Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Quá Trình Thực Hiện Di Nguyện Của Mẹ, Khiến Cho Vợ Tôi Trở Thành Bạn Đời Của Bố

Tà Thiên Ma Đế

Thành viên mới
Tham gia
14/11/25
Bài viết
75
Cảm xúc
53
Điểm
18
Nơi ở
TP.HCM
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nam
Truyện kể về Hải – luật sư 30 tuổi, được mệnh danh “luật sư vàng” tại Sở Tư pháp Lâm Đồng, người chồng mẫu mực, luôn tự hào mình là trụ cột gia đình. Sau khi mẹ mất, Hải quyết tâm thực hiện di nguyện cuối cùng của mẹ: tìm cho bố Cường (55 tuổi, vừa mãn hạn 30 năm tù vì liều chết cứu vợ con) một “bạn đời mới” để bù đắp những năm tháng cô đơn.

Và người anh chọn chính là Hương – vợ anh, 27 tuổi, y tá khoa cấp cứu, một mỹ nữ có thân hình cực phẩm: cặp ngực hồng hào căng mọng, núm vú luôn cương cứng lồ lộ dưới lớp áo blouse mỏng, eo thon mềm mại, cặp mông tròn lẳn nảy nở, đôi chân dài trắng muốt và cái lồn hồng hào dày cộm, lúc nào cũng ướt át sẵn sàng nước dâm.

Bề ngoài Hương là cô vợ hiền lành, dịu dàng, tận tụy chăm sóc chồng và bố chồng. Nhưng thực chất bên trong có một con quỷ dâm: đòi bị gọi là “con đĩ”, đòi bị đánh mông bằng dây nịt, đòi liếm đít chồng… Tất cả thay đổi khi Hải dần thức tỉnh sở thích bệnh hoạn “thích vợ bị người khác đụ” – đặc biệt là bị chính bố ruột mình đụ.

Từ cái nhìn thèm thuồng đầu tiên của bố Cường khi thấy con dâu mặc váy ngủ mỏng tang, đến việc Hải lén lắp camera khắp nhà, cố tình để quần lót dính tinh của bố trong chậu, rồi khéo léo dàn xếp từng bước một: để hai người ở chung phòng khách sạn, đi du lịch hai người, nhắn tin gợi ý, tạo cơ hội… Mọi thứ nhanh chóng vỡ òa.

Hương từ người vợ ngại ngùng trước mặt bố dần lộ rõ bản chất con đĩ dâm đãng: bịt miệng rên rỉ “Bố địt nát lồn con đĩ đi”, quỳ bú sạch cặc bố, liếm đít bố, để tinh trùng nóng hổi của bố bắn đầy tử cung ngay trong khách sạn khi họ đi du lịch cùng nhau.

Chương 1:

Tôi tên là Hải, năm nay đã tròn ba mươi tuổi. Hiện tại, tôi đang công tác tại Sở Tư pháp với vị trí cố vấn pháp lý kiêm luật sư được mọi người kính nể gọi là “luật sư vàng”.

Ở đây, tôi muốn khẳng định rõ ràng một điều rằng, danh hiệu “luật sư vàng” này hoàn toàn không phải do tôi tự phong tặng cho bản thân mình. Nó là kết quả của sự kiên trì, nỗ lực không ngừng nghỉ suốt nhiều năm trời, cùng với những hy sinh thầm lặng mà chỉ có tôi mới hiểu hết.

Vì tính cách của tôi vốn hào sảng, luôn tràn đầy chính nghĩa, thích đứng ra bênh vực cho những người yếu thế, chưa bao giờ nhận một đồng tiền bẩn nào, suốt đời sống quang minh, lỗi lạc.

Qua nhiều năm làm nghề, tôi chưa từng thua một vụ kiện nào, luôn giữ được thành tích bất bại. Chính nhờ những phẩm chất và thành tích ấy mà tôi mới có vinh dự nhận được danh hiệu cao quý này.

Thực ra, những thành tựu tôi đạt được hôm nay có mối liên hệ rất sâu sắc và lớn lao với người bố đang ngồi tù của tôi. Câu chuyện phải kể từ ba mươi năm trước. Nếu không phải mẹ đã kể cho tôi nghe sự thật khi tôi trưởng thành, có lẽ tôi mãi mãi không hiểu tại sao bố lại phải sống trong tù tội suốt quãng đời thanh xuân của mình.

Đó là một buổi sáng sớm cực kỳ lạnh giá, sương mù bao phủ khắp nơi. Lúc ấy mẹ đang trong giai đoạn sắp sinh, đột nhiên bị đau bụng dữ dội, cơn đau khiến mẹ không thể đứng vững. Bố thấy mẹ đau khổ đến mức ấy, lập tức cõng mẹ lên xe đạp và đạp thẳng tới bệnh viện mà không chần chừ.

Thời ấy giao thông ở Lâm Đồng còn rất thô sơ, ngoài xe đạp ra thì chỉ có xe xích lô là phương tiện thay thế, chứ ô tô hay xe máy gần như không có.

Nhưng lúc đó là nửa đêm khuya khoắt, trời tối om, căn bản không tìm được chiếc xe xích lô nào. Trong tình huống không thể chần chừ thêm một giây nào nữa vì tính mạng của mẹ và thai nhi đang nguy kịch, bố đành cắn răng đạp xe chở mẹ đi bệnh viện ngay lập tức.

Suốt quãng đường dài, bố cẩn thận dậm bàn đạp thật nhẹ nhàng, sợ làm mẹ bị xóc nảy gây nguy hiểm cho thai nhi.

Nhưng rốt cuộc tai nạn vẫn ập đến không thể tránh khỏi. Khi bố chở mẹ đi qua một khu rừng rậm rạp, tối tăm và vắng vẻ, đột nhiên hai bóng người khổng lồ lao ra chặn đường. Bố phản ứng kịp thời, đành phải dừng xe lại để đối phó.

Hai kẻ chặn đường chính là hai tên cướp đường hung ác. Vì mẹ đau bụng đột ngột, bố vội vã ra khỏi nhà nên đã quên mang theo tiền, vì vậy bố không có bất kỳ tài sản gì để đưa cho chúng.

Khi biết được nguyên do, hai tên cướp ra lệnh bố phải quay về nhà lấy tiền, đồng thời để lại mẹ làm con tin. Nếu bố không làm theo, chúng sẽ giết cả bố lẫn mẹ ngay tại chỗ.

Khi sự việc phát triển đến đây, mẹ bị dọa hoảng sợ tột độ, đột nhiên vỡ ối, thậm chí máu còn chảy ra. Bố nhìn thấy cảnh ấy thì lập tức nhận ra tình hình đã trở nên cực kỳ nghiêm trọng.

Dù bố van xin, khóc lóc thế nào, hai tên cướp vẫn không mảy may quan tâm đến an nguy của thai nhi trong bụng mẹ, cứ gằn giọng ép bố phải mau chóng quay về lấy tiền, nếu không chúng sẽ ra tay ngay lập tức.

Trong khoảnh khắc nguy cấp đến tính mạng ấy, bố đã che mẹ ra sau lưng mình một cách quyết liệt, rồi vung nắm đấm lao vào hai tên cướp. Vì đối phương có hai người, lại hung hãn và có vũ khí, bố khó lòng một mình chống lại, nhanh chóng bị chúng đánh ngã xuống đất đau đớn.

Thấy bố dám phản kháng quyết liệt, một tên trong số đó nổi giận đùng đùng, rút từ sau lưng một thanh dao lớn sắc bén, tiện tay chém thẳng về phía mẹ đang mang thai.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất, dù đang ngã xuống đất, bố vẫn lập tức đứng dậy như một con thú dữ, một tay ôm chặt mẹ vào lòng, dùng chính lưng mình hứng trọn nhát dao chí mạng ấy.

Có lẽ lúc đó, bố đã nhận ra rõ ràng rằng nếu không giải quyết hai tên cướp này ngay lập tức, thì người chết sẽ là bố, mẹ và cả thai nhi trong bụng mẹ.

Để bảo vệ vợ con, bố cắn răng chịu đau, dùng hết sức bình sinh xoay người lại, giật lấy thanh dao từ tay tên cướp, rồi bố như phát điên lên, cầm dao chém chết hai tên ngay tại chỗ trong cơn tuyệt vọng và phẫn nộ.

Tiếp theo đó, bố dùng hai tay bế mẹ theo kiểu ôm ngang, gắng sức chạy bộ đưa mẹ đến bệnh viện. Vì mẹ đã vỡ ối và có dấu hiệu chảy máu nghiêm trọng, không thể tiếp tục ngồi trên xe đạp nữa, nên bố đành bỏ xe lại và bế mẹ chạy bộ suốt quãng đường còn lại.

Khi bố bế mẹ đến nơi, bố đã kiệt sức hoàn toàn, mồ hôi nhễ nhại, chân run rẩy. Sau khi bác sĩ và y tá đón lấy mẹ, bố ngã gục ngay tại chỗ, bất tỉnh.

Khi bố tỉnh lại lần nữa, mẹ đã sinh tôi một cách an toàn. Thấy mẹ con chúng tôi bình an vô sự, bố mới tạm gác nỗi lo sang một bên, thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, dưới sự khuyên nhủ và an ủi tận tình của mẹ, bố mới đồng ý ra đầu thú với Công an.

Mẹ nghĩ rằng chỉ cần bố chủ động ra đầu thú và trung thực kể rõ sự việc xảy ra đêm đó, chắc chắn sẽ được pháp luật khoan hồng.

Tuy nhiên, cuối cùng tại phiên tòa sơ thẩm của Tòa án nhân dân, bố bị kết tội cố ý giết người, bị tuyên án ba mươi năm tù giam. Năm đó bố mới hai mươi lăm tuổi, còn mẹ chỉ mới hai mươi hai tuổi, đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời.

Đối mặt với kết quả phán quyết khắc nghiệt như vậy, mẹ không thể chịu đựng nổi. Sau khi bố vào tù, mẹ ngày ngày khóc lóc thảm thiết, thường hối hận vì đã khuyên bố ra đầu thú, và chuyện này cuối cùng trở thành nút thắt đau khổ trong lòng mẹ mãi mãi không mở ra được.

Có thể nói tuổi thơ của tôi là bi thảm và nhạt nhẽo, thiếu thốn tình cha, nhưng tôi không thể trách bố hay mẹ được.

Nếu không phải bố năm xưa liều chết bảo vệ, có lẽ tôi đã chết yểu ngay trong bụng mẹ rồi. Còn mẹ một tay vất vả gồng gánh nuôi tôi khôn lớn giữa bao khó khăn đã là không dễ dàng gì.

Nghĩ đến đây, ngoài việc cảm ơn bố mẹ đã ban cho tôi sinh mệnh và công nuôi dưỡng tận tụy, tôi không nên có bất kỳ oán hận nào trong lòng.

Vậy nên khi tôi trưởng thành và biết được sự thật này, tôi đã thầm hạ một quyết tâm lớn lao trong lòng, quyết định sau này phải trở thành người am hiểu pháp luật sâu sắc.

Dù tôi không thể thay đổi số phận của bố, nhưng tôi có thể thay đổi số phận của nhiều người khác, ít nhất là không để những bi kịch tương tự xảy ra nữa với các gia đình vô tội.

Đến năm tôi hai mươi lăm tuổi kết hôn, mẹ mới dần cởi bỏ nút thắt đau khổ trong lòng. Vì hôn nhân của tôi là do mẹ tự tay chọn ngày, nên tôi hoàn toàn hiểu đây là cách mẹ chọn để kỷ niệm bố đang ngồi tù, như một lời tri ân thầm lặng.

Chương 2:

Trước tiên, tôi xin giới thiệu về vợ tôi. Cô ấy tên là Hương, nhỏ hơn tôi ba tuổi, hiện đang làm việc tại Bệnh viện Đa khoa Lâm Đồng – Khoa Cấp cứu với vai trò là một y tá tận tụy.

Ngoại hình và vóc dáng của cô ấy nổi bật, cộng với làn da trắng trẻo mịn màng, khiến cô ấy trở thành đối tượng mà tất cả đàn ông mơ ước.

Dĩ nhiên, vẻ đẹp của Hương còn vượt xa những thứ người ta có thể nhìn thấy từ bên ngoài, vì những bộ phận ấy đều có giới hạn.

