Tà Thiên Ma Đế
Thành viên mới
Truyện kể về Hải – luật sư 30 tuổi, được mệnh danh “luật sư vàng” tại Sở Tư pháp Lâm Đồng, người chồng mẫu mực, luôn tự hào mình là trụ cột gia đình. Sau khi mẹ mất, Hải quyết tâm thực hiện di nguyện cuối cùng của mẹ: tìm cho bố Cường (55 tuổi, vừa mãn hạn 30 năm tù vì liều chết cứu vợ con) một “bạn đời mới” để bù đắp những năm tháng cô đơn.
Và người anh chọn chính là Hương – vợ anh, 27 tuổi, y tá khoa cấp cứu, một mỹ nữ có thân hình cực phẩm: cặp ngực hồng hào căng mọng, núm vú luôn cương cứng lồ lộ dưới lớp áo blouse mỏng, eo thon mềm mại, cặp mông tròn lẳn nảy nở, đôi chân dài trắng muốt và cái lồn hồng hào dày cộm, lúc nào cũng ướt át sẵn sàng nước dâm.
Bề ngoài Hương là cô vợ hiền lành, dịu dàng, tận tụy chăm sóc chồng và bố chồng. Nhưng thực chất bên trong có một con quỷ dâm: đòi bị gọi là “con đĩ”, đòi bị đánh mông bằng dây nịt, đòi liếm đít chồng… Tất cả thay đổi khi Hải dần thức tỉnh sở thích bệnh hoạn “thích vợ bị người khác đụ” – đặc biệt là bị chính bố ruột mình đụ.
Từ cái nhìn thèm thuồng đầu tiên của bố Cường khi thấy con dâu mặc váy ngủ mỏng tang, đến việc Hải lén lắp camera khắp nhà, cố tình để quần lót dính tinh của bố trong chậu, rồi khéo léo dàn xếp từng bước một: để hai người ở chung phòng khách sạn, đi du lịch hai người, nhắn tin gợi ý, tạo cơ hội… Mọi thứ nhanh chóng vỡ òa.
Hương từ người vợ ngại ngùng trước mặt bố dần lộ rõ bản chất con đĩ dâm đãng: bịt miệng rên rỉ “Bố địt nát lồn con đĩ đi”, quỳ bú sạch cặc bố, liếm đít bố, để tinh trùng nóng hổi của bố bắn đầy tử cung ngay trong khách sạn khi họ đi du lịch cùng nhau.
Chương 1:
Tôi tên là Hải, năm nay đã tròn ba mươi tuổi. Hiện tại, tôi đang công tác tại Sở Tư pháp với vị trí cố vấn pháp lý kiêm luật sư được mọi người kính nể gọi là “luật sư vàng”.
Ở đây, tôi muốn khẳng định rõ ràng một điều rằng, danh hiệu “luật sư vàng” này hoàn toàn không phải do tôi tự phong tặng cho bản thân mình. Nó là kết quả của sự kiên trì, nỗ lực không ngừng nghỉ suốt nhiều năm trời, cùng với những hy sinh thầm lặng mà chỉ có tôi mới hiểu hết.
Vì tính cách của tôi vốn hào sảng, luôn tràn đầy chính nghĩa, thích đứng ra bênh vực cho những người yếu thế, chưa bao giờ nhận một đồng tiền bẩn nào, suốt đời sống quang minh, lỗi lạc.
Qua nhiều năm làm nghề, tôi chưa từng thua một vụ kiện nào, luôn giữ được thành tích bất bại. Chính nhờ những phẩm chất và thành tích ấy mà tôi mới có vinh dự nhận được danh hiệu cao quý này.
Thực ra, những thành tựu tôi đạt được hôm nay có mối liên hệ rất sâu sắc và lớn lao với người bố đang ngồi tù của tôi. Câu chuyện phải kể từ ba mươi năm trước. Nếu không phải mẹ đã kể cho tôi nghe sự thật khi tôi trưởng thành, có lẽ tôi mãi mãi không hiểu tại sao bố lại phải sống trong tù tội suốt quãng đời thanh xuân của mình.
Đó là một buổi sáng sớm cực kỳ lạnh giá, sương mù bao phủ khắp nơi. Lúc ấy mẹ đang trong giai đoạn sắp sinh, đột nhiên bị đau bụng dữ dội, cơn đau khiến mẹ không thể đứng vững. Bố thấy mẹ đau khổ đến mức ấy, lập tức cõng mẹ lên xe đạp và đạp thẳng tới bệnh viện mà không chần chừ.
Thời ấy giao thông ở Lâm Đồng còn rất thô sơ, ngoài xe đạp ra thì chỉ có xe xích lô là phương tiện thay thế, chứ ô tô hay xe máy gần như không có.
Nhưng lúc đó là nửa đêm khuya khoắt, trời tối om, căn bản không tìm được chiếc xe xích lô nào. Trong tình huống không thể chần chừ thêm một giây nào nữa vì tính mạng của mẹ và thai nhi đang nguy kịch, bố đành cắn răng đạp xe chở mẹ đi bệnh viện ngay lập tức.
Suốt quãng đường dài, bố cẩn thận dậm bàn đạp thật nhẹ nhàng, sợ làm mẹ bị xóc nảy gây nguy hiểm cho thai nhi.
Nhưng rốt cuộc tai nạn vẫn ập đến không thể tránh khỏi. Khi bố chở mẹ đi qua một khu rừng rậm rạp, tối tăm và vắng vẻ, đột nhiên hai bóng người khổng lồ lao ra chặn đường. Bố phản ứng kịp thời, đành phải dừng xe lại để đối phó.
Hai kẻ chặn đường chính là hai tên cướp đường hung ác. Vì mẹ đau bụng đột ngột, bố vội vã ra khỏi nhà nên đã quên mang theo tiền, vì vậy bố không có bất kỳ tài sản gì để đưa cho chúng.
Khi biết được nguyên do, hai tên cướp ra lệnh bố phải quay về nhà lấy tiền, đồng thời để lại mẹ làm con tin. Nếu bố không làm theo, chúng sẽ giết cả bố lẫn mẹ ngay tại chỗ.
Khi sự việc phát triển đến đây, mẹ bị dọa hoảng sợ tột độ, đột nhiên vỡ ối, thậm chí máu còn chảy ra. Bố nhìn thấy cảnh ấy thì lập tức nhận ra tình hình đã trở nên cực kỳ nghiêm trọng.
Dù bố van xin, khóc lóc thế nào, hai tên cướp vẫn không mảy may quan tâm đến an nguy của thai nhi trong bụng mẹ, cứ gằn giọng ép bố phải mau chóng quay về lấy tiền, nếu không chúng sẽ ra tay ngay lập tức.
Trong khoảnh khắc nguy cấp đến tính mạng ấy, bố đã che mẹ ra sau lưng mình một cách quyết liệt, rồi vung nắm đấm lao vào hai tên cướp. Vì đối phương có hai người, lại hung hãn và có vũ khí, bố khó lòng một mình chống lại, nhanh chóng bị chúng đánh ngã xuống đất đau đớn.
Thấy bố dám phản kháng quyết liệt, một tên trong số đó nổi giận đùng đùng, rút từ sau lưng một thanh dao lớn sắc bén, tiện tay chém thẳng về phía mẹ đang mang thai.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất, dù đang ngã xuống đất, bố vẫn lập tức đứng dậy như một con thú dữ, một tay ôm chặt mẹ vào lòng, dùng chính lưng mình hứng trọn nhát dao chí mạng ấy.
Có lẽ lúc đó, bố đã nhận ra rõ ràng rằng nếu không giải quyết hai tên cướp này ngay lập tức, thì người chết sẽ là bố, mẹ và cả thai nhi trong bụng mẹ.
Để bảo vệ vợ con, bố cắn răng chịu đau, dùng hết sức bình sinh xoay người lại, giật lấy thanh dao từ tay tên cướp, rồi bố như phát điên lên, cầm dao chém chết hai tên ngay tại chỗ trong cơn tuyệt vọng và phẫn nộ.
Tiếp theo đó, bố dùng hai tay bế mẹ theo kiểu ôm ngang, gắng sức chạy bộ đưa mẹ đến bệnh viện. Vì mẹ đã vỡ ối và có dấu hiệu chảy máu nghiêm trọng, không thể tiếp tục ngồi trên xe đạp nữa, nên bố đành bỏ xe lại và bế mẹ chạy bộ suốt quãng đường còn lại.
Khi bố bế mẹ đến nơi, bố đã kiệt sức hoàn toàn, mồ hôi nhễ nhại, chân run rẩy. Sau khi bác sĩ và y tá đón lấy mẹ, bố ngã gục ngay tại chỗ, bất tỉnh.
Khi bố tỉnh lại lần nữa, mẹ đã sinh tôi một cách an toàn. Thấy mẹ con chúng tôi bình an vô sự, bố mới tạm gác nỗi lo sang một bên, thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, dưới sự khuyên nhủ và an ủi tận tình của mẹ, bố mới đồng ý ra đầu thú với Công an.
Mẹ nghĩ rằng chỉ cần bố chủ động ra đầu thú và trung thực kể rõ sự việc xảy ra đêm đó, chắc chắn sẽ được pháp luật khoan hồng.
Tuy nhiên, cuối cùng tại phiên tòa sơ thẩm của Tòa án nhân dân, bố bị kết tội cố ý giết người, bị tuyên án ba mươi năm tù giam. Năm đó bố mới hai mươi lăm tuổi, còn mẹ chỉ mới hai mươi hai tuổi, đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời.
Đối mặt với kết quả phán quyết khắc nghiệt như vậy, mẹ không thể chịu đựng nổi. Sau khi bố vào tù, mẹ ngày ngày khóc lóc thảm thiết, thường hối hận vì đã khuyên bố ra đầu thú, và chuyện này cuối cùng trở thành nút thắt đau khổ trong lòng mẹ mãi mãi không mở ra được.
Có thể nói tuổi thơ của tôi là bi thảm và nhạt nhẽo, thiếu thốn tình cha, nhưng tôi không thể trách bố hay mẹ được.
Nếu không phải bố năm xưa liều chết bảo vệ, có lẽ tôi đã chết yểu ngay trong bụng mẹ rồi. Còn mẹ một tay vất vả gồng gánh nuôi tôi khôn lớn giữa bao khó khăn đã là không dễ dàng gì.
Nghĩ đến đây, ngoài việc cảm ơn bố mẹ đã ban cho tôi sinh mệnh và công nuôi dưỡng tận tụy, tôi không nên có bất kỳ oán hận nào trong lòng.
Vậy nên khi tôi trưởng thành và biết được sự thật này, tôi đã thầm hạ một quyết tâm lớn lao trong lòng, quyết định sau này phải trở thành người am hiểu pháp luật sâu sắc.
Dù tôi không thể thay đổi số phận của bố, nhưng tôi có thể thay đổi số phận của nhiều người khác, ít nhất là không để những bi kịch tương tự xảy ra nữa với các gia đình vô tội.
Đến năm tôi hai mươi lăm tuổi kết hôn, mẹ mới dần cởi bỏ nút thắt đau khổ trong lòng. Vì hôn nhân của tôi là do mẹ tự tay chọn ngày, nên tôi hoàn toàn hiểu đây là cách mẹ chọn để kỷ niệm bố đang ngồi tù, như một lời tri ân thầm lặng.
Chương 2:
Trước tiên, tôi xin giới thiệu về vợ tôi. Cô ấy tên là Hương, nhỏ hơn tôi ba tuổi, hiện đang làm việc tại Bệnh viện Đa khoa Lâm Đồng – Khoa Cấp cứu với vai trò là một y tá tận tụy.
Ngoại hình và vóc dáng của cô ấy nổi bật, cộng với làn da trắng trẻo mịn màng, khiến cô ấy trở thành đối tượng mà tất cả đàn ông mơ ước.
Dĩ nhiên, vẻ đẹp của Hương còn vượt xa những thứ người ta có thể nhìn thấy từ bên ngoài, vì những bộ phận ấy đều có giới hạn.
Còn tôi thì khác hẳn, tôi biết rõ hơn ai hết. Thực ra Hương còn có ba điểm sáng khiến người ta phải say đắm không thôi: bộ ngực hồng hào gợi cảm, đôi chân trắng muốt kiều diễm, cùng với chỗ kín khiến máu nóng trào dâng trong lòng người đối diện.
