Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Tà Thiên Ma Đế

Thành viên mới
Tham gia
14/11/25
Bài viết
75
Cảm xúc
53
Điểm
18
Nơi ở
TP.HCM
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nam
Truyện kể về Nam – một nhân viên bình thường làm việc tại khu văn phòng trường đại học ở Sài Gòn – và hành trình anh vô tình phát hiện ra bí mật kinh hoàng nhất của nữ đồng nghiệp mà anh day dứt si mê.

Cô gái ấy là Lan Anh: vẻ ngoài lạnh lùng, kiêu sa, cá tính mạnh mẽ.

Cao 162cm, thân hình nhỏ nhắn nhưng đường cong hoàn hảo với bộ ngực 32C săn chắc, eo thon, cặp mông cong quyến rũ, da trắng hồng mịn màng và khuôn mặt trái xoan ngây thơ xen lẫn gợi cảm.

Ban ngày cô luôn giữ khoảng cách, khinh thường mọi lời ve vãn từ đàn ông xung quanh.

Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ kiêu kỳ ấy là một con đĩ dâm đãng cuồng si, nghiện phô dâm đến mức phải lén tự sướng điên cuồng ngay trong nhà vệ sinh công cộng, dạng chân trước gương, rên rỉ những câu tục tĩu thô bỉ mà không ai ngờ tới.

Khi Nam tình cờ bắt gặp và ghi lại được toàn bộ cảnh tượng ấy bằng máy ảnh, anh nắm trong tay “vũ khí” có thể hủy hoại hoàn toàn hình tượng của Lan Anh.

Từ đây, một cuộc chơi đen tối bắt đầu. Anh dùng bộ ảnh để ép buộc, kiểm soát và dần dần kéo cô vào vòng xoáy dục vọng không thể quay đầu.

Từ việc bắt cô đi làm không mặc đồ lót, đeo trứng rung giữa văn phòng, quan hệ lén lút trong kho trường, đến những màn phô dâm công cộng táo bạo hơn: trên tàu điện trước mặt cậu học sinh, giữa Sở thú bị voi dùng vòi cọ lồn, khỏa thân chạy bộ trên đường tỉnh, tắm biển Vũng Tàu giữa đám đông, thậm chí lên sân khấu xe hoa ở quê biểu diễn cởi đồ hoàn toàn trước hàng trăm khán giả và để cả đám sờ soạng…

Đây là câu chuyện về sự phát hiện bí mật đen tối, về hành trình biến một cô gái kiêu sa thành con đĩ dâm đãng nghiện phô dâm, về dục vọng bị kìm nén bùng nổ không thể kiểm soát, và về khoái lạc tội lỗi khi lớp mặt nạ hoàn hảo bị lột sạch, để lộ bản chất dâm đãng sâu thẳm nhất của Lan Anh.

Chương 1:

Trước đây, Nam chưa bao giờ để ý gì nhiều khi đi ngang qua khu văn phòng của trường đại học ở Sài Gòn. Những ngày ấy, anh chỉ vội vã đi qua, mắt nhìn thẳng, chẳng quan tâm đến ai hay cái gì xung quanh.

Thế mà từ khi bắt đầu làm việc ở đây, mọi thứ bỗng thay đổi hẳn. Anh phát hiện ra ngay văn phòng bên cạnh có một cô gái khiến anh rung động đến mức không thể tả.

Từ đó trở đi, Nam bắt đầu chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhất của cô, như thể cả thế giới xung quanh chỉ còn lại mỗi mình Lan Anh mà thôi.

Chỉ gọi là xinh đẹp thôi thì chưa đủ, phải là một cô gái vừa chín muồi, vừa quyến rũ, cuốn hút đến nao lòng.

Vẻ ngoài của cô trưởng thành nhưng vẫn giữ được chút ngây thơ trẻ trung, khuôn mặt đẹp đẽ lại mang nét trẻ con chưa phai mờ, nhìn ai cũng phải xiêu lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Có lần Nam vào văn phòng có việc, anh liếc qua bàn làm việc và thấy tấm bảng tên đặt ngay đó. Chỉ một thoáng thôi, anh đã biết tên cô gái ấy – Lan Anh.

Lan Anh cao chừng 162cm, thân hình nhỏ nhắn nhưng đường cong lại cực kỳ quyến rũ, khiến người ta khó lòng rời mắt.

Vòng ngực của cô không phải kiểu quá khủng, nhưng qua lớp áo ôm sát vẫn thấy rõ bộ ngực săn chắc, đầy đặn, khoảng 32C, vừa vặn đến mức hoàn hảo.

Khuôn mặt trái xoan chuẩn mực, cô hay buộc tóc đuôi ngựa cao cao, càng tôn lên vẻ xinh xắn, dễ thương. Da cô trắng hồng tựa ngọc, mịn màng đến mức chỉ nhìn thôi đã khiến Nam muốn đưa tay ra chạm vào, dù chỉ một lần.

Quan sát một thời gian dài, Nam nhận ra Lan Anh dường như chẳng hứng thú gì với đàn ông xung quanh.

Có lẽ vì lúc nào cũng bị đàn ông vây quanh, kết bạn fb nhắn tin, họ những lời ve vãn ngọt ngào bay tứ phía, nên cô chẳng thèm để ý đến ai.

Nam vì thế càng khó tìm cơ hội để tiếp cận. Càng ngày anh càng thấy lòng mình rối bời, bứt rứt, không biết phải làm sao để gần gũi cô hơn, để có thể nói chuyện, để được cô chú ý dù chỉ một chút.

Cho đến một ngày, Nam mới phát hiện ra cô gái đẹp đẽ ấy lại có một mặt khuất kín mà không ai hay biết, một bí mật khiến anh vừa sốc vừa phấn khích đến mức không ngủ nổi.

Hôm ấy, như mọi ngày, Nam vừa kiểm kê xong lô hàng hóa cuối cùng ở kho tầng một thì lau vội đôi tay dính bụi rồi rảo bước ra ngoài. Ánh đèn huỳnh quang vàng vọt trong hành lang hẹp chiếu xuống sàn xi măng lạnh lẽo, không khí buổi chiều muộn càng thêm im ắng.

