Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Đêm Hà Nội

RomanticSunset

Tập sự
Tham gia
27/4/26
Bài viết
7
Cảm xúc
13
Điểm
3
Nơi ở
Khánh Hoà
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nam
Với tôi, Thiên Địa ngày cũ giống như một căn phòng nhỏ nằm khuất trong một con hẻm tối. Người ta không bước vào đó vì tò mò đơn thuần, mà vì trong lòng đã có sẵn một khoảng trống nào đó. Một nơi không ai hỏi anh là ai ngoài đời, không ai quan tâm anh làm nghề gì, có vợ hay chưa, giàu hay nghèo. Người ta chỉ nhìn nhau bằng những dòng chữ… và bằng những điều không tiện nói ở thế giới thật.
Tôi ghé Thiên Địa nhiều năm, kiểu ghé như một thói quen. Lâu lâu rảnh thì vào đọc. Có khi đọc để cười. Có khi đọc để ngẫm. Có khi đọc xong lại thấy lạ lùng… vì hóa ra cuộc đời này có nhiều ngóc ngách hơn mình tưởng.
Tôi từng tự hỏi: “Có những kiểu người như vậy thật sao?”, “Chuyện đó có thể xảy ra sao?”, “Những câu chuyện này… có thật không?”.
Tôi cũng từng nghĩ, mình sẽ mãi là một kẻ đứng ngoài, chỉ đọc rồi lặng lẽ đi ra.
Bởi ngoài đời, tôi là một người đàn ông đã có vợ.
Tôi từng hài lòng với cuộc hôn nhân của mình. Tôi chưa từng có ý nghĩ về một mối quan hệ ngoài luồng. Thậm chí “bóc bánh trả tiền” cũng chưa từng xuất hiện trong đầu. Tôi tin vào một kiểu đàn ông cũ kỹ: cứ sống tử tế, cứ cho đi, cứ yêu đủ đầy, thì gia đình sẽ yên.
Tôi đã yêu vợ mình theo cách đó. Tôi trao cho cô ấy sự ngọt ngào, chân thành, và niềm tin gần như tuyệt đối. Tôi nghĩ chỉ cần mình đủ tốt thì cô ấy sẽ hiểu, sẽ hạnh phúc.
Nhưng tôi đã lầm.
Sau hai năm kết hôn, cô ấy bắt đầu cáu giận vô cớ. Rất rất nhiều lần cố tình không nghe điện thoại, không cho tôi nhìn mặt con. Tôi tự dằn lòng rằng chắc do mình đi làm xa, thiếu gần gũi, nên cô ấy bất ổn. Tôi nhẫn nhịn. Tôi cố gắng. Tôi động viên.
Nhưng thời gian không chữa lành. Nó chỉ làm mọi thứ mòn đi.
Sự lạnh nhạt kéo dài như một kiểu tra tấn không máu. Không ai đánh anh một cái, nhưng mỗi ngày trôi qua lại như có ai đó cắt một phần niềm tin của anh đi, rất chậm… rất đau.
Cho đến một ngày, vừa kết thúc chuyến công tác, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Một người phụ nữ nói vợ tôi vay tiền, và tôi phải thanh toán.
Sau đó là thêm nhiều cuộc gọi khác. Nhiều người khác. Nhiều giọng nói khác. Những con số dồn lại như sóng đánh vào đầu tôi, và cuối cùng… con số đó lên đến gần ba tỷ.
Tôi không nhớ rõ mình đã ngồi như thế bao lâu. Chỉ nhớ cảm giác lúc đó giống như bị ai đó rút hết không khí trong phổi. Tôi suy sụp. Tôi chán nản. Tôi mất niềm tin vào thứ mình từng xem là mái nhà.
Tôi không thể kể với ai. Tôi không muốn ai nhìn mình bằng ánh mắt thương hại. Tôi cũng không đủ can đảm để nói ra rằng… tôi đã từng đứng rất gần những suy nghĩ dại dột.
