Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Truyện Sex Ngắn Truyện Sáng Tác Trò Chơi Xuyên Biên Giới (Cuckold,NTR)

vuhayho

Thành viên tích cực
Tham gia
14/12/24
Bài viết
75
Cảm xúc
128
Điểm
33
Nơi ở
TP.HCM
Tín dụng
11.3
Giới tính
Không xác định
TRÒ CHƠI XUYÊN BIÊN GIỚI

Chương 1: Chiếc camera Ezviz và Vị khách đêm thứ Sáu

Tôi là Nam, năm nay 29 tuổi. Vợ sắp cưới của tôi là Linh, 28 tuổi. Chúng tôi đã quen nhau được hơn 6 năm, một khoảng thời gian đủ dài để hiểu tường tận từng nốt ruồi, từng thói quen của đối phương.

Linh là một cô gái đẹp. Em cao 1m6, da trắng bóc, vòng một tuy vừa vặn nhưng bù lại vòng ba lên tới 95, cộng thêm việc chăm tập thể thao nên cơ thể cực kỳ săn chắc và đầy đặn. Tình cảm của hai đứa rất ổn định, nhưng quen nhau lâu, chuyện chăn gối bắt đầu rơi vào lối mòn nhàm chán.

Để đổi gió, tôi bắt đầu áp dụng trò "khẩu dâm". Lúc trên giường, tôi hay thì thầm hỏi Linh về những người đàn ông khác, yêu cầu em kể lại những lần quan hệ với người yêu cũ. Ban đầu Linh rất giận dỗi và sượng sùng. Nhưng tôi biết em cũng có phần nổi loạn ngầm. Em từng thú nhận mình mất trinh năm 17 tuổi, trải qua 5 mối tình và ai cũng đều có quan hệ sâu sắc. Mưa dầm thấm lâu, những lời khẩu dâm lệch chuẩn ấy bắt đầu phát huy tác dụng, khiến cả hai đứa đều hưng phấn mãnh liệt hơn trong chuyện chăn gối.

Nhưng trí tưởng tượng dần dà không còn đủ đô nữa. Tôi muốn biến nó thành sự thật.

Cơ hội đến vào đợt dịch đầu tiên, khi mọi người hạn chế ra đường. Linh ở trọ chung cư với một cô bạn, nhưng cô bạn đó đã về quê tránh dịch, để lại Linh một mình. Nhu cầu của tôi rất cao, và tôi đã nảy ra một ý tưởng điên rồ: Để Linh thử quan hệ với người yêu cũ, và tôi sẽ là khán giả.

Đối tượng được chọn là Thọ – gã người yêu cũ thời năm 3 đại học của Linh.

Tôi lấy lý do "muốn xem em an toàn", tự tay lắp hai chiếc camera Ezviz: một cái ở phòng khách và một cái chĩa thẳng vào giường trong phòng ngủ của Linh. Sáng thứ Sáu hôm đó, tôi động viên Linh nhắn tin gạ gẫm Thọ. Em cầm điện thoại nhắn vài câu kiểu "người yêu ở xa, tối nay buồn, anh mua bia qua chung cư em uống đi". Thằng chả đớp thính ngay lập tức.

Trước khi về, tôi còn dặn Linh nhớ mặc đồ khiêu khích và hỏi em đã uống thuốc tránh thai chưa. Linh lại giận tôi, hờn dỗi hỏi: "Sao anh lại chịu cho thằng kia bắn vô trong?". Tôi chỉ cười trừ, lẳng lặng đi về nhà mình, ôm một cục nứng rạo rực trong quần.

Tối đến, Linh gửi cho tôi một tấm hình em mặc chiếc đầm ngủ mỏng manh cùng chiếc quần lót ren màu đỏ rực rỡ. Trái tim tôi đập thình thịch.

Tầm tám giờ tối, qua ứng dụng camera, tôi thấy Thọ đã xuất hiện. Hai người ngồi uống bia và xem TV ở phòng khách. Linh vẫn lén nhắn tin cho tôi, bảo rằng em tự dưng thấy ngại quá. Tôi liên tục nhắn tin động viên. Được khoảng 3-4 lon bia, Linh ngừng trả lời tin nhắn của tôi. Nhìn qua camera, tôi thấy họ cười nói rất vui vẻ và bắt đầu có những đụng chạm cơ thể.

Đột nhiên, điện thoại tôi rung lên. Linh nhắn: "Anh suy nghĩ kĩ chưa?". Tôi chưa kịp bấm chữ trả lời thì tin nhắn thứ hai trượt tới: "Thôi trễ rồi".

Tôi vội vàng mở app camera lên thì thấy Linh đã bỏ điện thoại sang một bên, vòng tay ôm cổ Thọ và hai người đang hôn nhau say đắm. Nhưng chưa kịp chứng kiến thêm, Linh đã đứng lên, đi về phía góc tường và... rút phích cắm chiếc camera ở phòng khách. Màn hình phụt tắt đen ngòm.

Tôi ngồi nhà, bứt rứt như ngồi trên đống lửa. Tầm 10 phút sau, màn hình chiếc camera thứ hai đặt trong phòng ngủ bỗng có chuyển động. Chắc do men rượu và sự mụ mị của nhục dục, Linh đã hoàn toàn quên mất chiếc camera này.

Thọ bế thốc vợ sắp cưới của tôi ném xuống giường. Nó banh hai chân Linh ra và bắt đầu vùi đầu vào giữa hai đùi em. Linh ưỡn người lên, chủ động đẩy phần nhạy cảm của mình vào miệng tình cũ.

Chỉ một lát sau, Thọ đứng thẳng dậy cởi quần. Ngay khi cự vật của gã vừa tuột ra, Linh như biến thành một dâm nữ thực thụ. Em chồm dậy, há miệng ngậm lấy nó ngay lập tức trong khi Thọ vẫn đang cặm cụi cởi nốt chiếc áo.

Tôi ngồi trước màn hình điện thoại, chứng kiến cảnh vợ mình say mê bú liếm, dùng đủ mọi kỹ năng để phục vụ người đàn ông khác. Một luồng điện chạy dọc sống lưng. Tôi nắm lấy cự vật của mình, thở dốc. Khi Thọ xoay người Linh lại, vén chiếc váy ngủ lên để chơi tư thế từ phía sau, khoái cảm trong tôi bùng nổ. Tôi xuất tinh ngay tại nhà mình, chỉ bằng việc nhìn qua màn hình camera.

Sướng xong, một thứ cảm giác ghen tuông, khó chịu ập đến, nhưng đôi mắt tôi vẫn không tài nào rời khỏi màn hình. Thọ dập liên tục, âm thanh của thể xác va đập dù không nghe rõ nhưng hình ảnh thì sắc nét vô cùng. Cuối cùng, gã gục xuống, bắn trọn vẹn những dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong vợ tôi.

Gã nằm đè lên người Linh, vuốt ve hôn hít. Một lúc sau, Linh khẽ đẩy gã ra, đứng lên đi vào nhà vệ sinh. Điện thoại tôi lập tức sáng đèn.

Linh: "Anh... em lỡ để nó bắn trong rồi..." Tôi: "Anh biết rồi." Linh: "Sao anh biết?" Tôi: "Em quên rút cam trong phòng kìa."

Một khoảng lặng kéo dài.

Linh: "...Em xin lỗi..." Tôi: "Em sướng không?" Linh: "...Sướng nhiều... mà lạ lắm... Xin lỗi anh." Tôi: "Quan trọng là em có muốn nữa không???" Linh: "...Có... em xin lỗi!" Tôi: "Em thoải mái đi. Cắm lại cam ngoài cho anh."

Ngay sau đó, Linh gửi cho tôi một bức ảnh chụp trong nhà vệ sinh. Tinh dịch trắng đục của Thọ đang trào ra, chảy dọc xuống hai bắp đùi trắng nõn của em. Nhìn tấm ảnh đó, cơn nứng của tôi lại trỗi dậy điên cuồng.

Đêm đó, tôi đã thức trắng. Qua camera, tôi thấy Thọ tồng ngồng đi ra phòng khách, chỉa cự vật vào miệng Linh để em tiếp tục ngậm lấy, rồi gã đè em ra làm thêm một nháy nữa. Cả hai ôm nhau ngủ cho đến tận 6 giờ sáng hôm sau thì Thọ mới rời đi.

Còn tôi, ngay khi thấy gã rời khỏi chung cư, tôi lập tức dắt xe, lao thẳng đến nhà vợ mình với một kế hoạch điên rồ nảy nở trong đầu.
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Chương 2: Dư vị của kẻ lạ và Sự thức tỉnh bản năng

Chiếc xe máy phóng đi trong không khí se lạnh của buổi sớm mai. Đầu óc tôi quay cuồng với những hình ảnh sắc nét từ chiếc camera Ezviz: cái cách Linh ngửa cổ rên rỉ, cái cách Thọ dập liên tục vào cơ thể mà tôi hằng nâng niu.

Chỉ mất chưa đầy 30 phút, tôi đã có mặt tại sảnh chung cư của Linh. Vì có sẵn thẻ từ của cô bạn cùng phòng để lại, tôi lẳng lặng đi thang máy lên lầu, tim đập thình thịch như thể chính mình mới là kẻ đang đi vụng trộm. Bước vào căn hộ, không gian tĩnh lặng lạ thường, chỉ có mùi bia nhàn nhạt còn vương lại ở phòng khách.

Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ. Linh vẫn đang ngủ say, tấm chăn mỏng đắp hờ ngang người, để lộ bờ vai trắng ngần. Tôi tiến lại gần, vén nhẹ vạt váy ngủ của em lên. Một luồng điện chạy dọc sống lưng khi tôi nhìn thấy "bãi chiến trường" tối qua: vùng nhạy cảm của em vẫn còn sưng múp, ướt át và dính bết những dấu vết trắng đục chưa kịp khô.

Sự ghen tuông trỗi dậy, nhưng nó nhanh chóng bị đè bẹp bởi cơn nứng kinh khủng. Tôi không gọi em dậy mà lẳng lặng cởi quần, nhả một miếng nước bọt lên đầu cự vật rồi từ từ kê vào cửa mình của em. Cảm giác ấm nóng, nhớp nhúa và rộng toát khác hẳn mọi khi khiến tôi run rẩy. Tôi biết rõ cái lỗ này vừa bị một con cặc khác giày vò suốt cả đêm.

Được khoảng mười nhịp nhấp nhẹ nhàng, Linh khẽ mở mắt. Thấy tôi, em giật mình định ngồi dậy, nhưng tôi đã đè chặt em xuống, thúc mạnh hơn.

"Cái lồn này tối qua bị con cặc khác đụ có sướng không?" tôi gằn giọng hỏi.

Linh vẫn còn trong cơn mơ màng, đôi mắt em đỏ hoe, khẽ gật đầu rồi thều thào: "Sướng... lạ lắm... xin lỗi anh...".

Câu trả lời của em như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Tôi điên cuồng luật động, tận hưởng cái cảm giác được "dọn dẹp" lại mảnh đất mà kẻ khác vừa cày xới. Khi cả hai cùng đạt cực khoái và tôi xuất tinh vào sâu bên trong, Linh ôm chặt lấy tôi, tiếng thở dốc hòa vào nhau trong không gian chật hẹp.

Sau đó, tôi định cúi xuống liếm láp cho em thì Linh bẽn lẽn ngăn lại: "Đừng anh... nãy Thọ mới làm thêm một nháy nữa trước khi về... em chưa rửa...".

Hóa ra, ngay cả lúc tôi tưởng cuộc vui đã tàn, bọn họ vẫn còn tranh thủ tận hiến cho nhau một lần cuối. Cảm giác vừa nhục nhã vừa kích thích đến lạ lùng khiến tôi bất chấp tất cả, đè em ra để húp trọn những dư vị còn sót lại của gã đàn ông kia.

Những tuần sau đó, chúng tôi như bị cuốn vào một cơn lốc nhục dục mới mẻ. Thọ thường xuyên ghé qua chỗ Linh dưới sự cho phép âm thầm của tôi. Tôi nghiện cái cảm giác ngồi nhà check camera, nhìn vợ sắp cưới của mình bị người khác tàn phá, rồi ngay sau đó chạy qua để được hưởng thụ cái lồn rộng toát đầy tinh dịch lạ.

Tuy nhiên, sau hơn một tháng, sự cuồng nhiệt với Thọ bắt đầu hạ nhiệt. Chúng tôi nhận ra sex bình thường, dù là với người cũ, cũng bắt đầu rơi vào một quỹ đạo dễ đoán.

"Anh này, em thấy với Thọ bắt đầu chán rồi," Linh nằm trong lòng tôi, mân mê những dấu vết bầm tím trên ngực mình sau một đêm thác loạn. "Em muốn một cái gì đó bạo hơn, lạ hơn.".

Tôi hiểu ý em. Thọ dù sao cũng là người quen, là người từng yêu. Thứ mà chúng tôi thực sự khao khát lúc này là cảm giác được phè người ra cho những kẻ hoàn toàn xa lạ đụ bất chấp, không cần tình cảm, chỉ có bản năng nhục dục thuần túy.

"Hay là... mình thử với người trong nhóm bạn của em đi?" tôi gợi ý, đầu óc bắt đầu nhắm đến Thái – một gã bạn trong nhóm của Linh với vẻ ngoài phong trần và info "sạch sẽ".

Linh nhìn tôi, đôi mắt em sáng rực lên một thứ ánh sáng dâm đãng mà tôi chưa từng thấy trước đây. Em đồng ý. Và thế là, chúng tôi bắt đầu giăng bẫy, bắt đầu những màn thả thính, gài kèo đầy kịch tính để đưa Thái "vào thế".

Trò chơi của chúng tôi đã không còn dừng lại ở một chiếc camera giấu kín hay một gã người yêu cũ nữa. Nó đang lớn dần lên, đen tối hơn và hứa hẹn những chuyến đi xa xôi, nơi bản sắc của Linh sẽ hoàn toàn bị lột bỏ để trở thành một "nữ hoàng" thực thụ giữa những gã đàn ông xa lạ.
 
Chương 3: Gã bạn thân và Đêm hội ngộ trên đảo Koh Rong

Sau khoảng thời gian cuồng nhiệt với Thọ, chúng tôi bắt đầu cảm thấy sex bình thường không còn đủ đô, nhưng Linh cũng không muốn qua lại thêm với gã người yêu cũ đó nữa. Việc tìm kiếm người lạ thì lại quá rủi ro và đầy rào cản tâm lý, nên mục tiêu tiếp theo mà chúng tôi hướng tới là bạn bè. Linh đề nghị sẽ dụ một gã trong nhóm bạn của em tên là Thái, một người có lý lịch sạch sẽ nhưng cần phải gài thế sao cho "đẹp".

Quá trình thả thính và gài kèo diễn ra đầy kịch tính. Cuối cùng, vào một ngày thứ Bảy trời mưa ở Vũng Tàu, con cu của Thái cũng nhét được vô lồn vợ tôi.

Kể từ đó, Linh và Thái duy trì một mối quan hệ bạn tình đúng nghĩa đen, chỉ hẹn nhau đi đụ chứ không có bất kỳ vấn đề tình cảm nào khác. Mỗi lần chuẩn bị đi gặp Thái, Linh đều gửi cho tôi hình ảnh những bộ váy, quần lót ren, lọt khe mà em sẽ mặc, kèm theo những dòng tin nhắn đầy khiêu khích như: "Hôm nay em cho nó chơi cái lồn của anh nè". Cảm giác ngồi ở nhà biết vợ sắp cưới của mình đang bị kẻ khác đè ra đụ khiến tôi vừa ghen tuông cào xé, lại vừa kích thích tột độ. Linh cũng thừa nhận rằng, được đụ đã sướng, nhưng nghĩ tới tôi ở nhà đang phát điên vì nứng lại càng làm em sướng hơn.

