Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Truyện Sáng Tác MẪU GIA ĐÌNH CUCKOLD HIỆN ĐẠI -NRT

truyện hay quá. có ý tưởng cho phần 2 không bro?
 
truyện hay quá. có ý tưởng cho phần 2 không bro?
Chắc phải đợi xem ý Hữu ra sao đã bạn. Chưa có gì mới nên chưa biết viết gì! Còn xào lại nội dung cũ chưa viết thì nó lệch mạch truyện mất
 
Chắc phải đợi xem ý Hữu ra sao đã bạn. Chưa có gì mới nên chưa biết viết gì! Còn xào lại nội dung cũ chưa viết thì nó lệch mạch truyện mất
chờ mong đại ka ra thêm truyện.
 
Để xem Ngọc với Vương có gặp lại không mới ra truyện tiếp được. Haha
Nhưng sau biến cố Đà Nẵng thì không biết Ngọc có còn cảm xúc nhiều với Vương không để mới có những cao trào mới
 
CHƯƠNG V: TÁI NGỘ

Hữu đối diện với cậu bằng phong thái của một đối tác kinh doanh chuẩn mực, lịch thiệp và rất đỗi thân thiện. Bộ com-lê may đo cao cấp nhã nhặn cùng nụ cười ấm áp, rạng rỡ trên môi gã hoàn toàn khớp với hình ảnh một vị tổng giám đốc tài năng, hòa nhã, vốn luôn nhận được sự yêu mến và kính trọng từ mọi người xung quanh.

Vương thẳng lưng tiến lên, đưa tay ra trước, đón lấy cái bắt tay xã giao theo đúng nghi thức thương trường. Khi hai bàn tay vừa chạm nhau, một nghi thức thông thường bỗng chuyển hướng khi chuẩn bị buông ra. Ngón tay út của Hữu đột ngột khẽ thu lại, móc nhẹ và miết một đường thật chậm, thật sâu vào ngón tay út của Vương.

Cái chạm da thịt ngắn ngủi chưa đầy một giây, kín kẽ đến mức vị sếp đứng ngay bên cạnh tuyệt đối không thể nhìn ra được điều gì bất thường. "Vòng tròn khép kín" — ám hiệu của sự liên minh kinh doanh ngầm mà Vương từng được biết qua sách vở. Nhưng tại sao Hữu lại dùng nó với cậu ngay lúc này? Sự chín chắn giúp Vương giữ nguyên nụ cười điềm tĩnh trên môi, nhưng trong lòng cậu bắt đầu dấy lên những suy đoán.

Hữu không buông lời giải thích bằng miệng. Giữ nguyên vẻ mặt thân thiện, cởi mở với Vương, gã chậm rãi, tự nhiên dịch chuyển ánh mắt của mình hướng về phía người đàn bà đang đứng cạnh.

Trong một góc phim quay chậm của không gian phi trường, từng chi tiết nhỏ được bóc tách rõ rệt. Ánh mắt Hữu lướt qua vóc dáng chín mọng của Ngọc, từ chiếc cổ cao trắng ngần xuống bờ vai mềm mại, rồi khẽ dừng lại một nhịp đầy ẩn ý nơi đáy mắt.

Khác với sự toan tính của chồng, Ngọc đứng đó dưới vệt nắng xiên với vẻ ngoài hoàn toàn bình thản và đoan trang. Cô không hề hay biết về cái bắt tay đầy ám hiệu vừa diễn ra, cũng chẳng thể ngờ được chuyến đi này lại mang theo một giao kèo ngầm nào khác. Nhìn thấy Vương trong bộ âu phục lịch lãm, một thoáng bỡ ngỡ xen lẫn bồi hồi khẽ dợn lên trong lòng người đàn bà. Hai năm qua, cô đã quen với cuộc sống thiếu vắng bóng dáng cậu, nhưng sự xuất hiện đột ngột này vẫn khiến lồng ngực cô khẽ thắt lại. Đôi mắt lá liễu của Ngọc khẽ lay động, cô nhìn Vương, vừa có sự ngượng ngùng của một người cố giữ khoảng cách quý phái, lại vừa có nét xao xuyến mơ hồ trước sự trưởng thành, chín chắn của gã trai năm nào. Cô khẽ điều chỉnh lại chiếc túi xách bên mình, cố che giấu đi sự dao động nhỏ nhoi trong tâm trí.

Cái liếc mắt của Hữu hướng về vợ như một chiếc chìa khóa mở toang dụng ý phía sau ám hiệu "Vòng tròn khép kín". Vương lập tiếp hiểu ra mọi thứ. Chuyến đi này không chỉ đơn thuần là những cuộc thương thảo để thỏa mãn các điều khoản trên hợp đồng kinh doanh. Hữu xuất hiện ở đây để đòi lại một giao kèo lớn hơn: sự thỏa mãn về mặt thân xác của cả Vương và Ngọc trong tương lai gần. Trò chơi năm xưa không kết thúc, nó chỉ được ngụy trang dưới một vỏ bọc thương mại cao cấp.