Anh vừa rẽ qua góc cầu thang thì tim như ngừng đập một nhịp.

Ngay trước mặt anh, cách chưa đầy hai mét, chính là Lan Anh – cô gái anh ngày đêm nhung nhớ, người mà chỉ cần thoáng nhìn bóng dáng cũng khiến anh mất hồn.

Cô đang cúi nhẹ đầu, bước chân vội vã, mái tóc đuôi ngựa khẽ đu đưa theo từng bước. Chiếc váy công sở xanh đậm ôm sát lấy vòng eo thon và cặp mông cong quyến rũ, khiến Nam nuốt nước bọt đánh ực.

Anh đoán chắc nhà vệ sinh tầng hai đang dọn dẹp nên cô mới phải xuống tầng một dùng tạm. Xung quanh lúc này vắng tanh, không một bóng người. Chỉ có tiếng bước chân nhẹ của hai người vang vọng trong hành lang dài hun hút.

Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu Nam, nhanh đến mức anh không kịp suy nghĩ gì thêm. Tim anh đập thình thịch như trống trận.

Cái máy ảnh kỹ thuật số vẫn còn treo lủng lẳng trên cổ – chiếc máy anh định trả lại kho từ trưa nhưng chưa kịp – giờ bỗng trở thành thứ vũ khí hoàn hảo.

Không chần chừ, Nam chỉnh máy ảnh ở chế độ chụp im lặng, rồi lén lút bám theo sau cô, bước chân nhẹ như mèo, cố giữ khoảng cách vừa đủ để không bị phát hiện. Mùi hương nước hoa thoang thoảng từ người Lan Anh bay lại, khiến anh càng thêm rối loạn.

Khi Lan Anh đẩy cửa nhà vệ sinh nữ bước vào, Nam đứng ngoài hành lang, hít một hơi thật sâu. Anh cẩn thận quan sát hai bên một lượt, xác nhận không có lấy một bóng người, rồi mới lẻn vào trong như một cái bóng.

Bên trong nhà vệ sinh nữ rộng lớn và sạch sẽ. Chỉ có một buồng toilet duy nhất đang khóa cửa. Tiếng thắt lưng được cởi ra vang lên rõ mồn một, kèm theo cả tiếng kéo khóa nhẹ.

Nam vội vàng rón rén lại gần, tim đập đến mức anh nghe rõ cả tiếng mình. Anh ngồi xổm xuống ngay trước buồng, mắt dán chặt vào khe hở dưới cửa – khoảng trống chỉ rộng chừng hai gang tay.

Hơi thở anh nóng ran, cổ họng khô khốc. Anh hy vọng… chỉ cần nhìn được một chút thôi, dù chỉ là thoáng qua hình bóng trắng trẻn của cô cũng đủ làm anh thỏa mãn.

Chương 2:

Chiếc quần lót của Lan Anh được cởi ra. Nam trợn mắt, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh không ngờ mình lại có cơ hội nhìn thấy cặp mông trắng muốt của Lan Anh, tròn trịa và mịn màng đến thế.

Cặp mông trắng trẻn khẽ run run, rồi một dòng nước vàng óng phun ra nhẹ nhàng. Nam vừa phấn khích tột độ vừa nhanh tay bấm máy, chụp lại khoảnh khắc hiếm có ấy, tay run run vì quá xúc động.

Sau khi xong, Lan Anh lấy giấy lau sạch, đứng dậy. Nam vội chạy vào buồng bên cạnh trốn. Một lúc sau cô ra rửa tay, soi gương chỉnh trang rồi đi ra ngoài.

Nam ngồi trong buồng, trong lòng nhiều suy nghĩ hỗn loạn, đấu tranh tư tưởng:

“Trời ơi… Mình làm vậy có đúng không… Mình làm vậy hơi quá với Lan Anh nhỉ! Mình có nên xóa không?”

"Mà không ngờ mình lại được tận mắt chứng kiến Lan Anh đi vệ sinh, lại còn chụp được luôn mấy tấm hình rõ như thế. Bọn con trai theo đuổi, bị Lan Anh từ chối mà biết chuyện này có ghen tị với mình không nhỉ?"

"Má suýt nữa thì bị bắt quả tang rồi… nhưng đáng giá! Đúng thật là đáng giá! Còn việc xóa thì thôi vậy, về nhà ngắm cho đã rồi xóa sau cũng được, dù gì cũng chẳng ai biết"

Nam vừa mở cửa định đi ra, thì nghe tiếng bước chân Lan Anh bất ngờ quay lại. Anh hoảng hốt thụt vào trong, suýt làm rơi cả máy ảnh xuống đất.

Anh đang thắc mắc không biết cô quay lại làm gì, thì thấy Lan Anh đưa mắt quan sát khắp nơi như đang tìm ai đó.

Nam tưởng bị phát hiện, tim suýt ngừng đập. Nhưng rồi Lan Anh lẩm bẩm một mình: “Chắc là mình nghĩ linh tinh thôi. Giờ này làm gì có người. Vừa nãy mình kiểm tra hết các buồng rồi mà.”

Nam trong lòng cầu trời khấn Phật: “Cầu xin trời phật phù hộ, khiến cho Lan Anh đừng có nghi ngờ nữa, mau đi đi! Con hứa lần sau không làm vậy nữa! Giờ mà bị bắt thì tiêu đời thật!”

Nam đang căng thẳng tột độ thì hành động tiếp theo của Lan Anh khiến anh sững sờ, ngẩn ra mất mười mấy giây. Anh cuối cùng cũng hiểu cô quay lại để làm gì.

Dù có ai nói anh cũng không tin nếu không tận mắt chứng kiến.

Lan Anh đứng yên một lúc trước gương, mắt đảo quanh lần cuối cùng. Không một tiếng động. Không một bóng người. Cô hít sâu một hơi, rồi đưa tay ra sau lưng, khẽ vặn chốt khóa cửa lớn.

Tiếng “cạch” vang lên trong không gian rộng lớn của nhà vệ sinh nữ. Cô quay lại trước gương, nhìn thẳng vào hình ảnh bản thân. Môi khẽ cong lên một nụ cười bí mật.