Thế nhưng, vòng lặp đó kéo dài được hơn hai tháng thì chúng tôi lại rơi vào trạng thái vừa chán vừa ghiền. Chán vì đối tác đã quá quen thuộc, không còn sự đột phá, nhưng lại ghiền vì cứ hễ một tuần Linh không đi đụ với Thái là chúng tôi lại thấy thiêu thiếu. Tiền đề này đã thôi thúc chúng tôi đưa ra một quyết định táo bạo: Tìm kiếm sự kích thích từ những người hoàn toàn xa lạ.

Dĩ nhiên, phè người ra cho một kẻ lạ hoắc đụ đòi hỏi sự liều lĩnh và kín đáo hơn rất nhiều so với việc mây mưa cùng người quen. Để biến ảo vọng này thành sự thật, và cũng để kỷ niệm khoảng thời gian yêu nhau, tôi và Linh quyết định book một tour du lịch Thái - Cam.


Chuyến đi đưa chúng tôi đến hòn đảo Koh Rong xinh đẹp của Campuchia.

Mọi thứ đã được thống nhất từ trước: Nếu có cơ hội với người lạ, chúng tôi sẽ lập tức triển khai. Thế nhưng, cho đến tận ngày thứ ba của chuyến du lịch, tức là vào một ngày thứ Năm, chúng tôi vẫn chưa tìm được hoàn cảnh nào thích hợp.

Tối hôm đó, sau khi ăn tối, hai đứa quyết định đi uống rượu ở một quán bar trên bãi biển. Trước khi đi, tôi đè Linh ra hôn ngấu nghiến và không kiềm chế nổi nên đã làm luôn một nháy, Linh ngoan ngoãn nuốt trọn tinh dịch của tôi. Lúc Linh thay đồ, tôi đứng hờ sau lưng em, nháy mắt rỉ tai: "Vụ kia nếu có cơ hội thì mình thử nha". Khuôn mặt Linh ửng hồng lên, nửa vì men rượu ban nãy, nửa vì sự rạo rực mong chờ.

Đêm đó, Linh ăn mặc cực kỳ khiêu khích. Em mặc một chiếc áo ngực bikini bên trong, khoác hờ chiếc áo sơ mi chỉ gài đúng hai cúc, kết hợp với chân váy jean ngắn và chiếc quần lót màu đen có hai dây chéo hai bên hông.

Chúng tôi chọn một góc trong quán bar, gọi vài ly cocktail và xập xình theo tiếng nhạc. Đến ly thứ hai, đồng hồ điểm hơn 10 giờ đêm, vẫn chưa có "con mồi" nào xuất hiện. Tôi và Linh bắt đầu hơi xìu, ý định buông xuôi đi về đã nhen nhóm.

Đúng lúc đó, cơ hội gõ cửa.

Một anh chàng Tây chủ động bước tới tiếp cận và trò chuyện. Cậu ta giới thiệu mình tên là Thomas, hay gọi tắt là Tom. Tiếng Anh của vợ chồng tôi rất tốt do đặc thù công việc, nên cuộc trò chuyện diễn ra vô cùng tự nhiên và trơn tru.

Nói chuyện được một lúc, Tom lịch thiệp mời hai đứa tôi qua bàn của nhóm cậu ta. Tại đây, tôi được giới thiệu với hai thành viên còn lại: Julie – một cô gái Tây cực kỳ xinh đẹp, và JJ – một anh chàng da màu cao lớn lừng lững. Cả ba người họ đều nhỏ hơn Linh một tuổi, học cùng một trường đại học bên Mỹ và đang trong chuyến du lịch khám phá văn hóa thế giới trước khi về nước tìm việc làm.

Dưới ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy của quán bar bãi biển, hơi men bắt đầu ngấm vào máu. Tôi nhận ra ánh mắt của Tom và JJ liên tục dán vào những đường cong rực lửa của Linh, một cái nhìn đầy khao khát nhưng vẫn giữ được sự lịch thiệp của những gã trai Tây học thức. Ngồi giữa những con người xa lạ, trẻ trung và tràn đầy năng lượng, nhịp tim tôi đập rộn lên.

Đêm Koh Rong chỉ vừa mới bắt đầu, và tôi biết, vở kịch điên rồ nhất trong đời chúng tôi sắp sửa được vén màn.
 
Chương 4: Tín hiệu từ những ly B52 và Bãi tắm nắng lúc rạng sáng

Năm người chúng tôi ngồi trò chuyện về cuộc sống, văn hóa các thứ, và mọi thứ dần trở nên quen thuộc, cởi mở hơn rất nhiều sau vài ly bia. Dưới ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy, hòa cùng tiếng nhạc sôi động và hơi men trong người, tôi nhận thấy rõ Tom và JJ đang nhìn vợ mình bằng một ánh mắt khác, dù họ vẫn giữ được sự lịch thiệp cần thiết. Tôi cảm thấy vô cùng tự hào vì vợ mình đẹp, và nhan sắc của Julie trong nhóm họ cũng một chín một mười với Linh chứ không hề thua kém.

Cả năm người chúng tôi cùng tiến ra sàn nhảy, ba nam kèm sát hai nữ. Hai cô gái của nhóm chúng tôi thu hút khá nhiều ánh nhìn chú ý vì làn da trắng nõn nà. Thêm một shot Tequila, Julie bắt đầu nhảy ưỡn ẹo và bốc lửa hơn trong bộ bikini của mình. Tôi khẽ kéo Linh lại, thì thầm vào tai em về kế hoạch mà hai đứa đã bàn, Linh ngoan ngoãn đáp: "Tới đâu thì tới".

Vợ tôi bắt đầu sung hơn trong việc nhảy nhót. Tôi quyết định lật bài ngửa, ghé sát tai Tom và nói thẳng: "Tụi tao đang mong muốn có một đêm thú vị". Như những con người cùng tần số, Tom và JJ lập tức bắt sóng được với nhau. Tom gọi thêm ba shot B52. Cả ba người đàn ông chúng tôi cụng ly rồi uống ực một cái, như một sự thống nhất và đồng ý ngầm về những gì sắp diễn ra dù không ai nói thêm lời nào.

Trở lại sàn nhảy, lúc này nhạc đang ở đoạn cao trào nhất, tôi ôm Linh và hôn em say đắm giữa tiếng reo hò xung quanh. Tôi mạnh dạn nắm cạp váy vợ kéo lên một xíu, từ chỗ chỉ lấp ló, giờ đây nửa cái mông trắng phao của em đã lộ hẳn ra ngoài. Tom đang đứng nhảy và nói chuyện với Julie, trong khi JJ đang nhảy quay lưng với vợ tôi. Khi JJ quay lại và nhìn thấy cảnh tượng đó, cậu ta ngước lên nhìn tôi. Tôi khẽ gật đầu.

Ngay lập tức, bàn tay của JJ vòng qua eo Linh. Vợ tôi hơi giật mình, nhưng tôi ôm hôn em và thì thầm trấn an: "Thả lỏng đi em". JJ rất lịch thiệp, cậu ta rút tay lại ngay khi thấy Linh có dấu hiệu không thoải mái lắm. Tôi ra hiệu cho Tom đi lấy thêm vài shot rượu trong khi tôi vẫn ôm Linh nhảy.

Một lúc sau, JJ lại một lần nữa vòng tay qua eo Linh, nhưng lần này em không hề phản kháng nữa. Bàn tay của gã da màu bắt đầu vuốt ve eo và đùi vợ tôi. Đột nhiên, Julie đi tới, ôm lấy cổ tôi kéo lại và hôn môi tôi. Dù hơi bất ngờ, tôi cũng nhiệt tình đáp lại. Mùi rượu quyện cùng một mùi thơm trái cây từ miệng và hơi thở của Julie khiến tôi vô cùng cuốn hút. Tôi dường như quên luôn việc mình dắt vợ theo mà chăm chút hôn hít cô gái phương Tây này.

Nhạc bắt đầu chuyển sang những giai điệu lãng mạn hơn, Julie khẽ cười rồi chỉ tay về phía trước. Nhìn theo hướng tay của cô ấy, tôi thấy Linh đã ngã người hẳn vào vòng tay của JJ, mắt em nhắm nghiền, miệng thở dốc theo từng cái vuốt ve của gã. Máu trong người tôi sôi lên, con cu muốn nổ tung trong quần. Julie dường như cảm nhận được sự hưng phấn của tôi, cô ấy liền liếm nhẹ vào gáy tai tôi.

Tom gọi cả nhóm tập hợp lại, đề nghị thanh toán bill và cầm theo một túi cả chục lon bia để đi về khách sạn. Cả nhóm hội ý và quyết định sẽ về phòng của tôi, Linh lúc này chắc đã nứng lắm rồi nên tỏ vẻ hứng thú ra mặt.

Từ quán bar đi bộ dọc bãi biển về phòng mất khoảng 15 phút. Đi được một đoạn ngắn, Tom khui cho mỗi người một lon bia để cụng ly mừng buổi gặp mặt. Lon bia này dường như đã đẩy cơn say của vợ tôi vượt mức kiểm soát lý trí. Em vòng tay ôm hôn JJ ngay trước mặt mọi người, khiến Tom cười hơi gượng, còn tôi thì nứng điên cuồng. Tôi, Julie và Tom đi trước, bỏ mặc Linh và JJ đi sát phía sau. Julie quay sang nói với tôi: "So cute, don't worry, I'm here for you".

Vào tới khuôn viên resort thì đã hơn 1 giờ sáng, không còn bóng người nào qua lại. Phòng của chúng tôi là một căn villa riêng biệt nằm ở tận cuối một bên của resort. Đi gần tới nơi, chúng tôi quay lại thì không thấy Linh và JJ đâu nữa. Ba đứa tôi đành quay ngược lại tìm.

Đi được một đoạn, tôi sững người khi nhìn thấy chiếc quần lót của vợ mình nằm vứt lăn lóc bên mép bãi cỏ. Cảm xúc trong tôi vô cùng hỗn loạn, nhưng thú thật là tôi rất nứng. Men theo hướng chiếc quần, cả ba quẹo vô một góc khuất, đó là khu vực tắm nắng của resort có khoảng 7-8 chiếc ghế nằm quay ra hướng biển.

Lẳng lặng đi vào tầm chiếc ghế cuối dãy khuất nhất, tôi nghe thấy tiếng rên khe khẽ. Nhìn vào, JJ đang đè lên người Linh, miệng ngấu nghiến bú vú em, còn tay thì điên cuồng móc lồn. Vợ tôi nhắm nghiền mắt, ngửa đầu ra sau rên rỉ tận hưởng. Cả hai hoàn toàn không hề biết có người đang tới gần.

Tom thấy tôi không lên tiếng nên cũng im lặng đứng xem. Nhìn cảnh tượng đó, tôi không thể kiềm chế được bản thân mình nữa. Tôi với tay lấy một lon bia trong túi Tom đang cầm và khui ra. Tiếng loạc xoạc vang lên làm hai con người đang đắm chìm trong dục vọng giật mình ngưng lại và quay ra nhìn. JJ vội đứng dậy, cả hai ngại ngùng nhìn tôi. Tôi điềm nhiên lấy nốt phần bia còn lại ra khui, đưa cho mọi người. Dù ánh mắt vợ có vẻ có lỗi, nhưng sự ham muốn trào dâng là không thể giấu giếm.

Tôi nốc sạch lon bia của mình trước, rồi mỉm cười nói: "Hãy làm cho đêm nay thật tuyệt vời đi".

Như vừa nhận được lệnh ân xá, Linh hớp một ngụm bia rồi kéo JJ xuống nút lưỡi cuồng nhiệt. JJ bế thốc vợ tôi lên ngang eo, vừa bế đi vừa tiếp tục nút lưỡi tiến thẳng về phía căn phòng của chúng tôi. Cánh cửa phòng villa chuẩn bị mở ra, đóng lại sau lưng những giới hạn lý trí cuối cùng của năm con người.
 
Chương 5: Đêm hoang dại và Lễ rửa tội ở Koh Rong

Tiếng lạch cạch của thẻ từ mở cửa vang lên trong không gian tĩnh mịch của khu resort. Cánh cửa gỗ nặng trịch vừa hé mở, JJ đã bế thốc Linh lao thẳng vào trong bóng tối, ngã nhào lên chiếc giường King-size êm ái giữa phòng.

Tôi, Tom và Julie bước theo sau. Tom tiện tay bấm chốt khóa cửa, rồi bật chiếc đèn ngủ ở góc phòng. Ánh sáng vàng mờ ảo hắt lên, đủ để soi rõ những đường nét da thịt đang quấn lấy nhau trên giường.

Linh lúc này đã hoàn toàn đánh mất ý thức của một người vợ sắp cưới ngoan hiền. Men rượu Tequila, những shot B52 và sự kích thích điên cuồng từ những gã ngoại quốc vạm vỡ đã lột sạch lớp vỏ bọc đoan trang của em. Trên chiếc nệm trắng muốt, Linh oằn mình, hai tay luồn vào mái tóc xoăn tít của gã đàn ông da màu, rên rỉ đứt quãng khi môi gã miết dọc từ chiếc cổ thon dài xuống tận rãnh ngực.

JJ lùi lại, cởi phăng chiếc áo thun ướt đẫm mồ hôi, phô bày một khối cơ bắp đen bóng, cuồn cuộn như tạc tượng. Gã kéo tuột chiếc váy jean ngắn của Linh xuống khỏi mắt cá chân. Vì chiếc quần lót đã bị vứt lại ở bãi cỏ ngoài kia, hạ bộ của vợ tôi lúc này phơi bày hoàn toàn trần trụi, ướt đẫm và dâm đãng mời gọi.

Tôi ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa nệm ở sát cửa sổ, khui một lon bia mới. Cổ họng tôi khô khốc, hạ bộ căng tức đến mức đau nhức.

"Do you mind?" (Anh không phiền chứ?) Tom quay sang nhìn tôi, vừa hỏi vừa đưa tay tháo chiếc thắt lưng da của mình.

Tôi nhấp một ngụm bia lớn, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười rạo rực: "Be my guest. Show me what you got." (Tự nhiên đi. Cho tôi xem các anh có gì nào).

Như chỉ chờ có thế, Tom lột sạch đồ, tiến về phía giường. Gã vạm vỡ, cao lớn với làn da trắng và mái tóc vàng đặc trưng. Cảnh tượng hai gã trai Tây to lớn, một đen một trắng, vây lấy thân hình nhỏ bé, trắng nõn của vợ tôi tạo ra một sự tương phản thị giác bùng nổ.

Tom leo lên giường, đưa thứ cự vật khổng lồ của gã sát vào mặt Linh. Vợ tôi không hề ngần ngại, em há miệng, dùng chiếc lưỡi điêu luyện của mình ngậm lấy nó, mút mát một cách say mê như một con điếm thực thụ. Cùng lúc đó, ở phía dưới, JJ tách rộng hai đùi Linh ra, kê cự vật gân guốc của gã vào đúng vị trí và đâm một cú lút cán.

"Á... á á á!!! My god..." Linh gào lên, âm thanh bị nghẹn lại vì cái miệng đang bận rộn phục vụ Tom. Cú thúc thô bạo và ngoại cỡ của JJ khiến cả cơ thể em nảy lên.

