RomanticSunset
Tập sự
Với tôi, Thiên Địa ngày cũ giống như một căn phòng nhỏ nằm khuất trong một con hẻm tối. Người ta không bước vào đó vì tò mò đơn thuần, mà vì trong lòng đã có sẵn một khoảng trống nào đó. Một nơi không ai hỏi anh là ai ngoài đời, không ai quan tâm anh làm nghề gì, có vợ hay chưa, giàu hay nghèo. Người ta chỉ nhìn nhau bằng những dòng chữ… và bằng những điều không tiện nói ở thế giới thật.
Tôi ghé Thiên Địa nhiều năm, kiểu ghé như một thói quen. Lâu lâu rảnh thì vào đọc. Có khi đọc để cười. Có khi đọc để ngẫm. Có khi đọc xong lại thấy lạ lùng… vì hóa ra cuộc đời này có nhiều ngóc ngách hơn mình tưởng.
Tôi từng tự hỏi: “Có những kiểu người như vậy thật sao?”, “Chuyện đó có thể xảy ra sao?”, “Những câu chuyện này… có thật không?”.
Tôi cũng từng nghĩ, mình sẽ mãi là một kẻ đứng ngoài, chỉ đọc rồi lặng lẽ đi ra.
Bởi ngoài đời, tôi là một người đàn ông đã có vợ.
Tôi từng hài lòng với cuộc hôn nhân của mình. Tôi chưa từng có ý nghĩ về một mối quan hệ ngoài luồng. Thậm chí “bóc bánh trả tiền” cũng chưa từng xuất hiện trong đầu. Tôi tin vào một kiểu đàn ông cũ kỹ: cứ sống tử tế, cứ cho đi, cứ yêu đủ đầy, thì gia đình sẽ yên.
Tôi đã yêu vợ mình theo cách đó. Tôi trao cho cô ấy sự ngọt ngào, chân thành, và niềm tin gần như tuyệt đối. Tôi nghĩ chỉ cần mình đủ tốt thì cô ấy sẽ hiểu, sẽ hạnh phúc.
Nhưng tôi đã lầm.
Sau hai năm kết hôn, cô ấy bắt đầu cáu giận vô cớ. Rất rất nhiều lần cố tình không nghe điện thoại, không cho tôi nhìn mặt con. Tôi tự dằn lòng rằng chắc do mình đi làm xa, thiếu gần gũi, nên cô ấy bất ổn. Tôi nhẫn nhịn. Tôi cố gắng. Tôi động viên.
Nhưng thời gian không chữa lành. Nó chỉ làm mọi thứ mòn đi.
Sự lạnh nhạt kéo dài như một kiểu tra tấn không máu. Không ai đánh anh một cái, nhưng mỗi ngày trôi qua lại như có ai đó cắt một phần niềm tin của anh đi, rất chậm… rất đau.
Cho đến một ngày, vừa kết thúc chuyến công tác, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Một người phụ nữ nói vợ tôi vay tiền, và tôi phải thanh toán.
Sau đó là thêm nhiều cuộc gọi khác. Nhiều người khác. Nhiều giọng nói khác. Những con số dồn lại như sóng đánh vào đầu tôi, và cuối cùng… con số đó lên đến gần ba tỷ.
Tôi không nhớ rõ mình đã ngồi như thế bao lâu. Chỉ nhớ cảm giác lúc đó giống như bị ai đó rút hết không khí trong phổi. Tôi suy sụp. Tôi chán nản. Tôi mất niềm tin vào thứ mình từng xem là mái nhà.
Tôi không thể kể với ai. Tôi không muốn ai nhìn mình bằng ánh mắt thương hại. Tôi cũng không đủ can đảm để nói ra rằng… tôi đã từng đứng rất gần những suy nghĩ dại dột.
Và rồi, tôi quay lại Thiên Địa.
Lúc đó có một topic làm quen. Tôi đăng bài viết đầu tiên sau 6 năm làm thành viên. Chỉ một mong muốn duy nhất: tìm một người lạ để tâm sự. Một người không biết tôi là ai. Một người mà tôi có thể nói hết mọi thứ mà không sợ bị đánh giá.
Tôi biết, nữ tìm nam thì dễ. Còn nam tìm nữ thì gần như vô vọng.
Nhưng bất ngờ… có đến 6 người phụ nữ liên lạc với tôi.
Họ đều hơn tuổi. Đều đã có gia đình. Và điều khiến tôi ngạc nhiên là họ không nói chuyện như những người chỉ tìm tình dục. Họ nói chuyện như những người từng tổn thương, từng mệt mỏi, từng cô đơn trong chính cuộc sống của mình.
Tôi nhận ra Thiên Địa không chỉ có dục vọng. Nó còn có những con người dùng dục vọng như một cách để sống tiếp, để quên đi, để cảm thấy mình còn tồn tại.
Nhưng có một người… khiến tôi nhớ rất lâu.
"Chị" - Người thứ sáu.
Chị có hoàn cảnh gần giống tôi. Và điều kỳ lạ nhất là cách chị nói chuyện… giống như một người đã quen tôi từ rất lâu. Tôi nói gì chị cũng hiểu. Chị hỏi những câu đúng chỗ. Chị lắng nghe kiểu không vội vàng, không phán xét.
Tôi thấy mình nhẹ đi.
Như thể sau nhiều năm bị bóp nghẹt, cuối cùng cũng có người chịu đặt tay lên ngực mình và bảo: “Anh cứ thở đi.”
Rồi chúng tôi quyết định gặp nhau.
