Cuộc sống quay lại nhịp điệu bình thường. Trâm và Tấn cùng nhau chuẩn bị đi làm, đi học. Không khí giữa họ có chút gì đó khác, một sự im lặng không còn là bối rối, mà là một thỏa thuận ngầm, một sự chờ đợi. Tấn vẫn là cậu bé 11 tuổi đi học, nhưng trong mắt cậu đã ánh lên sự hiểu biết của một người đàn ông đang học cách chiếm hữu. Còn Trâm, cô vẫn là một nhân viên văn phòng năng động, nhưng bên dưới lớp vỏ chuyên nghiệp là một tâm hồn đang cháy bỏng Trâm lái xe trên đường cao tốc, nhưng tâm trí cô hoàn toàn không ở trên đường. Những tòa nhà, những chiếc xe cộ, tất cả đều mờ đi. Trong đầu cô, chỉ còn vang vọng câu hỏi của con trai tối qua.
"Con địt vào đâu cũng sướng không?" Một câu hỏi ngây ngô. Một câu hỏi của một đứa trẻ. Nhưng với Trâm, nó là câu nói biến thái nhất mà cô từng nghe. Nó là sự công nhận cho thấy thế giới cô đang xây dựng cho con trai mình, một thế giới nơi sự loạn luân là bình thường, đã hoàn thành. Cô đã thành công trong việc tẩy não con trai mình đến mức cậu bé không còn có bất kỳ rào cản nào về đạo đức.
Và sự thành công đó đang làm cô phát điên.
Cô cảm thấy một cơn ngứa ngáy, một sự cồn cào không thể chịu nổi. Cô muốn được nghe thêm những câu hỏi như vậy. Cô muốn được trả lời chúng. Cô muốn được nhìn thấy đôi mắt ngây thơ của con trai khi cô giải thích về sự khác biệt giữa việc địt vào lồn và địt vào lỗ đít.
Và rồi, một câu hỏi khác lại nảy ra trong đầu cô, một câu hỏi mà chính cô cũng không dám thừa nhận:
Liệu mình đã cho con mình địt chưa? Câu trả lời là chưa. Chỉ có khẩu dâm, chỉ có sự chạm, những màn dạo đầu. Nhưng cái cơn nghiện trong cô đang đòi hỏi nhiều hơn. Nó đòi hỏi sự hoàn tất. Nó đòi hỏi cảm giác khi cái cặc của Tấn tiến vào sâu bên trong cô, không chỉ là một lời hứa, mà là một hành động. Cơn nghiện này không còn chỉ là khoái cảm thể xác. Nó là cơn nghiện của sự phá vỡ, của việc đi đến tận cùng của sự cấm kỵ.
(Bối cảnh: Văn phòng công ty. Trâm đang ngồi trong phòng làm việc riêng, cố gắng tập trung vào những con số trên bảng tính. Nhưng cô không thể. Mỗi vài phút, cô lại cầm điện thoại lên, mở trình duyệt ẩn danh.) Những trang web quen hiện ra. Diễn đàn sex mà cô thường xuyên lui tới. Cô không xem video. Cô vào thẳng mục "Truyện & Kinh nghiệm". Cô tìm kiếm những từ khóa: "loạn luân mẹ con", "dạy con trai", "câu hỏi biến thái".
Cô đọc những câu chuyện của người khác, nhưng không một câu chuyện nào làm cô thỏa mãn bằng những gì đang xảy ra với chính mình. Họ chỉ là những fantasia. Còn cô, cô đang sống nó.
Rồi cô quyết định làm một việc điên rồ. Cô mở một chủ đề mới.
Tiêu đề: "Có ai từng nghe một câu hỏi biến thái hơn thế này không?"
Nội dung: "Tối qua, 'người tình' nhỏ tuổi của tôi đã hỏi tôi một câu. Nó hỏi: 'Con địt vào đâu cũng sướng không?'. Tôi đã chết lặng. Không phải vì câu hỏi, mà vì sự ngây ngô trong đó. Nó hỏi với tất cả sự tò mò của một đứa trẻ đang học một điều mới. Tôi đã giải thích cho nó về việc địt vào miệng, vào lỗ đít, vào lồn... và về sự khác biệt giữa sướng thể xác và sướng tinh thần. Nhưng câu hỏi đó vẫn còn ám ảnh tôi. Có ai trong các bạn từng nghe một câu hỏi nào vừa ngây thơ, vừa biến thái đến thế không? Nó khiến tôi nhận ra rằng, sự biến thái đích thực không nằm ở hành động, mà nằm ở việc có thể bình thường hóa nó đến mức này." Cô nhấn "Đăng bài". Tim cô đập thình thịch. Cô vừa chia sẻ một phần bí mật đen tối nhất của mình với thế giới. Cô vừa biến con trai mình thành một nhân vật trong một câu chuyện khiêu dâm.