Có thể nói Hương sở hữu tất cả những ưu điểm hoàn hảo của một người phụ nữ, đơn giản là hóa thân hoàn hảo của một mỹ nữ quyến rũ, khiến ai cũng phải ngưỡng mộ.
Có thể cưới được vợ như vậy, cũng coi như trời thương tôi một phen lớn. Với chuyện này tôi rất an ủi, nhưng điều khiến tôi an ủi hơn nữa là Hương và mẹ hòa thuận với nhau cực kỳ tốt đẹp, hai người hoàn toàn phá vỡ mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu mà mọi người thường hay e ngại.
Nhưng Hương cũng còn một mặt khác... đằng sau vẻ hiền lành dịu dàng ấy, Hương còn giấu một mặt khác – mặt dâm đãng chỉ dành riêng cho tôi.
Tối hôm ấy, vừa ăn cơm xong, Hương đã kéo tôi vào phòng ngủ, đóng cửa cái rầm. Cô không nói gì nhiều, chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh, rồi tự tay cởi hết quần áo, để trần truồng trước mặt tôi.
“Chồng yêu… hôm nay em muốn anh làm mạnh một chút.”
Giọng cô khàn khàn, đầy thèm khát. Hương lấy cái bịt mắt lụa đen từ ngăn kéo ra, tự bịt kín mắt mình. Cô quỳ xuống giường, hai tay chống ra sau, mông cong cao, giọng run run nhưng dâm đãng:
“Anh gọi em là con đĩ đi… em muốn anh gọi em là con đĩ của anh… anh phải vừa gọi vừa nắm tóc em cơ, em muốn cảm giác như bị anh ức hiếp”
Tôi cứng ngắc ngay lập tức. Hương chưa bao giờ chủ động kiểu này. Tôi siết tóc cô, giọng khàn xuống:
“Con đĩ… con đĩ dâm của anh…”
Hương rên khẽ, cái mông trắng cong lên lắc lư:
“Ừ… ừm… anh gọi nữa đi… em thích nghe lắm…”
Cô bò tới, ngậm lấy cặc tôi mút mạnh một cái “chụt” ướt át, lưỡi quấn quanh đầu khấc liếm lia lịa. Tôi thở dốc, tay cầm cái dây nịt da treo kế bên ghế sofa.
Hương ngẩng mặt lên, môi bóng nhẫy nước miếng, giọng nũng nịu dâm đãng:
“Anh lấy dây nịt… đánh mông em đi… em muốn anh đánh mạnh vào mông con đĩ này…”
“Chát!”
Tôi quất một roi thật mạnh vào mông trái. Hương giật nảy, rên to:
“Áaa… sướng… mạnh nữa đi anh… con đĩ hư quá phải không? Đánh mạnh hơn nữa đi…”
“Chát! Chát! Chát!”
Tôi liên tục quất mấy roi nữa. Mông Hương đỏ ửng, in rõ dấu dây. Cô càng lúc càng hưng phấn, mông lắc lư đón roi, nước dâm chảy dài xuống đùi.
“A… a… anh ơi… em sướng vl… lồn em ướt hết rồi… anh địt em đi… địt con đĩ này đi anh…”
Tôi không nhịn nổi, đè cô xuống giường, đút một phát hết cặc. Hương cong người rên lớn, giọng đứt quãng:
“Áaaa… to… anh địt mạnh đi… địt nát lồn con đĩ đi anh ơi… a… a… sướng quá… em là con đĩ của anh mà…”
Cô rên không ngớt, càng lúc càng dâm:
Phạch phạch phạch!!
“Ưm… ưm… anh… anh gọi em là con đĩ dâm nữa đi… em thích nghe lắm… á… á… lồn con đĩ siết cặc anh chặt quá phải không anh… địt mạnh nữa… em chịu hết nổi rồi…”
Tôi càng dập mạnh thì Hương càng rên to, tiếng rên dâm đãng vang vọng cả phòng. Tôi hoảng thật sự, vội vàng vỗ mạnh hai cái tát vào mông cô, tiếng “chát! chát!” khô khốc.
“Áaaa…!!!”
Ai ngờ Hương không những không nhỏ lại, mà còn rên to hơn hẳn, giọng the thé khoái lạc:
“Áaaa… đánh nữa đi anh… đánh mạnh mông con đĩ đi… em sướng vl… áaaa… lồn em co thắt kinh khủng luôn rồi… anh địt mạnh nữa… con đĩ này sắp ra rồi anh ơi…”
Tôi hoảng hốt, một tay bịt miệng cô lại, giọng run run thì thầm gấp gáp:
“Em… em rên nhỏ thôi! Mẹ đang ở dưới nhà kìa, to thế này mẹ nghe hết mất!”
Nhưng Hương như bị ma xui, càng bị tôi bịt miệng càng hưng phấn. Cô lắc đầu quậy quậy, nước dâm chảy lênh láng, tiếng rên vẫn thoát ra qua kẽ ngón tay tôi, càng lúc càng lớn:
“Ưmmm… ưmmm… anh… anh đừng bịt… em chịu không nổi… á… áaaa… con đĩ dâm của anh sướng quá… địt mạnh nữa đi anh… em muốn ra… em ra rồi anh ơiiii…”
Chương 3:
Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân vội vã lên cầu thang. Rồi “cốc cốc cốc” – tiếng gõ cửa dồn dập.
“Hải ơi! Hương ơi! Hai đứa làm gì trong đó vậy? Sao con rên to thế? Có chuyện gì không con?”
Giọng mẹ lo lắng, rõ mồn một qua cánh cửa mỏng.
Tôi cứng đờ người, cặc vẫn còn ngập sâu trong lồn Hương, mồ hôi túa ra như tắm. Hương thì run bần bật vì đang ra dở, lồn siết chặt lấy tôi từng cơn, miệng vẫn cố rên khẽ trong cổ họng:
“Ư… ư… anh… đừng dừng… em đang ra mà…”
Tôi hoảng loạn, vội vàng bịt chặt miệng cô hơn, giọng run run đáp ra cửa:
“Không có gì mẹ ơi! Hương… Hương nó bị đau bụng đột ngột… con đang xoa cho nó đây ạ!”
Mẹ vẫn đứng ngoài cửa, giọng lo lắng không giảm:
“Đau bụng mà rên to thế? Mở cửa mẹ xem thử coi!”
Tôi suýt xỉu. Hương dưới thân tôi vẫn co giật vì cực khoái, nước dâm ướt đẫm ga giường, miệng cô vẫn rên khẽ qua kẽ tay tôi:
“Á… á… sướng… sướng quá anh ơi…”
Tôi cắn răng, giọng cố giữ bình tĩnh:
“Mẹ về phòng nghỉ đi ạ! Con… con xử lý được rồi! Hương nó ngại lắm!”
Ngoài cửa im lặng một lúc, rồi mẹ khẽ thở dài:
“Thôi được… hai đứa cẩn thận nhé. Nếu đau quá thì gọi mẹ…”
Tiếng chân mẹ đi xuống cầu thang dần xa. Tôi mới dám buông tay ra. Hương nằm sấp, thở hổn hển, mông vẫn cong cao, giọng khàn khàn đầy dâm đãng:
“Anh… anh đánh em thêm đi… em sướng muốn chết… con đĩ của anh suýt bị mẹ bắt quả tang luôn rồi… nhưng… con đĩ không sợ đâu… á… anh địt tiếp đi… em còn muốn ra nữa…”
Tôi nhìn vợ, vừa hoảng vừa kích thích đến run người.
Cô ấy… sao lại dâm đến mức này?
Tôi dập mạnh, mồ hôi túa ra. Hương càng lúc càng hăng, đột nhiên cô níu tay tôi, giọng run run nhưng đầy thèm khát:
“Anh ơi… em… em muốn liếm đít cho anh… em thèm liếm đít anh lắm… anh nằm ngửa ra cho em liếm đi…”
Tôi giật nảy, dừng hẳn lại.
“Liếm đít á? Không được… anh thấy bẩn lắm.”
Hương cắn môi dưới, giọng vẫn còn run vì sướng:
“Không bẩn đâu anh… em muốn làm cho anh sướng… em liếm sạch sẽ mà… anh cho em thử một lần thôi được không…”
Tôi lắc đầu kiên quyết:
“Thôi đi em, anh không thích.”
Hương im lặng một lúc, rồi chỉ khẽ “ừ” một tiếng, không nài nữa. Nhưng tôi thấy rõ cô ấy hơi thất vọng.
Trong lúc tiếp tục địt, đầu tôi cứ quay cuồng với một nghi ngờ kỳ lạ.
Nếu ngày cưới tôi mà không phá trinh, không lấy được cái ngàng vàng ấy của Hương, thì tôi đã nghĩ ngay từ lúc đó cô ấy đã quan hệ với rất nhiều người đàn ông rồi.
Nhưng thực tế hôm ấy tôi đã phá trinh cho cô ấy, máu trinh chảy ra rõ ràng trên ga giường. Tôi từng tự hào và tin chắc rằng Hương chỉ thuộc về mình tôi, chưa từng bị ai chạm vào.
Vậy mà giờ đây… cô ấy lại chủ động đòi liếm đít, đòi bị gọi là con đĩ, đòi bị đánh mông bằng dây nịt… Những thứ dâm đãng và chuyên nghiệp đến mức này không phải tự nhiên mà có.
Liệu… trước khi lấy tôi, Hương đã từng quan hệ với ai đó chưa? Hay thậm chí là… đã quan hệ với không ít người đàn ông?
Tôi càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng, nhưng cặc lại càng cứng hơn, dập mạnh hơn vào trong lồn vợ.
Hương dưới thân tôi vẫn rên dâm đãng, giọng đứt quãng:
“A… a… anh địt mạnh nữa đi… con đĩ của anh sướng muốn chết rồi… áaaa…”
Tôi dập mạnh hơn, nhưng trong đầu chỉ toàn là nghi ngờ.
Chương 4:
Cô ấy… thật sự chỉ là của riêng tôi như tôi từng nghĩ? Hay đằng sau vẻ hiền lành dịu dàng ấy, Hương đã giấu tôi rất nhiều thứ?
Tôi không biết. Nhưng từ tối hôm ấy, trong lòng tôi bắt đầu nảy ra một ý nghĩ lạ lùng… và kích thích đến run người.
Trong mắt tôi và người ngoài, mẹ và Hương chẳng khác gì mẹ con ruột thịt, gắn bó keo sơn.
Lý do mẹ mở được nút thắt đau khổ trong lòng có mối quan hệ mật thiết không thể tách rời với con dâu Hương.
Vì Hương có tính tình dịu dàng hiền lành, lại rất thấu hiểu lòng người, nên khi Hương biết chuyện về bố từ mẹ, cô ấy đã bị câu chuyện bi tráng của bố đến mức khóc nức nở, nước mắt giàn giụa.
Tôi tin chắc tuyệt đối không phải Hương diễn kịch hay giả vờ, mà là cô ấy thực sự bị hành động anh hùng của bố chạm đến tận đáy lòng.
Dù bố phạm tội giết người nặng nề, nhưng Hương không hề ghét bỏ hay xa lánh, ngược lại còn kiên nhẫn khuyên nhủ mẹ, an ủi mẹ từng ngày, thậm chí có những đêm còn ngủ cùng mẹ để động viên tinh thần.
Hỏi trên đời này có bao nhiêu nàng dâu làm được như vậy, tôi nghĩ hầu như không có ai.
Vì cha mẹ Hương ở xa, nên tôi và Hương chỉ về thăm họ một hai lần vào dịp lễ tết. Nghĩa là ở Lâm Đồng này, ngoài tôi và mẹ ra, Hương không có người thân nào khác.
Mà mối quan hệ tốt đẹp giữa mẹ chồng con dâu cũng bắt đầu và phát triển từ lúc đó. Từ đó về sau, mẹ thường trò chuyện với Hương về những chuyện xưa cũ của bố một cách tỉ mỉ, cũng coi như để con dâu hiểu rõ hơn về người bố chồng mà cô ấy chưa từng gặp mặt.
Dần dần, dưới sự kể lể không ngừng của mẹ, Hương biết được rất nhiều câu chuyện về bố mà trước đây mẹ chẳng hề kể cho tôi, khiến tôi còn hơi ghen tị và đố kỵ một chút.
Dĩ nhiên đây chỉ là tôi nói đùa thôi, nhưng thấy hai người có thể phát triển mối quan hệ mẹ chồng con dâu đến mức gần gũi, thân thiết như vậy, nói thật, ngoài việc vui mừng khôn xiết, tôi còn thêm phần thấu hiểu và trân trọng.
