại là những thứ tiên tiến nhất của người đương thời. Cái thú vị là tôi có thể sửa được những sai lầm trong quá khứ, chủ động trong cuộc sống hơn, tạo dựng nhiều mối quan hệ mới, biết được cái gì là ngã “rẽ mới” mà trước đây tôi bỏ lỡ. Tôi sẽ tận dụng thời gian thật tốt, không để lãng phí hay bỏ lỡ bất cứ điều gì sẵn sàng cho một tương lai rực rỡ hơn.

Nói về “ngã rẽ” thì khác biệt lớn nhất là tôi “quen” được với Trần Cao Kỳ Duyên bồ của thằng Nguyễn Ngọc Ngạn “trùm du côn” của trường tôi.

Một hôm đang đi trên hành lang trường trong giờ giải lao tôi vô tình gặp Kỳ Duyên đi cùng một nữ bạn học theo chiều ngược lại. Mắt vừa chạm nhau, tim tôi lại đập nhanh, trong khi đó Duyên thì rất bình tĩnh, cười nhẹ. Khi vừa bước qua nhau thì Duyên làm rớt bịch khăn giấy, nhưng không biết vẫn bước đi tới.

Tôi nhìn thấy bèn quay lại nhặt lên và kêu “Bạn gì ấy ơi ! Bạn làm rơi bịch khăn giấy này.”

Thì Kỳ Duyên dừng lại, quay người lại nhìn tôi. Khi tôi đưa bịch khăn giấy, không hiểu do vô tình hay cố ý Duyên chụp vào ngón tay tôi, da thịt chạm nhau, bàn tay ngọc ngà ấm áp của Duyên làm tôi chết sững.

“Duyên cám ơn nha.”

“À, không có gì đâu.” tôi trả lời.

Duyên thấy thế bèn nở một nụ cười “Mình gặp nhau lần này lần thứ tư rồi nhỉ? Bạn tên là gì?”

“Ơ… mình… mình tên là Đoàn Chí Bình. Còn Duyên… ủa lộn còn bạn.” (Tôi lộ tẩy rằng tôi đã biết tên của Duyên mà còn hỏi, tôi cảm thấy hơi quê).

“Ủa, biết tên người ta rồi còn hỏi, điều tra cũng kỹ quá ha.”

“Ơ, vậy à? haha, hihi” tôi gượng cười

(tôi rõ ràng chỉ muốn tình dục hơn là tình yêu với Duyên, nhưng rõ ràng sức hút từ Duyên khiến tôi không thể ngăn được)

Hai cô gái gật đầu chào tôi rồi đi, để lại tôi cứ lâng lâng nhớ về cái chạm da thịt của bàn tay ấm áp của Kỳ Duyên. Tôi giá như tôi được cầm, hôn hàng trăm hàng nghìn cái vào bàn tay ấy cũng được.

Bỗng hình ảnh thằng Ngọc Ngạn với cặp kính cận xuất hiện trong đầu làm tôi khựng lại. Tôi nghĩ, mình thật điên rồ quá, tranh giành hoa đã có chủ, hơn nữa lại còn là bồ của thằng du côn có tiếng của trường. muốn rước họa vào thân hay gì? Kỳ Duyên có cái gì đó thật nguy hiểm nhưng mà cũng thật cuốn hút.

—------

Một ngày của tôi bắt đầu bằng việc đi học sáng, chiều, đi dạy thêm gia sư tiếng Anh vào buổi tối từ thứ 2 đến thứ 7, Chủ Nhật nghỉ.

Hôm nay tối thứ bảy, dạy xong về nhà bật máy tính lên, chiếc PC tôi tự lắp ráp bằng tiền làm ra của chính mình, Pentium 4, Ram 1 GB chạy Window XP cùng cái màn hình lồi CRT vuông.

xin.webp


Tôi vào các diễn đàn chia sẻ ăn chơi đang thịnh hành của thời điểm này là Bác Ba Phi, Mốc Xì, Tuổi Trẻ Quậy để tìm kiếm thông tin. Lúc này họ chia sẻ phần nhiều là các quán cafe “Vú” đèn mờ ở ngoại ô thành phố. Mấy cái này ngày xưa tôi đã đi chán chê rồi. Cứ kêu một ly cà phê thì sau đó sẽ có một em gái đến ngồi lên đùi, xin tiền tip để được mò vú trong 5 phút. Tuỳ quán thì sẽ có sục ku (handjob) nhưng tiền sẽ cao hơn.

Tôi nhìn những bài post review các quán cafe, hớt tóc, mát xa xưa cũ mà ngày trước tôi tham gia hăng hái post bài. Bỗng cười thầm một mình.

Có mấy bài như “Cảnh báo sụp hầm mát xa Anh Đào”, “thất vọng số 31 MX Thuỷ Linh”, “Chuột bạch em Hải ở cà phê Thiên Thai”, “Tuyệt vời em Linh số 9 MX Festival”...

Đọc mãi cũng thấy thèm, độ tuổi tôi hiện tại là 20 nên nhu cầu sinh lý cũng khá cao. Thấy có một mục là “Review massage BJ Ngọc Châu ở Tân Bình” nghĩ đến được thổi kèn thì đã “nứng” hết cả người thấy nó giới thiệu có mấy bé sô 10, 20 đẹp làm sướng. Tôi quyết định sáng hôm sau lên đường khám phá.

Vì thời điểm này chưa có Google map để định vị, nên tôi phải dùng bản đồ giấy, tôi cẩn thận viết lại tên từng con đường, ngã rẽ sẽ đi qua. Cuối cùng cũng tới nơi, đó là một tiệm mát xa nằm trong hẻm. Dắt xe vào trong nhà tôi đến bàn tiếp tân, thì thấy một người đàn ông đô con lực lưỡng, búi tóc đuôi ngựa, mặt trắng, thoa son, có hàng râu mép. Tôi biết ngay là dân pê đê.

long pede.webp


Tôi lịch sự hỏi, “Còn phòng không anh?”

“Anh tới mát xa hả? Đợi Long kiểm tra xíu nha.”

Tên tiếp tân “đô con” nhưng giọng nói thì éo éo làm tôi sởn gai ốc.

“Còn anh. mà phòng thường hết trơn rồi, anh đi phòng VIP nha anh.”

Ngày xưa tôi đi Massage cũng nhiều nên biết, phòng VIP giá đã cao mà, tiền tip cũng cao theo tương ứng, nên tôi nhăn mặt.

“Hả? thôi không đi phòng VIP đâu, mắc tiền lắm.”

Thằng cha tiếp tân pê đê có tên là Long, nhìn tôi cười cười rồi nói, “Vậy anh ngồi ghế đợi xíu nha, có phòng em kêu anh.”

“Ừ ok, một hồi kêu bé số 10 với 20 dùm nhe anh.”

Tôi móc con điện thoại Nokia 1100 trắng đen ra chơi trò “rắn săn mồi” để giết thời gian.

Đợi được 5 phút thì ông quản lý Long nói, “Chắc còn đợi lâu đó, hay là anh vô toa lét em điều nhân viên vô thư giãn cho anh được không?”

Tôi cũng hơi ngạc nhiên, “có vụ này nữa hả? vậy tính giá vé nhiêu?”

“Phòng thường 150k, phòng toa lét lấy 50k thôi anh.”

Tôi lưỡng lự, đàng nào cũng tới đây vì BJ thôi chứ có muốn mát xa mát gần gì đâu, vào toa lét được "thổi" đứng chắc còn phê hơn. Phòng thường nếu tính trọn gói cũng 450k, giờ được giảm 100k tội gì không vào.

Tôi nói “Ok, nhớ kêu em 10 hoặc 20 cho anh nhe.”

“Số 10 với 20 hôm nay nghỉ rồi anh, để có gì em gọi bé nhiệt tình cho anh nha.”

Tôi hơi hụt hẫng, nhưng thôi sao cũng được. Thằng Long pê đê dẫn tôi vào nhà vệ sinh một bồn cầu để đợi.

Tôi kéo nắp bồn cầu xuống để ngồi đợi, đợi cũng tầm 10 phút, nghe tiếng mở cửa tôi tưởng đào vào, ai ngờ thằng Long pê đê bước vào. Tôi nghĩ nó vào đi vệ sinh nên đứng lên nhường chỗ cho nó đái.

Thằng Long đái xong, đến chỗ bồn nước rửa tay và nói với tôi “Anh đợi xíu nha.”

Tôi gật đầu, chúi mắt vào màn hình điện thoại chơi “rắn săn mồi.”

Thằng Long tới chỗ tôi rồi ngồi xuống, - ROẸT - nó kéo phẹc ma tuya của tôi xuống.

Tôi bất ngờ, ngừng chơi game và hỏi “Ủa anh làm gì vậy? Đào đâu?”

Nó trả lời, “Thì bú cu đó anh, phòng giá 50k thì chỉ có em phục vụ thôi.”

