Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

NhieuAoTuong

Thành viên thông thái
Tham gia
10/12/24
Bài viết
137
Cảm xúc
290
Điểm
63
Nơi ở
TP.HCM
Tín dụng
364.6
Giới tính
Nam
*Chương 1: Những ngày tháng an nhàn ở thành phố**



Tôi tên là Trần Văn Hùng, năm nay đã năm mươi tuổi. Cuộc đời tôi có thể nói là trải qua không ít gian nan và vất vả. Khi con trai tôi là Minh còn đang học mẫu giáo, vợ tôi đột ngột mắc bệnh nặng và ra đi mãi mãi. Khoảnh khắc ấy vẫn in sâu trong tâm trí tôi như một vết thương không bao giờ lành hẳn. Từ đó, chỉ còn hai cha con tôi nương tựa vào nhau qua những năm tháng khó khăn. Ban ngày tôi cặm cụi làm ruộng ngoài đồng, tối về vừa lo cơm nước vừa chăm sóc Minh. Có những đêm con khóc thét vì nhớ mẹ, tôi chỉ biết ôm chặt lấy nó mà lặng lẽ rơi nước mắt. Những giọt nước mắt ấy tôi không để con nhìn thấy, vì tôi sợ nó sẽ càng thêm buồn.

Nhưng Minh vẫn biết nó ít khóc hơn và chăm chỉ học hành tốt hơn.

Tôi tự nhủ phải mạnh mẽ để nuôi con khôn lớn. Tôi làm đủ mọi việc, từ cày cấy đến chăn nuôi, thậm chí nhận thêm việc làm thuê làm mướn để có tiền lo cho Minh ăn học. Những năm tháng ấy thật sự là quãng thời gian thử thách lớn nhất trong đời tôi. Nhưng trời không phụ lòng người. Minh lớn lên khỏe mạnh, thông minh và rất chăm chỉ. Nó học hành giỏi giang, thi đỗ đại học ngành Y với điểm số cao. Ngày nhận được tin con đỗ, tôi vui mừng đến mức không ngủ được suốt cả đêm. Tôi ngồi ngoài hiên nhà ,nhìn lên bầu trời đầy sao mà nghĩ rằng vợ tôi nếu còn sống chắc cũng sẽ hạnh phúc biết bao.



Sau khi tốt nghiệp, Minh thi vào làm bác sĩ tại một bệnh viện lớn ở thành phố. Công việc của nó đòi hỏi nhiều thời gian và trách nhiệm. Rồi vài năm sau, qua sự giới thiệu của người thân, Minh kết hôn với Hương, cô con dâu hiện tại của tôi. Hương là con gái nhà có điều kiện, làm việc ở công ty gia đình. Lúc tổ chức đám cưới, bên thông gia chỉ kể sơ qua rằng họ kinh doanh buôn bán nhỏ ngoài chợ, nên tôi nghĩ hai nhà cũng tương đương nhau về hoàn cảnh. Đến khi Minh đón tôi lên thành phố ở cùng, tôi mới dần nhận ra nhà họ có điều kiện hơn nhiều so với những gì họ từng nói. Nhưng tôi không hề trách móc hay oán giận. Họ đã không chê bai gia cảnh đơn thân nghèo khó của cha con tôi, còn rộng lòng đón tôi lên đây để phụng dưỡng. Chỉ điều đó thôi cũng đủ khiến tôi biết ơn và trân trọng.



