Melonmonle
Thành viên mới
Chương 1 - lời mời từ bóng tối
Buổi chiều muộn tại một quán cà phê ẩn mình trong con hẻm yên tĩnh của Beika, ánh nắng vàng nhạt len qua rèm lụa mỏng, chiếu lên hai bóng dáng phụ nữ đang ngồi đối diện nhau. Không khí nơi đây luôn mang một nét sang trọng kín đáo, đúng như những gì hai người phụ nữ này vốn quen thuộc.
Yukiko Kudo khẽ xoay chiếc ly cà phê đen nguyên chất, đôi mắt đẹp long lanh dưới lớp trang điểm nhẹ nhàng, tinh tế. Dù đã bước qua tuổi thanh xuân rực rỡ, vẻ đẹp của cô vẫn giữ nguyên nét duyên dáng và quyến rũ của một cựu ngôi sao điện ảnh. Những năm tháng lấp lánh trên màn bạc đã để lại cho Yukiko một phong thái tự tin, một nụ cười luôn ẩn chứa chút tinh nghịch, và quan trọng hơn cả – một trí óc sắc bén cùng niềm đam mê gần như bệnh hoạn với những bí ẩn và tội ác. Cô là mẹ của Kudou Shinichi, cậu thiếu niên thiên tài thám tử mà cả thế giới đang nhắc đến, nhưng chính Yukiko mới là người đầu tiên truyền cho con trai mình thứ “máu thám tử” ấy. Dù bề ngoài là một người mẹ dịu dàng, yêu thương, Yukiko vẫn thường lén lút tham gia những vụ án nhỏ, đôi khi chỉ để thỏa mãn trí tò mò không bao giờ nguội lạnh.
Đối diện cô là Tomoko Suzuki, phu nhân của Chủ tịch Tập đoàn Suzuki – một trong những tập đoàn kinh tế hùng mạnh nhất Nhật Bản. Bà mặc một chiếc váy liền thân màu kem nhạt, cổ áo cao quý phái, trên cổ là chuỗi ngọc trai trắng muốt. Tóc được búi cao gọn gàng, cử chỉ khoan thai, toát lên khí chất của một người phụ nữ thượng lưu đã quen với ánh đèn flash và những buổi tiếp khách sang trọng. Nhưng dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy, Tomoko sở hữu một đầu óc nhạy bén và sự tò mò không kém gì Yukiko. Hai người phụ nữ đã quen biết nhau từ nhiều năm trước, qua những vụ án tình cờ mà cả hai cùng “dính dáng” với tư cách người xem hoặc người giúp sức không chính thức. Họ trở thành bạn thân, không chỉ vì cùng chung tầng lớp xã hội, mà còn vì cùng chia sẻ một thú vui nguy hiểm: giải mã những bí mật mà người khác muốn giấu kín.
“Eri-chan xử vụ này khéo thật đấy,” Tomoko lên tiếng, giọng trầm ấm, đầy tự tin. Bà đẩy một tập hồ sơ mỏng sang phía Yukiko. “Cô gái trẻ bị mất tích sau buổi tiệc thượng lưu. Eri đã bào chữa cho một nghi phạm và lật ra được vài manh mối. Nhưng tôi cảm thấy… có gì đó không ổn.”
Yukiko mở hồ sơ, ngón tay thon dài lướt nhanh qua các trang giấy. Nạn nhân là con gái một doanh nhân giàu có, một thiếu nữ xinh đẹp, thông minh, thường xuyên xuất hiện trong các buổi tiệc sang trọng của giới thượng lưu. Cô biến mất sau khi tham dự một buổi tiệc do một công ty lớn tổ chức. Không có dấu vết bạo lực rõ ràng, không có tin tức tống tiền, chỉ có một lời mời tiệc được tìm thấy trong túi xách của cô – với một ký hiệu lạ ở góc dưới cùng, như một con dấu bí mật.
“Nhìn này,” Yukiko thì thầm, giọng hơi run lên vì hứng thú. Ngón tay cô khẽ chạm vào ký hiệu. “Đây không phải là logo thông thường. Nó giống như một loại mã hóa… hoặc tín hiệu nội bộ.”