Vì một số chuyện chỉ phù hợp trao đổi giữa phụ nữ với phụ nữ, tôi là đàn ông thì có lý do gì chen vào làm phiền chứ.
Cuộc sống năm năm sau hôn nhân có thể nói tràn đầy tiếng cười vui vẻ, ấm áp và hạnh phúc. Tuy nhiên, thời gian hạnh phúc luôn ngắn ngủi như vậy.
Vào năm bố sắp mãn hạn ra tù, mẹ lại bất ngờ mắc bệnh nặng, cuối cùng mang theo nỗi hận chưa tròn mà ra đi vĩnh viễn.
Sự ra đi đột ngột của mẹ khiến tôi và Hương bị đả kích rất lớn, đau đớn khôn nguôi.
Vốn tưởng đây sẽ là năm bố mẹ tái ngộ sau ba mươi năm xa cách, ai ngờ đời người khó lường, năm ấy không những không trở thành ngày sum họp vui mừng, mà lại trở thành ngày chia ly vĩnh viễn, đầy nước mắt.
Thực ra tôi và Hương đều biết mẹ còn một di nguyện lớn nhất, đó là mẹ vốn định dùng nửa đời sau để bù đắp cho bố, chăm sóc ông chu đáo nhất có thể.
Nhưng trời không chiều lòng người, mẹ đành gửi gắm di nguyện lại cho tôi và Hương, hy vọng chúng tôi sẽ thay mẹ hoàn thành.
Bây giờ tôi mới hiểu ra, hóa ra mẹ luôn coi sự hy sinh năm xưa của bố như một món nợ lớn không bao giờ trả hết.
Để trả nợ, để cho bố một gia đình êm ấm hạnh phúc khi ông trở về, mẹ mới thường kể chi tiết cho Hương nghe về bố.
Mẹ làm vậy cũng là để Hương không cảm giác bố tôi là người xấu, và đó có lẽ chính là nguyên nhân chính khiến mối quan hệ mẹ chồng con dâu hòa hợp đến mức hiếm có. Tấm lòng của mẹ quả là sâu sắc, chu đáo và vị tha biết bao.
Sau khi mẹ mất, thời gian trôi nhanh như chớp, đã đến ngày bố mãn hạn ra tù. Tôi đến từ rất sớm, đứng chờ trước cổng Trại giam trong lòng đầy xúc động.
Nhìn bố với khuôn mặt đầy vẻ phong sương, tóc bạc trắng được hai cán bộ dẫn ra, tôi chạy vội lên, một tay đón lấy cái túi nặng trĩu trong tay bố. Đây cũng là lần đầu tiên tôi gặp bố mặt đối mặt.
Tại sao lại là lần đầu tiên? Lý do rất đơn giản, đó là do bố tự yêu cầu với trại giam. Vì mỗi lần mẹ vào thăm đều khóc đỏ mắt trở về, bố nhìn vào mà đau lòng không chịu nổi.
Để mẹ không quá buồn khổ và day dứt, bố cuối cùng chọn cách hủy bỏ quyền được người thân vào thăm, dù lòng ông chắc chắn cũng khao khát được gặp vợ con.
Lên xe rồi, bố ngồi một mình ở ghế sau, suốt đường giữ im lặng, ánh mắt xa xăm. Còn tôi cũng không biết nói gì với bố cho phải. Ba mươi năm đối với bố dài như một thế kỷ, thay đổi quá nhiều.
Qua kính chiếu hậu, tôi thấy bố ngồi sau ngó nghiêng khắp nơi, dường như mọi thứ xung quanh đều khiến bố thấy lạ lẫm và tò mò, như một người vừa tỉnh giấc sau giấc mơ dài.
“Con trai…” Đang lái xe thì bố đột nhiên gọi tôi bằng giọng trầm ấm, khàn khàn.
“Vâng? Sao vậy bố?” Tôi bản năng hỏi lại, đây cũng là lần đầu tiên tôi gọi bố bằng cái từ thiêng liêng ấy.
“Con đưa bố đi thắp nén nhang cho mẹ trước đã.”
Bố biết chuyện mẹ mất rồi, vì đó là chuyện lớn, chắc chắn đã được thông báo vào trong trại giam.
“Vâng, được ạ.” Nghe bố nói vậy, tôi vội vàng đáp, giọng hơi run.
Cuộc trò chuyện đầu tiên giữa bố con chúng tôi mở ra theo cách giản dị và xúc động ấy. Có lẽ bố cần thời gian để thích nghi với thế giới bên ngoài sau ba mươi năm, còn tôi cũng vậy, cần thời gian để gọi ông bằng “bố” một cách tự nhiên.
Đến mộ mẹ tại nghĩa trang gia đình, bố quỳ xuống lặng lẽ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tên trên bia mộ, nước mắt lặng lẽ lăn dài.
Tôi biết bố có rất nhiều lời muốn nói với mẹ, những lời kìm nén suốt ba mươi năm trời. Trước cảnh tượng ấy, làm con trai tôi sao có thể không hiểu và không xót xa.
“Bố, con ra ngoài mua ít giấy tiền và đồ cúng cho tiện.” Tôi lập tức tìm lý do để rời đi, để bố có thể ở bên mẹ một mình một lúc, tâm sự những điều riêng tư.
Chương 5:
“Ừ, con đi đi.” Bố dường như cũng hiểu ý tôi, chỉ đáp ngắn gọn, giọng trầm thấp.
Tôi nhanh chóng ra chỗ bán giấy tiền và đồ cúng gần đó, mua một ít đồ bình thường rồi quay lại. Nghĩ bố sẽ nói rất nhiều tâm sự với mẹ, tôi cố ý tìm một chỗ ngồi nghỉ dưới bóng cây, rồi lặng lẽ chờ thời gian trôi qua, không muốn làm phiền.
“Reng… reng…” Điện thoại tôi đột nhiên reo vang trong không gian yên tĩnh.
“Alo, em yêu.” Nhìn số máy là Hương gọi, tôi vội vàng bắt máy, giọng nhẹ nhàng.
“Anh, đón bố xong chưa?” Hương hỏi ở đầu dây bên kia, giọng lo lắng.
“Xong rồi.” Tôi đáp ngắn gọn.
“Vậy hai người về nhà lúc nào vậy?” Hương tiếp tục hỏi.
“Chắc còn một lúc nữa, lúc này bố đang thắp hương cho mẹ ở mộ.” Tôi nói tiếp, giọng nhỏ lại.
“Ừ, em biết rồi. Em không làm phiền hai người nữa.” Biết bố đang làm lễ cho mẹ, Hương không dám nói thêm gì, sợ làm ảnh hưởng đến khoảnh khắc thiêng liêng. Sau đó chúng tôi cúp máy.
Sau khi cúp máy với Hương, tôi nhìn giờ trên điện thoại, nghĩ lúc này bố chắc đã nói hết những gì cần nói. Để bố không phải chờ lâu, tôi đứng dậy xách đồ, bắt đầu quay lại mộ.
Đi được vài phút, tôi nhìn thấy từ xa bóng bố vẫn còn quỳ trước mộ mẹ, lặng lẽ như một bức tượng đá, không muốn rời đi.
“Bố ơi, con về rồi ạ!” Để bố có đủ thời gian chuẩn bị tâm lý và không bị bất ngờ, tôi cố ý gọi to từ khá xa, giọng vang vọng qua khoảng sân rộng trước nghĩa trang.
Bố vừa nghe tiếng tôi liền ngẩng đầu lên, thấy tôi xách theo một đống đồ đạc lỉnh kỉnh, ông vội đứng dậy bước ra đón.
Sau đó, hai cha con chúng tôi cùng nhau thắp hương cho mẹ, đốt giấy tiền vàng mã, bày biện những món đồ cúng lên bàn thờ một cách chu đáo, rồi làm lễ một lượt cho xong.
Lễ xong xuôi, chúng tôi lặng lẽ rời khỏi nghĩa trang. Tôi biết chắc chắn rằng, sau khi tôi đi rồi, bố đã khóc một mình rất nhiều.
Chỉ cần nhìn những vết nước mắt còn đọng lại ở khóe mắt bố, cùng với vẻ mặt buồn bã của ông, là tôi hiểu ngay tất cả.
Trên đường về nhà, bố lại ngồi im lặng ở ghế sau xe, không nói một lời. Lần này ông không còn tò mò ngó nghiêng xung quanh như trước nữa, mà ánh mắt hơi đờ đẫn, nhìn ra ngoài cửa sổ vô định.
Rõ ràng trong lòng bố vẫn đang nghĩ ngợi rất nhiều về mẹ, những kỷ niệm xưa cũ ùa về khiến ông không thể nào dứt ra được.
Nhìn cảnh ấy, lòng tôi cũng thấy xót xa và buồn bã vô cùng, như có một nỗi đau thầm lặng đang lan tỏa giữa hai cha con.
Để mọi người dễ hình dung hơn về bố, tôi xin giới thiệu ngắn gọn một chút. Bố năm nay đã năm mươi lăm tuổi, chiều cao khoảng một mét tám, cân nặng chừng bảy mươi lăm ký.
Sau nhiều năm lao động nặng nhọc trong Trại giam, thay vì trở nên suy yếu và gầy mòn như nhiều người khác, bố lại càng thêm cường tráng và khỏe mạnh.
Nếu không nhìn kỹ vào khuôn mặt, chỉ nhìn thân hình vạm vỡ thôi thì chẳng ai nghĩ đây là một người đàn ông đã ngoài năm mươi lăm tuổi.
Vì phải lao động ngoài trời quanh năm, dưới ánh nắng gay gắt của vùng cao nguyên, da bố đã chuyển sang màu ngăm đen khỏe mạnh, bóng loáng và săn chắc.
Những thay đổi rõ rệt trên cơ thể bố, tôi chỉ nhận ra được khi so sánh kỹ với những bức ảnh cũ của ông ngày trước – những tấm ảnh chụp khi bố còn trẻ, da trắng trẻo và thân hình chưa được tôi luyện nhiều như bây giờ.
Khi tôi và bố về đến nhà, Hương đã đứng ngay ngoài cửa đợi sẵn từ lúc nào, vẻ mặt hồi hộp nhưng vui mừng. Đây cũng là lần đầu tiên Hương gặp bố trực tiếp.
“Bố...con...con chào bố” Vừa thấy bóng bố xuất hiện, Hương đã lên tiếng gọi ngay, giọng nhẹ nhàng và đầy tôn kính.
“Ừ.” Bố đáp lại chất phác, ngắn gọn như thói quen của người đã quen với cuộc sống giản dị trong trại giam.
“Bố ơi, đây là Hương, vợ con đấy bố ạ.” Tôi đứng bên cạnh, nhanh chóng giới thiệu để không khí bớt căng thẳng.
“Ừ… ừm, tốt… tốt lắm…” Bố nghe tôi giới thiệu xong thì hơi lúng túng đáp lại, giọng nói có chút run run.
Có thể thấy rõ, lần đầu tiên gặp con dâu, bố vẫn còn khá căng thẳng và ngại ngùng, chưa quen với không khí gia đình ấm cúng này.
“Bố ơi, đây là dép lê của bố, mời bố vào nhà ạ.” Hương có lẽ cũng nhận ra bố đang căng thẳng, nên để tránh sự ngại ngùng kéo dài, cô ấy nhanh chóng lấy đôi dép ra và mời bố vào nhà một cách tự nhiên nhất.
“Ừm, được rồi, bố tự làm được mà!” Bố tiếp tục đáp, giọng vẫn còn ngắn gọn nhưng đã dịu lại đôi chút.
“Bố ơi, từ nay đây chính là nhà của bố rồi ạ. Mời bố ngồi xuống sofa nghỉ ngơi một lát cho thoải mái.”
Vào nhà xong, tôi nhẹ nhàng dắt bố đến ghế sofa trong phòng khách và mời ông ngồi xuống, cố gắng tạo cảm giác gần gũi và thân thuộc.
“Anh ơi, anh giúp bố dọn phòng ngủ đi, em vào bếp chuẩn bị cơm đây.” Hương nói với tôi từ phía sau, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy phối hợp.
“Được rồi em, em vào bếp chuẩn bị đi, anh sẽ dọn phòng cho bố.” Thực ra phòng ngủ của bố đã được chúng tôi dọn dẹp sạch sẽ từ trước, cơm cũng nấu gần xong rồi.