Tôi ngồi chết trân trên sofa, đôi mắt dán chặt vào từng nhịp dập của JJ. Mảnh đất mà tôi nâng niu, giữ gìn suốt 6 năm qua giờ đây đang bị đục khoét bởi những kẻ hoàn toàn xa lạ. Khoái cảm của sự nhục nhã, của việc cuckold tột đỉnh xộc thẳng lên não. Tôi luồn tay vào quần, điên cuồng tuốt lấy chính mình.

Đột nhiên, một bàn tay mềm mại chạm vào ngực tôi. Julie.

Cô gái Tây xinh đẹp đã cởi bỏ bộ bikini từ lúc nào, tiến đến và ngồi dang chân lên đùi tôi. Khuôn mặt cô ấy đỏ bừng vì men rượu và dục vọng.

"Let them play. I will take care of you," (Cứ để họ chơi. Tôi sẽ chăm sóc anh) Julie thì thầm, cúi xuống hôn tôi say đắm. Đôi bàn tay điêu luyện của cô ấy lột phăng chiếc quần của tôi ra, hướng cự vật của tôi vào bên trong cô ấy.

Tôi ôm lấy vòng eo săn chắc của Julie, bắt đầu nhịp dập của riêng mình. Nhưng kỳ lạ thay, đôi mắt tôi không hề nhìn người con gái xinh đẹp đang rên rỉ trên đùi mình, mà vẫn hướng thẳng về phía chiếc giường. Julie dường như cũng hiểu điều đó, cô ấy cố tình rướn người cao lên, không che khuất tầm nhìn của tôi, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía Linh, khẽ cười thích thú.

Trên giường, cuộc thác loạn đã lên đến đỉnh điểm.

Tom và JJ đổi chỗ cho nhau. Gã da trắng quật ngã Linh nằm sấp xuống nệm, nhấc bổng hông em lên và dập từ phía sau với tốc độ kinh hoàng. Linh khóc nấc lên vì sướng. Em quay đầu lại, qua những giọt nước mắt sinh lý và mái tóc rối bời, em nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt chúng tôi giao nhau giữa căn phòng ngập ngụa mùi tình dục. Ánh mắt em nửa như cầu xin sự tha thứ, nửa lại đầy vẻ thách thức và đê mê tột độ.

"Anh ơi... em sướng quá... to quá... á á á..." Linh gào lên bằng tiếng Việt, một câu nói chỉ có tôi và em hiểu, như một lưỡi dao khoét sâu vào tâm trí tôi.

Gần ba mươi phút trôi qua, Tom gầm lên một tiếng, ép chặt hông vào mông Linh và xả trọn vẹn dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong cửa mình của em.

Ngay sau đó, JJ kéo Linh lật ngửa lại. Gã da màu không đâm vào trong, mà dùng tay tuốt lấy cự vật của mình, phóng những tia tinh dịch trắng đục, đặc quánh lên khắp ngực, bụng và cả khuôn mặt xinh đẹp của vợ tôi.

Nhìn thấy cảnh tượng Nữ hoàng của mình ngập ngụa trong tinh dịch của hai gã đàn ông ngoại quốc, giới hạn chịu đựng của tôi bị phá vỡ hoàn toàn. Tôi rống lên, ôm ghì lấy eo Julie và xuất tinh mãnh liệt vào sâu bên trong cô gái Tây xa lạ.

Tôi gục đầu xuống vai Julie, thở hổn hển.

Trên chiếc giường King-size, Linh nằm dang tay chân, ngực phập phồng. Tinh dịch của những gã xa lạ chảy dọc theo rãnh vú, vương vãi trên ga nệm. Tom và JJ nằm vật ra hai bên, cười thỏa mãn và đập tay (high-five) với nhau.

Tôi biết, sau đêm nay, mối quan hệ của chúng tôi sẽ vĩnh viễn bước sang một ranh giới khác. Chiếc hộp Pandora đã chính thức được mở ra tại hòn đảo Koh Rong này, và chúng tôi sẽ không bao giờ có thể quay lại làm một cặp đôi nhàm chán như 6 năm qua được nữa. Linh đã thực sự trở thành một con Búp Bê Xuyên Biên Giới.
 
Chương 6: Vỏ bọc ngoại tình và Bộ đồ Aerobic bó sát

Trở về sau chuyến du lịch điên rồ ở Koh Rong, chúng tôi chính thức tổ chức đám cưới. Chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay áp út của Linh không phải là thứ để trói buộc em vào căn bếp, mà giống như một thứ "gia vị" kích thích mới mẻ cho những gã đàn ông ngoài kia.

Trò chơi của chúng tôi bước sang một giai đoạn bài bản hơn. Linh bắt đầu có những "nhân tình" cố định. Điểm mấu chốt là: Tất cả những gã bồ đó đều không hề biết tôi là người đứng sau đạo diễn. Bọn họ hoàn toàn ảo tưởng rằng mình đang quyến rũ được một cô vợ lẳng lơ, rủ rê em đi ngoại tình cắm sừng thằng chồng khờ khạo ở nhà.

Nhưng trò này cũng có những rắc rối của riêng nó. Vài gã sau một thời gian đụ vợ tôi thì bắt đầu nảy sinh tình cảm, lụy tình đến mức quay sang ghen ngược với tôi. Có gã còn điên khùng đến mức tìm cách phá hoại gia đình, dọa dẫm hẹn gặp tôi để "xử lý". Những lúc như thế, Linh đành phải cắt đứt liên lạc.

Gần đây nhất, Linh qua lại với một gã tên Hùng. Hùng theo đuổi vợ tôi khá lâu. Thú thật, dạo này Linh bắt đầu tuột mood, hết cảm giác thích gã này rồi nên mỗi lần hẹn hò, tôi phải dỗ dành, phân tích mãi em mới chịu đi. Lý do tôi giữ Hùng lại cho vợ đơn giản thôi: Gã này có kỹ năng giường chiếu cực tốt. Dù tình cảm nhàm chán, nhưng mỗi lần lên giường, gã luôn biết cách làm vợ tôi sướng đến mức rên la thảm thiết và lên đỉnh liên tục.

Câu chuyện tôi sắp kể xảy ra cách đây vài hôm.

Chiều hôm đó, Linh đang thay đồ chuẩn bị đi tập Aerobic. Em mặc một bộ đồ tập gym bó sát, chiếc áo bra thể thao khoét sâu lấp ló rãnh ngực, còn chiếc quần legging thì ôm trọn lấy vòng ba 95 căng mẩy, hằn rõ cả đường nét nhạy cảm bên dưới.

Đúng lúc em đang cột tóc thì điện thoại rung lên. Hùng nhắn tin rủ đi hẹn hò.

Linh chép miệng, định mở tủ quần áo lấy một chiếc váy điệu đà ra thay. Tôi đang nằm trên giường bấm điện thoại, thấy vậy liền ngăn lại:

"Thôi, em để nguyên bộ đồ tập này đi cho kích thích. Nhìn nứng lắm," tôi nhếch mép cười, ánh mắt lướt dọc theo những đường cong bốc lửa của vợ.

Linh nhìn mình trong gương, khẽ cắn môi gật đầu. Em chỉ khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng bên ngoài, xịt chút nước hoa rồi xách túi đi thẳng đến chỗ hẹn. Tôi ở nhà, dặn dò em đừng quên "thủ tục" quen thuộc.

Tầm hai tiếng sau, khi tôi đang uống bia ở phòng khách thì điện thoại nhận được một file ghi âm dài gần 40 phút gửi từ Linh.

Tôi lập tức cắm tai nghe vào. Quả nhiên, bộ đồ tập Aerobic mỏng manh, bó sát của vợ tôi đã phát huy tác dụng hủy diệt. Hùng rủ Linh đi ăn uống, nhưng chắc nhìn bộ đồ nứng quá không chịu nổi nên gã hối ăn thật nhanh, rồi tranh thủ chở thẳng vợ tôi tấp vào một nhà nghỉ gần đó.

Từ trong tai nghe, tôi nghe rõ tiếng lạch cạch mở cửa phòng, rồi tiếng bước chân vội vã.

Giọng Hùng vang lên, thở dốc đầy ham muốn: "Sao hôm nay em lại mặc đồ này đi gặp anh? Nhìn em... anh chỉ muốn xé nó ra thôi."

Và đây là lúc kỹ năng nhập vai của Linh tỏa sáng rực rỡ. Vợ tôi thỏ thẻ, giọng lẳng lơ và đầy tội lỗi: "Thì em mặc vậy đi cho lão chồng em ở nhà không biết, lão cứ tưởng em đi tập Aerobic thôi... Ưm... anh từ từ đã..."

Câu nói "trốn chồng đi tập" như đổ thêm cả thùng dầu vào ngọn lửa dục vọng của gã nhân tình. Tôi nghe tiếng sột soạt lột quần áo vang lên gấp gáp. Chắc Hùng vồ vập lấy vợ tôi dữ lắm. Những âm thanh hun hút, mút mát vang lên rõ mồn một bên tai tôi.

"Chút chụt... ưm... anh Hùng... mút mạnh quá... á..." Tiếng vợ tôi rên rỉ, xen lẫn tiếng chóp chép của chiếc lưỡi gã đàn ông đang cày xới khắp cơ thể em.

Kịch bản lần này còn bạo liệt hơn. Bình thường Linh hay gọi tên, nhưng hôm nay, để tăng thêm độ kích thích cho cả gã nhân tình lẫn thằng chồng đang nghe lén ở nhà, vợ tôi quyết định chơi lớn.

Ngay khi nghe tiếng va đập bạch bạch của da thịt bắt đầu vang lên dồn dập, Linh ngửa cổ rên lớn vào sát micro điện thoại đang giấu trên bàn:

"Á... sướng quá... đụ mạnh nữa đi chồng ơi... ớ ớ... chồng đụ sướng hơn lão ở nhà nhiều lắm... á á..."

Vợ tôi gọi gã nhân tình là "chồng" ngay trong lúc bị gã dập liên hồi!

Tôi ngồi trên sofa nhà mình, nghe tiếng vợ mình rên rỉ gọi kẻ khác là chồng, cảm giác hưng phấn đến điên dại bùng nổ trong huyết quản. Thằng nhỏ của tôi cương cứng đến mức đau nhức. Hùng ở đầu dây bên kia chắc hẳn cũng phát cuồng vì câu xưng hô đó, tiếng thở của gã gầm gừ như một con thú, nhịp dập càng lúc càng tàn bạo hơn.

Tôi nhắm mắt lại, một tay tuốt lấy cự vật của mình, tưởng tượng ra cảnh chiếc quần Aerobic bó sát của vợ đang vứt vất vưởng dưới sàn nhà nghỉ, còn em thì dang rộng hai chân, ướt đẫm mồ hôi, oằn mình tiếp nhận những cú nắc lút cán của kẻ lén lút. Bọn họ tưởng mình đang lừa dối được tôi, nhưng thực chất, họ chỉ là những diễn viên xuất sắc đang tấu lên một bản giao hưởng nhục dục cho riêng tôi thưởng thức.

Hôm đó, tôi xuất tinh mạnh mẽ nhất từ trước đến nay, hòa cùng tiếng rên lên đỉnh khóc nấc của vợ tôi qua chiếc tai nghe nhỏ bé. Trò chơi này, quả thực càng chơi càng thấy nghiện đến không thể quay đầu.
 
Chương 7: Anh bồ ngoại quốc và Chiếc que cấy tránh thai

Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi càng lúc càng chìm sâu vào khoái cảm của việc chia sẻ thể xác. Nhưng một thử thách lớn xuất hiện khi công ty cử Linh đi công tác dài hạn ở nước ngoài.

Ban đầu, do chênh lệch múi giờ và khoảng cách địa lý, tôi cứ đinh ninh rằng vợ mình ở nơi đất khách quê người, vốn tính tình (trước đây) cực kỳ hiền lành sẽ chỉ tập trung vào công việc. Tôi hoàn toàn không nghi ngờ gì, và dĩ nhiên, cũng không thể đạo diễn những màn "ngoại tình" cho em như lúc ở nhà.

Nhưng tôi đã nhầm. Môi trường mới, sự cô đơn, cộng với bản năng nhục dục đã được tôi đánh thức từ lâu khiến em không thể chịu đựng được sự thiếu vắng hơi hơi ấm đàn ông. Và rồi, chuyện gì đến cũng phải đến.

Sau vài tháng, tôi phát hiện ra Linh đang qua lại với một người đàn ông bên đó. Ông ta lớn tuổi hơn, là một gã dân Tây sành đời thực thụ và có nhà riêng.

Lúc đầu khi biết chuyện mà không phải do mình kiểm soát hay sắp đặt, thú thật tôi đã rất ghen tuông và hoang mang. Cảm giác bị "ra rìa" ở khoảng cách nửa vòng trái đất khiến tôi bực dọc mất mấy ngày. Nhưng rồi, khi gọi video call, nhìn khuôn mặt ửng đỏ và sự lúng túng thú tội của Linh, tôi nhận ra cấm cản lúc xa mặt cách lòng là điều vô nghĩa. Cỡ nào thì người ta cũng lén lút thôi. Thà rằng cứ công khai chấp nhận, để mình biết mọi thứ cặn kẽ, còn hơn là bị cắm sừng trong bóng tối.

Thế là tôi yêu cầu Linh phải kể lại chi tiết rành mạch mọi chuyện cho tôi nghe. Và chính những lời kể đó lại đẩy hưng phấn của tôi lên một đỉnh cao mới.

Linh kể, cứ mỗi tuần 2-3 lần, hễ làm việc xong là em lại ghé qua nhà riêng của ông Tây này để làm tình. Ông ta là dân chơi sành sỏi, nên đã chỉ dạy cho vợ tôi rất nhiều thứ mới mẻ. Từ cách dùng lưỡi bú liếm điêu luyện, cách khẩu dâm dâm đãng, cho tới cách rên rỉ sao cho kích thích nhất. Ông ta còn đầu tư mua cho Linh vô số những bộ váy ngủ sexy đắt tiền bên đó để đổi vị. Vợ tôi, từ một cô gái chỉ biết nằm hưởng thụ, nay được nhào nặn thành một dâm phụ xuất sắc dưới bàn tay của gã tình nhân ngoại quốc.

Điều làm tôi kích thích nhất là gã đàn ông này rất cẩn thận, ông ta mới đi khám sức khỏe tiền hôn nhân về và gửi kết quả cho Linh xem để chứng minh mình hoàn toàn sạch sẽ. Thế là, đôi lúc vào những ngày "an toàn" của chu kỳ, vợ tôi ngoan ngoãn chiều chuộng để ông ta chơi trần (không dùng bao cao su). Có một lần gã sung quá lỡ xuất tinh thẳng vào trong, Linh sợ xanh mặt gọi điện cho tôi. May mắn thay hôm đó đúng ngày an toàn nên không xảy ra chuyện gì, nhưng trải nghiệm hiểm nghèo đó lại khiến cả tôi và em nứng điên cuồng.

Từ khi chấp nhận chuyện này, đời sống tình dục của vợ chồng tôi mỗi lần em về nước thăm nhà lại càng thăng hoa dữ dội. Tôi có thêm một người "chăm sóc" nhu cầu cho vợ mình ở nơi đất khách, lại còn được đào tạo em miễn phí.

Tháng trước, Linh về Việt Nam nghỉ phép và sắp tới lại chuẩn bị bay sang bên kia tiếp tục công việc. Rút kinh nghiệm từ cú "bắn lầm" thót tim đợt trước, và để trò chơi được đẩy lên mức tối đa, tôi quyết định đưa thẳng vợ đến phòng khám phụ khoa.

