NhieuAoTuong
Thành viên thông thái
*Chương 1: Những ngày tháng an nhàn ở thành phố**
Tôi tên là Trần Văn Hùng, năm nay đã năm mươi tuổi. Cuộc đời tôi có thể nói là trải qua không ít gian nan và vất vả. Khi con trai tôi là Minh còn đang học mẫu giáo, vợ tôi đột ngột mắc bệnh nặng và ra đi mãi mãi. Khoảnh khắc ấy vẫn in sâu trong tâm trí tôi như một vết thương không bao giờ lành hẳn. Từ đó, chỉ còn hai cha con tôi nương tựa vào nhau qua những năm tháng khó khăn. Ban ngày tôi cặm cụi làm ruộng ngoài đồng, tối về vừa lo cơm nước vừa chăm sóc Minh. Có những đêm con khóc thét vì nhớ mẹ, tôi chỉ biết ôm chặt lấy nó mà lặng lẽ rơi nước mắt. Những giọt nước mắt ấy tôi không để con nhìn thấy, vì tôi sợ nó sẽ càng thêm buồn.
Nhưng Minh vẫn biết nó ít khóc hơn và chăm chỉ học hành tốt hơn.
Tôi tự nhủ phải mạnh mẽ để nuôi con khôn lớn. Tôi làm đủ mọi việc, từ cày cấy đến chăn nuôi, thậm chí nhận thêm việc làm thuê làm mướn để có tiền lo cho Minh ăn học. Những năm tháng ấy thật sự là quãng thời gian thử thách lớn nhất trong đời tôi. Nhưng trời không phụ lòng người. Minh lớn lên khỏe mạnh, thông minh và rất chăm chỉ. Nó học hành giỏi giang, thi đỗ đại học ngành Y với điểm số cao. Ngày nhận được tin con đỗ, tôi vui mừng đến mức không ngủ được suốt cả đêm. Tôi ngồi ngoài hiên nhà ,nhìn lên bầu trời đầy sao mà nghĩ rằng vợ tôi nếu còn sống chắc cũng sẽ hạnh phúc biết bao.
Sau khi tốt nghiệp, Minh thi vào làm bác sĩ tại một bệnh viện lớn ở thành phố. Công việc của nó đòi hỏi nhiều thời gian và trách nhiệm. Rồi vài năm sau, qua sự giới thiệu của người thân, Minh kết hôn với Hương, cô con dâu hiện tại của tôi. Hương là con gái nhà có điều kiện, làm việc ở công ty gia đình. Lúc tổ chức đám cưới, bên thông gia chỉ kể sơ qua rằng họ kinh doanh buôn bán nhỏ ngoài chợ, nên tôi nghĩ hai nhà cũng tương đương nhau về hoàn cảnh. Đến khi Minh đón tôi lên thành phố ở cùng, tôi mới dần nhận ra nhà họ có điều kiện hơn nhiều so với những gì họ từng nói. Nhưng tôi không hề trách móc hay oán giận. Họ đã không chê bai gia cảnh đơn thân nghèo khó của cha con tôi, còn rộng lòng đón tôi lên đây để phụng dưỡng. Chỉ điều đó thôi cũng đủ khiến tôi biết ơn và trân trọng.
Ban đầu tôi từ chối kịch liệt việc lên thành phố sinh sống. Tôi bảo rằng mình thích ở quê hơn, ruộng vườn thoáng đãng, không khí trong lành, sáng sớm nghe tiếng gà gáy, chiều tà ngắm cánh đồng lúa chín. Tôi sợ lên thành phố sẽ trở thành gánh nặng cho con trai và con dâu. Minh và Hương thuyết phục tôi rất nhiều lần. Minh nói rằng tôi đã lớn tuổi, sống một mình dưới quê nó không yên tâm chút nào. Nó bảo công việc của nó có thể lo cho tôi một cuộc sống an nhàn hơn, không phải vất vả làm ruộng như trước. Hương cũng khuyên nhủ nhẹ nhàng, giọng cô ấy luôn dịu dàng và chân thành. Cuối cùng, sau nhiều lần bàn bạc, tôi đưa ra một điều kiện rõ ràng. Tôi sẽ lên thành phố nhưng phải được tự tay nấu ăn và làm việc nhà, không muốn ngồi không mà ăn bám. Nếu không cho tôi làm những việc đó, tôi sẽ về quê ngay. Minh và Hương thấy tôi kiên quyết như vậy nên đành chấp nhận, dù ban đầu họ muốn thuê người giúp việc để tôi nghỉ ngơi.
