ckdetinh
Tập sự
Nhật ký – Tháng 11 năm 2017
Tôi sinh năm 1987.
Cô ấy sinh năm 1992.
Chúng tôi cưới nhau vào mùa hè năm 2016.
Ngày cưới, tôi từng nghĩ mình là người đàn ông may mắn nhất đời.
Tôi là giáo viên biên chế. Công việc ổn định nhưng đổi lại phải dạy ở một huyện cách nhà hơn 200 cây số. Một tháng tôi chỉ về vài lần. Những đêm ở khu tập thể giáo viên lạnh và buồn đến mức chỉ cần nghe tiếng xe ngoài đường cũng thấy nhớ nhà.
Vợ tôi học kế toán. Ra trường hai năm vẫn chưa xin được việc. Cô ấy từng ôm tôi khóc rất nhiều, nói cảm giác mình vô dụng.
Khoảng đầu năm 2017, hai vợ chồng bàn với nhau chuyện lên chỗ tôi sống tạm để gần nhau. Nhưng tiền thuê nhà, sinh hoạt, rồi những mối quan hệ để xin việc… tất cả đều quá sức với đồng lương giáo viên của tôi.
Rồi 2 vợ chồng nói sẽ cho vợ đi làm nhân viên quán massage.
Vợ đã im lặng rất lâu hôm ấy. rồi gật đầu
Tôi biết loại quán đó không đơn giản chỉ là massage.
Tháng 3 năm 2017
Cô ấy bắt đầu đi làm.
Ban đầu, vợ chỉ kể khách boa nhiều, công việc mệt nhưng kiếm được tiền. Sau này tôi không hỏi nữa. vợ không kể tường tận nhưng cả 2 đều hiểu vk phục vụ qua đêm khách. Có những đêm cô ấy về rất muộn. Mùi nước hoa đàn ông còn vương trên tóc, Cô ấy ôm tôi hôn tôi rồi vk ck lại 1 hiệp, xong tôi mỉnh cười bảo phục vụ khách mấy hiệp rồi ko mệt à.
Em cười và nói: khách đc làm em như thế nào, em phục vụ khách như thế nào thì e cũng muốn phục vụ chồng như vậy.
Vợ tôi không đẹp kiểu nổi bật. Em hơi mập, cao khoảng mét rưỡi, khuôn mặt hiền. Nhưng em biết cách làm người khác thấy cần mình. Có lẽ vì vậy mà khách rất thích em.
Tôi từng tự dằn vặt rất nhiều:
“Nếu mình ở gần vợ hơn… liệu mọi chuyện có khác không?”
Tháng 8 năm 2017
Một người khách quen xuất hiện.
Anh ta hơn tôi vài tuổi, làm quen biết rộng. Một lần nghe vợ tôi tâm sự chuyện học kế toán mà chưa xin được việc, anh ấy nói có thể giúp. Và thật sự anh ấy giúp được.
Mất thêm một khoản tiền chạy việc, nhưng cuối cùng vợ tôi cũng được nhận vào làm kế toán trường học.
Ngày có quyết định nhận việc, cô ấy ôm tôi khóc.
Còn tôi… lần đầu tiên sau rất lâu mới thấy nhẹ lòng.
Tôi biết ơn người đàn ông đó.
Dù trong lòng luôn tồn tại một cảm giác rất khó gọi tên.
Tháng 10 năm 2017
Vợ đã nghỉ làm ở quán.
Nhưng thỉnh thoảng, người đàn ông kia vẫn gọi.
Mỗi lần như thế, cô ấy đều nhìn tôi rất lâu rồi mới hỏi:
“Anh… có giận em không?”
Tôi mỉnh cười: không
Vợ tôi bắt đầu trang điểm, mặc gợi cảm giống ngày còn làm nhân viên để đi gặp vị khách đó
Có lần anh ta tới tận nhà.
Tôi nằm trong phòng bên cạnh.
Căn nhà nhỏ đến mức chỉ cần im lặng là nghe được tiếng động từ phòng kế bên. Tiếng giường khẽ rung. Tiếng thở gấp bị cố nén lại. Rồi tiếng vợ tôi rên bật lên, nhưng câu dâm dục phát ra
Tôi nằm im trong bóng tối.
Rồi tôi cũng ko chịu được, tôi từ từ đi sang phòng bên, ban đầu dòm qua khe cửa rồi lại đẩy cửa vào, tôi như 1 con thú thèm mồi lào vào quan hệ với vợ chung với người khách đó, vậy là vk tôi lại phại chiều 2 anh 1 lúc
Tôi sinh năm 1987.
