Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Alloy

Tập sự
Tham gia
21/4/26
Bài viết
5
Cảm xúc
3
Điểm
3
Nơi ở
Hải Phòng
Tín dụng
0.0
Giới tính
Không xác định
Truyện có tình tiết : Loạn luân, động vật, và ngược đãi nhẹ, cân nhắc trước khi đọc.
Chương 1 : Khởi đầu của sự sa đọa.

Sân sau Bạch Gia Trang những ngày cuối xuân luôn ngập tràn hương hoa sữa và tiếng chim ríu rít. Những cánh hoa tử đằng tím nhạt rơi lả tả trên thảm cỏ xanh mướt, tạo nên một khung cảnh yên bình đến nao lòng. Bạch Tú Châu, sau một buổi tập đàn mệt mỏi, bỗng nổi hứng muốn thử bộ môn đánh cầu lông mới du nhập từ Tây phương.

Nàng khoác lên mình bộ y phục vận động kiểu mới: áo sơ mi lụa trắng cổ sen mềm mại, tay phồng nhẹ ôm lấy bờ vai thon thả, kết hợp cùng chân váy tennis xếp ly màu trứng sáo dài quá gối, để lộ bắp chân trắng ngần thon thẳng được bọc trong đôi tất lụa mỏng tang. Nàng không đeo trang sức cầu kỳ, chỉ có đôi khuyên tai ngọc trai nhỏ xíu khẽ đung đưa theo từng nhịp vung vợt, càng tôn lên đường nét chiếc cổ thiên nga cao quý. Mái tóc đen mượt được búi cao đơn giản, để lộ trọn vẹn khuôn mặt trái xoan thanh tú với đôi mắt phượng đen láy và đôi môi anh đào hồng tự nhiên.

Mồ hôi bắt đầu túa ra như những hạt sương mai trên cánh hoa trà trắng. Làn da vốn đã trắng như sữa của nàng giờ đây ửng lên một sắc hồng phơn phớt đầy sức sống, đặc biệt là hai gò má phính phính còn vương nét trẻ con. Những lọn tóc mai xoăn nhẹ theo kiểu tóc tân thời dính bết vào thái dương và gáy, còn vệt mồ hôi lăn dài từ xương quai xanh mảnh mai xuống ẩn sâu trong cổ áo cài khuy kín đáo. Chiếc áo lụa mỏng dần thấm ướt, bắt đầu dính sát vào làn da, mơ hồ phác họa đường cong của bộ ngực căng tròn đang phập phồng theo từng nhịp thở. Dáng người mảnh khảnh của nàng lúc vươn người đỡ cầu làm lộ rõ vòng eo con kiến cùng tấm lưng ong thẳng tắp. Ở cái tuổi mười lăm, nét xuân tình vừa hé nở ấy hòa quyện với vẻ kiêu hãnh bẩm sinh của một tiểu thư khuê các, tạo nên một bức họa vừa thanh thuần lại vừa quyến rũ chết người.

-A Thọ, mang nước trà lại đây.
Bạch Tú Châu buông vợt, thở nhẹ, giọng nói trong trẻo nhưng đượm vẻ hờ hững sai bảo. Nàng ngồi xuống chiếc ghế mây trong chòi nghỉ mát, tay phe phẩy chiếc quạt lụa, đôi mắt phượng lơ đãng nhìn ra vườn hoa.

Gã sai vặt tên A Thọ như đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Trong mắt hắn, vẻ đẹp động lòng người pha lẫn mồ hôi của tiểu thư chính là liều thuốc kích thích mạnh nhất. Suốt bao ngày qua, hắn đã âm thầm quan sát nàng, say mê từng cử chỉ, từng đường cong, và nuôi một khát khao đen tối. Hắn biết mình chỉ là một tên nô bộc hèn mọn, không bao giờ có thể chạm tới được đóa hồng cao quý này…trừ khi là dùng đến thủ đoạn.

"Tiểu thư, nước mát đây ạ." Hắn cúi gằm mặt, nhưng ánh mắt ti hí vẫn liếc trộm cổ tay trắng ngần của nàng khi đón lấy cốc trà. Những ngón tay thon dài của nàng chạm nhẹ vào tay hắn trong khoảnh khắc, khiến tim hắn đập loạn.

Bạch Tú Châu không mảy may bận tâm. Nàng đưa cốc trà lên đôi môi hồng khô khốc vì khát, uống một hơi cạn sạch. Chất lỏng mát lạnh chảy xuống cổ họng, mang theo hương sen thanh khiết. Nàng thở phào nhẹ nhõm, đặt cốc xuống bàn, rồi lại phe phẩy quạt, nhắm mắt tận hưởng làn gió mát.

Ban đầu chỉ là cảm giác dễ chịu. Nhưng chỉ vài phút sau, cảm giác bứt rứt kỳ lạ bắt đầu lan tỏa từ bụng dưới của nàng. Nó không giống cái nóng sau khi vận động, nó sâu hơn, âm ỉ hơn, như một ngọn lửa nhỏ được thắp lên từ bên trong.
Gương mặt nàng đỏ bừng lên một cách mất tự nhiên, không còn là màu hồng phấn sau khi vận động mạnh, mà là sắc đỏ ửng như người phát sốt. Mồ hôi vã ra nhanh chóng, thấm đẫm chiếc áo lụa trắng mỏng manh. Lớp vải dần trở nên gần như trong suốt, dính chặt vào da thịt, để lộ rõ mồn một đường viền của chiếc yếm đào bên trong, cùng hai điểm nhỏ trên ngực đang dần căng cứng lên một cách khó hiểu.

Hơi thở nàng trở nên gấp gáp. Đôi mắt phượng xinh đẹp trở nên lờ đờ, mông lung như phủ một tầng hơi nước mỏng. Nàng cảm thấy toàn thân bủn rủn, lạ lùng thay lại có ý muốn được đụng chạm da thịt mãnh liệt đến khó hiểu. Ở nơi thầm kín nhất, một cảm giác ẩm ướt và ngứa ngáy bắt đầu lan tỏa, khiến nàng phải khép chặt hai đùi mình lại.

"Tiểu thư, người làm sao vậy? Có phải bị say nắng rồi không ?" A Thọ giả bộ hốt hoảng lao tới đỡ lấy cánh tay trắng mịn của nàng. Hắn cố tình để những ngón tay thô ráp của mình lướt dọc theo cánh tay trần của nàng, cảm nhận làn da đang nóng ran dưới lớp áo ẩm ướt. "Để con đỡ người vào trong chòi nghỉ ngơi một lát."

"A... nóng quá... Sao thế này … ?" Bạch Tú Châu lắp bắp. Trong cơn mê man, nàng ngã hẳn vào lòng A Thọ. Mùi quần áo chua loét từ cơ thể hắn xông vào khứu giác nàng, lẽ ra phải khiến nàng ghê tởm, nhưng dưới tác dụng của thứ thuốc quái ác kia, nó lại trở thành một thứ kích thích kỳ lạ.
Thứ nước thuốc ấy không chỉ lấy đi sức lực, mà còn đánh thức những giác quan nhạy cảm nhất. Khi bàn tay thô ráp của A Thọ "vô tình" lướt qua lớp áo mỏng dính sát vào lưng, nàng khẽ run lên một tiếng "ư" khe khẽ trong cổ họng. Cảm giác ấy sự thô ráp của bàn tay hắn trên làn da mẫn cảm khiến nàng vừa sợ hãi vừa... day dứt khó tả.

A Thọ nuốt nước bọt, đặt nàng nằm ngửa trên chiếc ghế tràng kỷ bằng mây trong chòi. Nơi này khuất sau giàn hoa tử đằng dày đặc, không người qua lại, và tiếng gió xào xạc qua lá cây sẽ át đi mọi âm thanh.

Hắn cúi sát xuống, giả vờ lau mồ hôi trên trán nàng bằng chiếc khăn tay, nhưng năm ngón tay lại run rẩy di chuyển xuống má, rồi men theo đường viền hàm xinh xắn xuống chiếc cổ cao trắng ngần.

"Đừng... ngươi làm gì vậy... tránh ra..." Bạch Tú Châu thều thào. Nàng muốn ngăn hắn lại nhưng cơ thể thì không nghe lời.
Từng tiếng thở hắt phả ra hơi nóng nực, hàm răng trắng đều cắn chặt lấy bờ môi dưới căng mọng đến rớm máu nhưng vẫn không thể ngăn được những tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra mỗi khi bàn tay gã sai vặt chạm vào da thịt. Mỗi cái chạm của hắn đều như một tia điện, khiến nàng thấy rùng mình tê dại.

"Tiểu thư, người cô nóng quá, để tôi giúp người cởi bớt áo cho mát. Cẩn thận kẻo trúng gió thì khốn." Hắn cười gian tà, những ngón tay hèn mọn run rẩy mò vào hàng khuy bấm phía trước ngực áo. Từng chiếc khuy được mở ra, để lộ tấm yếm màu hồng đào mỏng dính ướt sũng ôm trọn lấy bầu ngực còn e ấp đang phập phồng lên xuống. Qua lớp lụa mỏng, hắn có thể thấy rõ núm vú nhỏ xinh của nàng đã cương cứng, in hằn lên mặt vải.
Hắn đưa tay luồn vào trong mép áo yếm, sờ soạng lên làn da trơn tru như lụa, lần theo đường cong xương sườn lên đến bờ vai tròn trịa. Làn da nàng dưới lòng bàn tay chai sạn của hắn mịn màng đến không tưởng. Tay hắn di chuyển tới đâu là nàng lại khẽ run lên tới ấy.