Hai đứa kết hôn đã được mấy năm nhưng vẫn chưa có con. Tôi với bên thông gia đều mong ngóng một đứa cháu nội. Chúng tôi thường nhắc nhở hai đứa mau sinh cháu để có người nối dõi. Minh bảo do công việc đang trong giai đoạn phát triển mạnh, nó chưa muốn có con ngay. Nó nói đợi thêm vài năm nữa, khi sự nghiệp ổn định hơn sẽ sinh cháu cho tôi chăm sóc. Tôi nghe vậy cũng không ép buộc thêm. Tôi hiểu rằng công việc bác sĩ của Minh rất bận rộn. Nó thường trực ở bệnh viện, nhiều khi phải đi các thành phố lớn khác để tham gia các khóa học nâng cao kiến thức y khoa. Có tuần nó chỉ về nhà một hai lần, thậm chí có lúc cả tuần liền không thấy bóng dáng.
Còn Hương thì khác hẳn. Cô ấy làm việc ở công ty gia đình nên giờ giấc khá thư giãn. Hương thường về nhà sớm hơn chồng rất nhiều. Ban ngày cô đi làm, tôi ở nhà lo cơm nước, dọn dẹp nhà cửa. Buổi sáng tôi hay ra công viên gần khu chung cư tập thể dục dưỡng sinh, hít thở không khí trong lành. Chiều về tôi ngồi uống trà một mình hoặc xem vài bộ phim truyền hình nhẹ nhàng. Cuộc sống của tôi ở đây đơn giản nhưng cũng đủ đầy.
Hương là một người phụ nữ rất xinh đẹp và duyên dáng. Cô ấy khoảng hai mươi sáu tuổi, dáng người cân đối với chiều cao vừa phải. Da cô trắng hồng tự nhiên, không cần trang điểm nhiều cũng đã nổi bật. Khuôn mặt Hương trái xoan thanh tú, đôi mắt to tròn long lanh như biết nói, hàng mi cong vút tự nhiên. Mỗi khi cô cười, hai má lộ rõ hai lúm đồng tiền nhỏ xinh khiến ai nhìn cũng phải mỉm cười theo. Tóc Hương dài đen nhánh, thường buộc đuôi gà hoặc để xõa nhẹ khi ở nhà. Cơ thể cô đầy đặn ở những chỗ cần thiết, vòng một săn chắc, eo thon gọn, đôi chân dài thẳng tắp. Khi mặc những bộ đồ công sở lịch sự, Hương toát lên vẻ thanh lịch của một người phụ nữ hiện đại. Còn khi ở nhà, cô hay mặc áo hai dây mỏng hoặc quần short ngắn thoải mái, vô tình để lộ làn da mịn màng và đường cong mềm mại của cơ thể. Mùi hương từ người cô ấy thoang thoảng, nhẹ nhàng, không nồng nặc mà rất dễ chịu, khiến không gian trong nhà luôn ấm áp hơn.
Tôi mất vợ từ khi còn trẻ, năm đó tôi mới ngoài ba mươi tuổi. Bao năm qua, tôi không nghĩ đến chuyện tái hôn hay tìm kiếm một người phụ nữ khác. Tôi dành hết tâm sức cho con trai, rồi giờ đây là lo cho con dâu và mong chờ ngày có cháu. Tôi dự định sẽ sống yên bình như vậy cho đến hết quãng đời còn lại. Ban đêm, khi nhà cửa yên tĩnh, Minh chưa về hoặc đi công tác, tôi thường ngồi một mình xem vài bộ phim nhỏ trên điện thoại. Sau đó, tôi tự thỏa mãn bản thân theo cách riêng tư của một người đàn ông sống lâu năm không có vợ bên cạnh. Đó là thói quen riêng tư, chẳng có gì lạ lẫm hay đáng trách. Tôi nghĩ cuộc đời mình sẽ trôi qua êm đềm như thế.
Cho đến một ngày, mọi thứ bắt đầu thay đổi một cách không ngờ tới.
