sexandme
Thành viên tích cực
Sáng hôm sau. Không khí trong văn phòng có gì đó khác lạ. Những ánh mắt đổ về phía Trâm không còn là sự tò mò của một đồng nghiệp mới, mà mang thêm cả sự ghen tị và tôn trọng. Cô, một người mới, lại được chọn vào "Task Force Phoenix" của Dũng. Trâm cảm nhận được điều đó, và cô bước đi với một sự tự tin mới
Buổi sáng, khi đang trên đường lấy cà phê, Trâm tình cờ gặp Dũng ở lối đi. Ông ta đang đứng một mình bên cửa sổ, tay cầm ly cà phê, nhìn ra thành phố.
"Chào buổi sáng, anh Dũng." Trâm nói, giọng cô rạng rỡ.
Dũng quay lại, mỉm cười. Một nụ cười khác hẳn mọi ngày. Ấm áp hơn, và có một cái gì đó sâu thẳm hơn. "Chào em. Ngủ ngon không sau một buổi 'họp' khuya?"
Cách ông ta nhấn mạnh từ "họp" khiến Trâm cảm thấy như bị một dòng điện nhẹ chạy qua.
"Em ngủ rất ngon, anh ạ. Có lẽ vì 'dữ liệu' đã bắt đầu trở nên 'thú vị' hơn rồi." Cô đáp trả, nhìn thẳng vào mắt ông ta.
Dũng cười khẽ, một tiếng cười từ trong cổ họng. "Anh cũng vậy. Anh đã suy nghĩ về những gì em nói tối qua. Về việc cần một chút 'bạo lực'. Em nói đúng. Đôi khi sự 'mềm mỏng' là không đủ. Chúng ta cần phải mạnh mẽ để 'chinh phục'."
Ông ta tiến lại gần hơn một chút, giọng nói thì thầm. "Anh rất mong chờ được thấy em 'chinh phục' những 'dữ liệu' khó nhằn đó, Trâm à. Anh tin là em sẽ làm rất 'thỏa mãn'."
Mỗi từ ngữ đều là một sự chạm, một cái vỗ về đầy ẩn ý. Trâm cảm thấy lồn mình co rút. Cô đang ở trong văn phòng, xung quanh là đồng nghiệp, nhưng cuộc trò chuyện này lại riêng tư và khiêu dâm hơn bất kỳ cuộc nói chuyện nào trong phòng ngủ.
"Em sẽ cố gắng để không làm anh phải thất vọng." Cô nói, rồi mỉm cười, xoay người rời đi, để lại Dũng đứng đó, ánh mắt theo dõi cô đầy vẻ thỏa mãn.
Chiều hôm đó, tại phòng họp số 5, nơi chỉ còn lại Trâm và Hoàng sau buổi họp chính thức.
Hoàng đang thu dọn tài liệu, nhưng anh ta không vội rời đi. Anh ta nhìn Trâm, ánh mắt sắc như dao.
"Phần trình bày của em hôm nay rất tốt. Rất logic, rất chặt chẽ. Nhưng nó thiếu một thứ."
"Thiếu gì ạ?" Trâm hỏi, cảm thấy mình đang bị thẩm vấn.
"Thiếu 'máu lửa'. Em đã nói về việc 'chinh phục' tối qua, nhưng trong phần trình bày, em lại quá 'an toàn'. Em cần phải cho thấy sự 'bạo lực' của mình, sự 'khát khao' muốn xé nát những vấn đề cũ kỹ. Dữ liệu không chỉ là những con số, nó là một cơ thể sống. Và chúng ta là những người muốn làm cho nó 'sướng' lên, phải không?"
Hoàng không hề vòng vo. Anh ta đang dùng ngôn ngữ ẩn dụ một cách trực diện và táo bạo hơn cả Dũng.
Trâm cảm thấy hơi ngột ngạt, nhưng cũng rất hưng phấn. "Em hiểu ý anh. Có lẽ em cần thêm thời gian để 'hâm nóng' lại."
"Đừng chỉ 'hâm nóng'." Hoàng nói, anh ta đứng dậy, đi đến bên cạnh Trâm. Mùi nước hoa nam tính của anh ta bay đến. "Em cần phải 'cháy'. Em cần phải để cho 'cơn khát' của mình dẫn lối. Khi em thực sự 'khát', em sẽ tìm ra những cách 'thâm nhập' mà không ai ngờ tới."