"Cấy que tránh thai đi em," tôi ngồi trong phòng chờ, nói với Linh. "Cấy xong thì khỏi lo tính ngày an toàn gì rắc rối nữa."

Linh nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh sự hiểu ý. Em ngoan ngoãn đưa bắp tay ra cho bác sĩ thao tác.

Chiều hôm trước ngày bay, tôi ngồi giữa phòng khách, tự tay gấp từng bộ đồ lót lọt khe, những bộ váy y tá, hầu gái khiêu khích nhét vào vali cho vợ. Tôi cố tình đặt mua một mớ đồ thật sexy ở Việt Nam để em cầm qua, vì một bộ đồ bên đó mua đắt bằng cả chục bộ bên mình.

Linh từ trong nhà tắm bước ra, mặc chiếc áo choàng lụa mỏng, mân mê vết cấy que trên bắp tay còn dán băng cá nhân. Tôi kéo eo em lại, úp mặt vào bầu ngực căng tròn, thì thầm rỉ tai:

"Chuyến này qua bên kia, chắc anh bồ của vợ sẽ vui lắm đây. Đã có que cấy bảo hộ rồi, từ nay em cứ banh háng ra cho ổng dập rồi bắn tinh vào trong thỏa thích nhé. Nhớ thu âm lại tiếng ông ấy nấc lên lúc xuất tinh vào lồn em cho chồng nghe."

Linh đỏ mặt, vòng tay ôm lấy cổ tôi, cắn nhẹ vào vành tai tôi đáp lời: "Dạ... em sẽ vắt kiệt sức ông ấy rồi kể lại cho chồng nghe..."

Sự ghen tuông tầm thường đã nhường chỗ hoàn toàn cho khoái cảm cuckold đỉnh cao. Ngay lúc này đây, tôi chỉ mong chờ chuyến bay mau cất cánh, để "món đồ chơi" tuyệt đẹp của mình hạ cánh xuống chiếc giường của gã đàn ông sành đời kia, bắt đầu những đêm hoang lạc không còn bất cứ rào cản nào ngăn cách.
 
Chương 8: Bí mật thời sinh viên và Gã bạn cùng phòng

Chỉ còn hai ngày nữa là Linh sẽ lên máy bay quay trở lại nước ngoài, mang theo chiếc que cấy tránh thai và hành trang là những bộ đồ lót bốc lửa tôi vừa sắm. Đêm đó, sau khi ân ái xong, hai vợ chồng nằm ôm nhau trần truồng trên giường. Men say của những câu chuyện tình dục khiến tôi nảy sinh tò mò về những góc khuất xa xưa nhất của em.

"Thọ là người yêu cũ, Thái là bạn thân, Hùng là kẻ theo đuổi... Vậy ngoài những mối tình chính thức, hồi sinh viên em có từng làm 'bạn tình' (FWB) của ai chưa?" tôi khẽ vuốt ve bầu ngực 95 của vợ, cất giọng rù quến.

Linh rúc đầu vào ngực tôi, im lặng một lúc lâu. Hơi thở của em bỗng trở nên gấp gáp. Tôi biết, tôi vừa chạm vào một chiếc hộp đen bí mật nào đó.

"Có..." Linh cất giọng thỏ thẻ, ngập ngừng. "Nhưng người đó không phải là người yêu cũ... mà là bạn thân khác giới ở trọ chung hồi đại học."

Tôi khẽ giật mình, mắt sáng rực lên: "Ở trọ chung? Sao em chưa từng kể với anh?"

Linh hít một hơi sâu, bắt đầu thú nhận một quá khứ điên rồ mà đến tôi cũng không ngờ tới. Hồi năm hai đại học, do bạn cùng phòng chuyển đi đột ngột, Linh không gánh nổi tiền nhà, lại sợ cảm giác lủi thủi một mình nên đã rủ Huy – một cậu bạn thân cùng lớp đại học – về ghép phòng để share tiền.

"Thằng đó lúc ấy đã có người yêu bên ngoài rồi anh ạ, một cô bé học trường Y rất ngoan hiền," Linh kể, giọng pha chút tội lỗi nhưng lại mang dư âm của sự kích thích. "Ban ngày nó đi học, đi chơi, hẹn hò đưa đón người yêu nó. Em ở phòng nấu cơm, dọn dẹp như một đứa em gái. Nhưng... cứ tối đến, phòng trọ tắt đèn, chỉ có hai đứa nằm trên hai chiếc nệm ghép sát nhau... thì chuyện gì đến cũng đến."

"Nó đè em ra à?"
Tôi nuốt khan, cự vật vừa xìu xuống lại bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy.

"Vâng... Ban đầu em cũng chống cự nhẹ, nhưng nó biết em cô đơn. Nó ôm em, rồi sờ soạng. Nó đang có người yêu, nhưng tối về phòng trọ, khóa trái cửa lại, nó lại đè em ra dập tơi bời. Nó đụ em như một thứ công cụ giải tỏa sinh lý để giữ gìn sự trong sáng cho cô người yêu ngoài kia. Còn em... lúc đó không có bạn bè, lại sợ nó dọn đi em phải ở một mình, nên em cứ nhắm mắt chiều nó. Dần dần... em đâm ra nghiện cái cảm giác lén lút đó."

Tôi nghe mà lồng ngực đập thình thịch. Vợ tôi – người con gái tôi yêu thương nâng niu – từng là một "bồn chứa tinh" bí mật, một thứ đồ chơi tình dục miễn phí ngoan ngoãn nằm chờ sẵn ở nhà trọ cho một gã đàn ông đã có chủ! Sự hèn mạt và khoái cảm cuckold đỉnh cao bùng nổ, đánh sập mọi lý trí của tôi.

"Huy... giờ nó đang ở đâu?" Tôi gằn giọng hỏi.

"Nó lấy vợ rồi, đang làm kiến trúc sư ở quận 7," Linh đáp.

Tôi lập tức chồm dậy, vớ lấy chiếc điện thoại đưa cho Linh: "Nhắn tin cho nó. Ngay bây giờ. Bảo em sắp đi nước ngoài dài ngày, muốn gặp nhau uống ly cà phê ôn lại kỷ niệm cũ."

Linh nhìn tôi, đôi mắt ướt đẫm dục vọng, em hiểu ngay kịch bản tôi muốn vẽ ra. Bàn tay thon thả thoăn thoắt gõ phím. Chẳng ngoài dự đoán, gã Huy kia dù đã có vợ con đề huề nhưng nghe tin "cô bạn cùng phòng" dâm đãng năm xưa gọi mời, gã cắn câu ngay lập tức. Bọn họ hẹn nhau vào trưa hôm sau.

Hôm sau, tôi thuê sẵn một căn phòng Airbnb ở khu trung tâm, dặn Linh cung cấp địa chỉ cho Huy. Căn phòng được bài trí khá giống một căn phòng trọ sinh viên cao cấp. Trước khi Linh đi, tôi nhét vào túi xách của em chiếc máy ghi âm siêu nhỏ quen thuộc. Tôi không lắp camera vì thời gian quá gấp, nhưng với tôi, đôi khi chỉ cần âm thanh và trí tưởng tượng cũng đủ để làm nổ tung não bộ.

Đúng 12 giờ trưa, tôi ngồi ở một quán cà phê cách đó hai con phố, đeo tai nghe, chờ đợi.

Khoảng 15 phút sau, tiếng gõ cửa vang lên trong tai nghe của tôi. Tiếng lạch cạch mở khóa, rồi tiếng bước chân.

"Lâu quá không gặp, dạo này nhìn em... ngon quá vậy Linh," giọng một gã đàn ông vang lên, ồm ồm và đầy sự thèm thuồng. Chắc chắn là Huy.

"Anh cũng phong độ ra phết, vợ chăm tốt nhỉ," Linh cười lả lơi.

Không có quá nhiều màn chào hỏi rườm rà. Dường như cái mác "bạn cùng phòng" năm xưa đã xóa bỏ mọi sự e ngại. Chỉ vài phút sau, tôi nghe thấy tiếng sột soạt lột quần áo.

Huy gầm gừ, giọng gã thay đổi hoàn toàn, trở nên trịch thượng và thô lỗ hệt như cái cách gã từng đè vợ tôi ra trong căn phòng trọ năm nào: "Lột đồ ra đi. Hồi xưa trùm chăn lén lút, giờ phòng riêng thế này, để anh xem bướm em dạo này thế nào rồi."

Linh khúc khích cười, tiếng vải vóc rơi xuống sàn. "Anh nhẹ thôi... em có chồng rồi đấy."

"Có chồng thì đã sao? Hồi xưa anh có người yêu, em vẫn ngoan ngoãn vạch lồn ra cho anh đụ mỗi đêm đấy thôi!"
Câu nói của Huy như một luồng điện giật thẳng vào màng nhĩ tôi. Gã đang sỉ nhục vợ tôi, nhắc lại cái quá khứ đê tiện đó. Nhưng thay vì tức giận, vợ tôi lại rên lên một tiếng kích thích tột độ.

Tiếng bạch bạch vang lên chát chúa. Gã Huy dập vợ tôi không thương tiếc. Không có màn dạo đầu lãng mạn, chỉ có bản năng của một kẻ đang xài lại món đồ chơi cũ.

"Á... ưm... Huy... đụ mạnh nữa đi... ớ ớ... bướm em nhớ cặc anh lắm... anh đụ em như hồi sinh viên đi..." Linh rên la lả lơi, em hoàn toàn hóa thân thành cô sinh viên dâm đãng năm nào, gọi tên gã đàn ông đang cắm ngập vào cơ thể mình.

"Dâm quá... hồi xưa anh nhấp mấy cái là nước lồn em chảy ướt hết cả nệm... Giờ lấy chồng rồi vẫn lồn rộng toác thế này à? Thằng chồng em ở nhà chắc đéo biết vợ nó từng đêm nào cũng ngậm cặc cho tao đâu nhỉ?!" Huy vừa thúc mạnh vừa buông lời thô thiển.

"Dạ... chồng em đéo biết đâu... á á... anh đụ sâu quá... em sướng quá... ớ ớ..."

Tôi ngồi trong quán cà phê, tay nắm chặt lấy thành ly nước đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Quần tôi cộm lên một khối cứng ngắc, rỉ đầy nước nhờn. Tôi nghe vợ mình hùa theo gã nhân tình để chửi rủa, lừa dối chính tôi. Cảm giác mình là một thằng chồng bù nhìn, một kẻ ngu ngốc bị cắm sừng trong mắt Huy khiến tôi nứng đến phát điên. Gã đang ảo tưởng sức mạnh, gã nghĩ gã là kẻ chiến thắng, nhưng gã không biết rằng từng tiếng nấc, từng nhịp dập của gã đang được tôi thu vào tai không sót một nhịp nào.

Cuộc hoan lạc kéo dài gần một tiếng. Cuối cùng, Huy rống lên, tiếng thở dốc nặng nề lấp đầy không gian. Do Linh đã cấy que tránh thai ngày hôm qua, em hoàn toàn tự tin buông một câu chí mạng:

"Bắn hết vào trong lồn em đi anh... cho ngập lồn em luôn... á á á!!!"

Tôi nhắm nghiền mắt, tưởng tượng ra cảnh dòng tinh dịch nóng hổi của gã kiến trúc sư có vợ kia đang phụt mạnh vào sâu thẳm tử cung của vợ mình. Một món quà chia tay không thể hoàn hảo hơn trước khi Linh xách vali ra sân bay.

Ngày mai, Linh sẽ bay sang nửa vòng trái đất, mang theo những dấu vết cắn mút đỏ ửng của kẻ tình cũ thời sinh viên, và đem cái lồn còn vương hơi hướm tinh dịch đó đến dâng cho gã sếp ngoại quốc sành đời. Trò chơi của chúng tôi giờ đây không còn giới hạn nào nữa. Nó xuyên qua không gian, xuyên qua thời gian, và đâm thủng mọi ranh giới của dục vọng con người.
 
Chương 9: Bầu trời phương Tây và Đặc quyền của chiếc que cấy

Chuyến bay dài hơn mười mấy tiếng cuối cùng cũng hạ cánh. Khi màn hình điện thoại của tôi ở Việt Nam báo giờ địa phương đang là 2 giờ sáng, thì ở bên kia nửa vòng trái đất, bầu trời đang là buổi chiều tà rực rỡ.

Linh nhắn tin cho tôi ngay khi vừa về đến căn hộ của cô ấy: "Chồng ơi, em tới nơi rồi. Tối nay anh David rủ em qua nhà ổng ăn tối. Nhớ mở điện thoại chờ em nha."

David là tên gã sành đời ngoại quốc đó. Hơn bốn mươi tuổi, phong độ, giàu có và độc thân.

Tôi tỉnh ngủ hẳn. Cảm giác hồi hộp xen lẫn nứng ngập tràn. Tôi pha một ly cà phê đen, ngồi gác chân lên ghế sofa trong căn nhà vắng lặng ở Sài Gòn, dán mắt vào màn hình điện thoại chờ đợi.

Đúng 8 giờ tối (giờ địa phương bên đó), Linh gọi video (FaceTime) cho tôi.

Màn hình hiện lên khuôn mặt được trang điểm kỹ càng, sắc sảo của vợ tôi. Em đang ở trong phòng tắm nhà David. Em lùi lại một chút để tôi chiêm ngưỡng toàn bộ cơ thể. Bên trong chiếc áo choàng tắm bằng lụa, Linh đang mặc một trong những bộ đồ lót tôi tự tay xếp vào vali cho em hôm trước. Đó là một bộ đồ ren màu đen tuyền, thiết kế xẻ đáy (crotchless) lộ liễu và táo bạo vô cùng.

"Đẹp không chồng? Em giấu điện thoại ở góc kệ gương này nhé, hướng thẳng ra bồn tắm và cửa. Tí nữa ổng vào, chồng cứ tắt mic rồi xem live trực tiếp nha," Linh nháy mắt ranh mãnh.

Tôi gật đầu, vội vàng vuốt ve màn hình, cự vật trong quần đã bắt đầu căng tức: "Tuyệt lắm vợ. Nhớ chiêu đãi ổng món quà từ Việt Nam nhé."

Linh đặt điện thoại vào một góc khuất giữa những chai lọ mỹ phẩm, góc máy bắt được hơn nửa không gian phòng tắm sang trọng với chiếc bồn sục Jacuzzi cỡ lớn đang xả bọt trắng xóa.

Chưa đầy hai phút sau, tiếng gõ cửa phòng tắm vang lên. David bước vào. Gã cao lớn, ngực đầy lông tơ nam tính, trên tay cầm hai ly rượu vang đỏ.

"Honey, everything okay?" (Em ổn chứ cưng?) Giọng David trầm ấm vang lên.

Linh từ từ cởi nút thắt áo choàng lụa, để nó trượt xuống khỏi bờ vai. Khi bộ đồ lót xẻ đáy hiện ra trước mắt, gã đàn ông sành đời khựng lại. Ánh mắt gã lóe lên một ngọn lửa dục vọng mãnh liệt. Ly rượu trên tay gã suýt sánh ra ngoài.

"Wow... You look absolutely stunning. Is this new?" (Chà... Em trông tuyệt quá. Đồ mới à?) "Yes. I bought it in Vietnam... just for you," (Vâng. Em mua ở Việt Nam... chỉ để dành cho anh thôi) Linh đáp bằng chất giọng lả lơi, nhón chân bước tới nhận lấy ly rượu.