Tôi trợn tròn mắt, nhưng ráng kìm lại cơn tức giận như bị mắc lừa. Tôi tự nhủ thôi lỡ phóng lao rồi đi theo lao vậy.

Tôi nói "Lỡ rồi làm cũng được, mà anh lấy khăn che mặt lại được không vậy?”

“Anh nói gì vậy? Anh mà đòi hỏi quá đáng là tôi la lên đó nha.” thằng Long nói

Tôi nói “Anh che mặt lại dùm tôi đi, cùng lắm hồi tôi típ anh 50k nữa tròn 100k”

“Giỡn hả anh, gì mà 100k, em là thuần trinh mỹ nữ đó. Ít nhất cũng phải 300k.”

“Trời đất, 300k. Bộ ăn cướp hả mậy?” tôi la toáng lên.

“Đúng vậy là ăn cướp đây.” nó rút ra một con dao rọc giấy, đẩy tôi vào sát tường và dí dao vào tôi và nói.

“Một hồi tao bú xong mà không trả tiền thì tao cắt con cu mày để lại trừ.”

Tôi hoảng hồn vì nhận ra đây là cái bẫy. Tôi vội nghĩ ra một cách.

Tôi bất ngờ vỗ tay một cái chát trước mặt thằng Long, nó bất ngờ không hiểu chuyện gì, thì tôi hụp người xuống quặp hai tay vào hai chân nó rồi đẩy tới trước. Đây là một chiêu vật ngã của MMA. Nó ngã ngữa ngay lập tức. Tôi vội leo lên người nó, khống chế tay cầm dao, và đấm tới tấp vào mặt nó - BỐP BỐP BỐP - dùng những đòn chỏ mạnh nhất giáng xuống vào mặt nó - BỐP BỐP BỐP - tôi giằng được cây dao và quăng ra một góc phòng.

Thằng Long Pê Đê mặt đầy máu, nhưng do tập tạ cực mạnh, nó vùng dậy lật ngã tôi. Tôi định chạy ra cửa, nhưng nó đã kịp nắm một chân tôi lại.

“Em giỡn tí mà anh đánh em ghê vậy? Ở lại đi em bú đàng hoàng cho, miễn phí luôn.”

“Mày đúng là cái thằng biến thái.” tôi cố giật mạnh chân lại, bỏ lại chiếc dép và chạy ù ra cửa.

Tôi chạy ra ngoài thì gặp một con nhỏ tiếp tân khác, và nói tính tiền dùm anh đi. Mặc dù đang bức xúc, nhưng để tránh rắc rối tôi nên trả tiền đàng hoàng.

Con nhỏ tiếp tân hỏi, “Ủa vé phòng toa lét là sao anh? Ở đây chỉ có vé phòng thường với phòng VIP thôi mà?”

Tôi mới ngạc nhiên hỏi lại, “Ủa chứ anh Long hồi nãy kêu anh lấy vé phòng toa lét kêu nhân viên xuống phục vụ mà.”

“Vậy hả? để em gọi cho anh Long hỏi thử.” con tiếp tân nói.

Tôi nổi sùng máu, thì ra là tôi đã bị thằng Long pê đê lừa.

Bỗng lúc đó thằng Long pê đê từ bên trong đi ra, cái miệng đầy máu vì những đòn đánh địa chiến của tôi. Nhưng nó vẫn còn cười được. “Nhi, được rồi thôi để anh đi đi.” - “Nãy em giỡn tí xíu mà anh làm gì căng quá.” nó nói tiếp.

“À, dạ dạ” con nhỏ tiếp tân nói “Vậy anh đi được rồi đó anh.”

Tôi đi ra lấy xe rồi vội lên vọt thẳng, tự nhũ không bao giờ trở lại cái chỗ bệnh hoạn này nữa. Tôi về ấm ức về đến nhà lên diễn đàn xem kỹ lại các bình luận, thì mới biết ở quán đó có thằng chủ Long pê đê biến thái, hay gạ gẫm trai trẻ. Trước tôi cũng có mấy vụ, nó rình khách tắm trong phòng tắm hơi. Từ sau sự kiện này tôi không dám đi các quán mát xa nào nữa trong một thời gian dài.

—-----

Sau hơn một tháng dưỡng thương, thằng Nguyễn Ngọc Ngạn đã vào trường học lại. Vừa thấy thằng Ngạn thằng Nguyễn Rê Mon liền thông báo cho đàn anh lớp trên của nó là thằng Fujiko Fujio một tên lưu manh nổi tiếng có cha là người Nhật mẹ là người Việt. Nó muốn tranh thủ thằng Ngạn còn yếu để trả thù trận thua đau lúc trước.

(còn tiếp)
 
Sửa lần cuối:
doraemon.webp

Nguyễn Rê Mon

dekhi2.webp

Dũng Đê Khi

ScreenHunter_6518 Sep. 30 23.38.webp

Fujiko Fujio

Tuan2.webp

Tuấn pê đê

teen.webp

Mỹ Lan và các bạn

tran ky duyen.webp

Trần Cao Kỳ Duyên

mia2.webp

Mi-A
 
Sửa lần cuối:
Chương 27: Sự báo thù của Nguyễn Ngọc Ngạn (7).

Sau hơn một tháng dưỡng thương, thằng Nguyễn Ngọc Ngạn đã vào trường học lại. Vừa thấy thằng Ngạn thằng Nguyễn Rê Mon liền thông báo cho đàn anh lớp trên của nó là thằng Fujiko Fujio một tên lưu manh nổi tiếng có cha là người Nhật mẹ là người Việt. Nó muốn tranh thủ thằng Ngạn còn yếu để trả thù trận thua đau lúc trước.

Vào giờ giải lao, đám thằng Ngạn đang tụ tập ở canteen khu A, thằng Fujiko Fujio cùng đám thằng Nguyễn Rê Mon đến gặp nó.

Vừa thoáng thấy thằng Fujiko thằng Ngạn nói, “Ủa, anh Fu đi đâu mà dẫn nhiều người xôm tụ vậy? Định đi đóng phim heo hả?”

“Heo cái đầu mày. Tao nghe tin mày vừa xuất viện, tao dẫn anh em tới hỏi thăm mày, không được sao?” - thằng Fujiko nói.

“Vậy hả? Tụi bây đâu, lấy ghế kéo bàn cho anh Fu ngồi.”

Thế là hai thằng ngồi xuống, mấy thằng đệ tử đứng xung quanh. Có mấy thằng đứng ngoài cửa cảnh giới để hai thằng đàm phán.

“Ngạn, tao nghe anh em nói dạo này mày bảnh lắm phải không?”

“Đâu có, là do anh em nể mặt thôi.” thằng Ngạn đáp.

“Mày nói xem, mày dám bảnh hơn tao phải không?”

“Anh Fu lại quá lời rồi, lúc anh ra chơi em còn chơi tắm sông với mấy đứa bạn. Số má anh dĩ nhiên là hơn em nhiều rồi. Nói về bảnh thì anh trong cái trường này dám bảnh hơn anh.” thằng Ngạn vừa cười vừa nói.

“Thằng Ngạn mày cũng láu cá lắm, mày đánh đàn em tao như cái đầu heo vậy rồi còn dám nói không bảnh? Tiền thuốc men mày tính sao đây?” - thằng Fujiko nói lớn vừa chỉ vào thằng Rê Mon.

“À thì ra là đến tính chuyện cũ.”

“Chuyện cũ rồi sao? Hôm nay tao tới đây đòi công đạo cho thằng em tao. Hôm nay mày nói chuyện không xong thì xem như mày có mạng đi mà không có mạng về.”

“Haha nói sến sến giống mấy phim bộ Hong Kong” thằng Ngạn cười nói “Đã ra chơi thì số mạng phó cho trời. Nó nhiều kẻ thù như vậy ai đánh nó thì liên quan gì tới tôi.”

“Thằng Mon mày có nhận ra trong đám bên kia là thằng nào đánh mày không?”

Thằng Rê Mon nhìn một lát và chỉ vào thằng Đại Sư Huynh, Long Nhật, Trịnh Công Sơn.

“Là mấy thằng đó, đó đại ca.”

“Rõ ràng là người bên mày đánh thằng Mon bên tao, mày còn nói không có liên can?” thằng Fujiko nói.

“Mấy thằng này hả? Tụi nó mới nhập băng hôm nay đó.” thằng Ngạn cười nói “Ba thằng mày sao còn chưa tới rót trà nhận lỗi với anh Fujiko?”

“Nói xin lỗi là xong hả mậy? Tiền thuốc men cho đám đàn em tao lên tới 10 - 20 triệu.” thằng Fujiko nói lớn “Mày trả thì chuyện này coi như huề, còn không thì cái quán này từ nay tao quản lý, tao bảy mày ba.”

“Haha, em nể tình anh ra chơi trước em, nên em cũng nói phải quấy đàng hoàn. Hay là như vầy, anh đưa con bồ anh cho em chơi trước rồi em suy nghĩ việc này thêm được không?” thằng Ngạn cười khẩy nói.

