Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Truyện Sáng Tác Hận Thù Hận Tình

tdth

Tập sự
Tham gia
14/6/26
Bài viết
1
Cảm xúc
0
Điểm
1
Nơi ở
Hà Giang
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nam
Chương 1

Lục Ngân Tinh cứng đờ người sau khi bị Thẩm Vệ điểm huyệt, hắn nhìn nàng một cách háo hức, miệng lẩm bẩm lớn đến mức nàng có thể nghe thấy:
"Cuối cùng ta đã có được Ngân Tinh rồi! Trời ơi, ta mơ về ngày này đã lâu lắm rồi!"

Thẩm Vệ rất kích động, liên tục thốt lên những lời lẽ dơ dáy, Ngân Tinh phải cố gắng chịu đựng vì dù sao đây cũng là lựa chọn của nàng. Hôm nay nàng cùng các dũng sĩ làng Vạn tấn công vào tổng đàn Thánh Y Giáo, tọa lạc trên Thánh Y Đỉnh. Thẩm Vệ là người giữ cánh cửa duy nhất đi lên đỉnh núi. Nếu không có tín hiệu của hắn, giáo chúng ở trên đỉnh sẽ không khởi động trục quay để đưa người ở dưới lên. Vì chỉ có một cách đi như vậy nên Thánh Y đỉnh được mệnh danh là nơi dễ thủ khó công bậc nhất trên võ lâm. Phải tìm cách vượt qua được Thẩm Vệ thì mọi người mới có thể công phá Thánh Y Giáo.
Vốn dĩ Lãnh Phong, thủ lĩnh của nhóm dũng sĩ, đã mua chuộc được Thẩm Vệ bằng rất nhiều tiền tài, nhưng hôm nay khi vừa nhìn thấy Lục Ngân Tinh đứng trong đoàn, hắn tham lam muốn có thêm nàng vào trong vụ trao đổi.
"Thẩm Vệ, ngươi chán sống rồi ư? Ngươi nghĩ chúng ta không dám giết ngươi sao?" Lãnh Phong hét lên tức giận.
"Dám chứ! Hắc hắc, các vị ai nấy võ công cao cường, muốn giết ta quả thực rất dễ. Vậy đi, cứ việc ra tay, ta sẽ không chống cự!" Thẩm Vệ mắt lim dim, nói với vẻ bất cần.
"Ngươi...!" Lãnh Phong quá tức giận không còn biết nói gì. Chàng đã lên kế hoạch từ 8 tháng trước, nhằm đúng dịp cao thủ số một Thánh Y giáo là Thạch Phiên Vân không có mặt để tấn công Thánh Y đỉnh. Thẩm Vệ hiểu rõ đây chính là thời cơ hiếm có, hơn nữa vai trò của hắn cực kỳ quan trọng, nên mới trơ tráo lật lọng mà không sợ hậu quả. Hắn biết rằng dù hắn có ra giá cắt cổ đến thế nào đi nữa, mọi người rồi cũng sẽ phải nghe theo mà thôi. Ngân Tinh đang trầm mặc nãy giờ bỗng nhiên lên tiếng:
"Được! Ta sẽ làm con tin.."
Nghe thế những người trong đoàn đều giật mình xôn xao, lên tiếng can ngăn nàng. Lãnh Phong hốt hoảng nói:
"Tinh nhi, em đừng suy nghĩ bồng bột, tên khốn này chẳng có ý tốt....".
Ngân Tinh ngắt lời chàng:
"Phong ca, không cần phải đắn đo nữa, tiêu diệt Thánh Y giáo là mục tiêu hàng đầu, cơ hội mà chúng ta đợi từ rất lâu rồi không thể bỏ phí được"
Mọi người vẫn lên tiếng phủ quyết, nhưng họ đều hiểu rằng nàng nói không hề sai. Đối với phần lớn những người có mặt ở nơi đây, san bằng Thánh Y Giáo là mục tiêu quan trọng hàng đầu, thậm chí là duy nhất.
Lãnh Phong siết chặt đôi vai mềm mại của Ngân Tinh, hỏi với vẻ lo lắng: "Em nói đúng, nhưng làm sao anh nỡ để em làm con tin chứ?"
Ngân Tinh nói với ánh mắt căm phẫn "Sao lại không? Cho dù có mất cả tính mạng, em cũng phải trả thù cho cha mẹ. Đổi mạng sống nhỏ bé của em lấy sự diệt vong của Thánh Y giáo, em chấp nhận."
Thánh Y giáo đã từng tấn công làng Vạn để cướp lương thực bốn năm về trước. Chúng giết người một cách man rợ, lấy đi tiền bạc lương thực gia súc, rồi còn đốt cháy rất nhiều nhà cửa khiến cho quá nửa số người trong làng bỏ mạng. Cha mẹ Ngân Tinh cùng với cô bạn Y Đang thân thiết nhất của nàng cũng là nạn nhân trong số đó. Ngân Tinh và những người sống sót đã tập hợp nhau lại cùng học võ nghệ, lập nên kế hoạch trả thù, họ đều muốn xóa sổ Thánh Y giáo bằng mọi giá. Thế nên, nàng đồng ý thỏa thuận với Thẩm Vệ, bất chấp sự phản đối từ mọi người trong đoàn.
Lãnh Phong hiểu rõ tính tình ương bướng của Ngân Tinh, hơn nữa mỗi khi nói chuyện về Thánh Y giáo, mắt nàng đều sáng rực ngọn lửa căm thù. Những lúc như vậy, Lãnh Phong biết mình có nói cách mấy cũng không thể lay chuyển nổi ý định của nàng. Để tranh thủ cơ hội không dễ gì gặp được, mọi người không có thời gian suy nghĩ ra phương pháp khác vẹn toàn hơn, và đành phải nghe theo yêu cầu của Thẩm Vệ. “Cũng may là võ nghệ của hắn thua xa Tinh nhi, nên có lẽ nàng sẽ không gặp chuyện gì nguy hiểm”, Lãnh Phong thầm nghĩ. Sau một hồi bịn rịn, dặn dò, đoàn người do Lãnh Phong dẫn đầu đã theo tín hiệu của Thẩm Vệ mà đi lên Thánh Y đỉnh, để Ngân Tinh một mình ở lại làm con tin.
Nhưng có điều không ai ngờ rằng võ công của Thẩm Vệ tuy không ra gì, công phu điểm huyệt của hắn lại cực kì cao minh. Hắn nhắm huyệt rất chuẩn xác, lực tay cũng vừa đủ để khiến cơ thể Ngân Tinh tê liệt. Chính vì coi thường võ công của hắn, nàng mới lơ là mất cảnh giác, để hắn ra tay đúng vào lúc nàng đang nhìn theo mọi người đi lên Thánh Y Đỉnh. Giờ đây, khi nàng nhận ra sự bất cẩn của mình thì đã quá muộn.
Thẩm Vệ tiến sát đến bên cạnh Ngân Tinh, hít một hơi thật sâu, ngửi lấy mùi hương thơm tho từ người nàng. Hắn thận trọng đưa tay vuốt má nàng, thấy da nàng trơn láng mịn màng. Tuy đã điểm huyệt Ngân Tinh nhưng hắn vẫn còn sợ, vì võ công hai người chênh lệch quá xa. Sau một hồi vuốt ve không thấy Ngân Tinh phản ứng, hắn dần thả lỏng, đôi bàn tay đã bắt đầu bạo gan hơn. Hắn sờ vào mu bàn tay nàng, nó nhỏ nhắn mềm mại khiến hắn rất hài lòng. "Mượt quá, rất kích thích!" Tay hắn từ từ miết dọc lên trên, xoa nắn bờ vai thanh mảnh, sau đó lướt sang mơn trớn các phần xung quanh. "Sướng thật, chỗ nào cũng mềm!" Thẩm Vệ khoái trá, đôi tay nhanh chóng di chuyển xuống dưới, bóp nghiến cặp vú đang nhô cao mời gọi. Dù có lớp áo che chắn, hắn vẫn cảm nhận rõ bầu vú nóng hổi căng tràn sức sống. Hắn sờ soạng như điên dại, tiếng sột soạt của quần áo vang lên không ngừng. Mặc dù rất ngượng trong lần đầu đụng chạm nam nhân, nhưng những cử trỉ vô lễ của Thẩm Vệ lại làm cho Ngân Tinh khoan khoái một cách kỳ lạ. Ở độ tuổi 17, các thiếu nữ rất tò mò và dễ bị kích động. Chỉ trong chốc lát, Ngân Tinh đã thấy choáng ngợp, có một điều rất đặc biệt đang xảy ra, nó khiến tim nàng đập liên hồi, dòng máu chạy rần rật, cả người nóng dần lên. Ngân Tinh cố gắng trấn tĩnh bản thân nhưng bất thành.