Còn tôi thì khác hẳn, tôi biết rõ hơn ai hết. Thực ra Hương còn có ba điểm sáng khiến người ta phải say đắm không thôi: bộ ngực hồng hào gợi cảm, đôi chân trắng muốt kiều diễm, cùng với chỗ kín khiến máu nóng trào dâng trong lòng người đối diện.

Có thể nói Hương sở hữu tất cả những ưu điểm hoàn hảo của một người phụ nữ, đơn giản là hóa thân hoàn hảo của một mỹ nữ quyến rũ, khiến ai cũng phải ngưỡng mộ.

Có thể cưới được vợ như vậy, cũng coi như trời thương tôi một phen lớn. Với chuyện này tôi rất an ủi, nhưng điều khiến tôi an ủi hơn nữa là Hương và mẹ hòa thuận với nhau cực kỳ tốt đẹp, hai người hoàn toàn phá vỡ mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu mà mọi người thường hay e ngại.

Nhưng Hương cũng còn một mặt khác... đằng sau vẻ hiền lành dịu dàng ấy, Hương còn giấu một mặt khác – mặt dâm đãng chỉ dành riêng cho tôi.

Tối hôm ấy, vừa ăn cơm xong, Hương đã kéo tôi vào phòng ngủ, đóng cửa cái rầm. Cô không nói gì nhiều, chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh, rồi tự tay cởi hết quần áo, để trần truồng trước mặt tôi.

“Chồng yêu… hôm nay em muốn anh làm mạnh một chút.”

Giọng cô khàn khàn, đầy thèm khát. Hương lấy cái bịt mắt lụa đen từ ngăn kéo ra, tự bịt kín mắt mình. Cô quỳ xuống giường, hai tay chống ra sau, mông cong cao, giọng run run nhưng dâm đãng:

“Anh gọi em là con đĩ đi… em muốn anh gọi em là con đĩ của anh… anh phải vừa gọi vừa nắm tóc em cơ, em muốn cảm giác như bị anh ức hiếp”

Tôi cứng ngắc ngay lập tức. Hương chưa bao giờ chủ động kiểu này. Tôi siết tóc cô, giọng khàn xuống:

“Con đĩ… con đĩ dâm của anh…”

Hương rên khẽ, cái mông trắng cong lên lắc lư:

“Ừ… ừm… anh gọi nữa đi… em thích nghe lắm…”

Cô bò tới, ngậm lấy cặc tôi mút mạnh một cái “chụt” ướt át, lưỡi quấn quanh đầu khấc liếm lia lịa. Tôi thở dốc, tay cầm cái dây nịt da treo kế bên ghế sofa.

Hương ngẩng mặt lên, môi bóng nhẫy nước miếng, giọng nũng nịu dâm đãng:

“Anh lấy dây nịt… đánh mông em đi… em muốn anh đánh mạnh vào mông con đĩ này…”

“Chát!”

Tôi quất một roi thật mạnh vào mông trái. Hương giật nảy, rên to:

“Áaa… sướng… mạnh nữa đi anh… con đĩ hư quá phải không? Đánh mạnh hơn nữa đi…”

“Chát! Chát! Chát!”

Tôi liên tục quất mấy roi nữa. Mông Hương đỏ ửng, in rõ dấu dây. Cô càng lúc càng hưng phấn, mông lắc lư đón roi, nước dâm chảy dài xuống đùi.

“A… a… anh ơi… em sướng vl… lồn em ướt hết rồi… anh địt em đi… địt con đĩ này đi anh…”

Tôi không nhịn nổi, đè cô xuống giường, đút một phát hết cặc. Hương cong người rên lớn, giọng đứt quãng:

“Áaaa… to… anh địt mạnh đi… địt nát lồn con đĩ đi anh ơi… a… a… sướng quá… em là con đĩ của anh mà…”

Cô rên không ngớt, càng lúc càng dâm:

Phạch phạch phạch!!

“Ưm… ưm… anh… anh gọi em là con đĩ dâm nữa đi… em thích nghe lắm… á… á… lồn con đĩ siết cặc anh chặt quá phải không anh… địt mạnh nữa… em chịu hết nổi rồi…”

Tôi càng dập mạnh thì Hương càng rên to, tiếng rên dâm đãng vang vọng cả phòng. Tôi hoảng thật sự, vội vàng vỗ mạnh hai cái tát vào mông cô, tiếng “chát! chát!” khô khốc.

“Áaaa…!!!”

Ai ngờ Hương không những không nhỏ lại, mà còn rên to hơn hẳn, giọng the thé khoái lạc:

“Áaaa… đánh nữa đi anh… đánh mạnh mông con đĩ đi… em sướng vl… áaaa… lồn em co thắt kinh khủng luôn rồi… anh địt mạnh nữa… con đĩ này sắp ra rồi anh ơi…”

Tôi hoảng hốt, một tay bịt miệng cô lại, giọng run run thì thầm gấp gáp:

“Em… em rên nhỏ thôi! Mẹ đang ở dưới nhà kìa, to thế này mẹ nghe hết mất!”

Nhưng Hương như bị ma xui, càng bị tôi bịt miệng càng hưng phấn. Cô lắc đầu quậy quậy, nước dâm chảy lênh láng, tiếng rên vẫn thoát ra qua kẽ ngón tay tôi, càng lúc càng lớn:

“Ưmmm… ưmmm… anh… anh đừng bịt… em chịu không nổi… á… áaaa… con đĩ dâm của anh sướng quá… địt mạnh nữa đi anh… em muốn ra… em ra rồi anh ơiiii…”

Chương 3:

Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân vội vã lên cầu thang. Rồi “cốc cốc cốc” – tiếng gõ cửa dồn dập.

“Hải ơi! Hương ơi! Hai đứa làm gì trong đó vậy? Sao con rên to thế? Có chuyện gì không con?”

Giọng mẹ lo lắng, rõ mồn một qua cánh cửa mỏng.

Tôi cứng đờ người, cặc vẫn còn ngập sâu trong lồn Hương, mồ hôi túa ra như tắm. Hương thì run bần bật vì đang ra dở, lồn siết chặt lấy tôi từng cơn, miệng vẫn cố rên khẽ trong cổ họng:

“Ư… ư… anh… đừng dừng… em đang ra mà…”

Tôi hoảng loạn, vội vàng bịt chặt miệng cô hơn, giọng run run đáp ra cửa:

“Không có gì mẹ ơi! Hương… Hương nó bị đau bụng đột ngột… con đang xoa cho nó đây ạ!”

Mẹ vẫn đứng ngoài cửa, giọng lo lắng không giảm:

“Đau bụng mà rên to thế? Mở cửa mẹ xem thử coi!”

Tôi suýt xỉu. Hương dưới thân tôi vẫn co giật vì cực khoái, nước dâm ướt đẫm ga giường, miệng cô vẫn rên khẽ qua kẽ tay tôi:

“Á… á… sướng… sướng quá anh ơi…”

Tôi cắn răng, giọng cố giữ bình tĩnh:

“Mẹ về phòng nghỉ đi ạ! Con… con xử lý được rồi! Hương nó ngại lắm!”

Ngoài cửa im lặng một lúc, rồi mẹ khẽ thở dài:

“Thôi được… hai đứa cẩn thận nhé. Nếu đau quá thì gọi mẹ…”

Tiếng chân mẹ đi xuống cầu thang dần xa. Tôi mới dám buông tay ra. Hương nằm sấp, thở hổn hển, mông vẫn cong cao, giọng khàn khàn đầy dâm đãng:

“Anh… anh đánh em thêm đi… em sướng muốn chết… con đĩ của anh suýt bị mẹ bắt quả tang luôn rồi… nhưng… con đĩ không sợ đâu… á… anh địt tiếp đi… em còn muốn ra nữa…”

Tôi nhìn vợ, vừa hoảng vừa kích thích đến run người.

Cô ấy… sao lại dâm đến mức này?

Tôi dập mạnh, mồ hôi túa ra. Hương càng lúc càng hăng, đột nhiên cô níu tay tôi, giọng run run nhưng đầy thèm khát:

“Anh ơi… em… em muốn liếm đít cho anh… em thèm liếm đít anh lắm… anh nằm ngửa ra cho em liếm đi…”

Tôi giật nảy, dừng hẳn lại.

“Liếm đít á? Không được… anh thấy bẩn lắm.”

Hương cắn môi dưới, giọng vẫn còn run vì sướng:

“Không bẩn đâu anh… em muốn làm cho anh sướng… em liếm sạch sẽ mà… anh cho em thử một lần thôi được không…”

Tôi lắc đầu kiên quyết:

“Thôi đi em, anh không thích.”

Hương im lặng một lúc, rồi chỉ khẽ “ừ” một tiếng, không nài nữa. Nhưng tôi thấy rõ cô ấy hơi thất vọng.

Trong lúc tiếp tục địt, đầu tôi cứ quay cuồng với một nghi ngờ kỳ lạ.

Nếu ngày cưới tôi mà không phá trinh, không lấy được cái ngàng vàng ấy của Hương, thì tôi đã nghĩ ngay từ lúc đó cô ấy đã quan hệ với rất nhiều người đàn ông rồi.

Nhưng thực tế hôm ấy tôi đã phá trinh cho cô ấy, máu trinh chảy ra rõ ràng trên ga giường. Tôi từng tự hào và tin chắc rằng Hương chỉ thuộc về mình tôi, chưa từng bị ai chạm vào.

Vậy mà giờ đây… cô ấy lại chủ động đòi liếm đít, đòi bị gọi là con đĩ, đòi bị đánh mông bằng dây nịt… Những thứ dâm đãng và chuyên nghiệp đến mức này không phải tự nhiên mà có.

Liệu… trước khi lấy tôi, Hương đã từng quan hệ với ai đó chưa? Hay thậm chí là… đã quan hệ với không ít người đàn ông?

Tôi càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng, nhưng cặc lại càng cứng hơn, dập mạnh hơn vào trong lồn vợ.

Hương dưới thân tôi vẫn rên dâm đãng, giọng đứt quãng:

“A… a… anh địt mạnh nữa đi… con đĩ của anh sướng muốn chết rồi… áaaa…”

Tôi dập mạnh hơn, nhưng trong đầu chỉ toàn là nghi ngờ.

Chương 4:

Cô ấy… thật sự chỉ là của riêng tôi như tôi từng nghĩ? Hay đằng sau vẻ hiền lành dịu dàng ấy, Hương đã giấu tôi rất nhiều thứ?

Tôi không biết. Nhưng từ tối hôm ấy, trong lòng tôi bắt đầu nảy ra một ý nghĩ lạ lùng… và kích thích đến run người.

Trong mắt tôi và người ngoài, mẹ và Hương chẳng khác gì mẹ con ruột thịt, gắn bó keo sơn.

Lý do mẹ mở được nút thắt đau khổ trong lòng có mối quan hệ mật thiết không thể tách rời với con dâu Hương.

Vì Hương có tính tình dịu dàng hiền lành, lại rất thấu hiểu lòng người, nên khi Hương biết chuyện về bố từ mẹ, cô ấy đã bị câu chuyện bi tráng của bố đến mức khóc nức nở, nước mắt giàn giụa.

Tôi tin chắc tuyệt đối không phải Hương diễn kịch hay giả vờ, mà là cô ấy thực sự bị hành động anh hùng của bố chạm đến tận đáy lòng.

Dù bố phạm tội giết người nặng nề, nhưng Hương không hề ghét bỏ hay xa lánh, ngược lại còn kiên nhẫn khuyên nhủ mẹ, an ủi mẹ từng ngày, thậm chí có những đêm còn ngủ cùng mẹ để động viên tinh thần.

Hỏi trên đời này có bao nhiêu nàng dâu làm được như vậy, tôi nghĩ hầu như không có ai.

Vì cha mẹ Hương ở xa, nên tôi và Hương chỉ về thăm họ một hai lần vào dịp lễ tết. Nghĩa là ở Lâm Đồng này, ngoài tôi và mẹ ra, Hương không có người thân nào khác.

