Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

ST Đăng Lại : Tiếng Chuông Dục Vọng (LL)- 1 bộ truyện THIENDIA cũ

Hoan hô..hóng .ra mau nghen bác . E hóng từng ngày
 
Chap 17. Về nhà

Sau khi bắn xong, cả hai nằm vật ra, thở hổn hển. Căn phòng ngập tràn mùi tình dục loạn luân và những lời chửi bôi dâm dục vừa rồi. Họ đã đi đến một giới hạn mới, một giới hạn mà cả hai đều biết sẽ không thể quay lại.

Họ im lặng mặc quần áo vào. Không còn những cái ôm ấp âu yếm, chỉ có những động tác nhanh gọn, dứt khoát. Sự im lặng giữa họ không phải là mãn nguyện, mà là một sự thỏa mãn nặng trĩu, một sự đồng lõa cần phải được giấu đi.

"Mẹ về trước nhé," Giang nói, giọng đã trở lại bình thường. "Con ra sau năm phút nữa."

Bà Kiều gật đầu, không nói gì. Bà vẫn đang mặc chiếc váy ngắn, và sau cuộc yêu cuồng nhiệt, bà quyết định không mặc lại quần lót. Bà muốn cảm nhận sự tự do, cảm nhận cái lồn của mình, vẫn còn sưng và ướt, được bao bọc bởi không khí. Bà muốn mang một bí mật của riêng mình.

Bà Kiều ra khỏi nhà nghỉ trước, giương mặt bình thản như thể vừa đi tập yoga về. Bà tự mình gọi một chiếc taxi. Trên xe, bà nhắm mắt lại, cảm nhận cái lồn của mình vẫn còn nhóp nhép, vẫn còn nhớ cảm giác con cặc của con trai. Bà mỉm cười một mình, một nụ cười chỉ riêng bà biết.

Năm phút sau, Giang cũng ra khỏi nhà nghỉ, gọi một chiếc taxi khác và về nhà.

Về đến nhà, ông La đã ngồi ở phòng khách, đọc báo. Ông không hỏi gì, chỉ liếc nhìn bà Kiều một cái rồi lại cắm đầu vào báo. "Tập yoga xong rồi à? Về đúng lúc lắm, bà nấu cơm đi nhé."

Bà Kiều mỉm cười gượng gạo: "Vâng, em vào nấu cơm đây."

Cô vào bếp, Giang cũng đi theo sau. "Con phụ mẹ nấu cơm."

Trong bếp, không gian nhỏ hẹp trở nên căng thẳng. Ông La chỉ cách một bức tường. Họ không thể nói những gì họ muốn. Họ không thể chạm vào nhau như ý. Nhưng họ có thể nhìn.

Bà Kiều đang đứng rửa rau, cô hơi cúi người xuống. Chiếc váy ngắn của bà theo thế mà hếch lên, để lộ một phần bờ mông trắng nõn. Giang đứng cạnh, giả vờ lấy chén, nhưng mắt anh không rời khỏi cảnh tượng đó. Anh biết mẹ mình không mặc quần lót. Anh biết bà đang cố tình làm vậy.

Bà Kiều cảm nhận được ánh mắt của con trai. Cái lồn của bà lại bắt đầu ứa nước. Bà thẳng người dậy, quay sang nhìn Giang. Đôi mắt họ chạm nhau. Không cần lời nói, cả hai đều hiểu. Đó là một cái nhìn thỏa mãn, một cái nhìn nhắc nhở về buổi sáng nay, một cái nhìn hứa hẹn về đêm nay.

Bà Kiều quay đi, nhưng một nụ cười nham hiểm nở trên môi bà. Bà "tình cờ" làm rơi một cái thìa xuống đất.

"Á!"

Bà từ từ cúi người xuống để nhặt. Lần này, bà cúi thật sâu, thật chậm. Chiếc váy hếch lên cao, để lộ hoàn toàn cái mông trần, và ngay giữa đó, là khe lồn vẫn còn hơi sưng đỏ, ẩm ướt.

Giang đứng hình, anh cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Anh nhìn chằm chằm vào cái lồn của mẹ, một kho báu mà chỉ riêng anh được chiêm ngưỡng. Anh muốn lao vào, muốn đè bà ra ngay tại đây, ngay trong bếp, khi ông ngoại chỉ cách vài bước chân.

Bà Kiều nhặt thìa lên, từ từ thẳng người. Bà quay lại, liếc nhìn con trai một cái, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích và chiến thắng. Bà biết con trai mình đang "cháy" vì ham muốn.