Màn do thám nhanh chóng kết thúc, Thẩm Vệ nắm lấy cổ áo Ngân Tinh rồi "xoạt" một tiếng, xé toang xiêm y của nàng. Đây là chiếc áo mà Y Đang may tặng Ngân Tinh trong dịp nàng tròn 13 tuổi, được làm bằng lụa tằm cực kì mềm mại. Hôm nay Ngân Tinh cố tình mặc chiếc áo để tưởng nhớ về người bạn đã khuất, mong cô ấy tiếp thêm sức mạnh giúp cho nàng trả thù. Tiếc thay, kỷ vật duy nhất về Y Đang mà nàng còn giữ được đã bị hủy hoại như vậy. Lớp áo từ từ rơi xuống đất, lộ ra thân hình kiều mị ở bên trong. Vóc dáng cân đối, làn da trắng ngần đập vào mắt Thẩm Vệ, bầu ngực nửa kín nửa hở nổi cộm lên phía sau dải yếm xanh thắm. Chưa thỏa mãn, hắn lấy ngón tay khều nút buộc trên cổ nàng khiến cho dải yếm tuột ra. Hai gò bồng đào đẹp như ngọc không còn che chắn, sừng sững xuất hiện. Thẩm Vệ nuốt nước miếng một cách khô khan, đưa tay nắm lấy dây lưng của Ngân Tinh rồi kéo mạnh nó một cái, chiếc quần lụa nhanh chóng rơi xuống, khiến những gì tinh túy mỹ lệ nhất trên người nàng đều lồ lộ ra trước mắt hắn. Ngân Tinh ngượng ngùng, đây là lần đầu tiên cơ thể nàng bị phơi bày như vậy cho người khác nhìn. Biết không thể phản kháng được, nàng nhắm mắt lại cho đỡ xấu hổ. Thẩm Vệ không dám thở mạnh, chết trân ngắm nghía vóc dáng tuyệt thế mà hắn thèm khát bấy lâu nay. Ngân Tinh là cô gái đẹp nhất làng Vạn, mục tiêu theo đuổi của biết bao thanh niên trai tráng nơi đây. Tóc nàng dày, đen nhánh thơm ngát. Đôi mi thanh tú cùng sống mũi cao tạo nên những đường nét uyển chuyển hoàn hảo. Cổ nàng thon thon tròn trịa, hai vai mảnh mai, dịu dàng cao sang. Ngực nàng nhỏ nhắn mà săn chắc, ép chặt hai bầu vú lại với nhau, khiến Thẩm Vệ khó khăn lắm mới tìm ra được cái khe sâu hun hút ở giữa. Bầu vú trắng như mỡ đông, tương phản với quầng vú màu hồng đậm ở chính giữa làm nó càng nổi bật hơn. Eo nàng phẳng lì thon thả nối tiếp với vòng ba đầy đặn, tuy đối lập nhưng rất bắt mắt. Đôi chân trắng nõn sáng bóng đang cố che lấp đi vùng âm nhu nhất trên cơ thể. Đây chính là dáng dấp thon thả mềm mại của nàng thiếu nữ vừa được trải qua khắc khổ luyện tập võ nghệ, lại vừa tới độ dậy thì chín muồi. Khi còn đủ quần áo trên người, Ngân Tinh thuần khiết đẹp tựa tranh vẽ. Còn khi không mặc xiêm y, nàng trở nên quyến rũ gợi cảm, phong tình vô hạn. Thẩm Vệ lau nước miếng trên miệng, hắn đã không thể đợi nổi nữa, tự thoát y bằng một cách nhanh nhất có thể. Hắn đè nghiến Ngân Tinh xuống giường rồi trườn lên người nàng.
Tuyệt quá! Thẩm Vệ như nằm trên chín tầng mây, hắn cảm nhận rõ sự mềm mại nhu mì từ cơ thể Ngân Tinh. Những áng lông tơ trinh nguyên làm da nàng trơn láng, khi sờ vào cho cảm giác rất khoan khoái. Hắn đê mê ngắm nhìn gương mặt tuyệt đẹp của Ngân Tinh, rồi cúi xuống hôn ngấu nghiến lên môi nàng. Hắn khéo léo tách hai bờ môi nàng ra, tiến vào sâu hơn, liếm láp đầu lưỡi ướt át ngọt lịm. Tay hắn bóp chặt lấy cặp vú trắng muốt trên ngực nàng, xoa nắn, cọ xát làm biến dạng nó. Cảm giác trơn nhuyễn mà vẫn đàn hồi từ vú nàng truyền lại khiến hắn sướng đến ngây dại! Ngực Ngân Tinh không quá lớn nhưng không hề nhỏ, vểnh lên đầy đặn, hút chặt lấy tay hắn như nam châm, thôi thúc hắn nhào nặn nó. Ngân Tỉnh thấy khó thở vì nụ hôn của Thẩm Vệ, lưỡi hắn xâm nhập quá sâu làm nàng ngột ngạt. Một mùi hương nam tính xộc thẳng vào mũi nàng, trầm lắng, mạnh mẽ, nhưng mới mẻ. Nụ hôn đầu tiên trong đời đem lại cho nàng một cảm xúc lâng lâng rất lạ. Sự gần gũi, ướt át và hương vị ngọt ngào này thật dễ chịu. "Hóa ra hôn là vậy sao?" Ngân Tinh thấy thích thú, trí tò mò nổi lên, cảm thấy cứ để cho Thẩm Vệ hôn thêm một chút nữa cũng không sao cả. Nhịp tim nàng rối loạn, hơi thở khô khan, có thứ gì đó chạy dọc cơ thể, làm nàng ngứa ngáy thèm được vuốt ve!! Thẩm Vệ phối hợp rất nhịp nhàng, hắn sờ soạng mơn trớn khắp người Ngân Tinh, xoa vào chỗ nàng cần xoa, nắn vào nơi nàng cần nắn, bóp vào chỗ nàng muốn bóp. Mặc dù cặp vú bị Thẩm Vệ siết chặt như vậy, Ngân Tinh không thấy đau mà ngược lại rất dễ chịu. Một lúc sau, khi đã thỏa mãn với bờ môi của nàng, Thẩm Vệ rời khỏi đó, di chuyển xuống bầu ngực căng tròn phía dưới rồi ngậm vào đầu vú Ngân Tinh. Đang ngây ngất với nụ hôn đầu, Ngân Tinh bỗng giật nẩy người lên như bị sét đánh, một niềm vui khó tả lan tràn trong cơ thể nàng. Chưa bao giờ núm vú của nàng được chạm vào bằng cách này, đôi môi thô cứng nhưng nóng bỏng của Thẩm Vệ truyền đến một cảm giác kì lạ đến không ngờ, mềm mại, ấm nồng, nhột nhột rất vừa ý. Thế rồi lưỡi của hắn bắt đầu hành động, liếm láp đầu vú, lúc thì đẩy nó sang hai bên, lúc thì đè nó xuống, sau đó hắn tăng tốc độ lên. "Sướng! Sướng quá!", Ngân Tinh thầm hô lên trong lòng. Lưỡi của Thẩm Vệ như chạm vào một dây thần kinh cảm giác mà lần đầu nàng biết tới, khai thông một thứ khát khao lạ lẫm nhưng kỳ diệu. Trong một thoáng, tâm trí nàng trở nên dạt dào ý xuân, dục vọng xác thịt trào dâng như nước vỡ bờ! Không chuyển động được nhưng Ngân Tinh cố khiến cơ thể cong lên, áp ngực mình vào mặt Thẩm Vệ để nhận lấy nhiều hơn cảm xúc mới mẻ kia. Ở chiều ngược lại, Thẩm Vệ cũng bị kích thích không kém. Hắn đã từng chơi rất nhiều gái ở kỹ viện, phần lớn bọn họ đều có đầu vú cứng cáp, dày như đầu ngón tay, sờ không đủ sướng. Vì khi đã thành thạo với tình dục và trải qua rất nhiều cuộc giao hoan, đầu vú của các kỹ nữ theo thói quen luôn ở trạng thái căng cứng và dần dần trở nên dai như cao su. Nhưng đầu vú Ngân Tinh thì quả là tuyệt phẩm, hoàn toàn mềm mịn, trơn mượt khi ngón tay hắn miết vào. Hơn nữa nó vẫn còn son, hồng hào rất khêu gợi, là đặc điểm chỉ có ở những cô gái vẫn còn trong trắng. Cảm nhận được sự chủ động của Ngân Tinh, hắn cười đắc ý, hỏi:
"Nàng thích được mút như vậy ha?"
Giọng nói thô tục, khô khốc vang lên lạc lõng giữa bầu không gian huyền diệu, khiến xuân tâm nóng bỏng bị phá vỡ, đẩy Ngân Tinh ra khỏi cảm giác đê mê. Nàng vẫn chưa chìm đắm hoàn toàn trong khoái lạc nên câu nói của Thẩm Vệ như hồi chuông thức tỉnh, kéo tuột nàng trở về với lý trí. Ngân Tinh chợt nhận ra bản thân đang ở địa bàn của Thánh Y Giáo, cơ thể trinh trắng của mình đang bị vùi dập bởi chính kẻ thù không đội trời chung. Hình ảnh người thân bị giết hại thảm khốc, ngôi nhà bị thiêu rụi trong ngọn lửa đỏ hiện ra rõ ràng trong đầu, giúp nàng minh mẫn hẳn lên. Nàng thầm tự khinh miệt, cảm thấy hổ thẹn với cha mẹ và bạn bè ở làng Vạn. Bọn họ người thì đã mất, người thì đang anh dũng chiến đấu để trả thù. Còn nàng thì lại nhàn nhã nằm trên giường âu yếm với Thẩm Vệ.
Ngân Tinh không đáp lại câu hỏi của Thẩm Vệ, nhắm chặt mắt cố xua tan đi cảm giác mê người mà mình vừa có. Nàng bỗng thấy kinh tởm, thầm nhủ sẽ tự vẫn để rửa sạch cơ thể bị vấy bẩn. Nàng tự an ủi mình rằng nàng đã hi sinh thân xác để trực tiếp giành lấy cơ hội cho đoàn dũng sĩ tấn công lên Thánh Y giáo, nên sự hoen ố này không hề vô nghĩa. Đã nghĩ thông suốt nên Ngân Tinh trở nên bình thản, kiên định trước màn vùi hoa dập liễu của Thẩm Vệ. Nàng hi vọng hắn nhanh chóng kết thúc cuộc vui, để nàng được về nơi chín suối, đoàn tụ với gia đình.