Mà mối quan hệ tốt đẹp giữa mẹ chồng con dâu cũng bắt đầu và phát triển từ lúc đó. Từ đó về sau, mẹ thường trò chuyện với Hương về những chuyện xưa cũ của bố một cách tỉ mỉ, cũng coi như để con dâu hiểu rõ hơn về người bố chồng mà cô ấy chưa từng gặp mặt.

Dần dần, dưới sự kể lể không ngừng của mẹ, Hương biết được rất nhiều câu chuyện về bố mà trước đây mẹ chẳng hề kể cho tôi, khiến tôi còn hơi ghen tị và đố kỵ một chút.

Dĩ nhiên đây chỉ là tôi nói đùa thôi, nhưng thấy hai người có thể phát triển mối quan hệ mẹ chồng con dâu đến mức gần gũi, thân thiết như vậy, nói thật, ngoài việc vui mừng khôn xiết, tôi còn thêm phần thấu hiểu và trân trọng.

Vì một số chuyện chỉ phù hợp trao đổi giữa phụ nữ với phụ nữ, tôi là đàn ông thì có lý do gì chen vào làm phiền chứ.

Cuộc sống năm năm sau hôn nhân có thể nói tràn đầy tiếng cười vui vẻ, ấm áp và hạnh phúc. Tuy nhiên, thời gian hạnh phúc luôn ngắn ngủi như vậy.

Vào năm bố sắp mãn hạn ra tù, mẹ lại bất ngờ mắc bệnh nặng, cuối cùng mang theo nỗi hận chưa tròn mà ra đi vĩnh viễn.

Sự ra đi đột ngột của mẹ khiến tôi và Hương bị đả kích rất lớn, đau đớn khôn nguôi.

Vốn tưởng đây sẽ là năm bố mẹ tái ngộ sau ba mươi năm xa cách, ai ngờ đời người khó lường, năm ấy không những không trở thành ngày sum họp vui mừng, mà lại trở thành ngày chia ly vĩnh viễn, đầy nước mắt.

Thực ra tôi và Hương đều biết mẹ còn một di nguyện lớn nhất, đó là mẹ vốn định dùng nửa đời sau để bù đắp cho bố, chăm sóc ông chu đáo nhất có thể.

Nhưng trời không chiều lòng người, mẹ đành gửi gắm di nguyện lại cho tôi và Hương, hy vọng chúng tôi sẽ thay mẹ hoàn thành.

Bây giờ tôi mới hiểu ra, hóa ra mẹ luôn coi sự hy sinh năm xưa của bố như một món nợ lớn không bao giờ trả hết.

Để trả nợ, để cho bố một gia đình êm ấm hạnh phúc khi ông trở về, mẹ mới thường kể chi tiết cho Hương nghe về bố.

Mẹ làm vậy cũng là để Hương không cảm giác bố tôi là người xấu, và đó có lẽ chính là nguyên nhân chính khiến mối quan hệ mẹ chồng con dâu hòa hợp đến mức hiếm có. Tấm lòng của mẹ quả là sâu sắc, chu đáo và vị tha biết bao.

Sau khi mẹ mất, thời gian trôi nhanh như chớp, đã đến ngày bố mãn hạn ra tù. Tôi đến từ rất sớm, đứng chờ trước cổng Trại giam trong lòng đầy xúc động.

Nhìn bố với khuôn mặt đầy vẻ phong sương, tóc bạc trắng được hai cán bộ dẫn ra, tôi chạy vội lên, một tay đón lấy cái túi nặng trĩu trong tay bố. Đây cũng là lần đầu tiên tôi gặp bố mặt đối mặt.

Tại sao lại là lần đầu tiên? Lý do rất đơn giản, đó là do bố tự yêu cầu với trại giam. Vì mỗi lần mẹ vào thăm đều khóc đỏ mắt trở về, bố nhìn vào mà đau lòng không chịu nổi.

Để mẹ không quá buồn khổ và day dứt, bố cuối cùng chọn cách hủy bỏ quyền được người thân vào thăm, dù lòng ông chắc chắn cũng khao khát được gặp vợ con.

Lên xe rồi, bố ngồi một mình ở ghế sau, suốt đường giữ im lặng, ánh mắt xa xăm. Còn tôi cũng không biết nói gì với bố cho phải. Ba mươi năm đối với bố dài như một thế kỷ, thay đổi quá nhiều.

Qua kính chiếu hậu, tôi thấy bố ngồi sau ngó nghiêng khắp nơi, dường như mọi thứ xung quanh đều khiến bố thấy lạ lẫm và tò mò, như một người vừa tỉnh giấc sau giấc mơ dài.

“Con trai…” Đang lái xe thì bố đột nhiên gọi tôi bằng giọng trầm ấm, khàn khàn.

“Vâng? Sao vậy bố?” Tôi bản năng hỏi lại, đây cũng là lần đầu tiên tôi gọi bố bằng cái từ thiêng liêng ấy.

“Con đưa bố đi thắp nén nhang cho mẹ trước đã.”

Bố biết chuyện mẹ mất rồi, vì đó là chuyện lớn, chắc chắn đã được thông báo vào trong trại giam.

“Vâng, được ạ.” Nghe bố nói vậy, tôi vội vàng đáp, giọng hơi run.

Cuộc trò chuyện đầu tiên giữa bố con chúng tôi mở ra theo cách giản dị và xúc động ấy. Có lẽ bố cần thời gian để thích nghi với thế giới bên ngoài sau ba mươi năm, còn tôi cũng vậy, cần thời gian để gọi ông bằng “bố” một cách tự nhiên.

Đến mộ mẹ tại nghĩa trang gia đình, bố quỳ xuống lặng lẽ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tên trên bia mộ, nước mắt lặng lẽ lăn dài.

Tôi biết bố có rất nhiều lời muốn nói với mẹ, những lời kìm nén suốt ba mươi năm trời. Trước cảnh tượng ấy, làm con trai tôi sao có thể không hiểu và không xót xa.

“Bố, con ra ngoài mua ít giấy tiền và đồ cúng cho tiện.” Tôi lập tức tìm lý do để rời đi, để bố có thể ở bên mẹ một mình một lúc, tâm sự những điều riêng tư.

Chương 5:

“Ừ, con đi đi.” Bố dường như cũng hiểu ý tôi, chỉ đáp ngắn gọn, giọng trầm thấp.

Tôi nhanh chóng ra chỗ bán giấy tiền và đồ cúng gần đó, mua một ít đồ bình thường rồi quay lại. Nghĩ bố sẽ nói rất nhiều tâm sự với mẹ, tôi cố ý tìm một chỗ ngồi nghỉ dưới bóng cây, rồi lặng lẽ chờ thời gian trôi qua, không muốn làm phiền.

“Reng… reng…” Điện thoại tôi đột nhiên reo vang trong không gian yên tĩnh.

“Alo, em yêu.” Nhìn số máy là Hương gọi, tôi vội vàng bắt máy, giọng nhẹ nhàng.

“Anh, đón bố xong chưa?” Hương hỏi ở đầu dây bên kia, giọng lo lắng.

“Xong rồi.” Tôi đáp ngắn gọn.

“Vậy hai người về nhà lúc nào vậy?” Hương tiếp tục hỏi.

“Chắc còn một lúc nữa, lúc này bố đang thắp hương cho mẹ ở mộ.” Tôi nói tiếp, giọng nhỏ lại.

“Ừ, em biết rồi. Em không làm phiền hai người nữa.” Biết bố đang làm lễ cho mẹ, Hương không dám nói thêm gì, sợ làm ảnh hưởng đến khoảnh khắc thiêng liêng. Sau đó chúng tôi cúp máy.

Sau khi cúp máy với Hương, tôi nhìn giờ trên điện thoại, nghĩ lúc này bố chắc đã nói hết những gì cần nói. Để bố không phải chờ lâu, tôi đứng dậy xách đồ, bắt đầu quay lại mộ.

Đi được vài phút, tôi nhìn thấy từ xa bóng bố vẫn còn quỳ trước mộ mẹ, lặng lẽ như một bức tượng đá, không muốn rời đi.

“Bố ơi, con về rồi ạ!” Để bố có đủ thời gian chuẩn bị tâm lý và không bị bất ngờ, tôi cố ý gọi to từ khá xa, giọng vang vọng qua khoảng sân rộng trước nghĩa trang.

Bố vừa nghe tiếng tôi liền ngẩng đầu lên, thấy tôi xách theo một đống đồ đạc lỉnh kỉnh, ông vội đứng dậy bước ra đón.

Sau đó, hai cha con chúng tôi cùng nhau thắp hương cho mẹ, đốt giấy tiền vàng mã, bày biện những món đồ cúng lên bàn thờ một cách chu đáo, rồi làm lễ một lượt cho xong.

Lễ xong xuôi, chúng tôi lặng lẽ rời khỏi nghĩa trang. Tôi biết chắc chắn rằng, sau khi tôi đi rồi, bố đã khóc một mình rất nhiều.

Chỉ cần nhìn những vết nước mắt còn đọng lại ở khóe mắt bố, cùng với vẻ mặt buồn bã của ông, là tôi hiểu ngay tất cả.

Trên đường về nhà, bố lại ngồi im lặng ở ghế sau xe, không nói một lời. Lần này ông không còn tò mò ngó nghiêng xung quanh như trước nữa, mà ánh mắt hơi đờ đẫn, nhìn ra ngoài cửa sổ vô định.

Rõ ràng trong lòng bố vẫn đang nghĩ ngợi rất nhiều về mẹ, những kỷ niệm xưa cũ ùa về khiến ông không thể nào dứt ra được.

Nhìn cảnh ấy, lòng tôi cũng thấy xót xa và buồn bã vô cùng, như có một nỗi đau thầm lặng đang lan tỏa giữa hai cha con.

Để mọi người dễ hình dung hơn về bố, tôi xin giới thiệu ngắn gọn một chút. Bố năm nay đã năm mươi lăm tuổi, chiều cao khoảng một mét tám, cân nặng chừng bảy mươi lăm ký.

Sau nhiều năm lao động nặng nhọc trong Trại giam, thay vì trở nên suy yếu và gầy mòn như nhiều người khác, bố lại càng thêm cường tráng và khỏe mạnh.

Nếu không nhìn kỹ vào khuôn mặt, chỉ nhìn thân hình vạm vỡ thôi thì chẳng ai nghĩ đây là một người đàn ông đã ngoài năm mươi lăm tuổi.

Vì phải lao động ngoài trời quanh năm, dưới ánh nắng gay gắt của vùng cao nguyên, da bố đã chuyển sang màu ngăm đen khỏe mạnh, bóng loáng và săn chắc.

Những thay đổi rõ rệt trên cơ thể bố, tôi chỉ nhận ra được khi so sánh kỹ với những bức ảnh cũ của ông ngày trước – những tấm ảnh chụp khi bố còn trẻ, da trắng trẻo và thân hình chưa được tôi luyện nhiều như bây giờ.

Khi tôi và bố về đến nhà, Hương đã đứng ngay ngoài cửa đợi sẵn từ lúc nào, vẻ mặt hồi hộp nhưng vui mừng. Đây cũng là lần đầu tiên Hương gặp bố trực tiếp.

“Bố...con...con chào bố” Vừa thấy bóng bố xuất hiện, Hương đã lên tiếng gọi ngay, giọng nhẹ nhàng và đầy tôn kính.

“Ừ.” Bố đáp lại chất phác, ngắn gọn như thói quen của người đã quen với cuộc sống giản dị trong trại giam.

“Bố ơi, đây là Hương, vợ con đấy bố ạ.” Tôi đứng bên cạnh, nhanh chóng giới thiệu để không khí bớt căng thẳng.

“Ừ… ừm, tốt… tốt lắm…” Bố nghe tôi giới thiệu xong thì hơi lúng túng đáp lại, giọng nói có chút run run.

Có thể thấy rõ, lần đầu tiên gặp con dâu, bố vẫn còn khá căng thẳng và ngại ngùng, chưa quen với không khí gia đình ấm cúng này.

“Bố ơi, đây là dép lê của bố, mời bố vào nhà ạ.” Hương có lẽ cũng nhận ra bố đang căng thẳng, nên để tránh sự ngại ngùng kéo dài, cô ấy nhanh chóng lấy đôi dép ra và mời bố vào nhà một cách tự nhiên nhất.

“Ừm, được rồi, bố tự làm được mà!” Bố tiếp tục đáp, giọng vẫn còn ngắn gọn nhưng đã dịu lại đôi chút.