Và rồi, tôi quay lại Thiên Địa.
Lúc đó có một topic làm quen. Tôi đăng bài viết đầu tiên sau 6 năm làm thành viên. Chỉ một mong muốn duy nhất: tìm một người lạ để tâm sự. Một người không biết tôi là ai. Một người mà tôi có thể nói hết mọi thứ mà không sợ bị đánh giá.
Tôi biết, nữ tìm nam thì dễ. Còn nam tìm nữ thì gần như vô vọng.
Nhưng bất ngờ… có đến 6 người phụ nữ liên lạc với tôi.
Họ đều hơn tuổi. Đều đã có gia đình. Và điều khiến tôi ngạc nhiên là họ không nói chuyện như những người chỉ tìm tình dục. Họ nói chuyện như những người từng tổn thương, từng mệt mỏi, từng cô đơn trong chính cuộc sống của mình.
Tôi nhận ra Thiên Địa không chỉ có dục vọng. Nó còn có những con người dùng dục vọng như một cách để sống tiếp, để quên đi, để cảm thấy mình còn tồn tại.
Nhưng có một người… khiến tôi nhớ rất lâu.
"Chị" - Người thứ sáu.
Chị có hoàn cảnh gần giống tôi. Và điều kỳ lạ nhất là cách chị nói chuyện… giống như một người đã quen tôi từ rất lâu. Tôi nói gì chị cũng hiểu. Chị hỏi những câu đúng chỗ. Chị lắng nghe kiểu không vội vàng, không phán xét.
Tôi thấy mình nhẹ đi.
Như thể sau nhiều năm bị bóp nghẹt, cuối cùng cũng có người chịu đặt tay lên ngực mình và bảo: “Anh cứ thở đi.”
Rồi chúng tôi quyết định gặp nhau.
Dịp đó tôi có chuyến công tác. Chị về thăm mẹ chồng. Tôi bay từ Khánh Hòa ra Hà Nội với một tâm trạng khó gọi tên. Không hẳn là háo hức, cũng không hẳn là sợ. Nó giống như cảm giác của một người đàn ông lâu lắm rồi mới chuẩn bị bước ra khỏi cái vỏ của mình.
Tôi đến sân bay chờ chị.
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Tôi đứng đó, trong lòng rối tung, tự hỏi không biết chị ngoài đời sẽ ra sao. Liệu có giống trong tưởng tượng không. Liệu cuộc gặp này có khiến tôi thấy hối hận không.
Rồi chị xuất hiện.
Chị mặc đồ trẻ trung, dáng cao, gọn, khuôn mặt rạng rỡ. Nhưng điều khiến tôi bối rối không phải là vẻ ngoài… mà là khí chất.
Một người phụ nữ đã có gia đình, đã trải qua đủ thứ, nhưng vẫn giữ được sự tự tin của một người đàn bà biết mình đẹp ở đâu.
Chị bước đến, nhìn tôi, cười.
Chỉ một nụ cười thôi, mà tim tôi đập mạnh như thằng đàn ông mới lớn.
Trên xe, chị chủ động nói chuyện. Chị trêu tôi rất nhiều. Tôi càng ngại thì chị càng thích. Có lúc chị nghiêng người sát lại, nói một câu gì đó rất nhỏ, hơi thở phả lên tai tôi khiến tôi phải quay mặt đi vì nóng.
Chị cười.
Kiểu cười của người biết mình vừa chạm đúng chỗ yếu nhất của một gã đàn ông đang cố tỏ ra đứng đắn.
Bữa tối hôm đó vui đến lạ. Tôi đã cười nhiều hơn cả mấy năm cộng lại. Tôi nhìn chị và tự hỏi… không biết một người phụ nữ như thế này, về nhà sẽ là một người vợ như thế nào. Và liệu chồng chị có biết, có những lúc chị có thể khiến đàn ông khác bối rối chỉ bằng ánh mắt?
Ăn xong, chúng tôi đi dạo phố Hà Nội.
