Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Truyện Sáng Tác Bố Chồng

Phần 10 :


Tiếng bước chân của Minh dồn dập hơn, kéo theo cái bóng đổ dài trên nền gạch hành lang bếp. Sự hoảng loạn như một dòng điện cực mạnh giật thẳng vào đại não của Lam, đánh tan mọi dư vị đê mê vừa mới bủa vây trong huyết quản.

Trong giây phút sinh tử ấy, bản năng sinh tồn của người con gái trẻ xinh đẹp đang trong vòng xoáy vụng trộm với bố chồng trỗi dậy mãnh liệt. Lam quáng quàng cúi thấp người xuống, những ngón tay run bần bật vơ vội lấy chiếc quần lót ren màu nâu nhạt và chiếc áo sơ mi ướt sũng dưới nền nhà. Không kịp xỏ lại, cô ôm chặt mớ quần áo dính đầy nước mưa và mùi da thịt của ông Nghiêm vào lòng, luống cuống lao thẳng vào phòng tắm cạnh bếp, chốt cửa lại bằng một tiếng cạch nhẹ nhất có thể.

Bên ngoài, ông Nghiêm thản nhiên đứng dậy. Gương mặt người đàn ông ngũ tuần thu lại toàn bộ vẻ cuồng nhiệt dâm dục vừa rồi, thay vào đó là một sự phẳng lặng đến rợn người. Ông thong thả bước ra phòng khách, kéo vạt áo sơ mi lại cho phẳng phiu, rồi ngồi xuống chiếc ghế mây quen thuộc. Ông rót một chén trà đã nguội từ ấm sứ, đưa lên môi nhấp một ngụm nhỏ, phong thái ung dung như một vị thiền sư thưởng cảnh đêm mưa.

Minh bước vào bếp, ánh mắt vẫn còn nhập nhẹm men say của giấc ngủ dở dang. Không thấy vợ đâu, anh dáo dác nhìn quanh rồi đi ra phòng khách, ngơ ngác khi thấy bố mình đang ngồi một mình trong bóng tối chập choạng.

"Bố… bố chưa ngủ ạ? Ban nãy con nghe thấy tiếng rầm một cái rõ to, cứ tưởng có chuyện gì."

Ông Nghiêm đặt chén trà xuống bàn, thanh âm trầm ổn không một chút gợn sóng: "Gió giật mạnh quá làm sập cái cửa hậu bên ngoài sân giếng ấy mà. Bố vừa ra gài lại chốt rồi. Thằng Minh đấy à, sao không ngủ tiếp đi?"

"Dạ, con thức giấc không thấy vợ con đâu, tưởng cô ấy ra ngoài hiên lấy hàng rồi bị nước mưa hắt vào," Minh lầm bầm, gãi gãi mái tóc rối. "Mà Lam đâu rồi bố nhỉ?"

"Nó bị dính mưa ướt hết cả người khi xuống lấy đồ của shipper, đang trong nhà tắm xả nước kia kìa," ông Nghiêm hất hàm về phía cánh cửa phòng tắm đang vọng ra tiếng nước chảy rào rào.

Minh "à" lên một tiếng, sự nghi ngờ hoàn toàn dập tắt trước thái độ điềm nhiên của ông bố. Anh đứng nán lại hỏi vài câu linh tinh về tình hình bão gió ngoài vịnh, rồi do cơ thể còn mệt mỏi bởi ngấm thuốc bắc, anh uể oải ngáp một cái dài...

"Th thế con lên phòng nằm trước nhé, tí bố bảo Lam lên sớm kẻo lạnh."

"Ừ, lên ngủ đi."

Tiếng bước chân nặng nề mệt mỏi của Minh xa dần rồi khuất hẳn sau bậc cầu thang gỗ.

Trong không gian chật hẹp của phòng tắm, làn nước ấm từ vòi hoa sen xả rào rào, dội thẳng từ đỉnh đầu rồi chảy xuôi theo cặp đùi thon mịn của Lam. Hơi nước nóng gặp cái lạnh của đêm mưa bão bốc lên nghi ngút, tạo thành một làn khói mờ ảo, đặc quánh như sương, bao phủ lấy toàn bộ căn phòng và làm nhòe đi ánh đèn tuýp vàng nhạt nhòa trên trần nhà.

Dưới làn sương khói ngột ngạt ấy, nước xà phòng mang theo bọt trắng xóa lướt qua làn da, cố gột rửa đi những dấu vết trần trụi, nhớp nháp còn bám đầy trên bờ mu căng mọng đen mượt, thứ dư vị thô bạo mà ông bố chồng vừa để lại. Nhưng dòng nước dẫu có trôi đi nhanh đến mấy cũng chẳng thể làm dịu đi cái cảm giác tấy rát, ngứa ngáy nơi khe thịt sâu kín, và càng không thể xóa nhòa sự nhục nhã đang gặm nhấm tâm hồn cô.