Ngay sau đó, một dòng suy nghĩ khác lập tức chạy qua đại não nhạy bén của Vương. Cậu chợt nhận ra lý do vì sao vị sếp của mình — một kẻ vốn vô cùng tham lam và thích tranh công — lại đột ngột kiếm cớ bận rộn để giao toàn quyền dự án và ép cậu phải là người duy nhất tháp tùng đối tác sang Nhật.

Mọi mảnh ghép rời rạc trong những ngày qua lập tức khớp lại rõ ràng. Vị sếp hiện tại không đi không phải vì vướng lịch trình, mà ông ta chủ động rút lui vì lí do gì đó. Vương nhìn thẳng vào mắt Hữu, nụ cười trên môi cậu vẫn vẹn nguyên sự lịch lãm của một trưởng dự án.

Sau những khoảnh khắc bất ngờ ban đầu, bầu không khí nhanh chóng được trả về với quỹ đạo của một cuộc gặp gỡ ngoại giao chuẩn mực. Hữu nở nụ cười hào nhã, chủ động mở lời bằng những câu chào hỏi ân cần, hỏi thăm về tình hình chuẩn bị của Vương rồi khéo léo dẫn dắt câu chuyện sang tiến độ của dự án ba bên sắp tới. Sự thân thiện, cởi mở của gã khiến không khí trở nên nhẹ nhàng, tự nhiên. Vương cũng rất mực chuyên nghiệp, cậu điều chỉnh tông giọng điềm tĩnh, báo cáo ngắn gọn nhưng đầy đủ các cột mốc quan trọng trước khi cả ba cùng di chuyển làm thủ tục xuất cảnh.

Mọi việc diễn ra trôi chảy cho đến khi cả ba bước vào phòng chờ Thương gia để đợi giờ lên máy bay. Chính tại không gian yên tĩnh này, những sự sắp đặt tinh tế mới bắt đầu diễn ra một cách lặng lẽ.

Hữu chủ động sắp xếp vị trí ngồi để Vương và Ngọc ngồi đối diện nhau ở khu vực bàn trà, còn mình thì chọn một chiếc ghế đơn hơi chếch về phía bên cạnh. Khi nhân viên vừa mang menu nước đến, Hữu liền đứng lên, vỗ nhẹ vào vai Vương đầy thân tình: — Hai người cứ xem qua nước uống và trò chuyện trước nhé. Anh nhớ ra có mấy món đồ miễn thuế bên ngoài đã dặn mua tặng đối tác, để anh tranh thủ đi lấy rồi quay lại ngay.

Hữu rời đi, tạo ra một khoảng không gian riêng tư cho hai người. Sảnh chờ lúc này chỉ còn lại tiếng nhạc không lời du dương và tiếng lật giở tài liệu khẽ khàng. Ngọc ngồi đối diện Vương, ánh mắt cô nhìn vào tập hồ sơ dự án trên bàn nhưng tâm trí đã có chút xao động. Khoảng cách gần khiến cô một lần nữa cảm nhận được sự trưởng thành và vững chãi phát ra từ gã trai mình từng quen biết hai năm trước. Sự thay đổi của Vương trong bộ âu phục khiến Ngọc vừa có chút bỡ ngỡ, vừa dâng lên một nỗi niềm khó tả. Cô khẽ mím môi, cố giữ vẻ đoan trang quý phái nhưng những ngón tay đan vào nhau đã bắt đầu có chút ngập ngừng.

Hữu quay trở lại rất nhanh với một đĩa bánh ngọt trên tay, gương mặt vẫn vẹn nguyên nụ cười ấm áp, lịch thiệp. Gã đặt đĩa bánh xuống bàn, ngồi vào vị trí cũ và tham gia vào câu chuyện một cách tự nhiên.

Thế nhưng, ở phía dưới gầm bàn — nơi góc khuất khỏi tầm mắt của những người xung quanh — Hữu chậm rãi duỗi chân ra. Gã dùng mũi giày của mình, khẽ khều nhẹ vào mu bàn chân của Ngọc dưới lớp váy dài. Một cái chạm chân nhẹ nhàng, như một lời nhắc nhở và thúc giục quen thuộc. Ngọc khẽ giật mình, cô ngước mắt nhìn chồng thì thấy Hữu đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy khích lệ, ra hiệu bảo cô hãy chủ động trò chuyện để phá vỡ sự im lặng với Vương.

Nhận được tín hiệu từ chồng, Ngọc khẽ lấy lại sự bình tĩnh. Cô hướng đôi mắt dịu dàng về phía Vương, thanh âm nhỏ nhẹ vang lên: — Dự án lần này… vất vả cho cậu Vương quá. Hai năm qua, cậu sống có tốt không?