Tôi đang lướt mạng như mọi khi thì vô tình click vào một liên kết lạ có tên Lầu Xanh. Những câu chuyện bên trong đó khiến tôi không thể rời mắt. Ban đầu chỉ là sự tò mò thoáng qua, nhưng dần dần, những nội dung ấy len lỏi sâu vào tâm trí tôi. Dù rất khó để phân biệt đúng sai, tôi vẫn muốn tiếp tục đọc. Đó cũng là lần đầu tiên ý nghĩ về loạn luân hiện lên trong đầu tôi một cách rõ ràng. Trước đây tôi từng nghe loáng thoáng về những câu chuyện giữa bố chồng và con dâu, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó chính mình lại có những suy nghĩ như vậy về Hương.
Kể từ ngày ấy, mỗi lần nhìn thấy Hương, tôi lại chú ý đến từng cử động nhỏ của cô ấy. Tim tôi đập nhanh hơn bình thường. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của cô, sợ rằng ánh mắt ấy sẽ nhìn thấu những ý nghĩ đen tối đang lớn dần trong lòng tôi. Ban ngày tôi vẫn là ông bố chồng hiền lành, chăm sóc cơm nước, hỏi han sức khỏe. Nhưng ban đêm, khi nằm một mình trên giường, hình ảnh cơ thể đầy đặn, làn da trắng hồng và nụ cười với hai lúm đồng tiền của Hương lại hiện về rõ mồn một. Tôi phải nghĩ đến cô ấy thì mới thỏa mãn được bản thân. Sau mỗi lần như vậy, tôi lại hối hận vô cùng. Tôi tự trách mình vô nhân đạo, sao có thể nghĩ những điều sai trái với chính con dâu của mình,tôi tự tay đánh mình,khóc lóc, nhưng rồi tay tôi lại không nghe lời, đêm khuya lại mở điện thoại tìm kiếm những câu chuyện tương tự.
Tôi bắt đầu lén lút tìm hiểu thêm. Tôi vào các nhóm bạn bè của Hương trên mạng xã hội để xem ảnh cô ấy. Những bức ảnh Hương mặc váy công sở, cười tươi tắn, hay những khoảnh khắc cô ở nhà với mái tóc xõa vai khiến tôi không kiềm chế được. Tôi thủ dâm mạnh mẽ trong khi nhìn những hình ảnh ấy, xuất tinh nhiều hơn bình thường. Sau đó là cảm giác day dứt, tội lỗi dâng trào. Nhưng dục vọng ấy ngày càng mạnh mẽ, không dễ gì dập tắt.
Một đêm khuya, tôi lại lướt Lầu Xanh và thấy nhiều người dùng tài khoản giả để tiếp cận người thân. Tôi cũng nảy ra ý định tương tự. Tôi tự nhủ nếu Hương không có hứng thú thì tôi sẽ dừng lại ngay, coi như chết tâm. Còn nếu cô ấy sẵn sàng, tôi sẽ liều lĩnh một lần với khuôn mặt già nua này. Tôi đăng ký một số điện thoại mới, tạo tài khoản Zalo mới, tải vài bức ảnh nam trung niên đẹp trai từ mạng về đăng lên. Phải mất hai ba tháng kiên trì mới dám gửi lời mời kết bạn. Lần đầu Hương không đồng ý. Vài ngày sau tôi thử lại.Cuối cùng cô ấy cũng chấp nhận. Hương hỏi tôi là ai, tôi không dám nói thật, chỉ bảo thêm nhầm lẫn cô với bạn xưa của tôi.Cô ấy định xóa tôi, nhưng tôi khéo léo nói rằng đó cũng là một loại định mệnh.
Cuộc trò chuyện bắt đầu chậm rãi. Ban đầu chỉ là những lời chào hỏi vô thưởng vô phạt. Qua mấy tháng trò chuyện những câu chuyện trên trời dưới đất ,tôi cảm thấy thân thiết hơn xưa rất nhiều,đủ để cô ấy buôn bỏ sự nghi ngờ về thân phận của tôi.Nên tôi đánh liều hỏi về cuộc sống của cô ấy.Tôi không dám nói gì rõ ràng, sợ lộ. Dần dần tôi hỏi về cuộc sống của cô ấy. Hương kể rằng chồng cô là bác sĩ, rất bận rộn, thường xuyên đi công tác học hỏi ở nơi khác. Tôi hỏi thử rằng nếu ở độ tuổi này mà chồng hay vắng nhà thì nên làm gì. Tôi nghĩ cô ấy sẽ không trả lời, nhưng không ngờ Hương lại nói rằng cô ấy sẽ tự giải quyết. Lúc đó, tim tôi đập thình thịch. Tôi biết rằng có thể sẽ có cơ hội để tán tỉnh cô ấy trong tương lai.