Ban đầu tôi từ chối kịch liệt việc lên thành phố sinh sống. Tôi bảo rằng mình thích ở quê hơn, ruộng vườn thoáng đãng, không khí trong lành, sáng sớm nghe tiếng gà gáy, chiều tà ngắm cánh đồng lúa chín. Tôi sợ lên thành phố sẽ trở thành gánh nặng cho con trai và con dâu. Minh và Hương thuyết phục tôi rất nhiều lần. Minh nói rằng tôi đã lớn tuổi, sống một mình dưới quê nó không yên tâm chút nào. Nó bảo công việc của nó có thể lo cho tôi một cuộc sống an nhàn hơn, không phải vất vả làm ruộng như trước. Hương cũng khuyên nhủ nhẹ nhàng, giọng cô ấy luôn dịu dàng và chân thành. Cuối cùng, sau nhiều lần bàn bạc, tôi đưa ra một điều kiện rõ ràng. Tôi sẽ lên thành phố nhưng phải được tự tay nấu ăn và làm việc nhà, không muốn ngồi không mà ăn bám. Nếu không cho tôi làm những việc đó, tôi sẽ về quê ngay. Minh và Hương thấy tôi kiên quyết như vậy nên đành chấp nhận, dù ban đầu họ muốn thuê người giúp việc để tôi nghỉ ngơi.



Hai đứa kết hôn đã được mấy năm nhưng vẫn chưa có con. Tôi với bên thông gia đều mong ngóng một đứa cháu nội. Chúng tôi thường nhắc nhở hai đứa mau sinh cháu để có người nối dõi. Minh bảo do công việc đang trong giai đoạn phát triển mạnh, nó chưa muốn có con ngay. Nó nói đợi thêm vài năm nữa, khi sự nghiệp ổn định hơn sẽ sinh cháu cho tôi chăm sóc. Tôi nghe vậy cũng không ép buộc thêm. Tôi hiểu rằng công việc bác sĩ của Minh rất bận rộn. Nó thường trực ở bệnh viện, nhiều khi phải đi các thành phố lớn khác để tham gia các khóa học nâng cao kiến thức y khoa. Có tuần nó chỉ về nhà một hai lần, thậm chí có lúc cả tuần liền không thấy bóng dáng.



Còn Hương thì khác hẳn. Cô ấy làm việc ở công ty gia đình nên giờ giấc khá thư giãn. Hương thường về nhà sớm hơn chồng rất nhiều. Ban ngày cô đi làm, tôi ở nhà lo cơm nước, dọn dẹp nhà cửa. Buổi sáng tôi hay ra công viên gần khu chung cư tập thể dục dưỡng sinh, hít thở không khí trong lành. Chiều về tôi ngồi uống trà một mình hoặc xem vài bộ phim truyền hình nhẹ nhàng. Cuộc sống của tôi ở đây đơn giản nhưng cũng đủ đầy.



Hương là một người phụ nữ rất xinh đẹp và duyên dáng. Cô ấy khoảng hai mươi sáu tuổi, dáng người cân đối với chiều cao vừa phải. Da cô trắng hồng tự nhiên, không cần trang điểm nhiều cũng đã nổi bật. Khuôn mặt Hương trái xoan thanh tú, đôi mắt to tròn long lanh như biết nói, hàng mi cong vút tự nhiên. Mỗi khi cô cười, hai má lộ rõ hai lúm đồng tiền nhỏ xinh khiến ai nhìn cũng phải mỉm cười theo. Tóc Hương dài đen nhánh, thường buộc đuôi gà hoặc để xõa nhẹ khi ở nhà. Cơ thể cô đầy đặn ở những chỗ cần thiết, vòng một săn chắc, eo thon gọn, đôi chân dài thẳng tắp. Khi mặc những bộ đồ công sở lịch sự, Hương toát lên vẻ thanh lịch của một người phụ nữ hiện đại. Còn khi ở nhà, cô hay mặc áo hai dây mỏng hoặc quần short ngắn thoải mái, vô tình để lộ làn da mịn màng và đường cong mềm mại của cơ thể. Mùi hương từ người cô ấy thoang thoảng, nhẹ nhàng, không nồng nặc mà rất dễ chịu, khiến không gian trong nhà luôn ấm áp hơn.