Cả bữa cơm, họ không nói nhiều, nhưng những cái nhìn của họ không bao giờ ngừng. Mỗi khi ông La không để ý, Giang sẽ liếc nhìn mẹ, ánh mắt anh đầy lửa dục. Bà Kiều cũng đáp lại, đôi mắt bà mờ ảo, đầy hứa hẹn. Thằng Công ngồi bên cạnh, cảm nhận được không khí kỳ lạ giữa bà ngoại và anh trai, nhưng không hiểu được gì, chỉ thấy ngượng ngùng và khó chịu.

Sau bữa ăn, dọn dẹp xong xuôi, Giang đang ngồi xem TV với ông La. Anh rút điện thoại ra, gửi một tin nhắn cho mẹ, người đang ở trong phòng giặt đồ.

[Giang]: Tối nay mẹ con mình chat nhé.

Chỉ vài giây sau, điện thoại của anh rung lên.

[Mẹ]: Được không con? Sợ bố con lại nghe thấy, mình nhắn tin thôi nhé!

[Giang]:
Yên tâm. Con sẽ vào phòng mình, đóng cửa lại. Mẹ cũng vậy. Tối nay chúng ta sẽ nói chuyện. Nói những điều chúng ta không thể nói ban ngày.

[Mẹ]:
...Ok. Con nói mẹ nghe... buổi sáng... mẹ thích lắm.

[Giang]:
Mẹ cũng thích cái lồn không mặc quần lót đúng không? Con thấy rồi đấy.

[Mẹ]:
Mẹ thấy con nhìn chằm chằm. Con thích không?

[Giang]:
Thích. Con thích chết đi được. Tối nay con sẽ cho mẹ xem con thích nó đến mức nào. Mẹ chờ nhé.

Bà Kiều đọc xong tin nhắn, mặt bà đỏ ửng. Cái lồn của bà lại nhóp nhép. Bà nhìn ra phòng khách, nơi con trai mình đang ngồi, một cảm giác ham muốn và yêu thương mãnh liệt trỗi dậy. Bà biết, đêm nay sẽ là một đêm dài. Một đêm dài của những lời nói và những tưởng tượng dâm dục.
 
Đêm khuya, ông La đã ngáy khò khò từ lâu. Căn nhà chìm vào tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng vo ve ngoài vườn. Trong phòng mình, Giang nằm trên giường, điện thoại trên tay, đang chờ. Đúng 11 giờ, màn hình sáng lên, tin nhắn của mẹ hiện ra.

[Mẹ]: Con ngủ chưa?

[Giang]:
Chờ mẹ. Con không thể ngủ nếu chưa nói chuyện với mẹ.

[Mẹ]:mẹ nhớ...

[Giang]:con gọi mẹ là con chó cái nhé?


Bà Kiều ở phòng bên cạnh, đọc tin nhắn, mặt bà nóng bừng. Cái lồn của bà, vốn đã yên ắng, lại bắt đầu se lại. Bà cảm thấy một sự xấu hổ, nhưng lại xen lẫn một sự rung động không thể tả. Bà gõ lại, ngón tay run run.

[Mẹ]: Vâng... chó cái này... chờ chủ.

Một nụ cười mãn nguyện hiện trên môi Giang. Anh biết mẹ đã hoàn toàn thuộc về anh.

[Giang]: Buổi sáng hôm nay... con thích lắm. Thích cái cách mẹ không mặc quần lót. Thích cái cách mẹ để lộ cái lồn cho con nhìn. mẹ có thích không khi bị chủ nhìn trộm?

[Mẹ]:
Thích... chó cái thích được chủ nhìn. Nó làm chó cái thấy mình là của chủ... Nó làm nó ướt sũng.

[Giang]:
Con không chỉ muốn nhìn. Con muốn cả nhà này đều biết mẹ là của con. Con muốn mẹ là vợ của con, không chỉ trong phòng này, mà ở khắp mọi nơi.

Bà Kiều đọc tin nhắn, tim bà đập nhanh. Bà biết con trai mình đang nói gì. Đó không còn là trò chơi nữa. Đó là một lời tuyên bố.

[Mẹ]: Nhưng... chúng ta là mẹ con...

[Giang]:
Con biết! Chính vì là mẹ con nên con mới thích! Con thích sự loạn luân này, Kiều ơi. Con thích cảm giác này mỗi khi nhìn mẹ, Con thích việc mình đang nói chuyện với chính người mẹ đã sinh ra mình, mà con lại muốn địt mẹ, muốn mẹ làm vợ con, muốn gọi mẹ là con chó cái. Con thích cái cảm giác tội lỗi và dâm dục này. Nó làm con cứng lên!