Những ngày tháng an nhàn ở thành phố bỗng trở nên khác lạ. Ban ngày tôi vẫn nấu những món ăn Hương thích, giặt giũ quần áo, dọn nhà cửa sạch sẽ. Tôi cố gắng làm mọi thứ để bản thân không cảm thấy vô dụng. Hương thường cảm ơn tôi bằng nụ cười dịu dàng, đôi mắt long lanh và hai lúm đồng tiền lộ rõ. Mỗi lần như vậy, tôi lại phải quay đi để giấu đi sự xúc động và dục vọng đang dâng trào. Tôi biết mình đang đi trên một con đường nguy hiểm, nhưng tôi không thể dừng lại. Những suy nghĩ về Hương, về cơ thể cô ấy, về mùi hương thoang thoảng từ người cô, tất cả đang ngày càng chiếm lĩnh tâm trí tôi.
Tôi thường tự hỏi liệu cuộc sống này sẽ đi về đâu. Minh vẫn bận rộn với công việc bác sĩ, ít khi ở nhà. Hương vẫn về sớm, vẫn trò chuyện với tôi những câu chuyện hàng ngày một cách tự nhiên. Còn tôi, ông bố chồng già này, đang giấu kín một bí mật đen tối. Tôi biết rằng nếu mọi thứ bị lộ ra, hậu quả sẽ khôn lường. Nhưng dục vọng và sự cô đơn đã khiến tôi không thể kiểm soát bản thân hoàn toàn.
Những ngày tháng ấy trôi qua trong sự giằng xé nội tâm. Tôi cố gắng sống bình thường, nhưng mỗi đêm khuya, khi nhà yên tĩnh, tôi lại mở điện thoại, nhìn ảnh Hương và để những ý nghĩ cấm kỵ tràn ngập. Tôi biết mình sai, biết điều này là vô nhân đạo với con trai, với Hương, và với cả ký ức về người vợ đã mất. Nhưng trái tim và cơ thể già nua này dường như không còn nghe lời nữa
Tôi tên là Trần Văn Hùng, năm nay đã năm mươi tuổi. Cuộc đời tôi có thể nói là trải qua không ít gian nan và vất vả. Khi con trai tôi là Minh còn đang học mẫu giáo, vợ tôi đột ngột mắc bệnh nặng và ra đi mãi mãi. Khoảnh khắc ấy vẫn in sâu trong tâm trí tôi như một vết thương không bao giờ lành hẳn. Từ đó, chỉ còn hai cha con tôi nương tựa vào nhau qua những năm tháng khó khăn. Ban ngày tôi cặm cụi làm ruộng ngoài đồng, tối về vừa lo cơm nước vừa chăm sóc Minh. Có những đêm con khóc thét vì nhớ mẹ, tôi chỉ biết ôm chặt lấy nó mà lặng lẽ rơi nước mắt. Những giọt nước mắt ấy tôi không để con nhìn thấy, vì tôi sợ nó sẽ càng thêm buồn.
Nhưng Minh vẫn biết nó ít khóc hơn và chăm chỉ học hành tốt hơn.
Tôi tự nhủ phải mạnh mẽ để nuôi con khôn lớn. Tôi làm đủ mọi việc, từ cày cấy đến chăn nuôi, thậm chí nhận thêm việc làm thuê làm mướn để có tiền lo cho Minh ăn học. Những năm tháng ấy thật sự là quãng thời gian thử thách lớn nhất trong đời tôi. Nhưng trời không phụ lòng người. Minh lớn lên khỏe mạnh, thông minh và rất chăm chỉ. Nó học hành giỏi giang, thi đỗ đại học ngành Y với điểm số cao. Ngày nhận được tin con đỗ, tôi vui mừng đến mức không ngủ được suốt cả đêm. Tôi ngồi ngoài hiên nhà ,nhìn lên bầu trời đầy sao mà nghĩ rằng vợ tôi nếu còn sống chắc cũng sẽ hạnh phúc biết bao.