Tôi mất vợ từ khi còn trẻ, năm đó tôi mới ngoài ba mươi tuổi. Bao năm qua, tôi không nghĩ đến chuyện tái hôn hay tìm kiếm một người phụ nữ khác. Tôi dành hết tâm sức cho con trai, rồi giờ đây là lo cho con dâu và mong chờ ngày có cháu. Tôi dự định sẽ sống yên bình như vậy cho đến hết quãng đời còn lại. Ban đêm, khi nhà cửa yên tĩnh, Minh chưa về hoặc đi công tác, tôi thường ngồi một mình xem vài bộ phim nhỏ trên điện thoại. Sau đó, tôi tự thỏa mãn bản thân theo cách riêng tư của một người đàn ông sống lâu năm không có vợ bên cạnh. Đó là thói quen riêng tư, chẳng có gì lạ lẫm hay đáng trách. Tôi nghĩ cuộc đời mình sẽ trôi qua êm đềm như thế.



Cho đến một ngày, mọi thứ bắt đầu thay đổi một cách không ngờ tới.



Tôi đang lướt mạng như mọi khi thì vô tình click vào một liên kết lạ có tên Lầu Xanh. Những câu chuyện bên trong đó khiến tôi không thể rời mắt. Ban đầu chỉ là sự tò mò thoáng qua, nhưng dần dần, những nội dung ấy len lỏi sâu vào tâm trí tôi. Dù rất khó để phân biệt đúng sai, tôi vẫn muốn tiếp tục đọc. Đó cũng là lần đầu tiên ý nghĩ về loạn luân hiện lên trong đầu tôi một cách rõ ràng. Trước đây tôi từng nghe loáng thoáng về những câu chuyện giữa bố chồng và con dâu, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó chính mình lại có những suy nghĩ như vậy về Hương.



Kể từ ngày ấy, mỗi lần nhìn thấy Hương, tôi lại chú ý đến từng cử động nhỏ của cô ấy. Tim tôi đập nhanh hơn bình thường. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của cô, sợ rằng ánh mắt ấy sẽ nhìn thấu những ý nghĩ đen tối đang lớn dần trong lòng tôi. Ban ngày tôi vẫn là ông bố chồng hiền lành, chăm sóc cơm nước, hỏi han sức khỏe. Nhưng ban đêm, khi nằm một mình trên giường, hình ảnh cơ thể đầy đặn, làn da trắng hồng và nụ cười với hai lúm đồng tiền của Hương lại hiện về rõ mồn một. Tôi phải nghĩ đến cô ấy thì mới thỏa mãn được bản thân. Sau mỗi lần như vậy, tôi lại hối hận vô cùng. Tôi tự trách mình vô nhân đạo, sao có thể nghĩ những điều sai trái với chính con dâu của mình,tôi tự tay đánh mình,khóc lóc, nhưng rồi tay tôi lại không nghe lời, đêm khuya lại mở điện thoại tìm kiếm những câu chuyện tương tự.



Tôi bắt đầu lén lút tìm hiểu thêm. Tôi vào các nhóm bạn bè của Hương trên mạng xã hội để xem ảnh cô ấy. Những bức ảnh Hương mặc váy công sở, cười tươi tắn, hay những khoảnh khắc cô ở nhà với mái tóc xõa vai khiến tôi không kiềm chế được. Tôi thủ dâm mạnh mẽ trong khi nhìn những hình ảnh ấy, xuất tinh nhiều hơn bình thường. Sau đó là cảm giác day dứt, tội lỗi dâng trào. Nhưng dục vọng ấy ngày càng mạnh mẽ, không dễ gì dập tắt.



Một đêm khuya, tôi lại lướt Lầu Xanh và thấy nhiều người dùng tài khoản giả để tiếp cận người thân. Tôi cũng nảy ra ý định tương tự. Tôi tự nhủ nếu Hương không có hứng thú thì tôi sẽ dừng lại ngay, coi như chết tâm. Còn nếu cô ấy sẵn sàng, tôi sẽ liều lĩnh một lần với khuôn mặt già nua này. Tôi đăng ký một số điện thoại mới, tạo tài khoản Zalo mới, tải vài bức ảnh nam trung niên đẹp trai từ mạng về đăng lên. Phải mất hai ba tháng kiên trì mới dám gửi lời mời kết bạn. Lần đầu Hương không đồng ý. Vài ngày sau tôi thử lại.Cuối cùng cô ấy cũng chấp nhận. Hương hỏi tôi là ai, tôi không dám nói thật, chỉ bảo thêm nhầm lẫn cô với bạn xưa của tôi.Cô ấy định xóa tôi, nhưng tôi khéo léo nói rằng đó cũng là một loại định mệnh.



