Mr.Iceman
Thành viên tích cực
Tự dưng nay lướt tiktok thấy bài nhìn nyc đi lấy chồng, cảm xúc chợt khựng lại khi nhận ra rằng, dù đã trải qua bao nhiêu mối tình, thì mỗi khi nhắc đến nyc, người ấy vẫn luôn hiện lên đầu tiên và duy nhất, cô ấy vẫn ở đấy, vẫn chiếm một góc khuất trong trái tim mình, chỉ là mình k nhận ra hoặc cố tình cất thật kỹ.
Cũng sắp gần 20 năm từ ngày đầu tiên quen cô ấy, mối tình đầu của tôi, mối tình mà ai cũng biết trước sẽ chẳng đi đến đâu và tôi cũng vậy. Nhưng cái cảm xúc đầu đời, cái cảm giác yêu và được yêu vẫn thôi thúc chúng tôi đồng hành cùng nhau dù thời gian không quá dài. Thậm chí cái duy nhất chúng tôi có với nhau chỉ là cái ôm vội ở sân bay, no kiss, no sex. Nhưng có khi cũng chính vì thế, cái cảm giác về một cuộc tình khi tuổi đôi mươi đứt gánh giữa đường, luôn khiến mình có cảm giác hụt hẫng, tiếc nuối và day dứt,...
Những ngày ấy, chúng tôi có những bài hát riêng cho nhau, sau chia tay, mỗi khi nghe bản nhạc Only Love - Trademark, Em luôn ở trong tâm trí anh - The men, vang lên, tôi lại như bị chạm vào tuyến lệ. Có cảm giác như nếu trên đường đời tấp nập, lỡ gặp lại em thì con tim anh vẫn thổn thức như ngày nào.
Ngày đó chẳng có điện thoại, thậm chí mình còn không có nổi một tấm hình chụp chung, nhưng kể cả bộ nhớ có 1TB, cũng chẳng thể bằng miền ký ức em đã in sâu đậm trong anh.
Dù rằng giờ này ai cũng đã có cuộc sống riêng, có hạnh phúc riêng, và tôi cũng mới vào xem lại timeline facebook của cô ấy, người bên cạnh cô ấy không phải là tôi, nhưng thấy người mình từng yêu vẫn hạnh phúc bên nửa kia bán cầu, âu cũng yên lòng.
Viết cho em, người luôn ở trong tâm trí anh, một mảnh ký ức anh xin giữ cho riêng mình!
Cũng sắp gần 20 năm từ ngày đầu tiên quen cô ấy, mối tình đầu của tôi, mối tình mà ai cũng biết trước sẽ chẳng đi đến đâu và tôi cũng vậy. Nhưng cái cảm xúc đầu đời, cái cảm giác yêu và được yêu vẫn thôi thúc chúng tôi đồng hành cùng nhau dù thời gian không quá dài. Thậm chí cái duy nhất chúng tôi có với nhau chỉ là cái ôm vội ở sân bay, no kiss, no sex. Nhưng có khi cũng chính vì thế, cái cảm giác về một cuộc tình khi tuổi đôi mươi đứt gánh giữa đường, luôn khiến mình có cảm giác hụt hẫng, tiếc nuối và day dứt,...
Những ngày ấy, chúng tôi có những bài hát riêng cho nhau, sau chia tay, mỗi khi nghe bản nhạc Only Love - Trademark, Em luôn ở trong tâm trí anh - The men, vang lên, tôi lại như bị chạm vào tuyến lệ. Có cảm giác như nếu trên đường đời tấp nập, lỡ gặp lại em thì con tim anh vẫn thổn thức như ngày nào.
Ngày đó chẳng có điện thoại, thậm chí mình còn không có nổi một tấm hình chụp chung, nhưng kể cả bộ nhớ có 1TB, cũng chẳng thể bằng miền ký ức em đã in sâu đậm trong anh.
Dù rằng giờ này ai cũng đã có cuộc sống riêng, có hạnh phúc riêng, và tôi cũng mới vào xem lại timeline facebook của cô ấy, người bên cạnh cô ấy không phải là tôi, nhưng thấy người mình từng yêu vẫn hạnh phúc bên nửa kia bán cầu, âu cũng yên lòng.
Viết cho em, người luôn ở trong tâm trí anh, một mảnh ký ức anh xin giữ cho riêng mình!








