Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Keep sunshine in pocket as wanna keep you in my taaw :)

leezhang

Tập sự
Tham gia
22/4/25
Bài viết
19
Cảm xúc
8
Điểm
3
Nơi ở
Hà Nội
Tín dụng
0.0
Giới tính
Không xác định
Somewhere, 00h24', 19/05/2026
Ayda, trời mưa và tôi lại quyết định lên đây viết vài dòng sau khi xem 1 bộ phim mà khiến bản thân thấy nhẹ nhàng rất nhiều. Tôi cũng chẳng biết vì sao tôi lại chọn diễn đàn về seg để bộc bạch cảm xúc chứ không phải nơi khác, chắc có lẽ là tôi nhớ cậu, hahaaa.
Tạm vài dòng vậy đã, đi tắm rồi chút vào viết tiếp
1000029096.jpg
 
Sửa lần cuối:
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Một . cho bài lên để người kia thấy
 

Bộ phim mà tôi đang xem khá nhẹ nhàng và chữa lành rất nhiều. Mỗi 1 tập vào đoạn gần cuối sẽ là 1 bài hát được các nhân vật tập rồi hát cùng nhau, và bài hát trong tập hôm qua tôi xem tựa là "rain and you", trong đó có 1 đoạn trích như này " Những tưởng giờ tôi đã ổn, không còn vấn vương tình yêu. Nhưng mà đồ ngốc tôi ơi, sao nước mắt lại rơi?" :)
Tự nhiên nghe tới đoạn đó tôi thấy như nói chính mình và cái cảm giác xót xa nó trỗi dậy. Tôi vốn dĩ cũng là người dễ khóc bởi tôi có nốt ruồi đón lệ mà, trước ấm ức thì khóc lớn thậm chí ăn vạ chứ giờ đúng là giọt nước mắt âm thầm. Mẹ tôi thì vẫn cứ nói là dù có gặp vấn đề gì cũng phải kiên cường trừ ng sinh ra mình và ng mình sinh ra chết đi thì mới khóc, tôi nghe cũng thấy hợp lý bởi vốn dĩ tôi là đứa thuộc mệnh thổ lại có sao vũ khúc ở bản mệnh nên cũng thuộc dạng lầm lì, bướng bỉnh thậm chí là ngang ngược. Tuy nhiên cảm xúc con người thì sao có thể kìm chế mãi được nếu như việc bộc phát ra sẽ khiến mình thoải mái hơn. Tôi cũng đọc được những lời khuyên như này nếu bạn muốn mình mạnh mẽ hơn hay còn được gọi là tự chữa lành đó thì phải biết cách đối mặt và xử lý những cảm xúc k ổn của chính mình kiểu như hãy làm việc với phần bóng tối của bản thân đó. Để hiểu đơn giản hơn có nghĩa chữa lành là nếu bản thân thấy bất ổn, thấy buồn bã hãy cho phép mình được buồn đừng cố ép cảm xúc, tất nhiên là việc "buông thả" này là trong phạm vi cá nhân cho phép. Vẫn buồn nhưng vẫn có tinh thần để làm những việc khác chứ không phải là bỏ bê mọi thứ để đâm đầu vào cái sự buồn. Đoạn này có lẽ tôi viết khá rối nên có thể ai đọc sẽ hơi khó hiểu ý tôi muốn truyền đạt, nhưng nói tóm lại hqua nghe nhạc và xem tập phim xong tôi nhớ đến người bạn đó, một người mà sau khi chúng tôi ngắt kết nối tôi vẫn thầm cảm ơn vì chính bạn ấy đã giúp tôi nâng nhận thức của bản thân lên 1 mức mới về mối quan hệ giữa người với người, dù để trải qua mqh đó tôi cũng đã chịu cảm giác k ổn cũng không ít 🥲. Và đêm qua, tôi phải thú nhận là tôi nhớ bạn ấy rất nhiều sau những ngày tháng tôi cố kìm nén. 1 cảm giác nhớ xen lẫn nhiều cảm xúc nữa mà hiện tại tôi k biết dùng từ nào để diễn tả được.
Nghe có vẻ tôi dẫn dắt câu chuyện đi hơi xa nhỉ, hahaaaa. Tiện đây tôi sẽ giới thiệu luôn ng bạn tôi đang muốn nói tới là 1 quân nhân mà tôi vô tình gặp được trong 1 lần đi ăn tân niên cách đây 3 năm khi tôi quyết định đi xa nhà để đón tết, năm đó đối với tôi cũng không được vui lắm nên tôi đã quyết định sau đêm 29 ăn cơm tất niên với gia đình, tôi đã "trốn nhà" 1 mình tới nơi đó. Rồi sau này tôi cũng phát hiện ra cậu ấy cũng có chơi thiendia còn có nhắn tin làm quen tôi mà tôi k quan tâm và bơ tin nhắn =))) Tính tôi là vậy mà, thậm chí sau này cậu ấy cũng nói lần đầu gặp tôi đã thấy tôi là người khó gần, kiệm lời và vô tâm, kiểu như thấy tôi cứ vẩn vơ không quan tâm mọi thứ xung quanh, ánh mắt thì có nỗi buồn nên khiến cậu ấy thấy tò mò. Tôi cũng chỉ nhớ mang máng bữa đó tôi có giao tiếp 2,3 câu xã giao hỏi thăm cậu ấy ở đâu thì biết là người ở miền ngoài nhưng lại công tác ở trong này và biết cậu ấy kém tôi 3 tuổi thôi.
Ơ quên, tôi lại phải đi tắm đã, tắm xong r viết tiếp nhé :)
 