Cuộc trò chuyện bắt đầu chậm rãi. Ban đầu chỉ là những lời chào hỏi vô thưởng vô phạt. Qua mấy tháng trò chuyện những câu chuyện trên trời dưới đất ,tôi cảm thấy thân thiết hơn xưa rất nhiều,đủ để cô ấy buôn bỏ sự nghi ngờ về thân phận của tôi.Nên tôi đánh liều hỏi về cuộc sống của cô ấy.Tôi không dám nói gì rõ ràng, sợ lộ. Dần dần tôi hỏi về cuộc sống của cô ấy. Hương kể rằng chồng cô là bác sĩ, rất bận rộn, thường xuyên đi công tác học hỏi ở nơi khác. Tôi hỏi thử rằng nếu ở độ tuổi này mà chồng hay vắng nhà thì nên làm gì. Tôi nghĩ cô ấy sẽ không trả lời, nhưng không ngờ Hương lại nói rằng cô ấy sẽ tự giải quyết. Lúc đó, tim tôi đập thình thịch. Tôi biết rằng có thể sẽ có cơ hội để tán tỉnh cô ấy trong tương lai.



Những ngày tháng an nhàn ở thành phố bỗng trở nên khác lạ. Ban ngày tôi vẫn nấu những món ăn Hương thích, giặt giũ quần áo, dọn nhà cửa sạch sẽ. Tôi cố gắng làm mọi thứ để bản thân không cảm thấy vô dụng. Hương thường cảm ơn tôi bằng nụ cười dịu dàng, đôi mắt long lanh và hai lúm đồng tiền lộ rõ. Mỗi lần như vậy, tôi lại phải quay đi để giấu đi sự xúc động và dục vọng đang dâng trào. Tôi biết mình đang đi trên một con đường nguy hiểm, nhưng tôi không thể dừng lại. Những suy nghĩ về Hương, về cơ thể cô ấy, về mùi hương thoang thoảng từ người cô, tất cả đang ngày càng chiếm lĩnh tâm trí tôi.



Tôi thường tự hỏi liệu cuộc sống này sẽ đi về đâu. Minh vẫn bận rộn với công việc bác sĩ, ít khi ở nhà. Hương vẫn về sớm, vẫn trò chuyện với tôi những câu chuyện hàng ngày một cách tự nhiên. Còn tôi, ông bố chồng già này, đang giấu kín một bí mật đen tối. Tôi biết rằng nếu mọi thứ bị lộ ra, hậu quả sẽ khôn lường. Nhưng dục vọng và sự cô đơn đã khiến tôi không thể kiểm soát bản thân hoàn toàn.



Những ngày tháng ấy trôi qua trong sự giằng xé nội tâm. Tôi cố gắng sống bình thường, nhưng mỗi đêm khuya, khi nhà yên tĩnh, tôi lại mở điện thoại, nhìn ảnh Hương và để những ý nghĩ cấm kỵ tràn ngập. Tôi biết mình sai, biết điều này là vô nhân đạo với con trai, với Hương, và với cả ký ức về người vợ đã mất. Nhưng trái tim và cơ thể già nua này dường như không còn nghe lời nữa
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Tiếp bác ơi,, kĩu làm quen với con dâu xong là bạn thân với con dâu trên zalo tâm sự,, sau đó xúi con dâu qhe với cha chồng,, hay cái này hay
 
Tiếp bác ơi,, kĩu làm quen với con dâu xong là bạn thân với con dâu trên zalo tâm sự,, sau đó xúi con dâu qhe với cha chồng,, hay cái này hay
Những truyện loạn luân sẽ bị xóa đấy bác ơi
 