"Nóng... ư... ưm... đừng động vào ta..." Giọng nói của Bạch Tú Châu đứt quãng, mắt nàng đã ngấn lệ. Nàng cố gắng đưa tay đẩy hắn ra, nhưng cánh tay ngọc ngà giờ chỉ như một cành liễu mềm đặt hờ trên ngực hắn, chẳng khác nào đang ve vuốt, kích động hắn thêm. Hơi thở nàng càng lúc càng gấp, ngực phập phồng dữ dội. Tên gia nhân được thể lấn tới, hắn cúi đầu hít hà mùi hương thanh khiết pha lẫn mồ hôi trên cổ nàng. Hơi thở hôi hám của hắn phả vào vành tai mẫn cảm khiến toàn thân Bạch Tú Châu nổi gai ốc, nhưng đồng thời, một cơn tê dại cũng chạy dọc sống lưng nàng.

"Tiểu thư, người vẫn còn nóng lắm, để con thử xoa bóp cho người xem có đỡ hơn không nhé..." Hắn thì thầm bên tai nàng, bàn tay còn lại bắt đầu từ bắp chân, vuốt ve qua lớp tất lụa mỏng. Hắn cảm nhận sự mịn màng của làn da được bọc trong tất, rồi dần dần di chuyển lên trên, qua đầu gối, luồn vào dưới gấu váy xếp ly. Những ngón tay thô ráp của hắn lần mò trên đùi non mềm mại, nơi lớp da còn ẩm ướt mồ hôi.

"Không... đừng..." Nàng rên rỉ, hai chân yếu ớt khép lại, nhưng chính hành động đó lại kẹp lấy bàn tay hắn, giữ nó lại giữa hai đùi nàng. Hắn cười khẽ, những ngón tay càng lúc càng tiến sâu hơn, chạm đến mép quần lót lụa mỏng. Hắn có thể cảm nhận được hơi ấm và sự ẩm ướt lan ra từ nơi thầm kín của nàng, thấm qua lớp vải.

"Tiểu thư, trong này của người cũng ướt hết rồi này." Hắn thì thầm, giọng đầy khoái chí.

Lời nói của hắn như một cú đánh vào lòng tự trọng còn sót lại của nàng. Nước mắt trào ra, lăn dài trên má, nhưng cơ thể nàng lại phản bội nàng một cách trắng trợn. Nàng không thể phủ nhận sự thật ấy. Nàng thực sự đã ướt. Ướt từ lúc hắn bắt đầu chạm vào chân nàng. Ướt từ lúc cơn thuốc bắt đầu tác dụng.

Không dừng lại ở đó, A Thọ càng lúc càng táo tợn. Hắn luồn tay vào trong quần lót của nàng, những ngón tay thô ráp trực tiếp chạm vào âm hộ ướt đẫm. Bạch Tú Châu giật bắn người, một tiếng thét nhỏ bật ra khỏi môi, nhưng nhanh chóng bị nghẹn lại trong cổ họng. Ngón tay giữa của hắn từ từ tách hai mép thịt hồng hào ra, lần mò tìm kiếm. Khi hắn chạm đến mồng đốc nhỏ xíu đang cương cứng và day nhẹ, toàn thân nàng cong lên như một cánh cung, một tiếng rên dài không thể kìm nén bật ra.

"Ư... ưm... A..."

"Tiểu thư thích chỗ này phải không?" Hắn cười nham hiểm, ngón tay tiếp tục day nhẹ mồng đốc, trong khi một ngón khác từ từ đưa vào bên trong khe huyệt ướt át. Cảm giác bị xâm nhập, dù chỉ là một ngón tay, khiến nàng run rẩy dữ dội. Nhưng điều đáng sợ nhất là, nó không hề khó chịu như nàng tưởng tượng. Nó... bứt rứt nhưng lại có gì đó rất thoải mái, rất dễ chịu.

A Thọ cảm nhận được sự co thắt của cơ thể nàng quanh ngón tay mình. Hắn bắt đầu di chuyển ngón tay ra vào, chậm rãi, đều đặn, mỗi lúc một sâu hơn. Tay còn lại của hắn không rảnh rỗi, nó kéo chiếc yếm lụa qua một bên vai nàng, để lộ bầu ngực trần căng tròn, trắng muốt. Hắn cúi xuống, áp môi mình lên đầu vú đã cương cứng từ lâu và mút mạnh.

"Á...!!!" Bạch Tú Châu hét lên, nhưng âm thanh phát ra lại yếu ớt và mang đầy sướng khoái. Hai tay nàng vô thức đưa lên, không để đẩy hắn ra, mà là để bấu chặt lấy vai hắn như một sự kìm nén lớn lao. Móng tay nàng cắm sâu vào lớp áo vải thô của hắn. Đầu óc nàng trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác cái cảm giác ẩm ướt và nóng bỏng của miệng, lưỡi hắn trên đầu ngực, cảm giác ngón tay hắn ra vào nơi thầm kín, cảm giác những cơn sóng khoái cảm đang dâng lên từ bụng dưới.

Hắn tiếp tục hành hạ nàng, miệng thì mút mạnh đầu ngực, ngón giữa thì ngấp nghé ra vào âm đạo mỗi lúc một nhanh dần còn ngón cái thì day liên tục lên mồng đốc nàng. Bạch Tú Châu rên rỉ không ngừng, hông nàng bắt đầu nhấp nhô theo nhịp tay hắn, vô thức đón nhận sự xâm nhập ấy. Nước mắt vẫn chảy thể hiện ý căm phẫn, nhưng cơ thể nàng lại không ngừng cong lên đầy vẻ hưởng thụ. Nàng cảm nhận được một cơn co thắt đang hình thành trong bụng dưới, một cảm giác mà nàng chưa từng trải qua nhưng bản năng mách bảo đó là đỉnh điểm của khoái lạc.

"Đừng !... dừng lại... ta sắp... sắp..." Nàng không biết sự thôi thúc này là gì, chỉ biết rằng có gì đó đang chực chờ bùng nổ, vỡ òa dưới hạ bộ mình.

A Thọ cũng cảm nhận được. Hắn càng tăng tốc, ngón tay ra vào điên cuồng, miệng mút mạnh hơn. Hắn muốn nhìn thấy tiểu thư cao quý đạt cực khoái dưới tay mình.

Bạch Tú Châu cong người lên, miệng há hốc, mắt nhắm nghiền. Nàng sắp đạt đến đỉnh điểm. Cơn co thắt đã bắt đầu...

Ngay khi nàng sắp vượt qua ranh giới ấy, khi cơ thể nàng đã hoàn toàn buông xuôi và không còn chút phản kháng nào, thì một tiếng thét chợt vang lên kéo nàng rời khỏi cơn cực khoái.


"THẰNG KHỐN NẠN!"

Trần Túc người vẫn luôn theo đuổi nàng và Tú Châu cũng có cảm tình với hắn, lúc này đang trong bộ vest trắng lịch lãm, khuôn mặt đẹp như tạc tượng giờ đây tối sầm vì phẫn nộ, hắn lao vào như một cơn lốc. A Thọ còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị Trần Tú túm cổ, giật mạnh ra khỏi người Tú Châu. A Thọ đập lưng vào cột trụ, kêu lên một tiếng đau đớn rồi lăn ra đất.

Trần Túc vội vàng cởi áo khoác ngoài của mình khoác lên thân thể run rẩy của Tú Châu, che đi bộ ngực trần của nàng. Nàng nằm đó, thở hổn hển, mặt đỏ bừng, đôi mắt long lanh hơi nước, cơ thể vẫn còn khẽ run vì cơn khoái cảm chưa được giải tỏa trọn vẹn.

"Tú Châu! Muội sao vậy?!" Hắn lay nhẹ vai nàng, giọng nói đầy lo lắng. Trong cơn mê man vì sốt và nhục nhã, Bạch Tú Châu vô thức bám chặt lấy cánh tay rắn rỏi của Trần Túc.
Nàng vùi đầu vào lồng ngực vững chãi ấy, khóc nức nở như một đứa trẻ. Nước mắt của tủi nhục, của sợ hãi, nhưng sâu thẳm bên trong, cũng có cả nước mắt của sự tiếc nuối, dù nàng không dám thừa nhận.