“THẰNG CHÓ NÀY, MÀY DÁM KHÔNG NỂ MẶT TAO?” thăng Fujiko Fujio đứng dậy la lớn.

Thằng Ngạn vừa cười vừa đáp,“Ể, anh Fujiko bớt giận, em đâu dám không nể anh.”

Nó huýt sáo một tiếng, từ bên ngoài thêm một chục người khác cầm gậy gộc, ống nước sắt hùng hổ chạy vào.

“Em thì nể mặt anh, nhưng mấy người phía sau này thì em không chắc đâu.”

Thằng Fujiko thấy vậy quát lớn, “Mày kêu đông người vậy làm gì, định áp tao hả?”

Mấy thẳng Đại Sư Huynh, Hắc Hùng, Long Nhật, Trịnh Công Sơn đứng sau thằng Ngạn hét lớn “Tụi tao áp mày không được sao? Sao mày phách lối quá vậy?”

Thằng Fujiko nói “Ỷ đông mà đòi áp tao hả? Thằng Tài, thằng Phát, thằng Hỷ, thằng Cung đâu rồi, mau ra đây hết cho tao!”

Bỗng có 4 thanh niên cao lớn từ sau thằng Fujiko Fujio bước ra trước, người nào người nấy đằng đằng sát khí, có vẻ đến từ đoàn Lân Sư Rồng.

“Mấy thằng mày cho tụi nó biết bên mình là ai đi.” thằng Fujiko nói,

Thằng tên là Cung thét lớn “Linh Linh Cung”. chỉ thấy thằng Cung giơ cánh tay lực lưỡng ra phía trước, một thằng đệ dùng cây gậy dài đánh xuống - RỐP - cây gậy gãy gập. Sau đó thằng Cung đứng trung bình tấn, hai thằng phe nó lại tiếp tục dùng cây đánh hai bên chân - RỐP RỐP - hai cái cây một lần nữa lại gãy đôi. Nó là cao thủ về Thiết Bố Sam mình đồng da sắt.

Một thằng khác dùng một cái cây bán kính lớn húc vào hạ bộ thằng Cung - BỐP - nhưng không xi nhê gì. Thằng Cung xoay người đá đòn "cá sấu quẫy đuôi" thằng đệ văng ra, năm la liệt trên đất.

“Linh Linh Hỷ” thằng tên Hỷ hét lớn và lao ra. Nó là một chuyên gia về cước pháp. Trong vòng vài giây nó tung ra hàng trăm cú đá, nào là đá vòng cầu, đá ngang, đá hất, đá chẻ, đá hoành cước… Sau đó có hai thằng đệ cầm hai miếng ván hai bên. Nó bay lên đá xoạc ngang trên không, hai chân đá vỡ hai miếng ván. Một thằng khác không biết lấy từ đâu ra một tảng đá phiến xi măng. Thằng Linh Linh Hỷ chạy từ xa tung một cú đá song phi đá bể tấm đá tan tành.

“Linh Linh Tài” thằng tên Tài hô lên, xuất trận. Chỉ thấy nó hạ tấn khoa tay múa chân, hai tay biến thành trảo, đánh tới trước và hô “LONG” thì ra nó đang thi triển Long quyền như rồng bay phụng múa. Ba thằng đệ cầm gậy lao lên trước định tấn công nó, chỉ thẫy nó hô lên “HẠC” hai tay nó biến thành như mỏ hạc, bay lên mổ trúng mắt của từng người. Sau đó nó hô lên “XÀ” hai tay lập tức biến đổi thành xà quyền phóng ra tấn công chính xác vào vùng yết hầu đối phương. Mấy thằng lâu la chỉ biết kêu lên đau đớn. “BÁO” tay nó co các ngón lại, chỉ chừa khớp giữa ngón tay, báo quyền nó phóng tới tấn công vào giữa ngực, mấy thằng kia văng ngược về phía sau.

Bỗng sau lưng có hai thằng lao tới, nó xoay cổ, qua khoé mắt nó xác định mục tiêu, hai chân đá bay ngược về phía sau, đáp cả thân người xuống đất. Xong nó xoay người, nhảy bật dậy và hô to “HỔ” hai tay biến thành hổ trảo móc vào cổ đối phương rồi giằng xuống. Chân còn lại đá Hổ Vĩ Cước (tống sau) vào thằng kia, và kết thúc bằng đòn Long Trảo Thủ hiểm hóc, Thì ra đây là một cao thủ về Ngũ Hình Quyền.

“Linh Linh Phát” giờ đến lượt thằng Phát xuất trận. Không thấy nó nhào lộn hay gì. Chỉ thấy nó giơ ngón giữa về hai thằng đệ, kêu đuổi theo nó đi. Hai thằng kia chạy theo nó, bỗng dưng thằng Phát đang chạy bỗng nhảy lên không trung, người xoay lai dẻo như con mèo, tay nó phóng ra hai viên bi sắt - BỐP BỐP - hai thằng kia trúng viên bi vào trán, ngã lăn ra đất. Thì ra thằng này là cao thủ về ám khí.

Sau đó bốn thằng đứng thành hàng ngang và hô lớn “tụi tao là CUNG, HỶ, PHÁT, TÀI.”

Thằng Fujiko Fujio cười nói, tụi mày thấy rõ chưa, chỉ cần 4 thằng này là đủ càn quét hết băng tụi bây.

“Cung Hỷ Phát Tài mẹ gì chứ, tụi bây đâu, cầm hàng lên đánh nó.” thằng Ngạn hô lớn.

Thằng Linh Linh Tài hô “Long, Hổ” - Long Quyền, Hổ Trảo nhanh chóng đánh trúng thằng bên kia đang lao tới, nhưng lại bị mấy thằng khác dùng gậy sắt đánh túi bụi vào tay. Ngũ Hình Quyền - năm con vật nhưng bị đàn linh cẩu quây thì cũng không thể phát huy tác dụng.

Nói về thằng Linh Linh Cung luyện Thiết Bố Sam người cứng như thép, mấy thằng bên băng thằng Ngạn thi nhau đánh nó mà không xi nhê gì. Nhưng luyện mấy cũng có chỗ không luyện được đó là bàn chân, khớp xương. Mấy thằng kia thay vì gõ vào da thịt thì gõ vào bàn chân, đầu gối, khiến thằng Cung la thét lên, té xuống

Thằng Long Nhật dùng Taekwondo lao lên đấu cước pháp với thằng Linh Linh Hỷ, những cú đá khó, hoa mỹ nhất được tung ra như đá lốc xoáy Tornado 720 độ, đá vòng cầu 360 độ… nhưng không thằng nào đá trúng thằng nào, bởi vì các đòn đá chỉ dùng để biểu diễn.

Mấy thằng Rê Mon, Rê Mi, Nhân Nobita, Dũng Đê Khi, Hoàng Thị Phương Xu, Thanh Xê Kô, Trần Trai En cũng lao lên trợ chiến. Lúc này thằng mạnh nhất bên thằng Ngạn là thằng Đại Sư Huynh cũng lao vào cuộc chiến. Lúc này nó đã cởi phăng áo để lộ cơ bắp cuồn cuộn, rê chân lên một bước tạo thành thế Sanchin (một dạng Thiết Bố Sam của Karate) mấy thằng Rê Mon, Nobita, Trai En, Thanh Xê Kô cầm gậy đánh bóng chày nhào lên đánh nó túi bụi, nhưng chỉ như muỗi đốt Inox.

Thằng Đại Sư Huynh vốn đã khổ luyện “Thủ Đao” cạnh bàn tay cứng như sắt chặt ngang cây gậy bóng chày của thằng Trai En, - RỐP - cây gậy gãy ngay lập tức. Một đấm trung đẳng vào ngực thằng Trai En và cú đá tống sau trúng thằng Thanh Xê Kô khiến hai thăng văng về hai hướng. Nhưng lúc đó thằng Dũng Đê Khi từ đâu bay tới đập một cú gậy bóng chày thật mạnh vào đầu thằng Đại Sư Huynh - BỐP - một cú đắc thủ, máu trên đầu thằng Đại Sư Huynh chảy ròng ròng.

“Mày tưởng đóng phim hả mậy? Một người mà đòi đấu nhiều người.” thằng Dũng Đê Khi nói “Anh em cầm gậy xông lên, mình đánh hội đồng xem nó chống trả cách gì.”

Mấy thằng Rê Mon và em nó Rê Mi dường như cũng sực tỉnh, võ thuật cao mấy cũng không thể địch nổi số đông cùng một lúc, huống gì còn tay không chống binh khí.

Mấy thằng Rê Mon, Rê Mi, Nobita, Hoàng Xu nhào đến đánh thằng Đại Sư Huynh tơi tả như "cái đầu heo" trả món nợ hôm nào. Cho đến khi mấy thằng Hăc Hùng, Trịnh Công Sơn đến giải vây. Thằng Lê Bảo Châu tức Châu “Toán” nhân cơ hội lao đến định đập cái máy tính vào đầu thằng Fujiko Fujio nhưng bỗng một hòn bi sắt bay tới bắn trúng mũi nó, thì ra là thằng Linh Linh Phát đã cảnh giới.