Những truyện loạn luân sẽ bị xóa đấy bác ơi
Chuyện cha chồng nàng dâu ,, đâu bằng chuyện mẹ con ruột,, ngta đăng ầm ầm ra kìa
 
Chương 2: Cuộc trò chuyện bí mật



Những ngày sau khi Hương chấp nhận lời mời kết bạn trên Zalo, tôi bắt đầu trò chuyện với cô ấy một cách chậm rãi và cẩn thận. Ban đầu chỉ là những câu chào hỏi xã giao, hỏi thăm thời tiết, công việc hàng ngày. Tôi không dám nói gì quá rõ ràng, sợ rằng Hương sẽ nghi ngờ và xóa tôi ngay lập tức. Mỗi lần mở ứng dụng, tim tôi đập thình thịch như trống đánh. Tôi ngồi một mình trong phòng khách khi Minh đi trực bệnh viện, Hương đã về phòng riêng, còn tôi thì giả vờ xem ti vi nhưng tay lại cầm điện thoại run run.



Dần dần, tôi học cách khéo léo dẫn dắt cuộc trò chuyện. Tôi hỏi thăm công việc của Hương ở công ty gia đình. Cô ấy kể rằng dù nhà có điều kiện nhưng cô vẫn phải đến văn phòng đều đặn, công việc chủ yếu là quản lý sổ sách và tiếp khách, không quá nặng nhọc nhưng cũng khá nhàm chán. Tôi khen ngợi rằng một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp như cô mà chịu khó làm việc như vậy thật đáng quý. Hương cười vui vẻ qua biểu tượng cảm xúc, nói rằng cô ấy chỉ làm cho có việc làm chứ không phải vì tiền. Từ đó, tôi biết được sở thích của Hương. Cô ấy thích nghe nhạc trữ tình, đặc biệt là những bản bolero cũ, thích ăn đồ ngọt như bánh flan, và hay mua sắm những bộ quần áo có màu pastel nhẹ nhàng. Cô còn thích trồng vài chậu cây cảnh nhỏ trong phòng riêng để trang trí. Những chi tiết nhỏ ấy tôi ghi nhớ kỹ trong đầu.



Tôi bắt đầu dùng những thông tin đó để lấy lòng Hương. Mỗi buổi tối, khi biết cô ấy về nhà sớm, tôi sẽ nấu một món ăn có vị ngọt nhẹ hoặc pha một ly trà hoa cúc thơm phức, rồi khen rằng hôm nay trời mát mẻ phù hợp với sở thích nghe nhạc của cô. Dĩ nhiên là trong đời thực, tôi không nói trực tiếp mà chỉ làm những việc ấy một cách tự nhiên. Còn trên Zalo, tôi khen cô ấy có gu thẩm mỹ tinh tế khi chọn màu áo pastel, hoặc gửi một bản nhạc bolero cũ và bảo rằng nghe bản này nhớ đến một người phụ nữ dịu dàng như cô. Hương bắt đầu trả lời nhanh hơn, thậm chí gửi ảnh selfie khi đang nghe nhạc ở phòng riêng. Mỗi lần nhìn thấy nụ cười với hai lúm đồng tiền và đôi mắt long lanh của cô trên màn hình, tôi lại cảm thấy cơ thể nóng ran. Tôi phải kiềm chế để không lộ ra sự háo hức.



Nhưng Hương là người thông minh. Cô ấy liên tục hỏi về thân phận của tôi. “Anh là ai thật sự? Sao lại biết em? Chúng ta từng gặp nhau ở đâu?” Những câu hỏi ấy khiến tôi lo lắng. Tôi không thể nói thật, nên đành bịa ra một câu chuyện hoàn toàn khác. Tôi bảo rằng mình tên là Anh, năm nay đã ngoài năm mươi, hiện đang sống ở một viện dưỡng lão ngoại ô thành phố. Vợ tôi mất sớm vì bệnh nặng, để lại tôi một mình không con cái. Cuộc sống cô đơn nên tôi phải vào viện dưỡng lão để có người chăm sóc. Gần đây bác sĩ phát hiện tôi mắc bệnh nan y, chỉ còn sống được khoảng một đến hai năm nữa. Tôi kể rằng mình không muốn làm phiền ai, nên chọn cách sống lặng lẽ, chỉ thỉnh thoảng vào mạng để tìm chút niềm vui qua những cuộc trò chuyện vô thưởng vô phạt. Tôi nói thêm rằng tôi từng làm nghề giáo viên, nên có thói quen quan sát và lắng nghe người khác.