Vương ngồi đối diện, chứng kiến toàn bộ diễn biến từ cái liếc mắt của Hữu cho đến sự bối rối của Ngọc. Sự chín chắn giúp cậu không mảy may dao động, cậu đón nhận câu hỏi của Ngọc bằng một nụ cười lịch sự của một trưởng dự án, sẵn sàng bước vào cuộc đối thoại này.

Câu hỏi dịu dàng của Ngọc rơi vào khoảng không gian yên tĩnh của phòng chờ, khẽ chạm vào tâm trí Vương. Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt Vương hơi nhìn xuống chiếc tách sứ trên bàn, và ký ức của cậu khẽ ngược dòng thời gian, tìm về những ngày đầu tiên.

Hình ảnh những lần gặp gỡ tại sân bay năm xưa hiện lên như một thước phim quay chậm. Ngày ấy, cậu chỉ là một gã trai quê ngây ngô, mọt sách, tay chân lóng ngóng va phải hai vợ chồng Hữu ở khoang Thương gia, rồi cứ thế ngơ ngác trước một Ngọc đoan trang, tao nhã đến nghẹt thở. Khi đó, Hữu nhìn cậu bằng nửa con mắt, xem cậu như một cậu sinh viên nghèo thiếu kỹ năng sống, cần được gã ban ơn và dẫn dắt.

Nhưng giờ đây, mọi thứ đã hoàn toàn khác biệt. Vương ngước lên, ánh mắt điềm tĩnh chạm vào Hữu. Cậu nhận ra gã không còn nhìn cậu bằng vẻ bề trên hay dò xét của ngày cũ nữa. Trong từng cử chỉ lịch thiệp, trong cách xưng hô "anh" tự nhiên và cả cái bắt tay ám hiệu vừa rồi, Hữu đã chính thức xóa bỏ cái mác "trai quê" ngày trước của Vương. Gã đã nhìn nhận cậu như một "partner" thực thụ – một đối tác có năng lực, có vị thế và sự chín chắn.

Vương khẽ mỉm cười, một nụ cười điềm đạm và vô cùng tự tin. Cậu quay sang nhìn Ngọc, đón nhận ánh mắt bồi hồi của cô bằng sự lịch lãm của một người đàn ông đã trưởng thành. Cậu từ tốn trả lời, chất giọng trầm ấm pha chút hóm hỉnh:

— Dạ, hai năm qua em vẫn sống tốt, ăn cơm đúng bữa và quan trọng nhất là không còn bị... đau dạ dày vì ăn đồ sống như hồi ở Ginza nữa chị ạ. Lần này được đồng hành cùng anh chị, có vất vả mấy em cũng chịu được, miễn là anh Hữu không chê người dẫn đường này là được.

Lời nhắc khéo đầy ẩn ý về kỷ niệm bữa tối đầu tiên ở Nhật năm xưa khiến cả Hữu và Ngọc đều bất ngờ. Ngọc khẽ đỏ mặt, khúc khích cười vì sự duyên dáng và cách nói chuyện đã có phần dạn dĩ của cậu. Hữu cũng bật cười thành tiếng, gã vỗ đùi đầy sảng khoái, bầu không khí xã giao nghiêm túc bỗng chốc tan biến:

— Chú mày khéo lo, giờ chú là trưởng dự án rồi, anh còn phải cậy nhờ chú nhiều đấy!

Tiếng cười của cả ba vang lên, hòa vào nhau một cách tự nhiên và thân thiện, tạm thời khỏa lấp đi những gợn sóng ngầm bên dưới để chuẩn bị cho chuyến bay sang Nhật.

Tiếng cười sảng khoái của Hữu lắng xuống, nhường chỗ cho sự trầm ngâm nhẹ nhàng của một vị tổng giám đốc đang tính toán đường đi nước bước. Trong đầu gã lúc này, bên cạnh những con số doanh thu, tỷ lệ phần trăm phân chia lợi nhuận của dự án triệu đô, lại bắt đầu tự động phác thảo nên những kịch bản làm tình trần trụi và hoang dại nhất. Gã khao khát được nhìn thấy Vương một lần nữa quỳ dưới chân Ngọc, khao khát được ngắm nhìn sự dũng mãnh của gã trai trẻ đâm lút vào cơ thể vợ mình. Thế nhưng, sự điềm tĩnh và chín chắn hiện tại của Vương khiến Hữu chưa thể nắm bắt được hoàn toàn ý định của cậu. Gã muốn xác nhận xem ngọn lửa dục vọng trong Vương đã thực sự tắt hay chỉ đang âm ỉ cháy, đồng thời muốn dùng lời nói để kích thích, khơi gợi vào tâm trí của cả hai, dọn đường cho một chuyến đi Nhật Bản hứa hẹn sẽ còn hoang dâm và bạo liệt hơn gấp bội.