Tomoko gật đầu, đôi mắt đẹp long lanh. Bà là phu nhân của một tập đoàn lớn, nên có những nguồn thông tin mà ngay cả cảnh sát cũng khó tiếp cận. Nhờ đó, bà đã bí mật kiểm tra các giao dịch tài chính liên quan đến công ty tổ chức buổi tiệc. Kết quả khiến cả hai phụ nữ phải nhíu mày.
Công ty đó chỉ là vỏ bọc. Đằng sau nó là Mishima Group – một tập đoàn đa quốc gia có tiếng tăm nhưng luôn bị bao phủ bởi những tin đồn đen tối về buôn lậu, rửa tiền và những giao dịch ngầm. Dòng tiền từ buổi tiệc ấy không chảy vào tài khoản chính thức, mà len lỏi qua hàng loạt công ty con, rồi biến mất như sương khói.
Hai người phụ nữ nhìn nhau. Trong ánh mắt của Yukiko là sự phấn khích của một người chơi trò chơi trí tuệ. Trong ánh mắt của Tomoko là sự lo lắng xen lẫn tò mò của một người mẹ và là một người phụ nữ từng trải.
“Chúng ta nên đi,” Yukiko nói, giọng quyết đoán. “Buổi tiệc tiếp theo sẽ diễn ra vào cuối tuần này. Họ đang mời những phụ nữ thượng lưu tương tự. Nếu chúng ta không đi, có lẽ sẽ không bao giờ biết được bóng tối sau ánh đèn chùm kia là gì.”
Tomoko mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không che giấu được chút lo lắng trong đáy mắt. Bà biết rõ nguy hiểm. Là phu nhân Suzuki, bà hiểu rõ hơn ai hết rằng giới thượng lưu không phải lúc nào cũng chỉ toàn những cuộc gặp gỡ lịch sự. Có những bóng tối mà ngay cả tiền bạc cũng không thể chiếu sáng.
“Cẩn thận đấy, Yukiko,” Tomoko nói khẽ. “Lần này có thể không chỉ là trò chơi con trẻ.”
Yukiko khẽ cười, đôi mắt long lanh đầy sự tự tin. “Tôi biết. Nhưng nếu chúng ta không làm gì, thì cô gái trẻ kia sẽ mãi mãi chỉ là một cái tên trong hồ sơ lạnh lẽo. Và Eri-chan… cô ấy đã làm phần việc của mình. Bây giờ đến lượt chúng ta.”
Hai người phụ nữ ngồi lại với nhau đến tận hoàng hôn. Họ phân tích từng chi tiết nhỏ, vạch ra kế hoạch tham dự buổi tiệc với danh nghĩa khách mời chính thức. Yukiko sẽ dùng vẻ đẹp và sự duyên dáng của một cựu diễn viên để thu hút sự chú ý. Tomoko sẽ dùng địa vị phu nhân tập đoàn để tiếp cận những người có quyền lực. Cả hai đều tin rằng, với trí thông minh và bản lĩnh của mình, họ có thể tìm ra sự thật.
Họ không biết rằng, từ một văn phòng tối tăm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời ở trung tâm Tokyo, Chủ tịch Kazuo Mishima đang ngồi trước màn hình máy tính lớn. Trên màn hình là danh sách khách mời cho buổi tiệc cuối tuần. Tên của Yukiko Kudo và Tomoko Suzuki đã được đánh dấu bằng màu đỏ đậm. Bên cạnh tên họ là những ghi chú ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa:
“Phụ nữ thượng lưu. Sang trọng. Phù hợp để giải trí. Đã theo dõi từ vụ án trước.”
Mishima khẽ mỉm cười, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ mun.
“Chuẩn bị bẫy,” hắn ra lệnh cho người trợ lý đứng sau lưng. “Đừng để chúng chạy thoát như lần trước.”
Bên ngoài cửa sổ, thành phố Beika lung linh ánh đèn. Hai người phụ nữ vừa rời khỏi quán cà phê, bước vào chiếc xe sang trọng của Tomoko. Họ đang mỉm cười, tràn đầy quyết tâm và hứng khởi của những người chơi trò thám hiểm.
Họ không biết rằng, bóng tối đã bắt đầu vây quanh mình.