Thằng Fujiko Fujio nổi cơn thịnh nộ, nắm cổ thằng Châu Toán đứng dậy, nó dùng một đòn húc vai có tên là 'Thiết Sơn Kháo' của Bát Cực Quyền khiến thằng Châu bị văng ra một đoạn, nó chạy đến vả một tát phải rồi thuận tay tung đòn “chỏ phóng xuyên tâm” thằng Châu bị đòn nặng văng bay về phía thằng Ngạn ngay lập tức.

fu2.webp


Hai thằng bên thằng Ngạn vội lao lên đánh thằng Fujiko. Chỉ thấy thằng Fujiko giơ tay phải chém ngang, gạt đòn đấm của thăng kia và dùng đòn húc vai đẩy tung nó. Thằng còn lại vừa tung đám vào mặt thằng Fujiko thì nó dùng tay phải 'gạt' cú đấm chệch xuống đất và trả lại bằng đòn đấm thẳng trái phải và kết thúc bằng “chỏ phóng xuyên tâm” lồng ngực thằng kia như bị lõm một lỗ và bị văng ngược rất xa về sau.

bat cuc quyen.webp


Bỗng các thầy giám thị đã nghe động về vụ ẩu đả ở căn tin và mấy thằng cảnh giới đã ra dấu kêu rút. Thằng Ngạn trước khi rút nó nói “Không hổ danh là anh Fujiko, tiền thuốc cho đàn em anh - em đền, nhưng muốn ăn chỗ này của em thì nằm mơ đi.”

“Tao muốn gì mà không được mậy? Mày về ngủ kỹ đi, coi chừng con bồ mày bị tao chơi đó.” thằng Fujiko Fujio đáp.

Đây chỉ là ngọn lửa khởi đầu của cuộc chiến giứa liên minh Đô Rê Mon - Fujiko Fujio và băng Ngạn du côn. Không ai có thể ngờ từ những việc nhỏ như thế này lại dẫn đến sự báo thù “khủng khiếp” của Nguyễn Ngọc Ngạn.

doremon1111.webp


(còn tiếp)
 
Sửa lần cuối:
Chương 28: Sự báo thù của Nguyễn Ngọc Ngạn (8)

Tôi bất ngờ bị hoán đổi thân xác với Mỹ Lan...

Mọi việc sẽ thế nào khi tôi là NAM trong hình hài NỮ...

Tôi lại trở thành học sinh một lần nữa...

Coming Soon...

ScreenHunter_6185 Jul. 09 18.40.webp


photo_2025-05-09_15-32-44.webp


photo_2025-10-31_00-36-09.webp


photo_2025-10-17_12-24-07 (2).webp


photo_2025-10-01_09-23-38.webp
 
Sửa lần cuối:
Hoán đổi thân xác... lại một lần nữa trở về thời học sinh...

Rồi mọi chuyện sẽ ra sao?

photo_2025-05-09_18-44-36.webp


photo_2025-05-21_15-17-05.webp


 
Chương 28: Sự báo thù của Nguyễn Ngọc Ngạn (8).

Cho đến tận ngày nay, tung tích của chiếc máy bay MH-370 vẫn chưa thể tìm ra. Một vết dầu loang, một mẫu quần áo của hành khách cũng không có. Người ta tự hỏi một chiếc máy bay to lớn như thế này làm sao có thể biến mất một cách đột ngột mà không để lại dấu vết. Cứ như thể là nó tan biến vào không khí vậy.

Sự thật là chiếc máy bay MH-370 đã lạc vào cổng không gian và đi thẳng đến hành tinh của người Oriontak thủy tổ của loài người. Chiếc máy bay và toàn bộ hành khách đều bị tiêu hủy thành hạt phân tử để đảm bảo bí mật về sự tồn tại của người Oriontak.

Tuy nhiên do đây là lỗi từ phía người Oriontak, cho nên ký ức của toàn bộ hành khách đều được lưu trữ lại và ghi đè lên những người tương ứng ở một trái đất khác trong một vũ trụ song song cách thời điểm tai nạn 13 năm về trước. Những trẻ em chưa được sinh ra sẽ được bố trí sinh ở các gia đình khác vào đúng năm sinh của chúng, lý do chúng không thể tái sinh từ cha mẹ ruột của chúng là vì cha mẹ chúng là những người đã biết được tương lai.

Một trong những người biết được tương lai đó chính là tôi Đoàn Chí Bình. Tôi đã biến điều này thành lợi thế trong cuộc sống và giúp tôi trở nên thành công hơn. Trong thế giới này tôi đã tình cờ gặp được vài người cùng “cảnh ngộ” đó là Khang Vô Kỵ, Mỹ Lan ngoài ra còn có bà Lệ Hoa và con gái út Mỹ Linh.

—---

photo_2026-02-22_17-43-12.jpg


Một hôm nọ, vào giờ buổi chiều, lúc giải lao, trường Cao Đẳng của tôi dựng sân khấu ở ngoài sân và mời các ca sĩ nổi tiếng của thành phố khi đó biểu diễn cùng các tiết mục ảo thuật.

Trong đám đông đứng xem buổi biểu diễn tôi vô tình đừng gần Kỳ Duyên và bạn của cô ấy. Lần này tôi chỉ muốn xem thôi, chứ không muốn lợi dụng sờ mó gì.

Khi gặp tôi Kỳ Duyên vô tình quay qua thấy, “Ủa, Bình. Cũng đến xem nữa hả?” - Kỳ Duyên trông thật xinh đẹp, mùi nước hoa thơm phức thật quyến rũ, tôi cũng ráng rặn ra vài câu để đối đáp “Ừ đúng rồi, nghe nói hôm nay có ca sĩ Lân Hùng, Lân Chí Khanh, Thanh Thanh Thảo biểu diễn nữa.”

Đang xem đến đoạn ca sĩ Bảo Thy hát bài hát Audition, thì bỗng đám đông phía sau dồn lên, làm tay tôi bất giác chạm một bên mông của Kỳ Duyên. Lúc này Duyên đang mặc quần thun xám, nhưng từ ngón tay tôi cảm thấy một hơi ấm và sự mềm mại của làn da con gái mới lớn.

touch1.jpg


Tim tôi đập thổn thức, hơi thở dồn dập, tay tôi vẫn để nguyên trạng thái ở bên mông của Kỳ Duyên. Tôi nhìn sang Kỳ Duyên, tôi thấy cô ấy mắt vẫn dán vào buổi biểu diễn và nói chuyện với các bạn nữ như không có chuyện gì.

Thằng nhỏ của tôi cứng như đá, tôi quay qua quay lại thấy mọi người đều chú ý xem ca nhạc, tôi giả vờ len lỏi như muốn đi ra, nhưng thực ra là vòng ra sau của Kỳ Duyên.

Khi tôi đã đứng phía sau của Duyên, Duyên cũng vẫn nói chuyện với bạn một cách vô tư. Giờ tôi chỉ thiếu “gió đông” là các cuộc đẩy lên. Được một lát khi ca sĩ Bảo Thy đi xuống sân khấu giao lưu, đám đông bên dưới như phát điên. Tôi cũng “phát điên” không kém khi tận dụng cơ hội này, đẩy mông ép thằng ku vào giữa đít Duyên.

Con ku tôi ép sát vào đít Duyên một cảm giác hưng phấn dễ chịu bùng phát ngay lập tức. Mặt tôi gần chạm vào tóc Duyên tôi ngửi thấy một mùi thơm thật dễ chịu.

Từ phía sau tôi thấy Duyên gần như bị khựng lại một nhịp, bớt nói chuyện với các bạn gái, và mắt vẫn dán chặt vào buổi biểu diễn. Tôi có cảm giác Duyên cũng đang tập trung cảm giác vào mông để “hình dung” ra con ku của tôi. Con ku của tôi ép chặt vào mông của Duyên hết mức có thể, tôi có cảm giác ngứa ngáy, mắc tiểu, nhưng thật kích thích.

Đến màn tiếp theo của ca sĩ Lân Chí Khanh một bài hát sôi động, Duyên và các bạn vui vẻ nhảy cẩng cẩng lên, nhưng thật kỳ lạ mông Duyên vẫn chưa muốn rời khỏi thằng ku tôi. Duyên nhún lên nhưng lại rơi mông vào ku tôi.

Được một lát, Duyên lại làm tư thế chắp tay sau đít. Tôi khá bất ngờ, tôi không hiểu Duyên muốn che đít lại không cho tôi ép ku hay là Duyên muốn dùng tay mò ku tôi?