Anh ta đứng quá gần. Trâm có thể cảm nhận được hơi thở của anh ta. Cô không lùi lại. Cô ngẩng đầu lên, đối mặt với anh ta.
"Vậy thì hy vọng anh sẽ cho em thấy những cách 'thâm nhập' đó." Cô nói, giọng khàn đi.
Hoàng mỉm cười, một nụ cười chiến thắng. "Đừng lo. Chúng ta sẽ có rất nhiều thời gian để 'khám phá' lẫn nhau."
Tối, khi Trâm về đến nhà
Cô mệt mỏi, nhưng cũng đầy năng lượng. Cả ngày hôm nay, cô đã bị hai người đàn ông tấn công bằng những lời nói đầy tính gợi dục, và cô đã đáp trả lại. Cô cảm thấy mình đang sống trong một thế giới song song, một thế giới nơi công việc và tình dục hòa quyện vào làm một.
Khi vừa mở cửa, cô thấy một chiếc hộp carton lớn đặt ngay ngưỡng cửa. Trên hộp có logo của cửa hàng đồ chơi tình dục mà cô đã đặt hàng online.
Hàng đã đến.
Cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cô kéo chiếc hộp vào trong nhà, khóa cửa lại. Tấn đang ở trong phòng học, không hề biết gì.
Cô dùng dao rọc giấy cắt mở chiếc hộp. Mùi nhựa mới và silicon thoát ra.
Bên trong, được bọc trong các lớp túi khí và xốp, là "trang bị" của cô.
Cô lấy ra thứ đầu tiên: chiếc cặc giả nhỏ gọn, mềm mại. Cô dùng tay sờ vào, cảm nhận sự trơn láy của nó. Đây là công cụ để cô tự "giải quyết" trong những đêm Tấn không ở bên.
Tiếp theo là cái lồn giả. Nó nặng hơn cô tưởng, và vô cùng chân thực. Cô có thể thấy rõ từng nếp gấp, từng gân nổi. Đây là "mô hình" để Tấn thực hành.
Và cuối cùng, cô kéo ra món đồ cuối cùng. Con búp bê tình dục.
Nó được đặt trong một tư thế nằm ngửa, mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh. Mái tóc đen óng ả, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt vô hồn nhưng lại có một vẻ đẹp quyến rũ đến đáng sợ. Nó giống hệt một người phụ nữ đang ngủ.
Trâm đặt con búp bê dựa vào sofa trong phòng khách. Cô nhìn nó, rồi lại nhìn về phía phòng của Tấn.
Cô hình dung ra cảnh Tấn sẽ bước ra, sẽ thấy con búp bê, sẽ bối rối, tò mò. Cô hình dung ra cảnh cô sẽ chỉ cho con trai mình cách "đụng vào" nó, cách làm cho nó "sướng" (dù nó không thể cảm nhận).
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Dưới lớp bọc xốp còn lại, có một chiếc hộp nhỏ hơn, sang trọng hơn. Cô mở ra. Bên trong là cả một bộ sưu tập những món đồ lót mà cô đã chọn.
Những bộ bra và quần lót ren đen mỏng manh, những bộ màu đỏ rực rỡ, những bộ màu trắng tinh khôi. Những chiếc tất lưới cao đến đùi, những dây đeo cổ mảnh khảnh. Và cả chiếc sịp đen ôm sát mà cô đã chọn cho Tấn.
Cô cầm lấy một chiếc quần lót ren đen, mỏng đến mức có thể nhìn thấy da thịt. Cô hình dung ra cảnh mình sẽ mặc nó, đứng trước mặt Tấn, và từ từ cởi nó ra. Cô hình dung ra vẻ mặt của con trai mình khi thấy mẹ mình trong bộ trang phục này.
Cơn khát nước của cô, cả ngày nay bị khơi gợi bởi Dũng và Hoàng, giờ đây đã đạt đến đỉnh điểm. Cô đã có mọi thứ mình cần. Công cụ cho bản thân, mô hình cho con trai, và trang phục cho cả hai.
Cô cất tất cả đi vào một tủ trong phòng ngủ, chìa khóa cô giấu kỹ. "Vũ khí" đã sẵn sàng. "Trường học" đã được trang bị.