Tuy nhiên, ý thức được đây là không gian công cộng của phòng chờ Thương gia, Hữu vẫn giữ trọn vẹn vẻ ý tứ, lịch sự trong từng câu chữ. Gã đưa mắt nhìn lướt qua thực đơn, rồi tinh tế mỉm cười, dùng chính những món ăn và thức uống cao cấp tại đây để làm chất xúc tác:

— Nhắc đến đồ sống ở Ginza làm anh lại thèm. Mà thôi, sắp bay đường dài, hai đứa ăn chút gì lót dạ đi. Ngọc, em dùng thử món hàu bơ tỏi nướng với súp măng tây đi, món này bổ sung năng lượng tốt lắm.

Gã vừa nói, vừa ẩn ý liếc nhẹ qua Vương. Hàu và măng tây – những thực phẩm vốn nổi tiếng trong việc kích thích và tăng cường sinh lực nam giới, được gã nhắc đến một cách vô cùng tự nhiên. Hữu quay sang nhân viên phục vụ, gọi tiếp thức uống:

— Cho chúng tôi một chai vang đỏ Pinot Noir, một ly nước ép lựu nguyên chất cho nhà tôi, và một ly cà phê Espresso đậm đặc cho cậu Vương đây nhé.

Khi nhân viên vừa lui đi, Hữu hơi rướn người về phía trước, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, thanh âm trầm thấp nhưng chứa đựng sự mê hoặc:

— Anh chọn Pinot Noir vì vị của nó rất đậm, nồng nàn và có hậu vị kéo dài... giống như những trải nghiệm sâu sắc mà ba chúng ta từng có. Nước lựu của Ngọc thì giúp làn da luôn căng mọng, tràn đầy sức sống, còn Espresso của Vương thì giúp chú mày giữ được sự tỉnh táo, dẻo dai để "vận hành" dự án xuyên đêm cùng anh. Chuyến đi này chúng ta phải phối hợp nhịp nhàng, ăn ý từ trên bàn làm việc cho đến... tận phòng ngủ của khách sạn đấy nhé. Cứ chuẩn bị tinh thần là sẽ có những đêm "vắt kiệt sức" đấy, không dễ dàng đâu.

Những câu chữ của Hữu nửa đùa nửa thật, nghe qua thì hoàn toàn là lời dặn dò áp lực công việc của một người sếp, nhưng từng từ ngữ như "đậm nồng", "căng mọng", "dẻo dai", "phối hợp trong phòng ngủ" lại mang theo sức nặng của một sự gợi tình trần trụi.
 
Ngọc ngồi bên cạnh, nghe những lời đầy ẩn ý của chồng cùng sự xuất hiện của ly nước lựu đỏ rực như màu máu kinh, khuôn mặt đoan trang của cô khẽ thoáng qua một vệt hồng chín mọng. Dù cố giữ vẻ bình thản, nhưng lồng ngực cô đã bắt đầu phập phồng, những ngón tay khẽ siết lấy chiếc khăn ăn. Cô lờ mờ hiểu được sự khơi gợi từ chồng, và điều đó vô tình khiến những ký ức nhục dục ngủ yên hai năm qua trong cô bắt đầu trỗi dậy, cào xé tâm can.

Vương ngồi đối diện, nâng ly Espresso vừa được mang ra, hương thơm đậm đặc xộc thẳng vào khứu giác. Cậu khẽ nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng ngắt tê dại đầu lưỡi nhưng đôi mắt cậu vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng, điềm tĩnh. Vương không né tránh ánh mắt dò xét ngầm của Hữu, cậu mỉm cười nhẹ, đón nhận kịch bản của gã bằng một phong thái hoàn toàn chủ động.

Hữu vừa dứt lời, nhân viên phục vụ cũng khéo léo bày biện các món ăn lên bàn. Mùi thơm ngậy của hàu bơ tỏi nướng nồng nàn quyện cùng làn khói nghi ngút từ bát súp măng tây xộc thẳng vào mũi Vương. Nhưng giữa tầng tầng lớp lớp hương vị ẩm thực xa xỉ ấy, khứu giác nhạy bén của Vương lại tinh tế bắt được một làn hương khác, tách biệt và vô cùng đặc biệt.

Cậu nhận ra mùi hương phát ra từ phía Ngọc đã thay đổi. Nó không còn là loại nước hoa nồng nàn có phần đậm đặc mà cô vẫn thường dùng. Có lẽ cô đã thay đổi một dòng nước hoa mới, hoặc giả chỉ là mùi của một loại nước xả vải thanh tao, dịu nhẹ hơn rất nhiều. Thế nhưng, điều khiến Vương lập tức chú ý là cái mùi da thịt nguyên bản của Ngọc thì vẫn vẹn nguyên như cũ, thứ mùi đàn bà chín mọng, ấm áp và đầy mê hoặc. Giờ đây, khi khoảng cách giữa hai người quá gần, mỗi cử chỉ nhỏ của Ngọc, từ cái vén tóc cho đến cái dịch chuyển bả vai, dường như đều vô tình khuếch tán thứ hương thầm kín đó, xộc thẳng vào mũi Vương.