Chỉ là vì bố mới về nên không khí vẫn còn hơi căng thẳng và rụt rè. Để bố có thêm thời gian thích nghi với môi trường mới, tôi và Hương đã phối hợp ăn ý với nhau tự nhiên, tạo không gian để ông dần cảm thấy thoải mái hơn.
Chương 6:
Sau đó, Hương vào bếp còn tôi thì xách gói đồ của bố vào phòng mẹ trước đây. Vào phòng mà không có việc gì làm ngay, tôi ngồi bâng quơ xuống mép giường, lòng hơi tò mò không biết trong gói đồ của bố có những gì đặc biệt.
Mang theo tâm trạng tò mò, tôi kéo khóa gói đồ ra chậm rãi. Bên trong ngoài những bộ quần áo và đồ dùng vệ sinh cá nhân quen thuộc, còn có mấy cuốn sách cũ kỹ.
Vì đang rảnh rỗi, tôi tùy tiện cầm một cuốn lên và lật xem. Hóa ra toàn là những cuốn sách liên quan đến cải tạo lao động, giáo dục tư tưởng – những tài liệu rõ ràng được dùng để “rửa não” cho tù nhân trong trại giam.
Đang định bỏ sách vào lại thì bất ngờ một tấm card không lớn lắm rơi ra từ trong sách. Tôi tò mò nhặt lên xem, thì ra là một tấm ảnh chụp một cô gái xinh đẹp, dáng người thướt tha. Tuy không có chỗ nào lộ liễu hay phản cảm, nhưng cũng đủ để khơi gợi và kích thích lòng người.
Hơn nữa, trên tấm ảnh tôi còn phát hiện một vài vết trắng mờ mờ. Để xác định rõ đó là gì, tôi đưa mũi lại gần ngửi thử cẩn thận.
Ngửi xong tôi mới hiểu ngay đó là vết tinh dịch đã khô lại sau khi xuất. Như vậy có thể thấy rõ, tấm ảnh này chắc chắn là “đạo cụ” mà bố đã dùng để thủ dâm trong những năm tháng cô đơn trong tù.
Nhìn tấm ảnh nằm trong tay mình, tôi không đành lòng nhưng vẫn cất lại nhẹ nhàng. Phải biết rằng trong trại giam, loại đồ này là tuyệt đối bị cấm.
Bố mà dám mạo hiểm giấu giữ, chắc chắn ông cũng có những nỗi khổ tâm riêng tư, những khát khao bị kìm nén quá lâu mà không thể nói ra.
“Anh ơi, ăn cơm thôi!” Lúc này, từ ngoài phòng vọng vào tiếng Hương gọi ấm áp, kéo tôi trở về thực tại.
“Ừ, anh ra ngay đây.”
Trên bàn ăn, bố vẫn còn hơi rụt rè và e dè, nhưng đã không còn căng thẳng như lúc mới vào nhà nữa. Để bố mau chóng hòa nhập với gia đình, làm con trai tôi phải chủ động hơn một chút trong việc tạo không khí vui vẻ.
“Bố ơi, bố có uống rượu không ạ?” Tôi chủ động hỏi bố, giọng thân mật.
“Có, bố uống được.” Bố trả lời ngắn gọn nhưng rõ ràng.
“rượu nếp hay bia ạ?”
“Gì cũng được con.”
“Em ơi, lấy chai rượu nếp ra đi, anh với bố uống chút cho ấm.” Lúc này đang vào xuân, thời tiết vẫn còn se lạnh, uống bia có thể không tốt lắm cho sức khỏe, hơn nữa bố cũng lớn tuổi rồi nên tôi chọn rượu nếp cho phù hợp.
“Vâng, hiếm khi cả nhà sum họp thế này, hôm nay anh cứ cùng bố uống cho vui đi.” Hương nghe tôi nói muốn uống rượu với bố thì vui vẻ đáp ngay, không hề do dự.
Trong suốt quá trình đó, bố ít nói, chủ yếu chỉ mỉm cười và gật đầu nhẹ nhàng. Tôi và bố mỗi người rót đầy một lrượu nếpy, rồi từ từ nhâm nhi.
Ban đầu bố vẫn còn ít lời, chủ yếu là tôi và Hương trò chuyện với nhau để không khí không bị ngượng ngùng.
Đến khi bố uống hết một ly rượu nếp, ông mới bắt đầu nói nhiều hơn, giọng đã tự nhiên hẳn. Những chuyện bố kể chủ yếu là về cuộc sống hàng ngày trong trại giam, những trải nghiệm gian khổ nhưng cũng đầy bài học.
Còn tôi và Hương như hai đứa trẻ, ngồi nghe rất chăm chú, đặc biệt là Hương. Cô ấy dường như rất quan tâm đến những câu chuyện của bố, có lẽ điều này có liên quan trực tiếp đến việc mẹ ngày trước hay kể cho cô ấy nghe về bố.
“Em yêu, hôm nay là ngày tiếp gió rửa bụi cho bố, con dâu như em có nên cùng bố uống chút không?” Thấy Hương nghe say sưa, tôi cố ý đùa một câu để không khí thêm vui vẻ.
“Con trai, chuyện đó thôi đi. Hôm nay con cùng bố uống rượu, trong lòng bố đã rất vui rồi. Hương lại còn chuẩn bị cả mâm cơm ngon thế này, vất vả cả buổi sáng, đừng bắt Hương uống nữa con ạ.”
Chưa đợi Hương trả lời, bố đã lên tiếng chen vào trước, giọng đầy thương yêu và quan tâm.
“Bố ơi, bố đã nói vậy thì con nghe bố.” Vì tôi đã uống rượu nên hơi say, tôi không khách sáo thêm với bố nữa.
Dù sao mục đích chính là để bố vui vẻ, Hương uống hay không cũng không quan trọng, quan trọng nhất là bố biết con trai và con dâu có tấm lòng hiếu thảo chân thành là đủ rồi.
“Bố ơi, chúng ta là một nhà rồi, bố gọi con là Hương đi ạ, cho thân mật hơn.” Hương tiếp lời tôi, nói với bố dịu dàng.
“Đúng rồi bố, bố gọi Hương cho gần gũi đi ạ.” Nghe Hương nói vậy, tôi liền phụ họa ngay để bố dễ chấp nhận hơn.
“Được được, vậy thì nghe hai con.” Thấy cả hai chúng tôi đều nói vậy một cách chân thành, bố vội vàng đồng ý, nụ cười đã nở trên môi ông.
Xem ra bữa rượu hôm nay uống rất đáng giá. Nhờ có rượu, bố không những hết căng thẳng, hết rụt rè mà còn nói rất nhiều, chia sẻ thoải mái như người trong nhà.
Tôi tin rằng sau bữa cơm ấm cúng hôm nay, bố sẽ nhanh chóng thích nghi và coi đây chính là ngôi nhà mới của mình.
Vì đây là lần đầu tiên tôi và Hương ăn cơm cùng bố sau bao năm xa cách, nên bữa ăn kéo dài khá lâu, đầy ắp tiếng cười và câu chuyện.
Trong lúc đó, tôi và bố mỗi người lại uống thêm khá nhiều. Dù tôi không phải là người uống giỏi, nhưng để cùng bố cho tốt và để ông vui, tôi cam lòng say một trận thật sự.
Khi men rượu bắt đầu lên mạnh, cảm giác choáng váng ùa đến khiến tôi dần mất ý thức.
...
Hương vội vàng chạy lại, một tay đỡ vai tôi, giọng lo lắng:
“Anh say rồi, để em dìu anh lên phòng nghỉ.”
Chương 7:
Cô ấy dìu tôi lê từng bước lên cầu thang. Tôi say thật, chân mềm nhũn, nhưng trong đầu vẫn còn chút tỉnh táo. Vừa đến cửa phòng, tôi nắm chặt tay Hương kéo lại, không cho cô quay xuống.
“Đừng đi… ở lại với anh…”
Hương khẽ cười, vuốt tóc tôi:
“Em dọn bàn ăn một chút rồi lên ngay mà.”
Tôi lắc đầu, kéo mạnh hơn, giọng khàn khàn vì rượu và dục vọng:
“Không… anh muốn em ngay bây giờ…”
Không đợi cô kịp phản ứng, tôi đẩy Hương vào phòng, đóng cửa cái rầm rồi đè cô xuống giường. Hương hơi giật mình nhưng không đẩy ra, chỉ cười khẽ:
“Chồng yêu say rồi mà cũng thèm à…”
"Vợ anh thế này, sao lại không chứ."
Nhưng tôi đã không còn kiểm soát nổi. Tôi xé toạc nút áo cô, kéo quần lót xuống, đút một phát hết cặc vào trong lồn ướt át.
Hương cong người, cắn môi rên khẽ ban đầu, nhưng chỉ vài cú dập mạnh là cô không kìm được nữa.
“Aaa… anh… mạnh quá… ưm… ưm…”
Tôi càng dập nhanh, Hương càng rên to. Cô quên mất hôm nay trong nhà có bố. Từ ngày mẹ mất, nhà chỉ có hai vợ chồng, nên mỗi lần làm tình cô đều rên thoải mái, không cần kiềm chế. Giờ men rượu cũng lên, cô càng buông thả:
“Áaaa… anh địt mạnh nữa đi… a… a… sướng quá anh ơi… sướng… địt mạnh nữa… lồn em ướt hết rồi…”
Tiếng rên của cô càng lúc càng to, càng lúc càng dâm, vang cả hành lang:
Phạch phạch …
“Aaa… anh… anh gọi em là con đĩ đi… em là con đĩ dâm của anh mà… áaaa… địt nát lồn con đĩ đi anh… em chịu hết nổi rồi… sướng… sướng vl…”
Dưới nhà, bố Cường ngồi một mình bên bàn ăn. Ông chỉ giả vờ say. Tửu lượng ông tốt lắm, ba mươi năm trong tù rèn luyện ra, vài ly rượu nếp này chỉ đủ làm ông hơi bùi ngùi nhớ vợ cũ.
Nhưng khi tiếng rên của Hương vọng xuống, ông khựng lại.
Ông ngẩng đầu nhìn lên cầu thang, tay siết chặt ly rượu.
Tiếng rên của con dâu càng lúc càng to, càng lúc càng không che giấu. Bố Cường cắn răng, đứng dậy, bước chân nặng nề lên cầu thang. Ông dừng lại ngay trước cửa phòng con trai, lưng dựa vào tường, thở dốc.
Trong đầu ông lúc này là con trai và con dâu đang quan hệ, tư thế cực kỳ dâm đãng, theo thói quen tay kia ông đang định chạm vào thứ đang nhô ra khỏi quần.
Không được… đó là con dâu… là vợ con trai mình…
Nhưng tiếng rên dâm đãng của Hương vẫn không ngừng:
“Áaaa… anh… mạnh nữa… anh địt em đi… em sướng muốn chết rồi… aaaa…”
"Lồn con đĩ siết cặc anh chặt quá mà!"
Bố Cường siết chặt nắm đấm, mồ hôi túa ra. Con cặc trong quần ông cứng ngắc từ lúc nào không hay. Ông cắn môi đến bật máu, tay run run kéo khóa quần xuống, nắm lấy cặc mình sục mạnh.
“Kh… kh… Hương… con…”
Ông thì thầm trong cổ họng, mắt nhắm nghiền, tai dán sát cửa nghe từng tiếng rên của con dâu. Tay sục càng lúc càng nhanh.
“Con đĩ… con đĩ dâm của anh… xem hôm nay anh trị con đĩ này như thế nào…”
"bốp, bốp, bốp" 3 phát đánh vào mông liên tiếp, ông ở ngoài có thể nghe rõ.
Ông đấu tranh dữ dội, nhưng dục vọng tích tụ ba mươi năm như núi lửa phun trào, tay ông sục lên xuống liên tục.
Chỉ chưa đầy một phút, ông rên khẽ một tiếng trầm thấp, toàn thân run lên. Những dòng tinh nóng hổi bắn mạnh ra, văng cả lên cánh cửa phòng con trai, trắng đục, đặc quánh.
Bố Cường thở hổn hển, mắt đỏ ngầu. Ông nhìn dòng tinh của mình dính trên cửa, mặt tái mét.
"Mình làm cái gì vậy? Đó là con dâu… vợ của con trai mình…"
Ông vội vàng lấy giấy ăn trong túi lau sạch cửa, lau cả tay, lau cả cặc mình. Tay run đến mức giấy rơi xuống đất hai lần. Lau xong, ông dựa lưng vào tường, ngồi sụp xuống, hai tay ôm đầu.