Câu chuyện ấy khiến Hương im lặng một lúc lâu. Sau đó cô ấy trả lời với giọng điệu đầy thương cảm. “Em không ngờ anh lại có hoàn cảnh khó khăn như vậy. Em xin lỗi vì đã hỏi nhiều quá. Anh đừng buồn nhé, em sẽ trò chuyện với anh thường xuyên hơn để anh vui vẻ một chút.” Từ đó, thái độ của Hương thay đổi rõ rệt. Cô ấy bắt đầu chia sẻ nhiều hơn về cuộc sống của mình. Hương kể rằng chồng cô là bác sĩ, công việc rất bận rộn, thường xuyên phải trực đêm hoặc đi công tác dài ngày ở các thành phố khác để học hỏi kiến thức mới. Cô nói rằng dù nhà có điều kiện nhưng cô cảm thấy cô đơn, vì chồng ít khi ở nhà và cũng ít quan tâm đến những sở thích nhỏ của cô. Hương còn chia sẻ rằng hai vợ chồng kết hôn đã lâu nhưng chưa có con, áp lực từ hai bên gia đình ngày càng lớn. Cô ấy than thở rằng mình muốn có con nhưng chồng bảo phải chờ sự nghiệp ổn định hơn. Những bí mật riêng tư ấy Hương dần kể hết với tôi, người mà cô nghĩ là một ông bác già cô đơn sắp chết.



Tôi nghe mà lòng dấy lên cả niềm vui lẫn day dứt. Tôi an ủi cô ấy bằng những lời lẽ chân thành, khuyên rằng hãy kiên nhẫn với chồng, nhưng cũng nên chăm sóc bản thân nhiều hơn. Tôi gửi cho cô những bản nhạc bolero mà cô thích, hoặc gợi ý các loại bánh ngon hơn. Hương cảm ơn tôi rất nhiều, nói rằng hiếm khi có ai lắng nghe cô tâm sự như vậy. Cô ấy bắt đầu gọi tôi là “bác”. Lúc đầu tôi thấy vui vì gần gũi, nhưng sau đó tôi chê rằng “bác” nghe già quá, nghe không có vui ,tôi trả lời nhí nhảnh,để Hương thấy tôi là một người vui vẻ hoạt bát. Hương cười và đổi sang gọi “chú”. Tôi lại lắc đầu, bảo rằng gọi chú vẫn nghe lớn tuổi, không thân mật bằng. Tôi gợi ý cô gọi tôi là “anh”. Nhưng Hương không chịu, cô ấy bảo rằng chênh lệch tuổi tác lớn như vậy thì gọi anh nghe không ổn. Chúng tôi cãi vã vui vẻ qua tin nhắn một lúc lâu. Cuối cùng, để cho thân thiện và gần gũi hơn, chúng tôi thống nhất xưng hô chú con. Hương gọi tôi là chú, còn tôi gọi cô là con. Cách xưng hô ấy nghe vừa thân thiết vừa không quá lộ liễu, khiến cuộc trò chuyện giữa chúng tôi trở nên tự nhiên hơn rất nhiều.



Từ đó, Hương chia sẻ nhiều bí mật hơn. Cô kể về những đêm cô đơn khi chồng đi vắng. Cô nói rằng đôi khi cô cảm thấy cơ thể mình thèm khát sự gần gũi, nhưng chồng bận rộn nên ít khi quan hệ. Hương còn thú nhận rằng cô hay tự thỏa mãn bản thân bằng cách xem phim hoặc tưởng tượng. Những lời chia sẻ ấy khiến tôi không ngủ được. Tôi nằm trên giường, tay run run cầm điện thoại, tưởng tượng đến cơ thể đầy đặn với làn da trắng hồng, đôi mắt long lanh và hai lúm đồng tiền của Hương. Mỗi đêm, tôi lại thủ dâm hơn trước, miệng lẩm bẩm tên cô ấy. Sau đó là cảm giác hối hận dâng trào. Tôi tự hỏi mình đang làm gì với chính con dâu ruột của mình. Nhưng dục vọng ngày càng lớn, không dễ gì kiềm chế.