Sau khi tốt nghiệp, Minh thi vào làm bác sĩ tại một bệnh viện lớn ở thành phố. Công việc của nó đòi hỏi nhiều thời gian và trách nhiệm. Rồi vài năm sau, qua sự giới thiệu của người thân, Minh kết hôn với Hương, cô con dâu hiện tại của tôi. Hương là con gái nhà có điều kiện, làm việc ở công ty gia đình. Lúc tổ chức đám cưới, bên thông gia chỉ kể sơ qua rằng họ kinh doanh buôn bán nhỏ ngoài chợ, nên tôi nghĩ hai nhà cũng tương đương nhau về hoàn cảnh. Đến khi Minh đón tôi lên thành phố ở cùng, tôi mới dần nhận ra nhà họ có điều kiện hơn nhiều so với những gì họ từng nói. Nhưng tôi không hề trách móc hay oán giận. Họ đã không chê bai gia cảnh đơn thân nghèo khó của cha con tôi, còn rộng lòng đón tôi lên đây để phụng dưỡng. Chỉ điều đó thôi cũng đủ khiến tôi biết ơn và trân trọng.
Ban đầu tôi từ chối kịch liệt việc lên thành phố sinh sống. Tôi bảo rằng mình thích ở quê hơn, ruộng vườn thoáng đãng, không khí trong lành, sáng sớm nghe tiếng gà gáy, chiều tà ngắm cánh đồng lúa chín. Tôi sợ lên thành phố sẽ trở thành gánh nặng cho con trai và con dâu. Minh và Hương thuyết phục tôi rất nhiều lần. Minh nói rằng tôi đã lớn tuổi, sống một mình dưới quê nó không yên tâm chút nào. Nó bảo công việc của nó có thể lo cho tôi một cuộc sống an nhàn hơn, không phải vất vả làm ruộng như trước. Hương cũng khuyên nhủ nhẹ nhàng, giọng cô ấy luôn dịu dàng và chân thành. Cuối cùng, sau nhiều lần bàn bạc, tôi đưa ra một điều kiện rõ ràng. Tôi sẽ lên thành phố nhưng phải được tự tay nấu ăn và làm việc nhà, không muốn ngồi không mà ăn bám. Nếu không cho tôi làm những việc đó, tôi sẽ về quê ngay. Minh và Hương thấy tôi kiên quyết như vậy nên đành chấp nhận, dù ban đầu họ muốn thuê người giúp việc để tôi nghỉ ngơi.
Hai đứa kết hôn đã được mấy năm nhưng vẫn chưa có con. Tôi với bên thông gia đều mong ngóng một đứa cháu nội. Chúng tôi thường nhắc nhở hai đứa mau sinh cháu để có người nối dõi. Minh bảo do công việc đang trong giai đoạn phát triển mạnh, nó chưa muốn có con ngay. Nó nói đợi thêm vài năm nữa, khi sự nghiệp ổn định hơn sẽ sinh cháu cho tôi chăm sóc. Tôi nghe vậy cũng không ép buộc thêm. Tôi hiểu rằng công việc bác sĩ của Minh rất bận rộn. Nó thường trực ở bệnh viện, nhiều khi phải đi các thành phố lớn khác để tham gia các khóa học nâng cao kiến thức y khoa. Có tuần nó chỉ về nhà một hai lần, thậm chí có lúc cả tuần liền không thấy bóng dáng.
Còn Hương thì khác hẳn. Cô ấy làm việc ở công ty gia đình nên giờ giấc khá thư giãn. Hương thường về nhà sớm hơn chồng rất nhiều. Ban ngày cô đi làm, tôi ở nhà lo cơm nước, dọn dẹp nhà cửa. Buổi sáng tôi hay ra công viên gần khu chung cư tập thể dục dưỡng sinh, hít thở không khí trong lành. Chiều về tôi ngồi uống trà một mình hoặc xem vài bộ phim truyền hình nhẹ nhàng. Cuộc sống của tôi ở đây đơn giản nhưng cũng đủ đầy.