Sửa lần cuối:
My home, 20h56', mưa
Đã bao giờ bạn có cảm giác lười nói chuyện chưa? Ý tôi là bạn không có cảm xúc với việc giao tiếp mà chỉ muốn ngồi thừ ra suy nghĩ miên man vớ vẩn rồi độc thoại lại thấy dễ chịu hơn là nc với 1 ai đó. Tôi rất nhiều lúc có cảm giác như vậy, cũng có khi muốn nói chuyện nhưng đột nhiên nghĩ không biết sẽ nói gì và nói ntn nên tôi lại k tìm ai để nt nữa, với cả thú thật những lúc đó tôi thấy nhạt nên cũng k muốn nói gì hết. Bởi vậy tôi cũng biết bản thân có 1 thói quen không tốt là k bao h chủ động hỏi thăm ai hết, nên nhiều người tiếp xúc với tôi r cũng có nói rằng tôi khó gần và thờ ơ. Nhưng mà để chọn giữa việc nc thì tôi thà nghe nhạc r đi dạo loanh quanh hoặc đi tập td hay làm gì đó còn thấy dễ chịu hơn. Vậy mà chẳng hiểu sao đã có thời điểm tôi lại chủ động nt với bạn ấy khá nhiều, thực sự rất khác tính cách thông thường của tôi bởi tôi nghĩ bạn ấy làm việc vất vả và sẽ cô đơn khi ở trong đơn vị k biết giãi bày cùng ai nên tôi đã chủ động hỏi thăm, chỉ tiếc là tôi bị nhầm rồi =))) Đã có lúc tôi cũng tự hỏi có lẽ nào vì bản thân bị cận nên khả năng nhìn người của tôi không đc tốt lắm không, dù lý do đó khá vô tri nhưng tôi thấy cũng hợp lý. Nói vậy thôi chứ hiện tại tôi biết tất cả những người mình từng gặp, những sự việc mình đã trải qua đều là những bài học mà cuộc sống này gửi cho bản thân để tôi luyện kỹ năng sinh tồn tốt hơn. Với cả nếu xét theo luật hấp dẫn thì ở thời điểm đó cũng là do tần số năng lượng của mình rung động ở mức như vậy nên sẽ hút những vấn đề và con người tương đương :) Giờ tôi cũng đã học đc cách suy nghĩ rằng sau những tình huống như thế, bản thân sẽ học đc bài học gì chứ không phải trách sao sự việc đó lại xra với mình bởi thực ra bất cứ ai tồn tại trong cs này cũng có nỗi niềm và khó khăn riêng. Mình chọn cách nhìn khác thì sẽ thấy mọi thứ nhẹ nhàng hơn.
Nay tự sự tới đây thôi, trời mưa và tự nhiên buồn ngủ quá tôi phải ngất đây :v

 
Sửa lần cuối:
Để tui lục trí nhớ xem hình như tui có quen quân nhân đó kkk =))
 