Và rồi, những thông báo bắt đầu hiện ra.
- User "ThienThanAcQuy": "Trời ơi! Chị là một nữ hoàng! Câu hỏi đó... nó còn biến thái hơn cả hành động. Em không thể tin được. Em ghen tị với chị quá."
- User "BoHuuNangTien": "Chị đã tạo ra một tuyệt tác. Đừng bao giờ dừng lại. Em muốn nghe thêm về những 'bài học' của chị."
- User "GiacMoDen": "Đọc bài của chị mà em sướng tới nơi. Chị đã làm được điều mà chúng tôi chỉ dám mơ. Câu hỏi đó là đỉnh cao của sự thao túng. Xin chị hãy tiếp tục viết về 'người tình' của mình."
Những lời khen ngợi này như một dòng thuốc phiện được tiêm thẳng vào tĩnh mạch. Chúng xác nhận cho cô thấy rằng cô không điên. Cô là một nghệ sĩ. Và con trai cô là tác phẩm vĩ đại nhất của cô.
Cô cất điện thoại đi, cảm thấy cơ thể nóng ran. Cô nhìn đồng hồ. Còn vài giờ nữa nữa Tấn mới tan học.
Một tháng trước khi kết thúc năm học, Tấn 11 tuổi. Không khí trong nhà trở nên căng thẳng theo một cách rất khác. Không còn là sự chờ đợi những "bài học", mà là sự áp lực của một kỳ thi cuối kỳ quan trọng. Đối với các bậc cha mẹ khác, đây là lo lắng về tương lai của con Buổi tối, sau bữa cơm, Trâm gọi Tấn vào phòng khách. Cô không ngồi gần như thường lệ, mà ngồi đối diện, tạo ra một khoảng cách, một sự trang trọng của người thầy và trò.
"Tấn này," cô bắt đầu, giọng nói nghiêm túc.
"Tháng tới con có kỳ thi cuối kỳ. Mẹ biết con đang phải ôn luyện rất vất vả." Tấn thở dài, vẻ mặt mệt mỏi.
"Dạ, bài vở nhiều quá." Trâm mỉm cười, một nụ cười vừa dịu dàng vừa đầy ẩn ý.
"Mẹ biết. Vì vậy, mẹ có một đề nghị cho con. Một thỏa thuận." Cô ngập ngừng, để tạo sự hồi hộp.
"Nếu con thi được hạng nhất trong lớp, hoặc tất cả các môn đều trên điểm 9, mẹ sẽ có một phần thưởng cực lớn cho con." Đôi mắt Tấn sáng lên. Cậu bé biết "phần thưởng" của mẹ có nghĩa là gì.
"Là... là một bài học mới ạ?"
"Không chỉ là một bài học." Trâm nói, giọng cô trở nên khàn đi.
"Mẹ sẽ dạy con những điều mà con chưa từng biết. Mẹ sẽ cho con khám phá cơ thể mẹ bằng nhiều cách hơn nữa. Con có thể dùng tay, dùng miệng, thậm chí... dùng cả những món đồ chơi mà mẹ mới mua." Cô nhìn thẳng vào mắt con trai, thấy sự tò mò và ham muốn đang dâng lên.
"Mẹ sẽ dạy con cách làm cho mẹ sướng đến mức rên la, đến mức van xin. Mẹ sẽ để con làm mọi thứ con muốn với cơ thể mẹ, trừ một việc."
"Việc gì ạ mẹ?" Tấn hỏi vội.
"Việc đưa cái cặc của con vào lồn mẹ. Việc đó vẫn phải đợi. Con phải chứng minh rằng con xứng đáng với nó. Nhưng nếu con đạt được kết quả tốt, con sẽ được làm mọi thứ còn lại. Con có muốn không?" Tấn gật đầu lia lịa, sự mệt mỏi vì học bài đã bị thay thế bằng một nguồn năng lượng mới.
"Con muốn! Con sẽ cố gắng ạ!"
"Tốt lắm." Trâm mỉm cười hài lòng.