Lời nói thô thừng, trần trụi của Giang như một dòng điện chạy dài trong người bà Kiều. Bà không thể trả lời. Bà chỉ có thể gật đầu trong bóng tối, dù con trai không thể thấy.

[Giang]: Con yêu mẹ, Kiều ơi. Con yêu mẹ hơn cả một người mẹ. Con yêu mẹ như một người tình, một người vợ, một con chó cái mà con sở hữu. Con muốn chúng ta mãi mãi là hai con chó, lúc nào cũng quấn lấy nhau, liếm láp nhau, ngửi mùi cơ thể nhau. Em có muốn không?

Bà Kiều không chịu nổi nữa. Bà vội vàng gõ lại, những giọt nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng đó là nước mắt của sự hạnh phúc và sự đầu hàng.

[Mẹ]: Vâng... chó cái muốn... Chó cái muốn làm vợ của chủ... muốn làm chó của chủ... mãi mãi...

[Giang]:
Thế thì mẹ phải biết một điều này...

Bà Kiều chờ đợi, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

[Giang]: ...Từ ngày xưa, mẹ đã biết rồi phải không? Rằng một ngày nào đó con sẽ địt mẹ. Mẹ biết thế nên mới để con đi vào phòng con, biết thế nên mới mặc váy ngắn, biết thế nên mới để lộ thân thể cho con nhìn. Mẹ đã biết thế từ lâu rồi, đúng không, con đĩ dâm đãng?

Câu hỏi của Giang như một nhát búa tạ, đập thẳng vào sự thật mà bà Kiều luôn cố gắng chôn giấu. Bà sững sờ. Bà bị bắt quả tang. Bị chính con trai mình vạch trần suy nghĩ sâu thẳm nhất.

Bà không thể chối cãi. Bà cũng không muốn chối cãi. Bà chấp nhận. Bà chấp nhận vai trò của một người mẹ dâm đãng đã khao khát chính con trai mình từ những ngày đầu.

[Mẹ]: Vâng... chó cái biết... Chó cái biết từ lâu... Nó biết nó sẽ thuộc về chủ... Nó biết nó sẽ bị chính con trai mình làm nhục... Và nó... nó đã mong chờ ngày đó...

Giang đọc xong tin nhắn cuối cùng, anh mỉm cười. Anh đã chiến thắng hoàn toàn. Anh đã chinh phục không chỉ cơ thể mẹ, mà cả linh hồn bà.

Anh gõ lại tin nhắn cuối cùng cho đêm nay.

[Giang]: Ngủ đi, vợ yêu của anh. Ngủ đi, chó cái của anh. Mai chúng ta sẽ có một ngày dài để chơi.

Bà Kiều nằm trên giường, ôm chặt điện thoại vào lòng. Cái lồn của bà đang co rút liên hồi, nhưng bà không chạm vào nó. Bà chỉ muốn giữ lấy cảm giác này, cảm giác được sở hữu, cảm giác đầu hàng hoàn toàn. Bà nhắm mắt lại, thì thầm vào trong bóng tối:
Mẹ yêu con!
"Con... chó cái của con..."
 
Sáng hôm sau, cái không khí trong nhà dường như đặc quánh hơn. Bà Kiều đang ở trong bếp, cố gắng dọn dẹp, nhưng tâm trí bà lại ở nơi khác. Những lời thì thầm qua điện thoại đêm qua vẫn còn vang vọng, làm cái lồn của bà vẫn còn se lại. Bà biết Giang đang ở phòng khách, và bà biết con trai mình đang chờ đợi. Chờ đợi ông La ra vườn để họ có thể có nhau.

Bỗng chuông cửa reo lên inh ỏi.

"Ai thế?" Ông La ở phòng khách hỏi to.

Bà Kiều và Giang sững người, quay lại như vừa bị tát vào mặt. Bà Kiều vội ra mở cửa. Khi bà nhìn thấy người đứng ngoài, bà gần như ngã quỵ xuống đất.

"Bích... con... sao con lại ở đây?"

Đứng ở cửa là Bích, con gái bà, chị gái của Giang. Cô mặc đồ bộ ở quê, đơn giản, tay xách một túi nilon lớn, mặt mày còn hơi hớt hải, như thể vừa đi xe khách đường dài.