Thẩm Vệ thấy Ngân Tinh đột ngột trở nên lạnh lùng, không còn phản ứng nhiệt tình như trước thì thầm hối hận. Có lẽ câu nói của hắn hơi lỗ mãng, vô tình làm nàng cụt hứng. Nhưng không sao, hắn có đủ bản lĩnh trong chốn trăng hoa để biết phải kích thích tình dục của nữ nhân ở đâu, Ngân Tinh vốn không hề có một chút kinh nghiệm nào nên sẽ khó mà chống cự nổi. Thực ra, hắn đã có thể chiếm đoạt trinh tiết của nàng ngay lúc này, nhưng không cam tâm. Vừa rồi, hắn đã cảm nhận được sự chủ động của Ngân Tinh, và hành động đấy khiến cho cuộc giao hoan ở một đẳng cấp khác hẳn. Cũng như cái vỗ tay, cần cả 2 tay mới tạo nên tiếng vang, tình dục cũng giảm hẳn hấp dẫn nếu chỉ một người có hứng thú. Đối diện với cơ thể quyến rũ của Ngân Tinh, Thẩm Vệ thấy dục hỏa của bản thân đã sắp bùng nổ, nhưng bản tính hiếu thắng giúp hắn kiềm chế lại. "Ta không cam lòng, nàng phải thua cuộc trước!" Vậy là hắn dùng mọi kỹ năng để kích thích ham muốn của nàng: hắn hôn vào chiếc cổ thon thon, lưỡi hắn liếm vào đôi tai hồng hồng, môi hắn ngậm chặt hai đầu vú tinh khiết, bàn tay liên tục chà xát làn da trắng ngần như mỡ đông. Tấm thân xử nữ mềm mại mịn màng như ngọc, đang bị hắn mặc sức giày vò tàn phá. Hắn kiên nhẫn mò mẫm khắp các nơi trên người Ngân Tinh, tìm kiếm những điểm nhạy cảm có thể khiến nàng khuất phục. Mỗi lần tấn công vào điểm nào, hắn sẽ chăm chú quan sát phản ứng của Ngân Tinh, xem nàng đã có hứng thú hay chưa. Hắn đã thử rất nhiều chỗ nhưng vẫn chưa tìm ra được đáp án chính xác. Khắp mọi nơi trên người nàng đã bị hắn liếm đến ướt nhoẹt, chỉ ngoại trừ vùng âm đạo huyền bí. Hắn không dám tấn công vào đó, vì lo sợ bản thân sẽ không cưỡng lại được mà xâm chiếm nàng ngay lập tức. Tất cả những "huyệt đạo" chí mạng mang đến rất nhiều hưng phấn cho nữ nhân đều đã được hắn thử qua, vậy mà Ngân Tinh vẫn cứng đờ như gỗ, nàng thật sự có ý chí của sắt đá!