Dịp đó tôi có chuyến công tác. Chị về thăm mẹ chồng. Tôi bay từ Khánh Hòa ra Hà Nội với một tâm trạng khó gọi tên. Không hẳn là háo hức, cũng không hẳn là sợ. Nó giống như cảm giác của một người đàn ông lâu lắm rồi mới chuẩn bị bước ra khỏi cái vỏ của mình.
Tôi đến sân bay chờ chị.
Tôi ghé Thiên Địa nhiều năm, kiểu ghé như một thói quen. Lâu lâu rảnh thì vào đọc. Có khi đọc để cười. Có khi đọc để ngẫm. Có khi đọc xong lại thấy lạ lùng… vì hóa ra cuộc đời này có nhiều ngóc ngách hơn mình tưởng.
Tôi từng tự hỏi: “Có những kiểu người như vậy thật sao?”, “Chuyện đó có thể xảy ra sao?”, “Những câu chuyện này… có thật không?”.
Tôi cũng từng nghĩ, mình sẽ mãi là một kẻ đứng ngoài, chỉ đọc rồi lặng lẽ đi ra.
Bởi ngoài đời, tôi là một người đàn ông đã có vợ.
Tôi từng hài lòng với cuộc hôn nhân của mình. Tôi chưa từng có ý nghĩ về một mối quan hệ ngoài luồng. Thậm chí “bóc bánh trả tiền” cũng chưa từng xuất hiện trong đầu. Tôi tin vào một kiểu đàn ông cũ kỹ: cứ sống tử tế, cứ cho đi, cứ yêu đủ đầy, thì gia đình sẽ yên.
Tôi đã yêu vợ mình theo cách đó. Tôi trao cho cô ấy sự ngọt ngào, chân thành, và niềm tin gần như tuyệt đối. Tôi nghĩ chỉ cần mình đủ tốt thì cô ấy sẽ hiểu, sẽ hạnh phúc.
Nhưng tôi đã lầm.
Sau hai năm kết hôn, cô ấy bắt đầu cáu giận vô cớ. Rất rất nhiều lần cố tình không nghe điện thoại, không cho tôi nhìn mặt con. Tôi tự dằn lòng rằng chắc do mình đi làm xa, thiếu gần gũi, nên cô ấy bất ổn. Tôi nhẫn nhịn. Tôi cố gắng. Tôi động viên.
Nhưng thời gian không chữa lành. Nó chỉ làm mọi thứ mòn đi.
Sự lạnh nhạt kéo dài như một kiểu tra tấn không máu. Không ai đánh anh một cái, nhưng mỗi ngày trôi qua lại như có ai đó cắt một phần niềm tin của anh đi, rất chậm… rất đau.
Cho đến một ngày, vừa kết thúc chuyến công tác, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Một người phụ nữ nói vợ tôi vay tiền, và tôi phải thanh toán.
Sau đó là thêm nhiều cuộc gọi khác. Nhiều người khác. Nhiều giọng nói khác. Những con số dồn lại như sóng đánh vào đầu tôi, và cuối cùng… con số đó lên đến gần ba tỷ.
Tôi không nhớ rõ mình đã ngồi như thế bao lâu. Chỉ nhớ cảm giác lúc đó giống như bị ai đó rút hết không khí trong phổi. Tôi suy sụp. Tôi chán nản. Tôi mất niềm tin vào thứ mình từng xem là mái nhà.
Tôi không thể kể với ai. Tôi không muốn ai nhìn mình bằng ánh mắt thương hại. Tôi cũng không đủ can đảm để nói ra rằng… tôi đã từng đứng rất gần những suy nghĩ dại dột.
Và rồi, tôi quay lại Thiên Địa.
Lúc đó có một topic làm quen. Tôi đăng bài viết đầu tiên sau 6 năm làm thành viên. Chỉ một mong muốn duy nhất: tìm một người lạ để tâm sự. Một người không biết tôi là ai. Một người mà tôi có thể nói hết mọi thứ mà không sợ bị đánh giá.
Tôi biết, nữ tìm nam thì dễ. Còn nam tìm nữ thì gần như vô vọng.
Nhưng bất ngờ… có đến 6 người phụ nữ liên lạc với tôi.
Họ đều hơn tuổi. Đều đã có gia đình. Và điều khiến tôi ngạc nhiên là họ không nói chuyện như những người chỉ tìm tình dục. Họ nói chuyện như những người từng tổn thương, từng mệt mỏi, từng cô đơn trong chính cuộc sống của mình.
Tôi nhận ra Thiên Địa không chỉ có dục vọng. Nó còn có những con người dùng dục vọng như một cách để sống tiếp, để quên đi, để cảm thấy mình còn tồn tại.
Nhưng có một người… khiến tôi nhớ rất lâu.
"Chị" - Người thứ sáu.
Chị có hoàn cảnh gần giống tôi. Và điều kỳ lạ nhất là cách chị nói chuyện… giống như một người đã quen tôi từ rất lâu. Tôi nói gì chị cũng hiểu. Chị hỏi những câu đúng chỗ. Chị lắng nghe kiểu không vội vàng, không phán xét.
Tôi thấy mình nhẹ đi.
Như thể sau nhiều năm bị bóp nghẹt, cuối cùng cũng có người chịu đặt tay lên ngực mình và bảo: “Anh cứ thở đi.”
Rồi chúng tôi quyết định gặp nhau.
Dịp đó tôi có chuyến công tác. Chị về thăm mẹ chồng. Tôi bay từ Khánh Hòa ra Hà Nội với một tâm trạng khó gọi tên. Không hẳn là háo hức, cũng không hẳn là sợ. Nó giống như cảm giác của một người đàn ông lâu lắm rồi mới chuẩn bị bước ra khỏi cái vỏ của mình.
Tôi đến sân bay chờ chị.