Hương là một người phụ nữ rất xinh đẹp và duyên dáng. Cô ấy khoảng hai mươi sáu tuổi, dáng người cân đối với chiều cao vừa phải. Da cô trắng hồng tự nhiên, không cần trang điểm nhiều cũng đã nổi bật. Khuôn mặt Hương trái xoan thanh tú, đôi mắt to tròn long lanh như biết nói, hàng mi cong vút tự nhiên. Mỗi khi cô cười, hai má lộ rõ hai lúm đồng tiền nhỏ xinh khiến ai nhìn cũng phải mỉm cười theo. Tóc Hương dài đen nhánh, thường buộc đuôi gà hoặc để xõa nhẹ khi ở nhà. Cơ thể cô đầy đặn ở những chỗ cần thiết, vòng một săn chắc, eo thon gọn, đôi chân dài thẳng tắp. Khi mặc những bộ đồ công sở lịch sự, Hương toát lên vẻ thanh lịch của một người phụ nữ hiện đại. Còn khi ở nhà, cô hay mặc áo hai dây mỏng hoặc quần short ngắn thoải mái, vô tình để lộ làn da mịn màng và đường cong mềm mại của cơ thể. Mùi hương từ người cô ấy thoang thoảng, nhẹ nhàng, không nồng nặc mà rất dễ chịu, khiến không gian trong nhà luôn ấm áp hơn.
Tôi mất vợ từ khi còn trẻ, năm đó tôi mới ngoài ba mươi tuổi. Bao năm qua, tôi không nghĩ đến chuyện tái hôn hay tìm kiếm một người phụ nữ khác. Tôi dành hết tâm sức cho con trai, rồi giờ đây là lo cho con dâu và mong chờ ngày có cháu. Tôi dự định sẽ sống yên bình như vậy cho đến hết quãng đời còn lại. Ban đêm, khi nhà cửa yên tĩnh, Minh chưa về hoặc đi công tác, tôi thường ngồi một mình xem vài bộ phim nhỏ trên điện thoại. Sau đó, tôi tự thỏa mãn bản thân theo cách riêng tư của một người đàn ông sống lâu năm không có vợ bên cạnh. Đó là thói quen riêng tư, chẳng có gì lạ lẫm hay đáng trách. Tôi nghĩ cuộc đời mình sẽ trôi qua êm đềm như thế.
Cho đến một ngày, mọi thứ bắt đầu thay đổi một cách không ngờ tới.
Tôi đang lướt mạng như mọi khi thì vô tình click vào một liên kết lạ có tên Lầu Xanh. Những câu chuyện bên trong đó khiến tôi không thể rời mắt. Ban đầu chỉ là sự tò mò thoáng qua, nhưng dần dần, những nội dung ấy len lỏi sâu vào tâm trí tôi. Dù rất khó để phân biệt đúng sai, tôi vẫn muốn tiếp tục đọc. Đó cũng là lần đầu tiên ý nghĩ về loạn luân hiện lên trong đầu tôi một cách rõ ràng. Trước đây tôi từng nghe loáng thoáng về những câu chuyện giữa bố chồng và con dâu, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó chính mình lại có những suy nghĩ như vậy về Hương.
Kể từ ngày ấy, mỗi lần nhìn thấy Hương, tôi lại chú ý đến từng cử động nhỏ của cô ấy. Tim tôi đập nhanh hơn bình thường. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của cô, sợ rằng ánh mắt ấy sẽ nhìn thấu những ý nghĩ đen tối đang lớn dần trong lòng tôi. Ban ngày tôi vẫn là ông bố chồng hiền lành, chăm sóc cơm nước, hỏi han sức khỏe. Nhưng ban đêm, khi nằm một mình trên giường, hình ảnh cơ thể đầy đặn, làn da trắng hồng và nụ cười với hai lúm đồng tiền của Hương lại hiện về rõ mồn một. Tôi phải nghĩ đến cô ấy thì mới thỏa mãn được bản thân. Sau mỗi lần như vậy, tôi lại hối hận vô cùng. Tôi tự trách mình vô nhân đạo, sao có thể nghĩ những điều sai trái với chính con dâu của mình,tôi tự tay đánh mình,khóc lóc, nhưng rồi tay tôi lại không nghe lời, đêm khuya lại mở điện thoại tìm kiếm những câu chuyện tương tự.
Tôi bắt đầu lén lút tìm hiểu thêm. Tôi vào các nhóm bạn bè của Hương trên mạng xã hội để xem ảnh cô ấy. Những bức ảnh Hương mặc váy công sở, cười tươi tắn, hay những khoảnh khắc cô ở nhà với mái tóc xõa vai khiến tôi không kiềm chế được. Tôi thủ dâm mạnh mẽ trong khi nhìn những hình ảnh ấy, xuất tinh nhiều hơn bình thường. Sau đó là cảm giác day dứt, tội lỗi dâng trào. Nhưng dục vọng ấy ngày càng mạnh mẽ, không dễ gì dập tắt.