Nay tự nhiên có 1 người em gọi điện và theo thói quen tôi có hỏi sao vậy, có việc gì sao? Rồi tôi thấy đầu bên kia im lặng tầm vài giây rồi hỏi lại tôi 1 câu "chị sao luôn nghĩ em cần gì mới gọi chị thế? Vậy theo chị em sẽ cần gì ở chị đây". Tôi lại nhanh nhảu đáp "không biết" thì cậu đó nói "em chỉ là muốn nghe giọng chị 1 chút thôi k đc sao, hình như em nhớ chị thì phải". Nghe cậu ấy nói vậy tự nhiên tôi lại thấy chột dạ, thực sự là chột dạ đó bởi sau những việc đã trải qua tôi lại sợ 1 ai đó có cảm xúc với tôi quá nên tôi có hỏi lại "em say à" thì cậu ấy nói "em k biết phải làm gì với chị nữa, khó hiểu quá nhưng em lại muốn hiểu nhiều hơn" 🥲. Nếu là ngày trước nhận được lời nói tương tự vậy thì trong lòng tôi sẽ dâng lên 1 cảm giác lâng lâng bởi mình có ng nhớ tới nhưng giờ thì tôi lại lo vì có thể tôi sẽ vô tình làm tổn thương ngta, có lẽ nào khi con người ta kinh qua những sự việc khiến bản thân bất lực thì sẽ k dám có kết nối tình cảm sâu với ai khác bởi sợ đến 1 ngày nào đó tự bản thân lại phải cố leo ra khỏi hố và khiến ng còn lại thấy thất vọng, hoặc cũng có thể tôi đang ảo mọng quá nhiều, may be :)
Thật ra ngày trc tôi cũng đã có nỗi sợ vậy rồi, bạn có thể đơn giản hiểu tôi chính là đại diện cho kiểu gắn bó lo âu, tôi sợ cô đơn, sợ bị bỏ rơi và sợ mất đi 1 thói quen hay 1 mối liên kết khiến mình thấy dễ chịu nên khi tôi biết bạn ấy có cảm xúc tôi cũng đã gạt đi và nói lại rằng chỉ là cảm nắng thôi, đừng hy vọng nhiều. Rồi sao chứ, tới cuối cùng k biết vì lý do gì tôi lại va vào chuyện tc với bạn ấy =))) Lúc đó chỉ đơn giản nghĩ có lẽ vì tấm lòng của bạn ấy khiến bản thân thấy tin tưởng nên quyết định muốn gắn bó, nhưng tới bây giờ khi nhìn lại tất cả tôi biết mọi việc đều đã đc sắp xếp trước 1 cách tự nhiên, là vũ trụ muốn đưa bạn ấy đến với tôi đúng thời điểm đó để tôi học bài học về việc buông bỏ và chấp nhận. Học về điều những gì thuộc về mình thì sẽ là của mình, không nên cố chấp giữ vừa làm khó cho cả mình cả cho người và cách tốt nhất là để mọi thứ thuận theo tự nhiên.
Nói sao nhỉ, có thể ngày trc tôi bước vào một mqh yêu đương là vì cảm xúc kiểu rung động, thu hút và cảm giác đc yêu nên tôi sẽ luôn lo sợ mất đi tình cảm đó và vô tình khiến đối phương thấy bị áp lực trong mqh với mình cũng khiến chính bản thân thấy mệt mỏi. Tôi yêu theo kiểu muốn đc bù đắp tc để đc thấy bản thân có giá trị, tôi đã coi đối phương là niềm vui, niềm an ủi và động lực của mình và cũng muốn ngược lại như vậy vì thế tôi đã biến bạn ấy là nhân vật chính trong cs của chính mình. Nhưng hiện tại sau khi kết thúc mqh với bạn ấy, tôi đã thay đổi suy nghĩ và nhận thức về chuyện tình cảm giữa người với người. Tôi học đc cách vui vẻ khi 1 mình, tôi biết khiến bản thân thấy hạnh phúc dù với việc nhỏ hay nói cách khác tôi đã có khả năng khiến bản thân thấy đủ đầy hơn về tinh thần. Tuy nhiên, đối với tôi cái câu thời gian sẽ xóa nhòa và chữa lành tất cả thật ra k đúng lắm, sẽ chẳng xóa đi gì cả chỉ là chính con người cố giấu đi những điều đó rồi tới 1 ngày khi vô tình gặp 1 sự việc tương tự hay 1 bài hát hay bóng dáng nào đó thì sẽ lại bất giác nhớ về những kỷ niệm với ng đó như tôi hôm nay vậy.
Thôi, nay tới đây đủ rồi, cảm ơn em nhiều vì đã khiến tôi có cảm xúc muốn viết 1 chút :)
 