“Bố ơi, từ nay đây chính là nhà của bố rồi ạ. Mời bố ngồi xuống sofa nghỉ ngơi một lát cho thoải mái.”

Vào nhà xong, tôi nhẹ nhàng dắt bố đến ghế sofa trong phòng khách và mời ông ngồi xuống, cố gắng tạo cảm giác gần gũi và thân thuộc.

“Anh ơi, anh giúp bố dọn phòng ngủ đi, em vào bếp chuẩn bị cơm đây.” Hương nói với tôi từ phía sau, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy phối hợp.

“Được rồi em, em vào bếp chuẩn bị đi, anh sẽ dọn phòng cho bố.” Thực ra phòng ngủ của bố đã được chúng tôi dọn dẹp sạch sẽ từ trước, cơm cũng nấu gần xong rồi.

Chỉ là vì bố mới về nên không khí vẫn còn hơi căng thẳng và rụt rè. Để bố có thêm thời gian thích nghi với môi trường mới, tôi và Hương đã phối hợp ăn ý với nhau tự nhiên, tạo không gian để ông dần cảm thấy thoải mái hơn.

Chương 6:

Sau đó, Hương vào bếp còn tôi thì xách gói đồ của bố vào phòng mẹ trước đây. Vào phòng mà không có việc gì làm ngay, tôi ngồi bâng quơ xuống mép giường, lòng hơi tò mò không biết trong gói đồ của bố có những gì đặc biệt.

Mang theo tâm trạng tò mò, tôi kéo khóa gói đồ ra chậm rãi. Bên trong ngoài những bộ quần áo và đồ dùng vệ sinh cá nhân quen thuộc, còn có mấy cuốn sách cũ kỹ.

Vì đang rảnh rỗi, tôi tùy tiện cầm một cuốn lên và lật xem. Hóa ra toàn là những cuốn sách liên quan đến cải tạo lao động, giáo dục tư tưởng – những tài liệu rõ ràng được dùng để “rửa não” cho tù nhân trong trại giam.

Đang định bỏ sách vào lại thì bất ngờ một tấm card không lớn lắm rơi ra từ trong sách. Tôi tò mò nhặt lên xem, thì ra là một tấm ảnh chụp một cô gái xinh đẹp, dáng người thướt tha. Tuy không có chỗ nào lộ liễu hay phản cảm, nhưng cũng đủ để khơi gợi và kích thích lòng người.

Hơn nữa, trên tấm ảnh tôi còn phát hiện một vài vết trắng mờ mờ. Để xác định rõ đó là gì, tôi đưa mũi lại gần ngửi thử cẩn thận.

Ngửi xong tôi mới hiểu ngay đó là vết tinh dịch đã khô lại sau khi xuất. Như vậy có thể thấy rõ, tấm ảnh này chắc chắn là “đạo cụ” mà bố đã dùng để thủ dâm trong những năm tháng cô đơn trong tù.

Nhìn tấm ảnh nằm trong tay mình, tôi không đành lòng nhưng vẫn cất lại nhẹ nhàng. Phải biết rằng trong trại giam, loại đồ này là tuyệt đối bị cấm.

Bố mà dám mạo hiểm giấu giữ, chắc chắn ông cũng có những nỗi khổ tâm riêng tư, những khát khao bị kìm nén quá lâu mà không thể nói ra.

“Anh ơi, ăn cơm thôi!” Lúc này, từ ngoài phòng vọng vào tiếng Hương gọi ấm áp, kéo tôi trở về thực tại.

“Ừ, anh ra ngay đây.”

Trên bàn ăn, bố vẫn còn hơi rụt rè và e dè, nhưng đã không còn căng thẳng như lúc mới vào nhà nữa. Để bố mau chóng hòa nhập với gia đình, làm con trai tôi phải chủ động hơn một chút trong việc tạo không khí vui vẻ.

“Bố ơi, bố có uống rượu không ạ?” Tôi chủ động hỏi bố, giọng thân mật.

“Có, bố uống được.” Bố trả lời ngắn gọn nhưng rõ ràng.

“rượu nếp hay bia ạ?”

“Gì cũng được con.”

“Em ơi, lấy chai rượu nếp ra đi, anh với bố uống chút cho ấm.” Lúc này đang vào xuân, thời tiết vẫn còn se lạnh, uống bia có thể không tốt lắm cho sức khỏe, hơn nữa bố cũng lớn tuổi rồi nên tôi chọn rượu nếp cho phù hợp.

“Vâng, hiếm khi cả nhà sum họp thế này, hôm nay anh cứ cùng bố uống cho vui đi.” Hương nghe tôi nói muốn uống rượu với bố thì vui vẻ đáp ngay, không hề do dự.

Trong suốt quá trình đó, bố ít nói, chủ yếu chỉ mỉm cười và gật đầu nhẹ nhàng. Tôi và bố mỗi người rót đầy một lrượu nếpy, rồi từ từ nhâm nhi.

Ban đầu bố vẫn còn ít lời, chủ yếu là tôi và Hương trò chuyện với nhau để không khí không bị ngượng ngùng.

Đến khi bố uống hết một ly rượu nếp, ông mới bắt đầu nói nhiều hơn, giọng đã tự nhiên hẳn. Những chuyện bố kể chủ yếu là về cuộc sống hàng ngày trong trại giam, những trải nghiệm gian khổ nhưng cũng đầy bài học.

Còn tôi và Hương như hai đứa trẻ, ngồi nghe rất chăm chú, đặc biệt là Hương. Cô ấy dường như rất quan tâm đến những câu chuyện của bố, có lẽ điều này có liên quan trực tiếp đến việc mẹ ngày trước hay kể cho cô ấy nghe về bố.

“Em yêu, hôm nay là ngày tiếp gió rửa bụi cho bố, con dâu như em có nên cùng bố uống chút không?” Thấy Hương nghe say sưa, tôi cố ý đùa một câu để không khí thêm vui vẻ.

“Con trai, chuyện đó thôi đi. Hôm nay con cùng bố uống rượu, trong lòng bố đã rất vui rồi. Hương lại còn chuẩn bị cả mâm cơm ngon thế này, vất vả cả buổi sáng, đừng bắt Hương uống nữa con ạ.”

Chưa đợi Hương trả lời, bố đã lên tiếng chen vào trước, giọng đầy thương yêu và quan tâm.

“Bố ơi, bố đã nói vậy thì con nghe bố.” Vì tôi đã uống rượu nên hơi say, tôi không khách sáo thêm với bố nữa.

Dù sao mục đích chính là để bố vui vẻ, Hương uống hay không cũng không quan trọng, quan trọng nhất là bố biết con trai và con dâu có tấm lòng hiếu thảo chân thành là đủ rồi.

“Bố ơi, chúng ta là một nhà rồi, bố gọi con là Hương đi ạ, cho thân mật hơn.” Hương tiếp lời tôi, nói với bố dịu dàng.

“Đúng rồi bố, bố gọi Hương cho gần gũi đi ạ.” Nghe Hương nói vậy, tôi liền phụ họa ngay để bố dễ chấp nhận hơn.

“Được được, vậy thì nghe hai con.” Thấy cả hai chúng tôi đều nói vậy một cách chân thành, bố vội vàng đồng ý, nụ cười đã nở trên môi ông.

Xem ra bữa rượu hôm nay uống rất đáng giá. Nhờ có rượu, bố không những hết căng thẳng, hết rụt rè mà còn nói rất nhiều, chia sẻ thoải mái như người trong nhà.

Tôi tin rằng sau bữa cơm ấm cúng hôm nay, bố sẽ nhanh chóng thích nghi và coi đây chính là ngôi nhà mới của mình.

Vì đây là lần đầu tiên tôi và Hương ăn cơm cùng bố sau bao năm xa cách, nên bữa ăn kéo dài khá lâu, đầy ắp tiếng cười và câu chuyện.

Trong lúc đó, tôi và bố mỗi người lại uống thêm khá nhiều. Dù tôi không phải là người uống giỏi, nhưng để cùng bố cho tốt và để ông vui, tôi cam lòng say một trận thật sự.

Khi men rượu bắt đầu lên mạnh, cảm giác choáng váng ùa đến khiến tôi dần mất ý thức.

...

Hương vội vàng chạy lại, một tay đỡ vai tôi, giọng lo lắng:

“Anh say rồi, để em dìu anh lên phòng nghỉ.”

Chương 7:

Cô ấy dìu tôi lê từng bước lên cầu thang. Tôi say thật, chân mềm nhũn, nhưng trong đầu vẫn còn chút tỉnh táo. Vừa đến cửa phòng, tôi nắm chặt tay Hương kéo lại, không cho cô quay xuống.

“Đừng đi… ở lại với anh…”

Hương khẽ cười, vuốt tóc tôi:

“Em dọn bàn ăn một chút rồi lên ngay mà.”

Tôi lắc đầu, kéo mạnh hơn, giọng khàn khàn vì rượu và dục vọng:

“Không… anh muốn em ngay bây giờ…”

Không đợi cô kịp phản ứng, tôi đẩy Hương vào phòng, đóng cửa cái rầm rồi đè cô xuống giường. Hương hơi giật mình nhưng không đẩy ra, chỉ cười khẽ:

“Chồng yêu say rồi mà cũng thèm à…”

"Vợ anh thế này, sao lại không chứ."

Nhưng tôi đã không còn kiểm soát nổi. Tôi xé toạc nút áo cô, kéo quần lót xuống, đút một phát hết cặc vào trong lồn ướt át.

Hương cong người, cắn môi rên khẽ ban đầu, nhưng chỉ vài cú dập mạnh là cô không kìm được nữa.

“Aaa… anh… mạnh quá… ưm… ưm…”

Tôi càng dập nhanh, Hương càng rên to. Cô quên mất hôm nay trong nhà có bố. Từ ngày mẹ mất, nhà chỉ có hai vợ chồng, nên mỗi lần làm tình cô đều rên thoải mái, không cần kiềm chế. Giờ men rượu cũng lên, cô càng buông thả:

“Áaaa… anh địt mạnh nữa đi… a… a… sướng quá anh ơi… sướng… địt mạnh nữa… lồn em ướt hết rồi…”

Tiếng rên của cô càng lúc càng to, càng lúc càng dâm, vang cả hành lang:

Phạch phạch …

“Aaa… anh… anh gọi em là con đĩ đi… em là con đĩ dâm của anh mà… áaaa… địt nát lồn con đĩ đi anh… em chịu hết nổi rồi… sướng… sướng vl…”

Dưới nhà, bố Cường ngồi một mình bên bàn ăn. Ông chỉ giả vờ say. Tửu lượng ông tốt lắm, ba mươi năm trong tù rèn luyện ra, vài ly rượu nếp này chỉ đủ làm ông hơi bùi ngùi nhớ vợ cũ.

Nhưng khi tiếng rên của Hương vọng xuống, ông khựng lại.

Ông ngẩng đầu nhìn lên cầu thang, tay siết chặt ly rượu.

Tiếng rên của con dâu càng lúc càng to, càng lúc càng không che giấu. Bố Cường cắn răng, đứng dậy, bước chân nặng nề lên cầu thang. Ông dừng lại ngay trước cửa phòng con trai, lưng dựa vào tường, thở dốc.

Trong đầu ông lúc này là con trai và con dâu đang quan hệ, tư thế cực kỳ dâm đãng, theo thói quen tay kia ông đang định chạm vào thứ đang nhô ra khỏi quần.

Không được… đó là con dâu… là vợ con trai mình…

Nhưng tiếng rên dâm đãng của Hương vẫn không ngừng:

“Áaaa… anh… mạnh nữa… anh địt em đi… em sướng muốn chết rồi… aaaa…”

"Lồn con đĩ siết cặc anh chặt quá mà!"

Bố Cường siết chặt nắm đấm, mồ hôi túa ra. Con cặc trong quần ông cứng ngắc từ lúc nào không hay. Ông cắn môi đến bật máu, tay run run kéo khóa quần xuống, nắm lấy cặc mình sục mạnh.

“Kh… kh… Hương… con…”

Ông thì thầm trong cổ họng, mắt nhắm nghiền, tai dán sát cửa nghe từng tiếng rên của con dâu. Tay sục càng lúc càng nhanh.