Dục hỏa trong người Thẩm Vệ bốc lên cuồn cuộn, ý muốn được chiếm hữu Ngân Tinh bùng nổ dữ dội trong lòng. Biết bản thân đã đến giới hạn, nhưng vì không muốn thua cuộc nên Thẩm Vệ cố gạt đi, tạm thời ngồi dậy nghỉ ngơi và điều chỉnh lại khí tức. Hắn ngồi thẳng lưng, cố gắng cân bằng nhịp thở để thanh tịnh tâm trí. Tuy trình độ võ công tầm thường nhưng công việc đơn giản thế này hắn vẫn làm được. Sau một lúc, thấy khí huyết đã bình ổn trở lại nên hắn mừng lắm, vô tình liếc nhìn về phía Ngân Tinh thì phát hiện hai má của nàng ửng hồng rực rỡ hơn so với bình thường. Ánh mắt nàng không nhắm lại nữa mà khép hờ, nó long lanh, mộng mơ đầy vẻ tò mò lẫn cam chịu, khác hẳn ánh mắt kiên định đầy lý trí lúc trước. "Không lẽ nào..." Thẩm Vệ thấp thỏm trong lòng, với tay ra bóp lấy bầu vú căng mọng của nàng, nhận thấy cơ thể Ngân Tinh đang nóng lên thấy rõ. Thẩm Vệ thầm hoan hô một tiếng, rốt cuộc nàng đã có phản ứng!

Thật vậy, lúc đầu Ngân Tinh vốn đã động ý xuân trước những mơn trớn kích thích của Thẩm Vệ. Ý chí phục thù mãnh liệt giúp nàng chống lại sự cám dỗ đó, đè nén nó xuống tận đáy lòng. Bỗng dưng những kích thích này dừng hẳn lại, làm cho lực phản kháng của nàng trở nên hụt hẫng, cơ thể nàng thấy trống vắng và khát khao muốn được kích thích trở lại. Đó là một loại bản năng khác mà Ngân Tinh không hề chuẩn bị để đối phó. Do lúc trước nàng đã gồng mình kháng cự quá mạnh mẽ, nên bây giờ phản lực từ sự hụt hẫng cũng vô cùng to lớn, nàng không tài nào khống chế nổi, để mặc cho khát khao hoan lạc bùng cháy một lần nữa. Mặt Ngân Tinh đỏ lựng lên, nhịp thở rộn ràng tán loạn, cả người nàng run run cháy lên thèm muốn ân ái xác thịt. Vùng âm nhu giữa hai chân nàng ngứa ngáy khó chịu đến cực điểm, nhiệt lượng toát ra từ đó khiến cả căn phòng nóng rực. Những thay đổi rõ rệt của Ngân Tinh không lọt khỏi mắt Thẩm Vệ, hắn thở hắt ra vui sướng, đây rõ ràng là biểu hiện của cô gái đang động tình. Thành công đã ở trước mắt, hắn hân hoan nhào xuống thân thể mĩ miều của nàng, trở lại trận đánh vẫn còn dang dở.
Những tiếng cọ xát, hôn hít lại liên miên bất tận vang lên, làm Ngân Tinh đê mê, sung sướng như nắng hạn gặp mưa rào, tuyến phòng ngự của nàng từ từ buông lỏng. Cảm nhận rõ trong người mình sắp xảy ra một sự thay đổi rất ghê gớm, chút lý trí còn lại trong đầu mách bảo rằng nàng sẽ phải hối hận nếu cứ để nó diễn ra. Thế nên dù đang hăng say tận hưởng cảm giác tuyệt vời, Ngân Tinh vẫn cố tiếp tục chống cự ham muốn của mình một lần nữa. Có điều giây phút buông lỏng vừa rồi đã làm cho tình thế của nàng vô cùng nguy cấp, chỉ cần một hưng phấn rất nhỏ nữa thôi cũng có thể khiến nàng hoàn toàn buông bỏ.
Trong lúc đang phấn khích đánh chén Ngân Tinh, Thẩm Vệ không ngờ là bản thân mình cũng bị phản đòn, khí huyết vừa mới điều chỉnh của hắn chốc lát đã sôi sục rất chóng vánh. Một vưu vật trời cho với vóc dáng mơn mởn, gương mặt tuyệt mỹ đang nằm trong vòng tay, Ngân Tinh bị kích thích một thì hắn bị kích thích lại gấp đôi, nếu không có kinh nghiệm dày dạn chốn tình trường thì hắn đã phát nổ từ lâu rồi. Đến giờ, khi hắn vội vã tấn công Ngân Tinh, chút kìm nén mong manh lúc trước bị giải thoát, khiến khí huyết hắn căng ra, muốn được phát tiết ngay lập tức. "Khốn kiếp, ta không trì hoãn thêm giây phút nào nữa! Ta chịu hết nổi rồi" Thẩm Vệ thầm tiếc nuối, dù biết Ngân Tinh đã bắt đầu có ham muốn, nhưng dục hỏa trong hắn đã bùng nổ dữ dội, dương vật của hắn đã nóng lên tột đỉnh và vươn dài hết cỡ, háo hức muốn được xâm nhập vào khu vực mềm mại của nàng. Than lên một tiếng đáng tiếc, hắn nhanh chóng vạch rộng hai chân ngọc của Ngân Tinh ra, mê man nhìn vào âm đạo nàng, mũi hắn tham lam ngửi lấy hương trinh đang nồng nàn tỏa ra từ đó. Rồi không chờ được nữa, hắn hôn vào nó, liếm mạnh vào điểm nhạy cảm nhất trên người nàng.
Đang yếu ớt chống chọi những đòn tấn công như vũ bão của Thẩm Vệ, Ngân Tinh bỗng nhiên nhận ra sức kháng cự của mình đột ngột suy sụp đi rất nhanh. Cái lưỡi mềm mềm nóng hổi của Thẩm Vệ đụng vào thành âm đạo làm nàng giật bắn mình lên, cảm giác vô cùng khoan khoái như được gãi đúng chỗ ngứa. Tiếng nhọp nhẹp liên tục thoát ra khi hắn liếm láp âm đạo nàng, trêu đùa nó, tận hưởng mọi hương vị của nó, còn Ngân Tinh thì tê người đi vì khoái cảm mới mẻ bất ngờ ập đến. Khi hàm răng cứng rắn của Thẩm Vệ nhai vào đúng hột le của nàng, Ngân Tinh bỗng thấy một luồng sức mạnh huyền bí rần rật chạy dọc khắp người mình. Sức mạnh đó đi đến đâu, mỗi phần trên cơ thể nàng lại căng cứng lên vì sung sướng tới đó. "Trời đất!! Sao lại sướng thế cơ chứ!!!", Ngân Tinh thầm hét toáng lên. Cảm xúc cực khoái này khiến nàng hoang mang tới tê liệt. Hàng chục dây thần kinh hội tụ nơi âm đạo, giúp cho sự hưng phấn tuyệt vời được nhân lên hàng trăm lần. Dù không nhìn thấy, nhưng nàng vẫn tưởng tượng được rõ cảnh Thẩm Vệ đang phả hơi thở nóng rực vào khe hở giữa hai chân mình. Cái lưỡi ướt át ấm nồng của hắn đang bịt chặt nơi âm nhu đó lại, khiến dục hỏa trong người nàng không có đường tiết ra, khí huyết lồng lộn sôi sục như nham thạch sắp phun trào. Ngân Tinh thấy ngứa ngáy bồn chồn không chịu nổi, những áng lông tơ trên da dựng đứng lên, theo bản năng, nàng co người phóng ra những dòng dâm thủy qua khe hở của âm đạo để làm dịu đi cái nóng nơi đó. Thẩm Vệ càng gục mặt sâu vào đó, dâm thủy càng trào ra lênh láng như nước vỡ bờ.
Đang sung sướng bay bổng trên mây, đột nhiên Ngân Tinh nghĩ về làng Vạn, và bạn bè người thân ở đó. Một dòng lý trí cố gắng vùng vẫy để nàng lấy lại sự thanh tỉnh lúc trước. Nhưng không hiểu sao, những hình ảnh về ngôi làng, con người, sự việc ở làng Vạn dần dần nhòe đi từng chút một, bị xâm lấn bởi một thứ cảm xúc xao xuyến dễ chịu đến cùng cực.
Cảm xúc đó như một liều thuốc mê, khiến nàng thăng hoa sung sướng nhưng cũng từng bước lãng quên chính bản thân mình. Ngân Tinh dần trở nên yếu ớt, sức phản kháng mà nàng cố níu kéo đang bị lung lay dữ dội. "Không ổn rồi, mình không còn kiên trì được nữa, chẳng còn tí sức lực nào cả..." Ngân Tinh thầm than thở trước khi hoàn toàn đánh mất lý trí, quyết định mặc kệ tất cả, buông thả một lần để nuông chiều cơ thể mình. Nàng hưng phấn ngửa đầu về sau, tận hưởng cảm giác khi được Thẩm Vệ liếm láp. Hắn liên tục bú mút âm đạo của nàng, mặc cho những dòng dâm thủy tuôn ra không ngừng từ đó. Hắn ngộp thở, thích thú "nhai" vào hột le của nàng, khiến âm đạo nàng bắn ra những tia nước trắng đục lên cao, tạo thành những tiếng "ọc ọc" khi tiếp xúc với lưỡi hắn, còn Ngân Tinh thì không chịu nổi sự kích thích nữa, rên lên một tiếng: "Ôi chao"