Bầu không khí trong phòng tắm như hút hết dưỡng khí, nồng nặc mùi sữa tắm quyện lẫn vị ngai ngái, dâm đãng của cuộc hoan lạc vụng trộm. Lam tựa trán vào vách tường gạch lạnh ngắt, thở dốc trong làn khói nước mịt mù. Cô đã dối chồng một lần, và bây giờ là lần thứ hai. Sự phản bội tàn nhẫn đã chính thức bám rễ sâu vào da thịt, bắt đầu nảy mầm từ chính nơi tư mật nhất của người phụ nữ trẻ ngoại tình.

Một lúc sau, Lam bước ra ngoài. Không có quần áo để thay, bởi bộ đồ mỏng manh trước đó của cô đã bị nước mưa dội sũng và bị bàn tay mạnh bạo của ông Nghiêm xé rách tả tơi. Cô đành quấn tạm chiếc khăn tắm bản to màu trắng mềm mại, khô ráo treo sẵn trên vách tường. Chiếc khăn mỏng mảnh chỉ vừa đủ ôm lấy tòa thiên nhiên phập phồng từ bờ ngực căng đầy đến ngang chừng đùi mịn, để lộ ra cặp chân trần trắng mượt đang run rẩy cùng bờ vai bợt bạt vì ngấm sương lạnh. Mái tóc Lam dài dày, đen tuyền xõa xuống rượi rượi, từng giọt nước còn vương lại lách tách rơi, đuổi nhau trên làn da ngực trắng ngần như sữa, lấp lánh tựa những hạt ngọc đọng lại sau cơn giông bão.

Cô không dám nhìn thẳng vào phòng khách, nơi bóng dáng cao lớn của ông Nghiêm vẫn ngồi bất động trong bóng tối nhập nhoạng. Khi bước qua, Lam cảm nhận rõ ánh mắt như hai lưỡi dao dâm đãng của bố chồng đang găm chặt vào cơ thể trần truồng ẩn sau lớp khăn mỏng của mình. Cô bước vội qua, bước chân vội vã như chạy trốn, rồi nhanh chóng lên tầng, khép mình vào căn phòng ngủ cùng người chồng hợp pháp của cô.

Giữa gian phòng khách vắng lặng, chỉ còn lại tiếng mưa rít qua khe cửa kính và tiếng ve sầu râm ran ngoài rặng phi lao đã bị màn mưa nuốt chửng. Bóng đêm bao trùm lấy ngôi nhà ba tầng cổ kính, nơi những ánh chớp ngoài khơi xa thi thoảng rạch ngang trời, hắt lên vách tường những vệt sáng xanh xao, lạnh lẽo, soi rõ làn khói thuốc lá xám ngoét đang lững lờ bay lên từ chiếc ghế mây của ông Nghiêm.

Ông Nghiêm ngồi một mình trên chiếc ghế mây, điếu thuốc trên tay lại được châm lên, đốm lửa đỏ lập lòe rọi rõ ánh mắt thâm sâu, đầy tính toán. Đầu ngón tay ông dường như vẫn còn vương lại cái cảm giác mềm mại, ẩm ướt của da thịt con dâu, và vị mặn ngọt, nồng nàn nơi đầu lưỡi khi ông vùi mặt vào vùng tam giác huyền bí ấy vẫn còn nguyên vẹn.

Ông không hối hận. Sự điềm tĩnh của ông chứa đựng một sự ngạo nghễ tột cùng. Minh quá yếu ớt, và một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp gợi cảm như Lam xứng đáng thuộc về một người đàn ông thực thụ. Bản năng chiếm hữu của ông đã được đánh thức, và ông biết, Lam và ông sẽ không còn đường lui.

Cơn cuồng phong ngoài trời lúc này bắt đầu hạ nhiệt, tiếng mưa chuyển thành những tiếng rả rích, đều đặn nhỏ giọt xuống hiên nhà. Gió đã ngừng hẳn, chỉ còn cái không khí oi nồng, ngai ngái của đất ẩm bốc lên sau giông bão.

Trên tầng hai, căn phòng ngủ của hai vợ chồng thơm mùi gỗ thanh thanh quyện lẫn vị nồng nồng của nồi thuốc bắc vừa cạn. Minh đã nằm sẵn trên giường, bên cạnh trên chiếc kệ gỗ vững chãi, bát thuốc bắc bằng sứ với thứ nước sắc màu đen đặc sệt đang nghi ngút khói, tỏa ra thứ hương vị đắng chát ngột ngạt. Gương mặt anh phảng phất nét mệt mỏi, hốc hác, nhưng ánh mắt lại lập tức ngập tràn sự dịu dàng khi thấy bóng dáng vợ vừa bước vào trong chiếc khăn tắm mỏng manh.