---
 
Sửa lần cuối:
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Chương 2: Vết Nhơ Không Phai

Bạch Tú Châu tỉnh dậy trong căn phòng ngủ quen thuộc của mình. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua tấm rèm the mỏng, nhuộm lên bức bình phong sơn mài một màu vàng cam ảm đạm. Nàng nằm im, cố nhớ lại chuyện gì đã xảy ra. Ký ức vụn vỡ trở về như những mảnh gương vỡ, sắc lẹm và đau đớn. Mồ hôi lạnh toát trên trán nàng khi nhớ lại bàn tay thô ráp của tên A Thọ lướt trên da thịt mình, nhớ lại cảm giác ẩm ướt và nóng bỏng đáng sợ kia, và điều kinh khủng nhất là nhớ lại cơ thể mình đã run rẩy đáp trả như thế nào.
"Tú Châu, muội thấy trong người thế nào rồi?" Trần Túc nhẹ giọng hỏi, ngồi xuống mép giường.
Bạch Tú Châu bấy giờ mới chợt nhận ra sự hiện diện của hắn, nàng từ từ ngồi dậy, tấm chăn gấm tuột xuống để lộ bờ vai trắng ngần trong chiếc áo ngủ mỏng. Nàng không trả lời ngay. Đôi mắt phượng xinh đẹp nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ một lúc lâu, rồi đột ngột quay sang nắm chặt lấy tay Trần Túc. Bàn tay nàng lạnh ngắt, run rẩy.
"Trần Túc... xin anh... chuyện hôm nay... đừng nói cho bất cứ ai biết." Giọng nàng nghẹn lại, nhưng ánh mắt lại cương quyết lạ thường. "Đừng nói cho cha mẹ ta, đừng nói cho anh trai ta, càng không được để lọt ra ngoài."
Trần Túc nhíu mày: "Nhưng tên súc sinh đó phải bị trừng trị. Hắn dám làm chuyện cầm thú với nàng..."
"Chính vì vậy!" Bạch Tú Châu ngắt lời, giọng cao hơn rồi lại hạ xuống như sợ ai nghe thấy. "Nếu chuyện này đồn ra ngoài, người ta sẽ bàn tán ra sao? Bạch gia tiểu thư bị tên sai vặt trong nhà... bị... bị lột trần... bị sàm sỡ..." Mỗi từ thốt ra, mặt nàng lại đỏ bừng vì xấu hổ và giận dữ. "Dù tôi có trong sạch thế nào, danh dự của tôi cũng sẽ tan tành. Bạch gia cũng sẽ mất mặt. Anh…anh có hiểu không?"
Nàng cúi đầu, hai tay xoắn chặt lấy góc chăn. Trong khoảnh khắc ấy, Trần Túc nhìn thấy rõ sự giằng xé khủng khiếp trong lòng thiếu nữ trước mặt.
"Tôi hiểu rồi." Hắn khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối của nàng. "Tôi sẽ không nói với ai hết. Chuyện này chỉ có tôi và tiểu thư biết thôi."
Bạch Tú Châu gật đầu, đôi mắt đỏ hoe nhưng không rơi lệ. Nàng đã khóc quá nhiều rồi. Bây giờ, nàng cần phải suy nghĩ.
"Vậy còn tên A Thọ? Tiểu thư định xử lý hắn thế nào?" Trần Túc hỏi.
Nhắc tới A Thọ, Tú Châu tức thì run lên khe khẽ, ánh mắt phức tạp cúi đầu nói nhỏ. "Tôi…tôi sẽ không hắn yên thân đâu. Giờ…anh cứ về trước đi… tôi muốn nghỉ ngơi một lát."
Trần Túc muốn nói thêm điều gì đó, nhưng lại thôi, hắn gật đầu rời đi. Trước khi khép cửa, hắn quay lại nhìn nàng một lần nữa. Bạch Tú Châu vẫn ngồi đó, đơn độc giữa căn phòng rộng, bóng nàng đổ dài trên vách gỗ như một ẩn ức không thể nói thành lời.
Ngay tối hôm đó, Bạch Tú Châu ra lệnh cho một lão gia nhân thân tín lâu năm trong nhà áp giải A Thọ đến một căn phòng kín ở góc tây bắc của Bạch Gia Trang. Đó vốn là một nhà kho cũ, ít người qua lại. Nàng cho người khóa trái cửa, chỉ chừa một khe nhỏ để đưa cơm nước. Tên A Thọ bị trói chặt vào chiếc cột gỗ, miệng nhét giẻ, mắt trợn trừng đầy sợ hãi.
Bạch Tú Châu đứng bên ngoài căn phòng, lắng nghe tiếng rên rỉ nghẹt thở của hắn. Gương mặt nàng lạnh tanh, không chút biểu cảm. Nhưng sâu trong lòng, một cơn sóng ngầm đang cuộn trào. Nàng không biết phải làm gì với hắn. Giết hắn ư? Quá dễ dàng. Để hắn sống mà chịu đựng ư? Nàng cần thời gian để nghĩ ra một hình phạt xứng đáng.
"Canh giữ cẩn thận. Không được để ai biết hắn ở đây." Nàng ra lệnh cho lão gia nhân già rồi quay lưng bước đi.
Nhưng khi trở về phòng, nàng không tài nào chợp mắt được.
Những ngày sau đó trôi qua trong một màn sương mù kỳ lạ. Ban ngày, Bạch Tú Châu vẫn là tiểu thư Bạch gia kiêu kỳ, lạnh lùng. Nàng vẫn đánh đàn, đọc sách, uống trà, sai bảo kẻ hầu người hạ với giọng điệu hờ hững cố hữu. Nhưng ban đêm, khi màn đêm buông xuống và căn phòng chỉ còn ánh sáng le lói từ ngọn đèn dầu, những bóng ma bắt đầu trỗi dậy.
Nàng không thể kiểm soát được những ký ức ấy.
Ban đầu, chúng chỉ là những thoáng vụt qua—một cái chạm nhẹ của gió lạnh trên da thịt khiến nàng giật mình, một tiếng động lạ trong đêm khiến tim nàng đập thình thịch. Nhưng dần dần, những ký ức trở nên rõ ràng hơn, sống động hơn, như một cuốn phim quay chậm mà nàng bị ép phải xem đi xem lại.
Có đêm, nàng nằm trên giường, mắt nhắm nghiền, nhưng tâm trí lại hiện về cảnh tượng hôm ấy. Hơi thở nóng hổi của A Thọ phả vào cổ nàng. Cảm giác thô ráp của những ngón tay chai sạn lần mò trên làn da ẩm ướt mồ hôi. Nàng nhớ rõ từng chi tiết—cách hắn vuốt ve từ cổ xuống xương quai xanh, cách hắn dừng lại thật lâu ở bờ vai trần trước khi luồn tay vào trong áo. Và điều tồi tệ nhất: nàng nhớ rõ cảm giác của chính mình lúc đó.
Cơ thể nàng đã run lên như thế nào khi hắn chạm vào.
Bạch Tú Châu bật dậy giữa đêm, thở hổn hển. Nàng đưa tay sờ lên ngực mình. Tim nàng đập loạn nhịp. Làn da nàng nóng bừng, và ở nơi thầm kín nhất, một cảm giác ẩm ướt quen thuộc lại xuất hiện. Nàng nghiến răng, bấu chặt lấy ga giường, cố gắng dập tắt ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lòng.
"Không... không thể nào..." Nàng thì thầm với chính mình, giọng đầy ghê tởm. "Sao…sao mình lại…có ý nghĩ dơ bẩn như thế chứ…"
Nhưng cơ thể nàng không nghe lời. Nó nhớ. Nó khao khát. Nó phản bội lại mọi nguyên tắc và giáo điều mà nàng đã được dạy dỗ từ nhỏ. Và mỗi lần như vậy, nàng lại càng căm hận tên A Thọ hơn, nhưng đồng thời, nàng cũng bắt đầu căm hận chính bản thân mình.