Sự chín chắn ở độ tuổi trưởng thành có thể giúp Vương kiểm soát được nét mặt và ánh mắt, nhưng nó hoàn toàn bất lực trước phản ứng sinh lý nguyên thủy nhất của cơ thể. Sức nóng từ mùi da thịt quen thuộc ấy lập tức truyền xuống phía dưới. Con cặc của Vương bắt đầu thức tỉnh, cương cứng dữ dội và trỗi dậy, thúc mạnh vào lớp vải quần lót. Sự căng phồng đột ngột tạo ra một cảm giác chật chội, khó chịu rõ rệt bên trong lớp quần âu may đo ôm sát. Để tìm lại sự thoải mái và che giấu đi sự bối rối của cơ thể, Vương hơi dịch chuyển mông, khẽ mở rộng háng ra một chút cho dễ chịu.

Đúng lúc đó, một sự cố nhỏ xảy ra. Hữu trong lúc lóng ngóng vụng về đã vô tình làm rơi chiếc đũa đang cầm trên tay xuống sàn. Gã tự nhiên cúi rạp người xuống dưới gầm bàn để nhặt lại.

Trong góc quay chậm dưới khoảng không gian tối tăm của gầm bàn, ánh mắt của Hữu vừa hạ xuống thì lập tức đông cứng lại. Ngay trước mắt gã, trong tư thế mở rộng chân của Vương, lớp vải quần âu bị đẩy gồ lên, tạo thành một khối nhô lên khá to và cứng ngắc, hằn rõ mồn một. Cái hành động mở háng tự nhiên và phản ứng sinh lý trần trụi ấy của gã trai trẻ hoàn toàn không thể che giấu được con mắt lão luyện của gã đàn ông cuckold.

Hữu nhặt chiếc đũa lên, chậm rãi thẳng người dậy. Khóe môi gã khẽ nhếch lên, đáy mắt lóe lên một tia sáng vô cùng thỏa mãn. Cái nghi ngờ ban nãy về ý định của Vương lập tức tan biến. Chỉ bằng một khoảnh khắc vô tình dưới gầm bàn, Hữu đã hoàn toàn chắc chắn: ngọn lửa nhục dục trong lòng Vương chưa từng tắt, và chuyến đi Nhật Bản lần này chắc chắn sẽ gặt hái được những thành công hoang dại vượt ngoài mong đợi của gã.

Mặc dù bên ngoài vẫn duy trì nụ cười điềm đạm và những câu đối đáp lịch lãm, nhưng phía dưới gầm bàn, cơ thể Vương đang phải trải qua một cuộc tra tấn sinh lý khủng khiếp. Con cặc của cậu dường như muốn xé rách lớp quần lót chật chội để duỗi thẳng ra hết cỡ, cứng ngắc và nóng hổi. Là một trưởng dự án đã có vị thế, Vương cố gắng dùng lý trí để kìm hãm, giữ lại chút thể diện cuối cùng nơi công cộng. Thế nhưng, mỗi nhịp thở của cậu lúc này đều bất lực trước làn hương từ Ngọc. Mùi da thịt đàn bà ấm áp, nồng nàn ấy cứ thế cuồn cuộn tràn đầy vào hai lá phổi của Vương sau mỗi giây trôi qua, kích thích mọi dây thần kinh nhạy cảm nhất.

Chịu hết nổi áp lực dồn nén đến nghẹt thở, Vương biết mình không thể ngồi im được nữa. Cậu khẽ đặt ly Espresso xuống bàn, giữ tông giọng bình thản nhất có thể để xin phép: — Em xin lỗi anh chị, em vào toilet một chút rồi ra ngay ạ.

Vương đứng lên, khéo léo chỉnh lại vạt áo vest để che đi phần quần âu đang nhô cao rồi sải bước nhanh về phía nhà vệ sinh của phòng chờ Thương gia. Vừa chốt cửa phòng khép kín, cậu lập tức thở hắt ra một hơi, vội vàng cởi thắt lưng rồi móc con cặc đang căng cứng, đỏ lựng ra ngoài. Cậu giả vờ đứng trước bồn tiểu để đái, nhưng thực chất là để tìm cách giảm bớt áp lực đang căng phồng, giải tỏa cơn nứng rạo rực đang hành hạ buốt nhói dọc theo thân cặc và hai hòn dái căng đầy của mình. Vương nhắm nghiền mắt, giải phóng dòng nước tiểu xối xả vào bồn. Cảm giác ấm nóng giải tỏa khiến cậu run lên nhẹ, chìm đắm trong một cơn đê mê, sảng khoái tột cùng để xoa dịu đi luồng dục vọng vừa bị đánh thức.