“Con đĩ… con đĩ dâm của anh… xem hôm nay anh trị con đĩ này như thế nào…”

"bốp, bốp, bốp" 3 phát đánh vào mông liên tiếp, ông ở ngoài có thể nghe rõ.

Ông đấu tranh dữ dội, nhưng dục vọng tích tụ ba mươi năm như núi lửa phun trào, tay ông sục lên xuống liên tục.

Chỉ chưa đầy một phút, ông rên khẽ một tiếng trầm thấp, toàn thân run lên. Những dòng tinh nóng hổi bắn mạnh ra, văng cả lên cánh cửa phòng con trai, trắng đục, đặc quánh.

Bố Cường thở hổn hển, mắt đỏ ngầu. Ông nhìn dòng tinh của mình dính trên cửa, mặt tái mét.

"Mình làm cái gì vậy? Đó là con dâu… vợ của con trai mình…"

Ông vội vàng lấy giấy ăn trong túi lau sạch cửa, lau cả tay, lau cả cặc mình. Tay run đến mức giấy rơi xuống đất hai lần. Lau xong, ông dựa lưng vào tường, ngồi sụp xuống, hai tay ôm đầu.

“Mình tệ quá… tệ quá… sao mình lại làm vậy… Cường ơi là Cường… mày là đồ khốn nạn…”

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade. Sau đó nhấn “Send Message”.
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

C
Trả lời
0
Lượt xem
702
chuyên vé xe tết
C
Trả lời
0
Lượt xem
1K
Chung Trừ
Truyện này dịch gg từ truyện tàu : mẫu nợ thê thường , tác giả drop truyện đến phần ong bố chơi con dâu ( chap 17) . Vãi cả loz bán truyện dịch từ truyện tàu :))))
 
Truyện này dịch gg từ truyện tàu : mẫu nợ thê thường , tác giả drop truyện đến phần ong bố chơi con dâu ( chap 17) . Vãi cả loz bán truyện dịch từ truyện tàu :))))
Dạ em chào anh. Truyện em có thêm các tình huống mà tác giả gốc chưa có ạ. Anh có thể mua về để so sánh với bản gốc nè ^^
 
Chương 8:

Ông cắn chặt môi. Trong đầu ông lúc này chỉ toàn là hình ảnh Hương đang bị con trai địt, tiếng rên dâm đãng của cô ấy vẫn còn vang vọng trong tai.

Ông ngồi đó rất lâu, sau đó xuống nhà, chỉ biết lặng lẽ day dứt và tự trách mình.
...

Khi tôi mở mắt ra lần nữa, trời đã sáng hôm sau.

“Anh, anh tỉnh rồi à?” Vừa mở mắt, tôi đã nghe thấy tiếng Hương quan tâm hỏi han ngay bên tai, giọng đầy lo lắng nhưng dịu dàng.

“Ừ, chuyện gì vậy? Anh ngủ lúc nào vậy em?” Tôi ngơ ngác hỏi vợ, đầu vẫn còn hơi quay cuồng.

“Anh này, tối qua anh say kinh khủng luôn, nôn mửa tùm lum khắp nơi. Cuối cùng là em với bố phải dìu anh lên giường đấy.”

Thấy tôi còn đang ngẩn ngơ chưa nhớ gì, Hương kể chi tiết lại những gì xảy ra tối qua sau khi tôi say.

“Trời ơi, vậy là anh say tới mức mất trí nhớ luôn à? Những gì em nói anh chẳng nhớ gì hết.” Sau khi nghe Hương kể, tôi mới biết mình đã say tới mức đứt đoạn hoàn toàn.

“Thôi được rồi anh, lần sau đừng uống nhiều nữa nhé. Dậy đi nào, bố đang đợi ăn sáng cùng anh kìa.” May mà là uống rượu để tiếp bố, nếu là người khác thì chắc Hương đã giận dữ rồi, nhưng lần này cô chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở.

“Biết rồi em.” Thấy Hương không trách móc gì, tôi vội vàng đáp lại và cố gắng ngồi dậy.

“Con trai, con dậy rồi à? Tối qua không sao chứ?” Bố thấy tôi ra khỏi phòng ngủ, lập tức hỏi han ngay, giọng lo lắng chân thành.

“Bố ơi, con không sao đâu, chỉ là say rượu thôi, bố đừng lo.” Thấy vẻ lo lắng rõ rệt trên mặt bố, tôi vội vàng giải thích để ông yên tâm.

“Không sao là tốt rồi. Mau lại đây ăn sáng đi con.” Nghe tôi giải thích, bố không hỏi thêm nữa mà gọi tôi ra bàn ăn một cách ấm áp.

Người ta hay nói muôn việc bắt đầu khó khăn, nhưng với tôi thì mọi thứ lại mở đầu rất suôn sẻ và thuận lợi.

Chỉ sau một đêm thôi, bố đã thay đổi khá rõ rệt, từ một người lạ lẫm trở nên gần gũi và hòa nhập hơn rất nhiều.

“Bố ơi, lát nữa ăn sáng xong con đi làm đây. Bố cần gì thì cứ nói với Hương nhé, hôm nay Hương nghỉ làm, để cô ấy cùng bố đi dạo một vòng, tiện mua sắm thêm vài thứ cho bố nữa.”

Trên bàn ăn, tôi vừa ăn vừa nói với bố bằng giọng nhẹ nhàng, đầy quan tâm.

“Không cần đâu con, không cần đâu, trong túi con đã có đủ cả rồi, thật sự không phải mua thêm gì nữa.” Bố Cường nghe tôi nói vậy thì hơi ngại ngùng, vội vàng xua tay từ chối.

“Bố Cường ơi, giờ bố đã chính thức về nhà rồi mà, nhiều thứ vẫn phải sắm mới cho đàng hoàng và thoải mái chứ. Bố đừng khách sáo với con và chồng nữa nhé.” Hương ngồi ngay bên cạnh, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết tiếp lời ngay lập tức.

“Thôi được rồi… thôi được rồi.” Bố Cường thấy con dâu đã nói vậy thì không cãi thêm, chỉ cười ngượng ngùng gật đầu đồng ý.

Vì công việc của tôi chỉ nghỉ thứ bảy và chủ nhật, đôi khi còn phải tăng ca bất chợt, nên Hương hoàn toàn khác hẳn.

Cô ấy làm việc theo ca một ngày nghỉ hai ngày, lại chẳng bao giờ phải tăng ca. Chính vì thế, việc chăm sóc bố Cường trong những ngày đầu sẽ do Hương gánh vác chính, còn tôi chỉ có thể hỗ trợ vào cuối tuần.

Tôi bảo Hương dẫn bố ra ngoài dạo chơi không chỉ đơn thuần để mua sắm đồ dùng hàng ngày, mà còn muốn hai người nhân cơ hội này gần gũi hơn, tăng thêm tình cảm giữa bố chồng và con dâu.

Cách tốt nhất để mở lòng và xây dựng mối quan hệ ấy chính là dành thời gian nói chuyện nhiều với nhau, chia sẻ những câu chuyện đời thường một cách tự nhiên.

Ăn sáng xong, tôi vui vẻ đi làm với tâm trạng nhẹ nhàng. Chính vì tâm trạng tốt nên cả ngày hôm ấy trôi qua nhanh đến bất ngờ.

Khi tôi về đến nhà, vừa đẩy cửa bước vào đã nghe ngay tiếng Hương và bố Cường đang cười nói rộn ràng, vui vẻ trong bếp.

Chỉ sau một ngày thôi mà quan hệ giữa hai người đã thân thiết hẳn ra, gần gũi như người nhà thật sự. Đó đúng là điều tôi mong muốn nhất từ sâu thẳm trong lòng.

“Anh về rồi à? Em với bố Cường đang gói bánh chưng đây, anh mau đi rửa tay đi, lát nữa vào phụ giúp em một tay nhé.” Thấy tôi về, Hương lập tức quay lại, giọng vui tươi giục giã ngay.

“Được rồi, anh rửa tay xong là ra ngay đây.” Tôi vội vàng đáp lại với nụ cười.

Trong lúc đó, bố Cường không nói gì, chỉ quay lại nhìn tôi một cái rồi lại cúi xuống cán vỏ bánh tiếp tục.

Từ ánh mắt thoáng qua ấy, bản năng nghề nghiệp của tôi – vốn rất nhạy bén – chợt cảm nhận được chút gì đó không bình thường. Dù chỉ là khoảnh khắc quay đầu rất ngắn ngủi, nhưng vẫn bị tôi bắt kịp ngay lập tức.

Vào nhà vệ sinh, tôi đứng trước gương nhìn chính mình một lúc rồi tự nhủ chắc mình đa nghi quá rồi. Đang định xả nước tiểu thì tôi kinh ngạc phát hiện một giọt chất lỏng trắng đục dính ngay mép bồn cầu, trông rất rõ ràng.

Để xem cho rõ hơn, tôi dùng ngón tay chấm nhẹ giọt ấy lên. Sau khi quan sát kỹ lưỡng, tôi đoán ngay đây là tinh dịch của đàn ông.

Để chắc chắn hơn nữa, tôi đưa mũi lại gần ngửi khẽ. Một mùi hormone nam giới nồng nặc lập tức xộc lên mũi, xác nhận đây đúng là tinh dịch còn mới.

Nhìn giọt tinh dịch trên đầu ngón tay, tôi biết chắc chắn đây là của bố Cường. Rõ ràng bố đã thủ dâm ngay trước bồn cầu và vô tình để lại giọt này mà không hay biết.

Còn lý do bố làm chuyện đó vào giữa ban ngày thì tôi nghĩ chỉ có một khả năng duy nhất: bố bị kích thích mạnh đến mức không kiềm chế nổi, buộc phải giải tỏa ngay lập tức bằng cách ấy.

Nghĩ đến đó, tôi lập tức liên tưởng đến Hương. Nhưng rồi tôi lắc đầu xua đi. Khả năng này không lớn lắm. Bây giờ đang là mùa xuân, dù ở ngoài hay trong nhà Hương vẫn mặc rất kín đáo, chẳng có gì gợi cảm hay hở hang.

Chương 9:

Hơn nữa, Hương là con dâu ruột của bố, tôi nghĩ bố không thể nào có ý nghĩ dâm dục với chính con dâu của mình được.

Đang suy nghĩ mông lung thì một phát hiện khác khiến tôi giật mình thon thót. Trong cái chậu nhựa để dưới đất có một chiếc quần lót gợi cảm của Hương, lại là loại ren đen mỏng manh, cực kỳ quyến rũ.

Chắc chắn đây là chiếc Hương vừa thay ra sáng nay. Cái chậu đặt ngay cạnh bồn cầu, nên bố Cường khi vào vệ sinh chắc chắn sẽ nhìn thấy rõ.

Nếu tôi đoán không sai, thì bố Cường đã bị chiếc quần lót gợi cảm của Hương kích thích mạnh mẽ, mới dẫn đến phản ứng sinh lý không thể kiềm chế.

Có lẽ đây cũng là lần đầu tiên sau hơn ba mươi năm trời ngồi tù, bố được tận mắt nhìn thấy một chiếc quần lót phụ nữ quyến rũ đến thế.

Dù biết đó là của con dâu, bố vẫn không thể kháng cự nổi sức hút từ giới tính. Cuối cùng bố không chịu nổi, đứng ngay trước bồn cầu thủ dâm một phát.

Lúc này tôi không những không giận bố, ngược lại còn cảm thấy một cơn kích thích chưa từng có dâng trào trong người.

Tôi rõ ràng nhận ra sự căng thẳng đang dâng cao, giống như đang nhịn tiểu rất lâu, khiến cả cơ thể nóng ran, ngồi không yên, tim đập mạnh hơn.

Đối mặt với cảm giác lạ lùng ấy, tôi bắt đầu tự hỏi mình có phải mắc chứng “thích vợ bị người khác...” không.

Tôi từng nghe nói qua về tâm lý này, nhưng chưa bao giờ tìm hiểu sâu hay nghĩ rằng mình cũng có thể như vậy.

“Anh, anh xong chưa? Sao lâu thế? Em với bố Cường còn chờ anh phụ giúp đây.” Bất ngờ từ ngoài cửa vọng vào tiếng Hương gọi, kéo tôi trở lại thực tại.