Một buổi chiều, khoảng một tuần sau sự kiện kinh hoàng ấy, Bạch Tú Châu lang thang ra khu vực nhà bếp phía sau Bạch Gia Trang. Nàng vốn định tìm chút nước mát để xoa dịu cơn nóng trong người, nhưng khi vừa đến gần căn phòng nhỏ nơi chứa củi và dụng cụ nấu nướng, nàng bỗng nghe thấy những âm thanh kỳ lạ.
Đó là tiếng thở dốc. Tiếng rên rỉ khe khẽ. Và tiếng va chạm nhịp nhàng của da thịt.
Bạch Tú Châu khựng lại. Linh tính mách bảo nàng nên rời đi ngay. Nhưng đôi chân thì lại bị sự hiếu kỳ níu lại, rồi nó thôi thúc nàng bước nhẹ đến bên cánh cửa gỗ đã mục, nơi có một khe hở đủ rộng để nhìn vào bên trong.
Cảnh tượng trước mắt khiến nàng như bị sét đánh.
Trong thứ ánh sáng lờ mờ vàng vọt hắt qua ô cửa sổ nhỏ phủ đầy bụi, bà bếp, Trình lão bà, người đàn bà tròn trĩnh, đã ngoài bốn mươi, thường ngày chỉ biết đến bếp núc và những câu chửi mắng kẻ hầu—đang nằm ngửa trên mấy bao gạo chất chồng.
Nhưng bà ta không còn là Trình lão bà khó tính và xuề xòa nữa. Váy áo nâu sờn đầy vết dầu mỡ của bà ta đã bị xắn lên tận eo, để lộ cặp đùi trắng nhão nhoẹt, lấp lóa ánh mồ hôi. Chiếc yếm vải thô cũng bị kéo bung ra hết, hai bầu vú đồ sộ với đầu vú thâm đen căng cứng phơi bày ra ngoài, đung đưa theo từng nhịp va chạm.
Và kẻ đang đứng giữa hai chân bà, kẻ mà bà ta vẫn luôn giới thiệu là con trai mình, Đại Vỹ. Quần hắn tụt xuống tận mắt cá chân, để lộ cặp mông rắn chắc và cơ bắp cuồn cuộn. Hông hắn đưa đẩy không ngừng, mỗi cú thúc vào lại khiến bà Trình rên lên một tiếng đầy sướng khoái, cặp vú đồ sộ nảy lên rồi hạ xuống nặng nề. Mồ hôi trên lưng hắn chảy thành dòng, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt. Mùi mồ hôi chua loét, mùi cơ thể ngấu nghiến nhau, và một thứ mùi tanh nồng khác len qua khe cửa, xông thẳng vào khứu giác của Bạch Tú Châu.
"Đại Vỹ... Đại Vỹ... mạnh nữa đi… sướng quá... mẹ sướng chết mất thôi..." Giọng bà Trình khàn đục, ngắt quãng theo từng nhịp thúc. Hai tay bà ta bấu chặt lấy bờ vai rộng của Đại Vỹ, móng tay cào thành những vệt đỏ trên da thịt hắn.
“Mẹ hở !! Bà vẫn gọi tôi là con được à !? Có mẹ nào mà lại đòi con đụ mình như bà không hở !!!”
Đại Vỹ vừa nói vừa cười khoái chí đáp, cổ họng phát ra tiếng gằn như thú hoang. Rồi hắn cúi xuống, ngậm lấy một bên đầu vú thâm đen của bà mà mút mạnh. Tiếng chép miệng ẩm ướt vang lên rõ mồn một. Bà Trình hét lên một tiếng, lưng cong lên khỏi bao gạo, hai chân quắp chặt lấy hông hắn.
Bạch Tú Châu đứng chết trân ngoài cửa. Máu trong người nàng như vừa ngừng chảy, vừa sôi lên cùng một lúc. Nàng không thể rời mắt khỏi cảnh tượng ghê tởm nhưng lại đầy mê hoặc ấy. Nàng nhìn thấy rõ chỗ da thịt hai người giao hợp, thấy chất dịch trắng đục đã bắt đầu chảy dọc xuống đùi bà Trình. Nàng nghe thấy âm thanh nhớp nháp mỗi khi Đại Vỹ rút ra rồi lại đâm vào. Và điều kinh khủng nhất—nàng cảm thấy cơ thể mình đang phản ứng.
Một luồng hơi nóng quen thuộc bùng lên từ bụng dưới, lan nhanh xuống giữa hai chân. Hai đầu gối nàng run lên. Đôi bàn tay đang bám vào tường bỗng trở nên tê dại. Nàng cảm nhận rõ rệt sự ẩm ướt đang hình thành ở nơi thầm kín—một cảm giác vừa đáng sợ vừa quen thuộc mà nàng đã trải qua dưới tác dụng của thứ thuốc hôm nào. Nhưng lần này, không có thuốc. Chỉ có cơ thể nàng, đơn thuần phản ứng với những gì nàng đang chứng kiến.
Ký ức về A Thọ ập về như thác lũ. Bàn tay hắn lần mò trên da thịt nàng. Hơi thở hắn phả vào cổ nàng. Cảm giác run rẩy, tê dại, và khoái cảm đen tối mà nàng đã cố chôn vùi. Tất cả sống dậy, hòa quyện với hình ảnh trước mắt. Nàng tưởng tượng mình đang ở vị trí của bà Trình. Tưởng tượng có một đôi tay thô ráp đang nắn bóp ngực mình. Tưởng tượng có một thứ gì đó cứng rắn và nóng bỏng đang ấn vào giữa hai chân mình.
Nàng rùng mình. Một tiếng rên khe khẽ suýt bật ra khỏi môi, nhưng nàng kịp cắn chặt môi đến bật máu để kìm lại. Vị tanh của máu tràn vào miệng, nhưng cũng không đủ sức xua đi cơn sóng dục vọng đang dâng lên trong lòng.
Đúng lúc đó, Đại Vỹ đột ngột tăng tốc. Hắn thúc mạnh và nhanh hơn, tiếng da thịt va vào nhau vang lên liên hồi. Bà Trình bắt đầu rên rỉ như điên dại: "Ư... ư... nhanh nữa... ra đi... ra trong mẹ đi..." Giọng bà ta vỡ ra trong một tiếng thét nghẹn ngào khi Đại Vỹ gầm lên một tiếng, toàn thân co cứng lại rồi đổ sập xuống người bà ta. Cả hai cùng run rẩy, thở hổn hển, mặc cho những giọt mồ hôi và dịch thể trộn lẫn vào nhau.
Bạch Tú Châu không thể đứng vững thêm được nữa. Nàng buông tay khỏi tường, loạng choạng lùi lại. Chân nàng vấp vào một viên đá, tạo ra tiếng động nhỏ. Nàng hoảng hồn, vội vã xoay người bỏ chạy. Chạy một mạch qua hành lang, qua vườn hoa, không dám ngoái đầu lại. Nàng chỉ dừng lại khi đã về đến phòng mình, đóng sập cửa, tựa lưng vào cánh cửa gỗ mà thở dốc.
Ngực nàng phập phồng dữ dội. Toàn thân nàng run lên từng cơn. Nàng đưa tay lên ôm mặt, nhưng rồi bàn tay ấy lại vô thức trượt xuống, lần theo đường viền cổ áo, chạm vào làn da nóng ran của chính mình. Nàng giật mình như bị bỏng, vội vàng rụt tay lại, ghê tởm chính mình.
"Không... không thể nào..." Nàng thì thầm, giọng đầy tuyệt vọng. "Mình... mình không phải loại dâm đãng... không thể nào..."
Nàng bước đến bên bồn rửa mặt, vục nước lạnh lên mặt, lên cổ, hy vọng dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt mình. Nhưng khi những giọt nước lạnh lăn dài xuống khe ngực, chạm vào hai điểm nhỏ đang căng cứng dưới lớp áo, nàng lại rùng mình lần này không phải vì lạnh.
Đêm hôm ấy, khi nằm trên giường trong bóng tối, nàng không thể nào xua đi những hình ảnh đã chứng kiến. Không thể ngăn tai mình khỏi văng vẳng tiếng rên rỉ của bà Trình. Và không thể ngăn cơ thể mình nhớ lại cảm giác bị A Thọ chạm vào. Trong cơn mơ màng nửa tỉnh nửa mê, nàng thấy mình lại nằm trên chiếc tràng kỷ mây trong chòi nghỉ mát. Nhưng lần này, người đang bên nàn lại không phải A Thọ. Đó là một bóng hình mờ ảo khi là Đại Vỹ với cặp mông rắn chắc, khi là một khuôn mặt không rõ nét và bàn tay ấy đang lần mò khắp cơ thể nàng.
Lần này không có sự chống cự. Nàng để mặc. Nàng thậm chí còn ưỡn người lên đón nhận. Và khi bàn tay ấy cuối cùng cũng chạm đến nơi thầm kín nhất, nàng rên lên một tiếng đầy thỏa mãn.
Bạch Tú Châu bật dậy giữa đêm, mồ hôi vã ra như tắm. Chiếc áo ngủ mỏng dính chặt vào người. Nơi giữa hai chân nàng ướt đẫm. Nàng ngồi đó, ôm chặt lấy đầu gối, lắc lư người qua lại như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.
 
Chương 3:


Buổi sáng hôm ấy, Tú Châu thấy bà Trình xách một thúng rau ra khu giếng phía sau nhà bếp, và chỉ vài phút sau, Đại Vỹ cũng lững thững đi theo. Một linh cảm mơ hồ khiến nàng rảo bước theo họ, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nàng núp sau bức tường gạch cũ kỹ gần khu giặt đồ, nơi có một lỗ thủng nhỏ đủ để quan sát.

Họ đã làm chuyện ấy ngay bên cạnh giếng nước, giữa ban ngày ban mặt.

Bà Trình đứng dựa lưng vào thành giếng đá, chiếc váy nâu sờn bị xắn lên tận eo, để lộ cặp đùi trắng nhẽo đầy đặn. Đại Vỹ đứng sau lưng bà ta, quần tụt xuống mắt cá, hai tay bám chặt lấy hông bà ta mà thúc mạnh từng cú từng cú. Tiếng da thịt va vào nhau vang lên bì bạch, hòa cùng tiếng rên rỉ cố nén của bà Trình và tiếng gầm gừ trong cổ họng Đại Vỹ. Khuôn mặt đỏ gay của bà ta ngửa lên trời, miệng há hốc thở dốc, cặp vú đồ sộ nảy lên hạ xuống theo từng nhịp va chạm.

Bạch Tú Châu đứng đó, toàn thân run lên. Nàng không rời mắt được. Nàng nhìn chằm chằm vào chỗ hai thân thể giao nhau, nhìn thứ vật đồ sộ của Đại Vỹ liên tục biến mất rồi lại xuất hiện từ giữa hai chân bà Trình, mỗi lần như vậy lại kéo theo một thứ chất lỏng trắng đục sền sệt. Nàng nghe rõ mồn một tiếng bì bạch, tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc. Và nàng cảm nhận được cơ thể mình đang phản ứng một cách vô cùng rõ rệt.

Luồng hơi nóng quen thuộc bùng lên từ bụng dưới. Hai chân nàng run rẩy, đầu gối như muốn khuỵu xuống. Và ở nơi thầm kín nhất, một cảm giác ẩm ướt bắt đầu lan ra, thấm qua lớp quần lót lụa mỏng, khiến nàng phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên. Bàn tay nàng vô thức đưa lên, đặt lên ngực mình, nơi mà núm vú đã căng cứng từ lúc nào, cọ vào lớp áo mỏng một cách rấm rứt và tê dại.

Hôm ấy, nàng đã đứng đó cho đến khi Đại Vỹ gầm lên một tiếng, toàn thân co cứng lại rồi đổ sập xuống lưng bà Trình, cả hai cùng run rẩy trong cơn thỏa mãn. Nàng lặng lẽ rời đi, trở về phòng, và lần đầu tiên trong đời, nàng đã tự tay chạm vào chính mình.