Hai bàn tay cô từ từ đưa lên, đặt nhẹ lên ngực mình qua lớp áo sơ mi mỏng. Ban đầu chỉ là những cái vuốt ve êm ái, như đang dỗ dành chính cơ thể mình.

Ngón tay lướt qua lớp vải, cảm nhận hai bầu ngực căng tròn đang dần cương lên dưới lòng bàn tay. Cô xoa nhẹ, day day vị trí đầu ti, để cảm giác khoái cảm lan tỏa chậm rãi từ ngực xuống tận bụng dưới.

Nhưng càng xoa, hơi thở của Lan Anh càng trở nên dồn dập. Má cô ửng hồng. Đôi mắt long lanh trong gương bắt đầu có chút mê hoặc.

Cô siết mạnh tay hơn, bóp lấy bóp buông hai quả ngực đầy đặn như thể đang khao khát được ai đó thật sự chạm vào. Núm vú cô cứng ngắc lại, cọ vào lớp vải áo ngực tạo thành những vết nhô nhỏ rõ ràng.

“Ưm… ưmm……… ưmm……… ”tiếng rên khe khẽ thoát ra từ cổ họng cô, vừa ngọt ngào vừa dâm đãng.

Không kìm được nữa, Lan Anh vội vã cởi từng nút áo sơ mi trắng. Tay run run vì nóng. Cô kéo mạnh mạnh hai vạt áo ra hai bên, để lộ chiếc áo ngực ren trắng mỏng manh đang ôm sát lấy bộ ngực trắng hồng.

Không chờ thêm giây nào, cô luồn cả hai tay vào trong áo ngực, nắm chặt lấy hai bầu vú trần truồng. Da thịt nóng ran, mềm mại mà săn chắc.

Cô bóp mạnh, xoa nắn điên cuồng, ngón tay liên tục lướt qua hai núm hoa hồng phấn đang cương cứng như hai hạt cherry chín mọng.

“Ơ… ưm… ưm… ưm… sướng quá! ” tiếng rên của cô to hơn một chút, vang vọng nhẹ trong nhà vệ sinh vắng vẻ. Cô ngửa đầu ra sau, mắt nhắm nghiền, miệng há hốc thở hổn hển.

Hai tay không ngừng bóp vú mình, đôi khi kéo mạnh hai núm vú ra, xoay tròn, véo nhẹ, rồi lại xoa nắn như thể đang được một người đàn ông nào đó đang cuồng nhiệt vuốt ve.

Bộ ngực 32C của cô rung rinh theo từng nhịp tay, trắng muốt, mịn màng, đỏ ửng vì bị chính bàn tay mình hành hạ.

Lan Anh cắn môi dưới, mắt mở ra nhìn vào gương. Nhìn chính mình đang sờ soạng lấy ngực một cách say mê như vậy khiến cô càng thêm ướt át.

Cô thì thầm trong miệng, giọng tự mắng chính mình đầy dâm đãng:

“Con đĩ Lan Anh, tự nhìn lại bản thân đĩ thỏa của mày đi… đang sờ vú mình trước gương kìa… Lan Anh, mày là con đĩ dâm đãng… ”

Càng nói, tay cô càng mạnh bạo hơn. Cô kéo hẳn hai bên áo ngực lên cao, để hai quả vú tròn lồ lộ hoàn toàn trước gương.

Da thịt trắng hồng lóa lên dưới ánh đèn lạnh, hai núm vú hồng hào căng cứng, run run theo nhịp thở dồn dập của cô.

Nam nhìn mà mắt không chớp, trong đầu gào thét: “Cởi ra! Cởi hết ra đi! Muốn nhào tới bóp vú con đĩ Lan Anh thật! Không ngờ nó lại dâm đến thế! Má, nhìn nó làm chậm chậm mà tức thật chứ! Cởi hết ra điiiii!”

Không ngờ Lan Anh lại làm đúng như ý anh nghĩ. Cô kéo áo sơ mi trắng ra, tụt xuống tận eo. Phần trên chỉ còn mỗi cái áo ngực trắng. Da thịt trắng mịn lộ ra hết, khiến Nam nuốt nước bọt đánh ực.

Rồi cô kéo áo ngực lên cao.

Ngay lập tức, bộ ngực căng tròn, quyến rũ hiện ra hoàn hảo trước mắt Nam. Trên hai quả núi trắng muốt là hai núm hoa hồng phấn cực kỳ xinh đẹp, hồng hào và cứng ngắc.

Chương 3:

Cảnh tượng khó tin ấy khiến Nam cương cứng ngay lập tức, cặc dựng đứng như cột. Nếu không phải đang lén nhìn, anh đã lao tới từ lâu rồi.

Hơi thở Lan Anh càng lúc càng dồn dập, gương mặt trắng hồng ửng đỏ hai bên má. Cô đã hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của mình, quên hết mọi thứ xung quanh.

Cô dùng ngón tay nhéo nhẹ núm vú, lòng bàn tay xoa nắn bộ ngực đầy đặn, miệng không ngừng rên rỉ khe khẽ: “Ưm… Ưm… Ưm… Ưm… Ưm… Ưm…”

Rồi tay phải cô luồn thẳng xuống dưới váy xanh đậm, ấn mạnh qua lớp quần lót mỏng manh, cọ xát điên cuồng lên khe lồn đang nóng ran đến mức ướt nhẹp ra những ngón tay.

Cô cọ mạnh hai đùi vào nhau, ngón tay day day hạt le nhỏ qua lớp vải, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh.

Giọng Lan Anh không còn kìm được nữa, rên rỉ dâm đãng theo từng nhịp cọ:

“Ưm… aaaa… ưm… sướng… lồn con đĩ ngứa quá… ưm ưm… ahhh… cọ mạnh nữa đi… ưmmmm…”

Tiếng rên của cô càng lúc càng to, càng lúc càng dâm, như thể đang van xin ai đó thật sự đến đụ mình. Mỗi lần ngón tay ấn sâu hơn, cô lại rên lên một tiếng dài, ngọt ngào xen lẫn dâm đãng:

“Ư… ưm… a… lồn con đĩ ướt hết rồi… sướng quá… ưm ưm… ahhh…”

Một lúc sau, cô mở khóa váy, kéo khóa xuống, tụt hẳn chiếc váy ra, đặt lên lavabo.

