Người yêu cũ của anh trước đây, khi chia tay cô ấy vẫn lưu Zalo, điện thoại của a, không chặn số. Thỉnh thoảng anh nt hỏi han nhưng chỉ nhận lại một sự im lặng. Một sự im lặng đến đáng sợ.
Đến một ngày tâm trạng, cô ấy bất ngờ nt cho mình, rồi lại chuyện trò, cà phê, nhưng không có gì quá giới hạn. A cảm giác ấm áp hơn vì dù không được ở cạnh nhau nhưng cảm giác được yêu và người mình yêu vẫn còn quan tâm đến.
Lâu dần trò chuyện, có thể cô ấy bị cảm xúc chi phối, cô ấy lại bất ngờ chặn, như không muốn có sự tác động từ anh nữa.
Rồi lại bỏ chặn, lại nhắn tin, lại gặp gỡ, thỉnh thoảng tặng nhau một món quà nhỏ nhân dịp đặc biệt. Ngồi cạnh bên, có lần cô ấy nói "em khó khăn lắm mới bỏ được anh ra khỏi tâm trí"
Mọi chuyện tưởng như chỉ vậy thôi, một người bạn bí mật, thỉnh thoảng tâm sự chuyện này chuyện kia. Rồi một ngày đẹp trời, cả 2 hẹn gặp nhau, chắc do cảm xúc quá, 2 đứa lại lao vào nhau như ngày còn yêu.
Nhưng sau lần gặp ấy, đến đúng ngày sinh nhật anh, định hẹn 1 cốc cf nhân dịp đặc biệt. Mình vào tìm tin nhắn, cô ấy chặn hết, hủy cả kết bạn, chặn cả tìm kiếm...
Đương nhiên không thiếu gì cách để tìm được. nhưng Anh hiểu là mình vẫn đang còn ở trong tim người ta, nhưng đang làm ảnh hưởng không tốt đến cuộc sống, tâm trí của cô ấy và cô ấy không còn muốn liên quan gì đến mình nữa cả.
Anh không cố tìm kiếm nữa mà chấp nhận im lặng và coi như giữ một kỷ niệm đẹp trong tim...
P/s: Cuối năm rảnh việc, ngồi văn phòng, viết linh tinh, hơi dài. vớ vẩn