Họ nhấp môi một ngụm, rồi David không kìm được nữa, gã ôm chầm lấy vợ tôi, hôn ngấu nghiến. Qua camera, tôi nhìn rõ bàn tay to lớn của gã đàn ông phương Tây đang thô bạo nhào nặn hai bầu vú 95 của Linh. Bộ đồ lót xẻ đáy khiến gã không cần phải cởi bỏ bất cứ thứ gì mà vẫn có thể luồn tay trực tiếp vào khu vực ẩm ướt nhất.

Tiếng nước nhóp nhép vang lên. Linh ngửa cổ rên rỉ. Gã David bế bổng vợ tôi lên, đặt ngồi lên rìa bồn tắm bằng đá cẩm thạch. Gã tuột chiếc khăn tắm ngang hông mình ra, phô bày thứ vũ khí vĩ đại đặc trưng của dân Tây.

Theo thói quen cẩn thận mọi khi, David với tay định lấy chiếc bao cao su đặt sẵn trên kệ. Nhưng Linh đã nhanh tay giữ cổ tay gã lại.

Em mỉm cười, đưa bắp tay trái có dán miếng băng cá nhân nhỏ xíu ra trước mặt gã, thì thầm: "You don't need that anymore. I got an implant in Vietnam. I'm safe... completely safe." (Anh không cần cái đó nữa đâu. Em vừa cấy que ở Việt Nam rồi. Em an toàn... hoàn toàn an toàn).

Mắt David sáng rực lên. Sự hoang dại của một gã đàn ông khi biết mình được phép phá bỏ mọi rào cản bùng nổ. Gã gầm lên một tiếng thích thú, vứt chiếc bao cao su sang một bên.

"Then I'm going to fill you up tonight," (Vậy thì đêm nay anh sẽ lấp đầy em) gã gằn giọng.

Không có bất kỳ lớp cao su nào ngăn cách. Gã nắm lấy hông Linh, đâm thẳng một nhát lút cán vào sâu bên trong.

"Á... oh god... oh yes..." Linh gào lên. Âm thanh rên rỉ bằng tiếng Anh hòa quyện với những tiếng nấc sung sướng khiến tôi ở cách đó hàng vạn cây số như muốn nổ tung.

Thịt chạm thịt. Sự nguyên thủy nhất của tình dục được phô bày rõ nét qua ống kính camera. David dập liên hồi, những cú thúc mạnh bạo làm rung bần bật cả thành bồn tắm. Vợ tôi – con búp bê bé nhỏ của tôi – hai tay bám chặt lấy vai gã đàn ông khổng lồ, oằn mình đón nhận thứ cự vật ngoại cỡ đang cày xới nát bét khu vực nhạy cảm của mình.

Tôi ngồi trong bóng tối của Sài Gòn, một tay cầm điện thoại, tay kia luật động điên cuồng. Cảm giác quyền lực thật kỳ lạ. Gã ngoại quốc kia nghĩ gã đang chinh phục, đang sở hữu được một cô gái châu Á dâm đãng. Gã nghĩ chiếc que cấy kia là sự dâng hiến Linh dành cho gã. Nhưng gã đâu biết, gã chỉ là một công cụ tình dục, một diễn viên phim heo đang phục vụ miễn phí cho một thằng chồng ngồi ở nửa vòng trái đất.

Cuộc hoan lạc trong phòng tắm kéo dài hơn hai mươi phút. Cuối cùng, David gồng cứng người. Gã ôm chặt lấy eo Linh, ép sát bộ hạ của mình vào người em.

"I'm cumming... ahhh..." Gã rống lên.

Linh cũng co giật từng cơn, ngửa mặt lên trần nhà rên rỉ: "Yes... yes... cum inside me... fill me up..." (Đúng rồi... bắn vào trong em đi... lấp đầy em đi...)

Tôi nhìn thấy rõ ràng những cơ bắp trên lưng David giật lên từng hồi. Gã đang xả trọn vẹn tinh dịch nóng hổi của mình vào sâu thẳm tử cung của vợ tôi – thứ đặc quyền mà trước đây chỉ có mình tôi được phép.

Tôi rên lên một tiếng nghẹn ngào, rồi cũng phóng tinh dồn dập ra tay mình, ngay tại thời điểm gã đàn ông Tây kia bắn vào trong vợ tôi. Sự đồng điệu ma quái xuyên biên giới.

Lát sau, David bế Linh vào phòng ngủ. Căn phòng tắm trở nên trống vắng. Tôi cứ tưởng buổi livestream đã kết thúc. Nhưng khoảng mười phút sau, cửa phòng tắm lại mở.

Linh bước vào một mình. Khuôn mặt em bơ phờ vì khoái cảm, mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính bết vào trán. Em tiến sát lại gần chiếc điện thoại, nở một nụ cười thỏa mãn.

Em quay camera hướng xuống dưới đùi mình. Từ trong khe hở của bộ đồ lót xẻ đáy, dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh của gã ngoại quốc đang từ từ rỉ ra, chảy dọc xuống bắp đùi trắng nõn.

"Sướng không chồng?" Linh thì thầm vào mic, chất giọng khàn đặc. "Nước của ổng đầy ngập trong lồn em luôn rồi. Tối nay em không tắm đâu, em sẽ ôm nguyên cái lồn đầy tinh trùng này đi ngủ để nhớ đến chồng nhé."

Trái tim tôi đập thình thịch. Tôi nhếch mép cười, nhắn vội một dòng tin: "Ngoan lắm vợ. Tối nay ngủ ngon. Ngày mai... bảo ổng đụ em ở tư thế khác nhé, anh muốn xem tiếp."

Trò chơi xuyên biên giới của chúng tôi, giờ đây mới thực sự bắt đầu chuỗi ngày rực rỡ nhất.
 
Chương 10: Sự lụy tình của gã ngoại quốc và Lời nói dối hoàn hảo

Hơn một tháng trôi qua kể từ đêm livestream hoang lạc trong phòng tắm. Chiếc que cấy tránh thai đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của nó, biến những buổi tối của Linh tại căn hộ của David thành những chuỗi ngày đắm chìm trong tình dục không giới hạn.

Nhưng trò chơi này, như tôi đã lường trước từ những kinh nghiệm ở Việt Nam, luôn đi kèm một tác dụng phụ vô cùng phiền toái: Sự lụy tình.

Những gã đàn ông khi được chìm đắm trong một cơ thể tuyệt mỹ, được tự do xuất tinh vào bên trong một người phụ nữ có chồng, ban đầu họ nghĩ đó là chiến tích. Nhưng dần dà, sự chiếm hữu bản năng của giống đực trỗi dậy. Họ bắt đầu ảo tưởng. Họ muốn cướp đứt người phụ nữ đó khỏi tay thằng chồng hợp pháp.

David không phải ngoại lệ. Dù là một gã sành đời, độc thân và giàu có ở phương Tây, gã vẫn rơi vào cái bẫy tâm lý đó.

Sáng Chủ Nhật, tôi đang ngồi uống cà phê ở ban công thì Linh gọi điện. Khuôn mặt em trên màn hình có vẻ hơi bối rối, nhưng khóe môi lại giấu một nụ cười tinh quái.

"Chồng ơi, lão David dạo này bị làm sao ấy," Linh vừa chải tóc vừa thì thầm. "Hôm qua lão đưa em đi mua sắm, quẹt thẻ mua cho em cái túi Chanel gần sáu ngàn đô. Rồi lúc đi ăn tối, lão tự nhiên nắm tay em, bảo là lão không muốn em quay về Việt Nam nữa. Lão bảo lão dư sức lo cho em một cuộc sống sung túc bên này, xúi em ly hôn với anh đi."

Tôi bật cười thành tiếng. Quả đúng như những gì tôi dự đoán. Một gã đàn ông Tây quyền lực đang ghen ngược với một thằng chồng cách xa nửa vòng trái đất mà gã chưa từng biết mặt.

"Thế em trả lời ổng sao?" Tôi nhấp ngụm cà phê, ung dung hỏi.

"Thì em giả vờ buồn bã, khóc lóc. Em bảo là em cũng yêu lão, nhưng ở nhà gia đình ràng buộc, chồng thì quản lý chặt chẽ lắm, không dễ gì ly hôn được," Linh khúc khích cười, kỹ năng diễn xuất của vợ tôi giờ đã đạt đến mức thượng thừa. "Lão nghe xong có vẻ cay cú lắm. Tối qua lúc về nhà, lão đè em ra đụ bạo lực kinh khủng. Lão cứ bắt em phải chửi anh, bắt em thừa nhận lão đụ sướng hơn anh. Em có ghi âm lại hết đấy, để em gửi qua cho chồng nghe."

Vài giây sau, một file âm thanh dài hơn 30 phút báo dung lượng đổ về máy tôi.

Tôi cắm tai nghe, ngả lưng ra chiếc ghế mây.

Đoạn đầu của file ghi âm là tiếng nhạc Jazz nhè nhẹ và tiếng rót rượu lạch cạch. David bắt đầu dồn ép Linh vào góc tường. Tiếng thở của gã nặng nề, xen lẫn sự tức tối của một kẻ có tiền nhưng không mua được sự độc chiếm.

"Why do you have to go back to him? He can't give you what I give you," (Tại sao em phải quay về với hắn? Hắn đâu thể cho em những thứ anh cho em) Giọng David gầm gừ, đi kèm với đó là tiếng xé vải. Có vẻ gã đã thô bạo xé toạc chiếc áo mỏng vợ tôi đang mặc.

"David... don't... ahh... he is my husband..." (David... đừng... á... anh ấy là chồng em...) Linh thốt lên những lời phản kháng yếu ớt, đầy giả tạo để kích thích máu điên của gã nhân tình.

Và nó hiệu quả thực sự. Tiếng va đập thân xác vang lên chát chúa ngay sau đó. David không đưa Linh lên giường, gã dập em ngay khi em đang đứng dựa lưng vào tường.

"Tell me I'm better than him! Tell me!" (Nói cho anh biết anh giỏi hơn hắn đi! Nói đi!) David vừa nắc những cú lút cán vừa ép vợ tôi phải quy phục.

Từ trong tai nghe, tiếng vợ tôi rên la thảm thiết. Lần này không phải do đau, mà là sự hưng phấn cực độ khi bị bạo dâm bởi một gã đàn ông đang phát điên vì ghen tuông.

"Oh god... yes... you are better... you are the best..." (Ôi chúa ơi... đúng rồi... anh giỏi hơn... anh là nhất...) Linh nức nở, buông những lời dâm đãng nịnh nọt gã. "He never fucks me like this... please fuck me harder, David... I belong to you tonight..." (Anh ta không bao giờ đụ em như thế này... làm ơn đụ em mạnh nữa đi David... đêm nay em là của anh...)

Nghe vợ mình dùng tiếng Anh để chửi rủa chính bản thân mình, hạ thấp mình xuống tận đáy để nâng tầm gã nhân tình lên, một luồng điện khoái cảm tê dại chạy dọc từ sống lưng xuống tận gót chân tôi. Bàn tay tôi luồn vào trong lớp quần, nhịp nhàng tuốt lấy thằng nhỏ đang căng cứng như sắt.

David trong đoạn ghi âm đã hoàn toàn đánh mất sự điềm tĩnh của một quý ông sành điệu. Gã biến thành một con thú hoang dã, cố gắng dùng cự vật ngoại cỡ của mình để "đóng dấu chủ quyền" lên người phụ nữ mà gã lầm tưởng là đang bị mắc kẹt trong một cuộc hôn nhân bất hạnh.

Gã liên tục chửi rủa tôi là một thằng hèn, một kẻ vô dụng không biết cách làm thỏa mãn một Nữ hoàng. Còn vợ tôi thì liên tục hưởng ứng, rên rỉ gọi gã là "Daddy", là "Master", ngoan ngoãn vạch rộng hai chân ra để đón nhận từng cú giáng tàn bạo.

Đến phút thứ hăm lăm của đoạn ghi âm, David gầm lên một tiếng rống man dại. Gã giữ rịt lấy hông Linh, ép chặt đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng da thịt rít vào nhau.

"Take my seed... take it all... you are mine!" (Nhận lấy tinh dịch của anh... nhận hết đi... em là của anh!) Tiếng Linh thở dốc, nấc lên từng hồi khi đón nhận dòng tinh nóng hổi bắn thẳng vào sâu trong tử cung. "Yes... yes... fill me... ahhh..."

Tôi cũng đạt đỉnh ngay khoảnh khắc đó. Dòng tinh dịch của tôi phóng ra, vấy bẩn lên chiếc quần đùi ở nhà. Tôi ngửa cổ ra sau ghế mây, nhắm nghiền mắt lại, thở hắt ra trong sự thỏa mãn đến tột cùng.

Sự lụy tình và ghen tuông của David, thứ mà gã tưởng chừng là vũ khí để phá hoại gia đình tôi, lại chính là thứ chất xúc tác hoàn hảo nhất cho cuộc vui của chúng tôi. Gã tốn tiền mua túi hàng hiệu, tốn công sức làm tình hùng hục chỉ để chứng minh bản lĩnh trước một "thằng chồng vô dụng". Gã ảo tưởng mình đang cứu rỗi một người đàn bà.

Gã đâu hề biết, chiếc túi Chanel sáu ngàn đô kia sắp tới sẽ được vợ tôi xách về Sài Gòn để đi dạo phố cùng tôi. Và đoạn ghi âm chứa đựng sự thảm hại, lụy tình của gã sẽ vĩnh viễn nằm trong điện thoại của tôi, trở thành một thứ "phim heo" độc quyền để tôi nghe mỗi khi cần giải tỏa.

Trong cái "Trò chơi xuyên biên giới" này, không có ai là kẻ cướp, cũng chẳng có ai là nạn nhân. Chỉ có tôi và Linh là những kẻ đạo diễn tài ba nhất, mỉm cười giật dây những gã đàn ông tự cao tự đại ngoài kia, biến họ thành những con rối tình dục để thắp lửa cho cuộc hôn nhân vĩnh cửu của chính mình.
 