Tôi cũng chưa biết làm sao, thì bị đám đông phía sau xô ra trước (thật) làm ku tôi chạm vào lòng bàn tay Duyên đặt phía sau. Ban đầu Duyên hơi rụt tay lại, nhưng suy nghĩ sao đó vẫn giữ nguyên tư thế, không mang lên trên.

Tôi biết Duyên đang muốn được sờ thằng ku tôi, tôi không còn nghi ngại nữa, tôi bèn áp ku vào bàn tay êm ái đó. Tay Duyên vẫn giữ như thế bất chấp việc tôi ép ku thật chặt vào đó. Tôi không thấy tay Duyên cử động xoa bóp gì cả, thấy cũng lạ.

Tuy vậy, tôi vẫn giữ nguyên tư thế sung sướng đó cho đến khi gần hết buổi văn nghệ. Tôi vừa định rút lui trong êm thắm. Thi bỗng tay Duyên chụp cứng con ku tôi lại. Tôi giật thót mình.

touch.jpg


Ngay lúc đó, Duyên quay mặt lại ngay lập tức. Khi khám phá được tôi là “thủ phạm”, Duyên khẽ nhoẻn môi cười. Sau đó, Duyên cười nói với mấy bạn gái đi cùng “Mấy bạn đi về lớp trước đi, Duyên lên lớp sau.”

Tôi nghĩ trong đầu vừa muốn gạt tay Duyên và bỏ chạy, nhưng lòng lại nhớ ra Duyên đã thấy mặt tôi rồi thì chạy đi đâu. Đầu óc rối bời. Thì Duyên kéo ku lẫn tôi lại gần và nói “Làm chuyện đồi bại xong rồi tính đi hay sao?”

Tôi giật mình, vì đã bị nắm thóp. Tôi nhìn Kỳ Duyên mà mồ hôi vã ra như tắm.

Tôi bối rối không biết nói gì cho phải thì Duyên lên tiếng “Hôm nay Bình quá lắm rồi ha, lợi dụng đông người sàm sở tôi, có tin Duyên mang chuyện này méc với anh Ngạn không?”

Tôi hoảng hốt, cứ nghĩ đến viễn cảnh thằng Ngạn biết chuyện này, nó sẽ kêu đồng bọn dí đánh tôi, việc học của tôi sẽ bị dang dở, cuộc đời tôi sẽ bị rẽ sang một hướng mới xấu hơn.

“Bồi thường đi chứ” Duyên nói

“Bồi… bồi thường bao nhiêu vậy Duyên?” tôi ấp a, ấp úng nói

“20 triệu để Duyên mua quần áo, son phấn mới.”

Tôi đang hoảng hồn, vì không biết tìm đâu số tiền khổng lồ đó.

“Còn không thì cho Duyên số điện thoại của Bình, Duyên sẽ nói cho Bình biết phải làm gì.”

Tôi bất ngờ cũng hồi hộp, tôi làm theo lời Duyên nói, lật đật cho số rồi lên lớp học ngồi.

Gần hết tiết học chiều thì - bíp bíp - điện thoại báo có tin nhắn, "tan học chờ hết người đợi Duyên ở cổng sau, nếu không thì đừng trách.”

(còn nữa)

orca-image--14145880.jpeg.jpeg
 
Sửa lần cuối:
Chương 29: Sự báo thù của Nguyễn Ngọc Ngạn (End).

Chiều hôm đó sau giờ tan học, khi bóng người dần thưa thớt, tôi đứng đợi Duyên ở cổng sau trường. Kỳ Duyên là bồ của thằng trùm trường nên việc để ai thấy với tôi thì không hay lắm. Được một lúc thì thấy Kỳ Duyên bước ra. Vẻ mặt không buồn không vui.

Duyên ngồi lên xe tôi và ra lệnh cụt ngũn, “Chở Duyên đi lên quận 1 đi một vòng và ăn gà rán KFC.”

Lúc này cha mẹ tôi đã đổi cho tôi từ xe Super Cub 50cc sang xe Wave Alpha 110cc như một sự tưởng thưởng cho thành tích học tập xuất sắc của tôi.

Do là người có lỗi, tôi tuân theo lệnh Duyên răm rắp. Đi dạo mát một vòng thăm nhà thờ Đức Bà, chợ Bến Thành, đường Nguyễn Huệ, nhà văn hoá Thanh Niên. Duyên kêu ghé vào Diamond Plaza để ăn gà rán.

Tôi gửi xe xong, tôi dẫn Duyên lên lầu. Bỗng Duyên nắm tay tôi, tôi quay lại ngạc nhiên định rụt tay lại vì ngại thì Duyên trừng mắt nói “Có cho nắm tay không? Không thì đem chuyện xấu ra méc.” Tôi rén trong người đành chịu.

Duyên ôm cánh tay trái tôi như tình nhân, tôi thì lo lắng hồi hộp, sợ người quen nhìn thấy là chết. Trong khu trung tâm thương mại, Duyên và tôi chơi trò bắn súng, chọi banh bóng rổ, chơi game tìm điểm khác nhau trên máy, xem phim cảm giác mạnh 4DX, ăn gà rán KFC và vào karaoke box để hát. Tất cả đều là dùng tiền của tôi trả.

hon nhien.jpg


Vào karaoke box, Duyên hát mấy bài thịnh hành khi đó, thấy tôi ủ rủ, e ngại, bỗng tay Duyên bất thình lình bóp ku tôi và nói “Gì mà ủ dột vậy đi chơi phải vui lên.” Tôi giật mình vì bàn tay của Duyên vừa bóp vừa nắn mạnh nó. Tôi đành phải gượng cười và tìm bài hát nào để hát.

Trong lúc tôi hát thì Duyên ngã đầu vào vai tôi, tay bên dưới không ngừng sờ mó thằng ku. Được một lúc lâu sau, Duyên nói với tôi “Giờ Duyên buồn ngủ quá, Bình kiếm cái nhà nghỉ nào vào đó nghỉ ngơi tí.”

Tôi giật mình, mặc dù tôi cũng có ít nhiều tình cảm với Duyên nhưng chuyện này đột ngột quá. Tôi chưa chuẩn bị tinh thần cho việc này. Tôi định nói phản đối thì Duyên chặn trước “Im, giờ muốn đi hay muốn đem chuyện này nói cho cả trường?”

Tôi đành im lặng và dẫn Duyên xuống chỗ để xe và chở đến một khách sạn mà Duyên quen, Duyên cũng khéo chọn thật, vì đó là Bonita Boutique Hotel khách sạn loại đắt tiền. Cũng may hôm trước vừa nhận được học phí dạy thêm cũng vài triệu. Nếu không chắc hôm nay sạt nghiệp.

Mặc dù có hơi miễn cưỡng, nhưng với tâm lý của một thằng đàn ông mà nói. Việc có thể quan hệ với cô gái mình thích là một việc vô cùng hào hứng, mặc dù cũng nghĩ đến việc thằng Ngạn biết việc này thì nó truy sát tôi. Nhưng mà thôi mặc kệ chuyện tới đâu hay tới đó.

Vào phòng đóng cửa lại, tôi cảm thấy tự tin hẳn. Trước đây những lần tôi chịch chị Lan ở toa lét nhà chị Lan mà cứ sợ bị phát hiện. Sau đó là những lần chịch lén lút trong nhà vệ sinh trường thời cấp 3 với Linh San, Thuý Ngân tôi chưa bao giờ được chịch một cách thoải mái, trọn vẹn.

Duyên kêu tôi vào đi tắm trước. Tôi đang tắm nửa chừng thì Duyên bất ngờ mở cửa ra, tôi hết hồn quay lại. Duyên nhìn tôi lườm lườm ròi nhìn vào thằng ku. Duyên nói “cũng to con quá ha.” Tôi nói, “Duyên vội quá, ngồi ở ngoài đợi Bình tí đi.” Sau đó, tôi lấy xà bông tắm rửa tất cả mồ hôi vì căng thẳng của ngày hôm nay. Rồi quấn khăn đi ra, để Duyên vào tắm.

Tôi nằm lên giường đợi Duyên và check tin nhắn trên chiếc điện thoại 6030 (đã đổi điện thoại) thi thấy có cuộc gọi nhỡ của Mỹ Lan và tin nhắn “Ăn cơm chưa?” của cô ấy. Tôi nhắn vội “Anh ăn rồi, anh đang dạy, tí về nt nha.”

dt1.jpg


Được một lát, Duyên bước ra với chiếc khăn tắm, gương mặt đã rửa hết phấn son, nhưng vẫn còn nét đẹp tự nhiên của thiếu nữ. Duyên ngồi xuống giường và nói “Hôm nay phải thật hợp tác nha chưa, nếu không là méc đó.” Tôi lúng túng, gật đầu vội.

photo_2026-02-22_18-57-01 (2).jpg


Duyên bắt đầu cởi khăn ra để lộ một thân hình trắng trẻo đầy đặn. Cơ thể tràn đầy sức sống của tuổi đôi mươi đầy hấp dẫn khiến tôi không khỏi trầm trồ. Vùng mu chym của Duyên đã được wax lông sạch sẽ mặc dù vẫn còn lún phún vài sợi lông tơ mới mọc. Duyên đúng là một tiểu thư con nhà giàu có khác, một cảm giác “high class” hơn hẳn các bé Linh San, Thuý Ngân hay chị Lan Bambi mà tôi từng quan hệ.

photo_2026-02-22_18-57-02.jpg


Duyên nằm choàng lên người tôi, hôn cổ tôi chụt chụt sau đó mút dái tai và liếm vào lỗ tai tôi, đó là một cảm giác nhột nhạt đến khó tả. Trong khi tay thì thò xuống không ngừng mân mê thằng ku của tôi. Đây là lần đầu tiên tôi “nằm dưới” bị động hoàn toàn, để cho Duyên làm chủ cuộc chơi.