Sửa lần cuối:
Tối thứ 7, 21h06'
Tự nhiên va được câu trích hay nên viết vài dòng lan tỏa sự dễ chịu :)
Nội dung: " Trên đời này có 2 kiểu người đáng để bạn trân trọng, một là những người tuy không dư dả nhưng vẫn cho bạn tất cả, 2 là những người dù rất bận rộn nhưng vẫn dành cho bạn thời gian"
Đọc xong câu này cũng có người sẽ lục lại trí nhớ xem mình đã gặp được người đó chưa, hay người đó là người nào còn ở bên mình không, còn riêng tôi hiện tại tôi sẽ chỉ có thể nghĩ đến mẹ tôi đầu tiên và chính bản thân tôi là những người tôi phải trân trọng.
Thực ra lâu rồi tôi cũng chưa đc ai quan tâm ngoài mẹ tôi cả, nay tự nhiên nhắn cho 1 ngưòi anh lâu k liên hệ kêu rủ đi ăn chè mà anh ấy kêu đang ở xa thế là anh hỏi tôi ăn chè gì để anh gọi cho. Tự nhiên thấy cs chỉ cần vài điều nho nhỏ vậy là hạnh phúc rồi, ngta phải quý mình thì mới gửi đồ cho chứ phải không, dù chỉ là 1 món quà nhỏ cũng thấy dễ chịu và ấm lòng ghê, cảm ơn 1 ngày thứ 7 trọn vẹn dù trời hơi nóng và ve kêu khá nhiều :v
1000037275.jpg
1000037274.jpg
 
22h36', ngày k nóng nhưng dài
Hiện tại tôi k biết miêu tả tâm trạng của tôi ntn nhưng cảm xúc duy nhất đó là hối hận. Tôi vốn dĩ là đứa ít nói cũng ít thể hiện tình cảm với ng thân, thực sự thì hoàn cảnh gđ của tôi cũng k được đầm ấm cho lắm nên 1 phần tính cách của tôi bị ảnh hưởng. Đúng là những đứa trẻ lớn lên ở gđ k có đủ tình thương của cả bố lẫn mẹ đều sẽ bị khiếm khuyết về mặt tâm lý và nhận thức. Tôi vẫn nhớ 1 câu nói của cô giáo chủ nhiệm hồi cấp 2 của tôi trong buổi học thêm văn rằng: " bất cứ đứa bé nào lớn lên mà k nhận đc trọn vẹn sự quan tâm của bố đều sẽ có khiếm khuyết", ngày đó nghe thì k nghĩ nhiều và cũng k hiểu hết ý nghĩa của câu đó, chỉ khi tới giờ hơn 30 thì tôi đã thấm phần nào rồi. Năm tôi 12 tuổi, mẹ quyết định ly hôn bố, tôi chỉ biết ngày đó mẹ kêu mẹ k thể trả nợ mãi cho bố được và hình như mẹ cũng phát hiện bố tôi có bồ bên ngoài. Thực ra những sai lầm của bố ntn tôi sẽ k kể lại nữa vì tất cả là quá khứ và bố tôi cũng mất r, đến cuối đời ông cũng đã phải trả giá khá nhiều vì những gì bản thân gây ra r. Tôi nghĩ bố cũng vẫn may mắn vì dù sao bố vẫn đc mẹ cưu mang lúc cuối đời ốm đau bệnh tật, vẫn đc con cái chăm sóc lúc ốm chỉ là k đc hoàn hảo lắm, sau khi bố mất tôi cũng đã hối hận rất nhiều vì đã có lúc tôi đã bực dọc khi chăm bố.
Chẳng hiểu sao!?
Thực sự muốn viết nhiều lắm mà tôi k biết sắp xếp diễn đạt ý sao nữa, cảm xúc nó cứ đứt đoạn khó miêu tả, tôi chỉ biết tự nhiên tôi như thế này vì tôi thấy ân hận khi sinh nhật mẹ tôi đã k thể mở mồm nói 1 lời yêu thương hay chúc sinh nhật mẹ 1 cách tử tế, tôi cũng chưa bao h tặng bánh hay hoa cho mẹ vào ngày sinh nhật vậy mà bây giờ tôi lại dành thời gian chọn bánh để mang đi sn đứa e chơi cùng vào tuần sau vì đc 1 đứa em khác nt hỏi là sẽ mua quà gì cho em kia. Nói thật, tôi muốn cười nhạo chính bản thân vì lối sống màu mè vớ vẩn của mình, thật ngu ngốc khi bản thân cho phép mình thoải mái vô tâm và cáu gắt với ng thân hay người đẻ ra mình rồi đi cười nói và mua quà cho người ngoài. Có lẽ tôi cần đi tắm r nghe 1 chút nhạc để tâm trạng tốt hơn :)
 