Tiếng rên rất nhỏ, nhưng Thẩm Vệ vẫn nghe được, và hắn biết đấy là âm thanh của khoái lạc. Ngân Tinh đã sướng tới mức không còn kiềm chế được bản thân, phải thốt lên thành tiếng. Quả thật, không gì có thể so sánh nổi với sự lâng lâng bay bổng trên thiên đàng mà Ngân Tinh đang tận hưởng. Nó tràn ngập tâm hồn nàng, giải thoát nàng khỏi lý trí, suy nghĩ, thù hận, để nàng buông mình vào cuộc sa đọa thần thánh. Dưới hạ thể của nàng, cửa âm đạo ướt nhẹp đã hoàn toàn không còn phòng bị, mở rộng để mặc cho Thẩm Vệ tùy ý hành động. Thẩm Vệ gục sâu mặt vào đó như muốn nuốt lấy tất cả những dòng dâm thủy ngon ngọt từ trong chảy ra, liếm láp lên xuống không bỏ sót giọt nào. Ngân Tinh tiếp tục rên lên sung sướng, nhưng lần này lớn hơn nhiều, vì nàng đã hoàn toàn buông bỏ phòng ngự:
"Ôi trời...sướng quá.... đã quá..... ôi. ôi, a, a....."
Mùi trinh nữ nồng nàn mời gọi, tiếng rên hoang dại thánh thót như mật ngọt rót vào tai, thân thể ấm mềm đàn hồi căng tràn sức sống, dáng dấp cân đối lồi lõm đang háo hức chờ đón, gương mặt kiều diễm tuyệt thế đỏ ửng nét xuân tình, và những giọt nhụy trinh nguyên chảy ra thành dòng từ âm đạo của nàng, ướt át, quyến rũ, khát khao! Thẩm Vệ như bốc hơi! Hắn quá bất ngờ vì niềm vui sướng nàng ban cho: "Nàng đã gục ngã trước, ta đã thắng rồi, thắng tuyệt đối!!" Cửa động đào đã mở rộng, Ngân Tinh cuối cùng cũng chấp nhận hắn làm bạn tình của nàng. Và không còn chần chờ hơn được nữa, hắn đưa dương vật gân guốc vốn phải gồng mình kiềm chế từ lâu, chĩa vào cửa âm đạo.
Thẩm Vệ cẩn thận chỉnh hướng, rồi chậm rãi dùng lực ở mông đẩy nó tiến vào. Dương vật thô kệch, dài ngoằng dần dần xâm nhập lún sâu vào cửa mình Ngân Tinh. Nàng rùng mình, khẽ rên một tiếng rất êm tai, không biết là vì đau hay sướng. Dương vật của hắn bị bó chặt bởi thành âm đạo, càng tiến vào sâu càng thấy khó khăn. "Chặt quá, thì ra gái còn trinh lại chặt như vậy, hay Ngân Tinh là ngoại lệ?". Thẩm Vệ nhận ra nơi đó của nàng nóng bỏng chật chội, như vòng tay ấm áp đang ôm siết lấy dương vật của hắn nhưng cũng cản trở phạm vi hoạt động của nó. Hắn thầm hiểu đây là cửa ải cuối cùng để hoàn toàn chiếm được người đẹp. Đến khi thấy bế tắc không tiến vào thêm được nữa, Thẩm Vệ khẽ kéo lùi ra một chút, rồi dùng hết sức đẩy mạnh vào lại. Bỗng nghe "pạch" một tiếng, dương vật của hắn đã tiến vào sâu hơn, thân mình nó hoàn toàn bị nuốt trọn trong âm đạo Ngân Tinh. Hắn cảm thấy một nguồn nhiệt lượng nóng rực tỏa ra từ sâu bên trong người nàng, phả vào dương vật của mình. Tuy vẫn hơi chặt, nhưng hắn nhận ra âm đạo nàng giờ trở nên thông suốt, ươn ướt trơn tru giúp cho hắn có thể ra vào mà không còn trở ngại. Khi rút ra để chuẩn bị cho lần xuyên phá tiếp theo, một dòng máu đào lẫn với một ít bọt trắng tuôn ra từ âm đạo của nàng, bám vào dương vật của hắn. "Giấc mơ đã thành hiện thực!" Hắn đã thành công chiếm lấy trinh tiết của Ngân Tinh, điều mà gần như toàn bộ thanh niên trai tráng làng Vạn đều thèm khát. Một niềm hãnh diện dâng lên trong lòng Thẩm Vệ khi hắn lắc mông đẩy dương vật trở lại cơ thể nàng: "Khà khà khà, cuối cùng nàng cũng đã thuộc về ta! Ta lại tưởng là nàng có trái tim sắt đá cơ chứ, phòng thủ kín kẽ làm ta vật lộn đến khổ. Bình thường nàng kiêu căng lắm mà, nhìn ta chỉ bằng nửa con mắt, còn không thèm nói chuyện với ta nữa. Giờ thì sao? Chẳng phải nàng cũng chỉ là đồ vật để ta chơi đùa như bao con đàn bà khác hay sao? Mẹ kiếp, nàng còn muốn vênh váo nữa không? Ta chịch như vậy nàng có sướng không?". Mỗi lần hỏi như vậy, dương vật của hẳn lại cắm ngập vào khe hở giữa hai chân Ngân Tinh. Nàng đã hoàn toàn chìm đắm trong tình dục, say sưa đến mức không cảm thấy đau khi màng trinh bị phá mất, trả lời Thẩm Vệ như một con rối: "Sướng, ....sướng không ....chịu ...được". Thẩm Vệ thỏa mãn vô cùng, có cảm giác như trả thù được sự lạnh lùng của nàng. Sau khi đã thành công qua cửa cuối cùng, Thẩm Vệ hả hê ngồi xổm lên, hai tay siết chặt lấy eo nàng, rồi từ từ tăng nhịp độ tiến vào. Những tiếng "phạch phạch phạch" phát lên đều đặn mỗi khi hai cơ thể giao thoa vào nhau. Âm đạo vẫn còn non nớt của Ngân Tinh phải căng mình chống đỡ, nhấp nhô lên xuống sau mỗi nhịp ra vào của Thẩm Vệ. Âm đạo nàng không lỏng lẻo như những kỹ nữ hắn đã chơi lúc trước, nó trẻ trung, đàn hồi hơn, ướt át, mềm và đẹp hơn rất nhiều lần so với những âm đạo hắn đã từng thâm nhập. Những dòng dịch nhày nhày, trắng như sữa từ từ chảy ra khi dương vật cọ xát, bào mòn lên thành âm đạo, phủ kín những áng lông mềm mịn nơi đó. Những cọng lông giờ đã ướt sũng bởi một thứ chất lỏng do dâm thủy và tiết trinh của nàng hòa lẫn vào nhau tạo thành. Ngân Tinh mê man hưởng thụ sự vùi dập của Thẩm Vệ, nàng rên lên "ư ử ư ử" như con mèo động đực. "Sướng quá!" nàng thầm nghĩ, mê ly khoái hoạt, hạnh phúc của nhân gian cũng chỉ đến như vậy mà thôi! Dương vật của hắn tiến vào, như lấp đầy một khoảng trống nào đó trong nàng, khiến cơ thể nàng được trọn vẹn một cách kỳ lạ. Sự trọn vẹn đó tạo ra một niềm hạnh phúc vô bờ bến, khiến cả người nàng nhẹ bẫng, như được thoát khỏi mặt đất, bay lên dạo chơi trên chín tầng mây.
"pặc pặc pặc"
"ah ahh ahh ư ah". Ngân Tinh gầm gừ rên rỉ một cách man dại, van nài khích lệ Thẩm Vệ. Tiếng rên của nàng thánh thót, trong suốt, không quá lớn nhưng rất dễ nghe. Tiếng rên có lúc bị hụt hơi khi nàng hưng phấn quá độ, hòa vào nhịp rung cọt kẹt đều đều của chiếc giường như một bản tình dục ca đầy gợi cảm. Mỗi khi bị xuyên qua như vậy, Ngân Tinh có hai loại cảm xúc đối lập vô cùng tuyệt diệu, vừa thích thú lại vừa ngứa ngáy khó chịu, giống như có hàng ngàn con kiến đang di chuyển dưới hạ thể của nàng, Khi âm đạo bị xuyên qua, sự ngứa ngáy được giải tỏa, con kiến bị triệt hạ, nhưng ngay lập tức có một con kiến khác to hơn xuất hiện, làm cho nàng càng ngứa ngáy hơn. Vậy nên nàng càng rên rỉ lớn hơn, nhanh hơn, thúc giục Thẩm Vệ thâm nhập sâu hơn, mạnh hơn.
"Ah ah ah, nhanh... nhanh hơn... đi... mạnh nữa đi..ah ah ah, phải rồi.. ah ah. ôi, phải rồi...đúng chỗ đấy rồi..... ah ah, trời ơi.. ôi ôi... ah.... ahh.... ahh....."
Huyệt đạo trên cơ thể Ngân Tinh đến lúc này đã được khai thông, nàng chuyển động eo và mông cong lên, phối hợp rất khéo léo với nhịp tiến vào của Thẩm Vệ. Khác với cơ thể yếu ớt sụp xệ của những kỹ nữ mà Thẩm Vệ đã chơi trước đó, cơ thể thanh xuân của Ngân Tinh vẫn còn căng mọng sức sống, tràn đầy năng lượng và khỏe mạnh. Mỗi lần tiến vào, hắn cảm thấy một sự chào đón nhiệt tình không e dè, sự hưng phấn đó cứ tiếp tục tăng lên không ngừng tưởng chừng như vô hạn. Âm đạo của nàng có những phản ứng rất kì lạ, lúc thì ép chặt, lúc thì mở rộng, lúc khác lại nhấp nhô chủ động bám vào dương vật, làm cho hắn nếm đủ mọi cảm giác thăng hoa khi thâm nhập vào bên trong. Mềm mại, chật chội, mịn màng, trơn láng, ướt át, hắn không biết phải dùng từ nào để tả sự tuyệt vời của nàng! Tay hắn bóp nghiến lấy vú Ngân Tinh, xoa nắn, nhào nặn nó, còn nàng thì cũng hưng phấn bấu chặt lấy bắp tay hắn, như sợ hắn sẽ đột ngột dừng lại, bỏ nàng bơ vơ ngay lúc xuân tình còn chưa được thỏa mãn đầy đủ. Cặp đùi thon thả, không tì vết của Ngân Tinh lúc này tự động vạch rộng ra hết cỡ để tránh cản đường Thẩm Vệ, mặc cho hắn có thể tự do xuyên phá âm đạo bé nhỏ của nàng. Những giọt mồ hôi trên hai cơ thể hòa quyện vào nhau, chiếc giường lung lay thành nhịp kẽo kẹt liên hồi mỗi khi hai người đan xen kết hợp thành một.
"pặc pặc pặc...Nàng thích không? ah ah ah pặc pặc pặc"
"Ư ử ư ử, em... pặc pặc.... thích... aah mạnh lên.... pặc pặc pặc.... đúng rồi....em thích lắm.... rất thích....ah ah ah ah"
"Mình chịch nhau thế này.... pặc pặc .... mãi mãi.... nhé....."
"pặc pặc.... Vâng.....mạnh lên....ah pặc pặc..."
Hai cơ thể luân chuyển man dại trong màn mây mưa sóng tình, tiếng thở hổn hển cùng với tiếng rên khoái lạc vang lên mỗi lần sóng dâng trào, dạt dào mạnh mẽ nhưng không kém phần nhu mì ấm áp. Và khi cơn sóng tràn lên đến đỉnh, Ngân Tinh bỗng nhiên khựng người lại, cả cơ thể nàng uốn cong lên hết mức. Lưng nàng nhấc hẳn lên cao, tạo thành một hình vòng cung tuyệt đẹp. Một dòng suối nóng hổi từ sâu trong âm đạo nàng phọt mạnh ra ngoài, bắn vào dương vật của Thẩm Vệ. Hắn vốn đã lên đến cực hạn của mình từ lâu, nên dòng tinh dịch của Ngân Tinh khiến hắn bị kích thích mãnh liệt, không kiềm được cũng căng người trút ra những giọt tinh trùng ngược vào trong cơ thể nàng. Hai người xuất tinh cùng một lúc, rồi sung sướng tiếp tục tăng nhịp độ giao hoan để dòng tinh dịch bắn ra nhiều hơn, nhanh hơn, khiến họ càng đê mê hơn. Cả hai đều không ngần ngại hiến dâng bản thân, và đều hưởng thụ được dư vị dục tình mà người kia hiến tặng....