Ngón tay nàng run rẩy luồn xuống dưới lớp váy, chạm vào nơi đã ướt đẫm từ lâu. Cảm giác tê dại lan tỏa khiến nàng phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên. Nàng nhắm mắt lại, và trong tâm trí nàng, không phải bà Trình đang bị Đại Vỹ thúc vào mà là chính nàng. Nàng tưởng tượng mình đang đứng dựa vào thành giếng đá, mông bị hai bàn tay thô ráp của hắn nắm chặt, còn thứ vật đồ sộ kia thì đang nhấp lia lịa trong cơ thể nàng. Và khi ngón tay nàng chạm đến điểm nhạy cảm nhất, một cơn co thắt dữ dội ập đến, khiến toàn thân nàng cong lên rồi mềm nhũn ra, thở hổn hển trong vô thức.

Đó là lần đầu tiên.

---

Những lần sau đó, nàng ngày càng bạo gan hơn.

Có lần, nàng rình họ trong chính nhà bếp, vào lúc tờ mờ sáng khi lũ người hầu còn chưa thức dậy. Bà Trình đang nhào bột làm bánh bao trên chiếc bàn gỗ lớn, và Đại Vỹ từ phía sau ôm lấy bà ta, kéo váy lên, rồi cứ thế mà làm. Bột mì trắng xóa bám đầy tay bà Trình, bám cả lên mặt bàn, hòa cùng mồ hôi và những giọt chất lỏng rơi xuống. Cảnh tượng ấy vừa hỗn loạn, vừa đầy nhục dục, khiến Bạch Tú Châu đứng ngoài cửa sổ mà hai tay run rẩy, một tay bấu chặt vào khung cửa, tay kia thì đã luồn vào trong váy từ lúc nào.

Lại có lần, vào một đêm khuya thanh vắng, nàng bắt gặp họ ở phòng củi sau vườn. Lần này, bà Trình nằm ngửa trên đống củi khô, hai chân giơ cao quá đầu, còn Đại Vỹ thì quỳ giữa hai chân bà ta, thúc mạnh đến nỗi cả đống củi kêu lên cọt kẹt. Ánh trăng hắt qua khe cửa, chiếu rọi lên thân thể trần truồng đẫm mồ hôi của họ. Bạch Tú Châu ngồi xổm ngoài cửa, cách họ chưa đầy hai thước, tay áo xắn cao, bàn tay mảnh mai đang miết chặt lấy chỗ ướt át của mình, nhịp theo từng cú thúc của Đại Vỹ. Nàng cắn chặt lấy cổ tay áo để không phát ra tiếng, nhưng hơi thở thì gấp gáp, mắt nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mặt qua khe cửa hẹp.

Mỗi lần như vậy, trong đầu nàng lại không nhịn được mà tưởng tượng ra cảnh mình đang thay thế bà Trình.
Càng lúc, lửa dục trong nàng càng lớn hơn. Khát khao được nếm trải cảm giác thực sự càng lúc càng trở nên mãnh liệt, thiêu đốt nàng từ bên trong.

---

Rồi đến một tối nọ.

Đêm ấy, Bạch Tú Châu trở về phòng trong cơn hứng tình tột độ. Nàng vừa mới rình bà Trình và Đại Vỹ ân ái ngoài phòng củi về. Phải nói là Đại Vỹ thực sự rất cường tráng. Mỗi lần làm chuyện ấy, động tác của anh ta vô cùng mạnh mẽ và dứt khoát. Cú nào cú nấy đều dồn dập và thô bạo tới nỗi thân hình vốn đẫy đà của bà Trình cũng phải rung lên, cặp vú đồ sộ thì cứ nảy tưng tưng không ngừng. Còn cái tiếng bì bạch khi hạ bộ cả hai tiếp xúc, vang lên cuồng dã tới nỗi chỉ nghe thôi cũng đủ khiến hạ bộ của nàng ướt thành một mảng.

Nhưng khi nàng vừa định tự thỏa mãn, tay vừa mới luồn vào váy, thì tiếng bước chân và tiếng cười nói của đám hạ nhân đi tuần vang lên gần đó. Nàng hoảng hồn, vội vàng rút tay ra, chỉnh lại y phục rồi lặng lẽ lui về. Không dám mạo hiểm nấn ná thêm, nàng đành trở về phòng trong cơn bứt rứt khôn nguôi.

Khuôn mặt nàng lúc bước vào phòng vẫn còn vương đầy dấu vết của cơn hứng tình chưa được giải tỏa. Đôi má trắng hồng tự nhiên giờ đây ửng đỏ như ráng chiều, đặc biệt là hai gò má phúng phính vẫn còn vương nét trẻ con, căng mọng như trái đào chín mọng. Đôi môi anh đào hơi hé mở, thở ra những hơi thở gấp gáp và nóng hổi, cánh môi dưới hơi sưng lên vì mím chặt suốt dọc đường về. Đôi mắt phượng đen láy giờ đây long lanh một tầng hơi nước mỏng, nửa mê ly nửa bứt rứt, ánh lên một thứ khát khao không thể che giấu. Mái tóc mai xoăn nhẹ kiểu tân thời dính bết vào thái dương và gáy vì mồ hôi thoát ra bởi cơn hứng tình cực độ.
Chiếc sườn xám lụa trắng muốt nàng mặc ban tối giờ đây đã nhăn nhúm, nơi ngực áo hơi căng lên vì hai bầu ngực đang cương đầy, hai điểm nhỏ trên đó cứng lên và in hằn rõ mồn một qua lớp lụa mỏng. Mỗi bước đi, lớp vải cọ vào đầu ngực nhạy cảm lại khiến nàng phải rùng mình, một cơn tê dại chạy dọc sống lưng xuống tận hạ bộ. Còn ở dưới váy, nàng có thể cảm nhận rõ rệt sự ẩm ướt đã lan rộng từ lúc nào, thấm đẫm cả lớp quần lót lụa mỏng, khiến đùi non mỗi khi cọ vào nhau lại trơn ướt một cách đáng xấu hổ.

Sẵn cái nóng hầm hập trong người, nàng bước đến bàn, rót cho mình một cốc nước đầy từ chiếc bình sứ quen thuộc, tu cạn một hơi. Nước mát chảy xuống cổ họng khô khốc, tạm thời xoa dịu cơn bứt rứt trong giây lát. Nàng đặt cốc xuống, thở phào một hơi, định bụng sẽ ra sau bình phong thay y phục rồi tự mình giải quyết nốt cơn hứng tình còn dang dở.

Nhưng chỉ lát sau, một linh cảm kỳ lạ bỗng ập đến.

Không phải do cơn hứng tình sẵn có. Mà là một sự nhận biết mơ hồ, rằng trong căn phòng này, ngoài nàng ra, dường như còn có sự hiện diện của một người khác.

Bạch Tú Châu đứng sững lại. Tim nàng bắt đầu đập mạnh. Đây vốn là khuê phòng của nàng. Đám gia nhân đâu dám bén mảng vào đây khi chưa được cho phép, mà người trong nhà như cha hay anh trai thì càng chẳng cần phải thậm thụt trốn tránh sau bức bình phong kia làm gì cả.

Ánh đèn dầu le lói hắt lên bức bình phong sơn mài lớn ở góc phòng, nơi nàng vẫn thường thay y phục. Và chính từ phía sau bức bình phong ấy, một cái bóng người mơ hồ đang in lên bề mặt.

"Ai... ai đấy?!!!"

Nàng hoảng hốt kêu lên một tiếng sắc lạnh, chân vô thức lùi lại phía cửa ra vào, sẵn sàng bỏ chạy. Tay nàng đã nắm chặt lấy then cửa, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Nhưng đợi một hồi lâu, cũng không có chuyện gì xảy ra cả.

Không một tiếng động. Không một cử động. Bức bình phong vẫn y nguyên. Cái bóng vẫn ở đó, nhưng không hề nhúc nhích. Nếu có người thật, hẳn là đã bị tiếng tri hô vừa rồi làm cho hoảng hốt mà lao ra, hoặc ít nhất cũng phải có phản ứng gì đó. Nhưng lúc này, bốn phía trong phòng vẫn là một khoảng vắng lặng đến ngột ngạt, chỉ có tiếng tim nàng đập xen vào là tiếng gió đêm thổi qua khe cửa sổ.

Bạch Tú Châu lâm vào nghi hoặc. Lấy hết bình tĩnh, nàng buông tay khỏi then cửa, hít một hơi thật sâu. Rồi nàng chậm rãi tiến tới chỗ bức bình phong, từng bước một, trong tâm thế cảnh giác cao độ. Tay nàng nắm chặt lại, móng tay cắm vào lòng bàn tay để giữ mình tỉnh táo.

"Có…có ai không !?." Nàng đánh tiếng, cố giữ giọng thật uy nghiêm, dù trong lòng đang run như cầy sấy. "Ra đây ngay! Nếu không tôi gọi người đến đấy!"

Vẫn không có chút phản hồi nào.

Nghi ngờ mình đã quá đa nghi, bấy giờ Bạch Tú Châu mới thu hết can đảm. Nàng bước nhanh đến bên bức bình phong, rồi dùng hết sức đạp tung nó ra.

"Á..."

Nàng khẽ kêu lên một tiếng, rồi sững người.

Hóa ra sau bức bình phong chẳng có người nào cả. Chỉ có mỗi một tấm thảm phòng đang được cuộn tròn lại, dựng đứng lên cạnh tường. Trong trăng tĩnh mịch, cái bóng của tấm thảm cuộn ấy hắt lên mặt sau của bức bình phong, tạo thành một hình thù trông như bóng người đang đứng. Thảo nào nó không hề nhúc nhích hay phản ứng gì.

