Kẻ Du Hành
Tập sự
Ngồi mơ mơ màng màng, tâm trí lơ đãng, điếu cigar còn cháy trên gạt tàn, bản nhạc tình nồng nàn vang vọng, ngoắt tréo chân mắt nhìn xa xăm qua cửa kính 1 triền đêm hư thực, bên tách cafe đầm đà. Tự dưng con nhỏ phục dụ hét 1 phát "anh ơi phòng lạnh sao anh hút thuốc" .
Đôi khi cái sự đẹp đẽ bị người khác làm hỏng, đôi khi họ đâu hiểu sự tĩnh lặng của chính mình là lúc này, đôi khi họ đâu hiểu cuộc đời có bao nhiêu giây phút an bình, mơ mộng.
Cũng đôi khi mình chả hiểu chính bản thân mình, dạo này quá ư là lười biếng, lười biếng tư duy, lười biếng sáng tạo, lười biếng làm cái mới mẻ. Chỉ lo tìm kiếm sự bình an, sự thoải mái... Cũng lười biếng theo đuổi 1 cái gì đó, lười biếng gặp gỡ, lười biếng giao tiếp...
Dạo này chỉ thích lặng im....
Đôi khi có những ước muốn nhỏ nhoi mà làm không được, đòi làm chuyện lớn sao làm nổi ta...
Đôi khi cái sự đẹp đẽ bị người khác làm hỏng, đôi khi họ đâu hiểu sự tĩnh lặng của chính mình là lúc này, đôi khi họ đâu hiểu cuộc đời có bao nhiêu giây phút an bình, mơ mộng.
Cũng đôi khi mình chả hiểu chính bản thân mình, dạo này quá ư là lười biếng, lười biếng tư duy, lười biếng sáng tạo, lười biếng làm cái mới mẻ. Chỉ lo tìm kiếm sự bình an, sự thoải mái... Cũng lười biếng theo đuổi 1 cái gì đó, lười biếng gặp gỡ, lười biếng giao tiếp...
Dạo này chỉ thích lặng im....
Đôi khi có những ước muốn nhỏ nhoi mà làm không được, đòi làm chuyện lớn sao làm nổi ta...