"Con về thăm Công thôi," Bích nói, cười tươi, bước vào nhà. Cô nhìn thấy ông La đang ngồi trên sofa, vội vàng gọi to: "Bố đẻ ơi! Con về thăm bố đẻ này!"

Ông La ngẩng lên, mặt vui vẻ. "Ồ, Bích về đấy à? Đi xe khách mệt lắm chứ?"

"Dạ không mệt ạ. Con nhớ bố đẻ với mẹ quá nên mới lên," Bích nói, chị đi tới ngồi xuống bên cạnh ông La, nắm lấy tay ông. Ông La, người luôn có phần xa cách với Giang, lại có vẻ rất thân tình với con gái ruột.

Giang đứng một bên, nhìn cảnh tượng đó, một cảm giác khó chịu len lỏi. Anh bước tới, cố gắng giữ vẻ mặt bình thường. "Chị về sao không báo trước một tiếng?"

"Tình cờ mới hay chứ. Báo trước thì còn gì bất ngờ," Bích nói, chị quay sang nhìn em trai, ánh mắt vẫn tinh tế. "Sao em trông lạ thế? Gầy đi mà mặt thì cứ như có tâm sự. Có chuyện gì thì nói với chị nhé. Chúng ta là chị em mà."

"Biết rồi chị," Giang gật đầu, nhưng mắt anh lại liếc về phía bếp.

Bà Kiều vẫn đang đứng ở cửa, cô nhìn thấy sự thân tình giữa Bích và ông La, rồi lại nhìn Giang đang đứng đơn độc. Một cảm giác tội lỗi nặng nề đè nặng lên người bà. Bà vội vàng nói: "Con... con vào phòng ngồi đi, để mẹ pha cho con nước."

Bà Kiều vội vã chạy vào bếp, như thể đang chạy trốn.

"Công đâu rồi?" Bích hỏi, quay sang hỏi ông La.

Nó ở trên phòng, chắc đang chơi game," ông La đáp.

"Để con lên xem nó đã," Bích nói, chị đứng dậy và đi lên tầng.

Ngay khi chị khuất dạng, Giang lập tức rút điện thoại ra, gửi tin nhắn cho mẹ.

[Giang]: Mẹ thấy chưa? Chị đang nghi ngờ rồi đấy. mẹ có sợ không?

Bà Kiều ở phòng khách, giật bắn người khi điện thoại rung lên. Bà đọc tin nhắn, lòng bàn tay toát mồ hôi.

[Mẹ]: Con... con đừng làm bậy. Chị nó tinh ý lắm.

[Giang]:
Vậy sao? Hay là mẹ sợ chị nó sẽ phát hiện ra chúng ta? Sợ chị sẽ biết mẹ là con chó cái của con?

Bà Kiều đọc tin nhắn, mặt bà trắng bệch. Bà gõ lại một cách van nãi.

[Mẹ]: Giang ơi... con mà làm bậy... chị con sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng ta đâu...

Trên tầng, Bích đang nói chuyện với Công. Cậu bé đang kể cho mẹ nghe về trường học, về bạn bè. Nhưng tâm trí Bích lại ở dưới nhà. Chị không thể quên được cái nhìn của mẹ, cái vẻ mặt của Giang. Chị quyết định sẽ tìm ra sự thật.

Tối đó, cả gia đình ngồi ăn cơm chung. Bà Kiều và Giang cố gắng hành động như bình thường, nhưng sự gượng gạo của họ không thể che giấu được. Họ không dám nhìn nhau, không dám chạm vào nhau. Bà Kiều ngồi cách Giang xa nhất có thể.

Bích quan sát tất cả. Chị thấy mẹ mình, người luôn ngồi cạnh ông La, nay lại chuyển sang ngồi xa nhất. Chị thấy Giang, người luôn hay nói cười, nay lại im lặng như tượng. Và chị thấy, mỗi khi ông La không để ý, Giang lại liếc nhìn mẹ mình bằng một ánh mắt mà chị chưa từng thấy. Một ánh mắt vừa chiếm hữu, vừa thèm khát.

Bích không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra, nhưng chị biết có điều gì đó khủng khiếp đang diễn ra giữa mẹ và em trai mình. Và chị sẽ tìm ra nó bằng mọi giá.
 
tôi đang làm theo hướng cả bích và công tham gia cùng giang và bà kiều, có nhiều tình tiết biến thái, đảo ngược vai trò, không biết anh em có ủng hộ không
 
tớ nói trước là rất biến thái đấy nhé
 
Cố gắng viết và ra đều nhé tác giả.
 
anime sex
cliphot
X
Back
Top