Giờ đây, chỉ còn chờ "học trò" của cô hoàn thành bài kiểm tra cuối cùng. Và khi đó, những bài học thực sự sẽ bắt đầu.
Buổi sáng, khi đang trên đường lấy cà phê, Trâm tình cờ gặp Dũng ở lối đi. Ông ta đang đứng một mình bên cửa sổ, tay cầm ly cà phê, nhìn ra thành phố.
"Chào buổi sáng, anh Dũng." Trâm nói, giọng cô rạng rỡ.
Dũng quay lại, mỉm cười. Một nụ cười khác hẳn mọi ngày. Ấm áp hơn, và có một cái gì đó sâu thẳm hơn. "Chào em. Ngủ ngon không sau một buổi 'họp' khuya?"
Cách ông ta nhấn mạnh từ "họp" khiến Trâm cảm thấy như bị một dòng điện nhẹ chạy qua.
"Em ngủ rất ngon, anh ạ. Có lẽ vì 'dữ liệu' đã bắt đầu trở nên 'thú vị' hơn rồi." Cô đáp trả, nhìn thẳng vào mắt ông ta.
Dũng cười khẽ, một tiếng cười từ trong cổ họng. "Anh cũng vậy. Anh đã suy nghĩ về những gì em nói tối qua. Về việc cần một chút 'bạo lực'. Em nói đúng. Đôi khi sự 'mềm mỏng' là không đủ. Chúng ta cần phải mạnh mẽ để 'chinh phục'."
Ông ta tiến lại gần hơn một chút, giọng nói thì thầm. "Anh rất mong chờ được thấy em 'chinh phục' những 'dữ liệu' khó nhằn đó, Trâm à. Anh tin là em sẽ làm rất 'thỏa mãn'."
Mỗi từ ngữ đều là một sự chạm, một cái vỗ về đầy ẩn ý. Trâm cảm thấy lồn mình co rút. Cô đang ở trong văn phòng, xung quanh là đồng nghiệp, nhưng cuộc trò chuyện này lại riêng tư và khiêu dâm hơn bất kỳ cuộc nói chuyện nào trong phòng ngủ.
"Em sẽ cố gắng để không làm anh phải thất vọng." Cô nói, rồi mỉm cười, xoay người rời đi, để lại Dũng đứng đó, ánh mắt theo dõi cô đầy vẻ thỏa mãn.
Chiều hôm đó, tại phòng họp số 5, nơi chỉ còn lại Trâm và Hoàng sau buổi họp chính thức.
Hoàng đang thu dọn tài liệu, nhưng anh ta không vội rời đi. Anh ta nhìn Trâm, ánh mắt sắc như dao.
"Phần trình bày của em hôm nay rất tốt. Rất logic, rất chặt chẽ. Nhưng nó thiếu một thứ."
"Thiếu gì ạ?" Trâm hỏi, cảm thấy mình đang bị thẩm vấn.
"Thiếu 'máu lửa'. Em đã nói về việc 'chinh phục' tối qua, nhưng trong phần trình bày, em lại quá 'an toàn'. Em cần phải cho thấy sự 'bạo lực' của mình, sự 'khát khao' muốn xé nát những vấn đề cũ kỹ. Dữ liệu không chỉ là những con số, nó là một cơ thể sống. Và chúng ta là những người muốn làm cho nó 'sướng' lên, phải không?"
Hoàng không hề vòng vo. Anh ta đang dùng ngôn ngữ ẩn dụ một cách trực diện và táo bạo hơn cả Dũng.
Trâm cảm thấy hơi ngột ngạt, nhưng cũng rất hưng phấn. "Em hiểu ý anh. Có lẽ em cần thêm thời gian để 'hâm nóng' lại."
"Đừng chỉ 'hâm nóng'." Hoàng nói, anh ta đứng dậy, đi đến bên cạnh Trâm. Mùi nước hoa nam tính của anh ta bay đến. "Em cần phải 'cháy'. Em cần phải để cho 'cơn khát' của mình dẫn lối. Khi em thực sự 'khát', em sẽ tìm ra những cách 'thâm nhập' mà không ai ngờ tới."
Anh ta đứng quá gần. Trâm có thể cảm nhận được hơi thở của anh ta. Cô không lùi lại. Cô ngẩng đầu lên, đối mặt với anh ta.
