Đêm đã về khuya. Con ngõ nhỏ nằm khuất sau những dãy nhà cao tầng chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ thỉnh thoảng được hắt lên bởi ánh đèn đường vàng vọt từ phía xa. Những cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi ẩm mốc của những bức tường rêu phong và mùi tanh nồng của một thứ gì đó rất quen thuộc mùi của máu.
Một gã đàn ông trung niên loạng choạng bước đi trên vỉa hè, tay vịn vào tường cho khỏi ngã. Gã vừa rời khỏi một quán nhậu bình dân cách đó không xa, nơi gã đã nốc cạn không biết bao nhiêu chai bia. Đầu óc gã quay cuồng, chân tay không còn nghe lời, và cổ họng gã khô khốc như có lửa đốt. Nhưng điều khiến gã khó chịu nhất lúc này không phải là cơn say, mà là cái bàng quang đang căng cứng, đòi hỏi được giải thoát.
Gã rẽ vào con ngõ nhỏ sau khi say rượu để giải quyết nỗi buồn. Đây là một con ngõ cụt, tối om, ít người qua lại, và quan trọng nhất là không có camera an ninh. Gã đã tới đây hàng chục lần rồi, và chưa bao giờ gặp rắc rối gì.
Vừa đi vừa loạng choạng, tay gã đã bắt đầu kéo khóa quần. Miệng gã lẩm bẩm một mình, giọng lè nhè vì rượu: “Đái… đái cái đã… đái xong rồi về… mai lại đi làm…”
Gã bước vào con ngõ, chân dẫm lên một thứ gì đó nhầy nhầy nhớt nhớt. Nhưng trong cơn say, gã chẳng mấy bận tâm. Gã tìm một cột điện, đứng dạng chân ra, và bắt đầu xả. Tiếng nước chảy vang lên trong đêm tối, át đi mọi âm thanh khác. Gã thở phào nhẹ nhõm, cảm giác dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể.
Khi đã giải quyết xong, gã kéo khóa quần lên, rồi quay người định bước ra khỏi con ngõ. Nhưng khi ánh mắt gã vô tình lướt qua mặt đất, gã chợt nhận ra có điều gì đó không ổn. Dưới chân gã là một vũng chất lỏng màu đen sẫm, phản chiếu ánh đèn đường lấp loáng. Gã nheo mắt nhìn kỹ hơn, và khi nhận ra đó là gì, gã cảm thấy như có một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt.
Máu.
Máu ở khắp mọi nơi. Trên mặt đất, trên tường, trên những mảnh thép vỡ vụn nằm rải rác. Và xa hơn một chút, trong bóng tối của con ngõ, gã nhìn thấy những hình thù kỳ dị đang nằm la liệt trên nền xi măng. Chúng không phải là những bao tải rác như gã vẫn tưởng. Chúng là người.
Gã hoảng hồn lùi lại, nhưng chân gã vấp phải một thứ gì đó mềm mềm, và gã ngã lăn ra. Khi gã quay lại nhìn, gã thấy mình đang nằm đè lên một cơ thể to lớn một gã đàn ông đầu trọc, thân hình đồ sộ, đôi mắt mở to vô hồn nhìn thẳng vào gã. Máu từ miệng, từ mũi, từ tai của gã đàn ông đó vẫn còn đang rỉ ra, và đôi mắt ấy đôi mắt trợn trừng không hề chớp như đang nhìn thẳng vào linh hồn gã.
Gã gào lên một tiếng thất thanh, tiếng gào xé toang màn đêm yên tĩnh. Gã vùng vẫy đứng dậy, trượt chân trên vũng máu, rồi lại ngã, rồi lại đứng dậy. Gã chạy như điên ra khỏi con ngõ, miệng không ngừng hét lên những tiếng vô nghĩa. Gã chạy mãi, chạy mãi, cho đến khi đôi chân không còn nghe lời nữa, và gã ngã gục xuống vỉa hè, thở hổn hển, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Khoảng ba mươi phút sau, hai chiếc xe cảnh sát xuất hiện trước cửa con ngõ. Ánh đèn xanh đỏ từ nóc xe nhấp nháy liên tục, quét qua những bức tường gạch cũ kỹ và những khuôn mặt tò mò của đám đông hiếu kỳ đã tụ tập lại. Dải băng cảnh báo màu vàng được căng ngang qua lối vào con ngõ, ngăn không cho bất kỳ ai không có phận sự bước vào.
Bên trong con ngõ, các nhân viên pháp y và cảnh sát đang tích cực làm việc. Ánh đèn pin từ những chiếc đèn pin cầm tay quét qua từng centimet của hiện trường, soi rõ những vũng máu đã bắt đầu khô lại, những mảnh thép vỡ vụn nằm rải rác, và những dấu giày in hằn trên nền xi măng. Tiếng máy ảnh chụp liên tục vang lên, ghi lại từng chi tiết của hiện trường.
Một nữ cảnh sát trẻ tuổi đang đứng giữa con ngõ, đôi mắt sắc lạnh của cô quét qua từng chi tiết của hiện trường. Cô cao gầy, thân hình thanh thoát trong bộ cảnh phục màu xanh olive. Mái tóc ngắn của cô được cắt tỉa gọn gàng, ôm lấy khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt đen láy của cô ánh lên vẻ sắc sảo và lạnh lùng, như hai mũi dao có thể xuyên thấu mọi thứ. Sống mũi cao thanh thoát, đôi môi mỏng hơi mím lại, tạo nên một vẻ đẹp vừa quyến rũ vừa đầy uy quyền. Cô là Tuyết cháu gái của Chiến, người đã từng gặp Minh trong phòng bệnh vài ngày trước.
Tuyết cúi xuống, nhìn chằm chằm vào dấu ấn hình nắm đấm trước ngực của Cường Đại Trọc gã đàn ông to lớn đang nằm chết với đôi mắt trợn trừng. Dấu ấn ấy mờ nhạt, gần như không thể nhìn thấy nếu không quan sát kỹ, nhưng nó lại là chi tiết khiến cô chú ý nhất. Cô đứng dậy, quay sang người pháp y đang làm việc bên cạnh.
“Anh xem xét kỹ chưa? Tên này chết như thế nào?” Tuyết hỏi, giọng cô lạnh lùng và đầy vẻ chuyên nghiệp.
Người pháp y một người đàn ông trung niên với cặp kính dày cộp ngước lên nhìn cô, khuôn mặt đầy vẻ hoang mang. Anh ta đã làm nghề pháp y hơn hai mươi năm, đã chứng kiến không biết bao nhiêu vụ án mạng, từ những cái chết do súng đạn, dao đâm, cho đến những vụ tai nạn thảm khốc. Nhưng chưa bao giờ anh ta gặp một trường hợp nào như thế này.
“Thưa sếp, tôi… tôi thực sự không biết phải giải thích thế nào.” Người pháp y lắp bắp, giọng đầy vẻ bối rối. “Bên ngoài cơ thể nạn nhân gần như hoàn hảo, không có vết thương nào đáng kể. Chỉ có một dấu đỏ in trước ngực, tương đối mờ nhạt. Nhưng khi tôi kiểm tra bên trong…”
Anh ta dừng lại, như không thể tin vào những gì mình sắp nói ra. “Bên trong cơ thể nạn nhân, nội tạng vỡ nát hoàn toàn. Tim bị nghiền nát, phổi bị xé rách, gan và thận đều bị chấn động nghiêm trọng.
Đây chính là nguyên nhân chính gây ra cái chết cho nạn nhân. Nhưng điều kỳ lạ là… không có bất kỳ dấu hiệu nào của ngoại lực tác động từ bên ngoài. Không có vết dao, không có vết súng, không có dấu hiệu của vật cứng đập vào. Tất cả chỉ là… một dấu đỏ mờ nhạt.”
Tuyết nhíu mày, đôi mắt sắc lạnh của cô ánh lên vẻ suy tư. Cô đã từng nghe kể về những kỹ thuật võ công có thể gây sát thương từ bên trong những đòn đánh không để lại dấu vết bên ngoài, nhưng lại phá hủy hoàn toàn nội tạng của đối thủ. Nhưng đó chỉ là những câu chuyện trong tiểu thuyết võ hiệp, trong phim ảnh. Cô chưa từng nghĩ rằng nó có thể tồn tại trong thực tế.
Cô đứng dậy, bước sang phía những nạn nhân khác đang được các nhân viên y tế sơ cứu trước khi đưa tới bệnh viện. Một tên thì gãy tay, cánh tay buông thõng một cách bất thường. Một tên khác thì gãy vai, xương đòn bị đánh vỡ vụn. Một tên thì ngực bầm dập, từng vết bầm tím in hằn trên da thịt. Tất cả những vết thương này đều do tay không gây ra không phải dao, không phải gậy sắt, không phải bất kỳ loại vũ khí nào khác. Chỉ là nắm đấm, cùi chỏ, đầu gối, và bàn chân.
“Kẻ ra tay là một cao thủ võ thuật. Và võ công của kẻ này phải rất kinh khủng.” Tuyết thì thầm một mình, đôi mắt cô ánh lên vẻ kinh ngạc xen lẫn lo lắng. Cô không nghĩ ra trong thời đại này, sao lại có người có sức mạnh như vậy được.
Cô đứng dậy, bước sang phía một đồng nghiệp khác đang làm việc với chiếc laptop đặt trên nắp capo xe cảnh sát. “Cậu đã kiểm tra camera an ninh chưa?” Cô hỏi, giọng vẫn lạnh lùng và chuyên nghiệp.
Người cảnh sát trẻ tuổi gật đầu, rồi nhanh chóng mở một đoạn video trên màn hình. “Thưa sếp, em đã kiểm tra rồi ạ. Trong con hẻm này thì không có camera ghi lại, nhưng ở bên ngoài, camera an ninh của cửa hàng đối diện có ghi lại được một số hình ảnh.”
Anh ta bấm nút phát, và đoạn video bắt đầu chạy. Trên màn hình, Tuyết nhìn thấy một cậu thanh niên đi vào con ngõ tối. Camera chỉ quay được phía sau lưng, nên không thể nhìn rõ mặt. Nhưng dáng người ấy cao ráo, vai rộng, bước chân vững vàng trông rất quen thuộc.
Vài giây sau, một đám khoảng chục tên côn đồ xuất hiện. Chúng mặc đồ đen, tay cầm đủ loại vũ khí dao phóng lợn, gậy sắt tuýp, dao Thái Lan. Chúng đi vào con ngõ, và đoạn video kết thúc ở đó.
“Đây là lúc chúng vào.” Người cảnh sát nói, rồi mở một đoạn video khác. “Còn đây là lúc kẻ đó đi ra.”
Đoạn video thứ hai được quay từ một góc khác, khoảng mười lăm phút sau. Trên màn hình, Tuyết nhìn thấy một cậu thanh niên bước ra khỏi con ngõ. Cậu ta loạng choạng, tập tễnh lê từng bước, máu me đầy mặt, hai vai rũ xuống như không còn chút sức lực nào. Quần áo cậu ta rách tả tơi, thấm đẫm máu, và trên người cậu ta là những vết thương đang rỉ máu không ngừng.
“Dừng lại đoạn này!” Tuyết bất ngờ lên tiếng, giọng cô có chút gấp gáp.
Người cảnh sát bấm nút dừng, và Tuyết phóng to đoạn video lên. Khi khuôn mặt của cậu thanh niên hiện rõ trên màn hình, đôi mắt cô mở to, và cô cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Đó là Minh.
Cậu thanh niên mà cô đã gặp trong phòng bệnh vài ngày trước người mà chú Chiến đã khen ngợi hết lời, người mà cô đã đánh giá là chẳng có gì đặc biệt. Vậy mà bây giờ, chính cậu ta là người đã gây ra vụ thảm sát này. Một mình cậu ta, với đôi bàn tay không, đã đối đầu với hơn mười tên côn đồ có vũ khí, và không chỉ sống sót, mà còn khiến một tên thiệt mạng, nhiều tên khác bị thương nặng.
Tuyết nhớ lại những lời đồn về vụ việc ở trang trại về việc Minh một mình lao hang ổ của một đám côn đồ, đánh bại cả chục tên côn đồ để cứu mẹ. Lúc đó, cô đã không tin. Cô đã nghĩ rằng đó chỉ là những lời thêu dệt, phóng đại. Nhưng bây giờ, dù không tận mắt chứng kiến, nhưng qua những gì cô đang thấy trên màn hình, cô đã tin phần nào.
Xem tới đoạn Minh sắp ngất và được một cô gái đưa đi, Tuyết hơi nhíu mày. Cô quay sang người cảnh sát trẻ, giọng đầy vẻ ra lệnh: “Cậu điều tra đoạn đường xem hai người này đi đâu rồi báo lại sớm nhất có thể cho tôi. Tôi cần biết chính xác cậu ta đang ở đâu.”
Người cảnh sát gật đầu, rồi nhanh chóng bắt tay vào công việc. Tuyết quay trở lại hiện trường, tiếp tục làm nốt công việc của mình.
Cô biết đây là một vụ án tương đối nghiêm trọng. Một vụ ẩu đả dẫn tới giết người và bị thương, với hơn mười đối tượng tham gia. Và nó nằm trong địa bàn cô quản lý. Cô không thể để những kẻ góp mặt trong vụ này nhởn nhơ coi thường luật pháp được. Cô phải bắt chúng vào tù, để không gây hại cho xã hội và người dân.
Và kể cả Minh, cô cũng sẽ không buông tha.
Cô đứng dậy, đôi mắt sắc lạnh của cô ánh lên vẻ cương quyết. Cô không quan tâm cậu ta là ai, không quan tâm cậu ta đã làm gì để cứu mẹ mình trước đây. Một kẻ có khả năng gây ra những thương tích như thế này, một kẻ có thể giết người chỉ bằng nắm đấm, là một mối nguy hiểm cho xã hội. Và một kẻ nguy hiểm như vậy không nên ở ngoài xã hội.
“Tôi sẽ tự tay bắt cậu ta.” Tuyết thì thầm một mình, giọng cô lạnh như băng. “Cho dù cậu ta có là ai đi nữa.”
Cô quay người, bước về phía chiếc xe cảnh sát. Đêm nay, công việc của cô vẫn chưa kết thúc. Cô còn phải về đồn, viết báo cáo, phân tích chứng cứ, và lên kế hoạch cho những bước tiếp theo. Và trên hết, cô phải tìm ra Minh trước khi cậu ta kịp trốn thoát.
Gió đêm lạnh thổi qua con ngõ nhỏ, mang theo mùi máu tanh và mùi ẩm mốc của những bức tường cũ kỹ. Những dải băng cảnh báo màu vàng vẫn đung đưa trong gió, như những lưỡi dao vô hình đang cảnh báo về sự nguy hiểm đang rình rập. Và ở đâu đó trong thành phố này, một chàng trai trẻ đang nằm bất tỉnh trên giường bệnh, hoàn toàn không hay biết rằng mình đã trở thành mục tiêu săn đuổi của một nữ cảnh sát đầy quyết tâm.
Hai năm trước, tại công viên nhỏ nằm cách nhà Minh không xa, vào một buổi chiều mùa hè oi ả, khi những tia nắng cuối cùng của ngày vẫn còn cố gắng len lỏi qua những tán lá xà cừ cổ thụ, rọi xuống mặt đất những vệt sáng vàng loang lổ. Không khí ở đây lúc nào cũng trong lành và yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng mới có vài người chạy bộ hoặc dắt chó đi dạo ngang qua.
Đã gần hai năm kể từ khi Minh bắt đầu tự mình luyện tập boxing. Cậu không có huấn luyện viên, không có phòng tập chuyên nghiệp, chỉ có một bao cát cũ kỹ treo lủng lẳng trên cành cây, một đôi găng tay đã sờn rách, và một ý chí sắt đá không gì lay chuyển được. Mỗi ngày, khi tan học, cậu đều ghé qua đây, thay bộ đồ thể thao, và bắt đầu luyện tập cho đến khi mồ hôi ướt đẫm cả người.
Hôm nay cũng vậy. Nhưng khác với mọi ngày, hôm nay cậu mang trong lòng một nỗi bực dọc khó tả. Sáng nay, khi đang trên đường tới trường, cậu vô tình nhìn thấy mẹ mình Yến đang đứng nói chuyện với một người đàn ông lạ mặt trước cổng nhà. Gã đàn ông đó mặc vest, đeo cà vạt, trông có vẻ thành đạt và lịch lãm. Cậu đã đứng từ xa quan sát, và thấy mẹ cậu cười với gã ta một nụ cười mà cậu chưa từng thấy mẹ dành cho bố mình. Cảm giác ghen tuông và tức giận dâng lên trong lòng cậu, và cậu đã phải cố gắng lắm mới không lao tới và đấm vào mặt gã đàn ông đó khi thấy gã động chạm nhẹ vào người cô, Yến có vẻ hơi khó chịu nhưng cô cũng không tiện nói.
Minh không biết gã ta là ai. Có thể chỉ là đồng nghiệp ở đài truyền hình, có thể chỉ là một người quen bình thường. Nhưng dù là ai đi nữa, cậu cũng không thể chịu đựng được cảnh tượng ấy. Mẹ cậu người đàn bà mà cậu thầm yêu thương và khao khát không nên cười với bất kỳ gã đàn ông nào khác.
Và thế là cậu tới công viên, trút hết nỗi bực dọc vào bao cát. Những cú đấm của cậu hôm nay mạnh hơn bình thường, nhanh hơn bình thường, và cũng đầy sát khí hơn bình thường. Từng cú jab, từng cú cross, từng cú hook, từng cú uppercut được tung ra với một lực cực mạnh, khiến bao cát đung đưa dữ dội. Mồ hôi túa ra ướt đẫm mái tóc, chảy dọc theo gò má, thấm vào cổ áo. Nhưng cậu không dừng lại. Cậu cứ đấm, cứ đấm, như muốn dùng nắm đấm để xua tan đi mọi bực dọc trong lòng.
Chính trong lúc cậu đang mải mê luyện tập, một bóng người xuất hiện từ phía sau những tán cây. Đó là một lão già, trạc ngoài sáu mươi tuổi, thân hình gầy gò, mảnh khảnh như một chiếc que củi khô. Lão mặc bộ quần áo vải thô màu xám tro, trên người không có lấy một điểm nhấn nào ngoài chòm râu dê bạc trắng dài tới ngực, được tết lại thành một bím nhỏ trông rất kỳ quặc. Khuôn mặt lão nhăn nheo, đầy những nếp nhăn hằn sâu như những rãnh nước trên sa mạc, nhưng đôi mắt lão thì lại sáng quắc, long lanh như hai vì sao, ánh lên một vẻ tinh anh và thông thái hiếm thấy ở những người già.
Lão đứng đó, dựa vào gốc cây xà cừ, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào Minh. Lão không nói gì, không gây ra tiếng động gì, chỉ lặng lẽ quan sát cậu thanh niên đang hùng hục đấm bao cát như một con thú bị nhốt trong lồng.
Minh lúc đầu không để ý tới lão. Cậu đang quá tập trung vào việc luyện tập, vào những cú đấm, vào nhịp thở, vào từng chuyển động của cơ thể. Nhưng rồi, khi cậu dừng lại để nghỉ ngơi và uống một ngụm nước, cậu mới nhận ra có một lão già đang đứng nhìn mình chằm chằm từ nãy tới giờ. Ánh mắt của lão không giống như những người đi đường tò mò dừng lại xem một lát rồi đi mà là ánh mắt của một người đang quan sát, đang đánh giá, đang phân tích từng động tác của cậu.
Cậu cảm thấy vô cùng khó chịu. Cậu không thích bị người khác nhìn chằm chằm khi đang luyện tập. Nhưng cậu vẫn cố gắng giữ lịch sự, quay sang lão và nói: “Ông nhìn tôi có vấn đề gì à? Sao cứ nhìn chằm chằm người khác vậy? Có biết vậy là bất lịch sự không?”
Giọng cậu có chút gắt gỏng, nhưng cũng không đến mức hỗn láo. Dù sao thì lão cũng là người lớn tuổi, và cậu được dạy phải tôn trọng người già.
Lão già nhìn cậu, đôi mắt sáng quắc của lão ánh lên một tia thích thú. Lão cười, một nụ cười hiền hòa nhưng lại chẳng hề phù hợp với chòm râu dê kỳ quặc của lão. “Cậu thanh niên này sao dễ nóng giận vậy? Ta đi ngang qua, thấy cậu chăm chỉ luyện tập, cảm thấy mến tài nên muốn quan sát một chút, chỉ điểm cho cậu thôi mà.”
Cách nói của lão nghe cứ như một vị trưởng bối trong nhà đang dạy dỗ con cháu mình vậy vừa ôn tồn, vừa đầy vẻ bề trên. Minh gườm gườm nhìn lão, trong lòng dâng lên một cảm giác quen thuộc. Cậu đã từng gặp rất nhiều lão già như thế này ở công viên rồi. Ban đầu thì lúc nào cũng tỏ vẻ thần bí, nói những lời khó hiểu, rồi khen cậu có căn cốt kỳ lạ, có tố chất trời phú.
Sau đó thì sờ nắn chân tay cậu, ra vẻ như đang xem tướng mạo, rồi phán rằng cậu là kỳ tài luyện võ, hỏi cậu có muốn theo học không. Và khi cậu đồng ý, chúng sẽ bán cho cậu mấy quyển sách cũ kỹ về võ thuật với giá cắt cổ, rồi hôm sau biến mất không một dấu vết.
Cậu đã dính bẫy của những kẻ lừa đảo đó một lần rồi. Và cậu đã mất không ít tiền cho những quyển sách vô giá trị mà chúng bán cho cậu. Nên bây giờ, cậu chẳng còn chút thiện cảm nào với những lão già xuất hiện ở công viên và tỏ vẻ thần bí như thế này nữa.
Cậu khó chịu nói, giọng đầy vẻ mỉa mai: “Rồi ông tính bảo tôi căn cơ tốt, thích hợp theo ông luyện võ, rồi bái ông làm thầy để ông truyền thụ võ công cho ý gì?”
Lão già nghe vậy, đôi mắt sáng quắc của lão thoáng chút bất ngờ. Lão không ngờ cậu thanh niên này lại nói trúng tim đen của lão như vậy. Lão vuốt chòm râu dê, cười hề hề: “Sao cậu biết hay vậy? Tuy cậu đã qua độ tuổi thích hợp để học võ, nhưng ta thấy cậu chăm chỉ lại có thiên phú, nên cũng đang tính nhận cậu làm đồ đệ, truyền thụ y bát đây.”
Minh nhìn lão già với vẻ mặt đầy khinh bỉ. Cậu đã nghe những lời này quá nhiều lần rồi. “Thôi đi lão già! Biến đi cho khuất mắt tôi! Tôi còn lạ gì mấy kẻ lừa đảo như ông! Không cút đi, đừng trách tôi cậy trẻ đánh già!”
Lão già nghe xong, khuôn mặt nhăn nheo của lão thoáng chút ngạc nhiên. Rồi khóe môi lão nhếch lên, nụ cười của lão càng lúc càng rộng hơn, và lão bật cười thành tiếng một tiếng cười giòn tan, vang vọng khắp góc công viên. “Ô hô! Sống đến tầm tuổi này rồi, lần đầu tiên có người nói muốn ta cút đi rồi đánh ta đấy! Cậu có giỏi thì thử xem nào!”
Lão nhìn Minh với khuôn mặt đầy vẻ khiêu khích ít nhất là trong mắt Minh là vậy. Đôi mắt lão sắc quắc, hữu thần, khóe môi nhếch lên, và lão đứng đó, hai tay vẫn khoanh trước ngực, như đang thách thức cậu.
Minh nhìn lão, trong lòng đầy dấu chấm hỏi. “Thằng già này bị chập mạch hay động vào sĩ diện mà dãy nảy lên vậy nhỉ?” Cậu thầm nghĩ. Cậu chẳng thèm trả lời lão nữa, cũng không để ý đến lão ta nữa, mà quay lại với bao cát, tiếp tục luyện tập.
Cậu vào thế thủ, hai tay giơ lên ngang mặt, khuỷu tay khép sát vào thân để bảo vệ phần bụng và gan. Chân trái bước lên trước, chân phải lùi ra sau, mũi chân xoay nhẹ ra ngoài để tạo thế vững chắc. Đây là tư thế orthodox cơ bản trong boxing tư thế mà cậu đã luyện tập hàng ngàn lần cho đến khi nó trở thành một phản xạ tự nhiên.
Cậu bắt đầu di chuyển. Những bước chân nhẹ nhàng, linh hoạt, lướt trên mặt đất như một vũ công ba lê. Cậu nhảy nhẹ trên mũi chân, di chuyển sang trái, sang phải, tiến lên, lùi lại, tất cả đều rất nhịp nhàng và uyển chuyển. Đôi tay cậu không ngừng tung ra những cú jab những cú đấm thẳng nhanh như chớp, chỉ dùng lực từ vai và hông, không cần vung tay quá nhiều. Mỗi cú jab đều đi kèm với một bước chân nhẹ nhàng về phía trước, tạo ra sự kết hợp hoàn hảo giữa tấn công và di chuyển.
Sau vài cú jab thăm dò, cậu bắt đầu tung ra những đòn nặng hơn. Một cú cross cú đấm thẳng từ tay sau, xoay hông, xoay vai, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào nắm đấm. Cú đấm lao đi như một viên đạn, đập mạnh vào bao cát, tạo ra một tiếng “bốp” vang dội. Rồi ngay sau đó là một cú hook cú đấm vòng từ bên ngoài vào, tay gập lại một góc chín mươi độ, xoay hông thật mạnh để tạo lực. Bao cát rung lên bần bật dưới sức mạnh của cú đấm.
Cậu tiếp tục kết hợp các đòn đấm với những bước chân di chuyển. Một cú jab, một cú cross, lùi lại, lại một cú jab, rồi bất ngờ tung ra một cú uppercut cú đấm móc từ dưới lên, nhắm thẳng vào cằm đối thủ tưởng tượng. Cú đấm này đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng giữa chân, hông và tay, và cậu đã thực hiện nó một cách hoàn hảo.
Thấy Minh không quan tâm tới mình, lão già hơi khó chịu. Chưa bao giờ có ai dám từ chối lão, lại còn lên tiếng dọa nạt lão như vậy. Lão vuốt chòm râu dê, rồi lên tiếng, giọng đều đều như đang giảng bài: "luyện quyền bất luyện công, đáo lão nhất trường không". Quyền pháp của cậu tuy nhanh nhẹn, mạnh mẽ, nhưng chỉ là cái vỏ bề ngoài. Cậu dùng sức bắp thịt để đấm, dùng tốc độ để thắng, nhưng cậu có biết rằng sức mạnh thực sự không đến từ cơ bắp không?”
Minh không thèm trả lời, tiếp tục đấm bao cát.
Lão già vẫn không bỏ cuộc. Lão tiếp tục lải nhải: “Cậu có hiểu ý nghĩa của câu này không? Nó có nghĩa là nếu cậu chỉ luyện quyền cước bên ngoài mà không luyện nội công bên trong, thì khi về già, cậu sẽ chẳng còn lại gì cả. Sức mạnh cơ bắp sẽ tàn phai theo năm tháng, tốc độ sẽ chậm dần theo tuổi tác. Chỉ có nội công thứ sức mạnh đến từ bên trong, từ khí huyết, từ tinh thần mới là thứ trường tồn mãi mãi.”
Minh vẫn không đáp. Cậu tiếp tục đấm, nhưng trong lòng cậu, những lời lão già nói bắt đầu vang vọng. Cậu đã từng đọc những câu tương tự trong mấy quyển sách võ thuật mà bọn lừa đảo bán cho cậu. Nhưng lúc đó, cậu chỉ nghĩ đó là những lời sáo rỗng. Bây giờ, khi nghe lão già này nói, cậu lại cảm thấy có gì đó khác.
Lão già tiếp tục: “Cậu xem, cú đấm của cậu tuy mạnh, nhưng lực của nó chỉ tác động lên bề mặt. Nếu gặp phải một đối thủ có nội công thâm hậu, cậu sẽ không thể làm gì được họ. Ngược lại, nếu cậu biết cách vận dụng nội công, chỉ một cú đấm nhẹ nhàng thôi cũng có thể khiến đối thủ gục ngã. Đó là sự khác biệt giữa ‘lực’ và ‘kình’. Lực là sức mạnh cơ bắp, có thể nhìn thấy, có thể đo đếm được. Còn kình là sức mạnh nội tại, vô hình, vô ảnh, nhưng lại có sức công phá kinh hồn.”
Minh nghe đau hết cả đầu. Cậu mất kiên nhẫn, dừng tay lại, quay sang nhìn lão già. “Được rồi! Đừng nói nữa! Nếu ông có bản lĩnh vậy, thì có dám so chiêu với tôi không? Nếu ông thắng, tôi sẽ nghe ông nói!”
Lão già như đã đạt được mục đích, cười lớn, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp công viên. “Ha ha! Đừng bảo ta cậy già bắt nạt trẻ nhé!”
Nói rồi, lão bước ra giữa khoảng sân trống, hai tay vẫn khoanh trước ngực, đôi mắt sáng quắc nhìn Minh đầy vẻ thách thức. Lão không vào thế thủ, không giơ tay lên phòng vệ, chỉ đứng đó, thân hình gầy gò như một chiếc que củi khô, nhưng lại toát lên một vẻ tự tin đến khó hiểu.
Minh nhìn lão, trong lòng vừa bực mình vừa có chút nghi ngờ. Lão già này gầy gò như vậy, làm sao có thể chịu nổi một cú đấm của cậu? Nhưng cậu cũng không định đánh thật. Cậu chỉ muốn dạy cho lão một bài học, để lão hết làm phiền cậu nữa.
Cậu vào thế thủ, hai tay giơ lên ngang mặt, chân trái bước lên trước, chân phải lùi ra sau. Cậu bắt đầu di chuyển, những bước chân nhẹ nhàng lướt trên mặt đất, áp sát lão già.
Lão vẫn đứng im, hai tay vẫn khoanh trước ngực, đôi mắt sáng quắc nhìn cậu không chớp. Lão không hề có vẻ gì là đang chuẩn bị cho một trận đấu. Lão chỉ đứng đó, như một bức tượng, và chờ đợi.
Minh tung ra một cú jab thăm dò. Cú đấm nhanh như chớp, nhắm thẳng vào mặt lão. Nhưng ngay khi nắm đấm cậu sắp chạm vào mặt lão, lão bất ngờ nghiêng đầu sang một bên, né cú đấm trong gang tấc. Động tác của lão rất nhẹ nhàng, rất tự nhiên, như thể lão đã biết trước cú đấm sẽ tới từ đâu và vào lúc nào.
Minh hơi bất ngờ, nhưng cậu không dừng lại. Cậu tung ra một cú cross cú đấm thẳng từ tay sau, dồn toàn bộ sức lực vào nắm đấm. Nhưng một lần nữa, lão già lại né được. Lão xoay người sang một bên, để cú đấm của cậu bay vụt qua trong không khí.
Minh bắt đầu cảm thấy khó chịu. Cậu tăng tốc độ, tung ra một chuỗi các đòn đấm liên tiếp jab, cross, hook, uppercut mỗi cú đấm đều nhanh hơn, mạnh hơn cú trước. Nhưng lão già như một bóng ma, lướt qua lướt lại giữa những cú đấm của cậu một cách dễ dàng. Mỗi lần cậu tung đấm, lão đều né được, và mỗi lần né, lão lại di chuyển đến một vị trí khác, khiến cậu không thể nào theo kịp.
Cậu cảm thấy như mình đang đánh nhau với làn khói. Mọi cú đấm của cậu đều trượt, mọi nỗ lực của cậu đều vô ích. Cậu bắt đầu mệt mỏi, hơi thở trở nên gấp gáp, mồ hôi túa ra ướt đẫm cả người. Nhưng lão già thì vẫn bình thản, vẫn đứng đó, hai tay vẫn khoanh trước ngực, như thể chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Cuối cùng, khi cậu tung ra một cú đấm mạnh nhất, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào nó, lão già bất ngờ không né nữa. Lão đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào cổ tay cậu, rồi xoay nhẹ. Cảm giác như có một luồng điện chạy dọc cánh tay cậu, và cú đấm của cậu bị chệch hướng hoàn toàn. Cùng lúc đó, chân lão bước lên một bước, vai lão chạm nhẹ vào ngực cậu, và cậu cảm thấy như bị một chiếc xe tải đâm phải.
Cậu bay ngược ra sau, lưng đập mạnh xuống nền đất. Nằm đó, thở hổn hển, nhìn lên bầu trời xanh thẳm qua những tán lá cây. Đầu óc cậu quay cuồng, và cậu không thể tin vào những gì vừa xảy ra.
Một lão già gầy gò, yếu ớt, vừa đánh bại cậu một thanh niên mười bảy tuổi đang độ sung sức chỉ trong chưa đầy một phút, mà không cần dùng đến bất kỳ cú đấm nào. Chỉ bằng những động tác nhẹ nhàng, uyển chuyển, lão đã khiến cậu hoàn toàn bất lực.
Cậu nằm đó, ngửa mặt lên trời, trong lòng vẫn không tin đó là sự thật. Và rồi, một bóng người che khuất ánh nắng. Lão già cúi xuống nhìn cậu, đôi mắt sáng quắc của lão ánh lên một tia thích thú. Lão cười, nụ cười xảo quyệt đầy vẻ đắc thắng.
“Thế nào, cậu trai trẻ? Giờ cậu đã chịu nghe ta nói chưa?”
Ánh đèn vàng leo lét từ chiếc đèn cổ trên xà nhà gỗ mun hắt xuống căn phòng khám nhỏ, tạo thành những mảng sáng tối đan xen trên những bức tường gạch trần phủ đầy những tấm bản đồ huyệt đạo đã ố vàng vì thời gian. Không khí trong phòng thoang thoảng mùi thảo dược một thứ mùi vừa nồng nàn, vừa dễ chịu, đặc trưng của những tiệm thuốc đông y lâu đời. Mùi của đương quy, của nhân sâm, của cam thảo, của địa hoàng, tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một hương thơm mà chỉ cần hít một hơi thôi cũng cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn phần nào.
Trên chiếc giường tre đặt giữa phòng, Minh nằm im như một xác chết. Khuôn mặt cậu trắng bệch như tờ giấy, không một chút huyết sắc. Đôi môi khô nẻ, nứt ra thành những đường nhỏ, điểm xuyết những vệt máu đã khô đen lại. Hơi thở cậu khò khè, nặng nhọc, mỗi lần thở ra hít vào đều phát ra những âm thanh như tiếng ống bể, như thể phổi cậu đã bị nghiền nát và đang cố gắng hoạt động một cách tuyệt vọng. Ngực cậu phập phồng một cách bất thường lúc nhanh, lúc chậm, lúc như ngừng hẳn rồi lại tiếp tục, như một cỗ máy cũ kỹ sắp hỏng.
Lão già với chòm râu dê bạc trắng đứng bên cạnh giường, đôi mắt sáng quắc của lão chăm chú quan sát từng nhịp thở, từng cử động nhỏ nhất của cậu. Lão đã cởi bỏ chiếc áo ngoài, để lộ thân hình gầy gò nhưng rắn rỏi của một người đã dành cả đời nghiên cứu võ thuật và y thuật. Trên tay lão là một cây kim châm dài khoảng ba tấc, mảnh như sợi tóc, đang được hơ trên ngọn lửa của chiếc đèn cồn nhỏ. Lão xoay đều cây kim trên ngọn lửa, để nhiệt độ lan tỏa đều khắp thân kim, miệng lão lẩm bẩm những câu chú cổ mà chỉ mình lão hiểu được.
Lần này cậu bị nội thương quá nặng. Hai lần liên tiếp thúc ép Ám Kình thứ quái lực mà cơ thể cậu chưa hề được rèn luyện để chịu đựng đã khiến ngũ tạng lục phủ của cậu bị chấn động nghiêm trọng. Kinh mạch đảo lộn, khí huyết nghịch hành, và nếu không được cứu chữa kịp thời, cậu có thể sẽ chết trong đau đớn. Cậu không còn cách nào khác nên đành phải nhờ Nga cô bạn cùng lớp đưa tới đây. Nhưng thực ra, chỗ này là chỗ cậu không muốn tới nhất.
“Thanh Vy, con mang cái chậu sắt qua đầu giường đi.” Lão già lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng đầy vẻ uy quyền. Lão biết rằng khi châm cứu, Minh sẽ nôn ra máu thứ máu bầm tích tụ trong phổi và nội tạng do chấn thương. Nếu không có chậu hứng, máu sẽ bắn tung tóe khắp nơi.
Thanh Vy ngoan ngoãn nghe lời, nhanh chóng mang chiếc chậu sắt trắng tinh tới đặt ngay bên cạnh đầu giường, đúng vị trí mà lão già chỉ định. Cô nhìn Minh với ánh mắt đầy tò mò. Cô đã tới y quán này được một năm rồi, nhưng chưa lần nào gặp cậu thanh niên này cả, và chưa lần nào nghe sư phụ của mình nhắc tới thanh niên này. Cũng chưa lần nào thấy lão già này chuyên tâm như thế. Bình thường, lão luôn tỏ ra hời hợt, thậm chí là lười biếng, mỗi khi có bệnh nhân tới. Nhưng hôm nay, lão lại khẩn trương và tập trung một cách lạ thường, như thể mạng sống của cậu thanh niên này quan trọng hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Sau khi cởi bỏ chiếc áo rách tả tơi của Minh, để lộ cơ thể đầy những vết thương những vết dao cắt trên vai, trên lưng, trên ngực Thanh Vy nhẹ nhàng dùng khăn ấm lau qua người cậu. Cô lau đi những vệt máu đã khô, những vết bẩn từ con hẻm tối, để lộ làn da bên dưới. Và cô không khỏi ngạc nhiên khi thấy cơ thể cậu săn chắc với những múi cơ rắn rỏi một cơ thể được rèn luyện kỹ lưỡng, khác hẳn với vẻ ngoài thư sinh của cậu, nhưng cũng chỉ là thoáng ngạc nhiên mà thôi.
Lão già bắt đầu lấy kim ra từ chiếc hộp gỗ mun đặt bên cạnh. Bộ châm cứu của lão gồm chín cây kim, mỗi cây có kích thước và hình dạng khác nhau, được xếp ngay ngắn trên lớp lụa đỏ. Cây dài nhất gần năm tấc, mảnh như sợi tóc, dùng để châm vào các huyệt sâu. Cây ngắn nhất chỉ khoảng một tấc, hơi to hơn một chút, dùng cho các huyệt nông trên bề mặt da. Có cây hình trụ tròn, có cây hình tam giác, có cây hình lưỡi dao mỗi loại đều có công dụng riêng.
Lão cầm cây kim đầu tiên cây kim dài nhất, mảnh nhất và bắt đầu công việc. Bàn tay lão thoăn thoắt, nhanh như chớp, nhưng cũng vô cùng chính xác và dứt khoát. Mỗi cây kim được lão cầm lên, hơ qua ngọn lửa một lần nữa, rồi nhanh chóng châm vào huyệt đạo trên cơ thể Minh.
Trước tiên là huyệt Khí Hải, nằm ngay dưới rốn một tấc rưỡi. Đây là huyệt đạo quan trọng bậc nhất trong cơ thể, được coi là “biển của khí”, nơi tập trung nguyên khí của con người. Lão dùng ngón tay trái ấn nhẹ vào vị trí huyệt, xác định chính xác điểm cần châm, rồi tay phải cầm kim, đâm nhanh qua da, xoay nhẹ một góc mười lăm độ, và từ từ đẩy sâu vào. Khi mũi kim chạm tới vị trí mong muốn, một cảm giác tê nhẹ lan tỏa khắp bụng Minh, và hơi thở cậu bắt đầu có chút thay đổi nhẹ nhàng hơn, đều đặn hơn.
Tiếp theo là huyệt Quan Nguyên, nằm ngay dưới huyệt Khí Hải một tấc. Huyệt này là nơi hội tụ của ba kinh âm ở chân, có tác dụng bổ thận, cố tinh, điều hòa khí huyết. Lão lại dùng ngón tay trái ấn nhẹ, rồi tay phải cầm cây kim thứ hai cây kim hình tam giác châm nhanh vào huyệt. Lần này, lão không đẩy sâu ngay, mà dừng lại ở lớp biểu bì, rồi từ từ xoay kim theo chiều kim đồng hồ, để mũi kim từ từ tiến vào sâu hơn. Đây là kỹ thuật “tiến kim chậm”, thường được dùng cho những huyệt nhạy cảm, tránh gây đau đớn cho bệnh nhân.
Rồi đến huyệt Đản Trung, nằm chính giữa ngực, ngay trên xương ức. Huyệt này là nơi hội tụ của khí, có tác dụng điều hòa hô hấp, giảm đau tức ngực. Lão chọn cây kim ngắn nhất, châm nhanh vào huyệt, và ngay lập tức, một luồng khí nóng từ ngực Minh tỏa ra, khiến cậu khẽ rên lên một tiếng.
Tiếp tục là huyệt Nội Quan, nằm ở mặt trong cổ tay, ngay dưới nếp gấp cổ tay hai tấc. Đây là huyệt đạo quan trọng của kinh Tâm Bào, có tác dụng điều hòa nhịp tim, giảm căng thẳng, an thần. Lão châm hai kim vào cả hai cổ tay của Minh, và nhịp tim cậu bắt đầu chậm lại, đều đặn hơn, không còn đập loạn xạ như trước nữa.
Sau đó là huyệt Túc Tam Lý, nằm ở mặt trước cẳng chân, ngay dưới đầu gối ba tấc. Đây là một trong những huyệt đạo quan trọng nhất của cơ thể, có tác dụng bổ tỳ vị, điều hòa tiêu hóa, tăng cường sức đề kháng. Lão dùng cây kim dài nhất, châm sâu vào huyệt, rồi xoay nhẹ, và một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp chân Minh.
Tiếp đến là huyệt Thái Xung, nằm ở mu bàn chân, ngay giữa ngón chân cái và ngón chân thứ hai. Huyệt này có tác dụng điều hòa can khí, giảm căng thẳng, giải độc. Lão châm hai kim vào cả hai chân Minh, và cơ thể cậu bắt đầu có những phản ứng nhẹ – những cơn co giật nhỏ ở các đầu ngón tay, ngón chân, chứng tỏ khí huyết đang bắt đầu lưu thông trở lại.
Rồi đến huyệt Phong Trì, nằm ở phía sau gáy, ngay dưới hộp sọ. Đây là huyệt đạo quan trọng để điều trị các bệnh về đầu, cổ, và hệ thần kinh. Lão chọn cây kim hình lưỡi dao, châm nhẹ vào huyệt, và một luồng khí lạnh từ gáy Minh tỏa ra, khiến cậu rùng mình.
Cuối cùng, sau khi đã châm tám cây kim vào tám huyệt đạo quan trọng trên cơ thể Minh, lão già cầm cây kim cuối cùng cây kim dài nhất, mảnh nhất, sắc nhất và hướng về phía đỉnh đầu cậu. Đây là huyệt Bách Hội, nằm ngay chính giữa đỉnh đầu, được coi là nơi hội tụ của tất cả các kinh mạch trong cơ thể. Châm vào huyệt này là một việc vô cùng nguy hiểm, chỉ cần sai lệch một ly thôi cũng có thể gây ra những hậu quả khôn lường từ liệt nửa người, mất trí nhớ, cho đến tử vong.
Những giọt mồ hôi đã lã chã trên trán lão. Lão hít một hơi thật sâu, tập trung toàn bộ tinh thần vào mũi kim. Tay trái lão giữ chặt đầu Minh, không cho cậu cử động. Tay phải lão cầm kim, từ từ hạ xuống, mũi kim chạm vào da đầu cậu, rồi từ từ xuyên qua lớp biểu bì, qua lớp hạ bì, qua xương sọ, và cuối cùng chạm tới huyệt Bách Hội.
Ngay khi mũi kim chạm tới huyệt, một luồng khí mạnh mẽ từ đỉnh đầu Minh tỏa ra, như một cơn sóng vô hình lan tỏa khắp cơ thể cậu. Và rồi, miệng cậu bất ngờ ứa máu, một dòng máu đen sẫm, đặc quánh, trào ra từ khóe miệng, rơi xuống chiếc chậu sắt bên cạnh với một âm thanh “lộp bộp” ghê rợn.
May mà lão già đã đoán trước được điều này và bảo Thanh Vy mang chậu sắt tới kịp thời, nếu không máu đã bắn tung tóe khắp nơi. Thứ máu này là máu bầm tích tụ trong phổi và nội tạng của Minh hậu quả của việc cậu cố gắng vận Ám Kình khi cơ thể chưa sẵn sàng. Khi cậu thúc ép Ám Kình, luồng chấn động khủng khiếp từ đan điền truyền ra đã làm vỡ các mạch máu nhỏ trong phổi và nội tạng, khiến máu tràn vào các khoang cơ thể. Nếu không được ép ra kịp thời, thứ máu bầm này sẽ đông lại, gây tắc nghẽn, và cuối cùng dẫn tới tử vong.
Lão già tiếp tục xoay nhẹ cây kim trên huyệt Bách Hội, và từng dòng máu bầm tiếp tục trào ra từ miệng Minh. Cậu ho sặc sụa, toàn thân co giật, nhưng sau mỗi cơn ho, hơi thở cậu lại trở nên nhẹ nhàng hơn, đều đặn hơn. Khuôn mặt cậu từ từ có lại chút sắc hồng, không còn trắng bệch như xác chết nữa. Đôi môi cũng bắt đầu hồng hào trở lại, những vết nứt trên môi cũng dần biến mất.
Sau khi máu bầm đã được tống ra ngoài gần hết, lão già mới từ từ rút cây kim ra khỏi huyệt Bách Hội. Lão thở phào nhẹ nhõm, lau những giọt mồ hôi trên trán. Rồi lão quay sang Thanh Vy, giọng vẫn trầm ấm nhưng đầy vẻ mệt mỏi: “Thanh Vy, con đi sắc thuốc theo toa này cho ta.”
Lão rút từ trong túi áo ra một tờ giấy nhỏ, trên đó ghi những dòng chữ Hán nắn nót. Thanh Vy nhận lấy tờ giấy, đọc qua một lượt, và không khỏi ngạc nhiên. Toa thuốc này toàn những dược liệu quý hiếm những thứ mà ngay cả y quán của lão cũng không có nhiều.
Nhân Sâm vua của các loại thảo dược, có tác dụng đại bổ nguyên khí, phục mạch cố thoát. Thứ nhân sâm mà lão dùng là loại sâm núi tự nhiên, hàng chục năm tuổi, có giá trị bằng cả một gia tài nhỏ. Lão căn dặn Thanh Vy phải dùng đúng ba chỉ, không được nhiều hơn cũng không được ít hơn. Nếu nhiều quá, bệnh nhân sẽ bị bốc hỏa, khí huyết nghịch hành mà chết. Nếu ít quá, dược lực không đủ để phục hồi nguyên khí đã bị tổn thương.
Tiếp theo là Tam Thất loại dược liệu quý có tác dụng cầm máu, tiêu ứ, giảm đau. Lão dùng loại tam thất bắc, củ to, chắc, vị đắng ngọt, tính ấm. Khi kết hợp với nhân sâm, tam thất sẽ giúp cầm máu bên trong, làm tan các cục máu bầm còn sót lại trong nội tạng.
Rồi đến Đương Quy loại dược liệu có tác dụng bổ huyết, hoạt huyết, điều hòa kinh nguyệt. Nhưng ít ai biết rằng, đương quy còn có tác dụng rất tốt trong việc điều trị nội thương, giúp máu lưu thông tốt hơn, đưa dược lực của các vị thuốc khác đi khắp cơ thể.
Kế đến là Xuyên Khung loại dược liệu có tác dụng hoạt huyết, hành khí, giảm đau. Xuyên khung có vị cay, tính ấm, thường được dùng để điều trị các chứng đau đầu, đau ngực, đau bụng do khí huyết ứ trệ. Trong toa thuốc này, xuyên khung đóng vai trò như một chất dẫn, giúp đưa dược lực của các vị thuốc khác đi thẳng vào các vùng bị tổn thương.
Sau đó là Địa Hoàng loại dược liệu có tác dụng bổ thận, dưỡng huyết, sinh tinh. Trong toa thuốc này, địa hoàng giúp bổ sung tinh huyết đã bị hao tổn do nội thương. Rồi đến Bạch Thược loại dược liệu có tác dụng dưỡng huyết, nhu can, giảm đau.
Tiếp theo là Cam Thảo loại dược liệu có tác dụng bổ tỳ, nhuận phế, giải độc, điều hòa các vị thuốc. Và cuối cùng là Đại Táo loại quả khô có tác dụng bổ tỳ, dưỡng huyết, an thần.
Thanh Vy đọc xong toa thuốc, không khỏi xuýt xoa. Toàn những dược liệu quý hiếm, mỗi thứ đều có giá trị không nhỏ. Cô tự hỏi không biết cậu thanh niên này là ai mà lão già lại chịu bỏ ra nhiều dược liệu quý như vậy để cứu chữa. Nhưng cô không dám hỏi, chỉ ngoan ngoãn đi vào phòng dược liệu, lấy từng vị thuốc ra, cân đo chính xác theo tờ toa, rồi bắt đầu sắc thuốc.
Trong khi Thanh Vy đi sắc thuốc, lão già tiếp tục công việc của mình. Lão thực hiện một loạt động tác thu châm nhanh như chớp. Bàn tay lão lướt trên cơ thể Minh, nhẹ nhàng rút từng cây kim ra khỏi các huyệt đạo. Mỗi cây kim được rút ra, lão lại dùng ngón tay cái ấn nhẹ vào vị trí huyệt trong vài giây, để đóng huyệt lại, không cho tà khí xâm nhập.
Sau khi thu hết chín cây kim, lão bắt đầu bấm huyệt cho Minh. Hai bàn tay lão thoăn thoắt, lướt trên cơ thể cậu, ấn vào các huyệt đạo một cách chính xác và dứt khoát. Mỗi cú ấn đều đi kèm với một luồng chấn động nhẹ, như có một dòng khí từ tay lão truyền vào cơ thể cậu. Đây là kỹ thuật “điểm huyệt” một kỹ thuật cao cấp trong y thuật cổ truyền, kết hợp giữa việc ấn huyệt và truyền nội lực, giúp khai thông kinh mạch, điều hòa khí huyết.
Lão bắt đầu từ huyệt Ấn Đường, nằm giữa hai lông mày, rồi di chuyển dọc theo kinh mạch trên mặt, xuống cổ, xuống ngực, xuống bụng, xuống chân. Mỗi lần lão ấn vào một huyệt, cơ thể Minh lại có những phản ứng nhẹ một cơn co giật nhỏ, một tiếng rên khe khẽ, một nhịp thở sâu hơn. Điều đó chứng tỏ khí huyết trong cơ thể cậu đang dần lưu thông trở lại, các kinh mạch đang dần được khai thông.
Khi lão ấn vào huyệt Dũng Tuyền, nằm ở lòng bàn chân huyệt đạo thấp nhất trên cơ thể, được coi là nơi tiếp nhận khí từ đất toàn thân Minh bỗng run lên một cái, và một luồng khí nóng từ lòng bàn chân lan tỏa khắp cơ thể cậu. Đó là dấu hiệu cho thấy nguyên khí đã bắt đầu được phục hồi.
Lão già ngồi xuống bên cạnh giường, thở dài mệt mỏi. Những giọt mồ hôi vẫn còn lã chã trên trán lão. Nhưng đôi mắt sáng quắc của lão vẫn không rời khỏi cơ thể Minh. Lão nhìn cậu, và trong lòng không khỏi ngạc nhiên. Lão không ngờ cậu lại đạt được Ám Kình thứ mà nhiều kẻ thèm khát cả đời cũng không đạt được. Quan trọng hơn là lão cũng không dạy cậu bất kỳ điều gì về Ám Kình. Tất cả những gì lão dạy cậu chỉ là những bài tập cơ bản cách thở, cách đứng, cách vận khí của Minh Kình mà thôi. Vậy mà cậu lại tự mình ngộ ra được Ám Kình.
Phải biết cảnh giới này 1000 người thì chỉ có 1 người luyện thành, chưa kể phải có sự chỉ dẫn của sư phụ, nếu không thì chẳng có hi vọng nào. Ai mà ngờ được cậu nhóc này lại nắm bắt được nó và luyện thành, nhưng do không có sự chỉ bảo của sư phụ nên chính cơ thể này đang phải trả giá thay cho cậu.
“Chẳng lẽ thằng nhóc này thiên phú kinh khủng hơn cả ta tưởng tượng sao?” Lão thì thầm một mình, đôi mắt ánh lên một tia sáng đầy toan tính. Khóe môi lão nhếch lên một nụ cười một nụ cười có phần xảo quyệt, không hề giống với hình tượng tiên phong đạo cốt mà lão vẫn thường thể hiện trước mặt người khác.
Thực ra, lão già này không phải là sư phụ của Minh. Và có một điều gì đó mà Minh không muốn tới y quán của lão. Một bí mật mà chỉ có hai người họ biết với nhau.
Nhưng lúc này, khi Minh đang nằm bất tỉnh trên giường bệnh, lão già chỉ biết lắc đầu, rồi tiếp tục công việc của mình. Lão biết rằng cậu sẽ sớm tỉnh lại thôi.
Trong căn phòng làm việc rộng lớn nằm trên tầng cao nhất của trụ sở cơ quan, nơi chỉ dành cho những người có quyền lực nhất, một người đàn ông trung niên đang ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun đánh bóng. Ông mặc bộ quân phục màu xanh olive với quân hàm đại tá sáng loáng trên vai, từng đường chỉ may tỉ mỉ và phẳng phiu không một nếp nhăn.
Khuôn mặt ông vuông vức, đầy vẻ uy nghiêm với đôi mắt sáng quắc như chim ưng, sống mũi cao thẳng, và nụ cười mỉm thường trực trên môi nụ cười của một người đã quá quen với quyền lực và sự kiểm soát. Đôi bàn tay ông đặt trên mặt bàn, những ngón tay thon dài đan vào nhau, và ông đang chăm chú đọc một tập tài liệu dày cộp trước mặt.
Đó là Chiến vị đại tá quyền lực, chú của Quang, người đã từng gặp Minh trong phòng bệnh vài ngày trước. Ông là một trong những người có tiếng nói nhất trong ngành, và cũng là một trong những người hiếm hoi dám đứng lên chống lại những thế lực đen tối đang thao túng bộ máy quyền lực.
Bỗng nhiên, chiếc điện thoại trên bàn reo lên, phá vỡ sự im lặng của căn phòng. Chiến liếc nhìn màn hình, thấy số máy quen thuộc, rồi nhấc máy. Giọng ông trầm ấm nhưng đầy uy quyền: “Alo?”
Đầu dây bên kia, một giọng nói trẻ trung, dứt khoát vang lên, đầy vẻ cung kính: “Báo cáo thủ trưởng! Mọi bằng chứng về Việt đã được xác minh và kiểm tra. Tất cả bằng chứng về hắn đều là thật ạ. Những tài liệu tham ô, hối lộ, những băng ghi âm các cuộc nói chuyện tất cả đều đã được giám định và xác nhận là không hề bị chỉnh sửa hay cắt ghép.
Ngoài ra, chúng em còn tìm thấy thêm một số bằng chứng khác trong quá trình điều tra mở rộng những hợp đồng khống, những phiếu chi giả, và cả một tài khoản ngân hàng ở nước ngoài đứng tên hắn với số dư lên tới hàng chục tỷ đồng.”
Chiến nghe vậy, khóe môi ông khẽ nhếch lên. Một nụ cười như có như không, nụ cười của một kẻ săn mồi. Ông không tỏ ra quá vui mừng, cũng không tỏ ra quá ngạc nhiên. Ông chỉ đơn giản là hài lòng, như thể mọi thứ đều đang diễn ra đúng như kế hoạch mà ông đã vạch ra từ trước.
“Tốt. Vậy thì cậu dẫn đội đi. Làm cho gọn gàng vào. Nhớ, bắt người tại bệnh viện, nơi hắn đang điều trị. Đừng cho hắn có cơ hội trốn thoát hay liên lạc với bất kỳ ai. Và đặc biệt, đừng để bà Nga vợ hắn biết trước. Tôi không muốn có bất kỳ sự can thiệp nào từ phía bà ta.” Chiến nói, giọng ông vẫn trầm ấm nhưng đầy vẻ uy quyền, từng câu từng chữ đều rõ ràng và dứt khoát.
Đầu dây bên kia hiểu ngay ý của Chiến. Người cảnh sát trẻ đáp, giọng đầy vẻ quyết tâm: “Rõ thưa sếp! Bây giờ bọn em sẽ đi ngay ạ. Đảm bảo sẽ không để xảy ra bất kỳ sai sót nào.”
Chiến đặt điện thoại xuống, rồi ngả người ra sau ghế, đôi mắt sáng quắc của ông nhìn lên trần nhà. Ông nghĩ về Minh cậu thanh niên mà ông đã gặp trong phòng bệnh vài ngày trước. Cậu ta là một người đặc biệt không chỉ dũng cảm, gan dạ, mà còn rất thông minh và cẩn trọng.
Cậu ta đã một mình thu thập được tất cả những bằng chứng này, đã một mình đối đầu với cả một băng đảng côn đồ, và đã suýt chết vì bảo vệ mẹ mình. Nếu cậu ta không bị thương nặng như vậy, có lẽ cậu ta đã tự mình kết liễu Việt từ lâu rồi.
“Thằng nhóc đó… quả thực là một nhân tài hiếm có.” Chiến thì thầm một mình, rồi ông lại với lấy tập tài liệu trên bàn, tiếp tục công việc của mình.
Trong khi đó, tại bệnh viện tư nhân sang trọng nhất thành phố, trong căn phòng bệnh cao cấp nằm trên tầng năm, Việt vừa tỉnh dậy sau hai ngày hôn mê. Lão mở mắt, cảm nhận cơn đau nhói từ khắp cơ thể từ những vết thương do trận đòn của bọn Trí, từ bàn tay phải nơi ngón út đã bị chém đứt, và từ sâu trong lồng ngực, nơi lòng tự trọng của lão đã bị chà đạp không thương tiếc.
Lão nằm im, cố gắng định hình lại mọi thứ xung quanh. Căn phòng bệnh sang trọng với những bức tường sơn trắng muốt, chiếc giường bệnh tự động, và những thiết bị y tế hiện đại. Nhưng lão chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến những thứ đó. Điều đầu tiên lão nhận ra là sự trống vắng đến lạnh lẽo. Vợ lão bà Nga đã không tới thăm lão một lần nào suốt hai ngày qua.
Và rồi, khi lão vừa mở mắt, vừa cố gắng ngồi dậy, lão nhìn thấy một cảnh tượng mà lão không hề mong muốn phải thấy. Nằm mơ lão cũng không nghĩ ra.
Trên chiếc ghế sofa da bọc nệm sang trọng đặt ngay bên cạnh giường bệnh của lão, vợ lão bà Nga đang địt nhau với một gã đàn ông trẻ tuổi. Gã đó không phải ai xa lạ, mà chính là Nghĩa tay vệ sĩ đẹp trai luôn đi kè kè bên cạnh bà ta, kẻ mà lão vẫn luôn coi là một con chó trung thành của gia đình.
Bà Nga đang nằm ngửa trên ghế sofa, thân hình ục ịch quá khổ của bà ta trần truồng, những ngấn mỡ ở bụng, ở đùi, ở cánh tay rung lên theo từng nhịp thúc của Nghĩa. Đôi chân to như cột đình của bà ta dang rộng ra, và Nghĩa đang quỳ giữa hai chân bà ta, con cặc của gã đang ra vào cái lồn thâm đen, nhão nhoét của bà ta một cách thô bạo. Tiếng da thịt va chạm vang lên bôm bốp, hòa cùng tiếng rên rỉ đầy dâm đãng của bà Nga.
“Á… á… sướng quá… anh ơi… địt em mạnh hơn nữa đi…” Bà Nga rên lên, giọng bà ta the thé như tiếng còi xe cứu hỏa. Hai tay bà ta bấu chặt vào lưng Nghĩa, móng tay dài ngoằng cắm sâu vào da thịt gã.
Nghĩa cúi xuống, ngậm lấy một bên núm vú thâm đen của bà Nga, mút mạnh. Gã địt bà ta một cách máy móc, như một cái máy được lập trình sẵn. Trong đầu gã, gã đang nghĩ về những thứ khác về việc sau này gã sẽ chiếm được bao nhiêu tài sản từ bà ta, về việc gã sẽ bỏ bà ta để tìm một người đàn bà trẻ đẹp thực sự. Nhưng hiện tại, gã vẫn phải tiếp tục. Gã vẫn phải đóng vai một con chó trung thành, một thằng đàn ông si tình, để đạt được mục đích của mình.
Việt nằm trên giường bệnh, đôi mắt lão mở to, đồng tử co lại vì kinh ngạc và phẫn nộ. Lão không thể tin vào những gì mình đang thấy. Vợ lão người đàn bà mà lão đã sống bám suốt hơn hai mươi năm qua đang bị một thằng đàn em địt ngay trước mặt lão, trong chính căn phòng bệnh của lão. Máu trong người lão như sôi lên, lồng ngực lão như muốn nổ tung vì giận dữ. Lão muốn hét lên, muốn lao tới, muốn bóp chết cả hai kẻ khốn nạn đó.
Nhưng lão không làm gì cả. Lão chỉ nằm im, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mặt. Lão không dám hét lên, không dám chửi rủa. Bởi vì lão biết rằng có làm vậy thì cũng vô ích, chỉ tự chuốc thêm nhục nhã mà thôi. Lão là một kẻ yếu đuối, một kẻ sống bám vào vợ, một kẻ không có chút quyền lực nào trong gia đình này. Nếu lão dám phản kháng, bà Nga sẽ đuổi lão ra khỏi nhà, và lão sẽ mất tất cả.
Lão nắm chặt nắm đấm, những ngón tay lão run lên vì giận dữ. Nhưng khi nắm tay lão siết lại, lão cảm thấy có gì đó thiếu thiếu. Lão nhìn xuống, và thấy ngón út của mình đã không còn nữa. Chỉ còn lại một mẩu băng trắng quấn quanh vết thương, nơi mà trước đây là một ngón tay hoàn chỉnh. Điều này càng khiến lão thêm uất ức, tủi nhục. Lão đã mất một ngón tay, đã mất danh dự, và bây giờ, lão còn mất nốt cả chút tự trọng cuối cùng.
Bà Nga và Nghĩa vẫn tiếp tục địt nhau, không hề hay biết rằng Việt đã tỉnh dậy. Sau khi cả hai cùng lên đỉnh, Nghĩa rút con cặc đã mềm ra khỏi lồn bà Nga, và một dòng tinh dịch trắng đục trào ra, chảy dọc xuống đùi bà ta. Bà Nga nằm đó, thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng vì khoái cảm. Rồi như thường lệ, bà ta quay sang phía giường bệnh của Việt, và bắt đầu chửi rủa.
“Đồ vô dụng! Mày nằm đấy mà xem vợ mày bị người khác địt này! Mày có biết tại sao không? Tại vì mày là một thằng đàn ông bất lực, một thằng chồng vô tích sự! Mày chỉ giỏi ăn bám vào nhà tao, chỉ giỏi gây họa cho tao phải lo! Mày mà không có tao, mày đã chết đói từ lâu rồi!”
Những lời chửi rủa của bà Nga như những mũi dao cứa vào tim Việt. Lão nằm im, mắt vẫn mở to, nhưng không dám lên tiếng. Lão chỉ biết cắn răng chịu đựng, để mặc cho vợ mình sỉ nhục. Trong lòng lão, một ngọn lửa căm thù đang bùng cháy dữ dội không chỉ căm thù bà Nga, căm thù Nghĩa, mà còn căm thù chính bản thân mình.
Sau khi chửi rủa chán chê, bà Nga và Nghĩa rời đi, chẳng thèm đoái hoài gì tới Việt. Như kiểu bà ta sang đây chỉ để địt nhau trước mặt lão, thỏa mãn sự phấn khích dâm dục trong lòng. Cánh cửa phòng bệnh đóng lại sau lưng họ, để lại Việt một mình trong căn phòng trống trải.
Lão ngồi dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn theo cánh cửa đã đóng. Lão nghiến răng, những lời chửi rủa bắt đầu tuôn ra từ miệng lão: “Đồ đàn bà khốn nạn! Mày dám đối xử với tao như vậy! Mày dám để thằng đàn em của mày địt trước mặt tao! Tao thề, tao sẽ không để yên cho chúng mày đâu! Rồi mày sẽ phải trả giá, Nghĩa! Mày sẽ phải trả giá vì đã dám động vào vợ tao!”
Nhưng những lời chửi rủa của lão chỉ là những âm thanh vô nghĩa vang vọng trong căn phòng trống. Không ai nghe thấy, không ai quan tâm. Lão chỉ là một kẻ yếu đuối, một kẻ bất lực, đang trút giận vào không khí.
Bà Nga vừa rời đi được khoảng mười lăm phút, thì bên ngoài bệnh viện, tiếng còi xe cảnh sát bắt đầu rú lên inh ỏi. Từng hồi còi vang lên, ngày càng gần hơn, ngày càng lớn hơn, cho đến khi chúng dừng lại ngay trước cổng bệnh viện. Một loạt xe cảnh sát đỗ xuống, và từ trong xe, những người đàn ông mặc cảnh phục lao ra, nhanh chóng tiến vào bên trong.
Việt vẫn chưa kịp chửi rỡ xong, thì cánh cửa phòng bệnh bất ngờ bị đẩy mạnh ra. Một loạt cảnh sát chạy vào, bao vây căn phòng. Dẫn đầu là một thanh niên cảnh sát trẻ tuổi, khuôn mặt cương nghị, đôi mắt sáng ngời đầy quyết tâm. Cậu ta tên là Kiên một trong những trợ lý thân cận nhất của Chiến, người vừa nhận được lệnh bắt giữ Việt cách đây không lâu.
Kiên bước tới trước mặt Việt, trên tay cậu là một tờ giấy. Cậu giơ tờ giấy lên, và bắt đầu đọc to, rõ ràng từng chữ: “Ông Việt! Đây là lệnh triệu tập và bắt khẩn cấp của cơ quan điều tra! Ông bị cáo buộc về các tội danh: tham ô tài sản, nhận hối lộ, lợi dụng chức vụ quyền hạn để trục lợi cá nhân, và có liên quan đến vụ án chuốc thuốc hiếp dâm xảy ra vào tối ngày mười lăm tháng trước! Mời ông đi theo chúng tôi!”
Việt ngồi trên giường bệnh, đôi mắt lão mở to, đồng tử co lại vì kinh ngạc và sợ hãi. Lão không thể tin vào những gì mình đang nghe. Cảnh sát tới bắt lão? Ngay bây giờ? Ngay khi lão vừa tỉnh dậy sau hai ngày hôn mê? Lão kêu lên, giọng đầy vẻ hoảng loạn: “Oan! Oan cho tôi! Tôi không làm gì sai cả! Các anh bắt nhầm người rồi! Tôi là giám đốc đài truyền hình! Tôi có quan hệ rộng! Các anh không được phép bắt tôi!”
Nhưng những lời kêu oan của lão chỉ như nước đổ đầu vịt. Kiên ra hiệu cho hai cảnh sát viên bước tới, mỗi người cầm một bên tay Việt, kéo lão đứng dậy khỏi giường bệnh. Lão vùng vẫy, cố gắng chống cự, nhưng cơ thể lão vẫn còn quá yếu sau hai ngày hôn mê, và lão nhanh chóng bị khống chế.
“Oan cho tôi! Tôi không làm gì sai! Các anh không được bắt tôi! Tôi sẽ gọi cho vợ tôi! Bà ấy sẽ cho các anh biết tay!” Việt tiếp tục kêu gào, nhưng không ai nghe lão cả.
Trong lòng lão, một nỗi sợ hãi lạnh lẽo đang dâng lên. Lão biết rằng những bằng chứng mà thằng ranh con kia, thằng Minh thu thập được đã được gửi tới công an, có nghĩa la tay Thắng nhận lời với lão đã không làm xong việc. Lão nhíu chặt mày biết rằng mình đã bị dồn vào đường cùng.
Kiên và đồng đội dẫn Việt ra khỏi phòng bệnh, đi dọc theo hành lang bệnh viện. Những bệnh nhân và y tá đứng hai bên nhìn theo, xì xào bàn tán. Việt cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn ai. Lão cảm thấy như mình đang bị lột trần trước toàn thế giới. Danh dự, địa vị, quyền lực tất cả những gì lão đã dày công xây dựng suốt bao nhiêu năm qua giờ đây đang sụp đổ trước mắt lão.
Khi họ bước ra khỏi cổng bệnh viện, ánh nắng mặt trời chói chang rọi thẳng vào mặt Việt, khiến lão phải nheo mắt lại. Lão nhìn thấy chiếc xe cảnh sát đang chờ sẵn, cửa xe mở rộng như một cái miệng háu đói đang chờ đợi nuốt chửng lão. Lão bị đẩy vào trong xe, và cánh cửa đóng sầm lại sau lưng lão.
Kiên ngồi vào ghế trước, quay sang nhìn Việt qua tấm kính chắn. Anh thấy lão đang ngồi đó, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu, và bàn tay phải với ngón út đã bị chém đứt. Cậu không hề có chút thương hại nào cho lão. Anh biết lão là một kẻ xấu xa, một kẻ đã gây ra biết bao đau khổ cho người khác. Cuối cùng thì công lý cũng đã được thực thi.
Chiếc xe cảnh sát nổ máy, rồi phóng nhanh về phía đồn cảnh sát, bỏ lại sau lưng bệnh viện và những ngày tháng tươi đẹp cuối cùng của Việt. Lão biết rằng, từ giờ phút này, cuộc đời lão sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Lão đã mất tất cả danh dự, địa vị, quyền lực, và cả tự do. Và lão không biết liệu mình có thể sống sót qua những ngày tháng sắp tới trong tù hay không.
Nhưng dù thế nào đi nữa, lão vẫn còn một tia hy vọng cuối cùng bà Nga, vợ lão. Bà ta có quyền lực, có quan hệ, và có thể cứu lão ra khỏi đây. Lão chỉ cần liên lạc được với bà ta, chỉ cần cầu xin bà ta thêm một lần nữa. Và lão tin rằng, vì danh dự của gia đình, bà ta sẽ không để lão phải ngồi tù.
Bô sói săn môi cua tác giã boytim ntr côt truyên cha bi hai chêt me bi ke thù lây làm vơ có con vơi me tư nho phai vào nhà ke thù ơ nhơ bi si nhuc khinh bi sau bo đi hoc vo công quay trơ lai cuu me khoi tay ke thu trã thù nhà giàu sau đánh lôi đài hay lăm
Bác boytim hôi đó cung ơ thiêndia nghe đâu bác bênh rôi ban có lôi viêt truyên giông bác ây nhiêu ban không hiêu cư nói mình bi nghiên ntr không có đó làm cam xuc thât đúng xã hôi
Đêm đã về khuya. Con ngõ nhỏ nằm khuất sau những dãy nhà cao tầng chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ thỉnh thoảng được hắt lên bởi ánh đèn đường vàng vọt từ phía xa. Những cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi ẩm mốc của những bức tường rêu phong và mùi tanh nồng của một thứ gì đó rất quen thuộc mùi của máu.
Một gã đàn ông trung niên loạng choạng bước đi trên vỉa hè, tay vịn vào tường cho khỏi ngã. Gã vừa rời khỏi một quán nhậu bình dân cách đó không xa, nơi gã đã nốc cạn không biết bao nhiêu chai bia. Đầu óc gã quay cuồng, chân tay không còn nghe lời, và cổ họng gã khô khốc như có lửa đốt. Nhưng điều khiến gã khó chịu nhất lúc này không phải là cơn say, mà là cái bàng quang đang căng cứng, đòi hỏi được giải thoát.
Gã rẽ vào con ngõ nhỏ sau khi say rượu để giải quyết nỗi buồn. Đây là một con ngõ cụt, tối om, ít người qua lại, và quan trọng nhất là không có camera an ninh. Gã đã tới đây hàng chục lần rồi, và chưa bao giờ gặp rắc rối gì.
Vừa đi vừa loạng choạng, tay gã đã bắt đầu kéo khóa quần. Miệng gã lẩm bẩm một mình, giọng lè nhè vì rượu: “Đái… đái cái đã… đái xong rồi về… mai lại đi làm…”
Gã bước vào con ngõ, chân dẫm lên một thứ gì đó nhầy nhầy nhớt nhớt. Nhưng trong cơn say, gã chẳng mấy bận tâm. Gã tìm một cột điện, đứng dạng chân ra, và bắt đầu xả. Tiếng nước chảy vang lên trong đêm tối, át đi mọi âm thanh khác. Gã thở phào nhẹ nhõm, cảm giác dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể.
Khi đã giải quyết xong, gã kéo khóa quần lên, rồi quay người định bước ra khỏi con ngõ. Nhưng khi ánh mắt gã vô tình lướt qua mặt đất, gã chợt nhận ra có điều gì đó không ổn. Dưới chân gã là một vũng chất lỏng màu đen sẫm, phản chiếu ánh đèn đường lấp loáng. Gã nheo mắt nhìn kỹ hơn, và khi nhận ra đó là gì, gã cảm thấy như có một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt.
Máu.
Máu ở khắp mọi nơi. Trên mặt đất, trên tường, trên những mảnh thép vỡ vụn nằm rải rác. Và xa hơn một chút, trong bóng tối của con ngõ, gã nhìn thấy những hình thù kỳ dị đang nằm la liệt trên nền xi măng. Chúng không phải là những bao tải rác như gã vẫn tưởng. Chúng là người.
Gã hoảng hồn lùi lại, nhưng chân gã vấp phải một thứ gì đó mềm mềm, và gã ngã lăn ra. Khi gã quay lại nhìn, gã thấy mình đang nằm đè lên một cơ thể to lớn một gã đàn ông đầu trọc, thân hình đồ sộ, đôi mắt mở to vô hồn nhìn thẳng vào gã. Máu từ miệng, từ mũi, từ tai của gã đàn ông đó vẫn còn đang rỉ ra, và đôi mắt ấy đôi mắt trợn trừng không hề chớp như đang nhìn thẳng vào linh hồn gã.
Gã gào lên một tiếng thất thanh, tiếng gào xé toang màn đêm yên tĩnh. Gã vùng vẫy đứng dậy, trượt chân trên vũng máu, rồi lại ngã, rồi lại đứng dậy. Gã chạy như điên ra khỏi con ngõ, miệng không ngừng hét lên những tiếng vô nghĩa. Gã chạy mãi, chạy mãi, cho đến khi đôi chân không còn nghe lời nữa, và gã ngã gục xuống vỉa hè, thở hổn hển, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Khoảng ba mươi phút sau, hai chiếc xe cảnh sát xuất hiện trước cửa con ngõ. Ánh đèn xanh đỏ từ nóc xe nhấp nháy liên tục, quét qua những bức tường gạch cũ kỹ và những khuôn mặt tò mò của đám đông hiếu kỳ đã tụ tập lại. Dải băng cảnh báo màu vàng được căng ngang qua lối vào con ngõ, ngăn không cho bất kỳ ai không có phận sự bước vào.
Bên trong con ngõ, các nhân viên pháp y và cảnh sát đang tích cực làm việc. Ánh đèn pin từ những chiếc đèn pin cầm tay quét qua từng centimet của hiện trường, soi rõ những vũng máu đã bắt đầu khô lại, những mảnh thép vỡ vụn nằm rải rác, và những dấu giày in hằn trên nền xi măng. Tiếng máy ảnh chụp liên tục vang lên, ghi lại từng chi tiết của hiện trường.
Một nữ cảnh sát trẻ tuổi đang đứng giữa con ngõ, đôi mắt sắc lạnh của cô quét qua từng chi tiết của hiện trường. Cô cao gầy, thân hình thanh thoát trong bộ cảnh phục màu xanh olive. Mái tóc ngắn của cô được cắt tỉa gọn gàng, ôm lấy khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt đen láy của cô ánh lên vẻ sắc sảo và lạnh lùng, như hai mũi dao có thể xuyên thấu mọi thứ. Sống mũi cao thanh thoát, đôi môi mỏng hơi mím lại, tạo nên một vẻ đẹp vừa quyến rũ vừa đầy uy quyền. Cô là Tuyết cháu gái của Chiến, người đã từng gặp Minh trong phòng bệnh vài ngày trước.
Tuyết cúi xuống, nhìn chằm chằm vào dấu ấn hình nắm đấm trước ngực của Cường Đại Trọc gã đàn ông to lớn đang nằm chết với đôi mắt trợn trừng. Dấu ấn ấy mờ nhạt, gần như không thể nhìn thấy nếu không quan sát kỹ, nhưng nó lại là chi tiết khiến cô chú ý nhất. Cô đứng dậy, quay sang người pháp y đang làm việc bên cạnh.
“Anh xem xét kỹ chưa? Tên này chết như thế nào?” Tuyết hỏi, giọng cô lạnh lùng và đầy vẻ chuyên nghiệp.
Người pháp y một người đàn ông trung niên với cặp kính dày cộp ngước lên nhìn cô, khuôn mặt đầy vẻ hoang mang. Anh ta đã làm nghề pháp y hơn hai mươi năm, đã chứng kiến không biết bao nhiêu vụ án mạng, từ những cái chết do súng đạn, dao đâm, cho đến những vụ tai nạn thảm khốc. Nhưng chưa bao giờ anh ta gặp một trường hợp nào như thế này.
“Thưa sếp, tôi… tôi thực sự không biết phải giải thích thế nào.” Người pháp y lắp bắp, giọng đầy vẻ bối rối. “Bên ngoài cơ thể nạn nhân gần như hoàn hảo, không có vết thương nào đáng kể. Chỉ có một dấu đỏ in trước ngực, tương đối mờ nhạt. Nhưng khi tôi kiểm tra bên trong…”
Anh ta dừng lại, như không thể tin vào những gì mình sắp nói ra. “Bên trong cơ thể nạn nhân, nội tạng vỡ nát hoàn toàn. Tim bị nghiền nát, phổi bị xé rách, gan và thận đều bị chấn động nghiêm trọng.
Đây chính là nguyên nhân chính gây ra cái chết cho nạn nhân. Nhưng điều kỳ lạ là… không có bất kỳ dấu hiệu nào của ngoại lực tác động từ bên ngoài. Không có vết dao, không có vết súng, không có dấu hiệu của vật cứng đập vào. Tất cả chỉ là… một dấu đỏ mờ nhạt.”
Tuyết nhíu mày, đôi mắt sắc lạnh của cô ánh lên vẻ suy tư. Cô đã từng nghe kể về những kỹ thuật võ công có thể gây sát thương từ bên trong những đòn đánh không để lại dấu vết bên ngoài, nhưng lại phá hủy hoàn toàn nội tạng của đối thủ. Nhưng đó chỉ là những câu chuyện trong tiểu thuyết võ hiệp, trong phim ảnh. Cô chưa từng nghĩ rằng nó có thể tồn tại trong thực tế.
Cô đứng dậy, bước sang phía những nạn nhân khác đang được các nhân viên y tế sơ cứu trước khi đưa tới bệnh viện. Một tên thì gãy tay, cánh tay buông thõng một cách bất thường. Một tên khác thì gãy vai, xương đòn bị đánh vỡ vụn. Một tên thì ngực bầm dập, từng vết bầm tím in hằn trên da thịt. Tất cả những vết thương này đều do tay không gây ra không phải dao, không phải gậy sắt, không phải bất kỳ loại vũ khí nào khác. Chỉ là nắm đấm, cùi chỏ, đầu gối, và bàn chân.
“Kẻ ra tay là một cao thủ võ thuật. Và võ công của kẻ này phải rất kinh khủng.” Tuyết thì thầm một mình, đôi mắt cô ánh lên vẻ kinh ngạc xen lẫn lo lắng. Cô không nghĩ ra trong thời đại này, sao lại có người có sức mạnh như vậy được.
Cô đứng dậy, bước sang phía một đồng nghiệp khác đang làm việc với chiếc laptop đặt trên nắp capo xe cảnh sát. “Cậu đã kiểm tra camera an ninh chưa?” Cô hỏi, giọng vẫn lạnh lùng và chuyên nghiệp.
Người cảnh sát trẻ tuổi gật đầu, rồi nhanh chóng mở một đoạn video trên màn hình. “Thưa sếp, em đã kiểm tra rồi ạ. Trong con hẻm này thì không có camera ghi lại, nhưng ở bên ngoài, camera an ninh của cửa hàng đối diện có ghi lại được một số hình ảnh.”
Anh ta bấm nút phát, và đoạn video bắt đầu chạy. Trên màn hình, Tuyết nhìn thấy một cậu thanh niên đi vào con ngõ tối. Camera chỉ quay được phía sau lưng, nên không thể nhìn rõ mặt. Nhưng dáng người ấy cao ráo, vai rộng, bước chân vững vàng trông rất quen thuộc.
Vài giây sau, một đám khoảng chục tên côn đồ xuất hiện. Chúng mặc đồ đen, tay cầm đủ loại vũ khí dao phóng lợn, gậy sắt tuýp, dao Thái Lan. Chúng đi vào con ngõ, và đoạn video kết thúc ở đó.
“Đây là lúc chúng vào.” Người cảnh sát nói, rồi mở một đoạn video khác. “Còn đây là lúc kẻ đó đi ra.”
Đoạn video thứ hai được quay từ một góc khác, khoảng mười lăm phút sau. Trên màn hình, Tuyết nhìn thấy một cậu thanh niên bước ra khỏi con ngõ. Cậu ta loạng choạng, tập tễnh lê từng bước, máu me đầy mặt, hai vai rũ xuống như không còn chút sức lực nào. Quần áo cậu ta rách tả tơi, thấm đẫm máu, và trên người cậu ta là những vết thương đang rỉ máu không ngừng.
“Dừng lại đoạn này!” Tuyết bất ngờ lên tiếng, giọng cô có chút gấp gáp.
Người cảnh sát bấm nút dừng, và Tuyết phóng to đoạn video lên. Khi khuôn mặt của cậu thanh niên hiện rõ trên màn hình, đôi mắt cô mở to, và cô cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Đó là Minh.
Cậu thanh niên mà cô đã gặp trong phòng bệnh vài ngày trước người mà chú Chiến đã khen ngợi hết lời, người mà cô đã đánh giá là chẳng có gì đặc biệt. Vậy mà bây giờ, chính cậu ta là người đã gây ra vụ thảm sát này. Một mình cậu ta, với đôi bàn tay không, đã đối đầu với hơn mười tên côn đồ có vũ khí, và không chỉ sống sót, mà còn khiến một tên thiệt mạng, nhiều tên khác bị thương nặng.
Tuyết nhớ lại những lời đồn về vụ việc ở trang trại về việc Minh một mình lao hang ổ của một đám côn đồ, đánh bại cả chục tên côn đồ để cứu mẹ. Lúc đó, cô đã không tin. Cô đã nghĩ rằng đó chỉ là những lời thêu dệt, phóng đại. Nhưng bây giờ, dù không tận mắt chứng kiến, nhưng qua những gì cô đang thấy trên màn hình, cô đã tin phần nào.
Xem tới đoạn Minh sắp ngất và được một cô gái đưa đi, Tuyết hơi nhíu mày. Cô quay sang người cảnh sát trẻ, giọng đầy vẻ ra lệnh: “Cậu điều tra đoạn đường xem hai người này đi đâu rồi báo lại sớm nhất có thể cho tôi. Tôi cần biết chính xác cậu ta đang ở đâu.”
Người cảnh sát gật đầu, rồi nhanh chóng bắt tay vào công việc. Tuyết quay trở lại hiện trường, tiếp tục làm nốt công việc của mình.
Cô biết đây là một vụ án tương đối nghiêm trọng. Một vụ ẩu đả dẫn tới giết người và bị thương, với hơn mười đối tượng tham gia. Và nó nằm trong địa bàn cô quản lý. Cô không thể để những kẻ góp mặt trong vụ này nhởn nhơ coi thường luật pháp được. Cô phải bắt chúng vào tù, để không gây hại cho xã hội và người dân.
Và kể cả Minh, cô cũng sẽ không buông tha.
Cô đứng dậy, đôi mắt sắc lạnh của cô ánh lên vẻ cương quyết. Cô không quan tâm cậu ta là ai, không quan tâm cậu ta đã làm gì để cứu mẹ mình trước đây. Một kẻ có khả năng gây ra những thương tích như thế này, một kẻ có thể giết người chỉ bằng nắm đấm, là một mối nguy hiểm cho xã hội. Và một kẻ nguy hiểm như vậy không nên ở ngoài xã hội.
“Tôi sẽ tự tay bắt cậu ta.” Tuyết thì thầm một mình, giọng cô lạnh như băng. “Cho dù cậu ta có là ai đi nữa.”
Cô quay người, bước về phía chiếc xe cảnh sát. Đêm nay, công việc của cô vẫn chưa kết thúc. Cô còn phải về đồn, viết báo cáo, phân tích chứng cứ, và lên kế hoạch cho những bước tiếp theo. Và trên hết, cô phải tìm ra Minh trước khi cậu ta kịp trốn thoát.
Gió đêm lạnh thổi qua con ngõ nhỏ, mang theo mùi máu tanh và mùi ẩm mốc của những bức tường cũ kỹ. Những dải băng cảnh báo màu vàng vẫn đung đưa trong gió, như những lưỡi dao vô hình đang cảnh báo về sự nguy hiểm đang rình rập. Và ở đâu đó trong thành phố này, một chàng trai trẻ đang nằm bất tỉnh trên giường bệnh, hoàn toàn không hay biết rằng mình đã trở thành mục tiêu săn đuổi của một nữ cảnh sát đầy quyết tâm.