“À, anh đang… đi ẻ, xong ngay đây em.” Tiếng Hương khiến tôi giật mình tỉnh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.

“Ôi dơ quá, anh chọn đúng lúc thật. Nhớ rửa tay kỹ đấy nhé, em đi đây.” Nghe tôi bảo đi vệ sinh, Hương hơi ngao ngán, nói xong là quay đi ngay.

Hương đi rồi, tôi bắt đầu suy nghĩ một vấn đề quan trọng hơn: trong lúc thủ dâm, bố Cường có động vào chiếc quần lót của Hương không? Để kiểm chứng, tôi chậm rãi nhấc chiếc quần lót lên khỏi chậu một cách cẩn thận.

Nhìn bề ngoài thì không thấy gì lạ. Nhưng khi tôi lật ngược ra kiểm tra phần lót bên trong, tôi phát hiện một ít chất lỏng trắng đục dính đúng vị trí miếng lót. Để xác nhận đây là của ai, tôi lại đưa mũi ngửi khẽ một lần nữa.

Lần này tuy lẫn với mùi hương tự nhiên từ chỗ kín của Hương, nhưng tôi vẫn rõ ràng ngửi thấy mùi hormone nam giới nồng nặc.

Hơn nữa, vết bẩn có kích thước vừa khít với đầu khấc đàn ông. Rõ ràng bố Cường đã kéo chiếc quần lót của Hương trùm lên khấc mình rồi xuất tinh một cách say mê.

Nghĩ đến cảnh bố Cường dùng quần lót của vợ tôi để thủ dâm, trong đầu tưởng tượng chính con dâu của mình, dưới thân tôi đột nhiên cương cứng lên tức thì.

Tim đập thình thịch, cơn kích thích mạnh mẽ ập đến không thể kiềm chế. Cuối cùng tôi không chịu nổi, cũng đứng ngay trước bồn cầu như bố, xả một phát thật mạnh.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, tôi đã phun ra từng dòng tinh dịch nóng bỏng. Điều tôi hoàn toàn không ngờ là cảm giác thủ dâm lần này lại sướng hơn cả khi tôi làm tình thật sự với Hương.

Thật lòng mà nói, trước khi quen Hương tôi cũng từng thủ dâm không ít, nhưng lúc ấy cảm giác chẳng sướng bằng làm tình thật.

Còn bây giờ, cảm giác này hoàn toàn lật ngược lại tất cả nhận thức cũ của tôi. Lần đầu tiên trong đời, tôi nếm trải được khoái cảm kỳ lạ và mạnh mẽ của việc “thích vợ bị người khác”.

Vì thời gian không cho phép, Hương và bố Cường còn đang chờ tôi ra phụ giúp, nên tôi quyết định để sau sẽ suy nghĩ kỹ hơn về chuyện này.

Tôi cẩn thận xếp chiếc quần lót của Hương lại đúng chỗ cũ, lau chùi sạch sẽ rồi rời khỏi nhà vệ sinh.

“Em, anh ra rồi đây.” Ra khỏi toilet, tôi nói với Hương đang bận rộn trong bếp.

“Anh, em với bố Cường gói bánh gần xong rồi, anh khỏi phải phụ nữa cũng được.” Hương đáp lại vui vẻ.

“Bụng anh đột nhiên khó chịu, không giúp được gì, xin lỗi em nhé.” Nghe Hương nói vậy, tôi áy náy tiếp lời, giọng hơi ngại ngùng.

“Hải, bụng không khỏe thì nghỉ đi con. Lát nữa bánh chưng chín bố sẽ gọi con ra ăn.” Bố Cường nghe tôi bảo bụng khó chịu, liền quan tâm nói ngay từ trong bếp, giọng ấm áp.

“Vâng, được ạ.” Thấy bố lên tiếng, tôi không nói thêm gì nữa, rồi ra ghế sofa phòng khách ngồi nghỉ.

Nhìn bố Cường đang tất bật trong bếp, tôi chợt nhớ lại lời mẹ nói trước khi mất. Lúc ấy tôi và Hương đều có mặt bên giường bệnh.

Mẹ dùng chút sức cuối cùng, giọng yếu ớt nhưng rất rõ ràng: “Nếu thân thể ông ấy còn khỏe mạnh, thì con hãy để ông ấy tìm một người khác đi, đừng để ông ấy ân hận cả đời.”

Nói xong mẹ nhắm mắt, mang theo nỗi tiếc nuối ra đi mãi mãi.

Nếu mẹ còn sống, tôi tin mẹ sẽ tự mình thỏa mãn nhu cầu sinh lý cho bố. Giờ mẹ đã không còn, gánh nặng này rơi hết lên vai tôi – người con trai duy nhất. Là con trai, tôi có thể làm gì cho bố đây?

Chẳng lẽ thật sự phải tìm cho bố một người phụ nữ khác?

Không được, tuyệt đối không được. Trước hết bố từng ngồi tù lâu năm, lại chẳng có tích lũy tài chính cũng không có lương hưu. Với hoàn cảnh ấy, đừng nói tìm bạn đời nghiêm túc, ngay cả cơ hội gặp mặt người ta cũng chưa chắc đã cho.

Tìm gái gọi cho bố? Nghĩ đến đây tôi lắc đầu. Không thể được. Một là không an toàn, hai là có lỗi với mẹ dưới suối vàng.

Rốt cuộc phải làm sao đây?

Chương 10:

Tôi thật sự không nỡ nhìn bố tiếp tục sống bằng cách thủ dâm lén lút như vậy. Nghĩ đến ba mươi năm trời bố hy sinh tự do để đổi lấy cuộc sống của tôi, nước mắt tôi chợt nóng ran. Lòng hiếu thảo và nỗi day dứt dâng trào khiến tôi siết chặt hai tay.

Nhưng ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu lại khiến tôi giật mình hoảng hốt.

Để Hương… thay thế vị trí của mẹ? Để Hương… giúp bố giải quyết nhu cầu sinh lý?

Tôi lắc đầu mạnh. Không! Không thể nào! Đây là ý nghĩ đồi bại, là sự phản bội mẹ, là sự phản bội chính Hương – người vợ tôi yêu thương nhất trên đời.

Tôi cố xua đi, nhưng hình ảnh bố Cường đứng trước bồn cầu, dùng chính chiếc quần lót ren đen của Hương trùm lên khấc mình rồi xuất tinh ngập ngừng lại hiện ra rõ mồn một. Tim tôi đập thình thịch. Một dòng máu nóng chạy dọc sống lưng, khiến dưới thân tôi lại cương cứng thêm một lần nữa.

“Không… mình không thể nghĩ như vậy được…” Tôi cắn chặt môi đến bật máu. Mẹ vừa mất chưa được bao lâu, di nguyện cuối cùng của mẹ là mong bố có thể tìm được hạnh phúc.

Nhưng làm sao tôi lại có thể đẩy vợ mình vào chỗ đó? Hương là vợ tôi, là con dâu của bố. Đây là chuyện loạn luân, là cấm kỵ!

Nhưng… nếu không phải Hương thì ai? Bố đã ngoài sáu mươi, vừa ra tù, không tiền không của, không ai thèm chấp nhận một người đàn ông như vậy. Tìm gái gọi? Nguy hiểm, bẩn thỉu, và mẹ dưới suối vàng chắc chắn sẽ đau lòng.

Còn Hương… Hương xinh đẹp, thân hình đầy đặn, da trắng, ngực nở, eo thon… Cô ấy hoàn toàn có thể mang lại cho bố khoái cảm thực sự, chứ không phải những lần thủ dâm vội vã, thảm hại trong nhà vệ sinh.

Tôi lại tự tát mình trong suy nghĩ. Đồ biến thái! Mày đang nghĩ gì vậy? Mày đang muốn vợ mình bị chính bố ruột mình đụ sao?

Nhưng càng cố dập tắt, ngọn lửa trong tôi càng cháy dữ dội hơn. Tôi nhận ra rõ ràng: mình đang hưng phấn. Cực kỳ hưng phấn.

Cảm giác ấy lạ lùng, nhục nhã, nhưng lại khoái cảm đến run người. Ý nghĩ Hương nằm dưới bố Cường, đôi chân thon dài quặp lấy eo bố, miệng rên rỉ vì khoái lạc từ chính bố chồng… khiến tôi suýt nữa thở dốc ngay trên ghế sofa.

Tôi ghét bản thân mình lúc này.

Tôi yêu Hương. Tôi thực sự yêu cô ấy. Vậy mà giờ đây tôi lại đang tính toán cách để cô ấy mở rộng đôi chân cho bố mình. Tôi là thằng chồng đê tiện nhất trên đời.

Nhưng… bố đã hy sinh tất cả vì tôi. Nếu không có bố, tôi đã không tồn tại đến ngày hôm nay. Bây giờ bố chỉ còn mỗi mình tôi. Tôi có quyền gì để ích kỷ giữ Hương cho riêng mình khi bố đang khổ sở đến mức phải thủ dâm với quần lót của con dâu?

Tôi ôm đầu, hai tay run run. Đầu óc tôi lúc này như hai con quỷ đang cắn xé nhau. Một bên là đạo đức, là tình yêu, là lòng trung thành với vợ và với mẹ. Một bên là lòng hiếu thảo, là dục vọng đen tối vừa thức tỉnh, và cả nỗi thương xót vô hạn dành cho người cha già nua.

Cuối cùng, sau một hồi giằng co dữ dội, tôi thở dài thườn thượt.

Tôi đã đưa ra lựa chọn cuối cùng.

Hương… là người phù hợp nhất. Không chỉ vì nhan sắc và thân hình của cô ấy, mà còn vì cô ấy là người trong nhà. Mẹ dưới suối vàng nếu biết con dâu thay mình chăm sóc chồng, chắc cũng sẽ cảm thấy nhẹ nhõm phần nào…

Tôi tự nhủ như vậy, nhưng trong lòng rõ ràng biết: mình đang tìm cớ để thỏa mãn dục vọng bệnh hoạn của chính mình.

Giờ khó khăn lớn nhất chính là Hương. Ý định ban đầu của tôi là để Hương và bố Cường xây dựng mối quan hệ bố chồng con dâu thật vững chắc, tự nhiên.

Khi mối quan hệ ấy đủ sâu sắc và gần gũi, mọi chuyện sau này sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Vì đây là chuyện cấm kỵ, tôi không thể nói thẳng với Hương. Tôi hy vọng Hương sẽ tự nguyện chấp nhận. Với tôi, đây sẽ là một hành trình dài hơi.

Tôi chỉ cần từng bước một đẩy Hương về phía bố Cường một cách khéo léo, cho đến khi Hương tự nguyện lên giường với bố, lúc ấy mới coi như thành công trọn vẹn.

“Hải, ăn cơm đi con.” Tiếng bố Cường từ bếp vọng ra, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.

“À, vâng ạ.” Tôi đáp theo bản năng, đứng dậy bước vào bàn ăn.

“Anh, anh lấy hộ em ly nước được không?” Vừa đến bàn ăn, chưa kịp ngồi xuống, Hương đã ra lệnh cho tôi với giọng ngọt ngào.

“Được em, không vấn đề gì.” Nghe Hương nhờ, tôi vội vàng đáp lại ngay.

Tôi bước đến trước máy lọc nước, cầm lấy một cái cốc lớn rồi bắt đầu lấy nước. Trong đầu vẫn đang nghĩ ngợi lung tung về những chuyện vừa xảy ra, đến nỗi nước tràn cả ra giày tôi mới giật mình tỉnh lại, nhận ra cốc đã đầy tràn từ lúc nào.

Tôi vội tắt máy, lau nhanh chỗ nước đổ rồi cẩn thận bưng cốc nước về phía bàn ăn.

"Chồng ơi, sao anh lấy đầy thế này?” Hương thấy cốc nước đầy ắp, gần như sắp tràn ra ngoài, liền kêu lên ngạc nhiên, mắt mở to nhìn tôi.

“Ừm, à… anh đang nghĩ lung tung nên…” Tôi đang định giải thích thì chân đột nhiên trượt mạnh trên sàn nhà còn ướt.

“Á…” Hương thấy tôi sắp ngã, bản năng lao tới đỡ ngay. Cả cốc nước đổ ụp xuống, ướt sũng bụng dưới và đùi cô ấy.