22h36', ngày k nóng nhưng dài
Hiện tại tôi k biết miêu tả tâm trạng của tôi ntn nhưng cảm xúc duy nhất đó là hối hận. Tôi vốn dĩ là đứa ít nói cũng ít thể hiện tình cảm với ng thân, thực sự thì hoàn cảnh gđ của tôi cũng k được đầm ấm cho lắm nên 1 phần tính cách của tôi bị ảnh hưởng. Đúng là những đứa trẻ lớn lên ở gđ k có đủ tình thương của cả bố lẫn mẹ đều sẽ bị khiếm khuyết về mặt tâm lý và nhận thức. Tôi vẫn nhớ 1 câu nói của cô giáo chủ nhiệm hồi cấp 2 của tôi trong buổi học thêm văn rằng: " bất cứ đứa bé nào lớn lên mà k nhận đc trọn vẹn sự quan tâm của bố đều sẽ có khiếm khuyết", ngày đó nghe thì k nghĩ nhiều và cũng k hiểu hết ý nghĩa của câu đó, chỉ khi tới giờ hơn 30 thì tôi đã thấm phần nào rồi. Năm tôi 12 tuổi, mẹ quyết định ly hôn bố, tôi chỉ biết ngày đó mẹ kêu mẹ k thể trả nợ mãi cho bố được và hình như mẹ cũng phát hiện bố tôi có bồ bên ngoài. Thực ra những sai lầm của bố ntn tôi sẽ k kể lại nữa vì tất cả là quá khứ và bố tôi cũng mất r, đến cuối đời ông cũng đã phải trả giá khá nhiều vì những gì bản thân gây ra r. Tôi nghĩ bố cũng vẫn may mắn vì dù sao bố vẫn đc mẹ cưu mang lúc cuối đời ốm đau bệnh tật, vẫn đc con cái chăm sóc lúc ốm chỉ là k đc hoàn hảo lắm, sau khi bố mất tôi cũng đã hối hận rất nhiều vì đã có lúc tôi đã bực dọc khi chăm bố.
Chẳng hiểu sao!?
Thực sự muốn viết nhiều lắm mà tôi k biết sắp xếp diễn đạt ý sao nữa, cảm xúc nó cứ đứt đoạn khó miêu tả, tôi chỉ biết tự nhiên tôi như thế này vì tôi thấy ân hận khi sinh nhật mẹ tôi đã k thể mở mồm nói 1 lời yêu thương hay chúc sinh nhật mẹ 1 cách tử tế, tôi cũng chưa bao h tặng bánh hay hoa cho mẹ vào ngày sinh nhật vậy mà bây giờ tôi lại dành thời gian chọn bánh để mang đi sn đứa e chơi cùng vào tuần sau vì đc 1 đứa em khác nt hỏi là sẽ mua quà gì cho em kia. Nói thật, tôi muốn cười nhạo chính bản thân vì lối sống màu mè vớ vẩn của mình, thật ngu ngốc khi bản thân cho phép mình thoải mái vô tâm và cáu gắt với ng thân hay người đẻ ra mình rồi đi cười nói và mua quà cho người ngoài. Có lẽ tôi cần đi tắm r nghe 1 chút nhạc để tâm trạng tốt hơn :)
Mẹ đã khổ cả đời rồi, nên cố gắng bù đắp khi còn có thể.
 