Phần dưới chỉ còn mỗi chiếc quần lót trắng mỏng manh. Đôi chân dài trắng như ngọc, cặp mông cong quyến rũ hoàn toàn không che giấu nổi, phơi bày hết trước mắt Nam.

Nam nghĩ thầm: “Nếu giờ mình bước ra, chắc con đĩ này sợ chết mất! Không biết đến lúc đó... nó có bảo mình giữ kín việc này, nó sẽ cho mình dùng cơ thể, như kịch bản mấy bộ phim nhật không nhỉ?”

Nhưng anh kìm lòng lại, muốn xem cô sẽ làm tiếp gì nữa.

Đúng lúc anh đang tính toán thì cảnh tượng trước mắt khiến anh không kịp suy nghĩ gì nữa. Lan Anh đã cởi sạch mọi thứ.

Cô tuột luôn chiếc quần lót trắng, đá văng đôi giày cao gót, trèo lên lavabo, dạng rộng hai chân gần 120 độ, đối diện gương, bắt đầu tự sướng một cách điên cuồng.

Miệng cô nhỏ xinh không ngừng thốt ra những lời dâm đãng hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh lùng, kiêu kỳ thường ngày:

“Có… có ai ở đây không hả…? Mau… mau ra đây xem con đi… xem con đĩ Lan Anh dâm đãng này, đang tự sướng trước gương nè…!”

“Con đĩ dâm đãng này đây… ưm… ahhh… mau ra xem con tự sướng này đi…! Lồn con thèm cặc rồi… ai… ai ra an ủi cái lồn nứng ngứa ngáy của con đi… con chịu không nổi nữa rồi…!”

“Ưm… ưm… aaaa… Có ai đến đụ con không hả…? Đụ mạnh cái lồn ướt nhẹp của con đi… con đang nứng điên lên vì thiếu cặc rồi… ai cũng được… mau đụ con đi… ahhh…!”

Cô thở dài thườn thượt, như chính mình cũng không hiểu sao mình lại dâm đãng đến mức này.

Trong nhà vệ sinh nữ rộng lớn, một cô gái hoàn toàn trần truồng đang ngồi trên lavabo, hai chân dang rộng. Thân thể trắng như ngọc lóa lên trước gương. Cơ thể Lan Anh run run, như vẫn còn chút xấu hổ còn sót lại.

Nhưng khoái cảm từ việc phơi bày thân thể càng lúc càng mạnh, chút xấu hổ cuối cùng cũng bị cuốn trôi hết.

Cô hoàn toàn không biết rằng, ngay lúc mình đang tự ngắm thân thể ngọc ngà của mình, thì có Nam đang trốn một góc nhìn chằm chằm, còn chụp lại hết từng khoảnh khắc cô phô dâm.

Từ trong gương, Nam thấy Lan Anh dùng hai ngón tay trái tách hai mép lồn ra, tay phải dùng ngón trỏ liên tục ra vào, vừa chọc vừa xoa mạnh hạt le nhỏ xinh màu mã não. Tiếc là hơi xa, không nhìn rõ hết chi tiết.

Dần dần cô tăng lên hai ngón, rồi ba ngón. Có vẻ dục vọng của Lan Anh rất mạnh, kìm nén đã lâu.

Một lúc sau, cô nhích mông xuống, ngồi hẳn vào phần chậu lavabo, mở vòi nước cho nước chảy ra.

Dòng nước lạnh buốt từ vòi lavabo phun mạnh xuống, tràn qua khe lồn đang nóng rực và ướt nhẹp của Lan Anh như một cú sốc khoái cảm thật sự.

Cô giật nảy người, hai chân dạng rộng hơn nữa, mông cong cong nhô lên khỏi mép chậu một chút để dòng nước lạnh buốt ấy dội thẳng vào hạt le đỏ hồng đang sưng phồng.

“Áaaa… lạnh… sau nước hôm nay lạnh quá… ưm… ưm… ưm… ưm… !”

Tiếng rên của cô vỡ òa ra, dâm đãng và mất kiểm soát hoàn toàn, vang vọng trong nhà vệ sinh.

Nước lạnh cứ chảy không ngừng, xối xả qua hai mép lồn mọng nước, cuốn theo cả nước dâm trong suốt của cô tuôn ra thành dòng.

Lan Anh không nhịn nổi, ngửa người ra sau mạnh đến mức lưng cong vút, hai tay chống ngược ra sau lavabo, móng tay cào nhẹ lên mặt sứ lạnh.

Ngực cô rung rinh điên cuồng theo từng nhịp thở, hai bầu vú cứng ngắc như muốn nổ tung.

Cô cắn chặt môi dưới, mắt lim dim nhìn xuống dưới thân mình qua gương, nhìn dòng nước lạnh đang “bắn” vào lồn mình liên tục. Mỗi lần nước chạm vào hạt le là một đợt khoái cảm điện giật chạy dọc sống lưng.

Cô không kìm được, bắt đầu nhún mông nhẹ nhàng, để dòng nước cọ xát mạnh hơn, đôi khi dán sát cái lồn nóng bỏng vào miệng vòi cho nước phun thẳng vào trong.

Chương 4:

“Ư… ưm… aaaa… nước lạnh… nó liếm lồn con đĩ… sướng chết con rồi… ahhh… mạnh nữa… xối mạnh nữa đi… lồn con đĩ nứng quá… ưm ưm…!”

Càng rên, cô càng mất kiểm soát. Hai đùi run lẩy bẩy, nước dâm trộn lẫn nước lạnh chảy dài xuống đùi trắng muốt, nhỏ giọt xuống sàn.

Lan Anh ngửa đầu ra sau, miệng há hốc thở dốc, tóc đuôi ngựa xõa tung. Cô tận hưởng hết mình, để khoái cảm lạnh buốt ấy dâng trào, cuốn phăng hết chút lý trí còn sót lại.

Cơ thể cô nóng ran trong khi lồn lại bị nước lạnh hành hạ không thương tiếc, hai thứ trái ngược ấy hòa quyện khiến cô rên la như con đĩ đang bị đụ thật sự.

“Đụ… đụ lồn con bằng đi… sướng… sướng quá… con ra… con sắp ra rồi… aaaa…!”