Duyên hôn chụt chụt từ cổ tôi xuống ngực. Đây là lần đầu tiên tôi được một cô gái nâng niu chiều chuộng đến thế. Trong lòng tôi cũng cảm thấy lâng lâng khó tả. Duyên dừng lại ở chỗ núm vú tôi, mặc dù ti của nam nhỏ hơn của nữ nhiều, nhưng Duyên bú ti tôi một cách nghiêm túc, Duyên mút nó thật mạnh, liếm láp thật ký hết bên này đến bên kia, đầu ti tôi cũng cảm thấy ấm lên vì cái miệng của Duyên.

Liếm đã, Duyên bắt đầu hôn nhẹ vào đường trung tuyến tức là giữa ngực tôi, hôn dài xuống cái bụng 6 múi của tôi. Hôn tới đâu Duyên hít hà tới đó. Hôn tới rốn, tôi bất chợt lấy tay che lại, tôi sợ dơ, nhưng Duyên kiên quyết giật tay tôi ra để liếm vào lỗ rốn. Đó là một cảm giác vừa dơ vừa nhột rốn thật kỳ lạ.

Tiếp đến, Duyên hôn đi xuống, hôn đến bàng quang tôi. Mới đầu chưa mắc lắm, nhưng trước đó tôi uống cô ca ở trung tâm thương mại, khiến tự nhiên bọng đái tôi bỗng căng nước biểu tình đòi đi tiểu. Nhưng trước sự đam mê, nhiệt tình của Kỳ Duyên tôi không dám hó hé. Cứ mỗi cái hôn vào bọng đái tôi cảm giác bên trong nước tiểu đã căng thẳng.

Duyên hôn đi xuống đến đám lông đen của tôi, một tay thì hứng hai cái trứng. Duyên hôn gốc bên trái, hôn gốc bên phải. Rồi đớp vào một bên trứng mút một hồi lâu. Cái cảm giác vừa đã, vừa nhột, nhưng cũng vừa mắc đái khiến tôi không biết là vui hay khổ.

Vừa định đặt miệng vào bú đầu ku tôi thì một tiếng điện thoại vang lên từ chiếc điện thoại nắp gập Samsung A790 đời 2004 của Duyên. Duyên liền ngồi dậy đi tới bàn mở ra để xem ai. Tôi cũng nhân dịp này ngồi dậy để vào nhà vệ sinh xã cơn lũ.

dt2.jpg


- Xè xè xè - cơn lũ trong người tôi đang tuôn ra thật dễ chịu. Thì tôi nghe giọng Duyên bên ngoài trả lời điện thoại. Thì ra người gọi đến chính là thằng Nguyễn Ngọc Ngạn.

Tôi lo lắng nên tiểu xong cũng quên rửa nó. Tôi vừa bươc ra khỏi nhà vệ sinh, Duyên giơ ngón tay lên miệng ra hiệu cho tôi im lặng. Duyên nói “Dạ dạ, bà xã biết rồi, bà xã mới tắm xong, đang định ăn cơm. Ông xã ăn cơm chưa?”

Tôi bèn nhẹ nhàng leo lên giường nằm kế bên Duyên chờ đợi. Duyên một mặt cầm điện thoại bằng tay trái, một mặt vuốt ve con ku tôi bằng tay phải. Con ku mới đái xong thì đã xìu xuống, chưa cứng nổi. Duyên vừa nói chuyện “Dạ dạ” tay thì mân mê con ku đang mềm của tôi, nghe Duyên vâng dạ được mấy tiếng thì bắt đầu ngậm cái bao quy đầu của tôi. Tôi sực nhớ nãy chưa rửa nó, trong bao quy đầu còn dính nước tiểu, nhưng không biết nói thế nào nên đành để cho Duyên muốn làm gì thì làm.

Duyên nói chuyện với thằng Ngạn nhưng bên này cái miệng thì trùm lên con ku tôi. Tôi cảm thấy thật có lỗi vì để Duyên mút sạch những giọt nước tiểu khi nãy. Duyên nói qua điện thoại “Cái nhà hàng ở Thuận Kiều đó đồ ăn cũng ngon, giá cũng hợp lý” đợi thằng Ngạn trả lời thì Duyên ngoạm vào con ku tôi. Tôi nghe tiếng thằng Ngạn ở đầu dây bên kia nói ABC XYZ gì đó, nhưng Duyên không bận tâm, cái lưỡi bên trong khoang miệng đang không ngừng khám phá cái đầu ku, lỗ tiểu tôi.

Đến khi trả lời, Duyên mới nhả vội thằng ku của tôi ra để đáp lời sao cho thật tự nhiên. Duyên nói câu khơi gợi để thằng Ngạn nói nhiều, đến khi nó nói thì đó là thời điểm để Duyên bú ku tôi, trong khi vẫn áp cái điện thoại vào tai để nắm tình hình.

Mặc dù Duyên đã ráng hết sức làm tiếng động phát ra thật nhỏ, nhưng vẫn có một tiếng - chụt - nhỏ. Thằng Ngạn hỏi, “em đang làm gì đó.” Duyên vội nhả ku tôi ra và nói, em đang ăn canh, em đang húp rụp rụp đó. Chuyện băng tụi mình với băng thằng Johnny thế nào anh kể tiếp đi anh.”

Tôi cũng hú hồn, sau sự cố “nhỏ” đó Duyên không bú nữa, bèn nằm ngửa ra giường, ra dấu cho tôi chịch. Lúc này thằng ku tôi đã cứng như thép, ở cái độ tuổi 20 sung mãn, con ku của tôi rất dễ cương, gân guốc chằng chịt. Tôi hiểu ý, bèn nhẹ nhàng cầm hai chân của Duyên lên, để chuẩn bị nhét thằng nhỏ vào.

Lúc này tôi mới để ý, âm đạo của Duyên thật đẹp, thật múp míp, hồng hào, nhìn đã muốn ụp mặt vào liếm láp, nhưng cảm thấy tội lỗi quá nên bỏ qua công đoạn đó.

photo_2026-02-22_18-57-01 (3).jpg


“À dạ, dạ, tụi nó chơi dơ lắm hả anh? Rồi sao nữa?” Duyên khơi gợi cho thằng Ngạn nói, và đó cũng là lúc tôi đâm thằng nhỏ cứng như thép vào cái lìn hồng hào còn chặt này của Duyên. Tôi đút thằng nhỏ một cách từ từ, đầu cây, nửa cây, rồi đến nguyên cây đã mất hút vào “cái miệng” dưới của Duyên. Vào đến đâu Duyên oẳn người đến đấy. Bất chợt Duyên vuột miệng nói tiếng - Ư - một cái. Thằng Ngạn ngay lập tức hỏi chuyện gì đang xãy ra. Thì Duyên vội trả lời ngay là Duyên đang nắc cụt, và giả vờ ư ư hai tiếng nữa để minh hoạ cho thằng Ngạn tin.

Tôi khẽ cười vì hài hước, Duyên nhìn về tôi ra hiệu đâm vào tiếp nữa đi. Tôi vội nhắp tiếp một cách nhẹ nhàng. Tôi cảm thấy âm đạo của Duyên như một con hàu ấm áp, con ku của tôi bị ép chặt, bị hít chặt từ nhiều phía, một cảm giác ấm áp dễ chịu đến khó tả. Bỗng tôi nhớ sực ra, nãy giờ lo suy nghĩ sợ bị thằng Ngạn phát hiện tôi đã quên mang bao cao su, tôi đang đút con cu trần vào lỗ âm đạo háu đói của Duyên.

Duyên vừa nghe điện thoại vừa nhìn tôi, Duyên cũng có cảm giác là tôi chưa mang bao nhưng cũng không muốn dừng lại. Miệng Duyên mím cố gắng không được phát âm thanh lạ. “Dạ, rồi sao nữa anh? Anh nói mấy thằng Nhân pê đê kiếm dùm anh mấy lốp xe của Yokohama đó, loại đó bám đường lắm.” thằng Ngạn lại tiếp tục nói tiếp câu chuyện bất tận về xe cộ của nó. Trong khi tôi liên tục nhắp nhanh đều vào cửa mình của Duyên trong tư thế truyền thống.

