Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

CLIP Chia tay em người tình bé nhỏ buồn quá lên đây trải lòng chút.

Melodyoflife

Tập sự
Tham gia
31/5/26
Bài viết
6
Cảm xúc
4
Điểm
3
Nơi ở
Hải Phòng
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nam
💔 Hai năm… hóa ra cũng chỉ đủ để trở thành một người từng rất quan trọng



Có những chuyện lúc đang diễn ra thì thấy bình thường, đến khi mất đi rồi mới biết nó từng quý giá đến thế nào.



Tôi và em quen nhau cách đây hơn 2 năm. Không phải trên Tinder, Facebook hay một lần va phải nhau ở quán cà phê nào đó như trong phim ngôn tình. Chúng tôi quen nhau ở nơi làm việc.


Ngày đầu gặp em, tôi chỉ nghĩ: “Con bé này xinh thật.”


Ngày thứ hai: “Xinh mà còn lễ phép nữa.”


Ngày thứ ba: “Thôi chết mẹ rồi…”

😂


Em là sinh viên. Trẻ trung, xinh xắn, ngoan ngoãn và lúc nào cũng mang trong mình nguồn năng lượng tích cực. Còn tôi thì già hơn em đúng 12 tuổi. Khoảng cách tuổi tác đủ để tôi hiểu nhiều thứ hơn em, nhưng cuối cùng lại không đủ để giữ được em.

Hai năm bên nhau.


Không dài so với cả một đời người.


Nhưng cũng không hề ngắn.


Đủ để nhớ được em thích ăn gì, ghét gì.


Đủ để biết em lúc giận sẽ im lặng, lúc buồn sẽ cười nhiều hơn bình thường.


Đủ để biết em thích ôm từ phía sau khi xem phim.



Đủ để thuộc lòng mùi nước hoa em dùng.



Đủ để biến một người xa lạ trở thành một phần của cuộc sống.



🥹



Hai năm ấy có đủ mọi cung bậc cảm xúc.


Có những ngày vui đến mức chỉ cần nhìn thấy tin nhắn của em là cười như thằng ngáo.


Có những lần cãi nhau tưởng như không nhìn mặt nhau nữa.


Có những đêm ngồi hàng giờ chỉ để nghe em kể chuyện trường lớp, bài thi, chuyện bạn bè.


Và cũng có những khoảnh khắc riêng tư, những phút giây hoan lạc mà có lẽ cả đời này tôi vẫn nhớ.


Người ta thường bảo đàn ông nhớ cảm xúc chứ không nhớ chi tiết.


Sai rồi.


Tôi nhớ rất nhiều chi tiết.


Nhớ ánh mắt em.


Nhớ nụ cười em.



Nhớ cả cái cách em cấu tay tôi mỗi khi tôi trêu em.


😅


Nhưng rồi thứ gì đến cũng phải đến.



Em bắt đầu muốn nhiều hơn.



Một danh phận.



Một vị trí rõ ràng.



Một tương lai có thể nhìn thấy.



Điều đó hoàn toàn đúng.



Một người con gái dành tuổi trẻ cho mình thì ai chẳng muốn được công khai, được thừa nhận.



Chỉ tiếc là thứ em cần lại là thứ tôi không thể cho.


Tôi có gia đình.


Có vợ.


Có con.


Có những trách nhiệm mà dù muốn hay không cũng không thể phủi bỏ.



Tôi không đủ can đảm để bỏ tất cả.


Mà em cũng không đủ ngây thơ để chờ đợi mãi.


💔

Vậy nên em rời đi.


Không ồn ào.


Không khóc lóc.


Không níu kéo.


Chỉ đơn giản là bước sang cuộc đời của một người khác.


Nghe nói người mới của em trẻ hơn tôi.


Đẹp trai hơn tôi.


Độc thân hơn tôi.


À mà cái cuối cùng chắc là quan trọng nhất.


🤣


Lúc mới chia tay, tôi nghĩ mình ổn.


Đàn ông mà.


Có gì đâu.


Còn sống được mà.


Thậm chí còn lên mạng đăng status kiểu:


“Buông bỏ cũng là một loại trưởng thành.”


Nghe sâu sắc vl.


Nhưng đêm đến lại lôi ảnh cũ ra xem.


Nghe bài nhạc cũ lại nhớ.


Đi ngang chỗ từng đi cùng nhau lại đứng ngẩn người.


Hóa ra trưởng thành cái con khỉ.


😆


Điều buồn nhất không phải là em yêu người khác.


Mà là tôi biết em xứng đáng với điều đó.


Em xứng đáng có một người có thể nắm tay em giữa phố mà không phải nhìn trước ngó sau.



Xứng đáng có một người đưa em về ra mắt gia đình.


Xứng đáng có một người dám nói với cả thế giới rằng:



“Đây là người tôi yêu.”


Còn tôi thì không làm được.


Nên thật sự cũng chẳng có quyền trách em.


Có lẽ thứ khiến tôi tiếc nuối nhất không phải là việc mất em.


Mà là mất đi phiên bản hạnh phúc của chính mình khi ở cạnh em.

🌙


Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy biết ơn.


Biết ơn vì đã gặp em.



Biết ơn vì hai năm thanh xuân em từng dành cho tôi.



Biết ơn vì những kỷ niệm vui buồn mà có lẽ sau này chẳng thể nào lặp lại.


Nếu có điều gì muốn nói, chắc chỉ là:



“Cảm ơn em.”



Cảm ơn vì đã đến.



Cảm ơn vì đã yêu.



Và xin lỗi vì cuối cùng lại chẳng thể cho em điều em cần nhất.



Chúc em hạnh phúc.



Còn tôi…



Tôi sẽ tiếp tục sống, tiếp tục làm việc, tiếp tục đóng vai một người trưởng thành.



Chỉ là thỉnh thoảng, vào một đêm nào đó, nghe một bài nhạc cũ, nhìn một nơi quen thuộc…



Tôi vẫn sẽ nhớ đến em.



Như nhớ về một chương đẹp của cuộc đời.



Một chương đã khép lại.



Nhưng chưa bao giờ thật sự biến mất.


🍂
 

Đính kèm

  • IMG_6381.mov
    14.7 MB
  • IMG_6381.mov
    49.9 MB
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Viết hay quá. Thỉnh thoảng gặp lại em để ổn lại kỉ niệm xưa bác ơi.
 
anime sex
cliphot
X
Back
Top