Đêm Hà Nội lạnh. Đèn đường vàng. Tiếng xe thưa. Chị đi cạnh tôi, rất gần. Mùi nước hoa của chị thoang thoảng, nhẹ như gió nhưng lại bám rất lâu. Có những khoảnh khắc tôi chỉ muốn đưa tay chạm vào tóc chị… chỉ một chút thôi, như để kiểm tra xem người phụ nữ này có thật không.
Nhưng tôi không dám.
Tôi vẫn giữ khoảng cách như một kẻ đang tự nhắc mình rằng: “Mình có vợ.”
Đến khuya, chị nói đau chân, muốn về khách sạn nghỉ.
Tôi đưa chị về.
Đứng trước cửa phòng, tôi lịch sự đến mức chính tôi cũng thấy mình buồn cười. Tôi không dám nhìn lâu vào mắt chị. Tôi chỉ nói rằng tôi sẽ thuê khách sạn khác ngủ, sáng mai sẽ sang đón chị ăn sáng.
Tôi quay lưng định đi.
Và ngay khoảnh khắc đó, chị gọi tôi lại.
Giọng chị không lớn, nhưng đủ khiến tôi dừng bước.
Chị nhìn tôi, ánh mắt chậm rãi lướt qua mặt tôi, như thể đang đọc từng suy nghĩ trong đầu tôi. Rồi chị cười rất khẽ… một nụ cười làm đàn ông không thể giả vờ ngây thơ.
Chị nói thẳng.
Không vòng vo.
Không cần cái cớ “uống nước”, không cần câu “vào chơi một chút”.
Chị nói một câu thôi… mà khiến tôi thấy cổ họng khô lại.
Tôi đứng đó, tim đập mạnh đến mức tưởng như chị nghe thấy.
Tôi không nhớ rõ mình đã đấu tranh bao lâu. Chỉ nhớ rằng khi chị tiến lại gần, khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ da chị, và một thứ mùi rất đàn bà… không phải nước hoa, mà là mùi của một người phụ nữ đang sống.
Chị chạm vào tôi.
Không vội vàng. Không thô bạo. Mà là một cái chạm đủ chậm để khiến đàn ông phát điên.
Tôi từng nghĩ mình sẽ không vượt qua giới hạn. Tôi từng nghĩ mình đủ tỉnh táo. Nhưng đứng trước một người phụ nữ vừa thấu hiểu vừa chủ động như vậy… sự tỉnh táo của tôi tan ra như đá gặp nước nóng.
Đêm đó, tôi không nhớ mình đã nói gì nhiều.
Chỉ nhớ đôi mắt chị nhìn tôi rất lâu, như thể chị không cần thân xác tôi, mà cần tôi ở đó… trong khoảnh khắc ấy… như một người đàn ông thật sự.
Có lẽ đôi khi đàn ông không cần tình dục.
Đàn ông chỉ cần cảm giác mình vẫn còn đáng được khao khát.
Sau lần gặp ấy, chúng tôi vẫn liên lạc.
Đã mấy năm trôi qua. Vì khoảng cách và công việc, chúng tôi chưa từng gặp lại. Chị từng nói sẽ vào thăm tôi, nhưng cứ lần lữa mãi. Khi chị rảnh thì tôi bận. Khi tôi rảnh thì chị lại không thể đi.
Nhưng kỳ lạ… tôi không thấy buồn.
Bởi chị không phải một cuộc tình để tôi tiếc nuối.
Chị giống như một dấu ấn. Một đoạn đời. Một người đã kéo tôi khỏi vực sâu vào lúc tôi tưởng mình không thể đứng dậy nữa.
Ở thời điểm tôi suy sụp nhất, khi niềm tin trong tôi vỡ vụn, khi tôi tưởng mình đã mất hết mọi thứ… chị xuất hiện.
Không ồn ào.
Không hứa hẹn.
Chỉ đơn giản là ở đó.
Như một ngọn đèn nhỏ trong một đêm dài.
Và đến tận bây giờ, tôi vẫn nghĩ…
Có những người bước vào đời ta không phải để yêu.
Mà để cứu.
 