Một lúc sau, Thẩm Vệ thở hồng hộc, mệt nhọc nằm lười trên người Ngân Tinh, cơ thể hắn vẫn dính chặt vào nàng, quyến luyến cái cảm giác thiên đường vừa được tận hưởng cùng người trong mộng. Dương vật của hắn vẫn còn nằm trong âm đạo Ngân Tinh, nó đang co giật để trút những giọt tinh trùng cuối cùng vào bên trong người nàng. Từng dòng âm thủy trong suốt hòa quyện với một ít tinh trùng trắng đục chảy từ từ qua khe hở nơi âm đạo. Thẩm Vệ nhìn gương mặt đỏ ửng tuyệt đẹp, đang thở mệt nhọc rất duyên dáng của Ngân Tinh, không kìm được ôm ghì lấy rồi hôn nàng ngấu nghiến. Đáp trả lại, Ngân Tinh cũng cuồng nhiệt vòng tay qua cổ Thẩm Vệ, xiết chặt hắn vào người mình rồi hôn lại không kém phần mãnh liệt. Nụ hôn của Ngân Tinh là nụ hôn nồng nàn nhất trong đời Thẩm Vệ. Lưỡi của cả hai quấn lấy nhau, Ngân Tinh không ngần ngại mở rộng đôi môi để Thẩm Vệ mút lấy đầu lưỡi ngọt lịm của nàng. Những thứ quý giá nhất của nàng đều đã trao cả cho hắn, nàng không tiếc gì một chút vị ngọt nơi đầu môi, hơn nữa, lúc trước hắn đã hôn nàng một lần rồi. Rõ ràng Ngân Tinh đã bị lay động, nàng thực sự thích những gì mà Thẩm Vệ vừa làm với mình. Có 3 cách để chinh phục nữ nhân: hoặc là nam nhân phải có tiền tài cho nàng sống sung túc no đủ, hoặc là phải có gương mặt đẹp, miệng lưỡi ngọt ngào để mua vui những lúc nàng buồn chán, hoặc là phải biết cách làm nàng mê mẩn trên giường. Thẩm Vệ nghĩ có lẽ hắn đã thành công bằng cách thứ 3.