Đúng lúc Vương đang nhắm mắt tận hưởng sự giải tỏa đó, không gian yên tĩnh của phòng vệ sinh đột ngột bị phá vỡ bởi tiếng bước chân chậm rãi. Ngay ở bồn tiểu bên cạnh, giọng nói trầm thấp, đầy từ tính của Hữu vang lên một cách tự nhiên nhưng lại mang sức công phá kinh hoàng:

— Mùi đàn bà khó quên em ha... Đã vướng phải yêu đương rồi thì chỉ có yêu nhiều hơn thôi. Trốn chạy chỉ là cách tự lừa dối bản thân mình. Kim đâm vào thịt thì đau, chứ thịt đâm vào thịt rồi... dễ gì quên nhau.

Lời nói nửa triết lý, nửa trần trụi ấy xoáy thẳng vào tai Vương. Bản lĩnh của gã tổng giám đốc cựu trào nằm ở chỗ đó, gã biết cách dùng những câu chữ ý nhị nhưng sát thương cao nhất để lột trần mọi phòng bị của đối phương. Dứt lời, Hữu bật cười nhẹ một tiếng đầy sảng khoái, tay gã kéo khóa quần lên cái rột rồi ung dung quay lưng đi thẳng ra ngoài, để lại một khoảng lặng đầy ám ảnh.

Vương đứng trơ trọi, hô hấp có chút dồn dập. Cậu không hề biết rằng, thực ra cặc của Hữu cũng đã căng cứng, cương to trong quần từ cái khoảnh khắc gã cúi xuống gầm bàn và nhìn thấy sự trỗi dậy hùng dũng của gã trai trẻ. Sự kích thích từ bản năng cuckold và viễn cảnh về một chuyến đi hoang dâm vô độ phía trước đã khiến máu trong người Hữu sục sôi không kém, gã dùng chính lời nói đó để vừa thừa nhận, vừa đẩy cơn rạo rực của cả hai lên một nấc thang mới.

Bữa ăn tại phòng chờ Thương gia nhanh chóng kết thúc trong những câu chuyện xã giao ngắn gọn. Cả ba hoàn tất thủ tục và di chuyển lên máy bay. Khi vào đến khoang hạng thương gia, Hữu liền chủ động thực hiện bước tiếp theo trong sự sắp đặt của mình. Gã mỉm cười lịch sự, đề nghị đổi vé với Vương để gã chuyển xuống hàng ghế phía sau, nhường chiếc ghế đôi bên cạnh Ngọc lại cho cậu với lý do: "Chú với nhà anh ngồi gần nhau để tiện trao đổi nốt mấy chi tiết trong file kế hoạch, anh nằm băng sau tranh thủ chợp mắt tí".

Hành động đẩy đưa đầy ý đồ của Hữu đưa Vương vào một thế cờ không thể thoái lui. Chiếc máy bay khổng lồ bắt đầu lăn bánh ra đường băng rồi lao vút lên bầu trời, bỏ lại mặt đất phía sau. Khi áp suất thay đổi và ánh đèn khoang lái mờ dần, không gian thu hẹp lại cũng là lúc dục vọng trong lòng Vương trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Chuyến bay kéo dài suốt 6 tiếng đồng hồ là một cuộc hành trình tra tấn tàn nhẫn đối với tâm hồn Vương. Mùi da thịt thanh tao, dịu nhẹ của Ngọc ở khoảng cách cận kề cứ thế tràn ngập khoang mũi, len lỏi vào từng tế bào của cậu. Suốt hai năm trốn chạy, Vương tự lừa dối bản thân rằng mình đã quên, nhưng giờ đây, khi người đàn bà ấy nằm ngay bên cạnh, cậu mới đau đớn nhận ra mình vẫn còn yêu, còn nhớ và rung động thật lòng với Ngọc. Người phụ nữ cậu khao khát nhất đang ở ngay trong tầm tay, hơi thở của cô đều đặn phả vào khoảng không, nhưng vì lý trí, vì sự đoan trang của Ngọc và vì cả vị thế hiện tại, Vương không thể và không được phép làm gì.

Sự mâu thuẫn giữa tình cảm chân thành và bản năng nhục dục đẩy hệ thần kinh của Vương vào trạng thái căng thẳng tột độ. Đầu óc cậu quay cuồng, căng lên như sợi dây đàn sắp đứt, đến mức cậu rơi vào một trạng thái nửa tỉnh nửa mê, mơ màng và mệt mỏi. Trong cơn mê muội ấy, tâm trí Vương bị xâm chiếm hoàn toàn bởi những tư tưởng bậy bạ, trần trụi về cái lồn, về cơ thể của Ngọc đang nằm sát bên mình. Sự kích thích tinh thần quá độ trong trạng thái vô thức ấy khiến cơ thể cậu phản ứng một cách điên cuồng. Từ đầu khấc của con cặc đang cương cứng, thứ nước nhờn dâm đãng liên tục rỉ ra, rỉ ra không ngừng. Thứ chất lỏng ấm nóng ấy thấm đẫm cả lớp vải quần lót rồi dần loang rộng, thấm ra cả lớp quần âu đắt tiền bên ngoài tạo thành một vệt sẫm màu rõ rệt, vậy mà Vương hoàn toàn không hề hay biết do cơn mệt mỏi thể xác bủa vây.