“Hải ngã đau chỗ nào không con?” Bố Cường thấy tôi quỳ sụp xuống sàn, vội vàng chạy tới đỡ tôi dậy, giọng lo lắng.

“Bố ơi, con không sao đâu ạ, chỉ trượt chân thôi.” Đứng dậy xong, tôi mới nhận ra Hương đang đứng đó ướt sũng, nhìn tôi và bố Cường với vẻ hơi ngại ngùng.

“Em… hahaha…” Nhìn vết nước loang lổ trên người Hương, đặc biệt là phần bụng và đùi ướt át, tôi không nhịn được cười phá lên. Tình huống này khá buồn cười.

“Hừ, không được cười em ~~, mau đi lấy cho em bộ đồ ngủ đi chồng!” Hương nói xong liền quay người chạy về phía nhà vệ sinh, giọng hơi giận dỗi nhưng vẫn dễ thương.

Chương 11:

“Hải, con mau lấy đồ cho Hương đi, nước trên sàn để bố dọn cho.” Bố Cường nói tiếp, giọng ấm áp trách nhiệm.

“Vâng bố, con đi ngay ạ.” Tôi đáp rồi chạy thẳng vào phòng ngủ.

Vào phòng, tôi mở tủ quần áo và thầm nghĩ: đã đến lúc cho bố Cường mở mang tầm mắt rồi. Từ ngày bố về nhà đến nay, Hương chưa từng mặc bất kỳ bộ đồ ngủ nào hở vai hở đùi.

Tôi chọn ngay một chiếc váy ngủ liền thân màu hồng nhạt, kiểu hai dây mỏng manh, vạt váy chỉ dài vừa qua đầu gối, chất liệu mỏng nhẹ ôm sát cơ thể. Lấy xong, tôi ra đứng trước cửa nhà vệ sinh.

“Cốc cốc, em ơi, anh lấy đồ ngủ cho em đây.” Tôi gõ cửa nhẹ nhàng.

“Cạch.” Cửa chỉ mở một khe nhỏ, Hương thò tay ra nhận đồ.

“Sao lại lấy cái này?” Vừa cầm bộ đồ ngủ, Hương nhỏ giọng hỏi, giọng hơi ngạc nhiên và do dự.

“Quần áo trong tủ nhiều quá, anh chưa kịp chọn kỹ, em mặc tạm đi. Trong nhà cũng chẳng có ai lạ, chỉ có anh với bố thôi mà.” Thấy Hương hơi do dự, tôi vội nhỏ giọng an ủi và thuyết phục.

“Em mau thay đi, anh ra giúp bố Cường dọn nước trên sàn cho sạch nhé.” Sau khi nói xong, Hương không đáp, vẫn còn ngập ngừng. Sợ cô ấy không chịu mặc, tôi lập tức tìm cớ chuồn ngay để tránh bị hỏi thêm.

Khi tôi quay lưng định đi, tôi lờ mờ nghe Hương gọi nhỏ từ trong nhà vệ sinh. Nhưng vì đại kế đang trong đầu, tôi giả vờ không nghe thấy, nhanh chóng rời khỏi cửa nhà vệ sinh.

Khoảng năm phút sau, cửa nhà vệ sinh khẽ mở. Hương bước ra, thân hình quyến rũ như một bức tượng sống được tạc từ chính dục vọng.

Bộ váy ngủ hai dây màu hồng nhạt mỏng tang ôm sát lấy cơ thể cô như một lớp da thứ hai. Hai dây vai mảnh mai gần như chẳng che nổi đôi vai tròn lẳn, để lộ trọn vùng da trắng mịn và đường cong gợi cảm của cổ.

Phần ngực đầy đặn căng tròn, hai núm vú hồng hào lấp ló dưới lớp vải mỏng, mỗi bước đi lại khẽ rung rung, khiến người xem không khỏi nuốt nước bọt.

Vạt váy ngắn cũn cỡn, chỉ vừa qua đầu gối, phần dưới lại xẻ tà cao, để lộ đôi đùi trắng muốt, mịn màng và săn chắc. Càng đi, vạt váy lại khẽ bay lên, thoáng lộ ra đường cong đầy đặn của mông và phần bụng dưới phẳng lì.

Chiếc váy mỏng đến mức ánh đèn vàng trong phòng hắt qua, hắt rõ cả đường nét cơ thể. Đặc biệt là vùng tam giác kín giữa hai đùi – nơi chiếc quần lót ren đen được mặc sát bên trong.

Tôi lén liếc sang bố Cường một cái.

Bố đang ngồi đó, hoàn toàn ngẩn ngơ. Đôi mắt ông mở to, không chớp, nhìn chằm chằm vào thân hình con dâu như bị hút hồn.

Mặt ông đỏ bừng, cổ họng khẽ động đậy, rõ ràng đang cố nuốt nước bọt. Tay ông siết chặt chiếc đũa đến mức trắng khớp, hơi thở hơi nặng hơn bình thường.

Ánh mắt ông dừng lại khá lâu ở đôi ngực đang rung rinh, rồi trượt xuống eo thon, mông cong và đôi đùi trắng ngần… như không thể rời ra được.

Hương hoàn toàn không hay biết mình đang khiến bố chồng “mất hồn” đến mức nào. Cô vẫn thong thả bước về phía bàn ăn, mỗi bước chân lại khiến bộ ngực đầy và cặp mông căng tròn khẽ lắc lư theo nhịp, càng khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt và dâm đãng hơn bao giờ hết.

Chắc chắn đây là lần đầu tiên bố được nhìn thấy thân hình mê hoặc, quyến rũ của một người phụ nữ trẻ như vậy.

“Emmmmm, mau lại đây ăn bánh chưng đi, không thì nguội mất đấy.” Để Hương không phát hiện bố đang nhìn chằm chằm, tôi vội vàng nói lớn, vừa nhắc nhở vừa đánh lạc hướng bố Cường.

Nghe tiếng tôi, bố Cường lập tức tỉnh lại như vừa thoát khỏi giấc mơ, vội cầm đũa bát lên ăn bánh chưng lúng túng.

“Á… Sao anh lại lớn tiếng với em..hừm?” Hương ngồi cạnh tôi rồi vặn nhẹ vào đùi tôi, giọng trách móc.

“Bố đang ngồi đây, sao anh không thèm để ý gì hết?” Hương nhỏ giọng nói bên tai tôi, hơi giận dỗi.

“Anh thật sự quên mất... chồng xin lỗi vợ iu nhen.” Tôi vội giải thích chân thành.

“Hừ, tối anh tính sổ với anh, ăn bánh chưng trước đã.” Hương hừ nhẹ rồi tiếp tục ăn, không cãi thêm.

Vì trong đầu vẫn đang tính toán kế hoạch dài hơi, nên ăn được một lúc tôi lấy cớ no bụng rời khỏi bàn ăn. Tôi biết rõ nếu tôi ngồi đó, bố Cường sẽ không dám nhìn thẳng vào Hương, nên tôi phải tạo thêm thời gian và không gian cho bố.

Để tạo cơ hội, tôi lại vào nhà vệ sinh lần nữa. Nghĩ đến đây cũng tiện, tôi định đi tiểu cho có lệ. Đến trước bồn cầu, tôi vô tình phát hiện chiếc quần lót đen trong chậu không còn nữa.

Tôi tò mò nhìn quanh, chỉ thấy đống quần áo ướt của Hương. Tiếp theo, trong đống quần ướt tôi thấy một chiếc quần lót hồng. Rõ ràng đây là chiếc Hương vừa thay khi mặc bộ đồ ngủ mới.

Nhìn vậy tôi chợt hiểu ra ngay. Tôi chỉ lấy đồ ngủ cho Hương, quên mất không lấy quần lót kèm theo. Chẳng lẽ lúc nãy Hương gọi nhỏ tôi chính là để nhờ anh lấy quần lót cho em? Nếu đoán không sai, thì chiếc ren đen dính tinh dịch lúc này đang được mặc ngay trên người Hương.

Tính theo thời gian, vết tinh dịch trên quần lót chắc chắn chưa khô hẳn. Quần lót được gấp gọn trong chậu, dù có thoáng khí một chút cũng không đủ để tinh dịch khô nhanh trong khoảng thời gian ngắn như vậy.

Lý do Hương không phát hiện vết tinh dịch, tôi nghĩ chỉ có một khả năng: cô ấy không nhìn kỹ vào bên trong quần lót. Dù sao đây là chiếc Hương vừa thay hôm nay, cô ấy biết rõ tình trạng bên trong như thế nào.

Hơn nữa, chỗ kín của Hương vừa bị nước đổ ướt, da thịt còn ẩm ướt và nóng ấm, nên khi mặc lại chiếc quần lót này, Hương không cảm thấy gì lạ ở phần lót.

Bộ đồ ngủ tôi chọn lại khá hở hang, nên Hương để tránh lộ dưới, đành mặc lại chiếc quần lót vừa thay. Không ngờ quyết định tạm thời của tôi lại khiến lồn Hương tiếp xúc trực tiếp, thân mật với tinh dịch của bố Cường một cách vô tình.

Nghĩ đến đây, cặc tôi lại cương cứng phừng phừng ngay lập tức. Lần này cảm giác còn mạnh mẽ và mãnh liệt hơn lần trước rất nhiều. Cuối cùng tôi không kiềm chế nổi dục niệm đang dâng trào, lại đứng ngay trước bồn cầu thủ dâm một lần nữa.

Để tận hưởng quá trình này nhiều hơn, tôi mạnh dạn tưởng tượng cảnh Hương và bố Cường chịch nhau say mê. Khi tưởng tượng đến cặc bố Cường đang nhấp nhô mạnh mẽ, dập sâu trong lồn hồng hào, ướt át của Hương, tôi kích động đến mức bắn tinh ngay lập tức, không cho tôi cơ hội tưởng tượng tiếp được nữa.

Chương 12:

Phải biết trước đó tôi đã xuất một lần rồi. Bình thường thì lần này phải kéo dài hơn mới đúng, vậy mà lần này không những không kéo dài, còn ngắn hơn lần đầu rất nhiều.

Thấy rõ, mối quan hệ cấm kỵ này kích thích tâm lý tôi quá mạnh mẽ. Không thì tôi đâu có thủ dâm chỉ vài cái đã ra nhanh đến vậy. Dù xuất nhanh, nhưng tôi lại cảm thấy cực kỳ thỏa mãn và sướng đến run người.

Sau đó tôi không ở lại nhà vệ sinh lâu. Nếu ở lâu sẽ khiến Hương hoặc bố Cường nghi ngờ.

Để kế hoạch suôn sẻ và không bị lộ, tôi quyết định lên gác xép phòng làm việc ngồi một lúc, tiện dùng máy tính tra cứu chi tiết về tâm lý “thích vợ bị người khác...đụ” mà tôi vừa mới trải nghiệm.

“Anh, em rửa ít trái cây, anh ra ăn với bố Cường đi.” Khi tôi ra khỏi nhà vệ sinh đi qua phòng khách, Hương gọi tôi với lý do ăn trái cây, giọng ngọt ngào.

“Em ơi, em với bố Cường ăn đi, anh vừa nhớ ra còn ít tài liệu công việc chưa làm xong.” Để ứng phó với Hương, tôi lấy cớ công việc nói với cô ấy tự nhiên.

“Dạ cũng được.” Hương nghe vậy cũng không nói thêm, chỉ gật đầu.

Trong lúc nói chuyện với Hương và khi tôi lên gác xép, tôi rõ ràng nhận thấy bố Cường có vẻ thất thần, dường như đang nghĩ ngợi điều gì đó rất sâu.

Dù không đoán được bố đang nghĩ gì chính xác, nhưng tôi tin chắc nội dung ấy nhất định liên quan đến Hương và bộ đồ ngủ mỏng manh cô ấy vừa mặc.

Nhà chúng tôi là loại nhà nhiều tầng, thiết kế hai phòng ngủ một phòng khách, khoảng chín mươi mét vuông. Chúng tôi ở tầng sáu – tầng trên cùng, nên có một gác xép khoảng bốn mươi mét vuông khá rộng rãi.