Trong đời thực, tôi vẫn giữ vai trò ông bố chồng hiền lành. Sáng sớm tôi dậy nấu cháo ăn sáng, thêm ít đường và topping mà Hương thích. Khi cô ấy về nhà, tôi pha trà hoa cúc và hỏi han công việc một cách nhẹ nhàng. Hương cười tươi, đôi má lộ rõ hai lúm đồng tiền, nói rằng bố nấu ngon quá. Tôi chỉ mỉm cười, giấu đi nỗi niềm trong lòng. Minh thỉnh thoảng về nhà, khen tôi chăm sóc vợ con giỏi, khiến tôi càng thêm day dứt. Tôi biết mình đang phản bội lại sự hiếu thảo của con trai, nhưng tôi không thể dừng lại.



Cuộc trò chuyện trên Zalo ngày càng thân mật. Một buổi tối, khi Minh lại đi công tác, Hương ngồi ở phòng khách xem ti vi. Tôi ngồi cách đó không xa, tay cầm điện thoại chat với cô dưới thân phận ông chú cô đơn. Hương kể rằng hôm nay cô mệt mỏi vì phải họp hành nhiều, và chồng thì vẫn chưa về. Tôi an ủi cô,. Hương nhắn rằng “Chú hay thật, con thấy lòng nhẹ nhõm hơn nhiều”. Tôi đáp lại rằng nếu con cần tâm sự, chú luôn ở đây lắng nghe. Hương gửi một biểu tượng trái tim nhỏ, khiến tim tôi rung động mạnh mẽ.



Tôi biết rằng con đường này đang dẫn tôi đến một nơi nguy hiểm. Hương đang dần mở lòng với một người đàn ông mà cô nghĩ là ông chú già sắp chết ở viện dưỡng lão. Còn tôi, ông bố chồng năm mươi tuổi, đang lợi dụng sự thương cảm ấy để tiếp cận con dâu của mình. Mỗi lần nhìn Hương cười nói trong nhà, tôi lại nhớ đến những cuộc trò chuyện bí mật. Sự tương phản ấy vừa khiến tôi phấn khích vừa khiến tôi sợ hãi. Tôi không biết mọi thứ sẽ đi đến đâu, nhưng tôi hiểu rõ rằng dục vọng đang thắng thế dần dần trong lòng mình.



Những đêm khuya, khi nhà cửa yên tĩnh, tôi lại mở Zalo, đọc lại những tin nhắn cũ của Hương. Cơ thể tôi nóng ran mỗi khi nghĩ đến làn da mịn màng, vòng eo thon và đôi chân dài của cô. Tôi biết mình sai, biết rằng nếu bị phát hiện thì gia đình sẽ tan vỡ. Nhưng lúc này, tôi chỉ muốn tiếp tục. Tôi muốn nghe thêm những bí mật của Hương, muốn được cô ấy tin tưởng và gần gũi hơn. Dù chỉ là qua màn hình điện thoại, nhưng với tôi, đó đã là một niềm vui lớn lao trong quãng đời cô đơn này.
 
Bài viết này mình khóa bạn nhé vì không nói vấn đề loạn luân bạn nhé
 
E viết phần tiếp theo mà sao bị xóa nè
Ban đâu phải tên tác giả góc đâu mà viết phần tiếp theo,,bạn phải đang nhập đúng nít chính bạn mới được viết phần tiếp theo,, tránh tình trạng mạo danh tác giả để đăng bừa trong khi tác giả góc chưa đăng
 
anime sex
cliphot
X
Back
Top