Lam khép hờ cánh cửa phòng, tiến lại gần rồi thả mình xuống cạnh chồng. Minh xoay người, kéo Lam vào lòng, cằm tựa lên mái tóc còn hơi ẩm của cô. Họ bắt đầu thủ thỉ, thanh âm nhỏ vụn như tiếng mưa ngoài kia. Minh ôm vợ, thở dài kể về sự bất lực của bản thân, về nỗi nhục nhã của một người đàn ông không thể cho vợ một đứa con, không thể mang lại niềm vui trọn vẹn của đạo nghĩa vợ chồng. Anh nắm lấy tay Lam, giọng nghẹn lại:

"Anh xin lỗi... dạo này thuốc thang mãi mà chẳng thấy chuyển biến gì mấy, anh thấy mình vô dụng quá."

Nghe những lời tự sự đầy bất lực của chồng, lòng Lam thắt lại vì một nỗi tội lỗi ê chề. Thế nhưng, bi kịch đớn đau ở chỗ, thể xác cô lúc này đã hoàn toàn ly khai khỏi lý trí. Những cái chạm ve vuốt đầy bạo liệt, nụ hôn điên cuồng ngấu nghiến và cảm giác căng ních, ngập tràn cái buồi to lớn, gân guốc của ông Nghiêm vừa mới diễn ra cách đây ít phút giống như một mồi lửa tàn nhẫn, đánh thức phần con hoang dại và dâm đãng nhất đang ngủ yên trong cô. Sự tội lỗi càng lớn, ngọn lửa dục vọng bị kìm nén suốt một năm ròng rã lại càng bùng lên mạnh mẽ, thiêu rụi mọi ranh giới đạo đức. Lam bỗng thấy thèm khát đến điên người, cô khao khát được yêu thương, khao khát được một thứ sức mạnh đàn ông lấp đầy, thô bạo nghiền nát để rũ bỏ cái cảm giác trống trải, lạnh lẽo đang gặm nhấm tâm hồn.

Không kìm chế được nữa, Lam nhổm dậy. Trước ánh mắt ngơ ngác của Minh, cô buông tay để lớp khăn tắm màu trắng mỏng manh trượt xuống nền nhà.

Dưới ánh đèn ngủ màu vàng nhạt, cơ thể trần truồng của Lam hiện ra đẹp đến nghẹt thở. Làn da cô trắng ngần, mịn màng như sữa, cặp vú to tròn, nảy nở phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp. Vòng eo thon gọn dẫn lối xuống phần hông quả táo nảy nở. Ở nơi tư mật nhất, bờ mu căng mọng với lớp lông đen mượt, bao bọc lấy khe lồn khít rịt, đỏ hồng đang lấp lánh những giọt dâm thủy như pha lê tràn trề vì hứng tình.

Lam chủ động leo lên người Minh, cô dẫn dắt tay anh đặt lên đôi gò bồng đảo của mình, cố gắng cúi xuống hôn anh nồng nhiệt. Cô thèm khát một sự mạnh mẽ, thèm khát một phản ứng đàn ông.

Th thế nhưng, như một lời nguyền quái ác, sự cố gắng của Lam chỉ đổi lại sự bối rối tột cùng của Minh. Cái buồi của Minh vẫn mềm xèo, nằm im lìm giữa hai đùi, hoàn toàn bất lực trước cơ thể quyến rũ đến mê người của người vợ trẻ. Dù Lam có ra sức mơn trớn, dù khe lồn mềm mại như nhung đang ướt đẫm của Lam có cọ xát vào anh bao nhiêu, thì con buồi của Minh vẫn không thể cương cứng lên nổi. Minh bất lực buông tay, quay mặt đi chỗ khác, giấu đi giọt nước mắt nhục nhã của kẻ bất lực.

Lam ngồi thẫn thờ trên người chồng, cơ thể trần truồng hứng chịu cái lạnh lẽo của sự hụt hẫng. Cơn hứng tình đang cuộn trào trong huyết quản không được thỏa mãn khiến cô cảm thấy ngứa ngáy, bứt rứt đến phát điên.

Cô không hề biết rằng, ở phía hành lang tối tăm, cánh cửa phòng ngủ của đôi vợ chồng trẻ vẫn còn hé mở một khe nhỏ như một lời mời gọi đầy khiêu khích. Trong bóng tối của hành lang, có một đôi mắt sắc lạnh, thâm sâu đang lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng trần trụi ấy.

Ông Nghiêm đứng đó tự lúc nào, chứng kiến từ đầu đến cuối sự quyến rũ chết người của cơ thể con dâu và cả sự bất lực thảm hại của con trai mình. Cái dương vật to lớn của ông già dưới lớp quần vải lại một lần nữa cương lên cứng ngắc. Ông khẽ nhếch môi, một nụ cười đầy ngạo nghễ và tự tin. Ông biết, người đàn bà kia đã bị bỏ đói quá lâu, và cô ấy sẽ phải tự bò đến tìm ông để cầu xin sự thỏa mãn.
 
anime sex
cliphot
X
Back
Top