Hai người đang mải mê quấn chặt lấy nhau thì bỗng nhiên một tiếng hô to từ trên Thánh Y đỉnh vọng tới, đánh thức họ trở về thực tại. Thẩm Vệ lưu luyến rời khỏi vòng tay Ngân Tinh, bật dậy đi tới cửa phòng rồi nhìn lên trên Thánh Y đỉnh. Tiếng la hét trở nên rõ hơn chứng tỏ cuộc tấn công đã đến hồi khốc liệt. Lý trí trở lại với Thẩm Vệ, hắn biết rõ bất kể bên nào thắng cũng sẽ không tha cho mình, nên bây giờ phải lập tức chuồn thật mau. Hắn vội vã lao về phòng mình để thu xếp đồ đạc. Khi nhìn lên giường, hắn bắt gặp ánh mắt của Ngân Tinh. Nàng nhìn hắn đầy phức tạp trong một thoáng ngắn ngủi, rồi quay đầu đi vì xấu hổ.
Thẩm Vệ nói:
-Bảo bối của ta, chúng ta phải rời khỏi nơi này trước khi cuộc chiến kết thúc! Ta xin lỗi sẽ phải tiếp tục điểm huyệt nàng.
Thế rồi bằng cách nhanh nhất, hắn lại điểm huyệt Ngân Tinh trong khi nàng không buồn phản kháng. Sau khi vơ vét mọi thứ quý giá trong phòng, hắn mở cửa hậu rồi đi ra khu vườn ở ngay cạnh nhà, lấy kiếm đào lên một chiếc rương lớn, mở ra thấy bên trong chất đầy vàng bạc châu báu. Thẩm Vệ mỉm cười mãn nguyện, đây là của cải hắn tích góp được trong hơn 10 năm phục vụ Thánh Y giáo, cộng với số tiền Lãnh Phong mua chuộc hắn lúc trước, đủ để sống sung túc đến cuối đời. Hắn sẽ cao bay xa chạy, tránh sự truy lùng của võ lâm, sống cuộc đời vương giả ở một nơi xa xôi nào đấy. Không chỉ thế, bây giờ còn có một tuyệt sắc giai nhân bầu bạn với hắn ngày đêm. Thẩm Vệ càng nghĩ càng thêm tự khâm phục bản thân!

Nhanh chóng, hắn khuân chiếc rương đặt lên xe ngựa đã chuẩn bị sẵn, sau đó bắt đầu chất hành lý lên xe. Thẩm Vệ sắp xếp đồ đạc tạo thành một chiếc giường đơn sơ, rồi bồng Ngân Tinh, khi nàng vẫn không mảnh vải che thân, đặt lên đó. Lấy tấm chăn lụa mỏng đắp lên người nàng, hắn xoa nắn bầu vú nàng rồi nói:
"Chúng ta phải lên đường thôi, ta sẽ đưa nàng tới nơi chúng ta có thể sống sung sướng đến cuối đời này!". Mặc dù không bị điểm á huyệt, Ngân Tinh vẫn lặng im, một nửa là xấu hổ, một nửa là nàng không biết đáp sao cho phải.
Nàng cảm thấy mình quá vô dụng, biết rõ vừa bị Thẩm Vệ chiếm đoạt mất trinh tiết, nhưng lại không hề căm hận hắn. Lúc trước nàng vốn đã muốn tự tử để xóa đi nỗi nhục nhã, nhưng ý nghĩ đó giờ cũng tan biến như mây khói. Niềm sung sướng, đê mê sau khi mây mưa khiến Ngân Tinh có một chút lưu luyến với Thẩm Vệ, nàng rất thích cảm giác dương vật của hắn len lỏi, xuyên sâu vào trong cơ thể mình. Mỗi một tấc sâu là mỗi một tấc lý trí, thù hận bị xóa mờ đi. Đó là thứ hương vị thần kỳ mà nàng mới được biết đến, giúp nàng hiểu rằng thế giới này ngoài thù hận ra vẫn còn biết bao nhiêu điều kỳ diệu mới mẻ. Lần đầu tiên từ sau khi cha mẹ mất đi, Ngân Tinh mới cảm thấy vui vẻ đến vậy nên nàng rất lưỡng lự, phân vân tự hỏi liệu trả thù có còn là điều quan trọng nhất đối với mình lúc này.
Thẩm Vệ ngồi lên thành ghế, vung roi lên quất vào mông con ngựa, xe bắt đẩu chuyển bánh. Tiếng xe lăn lục cục, chiếc giường gập ghềnh lên xuống du dương cộng với sự mệt mỏi sau khi giao hoan khiến Ngân Tinh ngủ thiếp đi.

"Uỳnh!"
Một tiếng va đập của vật gì đó rất nặng đã đánh thức Ngân Tinh dậy. Nàng mở mắt ngơ ngác nhìn xung quanh, nhận ra mình vẫn đang ở trong xe ngựa của Thẩm Vệ. Giấc ngủ sâu giúp nàng nạp lại năng lượng, nhưng cũng khiến nàng nhất thời bị mơ hồ. Mình đã ngủ bao lâu rồi? Điều gì đang xảy ra? Đây là đâu? Một loạt câu hỏi vụt lên trong đầu Ngân Tinh. Bỗng nhiên nàng nghe có tiếng nam nhân nói:
"Hắc hắc, còn muốn thử nữa không?"
"Không phải giọng Thẩm Vệ!", nàng thầm nhủ. Giọng nói nghe đểu cáng, khàn khàn nhưng có lực, chứng tỏ kẻ vừa nói có võ công kha khá. Từ câu nói của hắn, Ngân Tinh đoán đã có cuộc chiến xảy ra và kẻ này đang ở thế thượng phong. "Hắn đang đánh nhau với ai? Thẩm Vệ sao? Thẩm Vệ thua là phải, võ công của hắn vốn chẳng ra gì."

