Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Tản mạn mỗi ngày.

20260418_093538.jpg
 
Có ai hiểu nổi cảm giác mất ngủ trằn trọc lăn lóc gần hết đêm mới bắt đầu ngủ được; thì 4 rưỡi sáng mẹ chồng lên cơn điên mò dậy bật đèn sáng trưng đi nấu cháo không?
Cái nhà thì nhà tập thể nhỏ xíu không có cửa ngăn giữa các gian. Bả bật đèn, bả khua khoắng nồi niêu lanh canh, đặng bả nấu cháo??? Bả nấu cỡ gần 50p cái bả đi ngủ!!!
Đmnl luôn ấy.
 
Cậu em thiênđịa lâu lâu nhắn tin lần nào cũng hỏi : " Dạo này chị có gì mới không? ". Từ hơn năm nay câu trả lời của mình luôn là không em ơi. Chị mày nay tu rồi. Mấy hồi đầu thằng em hẳn là không tin, nhưng lâu dần chắc cũng thành bán tín bán nghi.
Bữa qua, cu em đổi câu hỏi. Nó bẩu: " Chị mãn kinh rồi hay sao mà lặng thế? ". Tính chửi bà mịa nó mà ngẫm ngẫm thấy cũng không sai. 2 FWB thân thiết thì block 1 ( do ổng nói xấu chế độ ); 1 còn lại thì chuyển công tác đi xa không gặp được. 1 bạn sex khác thì do xạo sự và ra vẻ quá nên cũng bỏ. Cả năm trời rồi không đi hoang không gặp gỡ, không tán tỉnh ai! Chết dở. Mình mãn kinh lúc nào mà mình cũng chẳng hay!!!
Hiểu! Chị cũng có cùng câu hỏi thế trong đầu nhưng cũng có thêm vài ba câu hỏi. Có khi nào phụ tùng nó sắp hoá thạch hay có khi...nó buồn nó...tự rụng như thằn lằn đứt đuôi ko nhỉ? 🤭🤭🤭
 
Hiểu! Chị cũng có cùng câu hỏi thế trong đầu nhưng cũng có thêm vài ba câu hỏi. Có khi nào phụ tùng nó sắp hoá thạch hay có khi...nó buồn nó...tự rụng như thằn lằn đứt đuôi ko nhỉ? 🤭🤭🤭
Câu hỏi này chỉ có 2 cách kiểm chứng chị ạ.
1 cách chính thống là kiếm 1 em trẻ khỏe để ẻm kiểm tra giùm mình.
2 là cách cơ bản là đi viện làm xét nghiệm.
 
Câu hỏi này chỉ có 2 cách kiểm chứng chị ạ.
1 cách chính thống là kiếm 1 em trẻ khỏe để ẻm kiểm tra giùm mình.
2 là cách cơ bản là đi viện làm xét nghiệm.
Số 1 hơi mò kim đáy bể với cái tánh nết khó chịu khó chìu của chị 🤪. Số 2 có vẻ khả thi hơn nà, biết đâu bác sĩ lại ghi bệnh án là "bt, mời về, miễn tiếp" 😁
 