“Mình tệ quá… tệ quá… sao mình lại làm vậy… Cường ơi là Cường… mày là đồ khốn nạn…”
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade. Sau đó nhấn “Send Message”.
Và người anh chọn chính là Hương – vợ anh, 27 tuổi, y tá khoa cấp cứu, một mỹ nữ có thân hình cực phẩm: cặp ngực hồng hào căng mọng, núm vú luôn cương cứng lồ lộ dưới lớp áo blouse mỏng, eo thon mềm mại, cặp mông tròn lẳn nảy nở, đôi chân dài trắng muốt và cái lồn hồng hào dày cộm, lúc nào cũng ướt át sẵn sàng nước dâm.
Bề ngoài Hương là cô vợ hiền lành, dịu dàng, tận tụy chăm sóc chồng và bố chồng. Nhưng thực chất bên trong có một con quỷ dâm: đòi bị gọi là “con đĩ”, đòi bị đánh mông bằng dây nịt, đòi liếm đít chồng… Tất cả thay đổi khi Hải dần thức tỉnh sở thích bệnh hoạn “thích vợ bị người khác đụ” – đặc biệt là bị chính bố ruột mình đụ.
Từ cái nhìn thèm thuồng đầu tiên của bố Cường khi thấy con dâu mặc váy ngủ mỏng tang, đến việc Hải lén lắp camera khắp nhà, cố tình để quần lót dính tinh của bố trong chậu, rồi khéo léo dàn xếp từng bước một: để hai người ở chung phòng khách sạn, đi du lịch hai người, nhắn tin gợi ý, tạo cơ hội… Mọi thứ nhanh chóng vỡ òa.
Hương từ người vợ ngại ngùng trước mặt bố dần lộ rõ bản chất con đĩ dâm đãng: bịt miệng rên rỉ “Bố địt nát lồn con đĩ đi”, quỳ bú sạch cặc bố, liếm đít bố, để tinh trùng nóng hổi của bố bắn đầy tử cung ngay trong khách sạn khi họ đi du lịch cùng nhau.
Chương 1:
Tôi tên là Hải, năm nay đã tròn ba mươi tuổi. Hiện tại, tôi đang công tác tại Sở Tư pháp với vị trí cố vấn pháp lý kiêm luật sư được mọi người kính nể gọi là “luật sư vàng”.
Ở đây, tôi muốn khẳng định rõ ràng một điều rằng, danh hiệu “luật sư vàng” này hoàn toàn không phải do tôi tự phong tặng cho bản thân mình. Nó là kết quả của sự kiên trì, nỗ lực không ngừng nghỉ suốt nhiều năm trời, cùng với những hy sinh thầm lặng mà chỉ có tôi mới hiểu hết.
Vì tính cách của tôi vốn hào sảng, luôn tràn đầy chính nghĩa, thích đứng ra bênh vực cho những người yếu thế, chưa bao giờ nhận một đồng tiền bẩn nào, suốt đời sống quang minh, lỗi lạc.
Qua nhiều năm làm nghề, tôi chưa từng thua một vụ kiện nào, luôn giữ được thành tích bất bại. Chính nhờ những phẩm chất và thành tích ấy mà tôi mới có vinh dự nhận được danh hiệu cao quý này.
Thực ra, những thành tựu tôi đạt được hôm nay có mối liên hệ rất sâu sắc và lớn lao với người bố đang ngồi tù của tôi. Câu chuyện phải kể từ ba mươi năm trước. Nếu không phải mẹ đã kể cho tôi nghe sự thật khi tôi trưởng thành, có lẽ tôi mãi mãi không hiểu tại sao bố lại phải sống trong tù tội suốt quãng đời thanh xuân của mình.
Đó là một buổi sáng sớm cực kỳ lạnh giá, sương mù bao phủ khắp nơi. Lúc ấy mẹ đang trong giai đoạn sắp sinh, đột nhiên bị đau bụng dữ dội, cơn đau khiến mẹ không thể đứng vững. Bố thấy mẹ đau khổ đến mức ấy, lập tức cõng mẹ lên xe đạp và đạp thẳng tới bệnh viện mà không chần chừ.
Thời ấy giao thông ở Lâm Đồng còn rất thô sơ, ngoài xe đạp ra thì chỉ có xe xích lô là phương tiện thay thế, chứ ô tô hay xe máy gần như không có.
Nhưng lúc đó là nửa đêm khuya khoắt, trời tối om, căn bản không tìm được chiếc xe xích lô nào. Trong tình huống không thể chần chừ thêm một giây nào nữa vì tính mạng của mẹ và thai nhi đang nguy kịch, bố đành cắn răng đạp xe chở mẹ đi bệnh viện ngay lập tức.
Suốt quãng đường dài, bố cẩn thận dậm bàn đạp thật nhẹ nhàng, sợ làm mẹ bị xóc nảy gây nguy hiểm cho thai nhi.
Nhưng rốt cuộc tai nạn vẫn ập đến không thể tránh khỏi. Khi bố chở mẹ đi qua một khu rừng rậm rạp, tối tăm và vắng vẻ, đột nhiên hai bóng người khổng lồ lao ra chặn đường. Bố phản ứng kịp thời, đành phải dừng xe lại để đối phó.
Hai kẻ chặn đường chính là hai tên cướp đường hung ác. Vì mẹ đau bụng đột ngột, bố vội vã ra khỏi nhà nên đã quên mang theo tiền, vì vậy bố không có bất kỳ tài sản gì để đưa cho chúng.
Khi biết được nguyên do, hai tên cướp ra lệnh bố phải quay về nhà lấy tiền, đồng thời để lại mẹ làm con tin. Nếu bố không làm theo, chúng sẽ giết cả bố lẫn mẹ ngay tại chỗ.
Khi sự việc phát triển đến đây, mẹ bị dọa hoảng sợ tột độ, đột nhiên vỡ ối, thậm chí máu còn chảy ra. Bố nhìn thấy cảnh ấy thì lập tức nhận ra tình hình đã trở nên cực kỳ nghiêm trọng.
Dù bố van xin, khóc lóc thế nào, hai tên cướp vẫn không mảy may quan tâm đến an nguy của thai nhi trong bụng mẹ, cứ gằn giọng ép bố phải mau chóng quay về lấy tiền, nếu không chúng sẽ ra tay ngay lập tức.
Trong khoảnh khắc nguy cấp đến tính mạng ấy, bố đã che mẹ ra sau lưng mình một cách quyết liệt, rồi vung nắm đấm lao vào hai tên cướp. Vì đối phương có hai người, lại hung hãn và có vũ khí, bố khó lòng một mình chống lại, nhanh chóng bị chúng đánh ngã xuống đất đau đớn.
Thấy bố dám phản kháng quyết liệt, một tên trong số đó nổi giận đùng đùng, rút từ sau lưng một thanh dao lớn sắc bén, tiện tay chém thẳng về phía mẹ đang mang thai.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất, dù đang ngã xuống đất, bố vẫn lập tức đứng dậy như một con thú dữ, một tay ôm chặt mẹ vào lòng, dùng chính lưng mình hứng trọn nhát dao chí mạng ấy.
Có lẽ lúc đó, bố đã nhận ra rõ ràng rằng nếu không giải quyết hai tên cướp này ngay lập tức, thì người chết sẽ là bố, mẹ và cả thai nhi trong bụng mẹ.
Để bảo vệ vợ con, bố cắn răng chịu đau, dùng hết sức bình sinh xoay người lại, giật lấy thanh dao từ tay tên cướp, rồi bố như phát điên lên, cầm dao chém chết hai tên ngay tại chỗ trong cơn tuyệt vọng và phẫn nộ.
Tiếp theo đó, bố dùng hai tay bế mẹ theo kiểu ôm ngang, gắng sức chạy bộ đưa mẹ đến bệnh viện. Vì mẹ đã vỡ ối và có dấu hiệu chảy máu nghiêm trọng, không thể tiếp tục ngồi trên xe đạp nữa, nên bố đành bỏ xe lại và bế mẹ chạy bộ suốt quãng đường còn lại.
Khi bố bế mẹ đến nơi, bố đã kiệt sức hoàn toàn, mồ hôi nhễ nhại, chân run rẩy. Sau khi bác sĩ và y tá đón lấy mẹ, bố ngã gục ngay tại chỗ, bất tỉnh.
Khi bố tỉnh lại lần nữa, mẹ đã sinh tôi một cách an toàn. Thấy mẹ con chúng tôi bình an vô sự, bố mới tạm gác nỗi lo sang một bên, thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, dưới sự khuyên nhủ và an ủi tận tình của mẹ, bố mới đồng ý ra đầu thú với Công an.
Mẹ nghĩ rằng chỉ cần bố chủ động ra đầu thú và trung thực kể rõ sự việc xảy ra đêm đó, chắc chắn sẽ được pháp luật khoan hồng.
Tuy nhiên, cuối cùng tại phiên tòa sơ thẩm của Tòa án nhân dân, bố bị kết tội cố ý giết người, bị tuyên án ba mươi năm tù giam. Năm đó bố mới hai mươi lăm tuổi, còn mẹ chỉ mới hai mươi hai tuổi, đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời.
Đối mặt với kết quả phán quyết khắc nghiệt như vậy, mẹ không thể chịu đựng nổi. Sau khi bố vào tù, mẹ ngày ngày khóc lóc thảm thiết, thường hối hận vì đã khuyên bố ra đầu thú, và chuyện này cuối cùng trở thành nút thắt đau khổ trong lòng mẹ mãi mãi không mở ra được.
Có thể nói tuổi thơ của tôi là bi thảm và nhạt nhẽo, thiếu thốn tình cha, nhưng tôi không thể trách bố hay mẹ được.
Nếu không phải bố năm xưa liều chết bảo vệ, có lẽ tôi đã chết yểu ngay trong bụng mẹ rồi. Còn mẹ một tay vất vả gồng gánh nuôi tôi khôn lớn giữa bao khó khăn đã là không dễ dàng gì.
Nghĩ đến đây, ngoài việc cảm ơn bố mẹ đã ban cho tôi sinh mệnh và công nuôi dưỡng tận tụy, tôi không nên có bất kỳ oán hận nào trong lòng.
Vậy nên khi tôi trưởng thành và biết được sự thật này, tôi đã thầm hạ một quyết tâm lớn lao trong lòng, quyết định sau này phải trở thành người am hiểu pháp luật sâu sắc.
Dù tôi không thể thay đổi số phận của bố, nhưng tôi có thể thay đổi số phận của nhiều người khác, ít nhất là không để những bi kịch tương tự xảy ra nữa với các gia đình vô tội.
Đến năm tôi hai mươi lăm tuổi kết hôn, mẹ mới dần cởi bỏ nút thắt đau khổ trong lòng. Vì hôn nhân của tôi là do mẹ tự tay chọn ngày, nên tôi hoàn toàn hiểu đây là cách mẹ chọn để kỷ niệm bố đang ngồi tù, như một lời tri ân thầm lặng.
Chương 2:
Trước tiên, tôi xin giới thiệu về vợ tôi. Cô ấy tên là Hương, nhỏ hơn tôi ba tuổi, hiện đang làm việc tại Bệnh viện Đa khoa Lâm Đồng – Khoa Cấp cứu với vai trò là một y tá tận tụy.
Ngoại hình và vóc dáng của cô ấy nổi bật, cộng với làn da trắng trẻo mịn màng, khiến cô ấy trở thành đối tượng mà tất cả đàn ông mơ ước.
Dĩ nhiên, vẻ đẹp của Hương còn vượt xa những thứ người ta có thể nhìn thấy từ bên ngoài, vì những bộ phận ấy đều có giới hạn.
Còn tôi thì khác hẳn, tôi biết rõ hơn ai hết. Thực ra Hương còn có ba điểm sáng khiến người ta phải say đắm không thôi: bộ ngực hồng hào gợi cảm, đôi chân trắng muốt kiều diễm, cùng với chỗ kín khiến máu nóng trào dâng trong lòng người đối diện.
Có thể nói Hương sở hữu tất cả những ưu điểm hoàn hảo của một người phụ nữ, đơn giản là hóa thân hoàn hảo của một mỹ nữ quyến rũ, khiến ai cũng phải ngưỡng mộ.