Nam đoán chắc cô đang tưởng tượng có đàn ông dùng lưỡi liếm láp dưới đó.

Cuối cùng, ngón tay và dòng nước vẫn chưa đủ. Lan Anh dán hẳn vùng kín vào vòi nước.

Nam nhìn qua gương, kinh ngạc phát hiện cô đã “ngậm” luôn cái cần vòi nước vào trong (dĩ nhiên là bằng cái lồn kia).

Cặp mông cô không ngừng nhún nhảy, cọ xát mạnh vào cần vòi kim loại. Cô điên cuồng đuổi theo khoái cảm, như đang đụ với cặc của đàn ông thật sự, mạnh mẽ và cuồng nhiệt.

Hai tay cô cũng không để yên, tiếp tục xoa bóp ngực, ngón tay kéo giật, nhéo mạnh hai núm vú hồng hào.

Nam nhìn mà chỉ muốn lao ra giúp cô một tay, nhưng anh chỉ biết đứng yên, thở dốc.

Cảnh Lan Anh dâm đãng biểu diễn khiến Nam máu dồn lên não, cặc cứng đến mức dựng đứng như muốn xé rách cái quần của anh mà chui ra.

Lúc này Lan Anh chẳng còn quan tâm gì xung quanh nữa. Cô chỉ biết thỏa mãn dục vọng và cảm giác khoái lạc khi phơi bày thân thể trong nhà vệ sinh nữ.

Ngay cả cảm giác lạnh buốt của lavabo cũng đẩy cô lên từng đợt cao trào liên tục.

Cô rên la lớn tiếng, quên mất mình đang ở nhà vệ sinh nữ trong trường.

Dĩ nhiên là đến tận bay giờ, cô vẫn không hay biết tất cả đã bị Nam chụp lại bằng máy ảnh.

Còn Nam ở góc khuất cũng đang tự sướng điên cuồng, vừa không quên dùng máy ảnh ghi lại từng khoảnh khắc để chứng minh đây không phải giấc mơ.

Cuối cùng, trong tiếng rên rỉ điên dại của Lan Anh, Nam và cô cùng đạt cực khoái (một người trong buồng, một người ngoài buồng).

Sau khi ra, Lan Anh gục hẳn người trên lavabo. Không khí trong nhà vệ sinh lúc này ngập tràn mùi mồ hôi, nước hoa mà Lan Anh hay dùng.

Cô vẫn còn mê mẩn khoái cảm vừa rồi, nằm sấp nửa người, không muốn kết thúc. Thật ra lúc này cô cũng chẳng còn sức nữa, vì màn vừa rồi quá mãnh liệt, quá cuồng nhiệt.

Thân thể trần truồng vẫn phơi ra trước mắt Nam (dĩ nhiên cô không hay biết gì).

Da trắng hồng mịn màng như tượng cẩm thạch, đường cong hoàn hảo, bộ ngực đầy đặn, eo thon, mông cong.

Giữa hai chân, vùng kín có một đám lông đen mun óng ả. Hai mép lồn vẫn còn hơi hé mở, co thắt từng nhịp, nước dâm thủy chảy ra long lanh dưới ánh đèn.

Nam say sưa ngắm nhìn cảnh tượng không thể tin nổi này, lòng anh lúc này chỉ toàn là ham muốn.

Khi Nam hoàn hồn, Lan Anh đã mặc lại quần áo chỉnh tề. Cô soi gương lần cuối, thấy không có gì bất thường, mỉm cười hài lòng rồi bước ra ngoài.

Cô không hề biết rằng tất cả đã lọt vào mắt Nam, thậm chí còn bị chụp lại hết từng chi tiết.

Cô cũng không hay rằng, chỉ vì theo đuổi khoái lạc thể xác trong khoảnh khắc, mình đã đẩy bản thân vào một vực thẳm sau này không thể cứu vãn.

Nam xác nhận Lan Anh thật sự đi rồi mới bước ra.

Lúc này trong đầu anh đã nảy ra một kế hoạch mới. Nam nghĩ thầm:

“Chẳng trách! chẳng trách được mà! Bảo sao con đĩ này chẳng thèm để ý đến sự ve vãn của đàn ông, cũng chẳng chấp nhận ai… Hóa ra nó có sở thích đặc biệt thế này! Đúng là không cần đàn ông cũng đủ sức giải tỏa rồi!"

"Nhưng mà giờ mình có "điểm yếu" này của nó rồi, chẳng phải nó không muốn chấp nhận, cũng buộc phải chấp nhận sao? hehe!!”

“Chờ đấy!”

“Để anh lột sạch lớp mặt nạ kiêu sa trước mặt mọi người của em ra, con đĩ dâm đãng à!”

Từ ngày phát hiện ra mặt thật của Lan Anh trong nhà vệ sinh nữ, Nam về nhà là lập tức chuyển hết đống ảnh vào máy tính, rồi ngồi xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, như thể sợ rằng chỉ cần chớp mắt một cái là mọi thứ sẽ biến mất.

Nhìn những tấm hình ấy, nếu không phải chính anh tận mắt chứng kiến và tự tay chụp từng khoảnh khắc, thì dù ai nói anh cũng không tin nổi.

Chương 5:

Một cô gái xinh đẹp, trang nhã, lúc nào cũng lạnh lùng và kiêu sa như Lan Anh, lại có thể là một con dâm nữ cuồng si đến mức ấy.

Ngay cả chuyện tự sướng cũng phải làm theo kiểu phơi bày dâm đãng, điên cuồng như vậy mới thỏa mãn được.

Nam không khỏi mừng thầm vì vận may trời ban cho mình. Có được bộ ảnh quý giá này đã là điều khó kiếm giữa đời, huống chi nhân vật chính lại là Lan Anh – cô gái khiến anh ngày đêm si mê, mơ mộng suốt bao nhiêu ngày tháng.

Hơn nữa, vẻ lạnh lùng, kiêu sa thường ngày của cô càng làm những tấm hình này trở nên kích thích gấp bội, như thể càng che giấu bao nhiêu thì sức hút lại càng bùng nổ bấy nhiêu.