"Vậy thì hy vọng anh sẽ cho em thấy những cách 'thâm nhập' đó." Cô nói, giọng khàn đi.
Hoàng mỉm cười, một nụ cười chiến thắng. "Đừng lo. Chúng ta sẽ có rất nhiều thời gian để 'khám phá' lẫn nhau."
Tối, khi Trâm về đến nhà
Cô mệt mỏi, nhưng cũng đầy năng lượng. Cả ngày hôm nay, cô đã bị hai người đàn ông tấn công bằng những lời nói đầy tính gợi dục, và cô đã đáp trả lại. Cô cảm thấy mình đang sống trong một thế giới song song, một thế giới nơi công việc và tình dục hòa quyện vào làm một.
Khi vừa mở cửa, cô thấy một chiếc hộp carton lớn đặt ngay ngưỡng cửa. Trên hộp có logo của cửa hàng đồ chơi tình dục mà cô đã đặt hàng online.
Hàng đã đến.
Cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cô kéo chiếc hộp vào trong nhà, khóa cửa lại. Tấn đang ở trong phòng học, không hề biết gì.
Cô dùng dao rọc giấy cắt mở chiếc hộp. Mùi nhựa mới và silicon thoát ra.
Bên trong, được bọc trong các lớp túi khí và xốp, là "trang bị" của cô.
Cô lấy ra thứ đầu tiên: chiếc cặc giả nhỏ gọn, mềm mại. Cô dùng tay sờ vào, cảm nhận sự trơn láy của nó. Đây là công cụ để cô tự "giải quyết" trong những đêm Tấn không ở bên.
Tiếp theo là cái lồn giả. Nó nặng hơn cô tưởng, và vô cùng chân thực. Cô có thể thấy rõ từng nếp gấp, từng gân nổi. Đây là "mô hình" để Tấn thực hành.
Và cuối cùng, cô kéo ra món đồ cuối cùng. Con búp bê tình dục.
Nó được đặt trong một tư thế nằm ngửa, mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh. Mái tóc đen óng ả, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt vô hồn nhưng lại có một vẻ đẹp quyến rũ đến đáng sợ. Nó giống hệt một người phụ nữ đang ngủ.
Trâm đặt con búp bê dựa vào sofa trong phòng khách. Cô nhìn nó, rồi lại nhìn về phía phòng của Tấn.
Cô hình dung ra cảnh Tấn sẽ bước ra, sẽ thấy con búp bê, sẽ bối rối, tò mò. Cô hình dung ra cảnh cô sẽ chỉ cho con trai mình cách "đụng vào" nó, cách làm cho nó "sướng" (dù nó không thể cảm nhận).
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Dưới lớp bọc xốp còn lại, có một chiếc hộp nhỏ hơn, sang trọng hơn. Cô mở ra. Bên trong là cả một bộ sưu tập những món đồ lót mà cô đã chọn.
Những bộ bra và quần lót ren đen mỏng manh, những bộ màu đỏ rực rỡ, những bộ màu trắng tinh khôi. Những chiếc tất lưới cao đến đùi, những dây đeo cổ mảnh khảnh. Và cả chiếc sịp đen ôm sát mà cô đã chọn cho Tấn.
Cô cầm lấy một chiếc quần lót ren đen, mỏng đến mức có thể nhìn thấy da thịt. Cô hình dung ra cảnh mình sẽ mặc nó, đứng trước mặt Tấn, và từ từ cởi nó ra. Cô hình dung ra vẻ mặt của con trai mình khi thấy mẹ mình trong bộ trang phục này.
Cơn khát nước của cô, cả ngày nay bị khơi gợi bởi Dũng và Hoàng, giờ đây đã đạt đến đỉnh điểm. Cô đã có mọi thứ mình cần. Công cụ cho bản thân, mô hình cho con trai, và trang phục cho cả hai.
Cô cất tất cả đi vào một tủ trong phòng ngủ, chìa khóa cô giấu kỹ. "Vũ khí" đã sẵn sàng. "Trường học" đã được trang bị.
Giờ đây, chỉ còn chờ "học trò" của cô hoàn thành bài kiểm tra cuối cùng. Và khi đó, những bài học thực sự sẽ bắt đầu.