Có thể cưới được vợ như vậy, cũng coi như trời thương tôi một phen lớn. Với chuyện này tôi rất an ủi, nhưng điều khiến tôi an ủi hơn nữa là Hương và mẹ hòa thuận với nhau cực kỳ tốt đẹp, hai người hoàn toàn phá vỡ mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu mà mọi người thường hay e ngại.
Nhưng Hương cũng còn một mặt khác... đằng sau vẻ hiền lành dịu dàng ấy, Hương còn giấu một mặt khác – mặt dâm đãng chỉ dành riêng cho tôi.
Tối hôm ấy, vừa ăn cơm xong, Hương đã kéo tôi vào phòng ngủ, đóng cửa cái rầm. Cô không nói gì nhiều, chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh, rồi tự tay cởi hết quần áo, để trần truồng trước mặt tôi.
“Chồng yêu… hôm nay em muốn anh làm mạnh một chút.”
Giọng cô khàn khàn, đầy thèm khát. Hương lấy cái bịt mắt lụa đen từ ngăn kéo ra, tự bịt kín mắt mình. Cô quỳ xuống giường, hai tay chống ra sau, mông cong cao, giọng run run nhưng dâm đãng:
“Anh gọi em là con đĩ đi… em muốn anh gọi em là con đĩ của anh… anh phải vừa gọi vừa nắm tóc em cơ, em muốn cảm giác như bị anh ức hiếp”
Tôi cứng ngắc ngay lập tức. Hương chưa bao giờ chủ động kiểu này. Tôi siết tóc cô, giọng khàn xuống:
“Con đĩ… con đĩ dâm của anh…”
Hương rên khẽ, cái mông trắng cong lên lắc lư:
“Ừ… ừm… anh gọi nữa đi… em thích nghe lắm…”
Cô bò tới, ngậm lấy cặc tôi mút mạnh một cái “chụt” ướt át, lưỡi quấn quanh đầu khấc liếm lia lịa. Tôi thở dốc, tay cầm cái dây nịt da treo kế bên ghế sofa.
Hương ngẩng mặt lên, môi bóng nhẫy nước miếng, giọng nũng nịu dâm đãng:
“Anh lấy dây nịt… đánh mông em đi… em muốn anh đánh mạnh vào mông con đĩ này…”
“Chát!”
Tôi quất một roi thật mạnh vào mông trái. Hương giật nảy, rên to:
“Áaa… sướng… mạnh nữa đi anh… con đĩ hư quá phải không? Đánh mạnh hơn nữa đi…”
“Chát! Chát! Chát!”
Tôi liên tục quất mấy roi nữa. Mông Hương đỏ ửng, in rõ dấu dây. Cô càng lúc càng hưng phấn, mông lắc lư đón roi, nước dâm chảy dài xuống đùi.
“A… a… anh ơi… em sướng vl… lồn em ướt hết rồi… anh địt em đi… địt con đĩ này đi anh…”
Tôi không nhịn nổi, đè cô xuống giường, đút một phát hết cặc. Hương cong người rên lớn, giọng đứt quãng:
“Áaaa… to… anh địt mạnh đi… địt nát lồn con đĩ đi anh ơi… a… a… sướng quá… em là con đĩ của anh mà…”
Cô rên không ngớt, càng lúc càng dâm:
Phạch phạch phạch!!
“Ưm… ưm… anh… anh gọi em là con đĩ dâm nữa đi… em thích nghe lắm… á… á… lồn con đĩ siết cặc anh chặt quá phải không anh… địt mạnh nữa… em chịu hết nổi rồi…”
Tôi càng dập mạnh thì Hương càng rên to, tiếng rên dâm đãng vang vọng cả phòng. Tôi hoảng thật sự, vội vàng vỗ mạnh hai cái tát vào mông cô, tiếng “chát! chát!” khô khốc.
“Áaaa…!!!”
Ai ngờ Hương không những không nhỏ lại, mà còn rên to hơn hẳn, giọng the thé khoái lạc:
“Áaaa… đánh nữa đi anh… đánh mạnh mông con đĩ đi… em sướng vl… áaaa… lồn em co thắt kinh khủng luôn rồi… anh địt mạnh nữa… con đĩ này sắp ra rồi anh ơi…”
Tôi hoảng hốt, một tay bịt miệng cô lại, giọng run run thì thầm gấp gáp:
“Em… em rên nhỏ thôi! Mẹ đang ở dưới nhà kìa, to thế này mẹ nghe hết mất!”
Nhưng Hương như bị ma xui, càng bị tôi bịt miệng càng hưng phấn. Cô lắc đầu quậy quậy, nước dâm chảy lênh láng, tiếng rên vẫn thoát ra qua kẽ ngón tay tôi, càng lúc càng lớn:
“Ưmmm… ưmmm… anh… anh đừng bịt… em chịu không nổi… á… áaaa… con đĩ dâm của anh sướng quá… địt mạnh nữa đi anh… em muốn ra… em ra rồi anh ơiiii…”
Chương 3:
Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân vội vã lên cầu thang. Rồi “cốc cốc cốc” – tiếng gõ cửa dồn dập.
“Hải ơi! Hương ơi! Hai đứa làm gì trong đó vậy? Sao con rên to thế? Có chuyện gì không con?”
Giọng mẹ lo lắng, rõ mồn một qua cánh cửa mỏng.
Tôi cứng đờ người, cặc vẫn còn ngập sâu trong lồn Hương, mồ hôi túa ra như tắm. Hương thì run bần bật vì đang ra dở, lồn siết chặt lấy tôi từng cơn, miệng vẫn cố rên khẽ trong cổ họng:
“Ư… ư… anh… đừng dừng… em đang ra mà…”
Tôi hoảng loạn, vội vàng bịt chặt miệng cô hơn, giọng run run đáp ra cửa:
“Không có gì mẹ ơi! Hương… Hương nó bị đau bụng đột ngột… con đang xoa cho nó đây ạ!”
Mẹ vẫn đứng ngoài cửa, giọng lo lắng không giảm:
“Đau bụng mà rên to thế? Mở cửa mẹ xem thử coi!”
Tôi suýt xỉu. Hương dưới thân tôi vẫn co giật vì cực khoái, nước dâm ướt đẫm ga giường, miệng cô vẫn rên khẽ qua kẽ tay tôi:
“Á… á… sướng… sướng quá anh ơi…”
Tôi cắn răng, giọng cố giữ bình tĩnh:
“Mẹ về phòng nghỉ đi ạ! Con… con xử lý được rồi! Hương nó ngại lắm!”
Ngoài cửa im lặng một lúc, rồi mẹ khẽ thở dài:
“Thôi được… hai đứa cẩn thận nhé. Nếu đau quá thì gọi mẹ…”
Tiếng chân mẹ đi xuống cầu thang dần xa. Tôi mới dám buông tay ra. Hương nằm sấp, thở hổn hển, mông vẫn cong cao, giọng khàn khàn đầy dâm đãng:
“Anh… anh đánh em thêm đi… em sướng muốn chết… con đĩ của anh suýt bị mẹ bắt quả tang luôn rồi… nhưng… con đĩ không sợ đâu… á… anh địt tiếp đi… em còn muốn ra nữa…”
Tôi nhìn vợ, vừa hoảng vừa kích thích đến run người.
Cô ấy… sao lại dâm đến mức này?
Tôi dập mạnh, mồ hôi túa ra. Hương càng lúc càng hăng, đột nhiên cô níu tay tôi, giọng run run nhưng đầy thèm khát:
“Anh ơi… em… em muốn liếm đít cho anh… em thèm liếm đít anh lắm… anh nằm ngửa ra cho em liếm đi…”
Tôi giật nảy, dừng hẳn lại.
“Liếm đít á? Không được… anh thấy bẩn lắm.”
Hương cắn môi dưới, giọng vẫn còn run vì sướng:
“Không bẩn đâu anh… em muốn làm cho anh sướng… em liếm sạch sẽ mà… anh cho em thử một lần thôi được không…”
Tôi lắc đầu kiên quyết:
“Thôi đi em, anh không thích.”
Hương im lặng một lúc, rồi chỉ khẽ “ừ” một tiếng, không nài nữa. Nhưng tôi thấy rõ cô ấy hơi thất vọng.
Trong lúc tiếp tục địt, đầu tôi cứ quay cuồng với một nghi ngờ kỳ lạ.
Nếu ngày cưới tôi mà không phá trinh, không lấy được cái ngàng vàng ấy của Hương, thì tôi đã nghĩ ngay từ lúc đó cô ấy đã quan hệ với rất nhiều người đàn ông rồi.
Nhưng thực tế hôm ấy tôi đã phá trinh cho cô ấy, máu trinh chảy ra rõ ràng trên ga giường. Tôi từng tự hào và tin chắc rằng Hương chỉ thuộc về mình tôi, chưa từng bị ai chạm vào.
Vậy mà giờ đây… cô ấy lại chủ động đòi liếm đít, đòi bị gọi là con đĩ, đòi bị đánh mông bằng dây nịt… Những thứ dâm đãng và chuyên nghiệp đến mức này không phải tự nhiên mà có.
Liệu… trước khi lấy tôi, Hương đã từng quan hệ với ai đó chưa? Hay thậm chí là… đã quan hệ với không ít người đàn ông?
Tôi càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng, nhưng cặc lại càng cứng hơn, dập mạnh hơn vào trong lồn vợ.
Hương dưới thân tôi vẫn rên dâm đãng, giọng đứt quãng:
“A… a… anh địt mạnh nữa đi… con đĩ của anh sướng muốn chết rồi… áaaa…”
Tôi dập mạnh hơn, nhưng trong đầu chỉ toàn là nghi ngờ.
Chương 4:
Cô ấy… thật sự chỉ là của riêng tôi như tôi từng nghĩ? Hay đằng sau vẻ hiền lành dịu dàng ấy, Hương đã giấu tôi rất nhiều thứ?
Tôi không biết. Nhưng từ tối hôm ấy, trong lòng tôi bắt đầu nảy ra một ý nghĩ lạ lùng… và kích thích đến run người.
Trong mắt tôi và người ngoài, mẹ và Hương chẳng khác gì mẹ con ruột thịt, gắn bó keo sơn.
Lý do mẹ mở được nút thắt đau khổ trong lòng có mối quan hệ mật thiết không thể tách rời với con dâu Hương.
Vì Hương có tính tình dịu dàng hiền lành, lại rất thấu hiểu lòng người, nên khi Hương biết chuyện về bố từ mẹ, cô ấy đã bị câu chuyện bi tráng của bố đến mức khóc nức nở, nước mắt giàn giụa.
Tôi tin chắc tuyệt đối không phải Hương diễn kịch hay giả vờ, mà là cô ấy thực sự bị hành động anh hùng của bố chạm đến tận đáy lòng.
Dù bố phạm tội giết người nặng nề, nhưng Hương không hề ghét bỏ hay xa lánh, ngược lại còn kiên nhẫn khuyên nhủ mẹ, an ủi mẹ từng ngày, thậm chí có những đêm còn ngủ cùng mẹ để động viên tinh thần.
Hỏi trên đời này có bao nhiêu nàng dâu làm được như vậy, tôi nghĩ hầu như không có ai.
Vì cha mẹ Hương ở xa, nên tôi và Hương chỉ về thăm họ một hai lần vào dịp lễ tết. Nghĩa là ở Lâm Đồng này, ngoài tôi và mẹ ra, Hương không có người thân nào khác.
Mà mối quan hệ tốt đẹp giữa mẹ chồng con dâu cũng bắt đầu và phát triển từ lúc đó. Từ đó về sau, mẹ thường trò chuyện với Hương về những chuyện xưa cũ của bố một cách tỉ mỉ, cũng coi như để con dâu hiểu rõ hơn về người bố chồng mà cô ấy chưa từng gặp mặt.
Dần dần, dưới sự kể lể không ngừng của mẹ, Hương biết được rất nhiều câu chuyện về bố mà trước đây mẹ chẳng hề kể cho tôi, khiến tôi còn hơi ghen tị và đố kỵ một chút.
Dĩ nhiên đây chỉ là tôi nói đùa thôi, nhưng thấy hai người có thể phát triển mối quan hệ mẹ chồng con dâu đến mức gần gũi, thân thiết như vậy, nói thật, ngoài việc vui mừng khôn xiết, tôi còn thêm phần thấu hiểu và trân trọng.
Vì một số chuyện chỉ phù hợp trao đổi giữa phụ nữ với phụ nữ, tôi là đàn ông thì có lý do gì chen vào làm phiền chứ.