Có mấy lần Nam suýt nữa đã đăng chúng lên mạng để khoe “chiến lợi phẩm”, để tất cả mọi người chiêm ngưỡng, thủ dâm bằng những bức ảnh dâm đãng kia, nhưng cuối cùng anh vẫn kìm lòng được.

Không phải vì lương tâm, mà vì anh muốn giữ riêng cho mình, muốn tận dụng chúng theo cách riêng, theo cách có thể khiến cô ấy rơi vào tay anh hoàn toàn, mặc cho anh tiêu khiển.

Nhìn đống ảnh trên màn hình, Nam nhận ra đây là cơ hội ngàn năm có một.

Nếu không tận dụng triệt để, thật là phí hoài cả một kho báu. Thế là anh bắt đầu vạch ra kế hoạch từng bước một, cẩn thận và chi tiết đến mức không bỏ sót bất cứ thứ gì.

Hôm ấy tan ca, anh lén theo dõi Lan Anh từ xa, hy vọng biết được nơi cô ở để thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch đã ấp ủ.

Cẩn thận từng bước một, anh giữ khoảng cách vừa đủ, không gần quá cũng không xa quá, cuối cùng cũng theo được cô về đến một tòa nhà cao cấp dành cho giới trẻ thành thị ở Sài Gòn.

Nhìn bên ngoài, Nam gật gù thầm. Đúng như anh đoán từ trước. Đây là khu căn hộ sang trọng, hiện đại, với hệ thống an ninh chặt chẽ. Nhưng trước cửa có bảo vệ trực, anh đành đứng một bên quan sát, chờ thời cơ.

Lúc này Lan Anh dừng lại trước hòm thư kiểm tra thư từ như mọi ngày. Nam mừng rỡ khi thấy cô mở hòm thư căn A16-03 – tầng cao nhất của tòa nhà.

Anh thầm nghĩ: “Tầng cao thế này thì càng dễ vào "việc" rồi! Không ai làm phiền, view đẹp, lại kín đáo…”

Nghĩ đến đây, anh lại nhớ đến những tư thế thằng lằng bám kính ở Mường Thanh, Đà Lạt mà anh hay xem trên fb.

Lan Anh đi thẳng vào thang máy, không ngẩng đầu lên lấy một cái, như thể đang cố gắng giữ vẻ bình thường sau một ngày dài.

Ngoài cửa, Nam để ý thấy anh bảo vệ cũng đang nhìn theo cô với ánh mắt không lành chút nào. Đúng là nhan sắc của một người đẹp khiến ai cũng muốn cắn một miếng vào quả táo cấm ấy, dù chỉ trong mơ.

Thang máy dừng ở tầng 16. Nam ở lại ngoài hành lang, chờ thêm một lúc cho chắc ăn. Hơn hai mươi phút sau, anh thấy bảo vệ đứng dậy đi vào trong.

Nam biết không thể bỏ lỡ, liền lẹ làng chuồn vào thang máy, bấm lên tầng 16, cúi gằm mặt, sợ camera bắt được, không dám ngẩng đầu lên dù chỉ một giây.

Ra đến tầng, Nam đi một vòng quan sát kỹ lưỡng. Phòng Lan Anh nằm ở góc cạnh cầu thang, vị trí khá kín. Anh cười thầm, nghĩ bụng:

“Biết đâu cô ấy hay nhân lúc vắng người tự sướng ngay trên cầu thang cũng nên? Hay là… trong thang máy luôn không nhỉ?”

(Anh không ngờ mình đoán đúng một phần. Lan Anh chọn căn hộ góc tầng cao nhất không chỉ vì view đẹp, mà chủ yếu là vì “phù hợp” với nhu cầu đặc biệt của cô, nơi có thể thỏa mãn những dục vọng mà không ai hay biết.)

Nam loanh quanh trước cửa một lúc, quan sát tủ giày ngoài hành lang, xác nhận cô sống một mình. Không có giày nữ size khác, càng không có giày nam nào.

Anh quyết định hành động theo kế hoạch đã chuẩn bị sẵn: đặt phong thư đã in ảnh và viết lời đe dọa trước cửa, bấm chuông một cái thật nhanh, rồi vội vàng trốn sang bên cạnh hành lang tối om.

Một lúc sau, giọng Lan Anh vang lên qua khe cửa, hơi cảnh giác:

"Ai đấy?"

“Ai đấy? Sao không nói gì?”

Thấy xung quanh im ắng, cô mở hé cửa, thận trọng nhìn ra. Thấy phong thư nằm dưới đất, cô nhặt lên rồi đóng cửa lại ngay lập tức, như sợ có ai đó đang rình rập.

Nam thấy cô đã ra nhận thư, liền xuống thang máy, rời khỏi tòa nhà một cách bình thường. Anh bảo vệ cũng chẳng để ý, tưởng là cư dân quen thuộc, nên cho anh đi qua mà không hỏi han gì.

Nam thầm nghĩ: “Tất cả sẽ tùy thuộc vào ngày mai! Nhưng tối nay chắc chắn cô ấy sẽ mất ngủ rồi! Bị người ta nhìn thấy còn chụp hình lại nữa mà, sao không sợ cho được! hí hí”

Anh lẩm bẩm một mình, miệng cười mãn nguyện.

Còn Lan Anh lúc này thì sao?

Cô cầm trong tay xấp ảnh cùng lá thư, chân mềm nhũn như bị rút hết sức lực, ngồi sụp xuống sàn phòng khách, khóc nức nở không thành tiếng.

Vì cô vừa phát hiện ra toàn bộ cảnh tự sướng điên cuồng hôm ấy đã bị người ta nhìn trộm và chụp lại hết, không thiếu một chi tiết nào!

Lá thư đe dọa ngắn gọn nhưng sắc bén như dao cắt:

“Nếu em không muốn mọi người biết mặt dâm đãng của em, thì mai đi làm nhớ mặc váy ngắn bó sát nhất có thể, nhưng bên trong không được mặc đồ lót. Tôi sẽ thông báo tiếp phải làm gì.”

Chỉ một câu ngắn ngủi thôi, nhưng sức mạnh của nó đủ khiến Lan Anh – cô gái vốn kiên cường và tự tin – hoàn toàn hoảng loạn, mất hết hồn vía.