Nàng tự giễu chính mình rồi thở phào một hơi nhẹ nhõm, toan quay lưng đi.

Nhưng còn chưa kịp thả lỏng được một giây, thì từ phía sau lưng, một bàn tay to lớn bất ngờ vòng qua, bịt chặt lấy miệng nàng. Cùng lúc đó, nàng cảm nhận được một vật lạnh ngắt, sắc lẹm áp sát vào cổ mình.

"Ư... ưm... ư..."

Bạch Tú Châu chỉ còn biết ú ớ trong hoảng loạn tột độ. Toàn thân nàng cứng đờ vì sợ hãi. Kẻ phía sau rất khỏe, cánh tay hắn như một vòng kìm sắt ghì chặt lấy thân thể mảnh mai của nàng, khiến nàng không thể nào cựa quậy được. Hơi thở của hắn phả vào gáy nàng nóng hổi và nặng nề, mang theo mùi mồ hôi chua loét và một thứ mùi quen thuộc đến ghê người.

"Nằm im, tiểu thư. Đừng có la lên, nếu không..." Giọng nói khàn đặc, thì thầm vào tai nàng. Ánh sáng le lói từ ngọn đèn dầu phản chiếu lên lưỡi dao, một con dao nhỏ bằng sắt, nhưng đủ sắc để cứa đứt cổ họng nàng bất cứ lúc nào, khiến Bạch Tú Châu cứng đờ người. Tim nàng như ngừng đập. Nàng nhận ra giọng nói ấy. Nàng nhận ra mùi cơ thể ấy. Và khi hắn từ từ xoay người nàng lại, để nàng đối diện với mình, nàng đã không khỏi trợn tròn mắt trong kinh hoàng và chấn động.

A Thọ.

Tên nô bộc mà nàng đã giam trong căn phòng kín suốt những ngày qua. Hắn đang đứng trước mặt nàng. Đôi mắt híp của hắn sáng quắc lên trong bóng tối, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười nham hiểm. Râu tóc hắn vẫn bờ phờ, quần áo vẫn lấm lem, nhưng ánh mắt ấy, ánh mắt của một con thú đã thoát khỏi lồng giam, sắc lẹm khiến nàng lạnh cả sống lưng.

Trong lòng Bạch Tú Châu lập tức ngũ vị tạp trần. Kinh hoàng. Phẫn nộ. Ghê tởm. Và... một thứ gì đó khác, mà nàng không dám làm rõ.

"Ngươi... sao ngươi lại ở đây?" Nàng cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù môi nàng đang run lên.

A Thọ cười khẽ, hơi thở hôi hám phả vào mặt nàng. "Tiểu thư, người tưởng cái phòng giam ọp ẹp ấy có thể nhốt được ta chắc?." Hắn nghiêng đầu, nhìn nàng chằm chằm. "Giờ thì ta đến đây để... báo cái ơn tha mạng của người đây."

"Buông ta ra!" Bạch Tú Châu nghiến răng, cố gắng đẩy hắn ra, nhưng vô ích. "Nếu ngươi để ta yên, ta sẽ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ta sẽ cho ngươi tiền, cho ngươi rời khỏi đây. Nếu không, ta sẽ hét lên, và ngươi sẽ bị bắt lại, lần này thì ta đảm bảo ngươi sẽ không còn cơ hội nào nữa đâu!"

Nàng cố gắng đe dọa hắn bằng giọng điệu uy nghiêm nhất có thể. Nhưng A Thọ chẳng chút hoảng hốt. Hắn nhìn nàng, rồi bất ngờ bật cười, một tiếng cười khàn khàn, đầy vẻ nắm chắc.

"Tiểu thư, người cứ dọa ta mà làm gì" Hắn nói, mắt hắn liếc về phía chiếc bình sứ trên bàn, chiếc bình mà nàng vừa rót nước uống một cách đẩy ẩn ý.
Bạch Tú Châu bấy giờ chợt sững người. Máu trong người nàng như đông lại. Nàng từ từ quay đầu nhìn chiếc bình sứ, rồi lại nhìn hắn. "Ngươi... ngươi nói gì? Bỏ... bỏ cái gì?"

"Thứ thuốc mà cô đã nếm thử lần trước ấy." Hắn cười, để lộ hàm răng ố vàng. " Và bây giờ..." Hắn ngừng lại, nhìn sâu vào mắt nàng. "...chắc nó cũng sắp bắt đầu ngấm rồi."

Đúng lúc ấy, Bạch Tú Châu cảm nhận được nó.

Một luồng hơi nóng, không phải từ cơn hứng tình sẵn có ban nãy, mà là một thứ nóng bỏng và mãnh liệt hơn nhiều, bắt đầu bùng lên từ sâu trong bụng dưới. Nó lan ra như sóng thần, nhanh chóng và không thể cưỡng lại, thiêu đốt từng tế bào, từng thớ thịt trên cơ thể nàng.
Hạ bộ nàng, vốn đã ẩm ướt từ trước, giờ đây như có một dòng suối nhỏ đang rỉ ra, nóng hổi và không thể kiểm soát. Đầu óc nàng bắt đầu quay cuồng, chân tay bủn rủn. Hơi thở nàng gấp gáp hơn, và trước mắt nàng, khuôn mặt đáng ghét của A Thọ bắt đầu nhòe đi, thay vào đó là một cảm giác khao khát điên cuồng mà nàng đã quá quen thuộc trong những lần tự mình giải quyết, nhưng lần này, nó mãnh liệt gấp trăm lần.

"Không... không thể nào..." Nàng thì thào, giọng đã bắt đầu yếu ớt và đứt quãng. Hai chân nàng nhũn ra, và nếu không có cánh tay A Thọ đang ghì chặt, nàng đã ngã khuỵu xuống đất rồi.

A Thọ nhìn nàng, đôi mắt hắn sáng rực lên vì thỏa mãn. Hắn hạ con dao xuống, không cần đến nó nữa. Hắn biết, lần này, không ai có thể cứu nàng. Không Trần Túc. Không ai cả.

Và trong bóng tối của căn phòng khuê, với thứ thuốc độc đang ngấm vào từng mạch máu, Bạch Tú Châu biết rằng lần này, nàng sẽ không thể chống cự được nữa.

 
Chương 4: Đêm Định Mệnh

Thuốc bắt đầu ngấm vào từng mạch máu của Bạch Tú Châu với một tốc độ đáng sợ. Lần này, thứ thuốc kỳ lạ mà A Thọ bỏ vào bình nước dường như được pha với liều lượng cao hơn hẳn lần trước. Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, toàn thân nàng đã như bị nhúng vào một chảo lửa vô hình. Hơi nóng không chỉ bùng lên từ bụng dưới, mà lan ra khắp tứ chi, len lỏi vào từng thớ thịt, từng đốt xương, thiêu đốt cả lý trí lẫn thể xác.

Bạch Tú Châu cố gắng đứng vững, nhưng đôi chân nàng đã bắt đầu run rẩy không nghe lời. Nàng bám vào cạnh bàn, những ngón tay thon dài trắng muốt bấu chặt lấy mặt gỗ đến trắng bệch cả đốt. Mồ hôi bắt đầu vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo lụa mỏng, khiến lớp vải trắng dính chặt vào da thịt, để lộ rõ mồn một đường cong của bộ ngực căng đầy, của chiếc eo thon, và cả hai điểm nhỏ trên ngực đã cương cứng lên từ lúc nãy, giờ đây càng thêm nhô cao, in hằn rõ rệt qua lớp lụa ướt sũng.

"Không... không được..." Nàng thì thào, giọng đã bắt đầu đứt quãng và yếu ớt. Hơi thở nàng gấp gáp, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mỗi lần lồng ngực nâng lên, lớp vải lụa lại cọ xát vào hai đầu ngực nhạy cảm, tạo ra những cơn tê dại chạy dọc sống lưng xuống tận hạ bộ.
Ở nơi ấy, nàng có thể cảm nhận rõ rệt một dòng chất lỏng ấm nóng đang không ngừng rỉ ra, thấm đẫm lớp quần lót lụa mỏng, thậm chí còn bắt đầu chảy dọc xuống mặt trong đùi non, tạo thành những vệt ươn ướt lấp lóa dưới ánh đèn dầu le lói.

A Thọ đứng đó, chậm rãi quan sát nàng như một con mèo vờn chuột. Hắn không vội. Hắn biết thứ thuốc này sẽ làm nốt phần việc còn lại. Hắn buông nàng ra, để nàng tự loạng choạng đứng, và thích thú tận hưởng cảnh tượng một tiểu thư cao quý đang dần dần mất kiểm soát trước mắt mình.

"Tiểu thư, người thấy trong người thế nào rồi?" Hắn hỏi, giọng đầy mỉa mai. "Có phải là... nóng lắm không? Có phải là... ngứa ngáy lắm không?"

"Đồ... đê tiện..." Bạch Tú Châu nghiến răng, cố gắng giữ chút tự trọng cuối cùng. Nhưng giọng nàng phát ra lại run rẩy, yếu ớt, chẳng khác nào một lời rên rỉ. Nàng cố lết về phía cửa, nhưng mỗi bước đi, đùi non lại cọ vào nhau, lớp vải ẩm ướt trượt qua trượt lại trên làn da nhạy cảm, lại khiến nàng phải rùng mình, suýt nữa thì khuỵu xuống.