Có những người xuất hiện chỉ để làm trạm dừng cho linh hồn mình lúc mệt mỏi nhất. Ko cần gặp lại, vì họ đã nằm lại ở một phần đẹp nhất trong hành trình trưởng thành của bạn rồi.
Gặp nhau là duyên, cứu nhau là nợ, mà cái nợ ân tình thì đôi khi trả bằng sự bình yên của hiện tại là đủ.Ko gặp lại có khi lại là cách hay nhất để giữ hình bóng đó mãi vẹn nguyên.
Một người cứu mình sẽ luôn có vị trí đặc biệt hơn cả người yêu mình. Vì tình yêu có thể tan vỡ, nhưng sự cứu rỗi thì sẽ theo ta cả đời.
 
Lãng mạn ghê.
Chúc mừng bro nhé. Vì vẫn có thể lãng mạn vậy!
 
Có những người xuất hiện chỉ để làm trạm dừng cho linh hồn mình lúc mệt mỏi nhất. Ko cần gặp lại, vì họ đã nằm lại ở một phần đẹp nhất trong hành trình trưởng thành của bạn rồi.
Gặp nhau là duyên, cứu nhau là nợ, mà cái nợ ân tình thì đôi khi trả bằng sự bình yên của hiện tại là đủ.Ko gặp lại có khi lại là cách hay nhất để giữ hình bóng đó mãi vẹn nguyên.
Một người cứu mình sẽ luôn có vị trí đặc biệt hơn cả người yêu mình. Vì tình yêu có thể tan vỡ, nhưng sự cứu rỗi thì sẽ theo ta cả đời.
Có lẽ đúng… có những người không phải để giữ, mà để mình kịp đứng dậy. Và như vậy, là đủ rồi.
 
Tôi cũng từng là “người lạ” như trong câu chuyện của bạn. Với người tâm sự và người nghe tâm sự chúng tôi đều là lần đầu tiên làm việc ấy. Khác với bạn, câu chuyện của chúng tôi dừng lại ở 1 cái ôm xã giao lúc chia tay, sau khi tôi nghe hết tâm sự của người ta và đưa ra những ý kiến của bản thân mình.
Đó là 1 trải nghiệm mới mẻ và tôi thấy khá thích.
Hay startup dịch vụ “Tâm sự với người lạ” nhỉ :)
Bán mình cho tư bản ngột ngạt quá…
 
Tôi cũng từng là “người lạ” như trong câu chuyện của bạn. Với người tâm sự và người nghe tâm sự chúng tôi đều là lần đầu tiên làm việc ấy. Khác với bạn, câu chuyện của chúng tôi dừng lại ở 1 cái ôm xã giao lúc chia tay, sau khi tôi nghe hết tâm sự của người ta và đưa ra những ý kiến của bản thân mình.
Đó là 1 trải nghiệm mới mẻ và tôi thấy khá thích.
Hay startup dịch vụ “Tâm sự với người lạ” nhỉ :)
Bán mình cho tư bản ngột ngạt quá…
Viết câu chuyện của mình và xem bình luận cũng là một hình thức giải tỏa này 😄
 
Em cũng giống như anh nhưng, em đọc những dòng đầu của anh như chính câu chuyện của bản thân mình vậy. Tuy nhiên em vẫn chưa lấy vk =)))
Không biết hiện tại cuộc sống anh đã ổn chưa. Nhưng chúc anh luôn có thật nhiều sức khỏe. Dù cuộc sống có áp lực thế nào cũng đừng nghĩ đến chuyện tiêu cực anh nhé. Đàn ông chúng mình luôn có thói quen ôm hêt tất cả giữ trong lòng nhưng lại càng mệt mỏi hơn. Nên có thể cứ chia sẻ với mọi người có lẽ sẽ tốt hơn anh ạ
 
Em cũng giống như anh nhưng, em đọc những dòng đầu của anh như chính câu chuyện của bản thân mình vậy. Tuy nhiên em vẫn chưa lấy vk =)))
Không biết hiện tại cuộc sống anh đã ổn chưa. Nhưng chúc anh luôn có thật nhiều sức khỏe. Dù cuộc sống có áp lực thế nào cũng đừng nghĩ đến chuyện tiêu cực anh nhé. Đàn ông chúng mình luôn có thói quen ôm hêt tất cả giữ trong lòng nhưng lại càng mệt mỏi hơn. Nên có thể cứ chia sẻ với mọi người có lẽ sẽ tốt hơn anh ạ
Cảm ơn bạn! Nợ đã gần hết, cuộc sống của mình đã đi vào ổn định.
 
cảnh báo javhd

Truyện Sex Mới

anime sex
cliphot
X
Back
Top