Chương 6:

Giờ cô chỉ còn cách làm theo. Tất cả chỉ vì mình quá bất cẩn, quá ham khoái lạc nhất thời mà thôi!

Đêm ấy quả là đêm dài nhất, khó chịu nhất trong đời Lan Anh.

Cô nằm co ro trên giường, chăn mỏng bị đẩy sang một bên, ánh đèn ngủ vàng vọt để lại một khoảng sáng mờ mờ trên trần nhà.

Mắt cô sưng húp, nước mắt vẫn còn ướt đẫm gối. Suốt mấy tiếng đồng hồ liền, Lan Anh trằn trọc không ngừng, lăn qua lăn lại, đôi khi ngồi bật dậy ôm gối khóc nức nở như đứa trẻ, đôi khi lại nằm ngửa ra, hai tay siết chặt lấy ngực mình như sợ tim sắp nhảy ra ngoài.

“Tại sao mình ngu ngốc đến thế… Tại sao mình lại dám làm chuyện đó trong toilet công cộng… Tại sao mình lại dâm đãng đến mức ấy…"

"Rõ ràng mình đã kiểm tra kỹ rồi mà, toilet không có ai, sao có thể bị chụp lén chứ?”

Cô lẩm bẩm trong nước mắt, giọng khàn đặc vì khóc nhiều. Mỗi lần nghĩ đến những tấm ảnh trong phong thư, đến cảnh mình trần truồng ngồi trên lavabo, chân dạng rộng, ngón tay ngoáy lồn, miệng rên những câu tục tĩu, cô lại thấy một cơn nhục nhã dâng trào.

Thế mà… càng nghĩ, cơ thể cô càng nóng ran lên một cách lạ lùng. Vùng dưới chân bắt đầu ẩm ướt, nóng rực, như có ai đang thổi hơi nóng trực tiếp vào đó.

Lan Anh cắn môi thật mạnh, hai đùi siết chặt lại, nhưng càng siết thì càng cảm nhận rõ cái lồn đang co thắt từng nhịp, đang rỉ ra những giọt dâm thủy nóng hổi.

Cô ghét bản thân đến mức muốn khóc to hơn, nhưng tay lại vô thức luồn xuống dưới váy ngủ mỏng manh, chạm vào chỗ đang ướt nhẹp kia.

Ngón tay vừa chạm nhẹ lên mép lồn, cô đã rùng mình, một tiếng rên khe khẽ thoát ra khỏi cổ họng:

“Ưm… không… không được…”

Nhưng miệng thì nói thế, ngón tay lại không nghe lời. Chúng lướt qua hạt le nhỏ xíu đang sưng mọng, day day nhẹ nhàng rồi mạnh dần.

Lan Anh nhắm nghiền mắt, nước mắt vẫn chảy dài hai bên má, nhưng hơi thở thì càng lúc càng dồn dập.

Trong đầu cô lúc này hỗn loạn kinh khủng: vừa sợ hãi đến mức muốn chết vì ngày mai phải đi làm không mặc đồ lót, váy ngắn cũn cỡn, vừa… vừa tưởng tượng ra ánh mắt của đồng nghiệp nam lén nhìn, tưởng tượng ra cảnh nếu người khác phát hiện ra mình đi làm không mặt đồ lót…

Nghĩ đến đó, ngón tay lại càng nhanh hơn, cọ mạnh lên khe lồn ướt át. Cô cong người lên, hai chân dạng rộng ra, đùi run run.

Nước dâm lúc này chảy nhiều đến mức thấm ướt cả ga giường. Cô tưởng tượng mình đang đứng giữa văn phòng, gió máy lạnh thổi mạnh, váy bay lên một cái, lộ hết cái lồn ướt nhẹp trước mặt mọi người… và lạ thay, cái ý nghĩ ấy khiến cô khoái cảm đến mức suýt ra ngay.

Càng nghĩ đến việc bị đe dọa, bị kiểm soát, bị ép phải phơi bày, cơ thể Lan Anh càng phản bội cô.

Cô ra một trận mạnh đến mức toàn thân giật giật, nước dâm phun ra ướt đẫm tay, ướt cả đùi. Nhưng ngay cả khi vừa xong, khoái cảm vẫn chưa nguôi.

Lan Anh nằm đó, thở hổn hển, nước mắt vẫn rơi, vừa xấu hổ vừa khoái trá, vừa sợ hãi vừa khao khát không hiểu nổi chính mình.

Còn Nam ở phía bên kia thì đang nóng lòng chờ ngày mai đến, vì anh đã chuẩn bị sẵn trò chơi dành cho cô rồi, một trò chơi mà anh tin chắc sẽ khiến cả hai đều thỏa mãn theo cách riêng.

Sáng hôm sau, Lan Anh do dự rất lâu trước gương. Cô chưa bao giờ thử đi làm mà không mặc đồ lót.

Cảm giác rủi ro quá cao, dễ bị phát hiện lắm, chỉ cần gió thổi mạnh một cái hay ngồi xuống không cẩn thận là mọi thứ có thể lộ ra hết.

Cuối cùng cô vẫn chọn chiếc váy bó sát màu đen siêu ngắn, phối với áo sơ mi xanh đậm như mọi ngày.

(Cô hy vọng cách ăn mặc này sẽ che giấu được việc không mặc áo ngực, ít ra là ở bên ngoài.)

Mặc xong, cô soi gương rất lâu, kiểm tra kỹ càng từ mọi góc độ mới tạm yên tâm. Nhưng nghĩ đến việc không biết sẽ bị đe dọa gì khi đến công ty, lòng cô lại thấp thỏm, tim đập thình thịch như trống đánh.

Cuối cùng, lấy hết can đảm, cô vẫn bước ra khỏi nhà. Tất cả chỉ vì mình quá bất cẩn mà thôi! Suốt quãng đường, Lan Anh căng thẳng đến mức tim muốn nổ tung.

Dù không ai biết bên trong cô đang “trống trải”, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc không mặc gì bên dưới, cô đã cảm giác như mọi người xung quanh đều biết hết, đang dán mắt vào ngực và vùng kín của mình.