Cuộc sống năm năm sau hôn nhân có thể nói tràn đầy tiếng cười vui vẻ, ấm áp và hạnh phúc. Tuy nhiên, thời gian hạnh phúc luôn ngắn ngủi như vậy.
Vào năm bố sắp mãn hạn ra tù, mẹ lại bất ngờ mắc bệnh nặng, cuối cùng mang theo nỗi hận chưa tròn mà ra đi vĩnh viễn.
Sự ra đi đột ngột của mẹ khiến tôi và Hương bị đả kích rất lớn, đau đớn khôn nguôi.
Vốn tưởng đây sẽ là năm bố mẹ tái ngộ sau ba mươi năm xa cách, ai ngờ đời người khó lường, năm ấy không những không trở thành ngày sum họp vui mừng, mà lại trở thành ngày chia ly vĩnh viễn, đầy nước mắt.
Thực ra tôi và Hương đều biết mẹ còn một di nguyện lớn nhất, đó là mẹ vốn định dùng nửa đời sau để bù đắp cho bố, chăm sóc ông chu đáo nhất có thể.
Nhưng trời không chiều lòng người, mẹ đành gửi gắm di nguyện lại cho tôi và Hương, hy vọng chúng tôi sẽ thay mẹ hoàn thành.
Bây giờ tôi mới hiểu ra, hóa ra mẹ luôn coi sự hy sinh năm xưa của bố như một món nợ lớn không bao giờ trả hết.
Để trả nợ, để cho bố một gia đình êm ấm hạnh phúc khi ông trở về, mẹ mới thường kể chi tiết cho Hương nghe về bố.
Mẹ làm vậy cũng là để Hương không cảm giác bố tôi là người xấu, và đó có lẽ chính là nguyên nhân chính khiến mối quan hệ mẹ chồng con dâu hòa hợp đến mức hiếm có. Tấm lòng của mẹ quả là sâu sắc, chu đáo và vị tha biết bao.
Sau khi mẹ mất, thời gian trôi nhanh như chớp, đã đến ngày bố mãn hạn ra tù. Tôi đến từ rất sớm, đứng chờ trước cổng Trại giam trong lòng đầy xúc động.
Nhìn bố với khuôn mặt đầy vẻ phong sương, tóc bạc trắng được hai cán bộ dẫn ra, tôi chạy vội lên, một tay đón lấy cái túi nặng trĩu trong tay bố. Đây cũng là lần đầu tiên tôi gặp bố mặt đối mặt.
Tại sao lại là lần đầu tiên? Lý do rất đơn giản, đó là do bố tự yêu cầu với trại giam. Vì mỗi lần mẹ vào thăm đều khóc đỏ mắt trở về, bố nhìn vào mà đau lòng không chịu nổi.
Để mẹ không quá buồn khổ và day dứt, bố cuối cùng chọn cách hủy bỏ quyền được người thân vào thăm, dù lòng ông chắc chắn cũng khao khát được gặp vợ con.
Lên xe rồi, bố ngồi một mình ở ghế sau, suốt đường giữ im lặng, ánh mắt xa xăm. Còn tôi cũng không biết nói gì với bố cho phải. Ba mươi năm đối với bố dài như một thế kỷ, thay đổi quá nhiều.
Qua kính chiếu hậu, tôi thấy bố ngồi sau ngó nghiêng khắp nơi, dường như mọi thứ xung quanh đều khiến bố thấy lạ lẫm và tò mò, như một người vừa tỉnh giấc sau giấc mơ dài.
“Con trai…” Đang lái xe thì bố đột nhiên gọi tôi bằng giọng trầm ấm, khàn khàn.
“Vâng? Sao vậy bố?” Tôi bản năng hỏi lại, đây cũng là lần đầu tiên tôi gọi bố bằng cái từ thiêng liêng ấy.
“Con đưa bố đi thắp nén nhang cho mẹ trước đã.”
Bố biết chuyện mẹ mất rồi, vì đó là chuyện lớn, chắc chắn đã được thông báo vào trong trại giam.
“Vâng, được ạ.” Nghe bố nói vậy, tôi vội vàng đáp, giọng hơi run.
Cuộc trò chuyện đầu tiên giữa bố con chúng tôi mở ra theo cách giản dị và xúc động ấy. Có lẽ bố cần thời gian để thích nghi với thế giới bên ngoài sau ba mươi năm, còn tôi cũng vậy, cần thời gian để gọi ông bằng “bố” một cách tự nhiên.
Đến mộ mẹ tại nghĩa trang gia đình, bố quỳ xuống lặng lẽ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tên trên bia mộ, nước mắt lặng lẽ lăn dài.
Tôi biết bố có rất nhiều lời muốn nói với mẹ, những lời kìm nén suốt ba mươi năm trời. Trước cảnh tượng ấy, làm con trai tôi sao có thể không hiểu và không xót xa.
“Bố, con ra ngoài mua ít giấy tiền và đồ cúng cho tiện.” Tôi lập tức tìm lý do để rời đi, để bố có thể ở bên mẹ một mình một lúc, tâm sự những điều riêng tư.
Chương 5:
“Ừ, con đi đi.” Bố dường như cũng hiểu ý tôi, chỉ đáp ngắn gọn, giọng trầm thấp.
Tôi nhanh chóng ra chỗ bán giấy tiền và đồ cúng gần đó, mua một ít đồ bình thường rồi quay lại. Nghĩ bố sẽ nói rất nhiều tâm sự với mẹ, tôi cố ý tìm một chỗ ngồi nghỉ dưới bóng cây, rồi lặng lẽ chờ thời gian trôi qua, không muốn làm phiền.
“Reng… reng…” Điện thoại tôi đột nhiên reo vang trong không gian yên tĩnh.
“Alo, em yêu.” Nhìn số máy là Hương gọi, tôi vội vàng bắt máy, giọng nhẹ nhàng.
“Anh, đón bố xong chưa?” Hương hỏi ở đầu dây bên kia, giọng lo lắng.
“Xong rồi.” Tôi đáp ngắn gọn.
“Vậy hai người về nhà lúc nào vậy?” Hương tiếp tục hỏi.
“Chắc còn một lúc nữa, lúc này bố đang thắp hương cho mẹ ở mộ.” Tôi nói tiếp, giọng nhỏ lại.
“Ừ, em biết rồi. Em không làm phiền hai người nữa.” Biết bố đang làm lễ cho mẹ, Hương không dám nói thêm gì, sợ làm ảnh hưởng đến khoảnh khắc thiêng liêng. Sau đó chúng tôi cúp máy.
Sau khi cúp máy với Hương, tôi nhìn giờ trên điện thoại, nghĩ lúc này bố chắc đã nói hết những gì cần nói. Để bố không phải chờ lâu, tôi đứng dậy xách đồ, bắt đầu quay lại mộ.
Đi được vài phút, tôi nhìn thấy từ xa bóng bố vẫn còn quỳ trước mộ mẹ, lặng lẽ như một bức tượng đá, không muốn rời đi.
“Bố ơi, con về rồi ạ!” Để bố có đủ thời gian chuẩn bị tâm lý và không bị bất ngờ, tôi cố ý gọi to từ khá xa, giọng vang vọng qua khoảng sân rộng trước nghĩa trang.
Bố vừa nghe tiếng tôi liền ngẩng đầu lên, thấy tôi xách theo một đống đồ đạc lỉnh kỉnh, ông vội đứng dậy bước ra đón.
Sau đó, hai cha con chúng tôi cùng nhau thắp hương cho mẹ, đốt giấy tiền vàng mã, bày biện những món đồ cúng lên bàn thờ một cách chu đáo, rồi làm lễ một lượt cho xong.
Lễ xong xuôi, chúng tôi lặng lẽ rời khỏi nghĩa trang. Tôi biết chắc chắn rằng, sau khi tôi đi rồi, bố đã khóc một mình rất nhiều.
Chỉ cần nhìn những vết nước mắt còn đọng lại ở khóe mắt bố, cùng với vẻ mặt buồn bã của ông, là tôi hiểu ngay tất cả.
Trên đường về nhà, bố lại ngồi im lặng ở ghế sau xe, không nói một lời. Lần này ông không còn tò mò ngó nghiêng xung quanh như trước nữa, mà ánh mắt hơi đờ đẫn, nhìn ra ngoài cửa sổ vô định.
Rõ ràng trong lòng bố vẫn đang nghĩ ngợi rất nhiều về mẹ, những kỷ niệm xưa cũ ùa về khiến ông không thể nào dứt ra được.
Nhìn cảnh ấy, lòng tôi cũng thấy xót xa và buồn bã vô cùng, như có một nỗi đau thầm lặng đang lan tỏa giữa hai cha con.
Để mọi người dễ hình dung hơn về bố, tôi xin giới thiệu ngắn gọn một chút. Bố năm nay đã năm mươi lăm tuổi, chiều cao khoảng một mét tám, cân nặng chừng bảy mươi lăm ký.
Sau nhiều năm lao động nặng nhọc trong Trại giam, thay vì trở nên suy yếu và gầy mòn như nhiều người khác, bố lại càng thêm cường tráng và khỏe mạnh.
Nếu không nhìn kỹ vào khuôn mặt, chỉ nhìn thân hình vạm vỡ thôi thì chẳng ai nghĩ đây là một người đàn ông đã ngoài năm mươi lăm tuổi.
Vì phải lao động ngoài trời quanh năm, dưới ánh nắng gay gắt của vùng cao nguyên, da bố đã chuyển sang màu ngăm đen khỏe mạnh, bóng loáng và săn chắc.
Những thay đổi rõ rệt trên cơ thể bố, tôi chỉ nhận ra được khi so sánh kỹ với những bức ảnh cũ của ông ngày trước – những tấm ảnh chụp khi bố còn trẻ, da trắng trẻo và thân hình chưa được tôi luyện nhiều như bây giờ.
Khi tôi và bố về đến nhà, Hương đã đứng ngay ngoài cửa đợi sẵn từ lúc nào, vẻ mặt hồi hộp nhưng vui mừng. Đây cũng là lần đầu tiên Hương gặp bố trực tiếp.
“Bố...con...con chào bố” Vừa thấy bóng bố xuất hiện, Hương đã lên tiếng gọi ngay, giọng nhẹ nhàng và đầy tôn kính.
“Ừ.” Bố đáp lại chất phác, ngắn gọn như thói quen của người đã quen với cuộc sống giản dị trong trại giam.
“Bố ơi, đây là Hương, vợ con đấy bố ạ.” Tôi đứng bên cạnh, nhanh chóng giới thiệu để không khí bớt căng thẳng.
“Ừ… ừm, tốt… tốt lắm…” Bố nghe tôi giới thiệu xong thì hơi lúng túng đáp lại, giọng nói có chút run run.
Có thể thấy rõ, lần đầu tiên gặp con dâu, bố vẫn còn khá căng thẳng và ngại ngùng, chưa quen với không khí gia đình ấm cúng này.
“Bố ơi, đây là dép lê của bố, mời bố vào nhà ạ.” Hương có lẽ cũng nhận ra bố đang căng thẳng, nên để tránh sự ngại ngùng kéo dài, cô ấy nhanh chóng lấy đôi dép ra và mời bố vào nhà một cách tự nhiên nhất.
“Ừm, được rồi, bố tự làm được mà!” Bố tiếp tục đáp, giọng vẫn còn ngắn gọn nhưng đã dịu lại đôi chút.
“Bố ơi, từ nay đây chính là nhà của bố rồi ạ. Mời bố ngồi xuống sofa nghỉ ngơi một lát cho thoải mái.”
Vào nhà xong, tôi nhẹ nhàng dắt bố đến ghế sofa trong phòng khách và mời ông ngồi xuống, cố gắng tạo cảm giác gần gũi và thân thuộc.
“Anh ơi, anh giúp bố dọn phòng ngủ đi, em vào bếp chuẩn bị cơm đây.” Hương nói với tôi từ phía sau, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy phối hợp.
“Được rồi em, em vào bếp chuẩn bị đi, anh sẽ dọn phòng cho bố.” Thực ra phòng ngủ của bố đã được chúng tôi dọn dẹp sạch sẽ từ trước, cơm cũng nấu gần xong rồi.
Chỉ là vì bố mới về nên không khí vẫn còn hơi căng thẳng và rụt rè. Để bố có thêm thời gian thích nghi với môi trường mới, tôi và Hương đã phối hợp ăn ý với nhau tự nhiên, tạo không gian để ông dần cảm thấy thoải mái hơn.