Tôi đồ rằng cái bàn quen tôi ngồi cafe mỗi sáng đã bị một thứ không sạch sẽ ám. Thứ ấy có tên gọi là " vô văn hóa ".
Sáng nay kém 9h sáng 1 chút, tôi vừa uống hết ly cafe đang chill ngẫm nghĩ chuẩn bị đứng dậy ra về. Thì bỗng nhiên có 1 ông chắc tầm hơn 40 tuổi, áo polo đen quần âu thẳng thớm, điềm nhiên kéo cái ghế ở phía bên kia và bảo tôi: " Anh ngồi đây nhé! "
Tôi rất lịch sự bảo anh ngồi sang bàn khác được không ạ? Bàn này em đang ngồi rồi.
Nhưng éo nha! Cái gã mặt ngưòi dạ thú ấy bảo rất điềm nhiên. Không được em ơi, anh cứ ngồi đây thôi. Một mình em không thể chiếm hết cái bàn thế này được. Đây là không gian công cộng mà, em ngồi thế này quán cafe sạt nghiệp mất. Chốc nữa anh còn mấy ngưòi bạn nữa sẽ ngồi đây.
Rồi cái thằng mất dạy đấy điềm nhiên kéo ghế, gọi điện kêu gọi bạn nó lên tầng 2 nhé, đang ngồi đây rồi!
Thế là tôi đành ngậm ngùi đứng dậy, đi về ạ. Vì nó hôi, lão đấy hôi sặc mùi nicotin và mùi như một con dê đực chưa tắm rửa ấy.
Xuống tầng 1 đi qua quầy order mình kêu ca với em Barista là chị dạo này bị sao ấy, lần thứ 2 gặp thằng điên xông vô đòi ngồi cùng bàn rồi. Mà lần éo nào cũng còn đầy bàn dư xung quanh chứ. Bảo em là lần sau là chị chửi chết mẹ cái đứa hãm đấy, đéo nhịn nữa đâu!!!!
Bực chết mất
 
Tôi đồ rằng cái bàn quen tôi ngồi cafe mỗi sáng đã bị một thứ không sạch sẽ ám. Thứ ấy có tên gọi là " vô văn hóa ".
Sáng nay kém 9h sáng 1 chút, tôi vừa uống hết ly cafe đang chill ngẫm nghĩ chuẩn bị đứng dậy ra về. Thì bỗng nhiên có 1 ông chắc tầm hơn 40 tuổi, áo polo đen quần âu thẳng thớm, điềm nhiên kéo cái ghế ở phía bên kia và bảo tôi: " Anh ngồi đây nhé! "
Tôi rất lịch sự bảo anh ngồi sang bàn khác được không ạ? Bàn này em đang ngồi rồi.
Nhưng éo nha! Cái gã mặt ngưòi dạ thú ấy bảo rất điềm nhiên. Không được em ơi, anh cứ ngồi đây thôi. Một mình em không thể chiếm hết cái bàn thế này được. Đây là không gian công cộng mà, em ngồi thế này quán cafe sạt nghiệp mất. Chốc nữa anh còn mấy ngưòi bạn nữa sẽ ngồi đây.
Rồi cái thằng mất dạy đấy điềm nhiên kéo ghế, gọi điện kêu gọi bạn nó lên tầng 2 nhé, đang ngồi đây rồi!
Thế là tôi đành ngậm ngùi đứng dậy, đi về ạ. Vì nó hôi, lão đấy hôi sặc mùi nicotin và mùi như một con dê đực chưa tắm rửa ấy.
Xuống tầng 1 đi qua quầy order mình kêu ca với em Barista là chị dạo này bị sao ấy, lần thứ 2 gặp thằng điên xông vô đòi ngồi cùng bàn rồi. Mà lần éo nào cũng còn đầy bàn dư xung quanh chứ. Bảo em là lần sau là chị chửi chết mẹ cái đứa hãm đấy, đéo nhịn nữa đâu!!!!
Bực chết mất

Hôm sau chị mở clip 3some lên cho mấy bô lão đó xem cùng đi chị.
 
Hôm sau chị mở clip 3some lên cho mấy bô lão đó xem cùng đi chị.
Nay là một ông trung tuổi em ạ. Cỡ hơn 40 tí. Mở cái đó hiệu quả ngược mất
 