Cô vốn đã xinh đẹp, nay lại ăn mặc gợi cảm đến thế, không thu hút ánh nhìn mới lạ. Chiếc váy bó sát siêu ngắn chỉ che được phần đùi trên khoảng mười lăm phân.

Phần đùi dưới lộ ra trắng muốt, khiến người ta khó lòng rời mắt.

Đôi chân dài thon gọn dưới váy, kết hợp với đôi giày cao gót mảnh, càng khiến ánh mắt mọi người không tài nào dứt ra. Đặc biệt khi lên xe buýt, cô càng trở thành tâm điểm chú ý của cả chuyến xe.

Khoảnh khắc ấy, Lan Anh cảm giác như mình đang đứng trần truồng trước đám đông. Vùng kín nhạy cảm lại bắt đầu rỉ ra những giọt dâm thủy, và cô lại chìm đắm trong khoái cảm ấy một cách không kìm nén nổi.

Cô thậm chí còn tiếc nuối vì sao mình không thử cách phơi bày này sớm hơn.

Lan Anh không hiểu nổi tại sao cơ thể mình lại thích thú với những dục vọng biến thái đến vậy.

Dù có chút sợ hãi trước sự nhạy cảm của chính thân xác, nhưng ý chí yếu ớt không thể thắng nổi dục vọng đang dâng trào. Lúc này cô chỉ còn biết tự trách mình sinh ra đã dâm đãng đến thế.

Chương 7:

Cuối cùng cô cũng đến trường. Vào văn phòng, Lan Anh ngồi xuống, cố gắng bình tĩnh làm việc.

Nhưng càng bình tĩnh, cô càng lo lắng. Không biết ai đã nhìn thấy cảnh tự sướng của mình, cũng không biết sẽ bị đe dọa ra sao. Cô lẩm bẩm một mình:

“Nếu hắn đòi tiền thì còn đỡ… Nhưng nếu không phải tiền thì biết làm sao đây?”

“Rốt cuộc là ai nhìn thấy? Hay là thằng Tiến? Nó hay chơi máy ảnh lắm!”

“Nhưng phản ứng của nó hôm đó không giống lắm…”

Đang lúc Lan Anh tự nói với mình thì Nam bước vào. Cô không để ý, tưởng anh vào làm việc bình thường như mọi ngày.

Nam đi thẳng đến trước mặt cô, giọng bình thản nhưng đầy ý đồ: “Bây giờ là giờ hành chính phải không?”

Lan Anh cáu kỉnh đáp: “Không phải giờ làm thì anh vào đây làm gì?”

Nam cười nhẹ: “Vậy cô rảnh không?”

“Làm gì? Có việc à?”

“Muốn mời cô ra ngoài một chút, có chuyện cần bàn.”

“Có việc thì nói luôn ở đây đi? đừng vòng vo nữa!” Lan Anh sốt ruột, giọng hơi run.

Nam mỉm cười bí ẩn: “Cô dám bàn chuyện đó ở đây thì cũng được thôi!”

Nói xong, anh ném xuống bàn một tấm ảnh đã in sẵn, màu sắc sắc nét.

Lan Anh nhìn một cái, suýt nữa tim ngừng đập. Đó là ảnh cô tự sướng!

Không kịp nghĩ đang ở giờ làm, cô vội kéo Nam ra ngoài hành lang, giọng run run:

“Anh muốn gì? Có gì thì nói thẳng đi! Đừng làm thế này! Ra chỗ vắng người được không? Tôi sẽ nghe anh hết! Cầu xin anh hãy hủy những bức ảnh đó đi...”

Nam nghe vậy, thầm nghĩ: “Tốt! Có vẻ con đĩ này không dám chống đối! Thật là muốn đè nó xuống tại đây mà hiếp thật”

Anh đã tính sẵn, liền dẫn Lan Anh xuống tầng hầm.

Lúc này còn sớm, chưa có ai xuống kho. Đi đến kho cuối cùng, nơi khá kín đáo, Nam dừng lại, quay sang nói với cô bằng giọng lạnh lùng:

“Đừng sợ! Chỉ cần em hợp tác tốt, anh sẽ không kể với ai chuyện em tự sướng trong toilet đâu.”

Anh cố ý kéo dài giọng ở hai chữ “tự sướng”, rõ ràng muốn làm nhục Lan Anh, muốn cô cảm nhận rõ sự xấu hổ.

Lan Anh đành hỏi, giọng nhỏ lại: “Thế bao giờ anh trả ảnh cho tôi?”

“Chỉ cần em làm anh vui, anh sẽ trả. Đừng vội!”

“Nhưng nếu anh không vui, có phải anh sẽ đăng hết lên mạng cho mọi người xem mặt thật của tôi không?”

“Nếu em sợ thì bây giờ thì thể hiện chút thành ý trước đi!”

Lan Anh ngẩn ra: “Phải thể hiện như thế nào mới vừa lòng anh đây?”

Nam chỉ vào váy cô: “Em có mặc theo lời anh dặn không?”

Lan Anh gật đầu, không nói gì, mặt đỏ bừng.

“Vậy thì kéo váy lên cao một chút! Nghe rõ chưa? Không thì anh làm sao biết em có vâng lời không!”

“Nhanh lên! Lát nữa có người đến anh không chịu trách nhiệm đâu! Nhân lúc chưa ai vào ca làm, mau đi!”

“Hay em muốn nhiều người hơn cùng xem thân thể khỏa thân của em?”

Lan Anh nghe vậy, dù hơi ngượng (cô thích phơi bày thân thể là đúng, nhưng chưa bao giờ bị người khác nhìn trực tiếp như thế này), vẫn do dự một lúc rồi cắn răng, chậm rãi cởi nút áo.

Mỗi nút áo được cởi ra, da thịt trắng muốt trên ngực cô lại lộ ra thêm một chút. Bộ ngực đầy đặn, đường cong hoàn hảo, đang phập phồng vì căng thẳng và… một thứ khoái cảm lạ lùng đang len lỏi.

Cô ngập ngừng, rồi từ từ kéo tà áo sang hai bên.

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

C
Trả lời
0
Lượt xem
702
chuyên vé xe tết
C
Trả lời
0
Lượt xem
1K
Chung Trừ
anime sex
cliphot
X
Back
Top