"Giờ thì về phòng học đi. Trong tháng này, chúng ta sẽ tạm gác mọi thứ lại. Mẹ muốn con tập trung 100% để đạt được phần thưởng của mình. Mẹ cũng sẽ chờ đợi." Cô không hề có bất kỳ hành động thân mật nào. Cô chỉ ngồi đó, một người mẹ đầy quyền lực, đưa ra một mục tiêu và một lời hứa hẹn đầy cám dỗ. Sự kiềm chế này còn kích thích hơn cả việc chạm vào.
Đêm khuya, sau khi Tấn đã ngủ say vì mệt mỏi vì học bài Trâm đang ngồi trên giường, lướt điện thoại xem những bộ phim thời trang để thư giãn đầu óc. Bất ngờ, điện thoại rung lên, một tin nhắn từ anh rể, Dũng. Trâm hơi nhíu mày. Lần cuối cùng anh ta nhắn tin riêng cho cô là cách đây cả tháng để hỏi về một số liệu công việc.
Dũng: Em ngủ chưa? Trâm cảm thấy hơi lạ, nhưng vẫn trả lời một cách lịch sự.
Trâm: Chưa anh. Em đang lướt web xem cho đỡ ngủ. Có chuyện gì gấp không anh? Dũng: Không, không có gì gấp. Anh thấy báo cáo em gửi hôm nay rất chi tiết, làm tốt lắm. Em đang rất nỗ lực trong công việc mới nhỉ. Trâm thở phào nhẹ nhõm. Ra là về công việc. Cô đã nghĩ nhiều quá.
Trâm: Em cũng đang cố gắng để theo kịp mọi người thôi. May mà có chị và anh chỉ bảo nhiều. Dũng: Em khiêm tốn quá. Em có tố chất, chỉ cần thời gian là sẽ thành công. Anh tin là như vậy. Một vài lời khen ngợi bình thường. Cuộc trò chuyện có vẻ sẽ kết thúc ở đây.
Dũng: Chắc em đang bận ôn bài cho Tấn nhỉ? Thấy nó dạo này trầm tính hơn, chắc là áp lực thi cử nặng nhỉ. Trâm cảm thấy ấm lòng. Anh rể thật sự quan tâm đến hai mẹ con họ.
Trâm: Vâng, em đang thúc giục nó học hành. Nó cũng hiểu chuyện nên chịu khó hơn trước. Con trẻ cũng có lúc phải vất vả chứ anh. Dũng: Đúng rồi. Con trai phải rèn luyện mới nên người. Anh thấy dạo này nó cao nhanh, cũng lớn hơn trước nhiều rồi. Trông cũng giống em ngày xưa, lanh lợi và thông minh. Lời khen này vẫn rất bình thường, nhưng Trâm bắt đầu cảm thấy có gì đó khác. Một sự chú ý quá mức.
Trâm: Haha, được anh khen. Em cũng mong nó học giỏi để sau này còn đường. Cô cố gắng kết thúc câu chuyện.
Nhưng Dũng lại nhắn tiếp.
Dũng: Thôi, anh không làm phiền em nữa. Em nghỉ sớm đi, đừng thức khuya nhiều. Sức khỏe là quan trọng nhất. Trâm: Vâng, cảm ơn anh. Anh cũng ngủ sớm nhé. Cô nghĩ đã xong. Nhưng rồi, sau khoảng năm phút, một tin nhắn cuối cùng hiện ra, khiến cô hoàn toàn sững sờ.
Dũng: À mà tiện thể, hôm nay thấy em mặc chiếc váy đỏ đó, anh cứ thấy nó hợp với em lạ kỳ. Làm anh nhớ lại ngày mới gặp hai chị em em. Em vẫn giữ được nét rạng rỡ đó. Trâm nhìn chằm chằm vào màn hình. Không phải là một lời tán tửng lộ liễu. Không phải là một lời thách thức. Nó là một lời khen ngợi tinh vi, một sự so sánh với quá khứ, một sự thừa nhận rằng anh ta đã để ý đến cô một cách đặc biệt. Nó an toàn hơn nhiều, nhưng cũng nguy hiểm hơn nhiều, bởi nó để lại một không gian rộng lớn cho sự tưởng tượng và suy diễn.
Trâm không trả lời. Cô chỉ tắt màn hình điện thoại, ném nó xuống giường. Cơ thể cô nóng ran, tim đập loạn nhịp. Cô không còn cảm thấy buồn ngủ nữa. Cô chỉ cảm thấy một sự phấn khích đáng sợ.
Trò chơi đã bắt đầu. Và lần này, người chơi kia không hề vồ vập. Anh ta đang từ từ bao vây, và cô, không biết là mình nên sợ hãi, hay nên vui mừng.