Được một lát vẫn chưa ra, tôi kêu Duyên nằm nghiêng một bên, và tôi nằm sau lưng đặt ku vào từ phía sau để làm tư thế úp thìa. Tôi hẩy mông, nhắp nhanh mạnh đều vào lồn của Duyên, lúc này tôi chưa ra nhưng nước của Duyên đã tuôn ra như suối.

Duyên phải bịt miệng lại để tránh phát tiếng. “À dạ dạ, trong trường mấy hôm nay học về mấy cái marketing, tụi mấy thằng Fujiko Fujio nó cũng làm phách lắm anh.” Chơi chán thế đó, tôi bèn xoay người Duyên lại thành thế Doggy, mặt Duyên hướng về thành giường.

Tư thế Doggy đúng là huyền thoại, từ tầm nhìn này tôi có thể thấy trọn cặp mông khổng lồ của Duyên, cái lỗ đít, lỗ lìn đang chảy đầy nước trắng. Chất nhờn đã ra quá nhiều, quá để dàng trơn tuột cho tôi đút nguyên cây hàng vào. - Ọt - con ku của tôi trườn vào lỗ đái của Duyên một cách mượt mà, không ma sát. “Á… ừm... ý là á em quên, bồ của con Trâm Anh bạn em mới mua chiếc xe Yamaha mới, có màu xanh xanh gì đó anh có biết không?” Duyên bịa ra câu chuyện để ngụy trang kịp lúc. Nhắp thêm chục phát nữa thì thằng Ngạn kết thúc cuộc gọi.

Duyên mới thở phào nhẹ nhõm, bỏ điện thoại xuống. Lúc này tâm tình của tôi cũng tràn trề, tôi cảm thấy yêu Kỳ Duyên hơn bao giờ hết, bèn ngửa người Duyên ra hôn vào môi Duyên, trong khi đó tôi cũng đặt con ku vào khe nước lỗ đái của Duyên. Bên dưới vừa nhắp mãnh liệt, bên trên miệng tôi mút cái lưỡi ấm áp của Duyên.

Người ta nói Duyên vừa bú cu tôi xong, tôi lại hôn môi Duyên vậy hoá ra tôi đã tự bú cu mình. Quả thật đúng là như vậy tôi cảm thấy mùi “thân quen” của mình trong miệng Duyên, nhưng không sao cả.

Được một lát tôi rùng mình xuất ra sau cú nhắp cuối cùng, hàng tỷ tinh binh đã bắn hết vào bên trong của Duyên. Tôi tự trấn an, một hồi tôi đi mua thuốc tránh thai cho Duyên chắc không sao. Tôi và Duyên hôn nhau một lát, rồi kêu Duyên vào nhà tắm xịt nước rửa cho nó ra hết rồi một lát chơi tiếp hiệp hai.

Một lát sau tôi và Duyên lại quần nhau tiếp hiệp 2 và cả hiệp 3. Tôi và Duyên nằm ở khách sạn cho đến gần 11 giờ tối. Tôi nghĩ cũng đến lúc phải đưa Duyên đi về, nhà Duyên ở quận 3 cũng không xa đó lắm. Trên đường về, Duyên ôm chặt hông tôi như một cặp tình nhân thực thụ.

Từ cái hôm bữa đó, Kỳ Duyên vẫn giữ vị trí là người “nắm thóp” tôi. Trước mặt thằng Ngạn, Duyên nói tốt cho tôi và bắt buộc tôi vô băng (nếu không Duyên sẽ tiết lộ bí mật với thằng Ngạn). Tôi không có sự lựa chọn nên đành lỡ phóng lao lao phải theo lao.

Mấy hôm thằng Ngạn đi đua xe, tôi phải có nghĩa vụ đứng kế bên Duyên. Bất thình lình, bí mật, Duyên bóp ku tôi, tôi giật mình nhìn qua, thì Duyên để ngón tay lên miệng, ra dấu im lặng. Tôi bị nắm tẩy nên đành để Duyên “hành hạ” thằng ku nhỏ.

Có hôm thằng Ngạn thắng độ đua xe, bao cả đám đi hát karaoke. Nhân lúc mấy thằng kia say hết. Duyên nháy mắt với tôi, kêu tôi đọc tin nhắn. Duyên buộc tôi phải vào nhà vệ sinh nữ để cho em ấy bú ku.

Tôi cho Duyên bú xong Duyên xoay đít bắt tôi chịch luôn. Chúng tôi ráng kìm chế sao cho không ra tiếng động.

Chúng tôi lén lút sau lưng thằng Ngạn nhiều lần nữa. Lúc thì ở hồ bơi thằng Ngạn rủ tôi và mấy đứa đi bơi, khi tôi đang bơi tới gần chỗ Duyên, thì Duyên vạch ngang quần bikini để lộ ra một khe lồn với nhúm lông đen, tôi như muốn sặc nước. Lúc không có ai thì Duyên giả bộ lặn xuống nước để tìm bóp ku tôi.

Tôi cũng không hiểu Duyên xinh đẹp, có bạn trai nhưng tại sao lại vẫn có một nhu cầu lớn đến thế?

Đến một ngày nọ, vào lúc 11 giờ tối, thằng Ngạn hẹn cả băng ra trước cổng trường cao đẳng Long Hổ Môn gần trường tôi.

Cả đám dựng xe độ một dọc, trừ chiếc xe Wave Alpha của tôi còn nguyên bản. Thằng Ngạn nói “Tao biết trong đám tụi bây có người dám cắm sừng TAO !!”

Nó nói tới đây tim tôi như muốn trào lên cổ. Chẳng lẽ việc tôi với Duyên đã bị bại lộ rồi sao?

“Tao biết thằng đó là thằng nào rồi, nhưng tao cho tụi mày một cơ hội. Tự thú đi tao sẽ không làm khó dễ gì đâu.” thằng Ngạn nói

Kỳ Duyên nghe thằng Ngạn nói như vậy mặt cũng tái mét.

“Anh Ngạn, anh nói vậy là sao? Em chỉ có anh thôi mà.”

- CHÁT - “MÀY IM ĐI CON ĐĨ NGỰA, người ta đang đồn ầm lên mày cằm sừng tao ở ngoài kìa kìa, mày tưởng tao là thằng ngu hả CON ĐĨ !! “ thằng Ngạn tát Kỳ Duyên một cái như trời giáng.

Thằng Ngạn nói “Tao biết thằng đó nằm trong số tụi mày, tao biết ai rồi, có tự nguyện bước ra không?” - “Nếu ngoan cố không tự nguyện thì đừng trách tao.” thằng Ngạn lấy ra từ sau xe hai cây kiếm Nhật thật lớn.

Nó đưa cho thằng thân tín Đại Sư Huynh một cây, bản thân nó cầm một cây. Mấy thằng còn lại phải xếp hàng ngang để thằng Ngạn tìm ra thủ phạm bao gồm Tôi, Long Nhật, Trịnh Công Sơn, Nhân Pê Đê, Lưu Bình, Dương Lễ, Trương Học Hữu, Lê Minh, Âu Dương Chấn Hoa, Vương Hỷ.

Thằng Ngạn hùng hổ, mắt đỏ ngầu nói “Tao cho tụi mày 3 tiếng đếm, thằng cắm sừng tao phải bước ra nếu không tao và thằng Đại Sư Huynh chém chết hết tụi bay”

“Một”

“Hai…”

Tôi như đánh lô tô trong bụng. Kiểu này chắc có người thấy tôi và Duyên làm trò bậy bạ rồi. Tôi đã nhắc Duyên nhiều lần đừng làm lộ liễu quá mà cô ấy không nghe. Kiểu này chắc phải…. thôi.

“BA !!”

Tôi nhắm mắt vừa định giơ tay, thì nghe giọng nói “Là em đó đại ca!”

Tôi giật mình, rút tay xuống, và mở mắt nhìn về hướng giọng nói đó.

Thì ra đó là thằng Nhân Pê Đê, tôi không tin nổi vào mắt mình nữa.

thang ho.jpg


“Có thiệt không vậy? Nó pê đê mà mày cũng dám chơi với nó?” thằng Ngạn nhìn về phía Kỳ Duyên và hỏi.

“Thiệt đó đại ca, hôm đó em đang đi đái ở nhà vệ sinh nữ, em mở cửa ra thì vô tình thấy chị Duyên đang thay đồ ở trần ở truồng. Tự nhiên máu pê đê mấy chục năm của em biến đâu mất hết, em mới ôm chỉ vào nhà vệ sinh, xin chị làm một phát. Chuyện này không liên quan tới chị Duyên đâu, có phạt thì phạt em.”

Thằng Ngạn trợn mắt nhìn về Duyên, “nó cưỡng hiếp mày vậy sao mày không chịu la lên”

“Lúc đó thay đồ gấp để đi chơi với anh, em thấy nó em tưởng là nó pê đê, em tưởng đâu nó giỡn thôi, ai dè nó đâm vô thiệt. Nó bịt miệng em chặt quá, em không la lên được.”