Cô ấy sinh năm 1992.
Chúng tôi cưới nhau vào mùa hè năm 2016.
Ngày cưới, tôi từng nghĩ mình là người đàn ông may mắn nhất đời.
Tôi là giáo viên biên chế. Công việc ổn định nhưng đổi lại phải dạy ở một huyện cách nhà hơn 200 cây số. Một tháng tôi chỉ về vài lần. Những đêm ở khu tập thể giáo viên lạnh và buồn đến mức chỉ cần nghe tiếng xe ngoài đường cũng thấy nhớ nhà.
Vợ tôi học kế toán. Ra trường hai năm vẫn chưa xin được việc. Cô ấy từng ôm tôi khóc rất nhiều, nói cảm giác mình vô dụng.
Khoảng đầu năm 2017, hai vợ chồng bàn với nhau chuyện lên chỗ tôi sống tạm để gần nhau. Nhưng tiền thuê nhà, sinh hoạt, rồi những mối quan hệ để xin việc… tất cả đều quá sức với đồng lương giáo viên của tôi.
Rồi 2 vợ chồng nói sẽ cho vợ đi làm nhân viên quán massage.
Vợ đã im lặng rất lâu hôm ấy. rồi gật đầu
Tôi biết loại quán đó không đơn giản chỉ là massage.
Tháng 3 năm 2017
Cô ấy bắt đầu đi làm.
Ban đầu, vợ chỉ kể khách boa nhiều, công việc mệt nhưng kiếm được tiền. Sau này tôi không hỏi nữa. vợ không kể tường tận nhưng cả 2 đều hiểu vk phục vụ qua đêm khách. Có những đêm cô ấy về rất muộn. Mùi nước hoa đàn ông còn vương trên tóc, Cô ấy ôm tôi hôn tôi rồi vk ck lại 1 hiệp, xong tôi mỉnh cười bảo phục vụ khách mấy hiệp rồi ko mệt à.
Em cười và nói: khách đc làm em như thế nào, em phục vụ khách như thế nào thì e cũng muốn phục vụ chồng như vậy.
Vợ tôi không đẹp kiểu nổi bật. Em hơi mập, cao khoảng mét rưỡi, khuôn mặt hiền. Nhưng em biết cách làm người khác thấy cần mình. Có lẽ vì vậy mà khách rất thích em.
Tôi từng tự dằn vặt rất nhiều:
“Nếu mình ở gần vợ hơn… liệu mọi chuyện có khác không?”
Tháng 8 năm 2017
Một người khách quen xuất hiện.
Anh ta hơn tôi vài tuổi, làm quen biết rộng. Một lần nghe vợ tôi tâm sự chuyện học kế toán mà chưa xin được việc, anh ấy nói có thể giúp. Và thật sự anh ấy giúp được.
Mất thêm một khoản tiền chạy việc, nhưng cuối cùng vợ tôi cũng được nhận vào làm kế toán trường học.
Ngày có quyết định nhận việc, cô ấy ôm tôi khóc.
Còn tôi… lần đầu tiên sau rất lâu mới thấy nhẹ lòng.
Tôi biết ơn người đàn ông đó.
Dù trong lòng luôn tồn tại một cảm giác rất khó gọi tên.
Tháng 10 năm 2017
Vợ đã nghỉ làm ở quán.
Nhưng thỉnh thoảng, người đàn ông kia vẫn gọi.
Mỗi lần như thế, cô ấy đều nhìn tôi rất lâu rồi mới hỏi:
“Anh… có giận em không?”
Tôi mỉnh cười: không
Vợ tôi bắt đầu trang điểm, mặc gợi cảm giống ngày còn làm nhân viên để đi gặp vị khách đó
Có lần anh ta tới tận nhà.
Tôi nằm trong phòng bên cạnh.
Căn nhà nhỏ đến mức chỉ cần im lặng là nghe được tiếng động từ phòng kế bên. Tiếng giường khẽ rung. Tiếng thở gấp bị cố nén lại. Rồi tiếng vợ tôi rên bật lên, nhưng câu dâm dục phát ra
Tôi nằm im trong bóng tối.
Rồi tôi cũng ko chịu được, tôi từ từ đi sang phòng bên, ban đầu dòm qua khe cửa rồi lại đẩy cửa vào, tôi như 1 con thú thèm mồi lào vào quan hệ với vợ chung với người khách đó, vậy là vk tôi lại phại chiều 2 anh 1 lúc