Một đêm khuya, tôi lại lướt Lầu Xanh và thấy nhiều người dùng tài khoản giả để tiếp cận người thân. Tôi cũng nảy ra ý định tương tự. Tôi tự nhủ nếu Hương không có hứng thú thì tôi sẽ dừng lại ngay, coi như chết tâm. Còn nếu cô ấy sẵn sàng, tôi sẽ liều lĩnh một lần với khuôn mặt già nua này. Tôi đăng ký một số điện thoại mới, tạo tài khoản Zalo mới, tải vài bức ảnh nam trung niên đẹp trai từ mạng về đăng lên. Phải mất hai ba tháng kiên trì mới dám gửi lời mời kết bạn. Lần đầu Hương không đồng ý. Vài ngày sau tôi thử lại.Cuối cùng cô ấy cũng chấp nhận. Hương hỏi tôi là ai, tôi không dám nói thật, chỉ bảo thêm nhầm lẫn cô với bạn xưa của tôi.Cô ấy định xóa tôi, nhưng tôi khéo léo nói rằng đó cũng là một loại định mệnh.
Cuộc trò chuyện bắt đầu chậm rãi. Ban đầu chỉ là những lời chào hỏi vô thưởng vô phạt. Qua mấy tháng trò chuyện những câu chuyện trên trời dưới đất ,tôi cảm thấy thân thiết hơn xưa rất nhiều,đủ để cô ấy buôn bỏ sự nghi ngờ về thân phận của tôi.Nên tôi đánh liều hỏi về cuộc sống của cô ấy.Tôi không dám nói gì rõ ràng, sợ lộ. Dần dần tôi hỏi về cuộc sống của cô ấy. Hương kể rằng chồng cô là bác sĩ, rất bận rộn, thường xuyên đi công tác học hỏi ở nơi khác. Tôi hỏi thử rằng nếu ở độ tuổi này mà chồng hay vắng nhà thì nên làm gì. Tôi nghĩ cô ấy sẽ không trả lời, nhưng không ngờ Hương lại nói rằng cô ấy sẽ tự giải quyết. Lúc đó, tim tôi đập thình thịch. Tôi biết rằng có thể sẽ có cơ hội để tán tỉnh cô ấy trong tương lai.
Những ngày tháng an nhàn ở thành phố bỗng trở nên khác lạ. Ban ngày tôi vẫn nấu những món ăn Hương thích, giặt giũ quần áo, dọn nhà cửa sạch sẽ. Tôi cố gắng làm mọi thứ để bản thân không cảm thấy vô dụng. Hương thường cảm ơn tôi bằng nụ cười dịu dàng, đôi mắt long lanh và hai lúm đồng tiền lộ rõ. Mỗi lần như vậy, tôi lại phải quay đi để giấu đi sự xúc động và dục vọng đang dâng trào. Tôi biết mình đang đi trên một con đường nguy hiểm, nhưng tôi không thể dừng lại. Những suy nghĩ về Hương, về cơ thể cô ấy, về mùi hương thoang thoảng từ người cô, tất cả đang ngày càng chiếm lĩnh tâm trí tôi.
Tôi thường tự hỏi liệu cuộc sống này sẽ đi về đâu. Minh vẫn bận rộn với công việc bác sĩ, ít khi ở nhà. Hương vẫn về sớm, vẫn trò chuyện với tôi những câu chuyện hàng ngày một cách tự nhiên. Còn tôi, ông bố chồng già này, đang giấu kín một bí mật đen tối. Tôi biết rằng nếu mọi thứ bị lộ ra, hậu quả sẽ khôn lường. Nhưng dục vọng và sự cô đơn đã khiến tôi không thể kiểm soát bản thân hoàn toàn.
Những ngày tháng ấy trôi qua trong sự giằng xé nội tâm. Tôi cố gắng sống bình thường, nhưng mỗi đêm khuya, khi nhà yên tĩnh, tôi lại mở điện thoại, nhìn ảnh Hương và để những ý nghĩ cấm kỵ tràn ngập. Tôi biết mình sai, biết điều này là vô nhân đạo với con trai, với Hương, và với cả ký ức về người vợ đã mất. Nhưng trái tim và cơ thể già nua này dường như không còn nghe lời nữa