Sớm nay đi trong ngõ nhỏ, nghe tiếng mở cửa xếp của một nhà cách xa xa. Bỗng nhiên nghĩ tiếng mở cửa ồn vầy thì chắc lũ trẻ trong nhà không lén mở cửa trốn đi chơi được đâu nhỉ?
Hồi bố còn, bố hay kể chuyện mỗi trưa hè bố vất vả ra sao để bắt mình ngủ trưa. Trẻ con mà, tinh lực tràn đầy. Trời nắng điên mà vẫn cứ muốn dang nắng không biết sợ. Bố bảo để canh con khỉ là mình ngủ trưa, bố đã phải tống cổ mình nằm vào giường trong buồng, còn bố thì nằm canh ở giường sát cửa ra vào. Ấy thế mà hễ sơ sẩy ngủ mất là con khỉ con lại rón rén ra mở cửa nhà chuồn đi chơi.
Cửa nhà hồi xưa là cửa gỗ màu xanh mỏng mỏng nhẹ nhẹ, mở êm lắm. Chỉ cần nhẹ tay một chút là tịnh không có tiếng động. Hé ra một khe nhỏ, lách ngưòi qua, khẽ khép cửa lại. Thế là lại được chạy về phía tự do rồi!!!
Còn chuyện mấy cái roi sau đó thì kệ đi. Tận hưởng trước, chịu phạt sau!!
 
Gi
Sớm nay đi trong ngõ nhỏ, nghe tiếng mở cửa xếp của một nhà cách xa xa. Bỗng nhiên nghĩ tiếng mở cửa ồn vầy thì chắc lũ trẻ trong nhà không lén mở cửa trốn đi chơi được đâu nhỉ?
Hồi bố còn, bố hay kể chuyện mỗi trưa hè bố vất vả ra sao để bắt mình ngủ trưa. Trẻ con mà, tinh lực tràn đầy. Trời nắng điên mà vẫn cứ muốn dang nắng không biết sợ. Bố bảo để canh con khỉ là mình ngủ trưa, bố đã phải tống cổ mình nằm vào giường trong buồng, còn bố thì nằm canh ở giường sát cửa ra vào. Ấy thế mà hễ sơ sẩy ngủ mất là con khỉ con lại rón rén ra mở cửa nhà chuồn đi chơi.
Cửa nhà hồi xưa là cửa gỗ màu xanh mỏng mỏng nhẹ nhẹ, mở êm lắm. Chỉ cần nhẹ tay một chút là tịnh không có tiếng động. Hé ra một khe nhỏ, lách ngưòi qua, khẽ khép cửa lại. Thế là lại được chạy về phía tự do rồi!!!
Còn chuyện mấy cái roi sau đó thì kệ đi. Tận hưởng trước, chịu phạt sau!!
E cũng zậy á. Nhỏ cứ bị bắt ngủ trưa. Chỉ muốn chơi thui.
 
Gi

E cũng zậy á. Nhỏ cứ bị bắt ngủ trưa. Chỉ muốn chơi thui.
Giờ chị cũng bắt con chị ngủ trưa này.
Kaka nhớ hồi bé toàn nhủ là lớn lên có con sẽ ko áp bức con như ba mẹ áp bức mình.
Cái có con thì quên sạch.
 
Giường bệnh cạnh bố chồng là một chú. 77 tuổi, lưng hùm vai gấu, bước đi như gió, nhìn chẳng giống ngưòi 77 tuổi cũng chẳng giống ngưòi bệnh. Hỏi chú sao nằm đây? Thế là như thể đổ ống đậu, chú dốc luôn cả bầu tâm sự.
Chú bảo, tao bị suy thận cấp độ 3! Mình bảo nhìn chú chẳng giống ngưòi suy thận? Chú bảo, tao cũng chẳng tin được tao suy thận.
Chú kể chú không rượu bia không thuốc lá. Sáng nào cũng đạp xe một vòng hồ tây, chơi 3 sec cầu lông. Chú ăn uống cực heathy, chủ yếu ăn đồ luộc hấp, ăn nhiều rau xanh hoa quả, ăn cá chủ yếu chứ không ăn thịt, cơm thì ăn cơm gạo lứt. Không mấy khi ăn đồ ngọt bánh kẹo. Chú đi ngủ đúng giờ, 10h là tắt đèn đi ngủ, sáng 5h dậy thể thao. Mà thế méo nào lại suy thận được.
Nghe xong bầu tâm sự của chú, mình rút ra bài học là số chết là chết thôi, số mắc bệnh là mắc bệnh thôi. Ăn uống tập luyện điều độ cũng chả tránh được. Tổ cha mấy cái đứa cứ bảo bêbhb tật là do cái mồm ăn uống nhá!
 