Cho Linh thực sự mê lại 1 ai đó đi sẽ kích thích hơn á bác
 
Cho Linh thực sự mê lại 1 ai đó đi sẽ kích thích hơn á bác
đọc chương này xen em có muốn như vậy với bạn trai của em không =))

Chương 11: Kẻ tĩnh lặng và Những tín hiệu nhiễu sóng
Sau hơn bốn tháng ở nước ngoài, sự lụy tình và cuồng bạo của David dần trở nên nhàm chán. Khoái cảm của việc chứng kiến một gã Tây to lớn phát điên vì vợ mình không còn mang lại cho tôi những đêm thức trắng rạo rực nữa. Chúng tôi cần một nhân tố mới.
Và Linh tìm thấy Vinh.
Vinh là một người Việt định cư từ nhỏ, làm cố vấn cấp cao cho dự án mà công ty Linh đang hợp tác. Trái ngược hoàn toàn với vẻ phô trương, hoang dã của David hay sự thô lỗ của Huy, Vinh là một người đàn ông 35 tuổi tĩnh lặng. Theo lời Linh kể, anh ta luôn mặc những bộ suit tối màu cắt may thủ công, ít nói, nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc sảo.
"Ông này có vẻ khó nhằn đấy chồng ạ. Em thả thính mấy lần trong phòng họp mà ổng cứ điềm nhiên như không," Linh nhắn tin cho tôi vào một chiều cuối tuần.
Tôi mỉm cười thích thú trước màn hình điện thoại. Đàn ông càng tỏ ra đạo mạo, lúc lột mặt nạ trên giường lại càng thú vật. Tôi vạch ra kịch bản quen thuộc:
"Tối nay em hẹn hắn đi ăn tối đi. Mặc chiếc váy lụa đen khoét lưng, không mặc bra bên trong. Dùng loại nước hoa mùi gỗ trầm mà anh xếp vào vali đợt trước ấy. Và nhớ, giấu kỹ máy ghi âm. Lão này chắc chắn sẽ phải quỳ xuống xin lỗi vì đã dám phớt lờ Nữ hoàng của anh."
Linh ngoan ngoãn vâng lời. Đêm đó, tôi thức đến 3 giờ sáng giờ Việt Nam, háo hức chờ đợi file ghi âm gửi về.
Khi file âm thanh dài gần hai tiếng hiện lên trên màn hình, tôi cắm tai nghe, rót một ly rượu vang, chuẩn bị thưởng thức màn hạ bệ của gã cố vấn cao ngạo.
Nhưng ba mươi phút đầu tiên trôi qua, không có tiếng ly cốc va chạm trong phòng ngủ, không có tiếng thở dốc hay tiếng xé quần áo quen thuộc. Không gian thu âm là một nhà hàng Jazz tĩnh lặng.
"Em gọi món này đi, cá hồi ở đây được áp chảo rất vừa vặn, không bị ngấy," Giọng Vinh cất lên, trầm ấm, từ tốn và... lịch thiệp đến mức kỳ lạ.
"Dạ... anh không uống thêm chút rượu sao?" Linh hỏi, giọng em cố tình ép xuống một tông lả lơi, đầy tính gợi tình.
Nhưng Vinh không cắn câu. "Anh còn phải lái xe đưa em về. Phụ nữ đi đêm ở khu này không an toàn."
Tôi hơi nhíu mày. Gã này đang chơi trò lạt mềm buộc chặt sao?
Đoạn ghi âm tiếp tục trôi đi. Không có những câu khẩu dâm, không có những lời khen ngợi thô thiển về ba vòng của Linh. Vinh bắt đầu hỏi về công việc của em, về những khó khăn khi sống xa nhà. Hắn hỏi về sở thích cắm hoa của Linh – một sở thích từ thời sinh viên mà từ lâu tôi đã quên bẵng đi mất.
Và rồi, tôi nghe thấy tiếng Linh cười.
Không phải điệu cười khúc khích, dâm đãng mà em hay dùng để quyến rũ đàn ông. Đó là một tiếng cười giòn tan, trong trẻo, mang theo sự bối rối và vui vẻ thực sự. Một nụ cười mà đã rất nhiều năm rồi, tôi không còn được nghe thấy.
File ghi âm chuyển sang tiếng động cơ xe ô tô êm ái. Vinh đang đưa Linh về nhà. Tôi nín thở chờ đợi khoảnh khắc gã sẽ đòi lên căn hộ của em uống một ly nước, rồi đè em ra sofa như bao gã đàn ông khác.
Tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng.
"Cảm ơn anh vì bữa tối," Linh nói, hơi thở có chút ngập ngừng. Lần đầu tiên, tôi nhận thấy sự chủ động gạ gẫm của em biến mất. Em đang bối rối.
"Em nghỉ ngơi đi. Mấy hôm nay thức khuya làm dự án, mắt em có quầng thâm rồi kìa." Giọng Vinh vẫn bình thản. Kèm theo đó là một tiếng sột soạt nhỏ. Dường như anh ta vừa vén lọn tóc lòa xòa trên trán em. "Ngủ ngon nhé, Linh."
Tiếng bước chân Vinh xa dần. Tiếng cửa phòng khép lại.
Máy ghi âm kết thúc ở đó.
Không có tình dục. Không có sự chiếm đoạt. Vinh đã đưa một cô gái mặc váy khoét lưng không nội y về tận cửa, nhìn cô ấy bằng ánh mắt điềm tĩnh, rồi quay lưng bỏ đi.
Sáng hôm sau, khi Linh gọi video call cho tôi, tôi cố giấu sự hụt hẫng, cười mỉa mai: "Gã này gay à? Hay yếu sinh lý? Mỡ treo tận miệng thế mà không dám húp."
Tôi chờ đợi Linh sẽ hùa theo tôi, chê bai sự nhu nhược của Vinh như cách em vẫn hay làm với những gã thất bại trước đây.
Nhưng không. Ánh mắt Linh lảng tránh ống kính. Bàn tay em vô thức chạm lên trán – đúng cái vị trí mà tôi đoán Vinh đã vuốt tóc em tối qua.
"Chắc... chắc tại anh ấy là người đàng hoàng anh ạ," Linh ngập ngừng bênh vực. "Anh ấy nói chuyện sâu sắc lắm... Khác hẳn mấy lão Tây thô lỗ."
Chỉ một câu nói vô thưởng vô phạt, nhưng nó như một mũi kim lạnh toát châm vào lồng ngực tôi. Em không gọi hắn là "lão", là "thằng". Em gọi hắn là "người đàng hoàng".
Trong hai tuần tiếp theo, sự chệch nhịp bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, dù rất nhỏ nhặt.
Linh đi hẹn hò với Vinh thêm ba lần nữa. Khi tôi bảo em mặc bộ đồ lót xẻ đáy, em từ chối: "Bên này dạo này lạnh lắm chồng ơi, mặc thế em ốm mất." Khi tôi bảo em xịt loại nước hoa kích dục nồng nặc, em lại chọn một mùi hương hoa cỏ nhẹ nhàng, lý do là "Anh Vinh bị dị ứng mùi nồng."
Những file ghi âm gửi về vẫn chỉ dừng lại ở những buổi dạo bộ ở công viên, những ly cà phê ấm nóng và những câu chuyện về cuộc đời. Không có bất kỳ một đụng chạm nhạy cảm nào vượt quá một cái khoác áo khi trời lạnh.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là việc Vinh không chịu đụ vợ tôi. Điều đáng sợ nhất là: Linh bắt đầu say mê những cuộc trò chuyện đó.
Em bắt đầu kể về Vinh với đôi mắt lấp lánh. Em mua một cuốn sách về kiến trúc chỉ vì Vinh từng nhắc đến nó. Em dành ít thời gian hơn để nhắn tin kể về những mộng tưởng nhục dục với tôi, thay vào đó là những khoảng lặng lơ đãng.
Tôi đã quen với việc kiểm soát vợ mình thông qua tình dục. Tôi nhào nặn em thành một dâm phụ, cho phép em ngủ với cả thế giới miễn là tâm trí em vẫn coi tôi là "Đạo diễn".
Nhưng giờ đây, đứng trước một kẻ không hề thèm khát thể xác của Linh, một kẻ từ chối tham gia vào bàn cờ nhục dục này, tôi bỗng nhận ra mình không còn vũ khí nào để chống lại. Vinh không tước đoạt thân xác vợ tôi. Hắn đang từ từ, chậm rãi bóc tách từng lớp vỏ bọc dâm đãng mà tôi đã khoác lên người em, để tìm lại người con gái tên Linh nguyên bản nhất.
Và tôi... bắt đầu cảm nhận được sự bất lực tột cùng của một kẻ đang dần bị đẩy ra rìa cuộc đời người phụ nữ của chính mình.
 

Chương 12: Sự Phản Bội Của Âm Thanh​

Ba tuần trôi qua kể từ ngày Vinh xuất hiện, cuộc sống của tôi ở Sài Gòn biến thành một chảo lửa của sự dằn vặt. Cảm giác bất lực khi chứng kiến "Nữ hoàng" của mình dần bị tước đoạt khỏi tay không bởi những cú dập thô bạo, mà bởi những lời hỏi han ân cần, khiến tôi như phát điên.
Tôi quyết định phải giành lại quyền kiểm soát. Tôi phải kéo Vinh xuống vũng bùn nhục dục này, phải bắt hắn hiện nguyên hình là một gã đàn ông tầm thường thèm khát thể xác vợ tôi.
"Tối nay em sang nhà hắn đi," tôi ra lệnh cho Linh qua điện thoại, giọng điệu đanh thép không cho phép từ chối. "Mặc chiếc váy lụa mỏng nhất. Không nội y. Chuốc rượu hắn. Em phải đưa hắn lên giường bằng mọi giá. Anh không muốn nghe thêm một buổi trò chuyện triết lý nào nữa. Anh muốn nghe tiếng hắn rên rỉ trên người em."
Bên kia đầu dây, Linh im lặng một quãng dài. Tiếng thở của em nhẹ đến mức tôi tưởng cuộc gọi đã ngắt.
"Vâng... em biết rồi," Linh đáp, giọng đều đều, không có sự phấn khích hay dâm đãng quen thuộc.
Đêm đó, tôi hủy mọi cuộc nhậu với bạn bè, tự giam mình trong phòng khách. Chai Chivas trên bàn cạn dần theo từng nhịp kim đồng hồ. Tôi chờ đợi. Sự khao khát được nghe lại những âm thanh nhục dục tàn bạo hòa quyện với nỗi sợ hãi mơ hồ tạo thành một chất adrenaline độc hại bóp nghẹt lồng ngực tôi.
Đúng 4 giờ sáng (giờ Việt Nam), một file âm thanh được gửi đến.
Dung lượng file khá lớn, hiển thị thời lượng gần hai tiếng rưỡi. Khóe môi tôi nhếch lên. Cuối cùng thì gã cố vấn đạo mạo kia cũng không thoát khỏi ải mỹ nhân. Bản năng giống đực đã chiến thắng.
Tôi vội vã đeo tai nghe, nhắm nghiền mắt lại.
Đoạn đầu của file ghi âm là tiếng nhạc Jazz êm ái phát ra từ chiếc loa đĩa than trong căn hộ của Vinh. Tiếng ly rượu vang lanh canh.
"Rượu hôm nay ngon chứ?" Giọng Vinh vang lên, vẫn trầm ấm và tĩnh lặng như mọi khi.
"Dạ... ngon lắm anh," Linh đáp. Hơi thở của em có chút ngắt quãng. Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh em đang cố tình rướn người, để lộ những đường cong ẩn hiện sau lớp váy lụa mỏng manh.
Và rồi, tôi nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần. Tiếng cọ xát của da thịt và vải vóc. Vinh đã chạm vào Linh.
Trái tim tôi đập liên hồi. Đúng rồi, đè cô ấy ra đi. Xé cái váy đó đi! Tôi gào thét trong câm lặng.
Nhưng không có tiếng vải bị xé rách.
"Linh này," Vinh thì thầm, giọng nói gần sát vào micro giấu trong túi xách. "Em đang run."
"Em... em hơi lạnh..." Linh viện cớ.
"Không, em đang sợ," Vinh ngắt lời, sự điềm tĩnh của anh ta mang theo một sức mạnh áp đảo. "Mỗi lần ở cạnh anh, em luôn cố gắng gồng mình lên để đóng vai một người phụ nữ lơi lả, từng trải. Nhưng ánh mắt em thì không giấu được. Em đang mang một vết thương nào đó, đúng không?"
Một khoảng lặng đặc quánh bao trùm. Từ trong tai nghe, tôi bất chợt nghe thấy tiếng sụt sịt.
Linh đang khóc.
Vợ tôi – người đàn bà từng rên la dâm đãng dưới thân hình của những gã trai Tây to lớn, từng gọi gã tình cũ là "chồng" ngay trong nhà nghỉ – giờ đây lại đang khóc nấc lên trong vòng tay của một người đàn ông xa lạ vì bị anh ta nhìn thấu sự yếu đuối.
"Anh không biết em đã trải qua chuyện gì," Vinh tiếp tục, tiếng vỗ về nhè nhẹ vang lên. Anh ta đang vuốt lưng em. "Nhưng ở đây, với anh, em an toàn. Em không cần phải cố gắng làm hài lòng bất kỳ ai cả."
Những lời nói đó như những nhát dao đâm nát cái kịch bản bạo dâm mà tôi đã vạch ra. Vinh không lột đồ vợ tôi. Hắn đang lột trần tâm hồn cô ấy.
Rồi tiếng hôn vang lên. Không phải là những nụ hôn ngấu nghiến, ướt át đầy nhục dục như của David hay JJ. Đó là những âm thanh chạm môi mút mát thật khẽ, thật chậm. Một nụ hôn nâng niu, chứa đựng sự trân trọng tuyệt đối.
Tôi nắm chặt tay vịn sofa, chờ đợi Linh sẽ phá vỡ không khí ủy mị này bằng một câu khẩu dâm quen thuộc. Nói đi Linh, bảo hắn đụ em đi! Nhưng thay vào đó, một âm thanh vang lên khiến toàn bộ máu trong cơ thể tôi đông cứng lại.
"Em thương anh..." Linh nức nở thì thầm giữa nụ hôn.
Ba chữ ngắn ngủi ấy dội thẳng vào màng nhĩ tôi. Không phải "Em nứng", không phải "Em sướng". Là "Em thương anh". Trong suốt ngần ấy năm làm đạo diễn cho những cuộc ngoại tình của vợ, tôi chưa từng nghe em thốt ra từ "thương" với bất kỳ gã nhân tình nào. Đó là ranh giới bất khả xâm phạm. Nhưng đêm nay, em đã vượt qua nó.
Tiếng sột soạt của quần áo rơi xuống sàn. Bọn họ đang cởi đồ cho nhau, chậm rãi và đầy tình tứ. Tiếng rên của Linh bắt đầu vang lên. Nó nhỏ xíu, mềm mại và tràn ngập cảm xúc.
Và rồi, ngay khoảnh khắc tiếng thở dốc của cả hai bắt đầu trở nên dồn dập, chuẩn bị bước vào giai đoạn xác thịt hòa quyện...
Xoạch. Tiếng một mảnh vải (có lẽ là chiếc túi xách) bị kéo đi.
Tít.
File ghi âm đột ngột tắt ngấm. Màn hình điện thoại tối đen.
Tôi tháo phăng tai nghe, thở hốc ra như người sắp chết đuối. Máy ghi âm không thể hết pin. Linh đã tự tay tắt nó đi.
Lần đầu tiên trong lịch sử của trò chơi này, Linh giấu tôi. Em khóa sập cánh cửa, bỏ mặc thằng chồng đạo diễn ở bên ngoài bóng tối, để tận hưởng trọn vẹn sự giao hòa cả về thể xác lẫn tâm hồn với một gã đàn ông khác. Em không muốn chia sẻ khoảnh khắc thiêng liêng đó với tôi. Em không muốn âm thanh ân ái của em và Vinh biến thành một món đồ chơi kích dục rẻ tiền cho tôi nghe lén.
Tôi điên cuồng bấm số gọi cho Linh. Tắt máy.
Tôi gọi qua FaceTime, Zalo, Viber. Tất cả đều chìm trong những tiếng tút tút vô vọng.
Sáng hôm sau, khi mặt trời ở Sài Gòn đã lên cao, điện thoại tôi mới rung lên. Cuộc gọi video từ Linh.
Tôi lao đến chộp lấy điện thoại. Trên màn hình, Linh đang ngồi ở ban công căn hộ của em, tay ôm một cốc trà nóng. Khuôn mặt em mộc mạc, không trang điểm, nhưng lại rạng rỡ và toát lên một vẻ viên mãn kỳ lạ – thứ ánh sáng lấp lánh của một người đàn bà đang đắm chìm trong tình yêu. Em đang mặc một chiếc áo sơ mi nam màu xanh nhạt, rộng thùng thình. Đó chắc chắn không phải áo của em.
"Hôm qua máy ghi âm hết pin à?" Tôi cất giọng lạnh lẽo, cố tình nén cơn thịnh nộ.
"Vâng... chắc em quên sạc," Linh né tránh ánh mắt của tôi, nhìn bâng quơ ra bầu trời phía sau. Một lời nói dối vụng về, không có kịch bản.
"Thế hắn đụ em có sướng không? Có bắn vào trong không?" Tôi vứt bỏ sự vòng vo, hỏi thẳng bằng những từ ngữ thô thiển nhất, muốn dùng sự dơ bẩn để kéo em về thực tại.
Linh khẽ nhíu mày. Lần đầu tiên, em tỏ ra khó chịu với những từ ngữ khẩu dâm của tôi. Em kéo cao cổ chiếc áo sơ mi nam lên một chút, như một bản năng che chắn.
"Bọn em có làm... nhưng anh ấy dùng bao cao su," Linh đáp, giọng nhàn nhạt. "Anh ấy rất nhẹ nhàng. Không có gì đặc biệt để kể cho anh nghe đâu."
Không có gì đặc biệt để kể? Cô vợ từng tường thuật chi tiết từng cm dương vật của gã da màu, từng mô tả độ đặc loãng của tinh dịch gã Tây, giờ đây lại dùng cụm từ "không có gì đặc biệt" để tóm tắt một đêm mặn nồng với nhân tình.
Em đang nói dối. Em đang bảo vệ những ký ức đêm qua, bảo vệ Vinh khỏi sự soi mói bệnh hoạn của tôi.
Nhìn người đàn bà trong màn hình, mặc áo của gã đàn ông khác, nở nụ cười bình yên nhưng lại dựng lên một bức tường thành kiên cố gạt tôi ra ngoài, tôi nhận ra mình đã thua trắng tay.
Cái giá của việc mở lồng cho con chim bay đi tìm khoái cảm là một ngày nào đó, nó sẽ tìm thấy một bầu trời đẹp hơn, và nó sẽ không bao giờ muốn bay trở về chiếc lồng cũ nữa. Trò chơi ngoại tình giả lập đã chính thức sụp đổ. Những gì đang diễn ra không còn là một vở kịch khiêu dâm.
Nó là thực tại. Một thực tại tàn nhẫn và đớn đau, nơi tôi chính thức trở thành một kẻ ngoài cuộc trong cuộc đời vợ mình.
 