A Thọ bước tới, chặn đường nàng. Hắn đứng sừng sững trước mặt nàng, đôi mắt ti hí quét khắp thân thể kiều diễm đang run rẩy. Rồi hắn đưa tay ra, nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng trở lại giữa phòng. Bạch Tú Châu vùng vẫy, nhưng sức lực của nàng giờ đây chẳng khác nào một cành liễu mềm trước gió.

"Buông... buông ra..." Nàng bắt đầu van xin, nước mắt bắt đầu trào ra nơi khóe mi.

Hắn không đáp, quyết đoán đẩy nàng một cái, và Bạch Tú Châu ngã xuống chiếc giường gỗ lớn phủ chăn gấm. Lưng nàng chạm vào nệm êm, nhưng cơ thể nàng thì cứng đờ vì sợ hãi và vì một thứ cảm giác khác mà nàng không dám thừa nhận.

A Thọ cúi xuống, quỳ một gối bên mép giường. Hắn bắt đầu từ đôi chân nàng. Bàn tay thô ráp, chai sạn của hắn đặt lên mắt cá chân trắng ngần, nơi làn da mịn màng lộ ra dưới váy. Hắn chầm chậm vuốt lên bắp chân thon dài, qua đầu gối, rồi luồn vào dưới vạt váy. Những ngón tay hắn lần mò trên đùi non mềm mại, nơi lớp da còn ẩm ướt mồ hôi và thứ chất lỏng đã rỉ ra từ nơi thầm kín. Cảm giác thô ráp của bàn tay hắn trên làn da nhạy cảm của nàng tạo nên một sự tương phản khủng khiếp vừa đáng sợ lại vừa... kích thích.

"Ư... ưm..." Bạch Tú Châu cắn chặt môi, cố gắng kìm nén tiếng rên. Nhưng cơ thể nàng không nghe lời. Dưới tác dụng của thuốc, mỗi cái chạm của hắn đều được khuếch đại lên gấp trăm lần. Mỗi đầu ngón tay hắn lướt qua là một cơn tê dại chạy dọc sống lưng. Khi hắn vuốt ve mặt trong đùi nàng, nơi làn da mỏng manh và nhạy cảm nhất, nàng không thể kìm được nữa, một tiếng rên khe khẽ bật ra khỏi đôi môi đỏ mọng đang mím chặt.

A Thọ nghe thấy. Hắn cười khẽ, rồi tiếp tục di chuyển lên trên. Bàn tay hắn rời khỏi đùi nàng, thay vào đó đặt lên eo nàng. Hắn chậm rãi mở từng chiếc cúc bên hông áo, từng chiếc một, cố tình chậm rãi để nàng cảm nhận được từng khoảnh khắc mình bị lột trần. Khi hàng cúc cuối cùng bung ra, hắn kéo vạt áo sang hai bên, để lộ toàn bộ thân trên của nàng.

Chiếc yếm lụa màu hồng đào mỏng tang giờ đây ướt đẫm mồ hôi, bám chặt vào hai bầu ngực căng đầy, phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp. Hai núm vú nhỏ xinh màu hồng nhạt cương cứng lên, in hằn rõ mồn một qua lớp lụa mỏng, như hai nụ hoa đào đang chờ được ngắt. Vòng eo con kiến thon thả, làn da trắng muốt như tuyết, tất cả đều đang phơi bày trước mắt hắn.

Hắn đưa tay lên, kéo chiếc dây yếm qua vai nàng. Mảnh lụa hồng đào trượt xuống, để lộ trọn vẹn bộ ngực trần của Bạch Tú Châu.

Hai bầu ngực tròn trịa, căng mọng, trắng muốt như sữa, với những đường gân xanh mảnh mai ẩn hiện dưới làn da mỏng tang mướt mát. Núm vú nhỏ nhắn màu hồng phấn, giờ đây đã căng cứng và dựng thẳng lên vì kích thích, như mời gọi bàn tay và miệng lưỡi của hắn. Mồ hôi lấm tấm trên làn da trắng, khiến chúng càng trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết.

A Thọ nuốt nước bọt khan. Hắn đưa hai tay lên, ôm trọn lấy hai bầu ngực nàng. Lòng bàn tay thô ráp của hắn áp vào làn da mịn màng ấy, những ngón tay chai sạn bóp nhẹ, cảm nhận sự căng đầy và đàn hồi. Bạch Tú Châu rên lên một tiếng, toàn thân cong lên khỏi giường. Cảm giác vừa đau đớn vừa tê dại lan tỏa từ ngực ra khắp cơ thể, như một cơn sóng thần cuốn phăng mọi ý chí phản kháng.

"Đừng... làm ơn... dừng lại..." Nàng thì thào lời van nài, nước mắt lăn dài trên má. Nhưng cơ thể nàng lại phản bội nàng—ngực nàng đang đẩy vào tay hắn, hai đầu ngọc càng thêm cương cứng dưới sự vuốt ve thô bạo.

Hắn bắt đầu xoa nắn, chậm rãi và nhịp nhàng, thỉnh thoảng lại dùng ngón cái và ngón trỏ day nhẹ hai núm căng cứng. Mỗi lần hắn day, nàng lại rùng mình, một tiếng rên khe khẽ bật ra khỏi đôi môi đã sưng mọng vì mím lại. Hắn cúi xuống thấp hơn, một tay vẫn tiếp tục xoa nắn bầu ngực bên trái, tay kia luồn ra sau lưng nàng, nâng nàng dậy một chút. Rồi hắn áp môi mình lên bầu ngực bên phải. Lưỡi hắn thô ráp và nóng hổi, liếm một vòng quanh đầu ngọc đang cương cứng, trước khi ngậm trọn nó vào miệng mà mút mạnh.

"Ư... ưm... A..." Bạch Tú Châu bật ra một tiếng rên lớn, không thể kìm chế được nữa. Hai tay nàng vô thức đưa lên, nhưng không phải để đẩy hắn ra, mà là để bấu chặt lấy mái tóc bờ phờ của hắn. Đầu óc nàng như trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác râm ran trên cơ thể là rõ ràng.
Cảm giác ẩm ướt và nóng bỏng của miệng lưỡi hắn trên đầu ngực nàng. Cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng mỗi khi hắn mút mạnh. Cảm giác ẩm ướt giữa hai chân đang lan rộng ra, thấm đẫm cả tấm ga giường bên dưới.

Hắn chuyển sang bầu ngực bên trái, tiếp tục hành hạ núm vú nhỏ bé ấy bằng răng và lưỡi. Bàn tay còn lại của hắn không hề rảnh rỗi, nó vuốt dọc xuống bụng nàng, qua rốn, rồi luồn vào trong lớp quần lót đã ướt sũng. Những ngón tay hắn chạm vào nơi thầm kín nhất của nàng, nơi chưa từng có ai chạm vào trước đây.

Bạch Tú Châu giật bắn người, một tiếng thét nhỏ bật ra khỏi môi. Nhưng thay vì đẩy hắn ra, hai chân nàng lại vô thức dang rộng hơn, như để tạo điều kiện cho hắn. Ngón tay hắn lần mò qua lớp lông tơ mềm mại, tìm thấy mồng đốc nhỏ xíu đang ẩn nấp, rồi day nhẹ.

"Ư... ưm... không... không được..." Nàng rên rỉ, nhưng hông nàng lại bắt đầu nhấp nhô theo nhịp tay hắn. Một ngón tay của hắn từ từ tiến vào bên trong khe huyệt ẩm ướt, nơi đang co bóp không ngừng vì kích thích.
Cảm giác bị xâm nhập, dù chỉ là một ngón tay cũng khiến nàng rùng mình dữ dội. Nhưng điều đáng sợ nhất là, nó không hề đau đớn như nàng tưởng tượng, mà lại quá đỗi…dễ chịu.

Hắn rút ngón tay ra, đưa lên miệng nếm thứ mật ngọt của nàng, rồi cười khẽ. "Tiểu thư, nước của người ngon quá."

Rồi hắn buông ngực nàng ra, ngồi thẳng dậy. Một tay hắn nắm lấy cằm nàng, nâng khuôn mặt đẫm nước mắt đã đang đỏ bừng vì kích thích lên. Trước khi nàng kịp phản ứng, hắn đã áp môi mình lên môi nàng.

Nụ hôn lần này không còn là sự cưỡng ép đơn thuần. Hắn hôn nàng một cách tham lam, cuồng nhiệt, như muốn nuốt chửng lấy nàng. Lưỡi hắn cạy mở hàm răng ngọc, luồn vào bên trong, quấn lấy lưỡi nàng. Và lần này, sau vài giây chống cự yếu ớt, lưỡi nàng bắt đầu đáp trả. Nó run rẩy chạm vào lưỡi hắn, quấn lấy, mút nhẹ. Nước mắt vẫn chảy, nhưng đôi môi nàng đã không còn muốn dừng lại nữa.


Khi A Thọ buông môi nàng ra, nàng không còn van xin hắn dừng lại nữa. Nàng chỉ nằm đó, thở hổn hển, đôi mắt phượng long lanh nước nhìn hắn với một ánh nhìn phức tạp, vẫn còn sợ hãi, vẫn còn ghê tởm, nhưng bên dưới tất cả, là sự buông xuôi và một tia chờ đợi đầy tội lỗi.

"Là tại thuốc..." Nàng thì thầm, như để tự thuyết phục mình lần cuối. "Là tại thứ thuốc của ngươi... Không phải do ta..."