---
Chương 1 kết thúc.
---
Buổi chiều muộn tại một quán cà phê ẩn mình trong con hẻm yên tĩnh của Beika, ánh nắng vàng nhạt len qua rèm lụa mỏng, chiếu lên hai bóng dáng phụ nữ đang ngồi đối diện nhau. Không khí nơi đây luôn mang một nét sang trọng kín đáo, đúng như những gì hai người phụ nữ này vốn quen thuộc.
Yukiko Kudo khẽ xoay chiếc ly cà phê đen nguyên chất, đôi mắt đẹp long lanh dưới lớp trang điểm nhẹ nhàng, tinh tế. Dù đã bước qua tuổi thanh xuân rực rỡ, vẻ đẹp của cô vẫn giữ nguyên nét duyên dáng và quyến rũ của một cựu ngôi sao điện ảnh. Những năm tháng lấp lánh trên màn bạc đã để lại cho Yukiko một phong thái tự tin, một nụ cười luôn ẩn chứa chút tinh nghịch, và quan trọng hơn cả – một trí óc sắc bén cùng niềm đam mê gần như bệnh hoạn với những bí ẩn và tội ác. Cô là mẹ của Kudou Shinichi, cậu thiếu niên thiên tài thám tử mà cả thế giới đang nhắc đến, nhưng chính Yukiko mới là người đầu tiên truyền cho con trai mình thứ “máu thám tử” ấy. Dù bề ngoài là một người mẹ dịu dàng, yêu thương, Yukiko vẫn thường lén lút tham gia những vụ án nhỏ, đôi khi chỉ để thỏa mãn trí tò mò không bao giờ nguội lạnh.
Đối diện cô là Tomoko Suzuki, phu nhân của Chủ tịch Tập đoàn Suzuki – một trong những tập đoàn kinh tế hùng mạnh nhất Nhật Bản. Bà mặc một chiếc váy liền thân màu kem nhạt, cổ áo cao quý phái, trên cổ là chuỗi ngọc trai trắng muốt. Tóc được búi cao gọn gàng, cử chỉ khoan thai, toát lên khí chất của một người phụ nữ thượng lưu đã quen với ánh đèn flash và những buổi tiếp khách sang trọng. Nhưng dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy, Tomoko sở hữu một đầu óc nhạy bén và sự tò mò không kém gì Yukiko. Hai người phụ nữ đã quen biết nhau từ nhiều năm trước, qua những vụ án tình cờ mà cả hai cùng “dính dáng” với tư cách người xem hoặc người giúp sức không chính thức. Họ trở thành bạn thân, không chỉ vì cùng chung tầng lớp xã hội, mà còn vì cùng chia sẻ một thú vui nguy hiểm: giải mã những bí mật mà người khác muốn giấu kín.
“Eri-chan xử vụ này khéo thật đấy,” Tomoko lên tiếng, giọng trầm ấm, đầy tự tin. Bà đẩy một tập hồ sơ mỏng sang phía Yukiko. “Cô gái trẻ bị mất tích sau buổi tiệc thượng lưu. Eri đã bào chữa cho một nghi phạm và lật ra được vài manh mối. Nhưng tôi cảm thấy… có gì đó không ổn.”
Yukiko mở hồ sơ, ngón tay thon dài lướt nhanh qua các trang giấy. Nạn nhân là con gái một doanh nhân giàu có, một thiếu nữ xinh đẹp, thông minh, thường xuyên xuất hiện trong các buổi tiệc sang trọng của giới thượng lưu. Cô biến mất sau khi tham dự một buổi tiệc do một công ty lớn tổ chức. Không có dấu vết bạo lực rõ ràng, không có tin tức tống tiền, chỉ có một lời mời tiệc được tìm thấy trong túi xách của cô – với một ký hiệu lạ ở góc dưới cùng, như một con dấu bí mật.
“Nhìn này,” Yukiko thì thầm, giọng hơi run lên vì hứng thú. Ngón tay cô khẽ chạm vào ký hiệu. “Đây không phải là logo thông thường. Nó giống như một loại mã hóa… hoặc tín hiệu nội bộ.”