Một giọng nói khác, trầm hơn và dễ nghe hơn, vang lên: "Điền Dã, ngươi luôn thích chơi mấy trò mất thời gian này, nên nhớ phương châm của chúng ta là cướp nhanh chạy nhanh. Mau giải quyết hắn đi!"

Ngân Tinh bỗng nghe tiếng rên ư ử vang lên ngay bên cạnh xe, rõ ràng là tiếng của Thẩm Vệ. Có lẽ đã bị thương nặng, nên hắn thở hồng hộc và không còn đủ hơi để đáp trả Điền Dã.

Một giọng đàn ông khác vang lên: "Đừng nghe Thúc Quân nói bậy, cướp của thì tội vẫn còn tha được nhưng nếu giết người, quan quân sẽ không bỏ qua đâu. Này anh bạn, ngươi biết khôn thì mau biến đi. Chỉ một người trong chúng ta ngươi đã đấu không lại thì còn cố gắng làm gì. Tuy huynh đệ ta không muốn giết người nhưng lão Điền này đôi khi đầu óc không được tỉnh táo, nhỡ hắn sẩy tay lấy cái mạng nhỏ của ngươi thì biết làm sao, khà khà".
"Ngươi!!! Dạ Đế, ngươi nói ai đầu óc không tỉnh táo? Ta liều với ngươi!" - Điền Dã gào lên, còn Dạ Đế thì cười sặc sụa.
Ngân Tinh nghe tiếng chân xột xoạt rất nhẹ trên đất, không cần nhìn nàng cũng đoán ra được Điền Dã đang chạy về phía Dạ Đế để tính sổ. Đột nhiên nghe tiếng một người khác quát lên:
"Được rồi, các người dừng lại, chơi đùa như thế là đủ rồi! Chúng ta chần chờ ở đây quá lâu, không khéo quan quân đuổi đến thì chết cả đám. Điền Dã, giải quyết anh bạn kia mau lẹ một chút, nếu hắn vẫn chưa bỏ đi tức là muốn sống mái với ngươi một trận nữa đấy"
Ngân Tinh vốn thông minh nên nhận ra ngay đây là đòn tâm lý, nghe thì có vẻ như người đàn ông kia đang chỉ thị cho Điền Dã, nhưng thực ra hắn muốn đe dọa Thẩm Vệ rằng nếu không chạy đi thì bọn chúng sẽ không tha mạng.
Điền Dã phối hợp rất ăn ý, đổi hướng chạy về phía chiếc xe ngựa, nơi Thẩm Vệ đang nằm. Thẩm Vệ vừa nghe người nam nhân kia nói xong, giờ lại thấy Điền Dã chạy đến thì sợ hãi, nghĩ bọn chúng muốn giải quyết mình thật nên hớt hơ hớt hải gào to: "Xin tha mạng! Xin tha mạng!", rồi loạng choạng vòng qua xe ngựa, bỏ chạy một mạch không dừng lại. Điền Dã không đuổi theo, cao hứng nói: "Đại ca, ngươi chỉ cần dọa một câu là hắn chạy mất hút, sảng khoái! Sảng khoái!"
"Hóa ra kẻ vừa nói là người cầm đầu, hèn gì Điền Dã ngoan ngoãn nghe lời hắn đến vậy. " Ngân Tinh nhủ thầm
Lại có tiếng chân xột xoạt đi về chiếc xe ngựa, giọng nói của gã đại ca vang lên mỗi lúc một gần hơn:
"Các ngươi mất thời gian quá! Thúc Quân nói đúng, chúng ta phải cướp nhanh chạy nhanh trước khi... ồ, gì thế này?"
Cửa thùng xe mở ra, ánh sáng tràn vào bên trong, giúp Ngân Tinh nhìn thấy kẻ vừa mở cửa là một gã đầu hói râu ria xồm xoàm, có một vết sẹo cực dài chạy từ trên trán của hắn, cắt qua mắt xuống tới gò má bên phải. Hắn mặc áo quần đơn sơ quê mùa, vải bố rẻ mạt vá chằng chịt ở hai bên tay. Nếu không có vết sẹo, trông gã như một kẻ làm nông hiền lành chất phác.. Giờ đây kẻ "làm nông chất phác" đó đang chết lặng ngắm nhìn gương mặt tuyệt sắc của Ngân Tinh, rồi chuyển dần xuống thân hình nàng. Tuy có một lớp chăn mỏng, nhưng Ngân Tinh cảm thấy ánh mắt đó như có thể xuyên qua chăn và đang gắn chặt vào từng đường cong trên cơ thể mình. Miệng tên đại ca há hốc, khô khan nuốt nước bọt, hắn chưa từng gặp cô gái nào đẹp và quyến rũ như vậy. Lớp chăn mỏng bó sát người nàng, khiến đồi núi chập trùng lồi lõm hiện lên rõ mồn một, đánh thức bản năng nguyên thủy trong con người hắn.
Ngân Tinh bỗng thấy ba gương mặt khác xuất hiện, một trong đó trẻ măng, mắt đung đưa láo liên, miệng vẩu lên hỏi: "Sao vậy đại ca?"
Nàng nhận ra đó là giọng Điền Dã. Gã đại ca bận ngắm Ngân Tinh nên không đáp lời hắn. Điền Dã cùng hai tên còn lại nhìn vào trong xe, và cũng vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra Ngân Tinh. Sao lại có cô gái nằm ở đây? Nàng là thê thiếp của Thẩm Vệ? Hay em gái? Ồ mà nàng đẹp quá, da trắng bóc! Má ơi, hình như nàng còn không mặc gì nữa chứ, nhìn cặp vú kìa!! Còn thấy rõ cả đầu ti luôn cơ đấy! Mẹ kiếp, dáng ngon đáo để, đùi nàng ít mỡ đúng kiểu mình thích. Dcm, đắp chăn thế có khác đéo gì là trần truồng đâu cơ chứ, sao không vứt mẹ nó sang một bên cho đỡ vướng mắt??
Bọn chúng đi cướp bóc đã lâu mà chưa từng gặp tình huống nào như vậy. Giống như gã đại ca nông dân, cả ba đều bị những đường cong nửa kín nửa hở trên người Ngân Tinh mê muội đến mức không thốt nên lời. Bốn con sói đói nhìn thấy thức ăn ngon xuất hiện trước mắt, hạ thể bỗng chốc nóng ran. Một thứ gì đó kích thích làm bọn chúng ngờ nghệch muốn được chui vào trong hang động sâu thăm thẳm trên người Ngân Tinh, quên mất rằng quan quân có thể tới bất cứ lúc nào.
Ngân Tinh ngượng ngùng khi tám con mắt nhìn chằm chặp vào mình. Nàng cũng thấy không ổn khi những ánh mắt đó chuyển từ ngạc nhiên, ngưỡng mộ, sang thành đục ngầu, khao khát một cách rất rõ rệt. Nàng cất tiếng để cố gắng thức tỉnh bọn chúng, nhằm thoát khỏi cảnh trớ trêu này: "Xin hãy cứu tôi, tên đó muốn bắt cóc tôi..."
Đây là một hành động sai lầm, giọng nói oanh vàng thánh thót như ngọc của nàng càng khiến tình hình trở nên tồi tệ, Thúc Quân ngắt lời của nàng một cách khô khốc "Đẹp quá....."
Gã đại ca có vẻ đã hết kiên nhẫn, hắn lấy kiếm hất tung tấm chăn trên người nàng sang một bên...
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

anime sex
cliphot
X
Back
Top