A Thọ nhìn nàng, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười đắc thắng. Hắn biết. Hắn đã thành công. Tiểu thư Bạch gia cao quý, kiêu kỳ, trong sáng, giờ đây đang nằm dưới thân hắn, ướt át, sẵn sàng, và không còn chống cự nữa.


Rồi hắn đứng thẳng người trước mặt nàng, ngay dưới ánh đèn dầu le lói. Hai tay hắn từ từ kéo dải thắt lưng vải thô đã sờn rách. Chiếc quần đùi lấm lem bụi bẩn tụt xuống, vướng ở mắt cá chân, rồi bị hắn đá văng sang một bên.

Và Bạch Tú Châu, dù đang trong cơn mê man vì thuốc và cơn hứng tình, cũng phải trợn tròn mắt kinh ngạc, tim nàng như ngừng đập trong một khoảnh khắc.

Trước mắt nàng, là một vật thể đồ sộ và đáng sợ đang dựng đứng lên, chỉ cách khuôn mặt nàng chưa đầy một cánh tay. Dương cụ của A Thọ, nó to lớn hơn bất cứ thứ gì nàng có thể tưởng tượng, dù nàng đã từng nhìn thấy thứ của Đại Vỹ qua những lần rình mò. Nó dài và thô, màu đen sạm, với những đường gân xanh nổi cuồn cuộn chạy dọc theo thân,. Phần đầu khấc to tròn, đỏ au, bóng nhẫy vì đã rỉ ra một ít dịch trong suốt từ lúc nào. Toàn bộ khối thịt ấy rung rung theo từng nhịp đập của trái tim hắn, như một con quái vật đang khao khát được xâm nhập vào bên trong nàng.

Mùi mồ hôi chua loét và một thứ mùi tanh nồng đặc trưng từ nó xông thẳng vào khứu giác, khiến nàng vừa ghê tởm vừa... thổn thức. Đôi mắt phượng của nàng mở to, long lanh nước, không thể rời khỏi vật thể ấy. Nàng sợ hãi lại kinh ngạc. Và không thể phủ nhận, một phần trong nàng đang tò mò, đang khao khát được biết cảm giác khi thứ đó tiến vào bên trong mình sẽ như thế nào.

A Thọ nhìn thấy ánh mắt ấy. Hắn cười khểy, tự hào về dương cụ của mình. Hắn bước lên giường, quỳ giữa hai chân nàng. Hai tay hắn nắm lấy đầu gối nàng, nhẹ nhàng nhưng đầy quyết đoán, kéo rộng hai chân nàng ra, để lộ trọn vẹn phần hạ bộ ướt đẫm của nàng, nơi chiếc quần lót lụa mỏng tang đã gần như trong suốt vì thấm đẫm dâm thủy. Hắn móc ngón tay vào cạp quần, kéo nó xuống, trượt qua đùi, qua đầu gối, rồi vứt sang một bên.

Bạch Tú Châu hoàn toàn trần trụi trước mặt hắn.

Hắn cúi xuống, áp sát thân thể mình vào nàng. Nàng có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể hắn, mùi mồ hôi chua loét, và đặc biệt là cảm giác của cái "côn thịt" đồ sộ ấy đang áp sát vào đùi non của nàng, nóng hổi và cứng rắn. Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai nàng: "Tiểu thư, con sẽ khiến người nhớ mãi đêm nay."

Rồi hắn ngồi thẳng dậy, một tay chống xuống giường, tay kia nắm lấy dương cụ của mình, đưa nó vào đúng vị trí. Đầu khấc to tròn, nóng hổi và ướt nhẫy áp vào khe âm hộ ẩm ướt của nàng. Bạch Tú Châu rùng mình dữ dội, toàn thân căng cứng. Nàng biết điều gì sắp xảy ra. Nàng sợ hãi, nhưng không còn sức lực và ý chí để chống cự nữa. Hai tay nàng bấu chặt lấy ga giường, móng tay cắm sâu vào lớp vải.

A Thọ ấn nhẹ hông, đầu khấc từ từ tách hai mép thịt hồng hào của nàng ra, tiến vào bên trong. Cảm giác bị kéo căng, bị xâm lấn khiến Bạch Tú Châu bật ra một tiếng rên đau đớn. Nàng có cảm giác như mình sắp bị xé làm đôi. Nhưng thứ thuốc quái ác kia đã làm tốt nhiệm vụ của nó, dâm thủy tuôn ra không ngừng đã khiến cho sự xâm nhập ấy trở lên dễ dàng hơn không ít. Và sau cái đau đớn ban đầu, một cảm giác khác bắt đầu len lỏi, cảm giác được lấp đầy, được chà sát, mà nàng đã khao khát bấy lâu nay.

A Thọ thúc mạnh một cú.

"A...!!!"

Bạch Tú Châu hét lên một tiếng đau đớn và ngỡ ngàng. Toàn thân nàng co cứng lại. Màng trinh của nàng vừa bị xé toạc, khiến nước mắt nàng trào ra như suối. Nhưng ngay sau cơn đau nhói ấy, khi hắn bắt đầu chậm rãi rút ra rồi lại đâm vào, cảm giác sướng khoái bắt đầu dâng lên, cuốn phăng mọi đau đớn và lý trí còn sót lại.

Hắn bắt đầu di chuyển. Ban đầu là những cú thúc chậm rãi, từ tốn, để nàng làm quen dần. Và rồi khi thấy nàng đã bắt đầu thích nghi, khi nghe thấy những tiếng rên rỉ của nàng không còn thuần túy là đau đớn nữa, mà đã pha lẫn những âm sắc của khoái lạc, hắn liền tăng tốc. Những cú thúc trở nên nhanh hơn, mạnh hơn, dồn dập hơn. Tiếng da thịt va vào nhau vang lên bì bạch trong căn phòng yên tĩnh, hòa cùng tiếng rên rỉ ngày càng lớn của Bạch Tú Châu và tiếng gầm gừ đắc thắng của A Thọ.

"Ư... ưm... A... chậm... chậm thôi..." Nàng rên rỉ, nhưng hông nàng lại vô thức nhấp nhô theo từng nhịp thúc của hắn, như đòi hỏi nhiều hơn nữa. Cảm giác bị lấp đầy, bị chá sát, bị thúc vào tận sâu thẳm nhất khiến đầu óc nàng trống rỗng.
Mỗi cú thúc của hắn chạm đến một điểm sâu bên trong nàng, khiến nàng rùng mình, co thắt. Dâm thủy của nàng tuôn ra ngày càng nhiều, bôi trơn cho sự ra vào của hắn, tạo nên những âm thanh nhớp nháp, đầy dâm đãng.

A Thọ cúi xuống, hai tay hắn nắm lấy eo nàng, ghì chặt nàng xuống giường. Hắn thúc mạnh hơn nữa, mỗi cú thúc như muốn xuyên thủng cơ thể nàng. Chiếc giường gỗ kêu lên cọt kẹt theo từng nhịp va chạm giữa hai cơ thể. Bạch Tú Châu bấu chặt lấy ga giường, miệng há hốc thở hắt không ngừng, những tiếng rên rỉ không còn bị kìm nén nữa mà vang lên ngày càng lớn, ngày càng dâm đãng hơn.

Hắn thúc liên hồi, không ngừng nghỉ. Mồ hôi từ người hắn nhỏ xuống thân thể nàng, hòa vào mồ hôi của chính nàng. Cả căn phòng tràn ngập mùi mồ hôi, và mùi tanh nồng của dục vọng. Bạch Tú Châu cảm nhận được cơn khoái cảm đang dâng lên đến đỉnh điểm, một cơn co thắt dữ dội bắt đầu hình thành trong bụng dưới.
Và khi A Thọ gầm lên một tiếng, thúc mạnh một cú cuối cùng tới lút cán, toàn thân hắn co cứng lại, một dòng chất lỏng nóng hổi bắn thẳng vào tận sâu bên trong cơ thể nàng, Bạch Tú Châu cũng đồng thời đạt đến đỉnh cao. Toàn thân nàng cong lên như một cánh cung, miệng há hốc nhưng không thể phát ra âm thanh nào.

Rồi thì cả hai cùng đổ sập xuống giường, thở hổn hển. A Thọ nằm đè lên người nàng một lúc, rồi từ từ rút dương cụ của mình ra. Một dòng chất lỏng trắng đục, xen lẫn chút đỏ hồng của máu trinh, chầm chậm chảy ra từ khe âm hộ đỏ au và sưng mọng của nàng, thấm xuống ga giường.

Bạch Tú Châu nằm đó, bất động. Nước mắt vẫn lăn dài trên má, đôi mắt nàng nhìn lên trần nhà với một ánh nhìn trống rỗng, phức tạp. Nàng vừa bị cưỡng đoạt. Lần đầu tiên của nàng đã bị cướp mất bởi một tên nô bộc hèn mọn, trên chính chiếc giường của mình.

Nhưng điều đáng sợ hơn cả, điều mà nàng không dám thừa nhận ngay cả với chính mình là trong suốt quá trình đó, sau cơn đau ban đầu, nàng đã cảm thấy... thỏa mãn cực điểm. Sung sương đến mức nàng đã rên rỉ, đã nhấp nhô hông hưởng ứng, đã đạt đến cao trào cùng với hắn.

Đêm hôm ấy, Bạch Tú Châu đã không còn là một thiếu nữ trong trắng nữa. Nàng đã trở thành một người đàn bà thực thụ, một người đàn bà đã nếm trải qua khoái lạc, và sẽ không bao giờ có thể quên được mùi vị của nó.
 
anime sex
cliphot
X
Back
Top