Chương 13: Cuộc Gọi và Ranh Giới Mới​

Thứ đáng sợ nhất đối với một kẻ nghiện không phải là cơn đói thuốc, mà là khoái cảm của thứ thuốc đó không còn tác dụng nữa.
Tôi giam mình trong căn hộ ở Sài Gòn ròng rã một tuần lễ. Những ngày qua, tôi giống như một con thú điên cuồng lục lọi lại những đoạn ghi âm cũ. Tôi nghe lại tiếng gầm gừ của Huy, tiếng nấc dâm đãng của vợ tôi dưới thân hình khổng lồ của David hay JJ. Nhưng kỳ lạ thay, cự vật của tôi cứ xìu xuống nguội ngắt. Mọi âm thanh nhục dục vặn vẹo ấy giờ đây đều bị nuốt chửng bởi tiếng Xoạch... Tít... của cái đêm Linh tự tay tắt máy ghi âm.
Sự tĩnh lặng của Vinh đã đánh bại hoàn toàn mọi tiếng rên la hoang dại mà tôi từng tự hào đạo diễn.
Sự thay đổi của Linh diễn ra nhanh đến mức tàn nhẫn. Những tin nhắn ướt át báo cáo chuyện giường chiếu thưa dần rồi mất hẳn. Thay vào đó là những dòng tin ngắn ngủn, vô hồn: "Em đang đi siêu thị," "Em đang đọc sách," "Hôm nay em mệt, em ngủ trước nhé." Không có ảnh lót ren xẻ đáy. Không có những câu khẩu dâm. Em đã đóng sập cánh cửa vương quốc nhục dục của chúng tôi lại, để bước vào một ngôi nhà bình dị với gã đàn ông tên Vinh.
Tôi không thể chịu đựng thêm sự tra tấn vô hình này nữa. Tôi phải chứng minh quyền sở hữu của mình. Tôi muốn giật sập cái vỏ bọc "tình yêu thanh cao" mà bọn họ đang xây dựng.
Tối thứ Bảy (giờ địa phương của Linh), tôi gọi video cho em. Lần thứ nhất, không nhấc máy. Lần thứ hai, bị từ chối. Đến lần thứ ba, tôi nhắn một tin đe dọa: "Bốc máy ngay, nếu không anh sẽ gửi hết đống ghi âm cũ của em cho gã người yêu đàng hoàng của em nghe."
Chỉ mười giây sau, màn hình sáng lên.
Linh xuất hiện. Em đang đứng ở ban công, phía sau lưng là khung cảnh thành phố về đêm. Qua khe cửa kính hé mở, tôi nghe thấy tiếng lách cách của dao thớt và mùi nhạc Jazz nhè nhẹ cất lên từ phòng bếp. Vinh đang nấu ăn. Một khung cảnh gia đình êm ấm, hoàn hảo đến mức khiến tôi muốn nôn mửa.
"Anh muốn gì?" Linh gằn giọng, đôi mắt em trừng lên nhìn tôi, chứa đựng sự mệt mỏi và cả sự căm phẫn.
"Anh muốn em," tôi nhếch mép, cố gắng khoác lên mình vẻ bề trên quen thuộc. "Em quên mất mình là ai rồi sao Linh? Em đang diễn vai người vợ đảm đang với thằng cha tẻ nhạt đó đấy à? Em nghĩ một kẻ quen đụ chục thằng đàn ông lạ như em có thể sống cuộc đời bình thường được chắc?"
Linh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Bàn tay em siết chặt chiếc điện thoại.
"Mở cửa kính ra," tôi ra lệnh, giọng đầy tính dâm ô. "Vào trong bếp, đứng sau lưng hắn. Vạch áo lên cho hắn xem bộ ngực mà những thằng khác đã nhào nặn. Rồi thì thầm vào tai hắn bảo rằng em nứng, bảo hắn đè em ra bàn bếp mà đụ. Bật loa ngoài lên cho anh nghe."
Tôi muốn ép Linh làm một điều đê tiện ngay trong cái không gian thanh khiết mà bọn họ đang có. Tôi muốn kéo Vinh xuống bùn. Nếu hắn từ chối, hắn là kẻ đạo mạo giả tạo. Nếu hắn đồng ý, hắn cũng chỉ là một con thú thèm khát nhục dục giống hệt như tôi.
Nhưng Linh không di chuyển. Em đứng bất động ngoài ban công, gió thổi tung những lọn tóc vương trên gò má.
"Không," Linh đáp, một từ duy nhất, gọn lỏn và sắc lạnh như một lưỡi dao.
"Em nói cái gì? Em dám cãi anh?" Trái tim tôi hẫng đi một nhịp. Sự uy quyền của gã đạo diễn bắt đầu rạn nứt.
"Em nói là KHÔNG," Linh gằn từng chữ, nhìn thẳng vào mắt tôi qua ống kính camera. "Trò chơi kết thúc rồi anh Nam ạ. Em sẽ không làm bất cứ điều gì rẻ tiền để thỏa mãn cái cơn nghiện bệnh hoạn của anh nữa."
"Rẻ tiền?" Tôi bật cười điên dại, gân máu nổi lên hai bên thái dương. "Bây giờ em lại chê những thứ đó là rẻ tiền? Ai là người van xin thằng Thọ bắn vào trong? Ai là người rên rỉ gọi thằng Huy là chồng trong nhà nghỉ? Em là một con điếm, Linh ạ! Một con điếm do chính tay anh tạo ra! Em nghĩ gã Vinh đàng hoàng đó sẽ yêu thương em nếu hắn biết em từng ngậm cặc hai thằng Tây cùng lúc à?"
Tôi tuôn ra một tràng những lời lẽ thô bỉ nhất, những bí mật dơ bẩn nhất để chà đạp lòng tự trọng của vợ mình, để kéo em về lại thế giới tăm tối của tôi.
Linh lặng lẽ nghe tôi chửi rủa. Không có giọt nước mắt nào rơi xuống. Đôi mắt em lúc này chỉ còn lại sự thương hại – một thứ ánh mắt mà người ta dùng để nhìn một kẻ thảm hại đang giãy giụa dưới đáy giếng.
"Đúng. Em từng là một con điếm. Em từng bẩn thỉu, từng đê hèn," giọng Linh chùng xuống, nhưng vô cùng kiên định. "Và anh là kẻ đã tự tay đẩy vợ mình xuống vũng bùn đó, đứng trên bờ vỗ tay nhìn em chìm nghỉm chỉ để thỏa mãn thứ khoái cảm tâm thần của anh."
Linh quay mặt nhìn vào trong phòng bếp qua lớp cửa kính. Hình bóng Vinh đang lúi húi bày biện bàn ăn in hằn trong ánh mắt dịu dàng của em.
"Anh biết vì sao em không thể tiếp tục trò chơi này với Vinh không?" Linh quay lại nhìn tôi, giọng nói rành rọt đâm xuyên màng nhĩ. "Vì anh ấy tôn trọng em. Đêm đó, khi em khóc, anh ấy đã không lột đồ em. Anh ấy đắp chăn cho em. Khi ân ái, anh ấy nhìn vào mắt em chứ không nhìn vào những đường cong như một thứ thịt tươi. Anh ấy khiến em nhận ra... em vẫn là một con người đáng được yêu thương, chứ không phải một công cụ tình dục."
"Em câm đi!" Tôi gào lên, đập mạnh tay xuống bàn.
"Đừng bao giờ nhắc đến tên anh ấy bằng cái miệng dơ bẩn của anh nữa," Linh tiếp tục, không để tôi kịp phản kháng. "Anh đe dọa sẽ gửi ghi âm cho anh ấy nghe sao? Gửi đi. Làm đi. Em sẽ tự mình kể hết mọi thứ cho Vinh nghe. Kể cả việc em có mất anh ấy đi chăng nữa, em cũng thà mất anh ấy trong sự thành thật, còn hơn là tiếp tục sống cuộc đời tởm lợm này với anh."
Tôi sững sờ. Tay tôi buông thõng.
Vũ khí cuối cùng, thứ điểm yếu chí mạng mà tôi định dùng để uy hiếp em – sự thật dơ bẩn – đã bị em tự tay đập nát. Linh đã sẵn sàng vứt bỏ tất cả, kể cả danh dự của bản thân, để bảo vệ tình yêu và sự tôn trọng mà Vinh dành cho em.
Trong ván cờ này, kẻ sợ hãi việc mọi thứ phơi bày ra ánh sáng giờ đây không phải là Linh, mà chính là tôi. Bởi vì khi sự thật được lật tẩy, Linh có thể là một nạn nhân đáng thương của những trò sai lệch, còn tôi sẽ hiện nguyên hình là một thằng chồng bệnh hoạn, bán rẻ nhân phẩm của vợ mình.
"Đơn ly hôn em đã nhờ luật sư ở Việt Nam soạn và sẽ gửi đến nhà trong vài ngày tới," Linh nói lời cuối cùng, tông giọng nhẹ bẫng như trút được một gánh nặng ngàn cân. "Từ nay, đừng gọi cho em nữa. Hãy ôm lấy những đoạn ghi âm đó mà sống hết quãng đời còn lại đi."
Tút. Tút. Tút.
Cuộc gọi tắt ngấm. Màn hình điện thoại tối đen, phản chiếu khuôn mặt méo mó, nhợt nhạt của tôi.
Chiếc lồng chim đã vỡ nát hoàn toàn. Trò chơi xuyên biên giới mà tôi tự hào lập ra đã quay ngược lại cắn xé chính tôi. Tôi đã đẩy người đàn bà của mình qua ranh giới của sự tha hóa, tưởng rằng cô ấy sẽ vĩnh viễn kẹt lại đó cùng tôi. Nhưng tôi không ngờ, ở phía bên kia ranh giới, cô ấy lại tìm thấy một người đàn ông sẵn sàng kéo cô ấy lên, rửa sạch bùn lầy và trao cho cô ấy bầu trời.
Tôi vớ lấy chai rượu Chivas trên bàn, ném mạnh vào tường. Tiếng thủy tinh vỡ loảng xoảng vang vọng trong căn hộ rộng lớn. Tôi gục xuống sàn, ôm mặt gào thét.
Đêm nay, cách tôi nửa vòng trái đất, người đàn bà của tôi đang ăn một bữa tối ấm áp bên kẻ khác, hoàn toàn rũ bỏ lớp vỏ bọc dâm phụ. Còn tôi, kẻ đã từng nghĩ mình là vị đạo diễn quyền lực nhất, giờ đây chỉ còn là một phế nhân cô độc, chết chìm trong chính đống rác rưởi nhục dục do mình tạo ra.
 