Tomoko gật đầu, đôi mắt đẹp long lanh. Bà là phu nhân của một tập đoàn lớn, nên có những nguồn thông tin mà ngay cả cảnh sát cũng khó tiếp cận. Nhờ đó, bà đã bí mật kiểm tra các giao dịch tài chính liên quan đến công ty tổ chức buổi tiệc. Kết quả khiến cả hai phụ nữ phải nhíu mày.
Công ty đó chỉ là vỏ bọc. Đằng sau nó là Mishima Group – một tập đoàn đa quốc gia có tiếng tăm nhưng luôn bị bao phủ bởi những tin đồn đen tối về buôn lậu, rửa tiền và những giao dịch ngầm. Dòng tiền từ buổi tiệc ấy không chảy vào tài khoản chính thức, mà len lỏi qua hàng loạt công ty con, rồi biến mất như sương khói.
Hai người phụ nữ nhìn nhau. Trong ánh mắt của Yukiko là sự phấn khích của một người chơi trò chơi trí tuệ. Trong ánh mắt của Tomoko là sự lo lắng xen lẫn tò mò của một người mẹ và là một người phụ nữ từng trải.
“Chúng ta nên đi,” Yukiko nói, giọng quyết đoán. “Buổi tiệc tiếp theo sẽ diễn ra vào cuối tuần này. Họ đang mời những phụ nữ thượng lưu tương tự. Nếu chúng ta không đi, có lẽ sẽ không bao giờ biết được bóng tối sau ánh đèn chùm kia là gì.”
Tomoko mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không che giấu được chút lo lắng trong đáy mắt. Bà biết rõ nguy hiểm. Là phu nhân Suzuki, bà hiểu rõ hơn ai hết rằng giới thượng lưu không phải lúc nào cũng chỉ toàn những cuộc gặp gỡ lịch sự. Có những bóng tối mà ngay cả tiền bạc cũng không thể chiếu sáng.
“Cẩn thận đấy, Yukiko,” Tomoko nói khẽ. “Lần này có thể không chỉ là trò chơi con trẻ.”
Yukiko khẽ cười, đôi mắt long lanh đầy sự tự tin. “Tôi biết. Nhưng nếu chúng ta không làm gì, thì cô gái trẻ kia sẽ mãi mãi chỉ là một cái tên trong hồ sơ lạnh lẽo. Và Eri-chan… cô ấy đã làm phần việc của mình. Bây giờ đến lượt chúng ta.”
Hai người phụ nữ ngồi lại với nhau đến tận hoàng hôn. Họ phân tích từng chi tiết nhỏ, vạch ra kế hoạch tham dự buổi tiệc với danh nghĩa khách mời chính thức. Yukiko sẽ dùng vẻ đẹp và sự duyên dáng của một cựu diễn viên để thu hút sự chú ý. Tomoko sẽ dùng địa vị phu nhân tập đoàn để tiếp cận những người có quyền lực. Cả hai đều tin rằng, với trí thông minh và bản lĩnh của mình, họ có thể tìm ra sự thật.
Họ không biết rằng, từ một văn phòng tối tăm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời ở trung tâm Tokyo, Chủ tịch Kazuo Mishima đang ngồi trước màn hình máy tính lớn. Trên màn hình là danh sách khách mời cho buổi tiệc cuối tuần. Tên của Yukiko Kudo và Tomoko Suzuki đã được đánh dấu bằng màu đỏ đậm. Bên cạnh tên họ là những ghi chú ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa:
“Phụ nữ thượng lưu. Sang trọng. Phù hợp để giải trí. Đã theo dõi từ vụ án trước.”
Mishima khẽ mỉm cười, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ mun.
“Chuẩn bị bẫy,” hắn ra lệnh cho người trợ lý đứng sau lưng. “Đừng để chúng chạy thoát như lần trước.”
Bên ngoài cửa sổ, thành phố Beika lung linh ánh đèn. Hai người phụ nữ vừa rời khỏi quán cà phê, bước vào chiếc xe sang trọng của Tomoko. Họ đang mỉm cười, tràn đầy quyết tâm và hứng khởi của những người chơi trò thám hiểm.
Họ không biết rằng, bóng tối đã bắt đầu vây quanh mình.
---
Chương 1 kết thúc.
---