Chương 6:
Sau đó, Hương vào bếp còn tôi thì xách gói đồ của bố vào phòng mẹ trước đây. Vào phòng mà không có việc gì làm ngay, tôi ngồi bâng quơ xuống mép giường, lòng hơi tò mò không biết trong gói đồ của bố có những gì đặc biệt.
Mang theo tâm trạng tò mò, tôi kéo khóa gói đồ ra chậm rãi. Bên trong ngoài những bộ quần áo và đồ dùng vệ sinh cá nhân quen thuộc, còn có mấy cuốn sách cũ kỹ.
Vì đang rảnh rỗi, tôi tùy tiện cầm một cuốn lên và lật xem. Hóa ra toàn là những cuốn sách liên quan đến cải tạo lao động, giáo dục tư tưởng – những tài liệu rõ ràng được dùng để “rửa não” cho tù nhân trong trại giam.
Đang định bỏ sách vào lại thì bất ngờ một tấm card không lớn lắm rơi ra từ trong sách. Tôi tò mò nhặt lên xem, thì ra là một tấm ảnh chụp một cô gái xinh đẹp, dáng người thướt tha. Tuy không có chỗ nào lộ liễu hay phản cảm, nhưng cũng đủ để khơi gợi và kích thích lòng người.
Hơn nữa, trên tấm ảnh tôi còn phát hiện một vài vết trắng mờ mờ. Để xác định rõ đó là gì, tôi đưa mũi lại gần ngửi thử cẩn thận.
Ngửi xong tôi mới hiểu ngay đó là vết tinh dịch đã khô lại sau khi xuất. Như vậy có thể thấy rõ, tấm ảnh này chắc chắn là “đạo cụ” mà bố đã dùng để thủ dâm trong những năm tháng cô đơn trong tù.
Nhìn tấm ảnh nằm trong tay mình, tôi không đành lòng nhưng vẫn cất lại nhẹ nhàng. Phải biết rằng trong trại giam, loại đồ này là tuyệt đối bị cấm.
Bố mà dám mạo hiểm giấu giữ, chắc chắn ông cũng có những nỗi khổ tâm riêng tư, những khát khao bị kìm nén quá lâu mà không thể nói ra.
“Anh ơi, ăn cơm thôi!” Lúc này, từ ngoài phòng vọng vào tiếng Hương gọi ấm áp, kéo tôi trở về thực tại.
“Ừ, anh ra ngay đây.”
Trên bàn ăn, bố vẫn còn hơi rụt rè và e dè, nhưng đã không còn căng thẳng như lúc mới vào nhà nữa. Để bố mau chóng hòa nhập với gia đình, làm con trai tôi phải chủ động hơn một chút trong việc tạo không khí vui vẻ.
“Bố ơi, bố có uống rượu không ạ?” Tôi chủ động hỏi bố, giọng thân mật.
“Có, bố uống được.” Bố trả lời ngắn gọn nhưng rõ ràng.
“rượu nếp hay bia ạ?”
“Gì cũng được con.”
“Em ơi, lấy chai rượu nếp ra đi, anh với bố uống chút cho ấm.” Lúc này đang vào xuân, thời tiết vẫn còn se lạnh, uống bia có thể không tốt lắm cho sức khỏe, hơn nữa bố cũng lớn tuổi rồi nên tôi chọn rượu nếp cho phù hợp.
“Vâng, hiếm khi cả nhà sum họp thế này, hôm nay anh cứ cùng bố uống cho vui đi.” Hương nghe tôi nói muốn uống rượu với bố thì vui vẻ đáp ngay, không hề do dự.
Trong suốt quá trình đó, bố ít nói, chủ yếu chỉ mỉm cười và gật đầu nhẹ nhàng. Tôi và bố mỗi người rót đầy một lrượu nếpy, rồi từ từ nhâm nhi.
Ban đầu bố vẫn còn ít lời, chủ yếu là tôi và Hương trò chuyện với nhau để không khí không bị ngượng ngùng.
Đến khi bố uống hết một ly rượu nếp, ông mới bắt đầu nói nhiều hơn, giọng đã tự nhiên hẳn. Những chuyện bố kể chủ yếu là về cuộc sống hàng ngày trong trại giam, những trải nghiệm gian khổ nhưng cũng đầy bài học.
Còn tôi và Hương như hai đứa trẻ, ngồi nghe rất chăm chú, đặc biệt là Hương. Cô ấy dường như rất quan tâm đến những câu chuyện của bố, có lẽ điều này có liên quan trực tiếp đến việc mẹ ngày trước hay kể cho cô ấy nghe về bố.
“Em yêu, hôm nay là ngày tiếp gió rửa bụi cho bố, con dâu như em có nên cùng bố uống chút không?” Thấy Hương nghe say sưa, tôi cố ý đùa một câu để không khí thêm vui vẻ.
“Con trai, chuyện đó thôi đi. Hôm nay con cùng bố uống rượu, trong lòng bố đã rất vui rồi. Hương lại còn chuẩn bị cả mâm cơm ngon thế này, vất vả cả buổi sáng, đừng bắt Hương uống nữa con ạ.”
Chưa đợi Hương trả lời, bố đã lên tiếng chen vào trước, giọng đầy thương yêu và quan tâm.
“Bố ơi, bố đã nói vậy thì con nghe bố.” Vì tôi đã uống rượu nên hơi say, tôi không khách sáo thêm với bố nữa.
Dù sao mục đích chính là để bố vui vẻ, Hương uống hay không cũng không quan trọng, quan trọng nhất là bố biết con trai và con dâu có tấm lòng hiếu thảo chân thành là đủ rồi.
“Bố ơi, chúng ta là một nhà rồi, bố gọi con là Hương đi ạ, cho thân mật hơn.” Hương tiếp lời tôi, nói với bố dịu dàng.
“Đúng rồi bố, bố gọi Hương cho gần gũi đi ạ.” Nghe Hương nói vậy, tôi liền phụ họa ngay để bố dễ chấp nhận hơn.
“Được được, vậy thì nghe hai con.” Thấy cả hai chúng tôi đều nói vậy một cách chân thành, bố vội vàng đồng ý, nụ cười đã nở trên môi ông.
Xem ra bữa rượu hôm nay uống rất đáng giá. Nhờ có rượu, bố không những hết căng thẳng, hết rụt rè mà còn nói rất nhiều, chia sẻ thoải mái như người trong nhà.
Tôi tin rằng sau bữa cơm ấm cúng hôm nay, bố sẽ nhanh chóng thích nghi và coi đây chính là ngôi nhà mới của mình.
Vì đây là lần đầu tiên tôi và Hương ăn cơm cùng bố sau bao năm xa cách, nên bữa ăn kéo dài khá lâu, đầy ắp tiếng cười và câu chuyện.
Trong lúc đó, tôi và bố mỗi người lại uống thêm khá nhiều. Dù tôi không phải là người uống giỏi, nhưng để cùng bố cho tốt và để ông vui, tôi cam lòng say một trận thật sự.
Khi men rượu bắt đầu lên mạnh, cảm giác choáng váng ùa đến khiến tôi dần mất ý thức.
...
Hương vội vàng chạy lại, một tay đỡ vai tôi, giọng lo lắng:
“Anh say rồi, để em dìu anh lên phòng nghỉ.”
Chương 7:
Cô ấy dìu tôi lê từng bước lên cầu thang. Tôi say thật, chân mềm nhũn, nhưng trong đầu vẫn còn chút tỉnh táo. Vừa đến cửa phòng, tôi nắm chặt tay Hương kéo lại, không cho cô quay xuống.
“Đừng đi… ở lại với anh…”
Hương khẽ cười, vuốt tóc tôi:
“Em dọn bàn ăn một chút rồi lên ngay mà.”
Tôi lắc đầu, kéo mạnh hơn, giọng khàn khàn vì rượu và dục vọng:
“Không… anh muốn em ngay bây giờ…”
Không đợi cô kịp phản ứng, tôi đẩy Hương vào phòng, đóng cửa cái rầm rồi đè cô xuống giường. Hương hơi giật mình nhưng không đẩy ra, chỉ cười khẽ:
“Chồng yêu say rồi mà cũng thèm à…”
"Vợ anh thế này, sao lại không chứ."
Nhưng tôi đã không còn kiểm soát nổi. Tôi xé toạc nút áo cô, kéo quần lót xuống, đút một phát hết cặc vào trong lồn ướt át.
Hương cong người, cắn môi rên khẽ ban đầu, nhưng chỉ vài cú dập mạnh là cô không kìm được nữa.
“Aaa… anh… mạnh quá… ưm… ưm…”
Tôi càng dập nhanh, Hương càng rên to. Cô quên mất hôm nay trong nhà có bố. Từ ngày mẹ mất, nhà chỉ có hai vợ chồng, nên mỗi lần làm tình cô đều rên thoải mái, không cần kiềm chế. Giờ men rượu cũng lên, cô càng buông thả:
“Áaaa… anh địt mạnh nữa đi… a… a… sướng quá anh ơi… sướng… địt mạnh nữa… lồn em ướt hết rồi…”
Tiếng rên của cô càng lúc càng to, càng lúc càng dâm, vang cả hành lang:
Phạch phạch …
“Aaa… anh… anh gọi em là con đĩ đi… em là con đĩ dâm của anh mà… áaaa… địt nát lồn con đĩ đi anh… em chịu hết nổi rồi… sướng… sướng vl…”
Dưới nhà, bố Cường ngồi một mình bên bàn ăn. Ông chỉ giả vờ say. Tửu lượng ông tốt lắm, ba mươi năm trong tù rèn luyện ra, vài ly rượu nếp này chỉ đủ làm ông hơi bùi ngùi nhớ vợ cũ.
Nhưng khi tiếng rên của Hương vọng xuống, ông khựng lại.
Ông ngẩng đầu nhìn lên cầu thang, tay siết chặt ly rượu.
Tiếng rên của con dâu càng lúc càng to, càng lúc càng không che giấu. Bố Cường cắn răng, đứng dậy, bước chân nặng nề lên cầu thang. Ông dừng lại ngay trước cửa phòng con trai, lưng dựa vào tường, thở dốc.
Trong đầu ông lúc này là con trai và con dâu đang quan hệ, tư thế cực kỳ dâm đãng, theo thói quen tay kia ông đang định chạm vào thứ đang nhô ra khỏi quần.
Không được… đó là con dâu… là vợ con trai mình…
Nhưng tiếng rên dâm đãng của Hương vẫn không ngừng:
“Áaaa… anh… mạnh nữa… anh địt em đi… em sướng muốn chết rồi… aaaa…”
"Lồn con đĩ siết cặc anh chặt quá mà!"
Bố Cường siết chặt nắm đấm, mồ hôi túa ra. Con cặc trong quần ông cứng ngắc từ lúc nào không hay. Ông cắn môi đến bật máu, tay run run kéo khóa quần xuống, nắm lấy cặc mình sục mạnh.
“Kh… kh… Hương… con…”
Ông thì thầm trong cổ họng, mắt nhắm nghiền, tai dán sát cửa nghe từng tiếng rên của con dâu. Tay sục càng lúc càng nhanh.
“Con đĩ… con đĩ dâm của anh… xem hôm nay anh trị con đĩ này như thế nào…”
"bốp, bốp, bốp" 3 phát đánh vào mông liên tiếp, ông ở ngoài có thể nghe rõ.
Ông đấu tranh dữ dội, nhưng dục vọng tích tụ ba mươi năm như núi lửa phun trào, tay ông sục lên xuống liên tục.
Chỉ chưa đầy một phút, ông rên khẽ một tiếng trầm thấp, toàn thân run lên. Những dòng tinh nóng hổi bắn mạnh ra, văng cả lên cánh cửa phòng con trai, trắng đục, đặc quánh.
Bố Cường thở hổn hển, mắt đỏ ngầu. Ông nhìn dòng tinh của mình dính trên cửa, mặt tái mét.
"Mình làm cái gì vậy? Đó là con dâu… vợ của con trai mình…"
Ông vội vàng lấy giấy ăn trong túi lau sạch cửa, lau cả tay, lau cả cặc mình. Tay run đến mức giấy rơi xuống đất hai lần. Lau xong, ông dựa lưng vào tường, ngồi sụp xuống, hai tay ôm đầu.
“Mình tệ quá… tệ quá… sao mình lại làm vậy… Cường ơi là Cường… mày là đồ khốn nạn…”
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade. Sau đó nhấn “Send Message”.