Nghe xong bầu tâm sự của chú, mình rút ra bài học là số chết là chết thôi, số mắc bệnh là mắc bệnh thôi. Ăn uống tập luyện điều độ cũng chả tránh được. Tổ cha mấy cái đứa cứ bảo bêbhb tật là do cái mồm ăn uống nhá!
Nó là cơ địa, tổng hợp yếu tố gene di truyền + môi trường sống + thói quen sinh hoạt.
Cái thói quen sinh hoạt, ăn uống vận động ngủ nghỉ kia mình thấy cũng khá quan trọng, nhưng cuối cùng nó cũng chỉ là cải thiện hoặc khuếch đại cái gốc rễ thôi.
Với ông chú đó thì phải nghĩ là may mà sinh hoạt chuẩn mới trụ khỏe được tới tuổi đó. ^^
 
Nó là cơ địa, tổng hợp yếu tố gene di truyền + môi trường sống + thói quen sinh hoạt.
Cái thói quen sinh hoạt, ăn uống vận động ngủ nghỉ kia mình thấy cũng khá quan trọng, nhưng cuối cùng nó cũng chỉ là cải thiện hoặc khuếch đại cái gốc rễ thôi.
Với ông chú đó thì phải nghĩ là may mà sinh hoạt chuẩn mới trụ khỏe được tới tuổi đó. ^^
Cũng có lý ghê.
Mà kệ thôi. Sống ít sống nhiều không quan trọng. Quan trọng là sống ra sao thôi
 
Nay chuyển ông sang khoa ngoại thần kinh.
Có 1 bác cũng sinh năm 1940 giống ông. Nhập viện một mình, tự lo hết thảy.
Bác sĩ bảo cái nhọt này của ông cụ mai phải trích mổ ra vì nó to lắm rồi, bác phải gọi người nhà đến nhé. Mà bác ấy cứ bảo trích nhọt thôi, tôi tự đi lại được, không cần gọi con tôi được không? Chúng nó đi làm bận rộn lắm.
Nghĩ hơi cám cảnh!
 
Bệnh viện là một nơi hút sinh khí một cách khinh khủng. Mệt mỏi nản lòng và ủ rũ mỗi khi ở nơi này quá lâu. Dù cũng chẳng phải làm gì đâu nhưng nó mệt. Mệt một cách trống rỗng. Như thể sinh lực, tinh thần bị hút rỗng dần đi vậy.
 
Hôm qua rỗi hơi nên mua về 2 quả dứa lụi cụi cắt cát xẻ xẻ thử làm dứa sấy muối ớt. Nắng muốn bạc nhược cả ngưòi. Nhưng nếm thành quả thì hài lòng ghê. Ngon hơi đậm chút cơ mà rất khoái chí. Đợi mấy bữa nữa nắng đủ khô thì sẽ làm thịt heo nữa.
Mình không thích cái nóng oi của thành phố này. Khắp nơi toàn là bê tông. Sau khi tắt ánh mặt trời, hơi nóng oi nồng phả ra thật đáng sợ. Bức bối như thể mình đang ở trong nồi vậy.
Mình nhớ mùa hè của thuở nhỏ. Khi cây cối còn nhiều, con ngưòi thì ít, xe cộ cũng ít, khi đó mình còn chẳng biết trên đời có cái gọi là điều hòa. Mùa hè khi ấy chỉ cần nép mình dưới bóng cây xanh là đã nghe mát rượi. Là lũ trẻ lau nhau 12h trưa vẫn kéo nhau đi giãi nắng vẫn khỏe re.
Nhớ
 
anime sex
cliphot
X
Back
Top