“Con quỷ cái, tao chém chết mẹ mày” - Thằng Ngạn tức quá giơ kiếm nhật về phía con Kỳ Duyên định chém tới.

Bỗng - BỐP - một người chạy đến đánh bạt cây kiếm nhật của thằng Ngạn ra.

Thì ra đó là thằng Trịnh Công Sơn, không biết từ khi nào nó đã có trên tay cây kiếm tre Kendo. Nó nói lớn “Không được đụng đến Kỳ Duyên. Đến nước này em cũng không giấu nữa. Người cắm sừng anh không phải là thằng Nhân đâu mà là TAO.”

“Thật ra tao và Kỳ Duyên là bạn học từ nhỏ, tụi tao cặp với nhau từ hồi cấp 3. Cho đến khi vào trường Tinh Võ Môn, thì MÀY đã cướp Kỳ Duyên của TAO. Nhưng TAO với Kỳ Duyên vẫn lén lút liên hệ.” thằng Trịnh Công Sơn vừa nói vừa hét lớn.

“Thằng chó này, tụi bây đâu lên đánh chết mẹ thằng Trịnh Công Sơn với thằng Nhân pê đê cho tao.” thằng Ngạn la lớn.

Thấy cảnh tương tàn trước mắt tôi thật không cam lòng.

“KHOAN ĐÃ!” tôi hét lớn

Tụi thằng Ngạn dừng lại nhìn vào tôi, kể cả Kỳ Duyên.

“Thật ra người đó chính là em, em cũng bất đắc dĩ thôi, tại chị Kỳ Duyên chỉ uy hiếp em, Chị đã bắt em quan hệ với chỉ nếu không chỉ sẽ méc với anh là em quấy rối tình dục, ép ku vô đít Chỉ, mà thật ra em cũng không muốn…”

Tôi cũng không hiểu vì sao tôi lại tuôn ra hết những lời ngu ngốc đó, chắc có lẽ vì tôi quá thật thà.

Mặt thằng Ngạn lúc này đã chuyển sang đỏ bầm, mấy thằng kia cũng ngơ ngác không biết phải làm gì. Bỗng thằng Trịnh Công Sơn cầm kiếm tre đập lên đầu thằng Đại Sư Huynh, thằng Nhân Pê Đê cũng vùng bỏ chạy, mấy thằng còn lại rượt theo. Tôi thấy hỗn loạn liền cũng bỏ chạy theo hướng ngược lại.

Thằng Ngạn lập tức cầm cây kiếm đuổi theo tôi, vì theo nó tội tôi là “nặng” nhất. Thằng Ngạn chạy rất nhanh, tôi chạy thục mạng ngoái lại phía sau vẫn thấy nó bám đuôi. Nó vốn không phải dân thể thao nhưng vì sự tức giận quá độ khiến nó bứt phá khỏi mọi giới hạn bản thân.

Tôi chạy đến một lùm cỏ tôi liền chạy vào để mong có chướng ngại vật có thể thoát thân. Thằng Ngạn vẫn đuổi sát theo tôi, bỗng tôi nghe - RẦM - tôi ngoái đầu nhìn lại thì không thấy thằng Ngạn nữa.

Tôi dáo dác nhìn xung quanh thì phát hiện ra, thằng Ngạn rớt xuống cái cống bị mất nắp.

“Mày kéo tao lên mau thằng chó” thằng Ngạn kêu

“Em kéo anh lên anh không được chém em nữa nhé” tôi nói

“Thì mày kéo tao lên đi rồi tính.”

Tôi nghe vậy, tôi nghĩ nếu tôi cứu nó một mạng nó sẽ tha cho tôi. Tôi bèn kéo thằng Ngạn lên.

Thằng Ngạn lúc này mặt mũi cơ thể dính bùn, phân, rác thải thật hôi thối.

“Em cứu anh rồi đó, anh nhớ giữ lời nhé anh Ngạn” - tôi vừa cười vừa nói

“Giữ lời cái CON CẶC, TAO PHẢI BĂM MÀY THÀNH TRĂM MẢNH” thằng Ngạn cầm cây kiếm lên và định chém vào tôi.

Tôi thấy nguy liền chạy ngay ra băng ngang đường lộ, tôi cắm đầu chạy cho đến khi nghe một tiếng - RẦM - sau lưng.

Một chiếc xe cấp cứu chạy với tốc độ cao đụng vào người thằng Ngạn. Nó văng ra rất xa nằm bất động. Tôi dừng lại đến gần nó, thì ra chân nó đã bị gãy.

Các nhân viên trên xe cấp cứu vội vàng xuống xe, mang theo cáng. Và nói với tôi do họ vội đưa bệnh nhân đến viện gấp quá nên chạy quá nhanh. Giờ lỡ gây ra tai nạn nên đành chở thêm thằng Ngạn tới viện vậy.

Tôi phụ các nhân viên y tế đưa thằng Ngạn lên cáng. Tôi vội an ủi thằng Ngạn “Anh bảo trọng nha anh Ngạn, có mấy lần đi karaoke với đi hồ bơi chị Duyên cứ ép buộc em quan hệ trong nhà vệ sinh chứ thật tình em không muốn.” thằng Ngạn đang đau cũng ráng mở mặt nhìn vào tôi.

“Thật sự em không có muốn giật bồ anh đâu, em cũng có nỗi khổ lắm, cái hôm anh gọi điện nói với chị Duyên về vụ thằng Johnny với mua cái lốp Yokohama đó thật ra chỉ đang ở trong khách sạn với em. Em cũng áy náy lắm nên em nhất quyết không có liếm lồn chị Duyên mà chỉ để chị mò với bú em thôi.” thằng Ngạn mở trừng mắt lần nữa, rồi miệng trào máu ra “Em cũng thấy tội lỗi lắm, em sẽ không làm vậy nữa, ANH NGẠN, ANH NGẠN !!!” tôi la lên khi thấy Ngạn thổ huyết, ngất xỉu.

Tôi bất lực khi nhìn thấy nhân viên y tế đóng cửa xe cấp cứu lại. Những lời nói của tôi thật sự đều là lời vô tư không có ý gì.

Nhìn chiếc xe cấp cứu chạy xa dần bỗng chợt nhớ chưa nói chi tiết Kỳ Duyên đòi tôi chơi lỗ nhị, nhưng tôi từ chối vì cảm thấy có lỗi với thằng Ngạn nhưng thôi kệ, để sau này gặp lại nói.

Hôm sau là ngày thi cuối kỳ. Thi xong ra khỏi phòng, đi xuống cầu thang tôi thấy Duyên dáng vẻ hơi buồn. Duyên thấy tôi nhưng nhìn lãng tránh, có lẽ Duyên cảm thấy có lỗi với thằng Ngạn. Tôi cũng muốn đến an ủi Duyên nhưng cũng không muốn làm thằng Ngạn buồn thêm nên thôi.

Mấy tuần sau, tôi nhận tin nhắn của Duyên báo tin thằng Ngạn bị gẫy chân, gãy tay với tâm lý không được ổn định. Gia đình nó đã xin bảo lưu kết quả học tập và chuẩn bị đưa sang Mỹ để điều trị.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Duyên nói ban đầu thằng Ngạn theo đuổi Duyên bất chấp việc Duyên đã có bạn trai là Trịnh Công Sơn. Thằng Ngạn bắt buộc Duyên yêu nó. Nhưng thằng Ngạn bị yếu sinh lý, bú hoài không lên, lên rồi làm được vài giây lại xịt, nên Duyên chán mới đi ngoại tình với nhiều người. Chứ thực ra Duyên không phải là người sống lăng chạ vậy. Tôi nghe thế cũng an ủi Duyên.

Chuyện thằng Ngạn xem như đã xong, tôi tạm thời được yên ổn một thời gian. Do đây là “ngã rẽ” mới trong dòng thời gian này nên tôi không biết liệu trong tương lai tôi có còn gặp thằng Ngạn nữa hay không. Sau kỳ thi này tôi sẽ được nghỉ hè vài tháng.

Vào lúc đó tôi không biết rằng, ở đâu đó trong một bệnh viện tại Mỹ thằng Ngạn mở mắt tỉnh dậy và hét lớn “thắng Đoàn Chí Bình chó đẻ dám chơi bồ tao, tao sẽ báo thù !!!”

(Còn nữa)

photo_2026-02-16_22-31-39.jpg
 
Sửa lần cuối:
Chương 30: Hoán đổi thân xác

Năm 2006, lúc này tôi đã học đến năm thứ hai của trường cao đẳng Tinh Võ Môn, cũng như Mỹ Lan một cô gái ở dòng thời gian này 16 tuổi đã học đến lớp 10 trường THPT Hoắc Nguyên Giáp.

—-- COMING SOON —--

photo_2026-02-22_17-45-21.jpg
 
Sửa lần cuối:
anime sex
cliphot
X
Back
Top