Cho đến khi tiếng loa của phi công vang lên thông báo máy bay chuẩn bị đáp xuống sân bay Nhật Bản, Vương mới giật mình tỉnh giấc. Cậu chỉnh đốn lại trang phục, bước xuống máy bay cùng vợ chồng Hữu mà vẫn chưa nhận ra sự bối rối trên cơ thể mình.

Chỉ đến khi đứng ở khu vực băng chuyền đợi lấy hành lý, Hữu đi phía sau khẽ liếc mắt xuống và ngay lập tức nhìn thấy vệt nước nhờn sẫm màu loang lổ ngay vùng hạ bộ chiếc quần âu của Vương. Tổng giám đốc Hữu nở một nụ cười thầm đầy tâm đắc, gã biết quân cờ của mình đã hoàn toàn lọt lưới. Trong khi đó, Ngọc đi bên cạnh cũng vô tình nhìn thấy vệt ướt át đầy ám muội ấy. Dù là người phụ nữ đoan trang và cố giữ khoảng cách, nhưng trải nghiệm giường chiếu năm xưa giúp cô lập tức hiểu rõ vệt nước đó từ đâu mà ra. Đôi má Ngọc khẽ ửng hồng, cô quay mặt đi chỗ khác đầy ngại ngần, lòng ngực phập phồng một cảm giác bối rối, xao xuyến khó tả cho thấy sự phòng bị của cô cũng đã bắt đầu lung lay.
 
Chuyến công tác tại Nhật Bản chính thức bước vào guồng quay khốc liệt của công việc. Ngay sau khi đặt chân đến Tokyo, Hữu đã chủ động sắp xếp một lịch trình làm việc dày đặc, xoay quanh các buổi ký kết và khảo sát cùng đối tác thứ ba bên Nhật. Với tư cách là trưởng dự án, Vương bị cuốn vào những con số, báo cáo và các cuộc họp kéo dài từ sáng sớm đến tối muộn. Cậu gần như không có bất kỳ cơ hội nào để đi riêng hay tiếp xúc cá nhân với Ngọc.

Thế nhưng, sự tinh tế của Hữu lại nằm ở chính những khoảnh khắc tưởng chừng như vô tình nhất. Hầu như trong tất cả các buổi tiệc chiêu đãi, các chuyến xe di chuyển giữa các địa điểm hay trên bàn đàm phán, Hữu đều khéo léo sắp xếp để Ngọc luôn ngồi ngay cạnh Vương. Đỉnh điểm là vào ngày thứ hai, Hữu đã nhẹ nhàng gợi ý, tặng cho vợ chai nước hoa có mùi hương nồng nàn, đậm đặc mà cô từng dùng, cái mùi hương đã từng chứng kiến những đêm hoang dại của ba người trong căn phòng lầu ba ám ảnh. Mục đích của Hữu rất rõ ràng: gã muốn dùng thứ khứu giác chết người ấy để liên tục tra tấn lý trí của Vương, ép cậu phải nhớ lại quá khứ và kích thích con thú hoang dâm đang bị giam cầm trong lòng gã trai trẻ trỗi dậy.

Sau ba ngày liên tiếp chịu đựng sự kích thích thầm lặng đó, hệ thần kinh của Vương đã căng lên như một sợi dây đàn. Đến buổi tối ngày thứ tư, sau khi kết thúc một phiên họp căng thẳng và kéo dài, đại diện bên đối tác Nhật Bản vui vẻ đưa ra lời mời cả nhóm đi uống nhẹ tại một quán bar sang trọng mang phong cách cổ điển. Hữu lập tức gật đầu đồng ý. Trên bàn tiệc, gã tự tay chọn cho Vương một ly cocktail được pha chế đặc biệt, có nồng độ cồn vừa phải nhưng sở hữu hậu vị cay nồng, kích thích dòng máu trong người Vương chạy nhanh hơn, khơi gợi lên những khao khát sâu kín nhất đang bị đè nén.

Cuộc nhậu với đối tác kết thúc vào lúc nửa đêm. Trên đường cùng Vương ngồi xe trở về khách sạn, Hữu bí mật lấy điện thoại ra, nhắn cho Ngọc một dòng tin ngắn gọn: "Em tắm rửa trước đi nhé, lát anh về rồi hai vợ chồng mình đi ăn đêm". Gã đã tính toán chi tiết thời gian di chuyển của chiếc xe, đồng thời nắm rõ như lòng bàn tay thói quen tắm rửa kéo dài của vợ mỗi khi ở khách sạn.

Ngay khi chiếc xe đỗ lại trước sảnh khách sạn năm sao, Hữu bước xuống xe cùng Vương. Gã thò tay vào túi áo vest, rút tấm thẻ từ phòng mình ra rồi đưa cho Vương, gương mặt vẫn vẹn nguyên nụ cười thân thiện, ấm áp của một người đàn ông lịch lãm: — Vương này, anh nhớ ra có mấy món đồ cần mua ngay ở cửa hàng tiện lợi dưới sảnh. Chú cầm thẻ lên phòng cất giúp anh tập tài liệu và chiếc áo khoác này trước nhé, anh chạy qua kia một chút rồi lên ngay.

Vương đón lấy tấm thẻ phòng từ tay Hữu. Suốt ba ngày qua, áp lực công việc quá lớn cùng với sự mệt mỏi từ ly rượu cay nồng khiến đầu óc cậu có phần chậm chạp, hoàn toàn chưa kịp hiểu ra ý đồ sâu xa phía sau hành động của gã tổng giám đốc. Cậu gật đầu, cầm lấy thẻ rồi một mình bước vào thang máy, hướng thẳng lên tầng cao của khách sạn.

Cánh cửa thang máy vừa khép lại, nụ cười ngoại giao trên môi Hữu lập tức biến mất. Gã không hề đi về phía cửa hàng tiện lợi. Gã chậm rãi đút hai tay vào túi quần, đôi mắt lóe lên một tia sáng rực rỡ của sự mong đợi và phấn khích. Hữu lén lút tiến về phía khu vực thang máy dành cho khách bấm tầng kế tiếp, âm thầm bám theo sau lưng Vương, chuẩn bị chứng kiến màn kịch mà chính gã đã tỉ mỉ đạo diễn suốt bốn ngày qua.

Vương bước đi dọc hành lang trải thảm nhung dày của khách sạn, tiếng bước chân hoàn toàn bị nuốt chửng trong không gian yên tĩnh. Càng tiến gần về phía số phòng in trên tấm thẻ, lồng ngực cậu càng phập phồng dữ dội, một luồng khí nóng rạo rực không rõ nguyên do cứ thế cuộn lên từ bụng dưới. Trước khi đưa thẻ vào khe cảm ứng, Vương đã khựng lại vài giây, tâm trí đấu tranh dữ dội giữa lý trí của một trưởng dự án chín chắn và bản năng đàn ông đang bị mùi nước hoa cũ tra tấn suốt ba ngày qua. Nhưng cuối cùng, như một sự dẫn dắt của số phận, tiếng cạch khô khốc vang lên, Vương vẫn đẩy cửa bước vào.

Căn phòng tổng thống rộng lớn ngập trong ánh đèn vàng xa hoa nhưng hoàn toàn vắng lặng, không có bóng người ở phòng khách. Vương hít một hơi sâu, tiến đến bàn làm việc đặt tập tài liệu và chiếc áo khoác của Hữu xuống. Khi cậu vừa quay người định rời đi, ánh mắt bỗng chốc bị đóng đinh vào khu vực phòng tắm phía góc phòng.

Đó là một thiết kế bạo liệt bằng lớp kính cường lực mờ, nhưng dưới làn hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, lớp kính ấy trở nên trong suốt ở những điểm tiếp xúc gần. Ngọc đang đứng dưới vòi hoa sen, hoàn toàn không mảnh vải che thân. Thân hình chín mọng, rực rỡ của người đàn bà tuổi băm hiện ra như một bức tượng tạc dưới làn nước. Bầu vú trắng ngần, căng mọng khẽ rung rinh theo từng nhịp tay cô vuốt nước. Nhưng điều khiến đại não Vương lập tức nổ tung, ống kính thị giác lọt thẳng xuống chính là phần hạ bộ của cô. Cái lồn không lông của Ngọc, trắng hồng, mịn màng và vẫn khít khao, nguyên vẹn như những đêm lầu ba năm cũ.

Một dòng điện mang sức công phá kinh hoàng chạy dọc từ đại não, lao thẳng xuống sống lưng rồi găm chặt vào con cặc của Vương. Nó lập tức trỗi dậy, cứng ngắc và nóng bỏng, đẩy bật lớp quần âu căng thẳng. Vương đứng hình, toàn bộ cơ thể như hóa đá trước cảnh tượng trần trụi và đê mê ấy.

Phía bên trong, nghe tiếng động mở cửa phòng và tiếng bước chân, Ngọc cứ ngỡ Hữu đã đi mua đồ về. Cô tự nhiên xoay người lại, đưa tay vuốt ngược mái tóc ướt đẫm ra sau, cất giọng oanh vàng nhỏ nhẹ:

Anh về rồi đấy à? Mua đồ có nhanh...

Câu nói bỗng khựng lại giữa chừng. Khi Ngọc mở mắt ra và nhìn xuyên qua làn hơi nước, người đứng thẳng tap ngoài kia hoàn toàn không phải là vóc dáng của chồng cô, mà là Vương. Là gã trai trẻ với ánh mắt rực lửa đang nhìn chăm chăm vào da thịt mình.

Ngọc cũng hoàn toàn đứng hình. