EROI69
Thành viên mới
Tàu ngầm trên app cũng khá lâu, nay mới có dịp ngồi viết vài dòng về một mối quan hệ đặc biệt của tao bên Nhật.
Tao và em đều thuộc thế hệ 9x đời giữa, quen nhau qua Zalo trong những ngày sống xa quê. Bề ngoài cả hai đều là kiểu người hiền, nói chuyện nhẹ nhàng và khá bình thường. Nhưng chỉ cần cánh cửa khách sạn khép lại, mọi lớp vỏ ấy gần như biến mất.
Giữa tụi tao luôn tồn tại một sức hút rất khó giải thích. Không chỉ là cảm xúc, mà còn là sự khao khát dành cho nhau sau những ngày dài bị công việc và cuộc sống nơi đất khách bào mòn.
Tao người Bắc, em người Nam. Cả hai đều hiểu có tình cảm nhưng rất khó để đi xa hơn vì khoảng cách và cuộc sống mỗi người một hướng. Có lẽ chính vì biết mọi thứ mong manh nên mỗi lần gặp nhau lại càng cháy hơn.
Tao vẫn nhớ cảm giác em nép sát vào người tao sau khi tắm, mái tóc còn thơm mùi dầu gội, đôi mắt nhìn tao kiểu vừa dịu dàng vừa đầy ham muốn. Em thích được tao ôm từ phía sau, vuốt tóc, hôn lên cổ thật chậm, còn tao thì nghiện cái cảm giác em khẽ run người rồi bấu chặt lấy tao mỗi khi bị kéo sát lại.
Có những đêm tụi tao gần như chẳng ngủ. Căn phòng tối chỉ còn tiếng thở gấp, mùi nước hoa lẫn trên da thịt và cảm giác thèm khát nhau đến mức không muốn rời ra dù chỉ một chút. Ở cạnh em, tao luôn có cảm giác mọi áp lực, cô đơn và sự mệt mỏi nơi xứ người đều tan biến hết.
Điều khiến tao nhớ nhất là câu em từng nói: “Ở bên anh là lúc em cảm thấy thoải mái và sung sướng nhất.”
Có lẽ vì vậy mà đến giờ, mối quan hệ ấy vẫn chưa thể kết thúc.
Không biết sau này rồi sẽ ra sao, nhưng với tao, đó vẫn sẽ là một phần rất đẹp và đầy bản năng của tuổi trẻ nơi đất khách.
Tao và em đều thuộc thế hệ 9x đời giữa, quen nhau qua Zalo trong những ngày sống xa quê. Bề ngoài cả hai đều là kiểu người hiền, nói chuyện nhẹ nhàng và khá bình thường. Nhưng chỉ cần cánh cửa khách sạn khép lại, mọi lớp vỏ ấy gần như biến mất.
Giữa tụi tao luôn tồn tại một sức hút rất khó giải thích. Không chỉ là cảm xúc, mà còn là sự khao khát dành cho nhau sau những ngày dài bị công việc và cuộc sống nơi đất khách bào mòn.
Tao người Bắc, em người Nam. Cả hai đều hiểu có tình cảm nhưng rất khó để đi xa hơn vì khoảng cách và cuộc sống mỗi người một hướng. Có lẽ chính vì biết mọi thứ mong manh nên mỗi lần gặp nhau lại càng cháy hơn.
Tao vẫn nhớ cảm giác em nép sát vào người tao sau khi tắm, mái tóc còn thơm mùi dầu gội, đôi mắt nhìn tao kiểu vừa dịu dàng vừa đầy ham muốn. Em thích được tao ôm từ phía sau, vuốt tóc, hôn lên cổ thật chậm, còn tao thì nghiện cái cảm giác em khẽ run người rồi bấu chặt lấy tao mỗi khi bị kéo sát lại.
Có những đêm tụi tao gần như chẳng ngủ. Căn phòng tối chỉ còn tiếng thở gấp, mùi nước hoa lẫn trên da thịt và cảm giác thèm khát nhau đến mức không muốn rời ra dù chỉ một chút. Ở cạnh em, tao luôn có cảm giác mọi áp lực, cô đơn và sự mệt mỏi nơi xứ người đều tan biến hết.
Điều khiến tao nhớ nhất là câu em từng nói: “Ở bên anh là lúc em cảm thấy thoải mái và sung sướng nhất.”
Có lẽ vì vậy mà đến giờ, mối quan hệ ấy vẫn chưa thể kết thúc.
Không biết sau này rồi sẽ ra sao, nhưng với tao, đó vẫn sẽ là một phần rất đẹp và đầy bản năng của tuổi trẻ nơi đất khách.