1 ngày vừa vặn muốn ốm, nằm nghe nhạc và lại gặp được câu sau:
" Đường không đi mọc đầy cỏ dại
Người không qua lại sẽ thành người dưng"
Tôi và người gặp được nhau là sự mong mỏi của nhiều kiếp trước để rồi bước tới nhưng cũng lại bước đi. Không sao, đó là cách vận hành của cuộc sống, có hội ngộ thì cũng sẽ có chia ly, tất cả đều là lẽ thường tình. Đúng là chỉ có mình ta mới có thể ở bên cạnh vỗ về an ủi cảm xúc của chính bản thân bất cứ lúc nào chứ đâu ai có thể đến để cứu dỗi hay ở lại với ta cả đời. Dù sao đã có lúc 2 ta đã thuận đường để có thể cùng nhau ngắm nhìn được cảnh đẹp, sau này dù có tiếc nuối vì k thể đồng hành thì cũng mong chúng ta đều có thể nhìn thấy nhiều cảnh đẹp ở cùng 1 khoảng thời gian giống nhau, vậy là mãn nguyện rồi :)
 
Có câu nói này rất hay: "Tình yêu không nằm ở những lời nói ngọt ngào nhất, mà nằm ở sự hiện diện bền bỉ nhất".

Gặp được nhau là do ý trời.
Có nỗ lực ở lại bên nhau được hay không, là do ý người...
 
Có câu nói này rất hay: "Tình yêu không nằm ở những lời nói ngọt ngào nhất, mà nằm ở sự hiện diện bền bỉ nhất".

Gặp được nhau là do ý trời.
Có nỗ lực ở lại bên nhau được hay không, là do ý người...
Ừm, duyên không đủ thì sẽ đứt sợi tơ hồng thôi, kệ đi :)
 

Nghe nhạc vui thì k hẳn là lòng đã vui nhưng nghe nhạc suy thì chắc chắn là có tâm sự :)
Nay chỗ tôi làm xuất hiện 2 luồng tranh cãi về việc lập gđ và có con. Một bên là 2 người đã lập gđ nêu quan điểm rằng cứ lập gia đình rồi có con thì khi đó auto bản thân sẽ có khả năng và động lực để nuôi dưỡng con cũng như có trách nhiệm với người bạn đời. Còn phần còn lại là 2 người 1 ngoài 20 thì chưa yêu và 1 ngoài 30 chưa lập gđ trong đó có tôi cảm thấy việc lập gđ hay có con mà không chuẩn bị tài chính hay tâm lý vững vàng thì không nên dấn thân vào con đường đó 1 cách bừa bãi, vì đơn giản là đã chứng kiến có trường hợp là bố là mẹ chỉ có đẻ con ra rồi không có trách nhiệm nuôi và chăm sóc mà đẩy cho người khác, vô tình khiến 1 thế hệ không được sống đủ đầy trong tình yêu thương của cả bố lẫn mẹ, thậm chí là bỏ đứa trẻ tự sinh tự diệt như 1 cái cây dại, nếu may mắn cái cây đó tự lực phát triển r trưởng thành mạnh mẽ được thì không nói, nhưng biết đâu điều ngược lại xra thì xã hội lại thêm 1 con người thấy tủi thân thì sao.
Cuộc sống hàng ngày này rõ ràng luôn luôn có rất nhiều quan điểm và cách nhìn nhận khác nhau về 1 vấn đề nên từ đó có thể suy ra rằng chẳng có ai sống thay cs của ai được. Và sau 1 thời gian gặp và trải nghiệm được vài vấn đề thì tôi nhận ra bản thân hãy sống cho chính bản thân nhiều hơn, đừng quá để ý ánh mắt phán xét hay lời bàn tán của người đời xung quanh bởi thực ra có khi cũng chẳng ai quan tâm đến mình quá nhiều đến vậy. Hơn nữa điều thiết thực hơn là cuộc sống của mình hãy tận hưởng theo cách của riêng mình, bản thân bớt so sánh với ng khác, bớt ganh tỵ hay so đo với người xung quanh cũng như bớt phán xét người khác bằng con mắt và suy nghĩ của bản thân, để thời gian đó tập trung phát triển bản thân là việc đúng đắn nhất. Cố gắng tự yêu thương rồi động viên tinh thần để k bỏ cuộc và đối mặt với mọi việc trong cuộc đời :)
Thôi, nổi hứng viết vài dòng, đi tắm r đi ngủ thôi
 
Sửa lần cuối:
anime sex
cliphot
X
Back
Top