Chương 14: Chuyến Bay Tuyệt Vọng và Bức Tường Thành​

Năm ngày sau cuộc gọi định mệnh ấy, một bưu tá gõ cửa căn hộ của tôi ở Sài Gòn. Anh ta đưa cho tôi một phong bì thư chuyển phát nhanh quốc tế.
Bên trong là Đơn xin ly hôn có chữ ký sắc lẹm của Linh, kèm theo một bản thảo thỏa thuận phân chia tài sản do luật sư soạn thảo. Mọi thứ được trình bày bằng thứ ngôn ngữ pháp lý lạnh lẽo, rành mạch và dứt khoát. Không có một dòng thư tay khóc lóc, không có sự oán trách hay thù hận. Sự im lặng và quy củ này chứng tỏ một điều đáng sợ: Linh thực sự muốn rũ bỏ tôi một cách sạch sẽ nhất, như rũ bỏ một căn bệnh dơ bẩn ra khỏi cơ thể.
Tôi nhìn tờ đơn ly hôn, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ ngầu vì những đêm mất ngủ.
"Em nghĩ mọi chuyện có thể kết thúc dễ dàng như vậy sao?" Tôi rít lên qua kẽ răng, vò nát tờ giấy ném vào góc phòng.
Bản ngã của một thằng đàn ông độc tài không cho phép tôi chấp nhận thất bại. Tôi vẫn đinh ninh rằng thứ tình yêu của Vinh dành cho Linh chỉ là thứ tình cảm thương hại xốc nổi. Không một gã đàn ông đàng hoàng nào có thể chấp nhận nổi quá khứ dơ dáy của một người đàn bà từng làm tình với đủ loại đàn ông. Bọn họ đang dắt mũi tôi, và tôi phải tự tay giật sập cái vở kịch thanh cao giả tạo đó.
Tôi book một chuyến bay gần nhất, băng qua nửa vòng trái đất để tìm đến thành phố nơi em đang sống. Tôi mang theo chiếc điện thoại chứa hàng chục gigabyte file ghi âm, hình ảnh và video thác loạn của vợ. Đó là kho đạn dược cuối cùng, thứ vũ khí hạt nhân tôi định dùng để nổ tung sự kiêu hãnh của gã đàn ông tên Vinh.
Mười bốn tiếng đồng hồ vật vã trên máy bay, đầu óc tôi quay cuồng với hàng ngàn kịch bản đối chất. Tôi sẽ xuất hiện, vứt đống bằng chứng đó vào mặt Vinh, cho hắn nghe tiếng Linh rên rỉ dưới thân hình của David, tiếng Linh gọi Huy là "chồng". Tôi muốn nhìn thấy sự khinh bỉ hiện lên trong mắt Vinh, và sau đó, Linh sẽ phải quỳ gối van xin tôi đưa em về nước.
Tôi đáp xuống sân bay khi trời đang đổ cơn mưa tuyết buốt giá. Theo địa chỉ công ty mà tôi biết từ trước, tôi bắt taxi thẳng đến khu trung tâm tài chính sầm uất.
Tôi ngồi ở một quán cà phê đối diện tòa nhà văn phòng của Linh, nhấp từng ngụm cà phê đắng ngắt, đôi mắt chằm chằm nhìn ra cửa xoay bằng kính.
Đúng năm giờ chiều rưỡi, dòng người tan tầm ùa ra. Và tôi thấy em.
Linh bước ra khỏi sảnh. Em mặc một chiếc áo khoác dạ măng tô dài màu be, quấn khăn len kín cổ, mái tóc búi gọn gàng. Không có giày cao gót khêu gợi, không có son đỏ rực rỡ, em trông giản dị và bình yên đến lạ lùng.
Ngay lúc đó, một chiếc xe Audi màu đen từ từ rẽ vào lề đường và dừng lại trước mặt em. Cửa xe mở ra, Vinh bước xuống. Gã cầm theo một chiếc ô màu đen lớn, che qua đầu Linh để tránh những hạt tuyết đang rơi. Vinh mỉm cười nói gì đó, đưa tay chỉnh lại nếp khăn len trên cổ em, rồi mở cửa ghế phụ cho em bước vào.
Cảnh tượng bình dị ấy giống như một nhát dao đâm thẳng vào cuống phổi tôi. Không có nhục dục, không có sự hoang dại, chỉ có sự che chở.
"Đứng lại!" Tôi đẩy tung cửa quán cà phê, lao ra giữa trời tuyết lạnh buốt, gào lên gọi tên em.
Linh khựng lại khi nghe thấy tiếng tôi. Em quay đầu. Khi nhận ra bóng dáng quen thuộc đang hầm hầm lao tới, khuôn mặt em thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng ngay lập tức, sự kinh ngạc ấy bị thay thế bởi sự lạnh lùng và cảnh giác tột độ.
Vinh nhíu mày. Anh ta không lùi lại, mà chủ động bước lên một bước, dùng thân hình cao lớn của mình chắn ngang giữa tôi và Linh. Một bản năng bảo vệ không thể che giấu.
"Tránh ra!" Tôi gầm gừ, nhìn chằm chằm vào Vinh. Lần đầu tiên đối diện với gã, tôi cảm nhận được một luồng áp lực vô hình. Vinh không bắp tay cuồn cuộn như JJ, không băm trợn như Thọ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh ta lại tỏa ra một sự uy quyền tĩnh lặng đáng sợ.
"Anh Nam, đúng không?" Vinh cất giọng, điềm đạm nhưng sắc bén. "Linh đã nói anh sẽ không dễ dàng từ bỏ. Nhưng tôi không ngờ anh lại lặn lội sang tận đây chỉ để tự bôi tro trát trấu vào mặt mình."
"Mày câm miệng!" Tôi rút phắt chiếc điện thoại trong túi áo khoác ra, giơ lên trước mặt Vinh. Bàn tay tôi run rẩy vì lạnh và vì kích động. "Mày nghĩ mày đang bảo vệ một thiên thần à? Mày có biết con đàn bà đứng sau lưng mày là loại người thế nào không? Mày có muốn nghe tiếng nó rên rỉ khi bị thằng Tây đụ lút cán không? Mày có muốn xem clip nó ngậm cặc hai thằng đàn ông một lúc trên đảo Koh Rong không?"
Tôi gào lên giữa con phố lất phất tuyết, cố tình vung vẩy những ngôn từ dơ bẩn nhất hòng làm Vinh nhục nhã, làm Linh suy sụp. Tôi ấn tay vào màn hình, định bật file ghi âm của David.
Nhưng phản ứng của Vinh khiến mọi động tác của tôi đông cứng lại.
Anh ta không hề giật mình. Không hề tức giận. Anh ta nhìn tôi bằng một ánh mắt chứa đầy sự thương hại tột cùng.
"Anh không cần phải bật," Vinh thở dài, giọng nói nhàn nhạt hòa vào tiếng gió lạnh. "Tôi đã nghe rồi. Toàn bộ."
Tôi sững sờ. Mắt tôi mở to, lắp bắp: "Mày... mày nói cái gì?"
Lúc này, Linh mới từ từ bước từ phía sau lưng Vinh ra. Em nhìn tôi, ánh mắt ráo hoảnh, không một giọt nước mắt, không một tia sợ hãi.
"Em đã tự mình kể hết cho anh Vinh nghe," Linh nói, từng chữ rành rọt. "Em cho anh ấy xem tin nhắn anh ép em đi gặp đàn ông. Em cho anh ấy nghe những đoạn ghi âm mà anh bắt em thu lại. Em đã tự phơi bày mọi vết thương lở loét, dơ bẩn nhất của mình trước mặt anh ấy, vào cái đêm mà em tắt máy ghi âm của anh."
Tai tôi ù đi. Một cơn choáng váng ập đến. Linh đã chủ động lột trần quá khứ của chính mình?
"Và mày... mày chấp nhận một con phò như thế?" Tôi hướng ánh mắt điên dại về phía Vinh, không thể tin nổi vào tai mình.
"Tôi không chấp nhận một 'con phò'," Vinh bước tới, khoảng cách giữa tôi và anh ta chỉ còn một gang tay. Giọng anh ta trầm xuống, nhưng từng từ nện vào màng nhĩ tôi như búa tạ. "Tôi chấp nhận một người phụ nữ đã bị chính người chồng mà cô ấy tin tưởng nhất thao túng tâm lý, đập nát lòng tự trọng và biến thành công cụ thỏa mãn thứ bệnh hoạn rác rưởi."
Vinh nhìn lướt qua chiếc điện thoại tôi đang cầm lăm lăm trên tay.
"Anh nghĩ những đoạn ghi âm đó là vũ khí để hủy hoại Linh sao, Nam? Không. Đối với tôi, chúng là bằng chứng về sự hèn hạ tận cùng của anh. Một thằng đàn ông vô dụng đến mức phải mượn dương vật của những thằng đàn ông khác để tìm kiếm quyền lực trên giường."
Lời nói của Vinh sắc như dao cạo, lột sạch lớp da kiêu hãnh giả tạo của tôi, phơi bày trần trụi cái bản ngã yếu kém, hèn mạt mà tôi luôn cố gắng dùng vỏ bọc "đạo diễn" để che đậy. Tôi lùi lại một bước, cổ họng nghẹn đắng, không thể thốt ra một lời phản kháng.
"Đơn ly hôn em đã gửi," Linh cất tiếng, khoác tay Vinh. "Nếu anh không ký, em sẽ đơn phương nộp đơn ra tòa. Trò chơi của anh kết thúc rồi. Từ nay về sau, sự sống chết của anh không còn liên quan gì đến em nữa."
Nói xong, Vinh mở cửa xe cho Linh. Em bước vào trong, không ngoái đầu nhìn tôi thêm một lần nào. Vinh đóng cửa lại, vòng qua ghế lái. Động cơ chiếc Audi gầm lên, bánh xe lăn qua những vệt tuyết mỏng, hòa vào dòng xe cộ tấp nập của buổi chiều chạng vạng.
Tôi đứng chôn chân trên vỉa hè, giữa cái lạnh âm độ của một thành phố xa lạ. Chiếc điện thoại trên tay tôi bỗng chốc trở thành một thứ đồ vật vô tri vô giác, một khối kim loại chứa đầy rác rưởi mà chẳng ai thèm bận tâm.
Tôi đã bay nửa vòng trái đất để dùng quá khứ kết liễu tương lai của vợ mình. Nhưng cuối cùng, tôi mới nhận ra, người bị kết liễu lại chính là tôi. Bức tường thành mà Vinh và Linh dựng lên không được xây bằng sự dối trá hay che đậy, mà được xây bằng sự thành thật và bao dung. Và trước bức tường thành đó, mọi thứ vũ khí nhục dục bẩn thỉu của tôi đều trở nên vô nghĩa.
Tuyết bắt đầu rơi dày hơn, phủ trắng vai áo tôi. Tôi đứng đó, cô độc, thảm hại, gặm nhấm bản án chung thân dành cho kẻ đã tự tay ném tình yêu của mình xuống địa ngục. Mọi thứ... đã thực sự chấm hết.
 

Chương 15: Tàn Tro Của Kẻ Đạo Diễn​

Chuyến bay trở về Sài Gòn là mười bốn tiếng đồng hồ dài nhất trong cuộc đời tôi. Không có sự phẫn nộ bùng nổ, cũng chẳng có những toan tính trả thù. Mọi thứ trong tôi đã bị rút cạn, chỉ còn lại một khoảng không rỗng tuếch và lạnh lẽo đến rợn người.

Mở cửa bước vào căn hộ quen thuộc, mùi ẩm mốc của những ngày vắng chủ xộc thẳng vào mũi. Đồ đạc vẫn nằm im lìm ở vị trí cũ. Chiếc sofa nơi tôi từng ngồi hàng đêm để nghe lén vợ mình rên rỉ, chiếc giường nơi chúng tôi từng cuồng loạn ân ái sau mỗi lần em "trở về"... tất cả giờ đây giống như một nấm mồ chôn cất những ký ức vặn vẹo.

Tôi ký vào tờ đơn ly hôn. Nét bút trượt đi trên mặt giấy nhẹ bẫng. Không có tranh chấp tài sản, không có níu kéo. Mọi thủ tục pháp lý được giải quyết nhanh chóng một cách tàn nhẫn nhờ sự vắng mặt của Linh và sự ủy quyền toàn phần cho luật sư.

Chỉ trong vỏn vẹn một tháng, tôi chính thức trở lại làm một gã đàn ông độc thân.

Khoảng thời gian đầu sau khi ly hôn, tôi cố gắng tìm cách cứu rỗi bản thân bằng chính thứ "ma túy" đã hủy hoại mình. Tôi lao vào những hội nhóm đổi vợ (swinger), tìm đến những tụ điểm ăn chơi thác loạn nhất Sài Gòn. Tôi vung tiền thuê những cô gái làng chơi đắt tiền, yêu cầu họ đưa bạn trai đến, trả tiền để được ngồi góc phòng nhìn họ làm tình và bắt họ dùng những lời lẽ dâm ô nhất để lăng mạ tôi.

Nhưng một sự thật cay đắng và thảm hại ập đến: Cự vật của tôi không hề có phản ứng.

Nó mềm nhũn, nguội ngắt như một cành cây khô. Dù những cô gái kia có uốn éo khiêu khích đến đâu, dù những gã đàn ông kia có bạo liệt cỡ nào, tôi vẫn ngồi đó, trống rỗng và bất lực.

Lúc đó, tôi mới thực sự hiểu ra bản chất căn bệnh tâm thần của mình.

Cái khoái cảm cuckold đỉnh cao mà tôi từng tôn thờ... thực chất không bắt nguồn từ việc nhìn một người đàn bà bị đụ. Nó bắt nguồn từ việc tôi sở hữu người đàn bà đó.

Sự kích thích nằm ở sự đối lập: Linh là vợ tôi, là người phụ nữ thuộc về tôi, nhưng lại bị tôi nhào nặn để lén lút dâng cho kẻ khác. Cái tôi nghiện là quyền lực thao túng, là việc phá vỡ ranh giới đạo đức của một người vợ ngoan hiền, là cảm giác chứng kiến báu vật của mình bị làm bẩn nhưng bản thân vẫn là kẻ giật dây.

Khi áp dụng những trò đó với những cô gái làng chơi hay những người đàn bà xa lạ, trò chơi mất đi hoàn toàn linh hồn của nó. Bọn họ vốn dĩ đã là những người bán thịt, không có ranh giới nào để phá vỡ, không có sự phản bội nào để tạo ra khoái cảm. Không có sự thiêng liêng thì làm sao có cảm giác báng bổ?

Tôi không bị kích thích bởi tình dục bạo liệt. Tôi bị kích thích bởi sự tha hóa của Linh. Và giờ đây, khi Linh đã rũ bùn đứng dậy, mang theo tình yêu và linh hồn của cô ấy đi mất, con quỷ nhục dục trong tôi cũng chết đói mà chết theo. Tôi đã trở thành một gã đàn ông bất lực, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Những đêm trằn trọc không ngủ được, tôi lại mở chiếc máy tính lên.

Ổ cứng của tôi vẫn lưu trữ đầy đủ hàng trăm gigabyte hình ảnh, video và file ghi âm của Linh. Từ cái đêm đầu tiên trên chiếc camera Ezviz với gã Thọ, đêm thác loạn trên đảo Koh Rong với hai gã Tây, cho đến cái giọng rên rỉ gọi gã tình cũ là chồng trong nhà nghỉ.

Nhưng giờ đây, mỗi lần ấn nút Play, thứ âm thanh phát ra không còn mang lại cho tôi những cơn rạo rực nứng điên cuồng nữa.

Thay vì nghe thấy tiếng rên rỉ dâm đãng của một Nữ hoàng nhục dục, tôi lại bắt đầu nghe thấy những thứ mà trước đây bản ngã điên rồ của tôi đã cố tình bỏ ngoài tai. Tôi nghe thấy tiếng thở dài mệt mỏi của em trước khi bấm máy ghi âm. Tôi nghe thấy sự ép buộc trong chất giọng cố làm ra vẻ lơi lả. Tôi nghe thấy tiếng một người đàn bà đang phải dùng thân xác đắm chìm trong bùn lầy chỉ để làm vui lòng một thằng chồng bệnh hoạn.

Và chua xót nhất, tôi luôn dừng lại ở file ghi âm cuối cùng. File ghi âm chưa đầy một tiếng với Vinh.

Tôi nghe đi nghe lại khoảnh khắc Linh bật khóc. "Em thương anh..." Lời nói chân thật duy nhất trong hàng ngàn giờ thu âm dối trá. Giọng nói ấy thanh thản, nhẹ nhàng và tự do.

Tôi đã từng nghĩ mình là kẻ đạo diễn vĩ đại, giam cầm vợ mình trong một lồng kính để ngắm nhìn. Nhưng thực tế, kẻ bị giam cầm lại chính là tôi. Linh đã trải qua địa ngục, để rồi tìm thấy thiên đường của sự tái sinh. Còn tôi, kẻ đứng trên bờ vực đạo diễn mọi thứ, cuối cùng lại tự tay xô mình xuống đáy vực không đáy.

Đêm nay, Sài Gòn lại đổ một cơn mưa trái mùa.

Tôi ngồi bó gối trên chiếc sofa quen thuộc, ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt tiều tụy, râu ria lởm chởm. Căn hộ tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe rõ nhịp tim đập rời rạc của chính mình.

Tôi di chuột, khoanh vùng toàn bộ thư mục chứa các file ghi âm mang tên "Trò chơi xuyên biên giới".

Ngón tay tôi lơ lửng trên phím Delete.

Nhưng tôi không bấm. Tôi gục mặt xuống hai bàn tay, để mặc những giọt nước mắt khô khốc ứa ra từ khóe mắt rát buốt. Tôi không thể xóa chúng. Bởi vì nếu xóa đi những âm thanh dơ bẩn này, tôi sẽ thực sự không còn bất cứ thứ gì thuộc về em trên thế giới này nữa.

Tôi sẽ phải sống nốt phần đời còn lại như một bóng ma, bấu víu vào những tàn tro của một vở kịch mà ở đó, tôi vừa là hung thủ, vừa là nạn nhân thảm hại nhất của chính mình.
 
cảnh báo javhd

Truyện Sex Mới

anime sex
cliphot
X
Back
Top