Ban đầu không mua nhà cao tầng cũng vì tính đến diện tích chung. Còn mua nhà nhiều tầng tầng thượng là vì cái gác xép này. Dù gác xép không ở người được, nhưng có thể dùng làm phòng làm việc và kho đồ rất tiện lợi.

Lên đến phòng làm việc, tôi sốt ruột mở máy tính ngay lập tức. Sau hơn một tiếng tra cứu kỹ lưỡng, tôi cuối cùng cũng hiểu rõ hơn về tâm lý này.

Hóa ra nó chia thành nhiều loại khác nhau, và tôi đúng là thuộc kiểu thích quan hệ bố chồng con dâu – một biến thể khá đặc biệt của tâm lý “thích vợ bị người khác đụ”.

Để thúc đẩy mối quan hệ cấm kỵ bố chồng con dâu này hiệu quả, tôi phải chuẩn bị một bộ thiết bị giám sát kín đáo.

Chỉ khi ở vị trí khác, quan sát từ xa, tôi mới có thể nắm bắt mọi diễn biến giữa hai người họ bất cứ lúc nào, từ những khoảnh khắc nhỏ nhất.

Sau đó tôi với tư cách khách hàng lên mạng tìm một công ty chuyên làm thiết bị giám sát chuyên nghiệp. Theo yêu cầu của tôi, họ giới thiệu một bộ thiết bị đắt tiền nhưng cực kỳ chất lượng:

Ẩn giấu dễ dàng ở mọi vị trí trong nhà, độ phân giải cao nhất thị trường hiện nay, lại có cả chức năng thu âm rõ nét và nhìn đêm cực tốt.

Dù giá hơi cao, tôi vẫn quyết định mua ngay không do dự. Có bộ thiết bị này trong tay, tôi có thể bí mật quan sát mọi hành động của bố Cường và Hương, thậm chí lúc quan trọng còn có thể đẩy thêm một tay để thành toàn cho hai người hoàn hảo.

Khi tôi xuống gác xép, Hương và bố Cường đã về phòng nghỉ từ lúc nào. Tôi nhìn giờ trên điện thoại, mới biết đã khuya lắm rồi.

Để không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của Hương, tôi chậm rãi mở cửa, lẻn vào phòng nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động.

Đến bên giường, nhìn Hương đang ngủ say sưa, tôi rón rén lên giường. Nghĩ đến chiếc quần lót ren đen đang mặc trên người cô ấy, tôi run run kéo chăn ra một chút, vén váy ngủ Hương lên.

Hiện ra trước mắt tôi chính là chiếc quần lót ren đen dính đầy tinh dịch đặc quánh, phần lót mỏng manh đang dán sát cứng vào lồn Hương.

Lớp tinh dịch trắng đục loang lổ bết chặt vào hai mép lồn hồng hào căng mọng, thấm sâu vào từng nếp thịt mềm mại và bóng loáng.

Hương nằm nghiêng người, hai đầu gối co cao về phía trước, tư thế ngủ khiến cái lồn bị ép hở ra hoàn toàn. Chiếc quần lót mỏng bị kéo lệch một bên, để lộ rõ hai mép lồn ướt át, dâm đãng, khe lồn hồng hào đang co giật nhẹ như đang thèm thuồng.

Nhìn cái lồn vợ mình đang bị bôi bẩn và dán chặt bởi lớp tinh dịch dày, cặc tôi cứng ngắc tức thì, giật giật điên cuồng trong quần.

“Ừm…ummmmmm”

Tôi không kìm nổi nữa. Trong cơn hưng phấn dâm loạn tột độ, tôi đưa ngón tay ấn mạnh lên phần lót quần lót, xoa mạnh bệt theo vòng tròn ngay trên khe lồn Hương.

Ngón tay tôi chậm rãi bôi đều lớp tinh dịch vào khắp mép lồn và hột le căng cứng của cô, cọ xát mạnh mẽ.

Bị kích thích đột ngột, Hương rên khẽ trong giấc ngủ, giọng ngọng ngủ nhưng cực kỳ dâm đãng:

“Ừm… a… sướng quá anh ơi… ừm ừm…”

Tôi càng xoa nhanh và mạnh hơn, hai ngón tay ấn sâu qua lớp vải mỏng, cọ xát trực tiếp vào lỗ lồn đang co thắt. Hương lập tức cong người, cặp đùi khẽ run run, giọng rên đứt quãng, càng lúc càng to và tục hơn:

“Hư… mạnh nữa đi chồng ơi… xoa mạnh lồn em đi… aaaa… lồn em ướt nhẹp hết rồi… sướng vl… sướng quá anh ơi…”

Tiếng “chụt chụt…” của nước dâm bị xoa ra vào vang lên dâm đãng trong căn phòng yên tĩnh. Hương hít thở dồn dập, cái lồn co thắt liên hồi như đang bú chặt lấy ngón tay tôi, nước dâm tuôn ra thành dòng ướt đẫm cả quần lót.

“Ơ… sâu nữa… anh xoa sâu vào đi… hư hư… lồn em ngứa quá… anh ơi… em chịu không nổi nữa rồi… a… aaaa… sướng chết em luôn…”

Hương bắt đầu cong người trong mơ, cặp đùi giật giật mạnh hơn, lồn bóng nhẫy và dâm loạn hẳn. Tôi vừa xoa mạnh vừa ghé sát tai cô thì thầm nóng bỏng:

“Em là con đĩ dâm của ai hả? Khi nãy ai bảo tính sổ với anh mà, vợ iu định đầu hàng rồi sao?”

"Dạ...Dạ em là con đĩ của anh. Em...Em hong dám tính sổ với anh nữa...aaa...anh làm chậm thôi...em sợ bố nghe thấy."

Chương 13:

Nhắc đến 'bố' làm cặc tôi cứng đến đau, nước nhờn cứ rỉ ra ướt cả quần.

“Aaaa…”

Thấy cơ thể Hương bắt đầu run lên từng đợt, những tiếng rên khẽ ban đầu dần to hơn, thoát ra từ cổ họng cô một cách không kìm nén nổi, tôi không thể chịu được nữa. Cái cảm giác biến vợ mình thành một con đĩ dâm đãng ngay trong chính ngôi nhà này khiến con cặc tôi cứng ngắc đến đau.

Tôi ấn mạnh ngón tay qua lớp vải lót mỏng, ngoáy sâu, nhanh, khéo léo. Hương cong người lên như bị điện giật, hai chân giật giật, háng cô ấy đẩy ngược lại tay tôi một cách bản năng.

“Anh… anh ơi… em ướt hết rồi… tay anh làm em muốn điên luôn ấy…” Giọng Hương run run, hơi thở nóng hổi phả vào tai tôi.

Tôi rút ngón tay ra, không chần chừ nữa. Lấy ngay con cặc đã căng cứng từ nãy, tôi cọ mạnh lên lớp vải lót, cố tình ấn đầu khấc vào đúng khe lồn qua lớp vải, khiêu khích. Hương giật bắn người, kêu lên một tiếng ngắn:

“Á… anh làm em… em giật hết cả người rồi…”

“Anh… để em giúp anh nhé…”

Cô ấy vội vàng đưa tay xuống, hai ngón kéo lớp vải lót sang một bên. Cái lồn hồng hào, ướt nhẹp hiện ra, mép lồn sưng mọng, bên trong còn đọng đầy tinh trùng trắng đục của bố Cường. Chỉ nhìn thôi tôi đã suýt bắn.

Tôi không nói gì, chỉ đẩy mạnh hông. Con cặc to cứng trượt phăng một phát vào tận gốc.

“Ưmmmm… aaaa… to quá… anh ơi…” Hương rên dài, hai tay bấu chặt vai tôi, móng tay cào nhẹ lên da.

Vừa đút vào, tôi đã dập mạnh ngay.

Phạch… phạch… phạch… Tiếng da thịt va chạm vang lên dồn dập, mỗi cú thúc đều sâu và mạnh, như muốn xé toạc lồn vợ.

“Aaa… anh địt mạnh quá… em… em sướng… sướng chết mất…”

Mỗi lần tôi rút ra, thân cặc kéo theo một ít tinh dịch trắng của bố, rồi lại dập mạnh vào, tiếng “chạch chạch” ướt át vang lên liên hồi. Lồn Hương lúc này trơn tuột kinh khủng, nóng bỏng, siết chặt lấy tôi như muốn hút hết tinh trùng.

Tôi dập liên tục hơn một phút, mồ hôi túa ra trên lưng. Hương ngửa cổ ra sau, miệng há ra, rên không ngớt:

“Anh… anh ơi… em chịu hết nổi rồi… cặc anh hôm nay to và cứng kinh khủng… aaaa… sâu quá… em bị anh chạm tới tử cung luôn rồi… ưmmm… mạnh nữa… địt em mạnh nữa đi anh…”

Càng nghe vợ rên, tôi càng hưng phấn. Tôi cúi xuống ngậm lấy núm vú cô, mút mạnh, vừa bú vừa dập hông không ngừng. Hương ôm chặt đầu tôi vào ngực, thở hổn hển:

“Em… em dâm quá phải không anh… nhưng mà… em sướng thật… anh địt em thế này… em muốn anh đụ em mãi không dừng…”

Tôi thay đổi nhịp, lúc thì dập mạnh liên tục, lúc thì chậm lại, xoay hông vòng tròn, khuấy đều tinh trùng của bố bên trong lồn vợ. Mỗi lần xoay, Hương lại cong người, rên rỉ:

“Ối… anh xoay gì mà… em sướng run cả người… tinh của bố… anh đang trộn với tinh anh… em cảm nhận được hết… aaaa… dâm quá… em dâm quá anh ơi…”

Tôi thì thầm vào tai cô, giọng khàn khàn:

“Em có thích không? Thích anh địt lồn em như này không?”

Hương gật đầu lia lịa, mắt long lanh nước, giọng đứt quãng vì khoái cảm:

“Dạ Thích… em thích lắm… anh địt em mạnh thế này… em sướng muốn chết… em là con đĩ của anh… anh muốn làm gì em cũng được… aaaa… đừng dừng… đừng dừng em xin anh…”

Tôi càng dập mạnh hơn.

Phạch phạch phạch phạch! Tiếng va chạm vang khắp phòng. Lồn Hương co thắt liên tục, nước dâm trào ra ướt đẫm đùi tôi.

“Anh… anh ơi… em… em sắp ra rồi… anh đừng dừng… địt em nữa đi… em muốn ra cùng anh… aaaa… sướng… sướng quá anh ơi…”

Cô ấy siết chặt hai chân quặp lấy hông tôi, háng dập ngược lại từng cú thúc của tôi.

Tôi tưởng tượng rõ ràng cảnh bố Cường đang địt Hương ngay chỗ này, con cặc già khàn của bố nhấp nhô trong lồn con dâu ruột, và chính hình ảnh đó khiến tôi phát điên.

“Phựt… phựt… phựt…”

Tôi không kìm được nữa. Một cơn khoái cảm kinh hoàng ập đến. Con cặc giật giật liên hồi, bắn từng đợt tinh trùng nóng bỏng, dày đặc sâu vào trong lồn Hương, hòa quyện hoàn toàn với tinh của bố.

Hương cũng ra cùng lúc, lồn co thắt mạnh mẽ, siết chặt lấy cặc tôi như muốn vắt kiệt:

“Aaaa… anh… anh bắn vào em rồi… nóng quá… đầy quá… em ra rồi anh ơi… em ra… ưmmmm…”

Cô ấy run bần bật trong vòng tay tôi, thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại.

Tôi nằm đè lên người vợ, cặc vẫn còn ngập sâu trong lồn, hai người cùng thở dốc. Hương vuốt ve lưng tôi, giọng còn ngọng vì khoái cảm:

“Anh hôm nay… khỏe thật đấy… em sướng muốn chết luôn…”

“Haha, thật hả em?” Nghe vợ khen, tôi cười hỏi lại, cố gắng giữ giọng bình thường dù trong lòng vẫn đang dậy sóng vì những hình ảnh vừa rồi.

“Ừ, em cảm nhận được anh hôm nay cứng và to hơn bình thường nhiều lắm. Thú thật đi, anh có lén uống thuốc gì không hả?” Hương tiếp tục nói, giọng nửa đùa nửa thật, mắt long lanh nhìn tôi.

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.
 
anime sex
cliphot
X
Back
Top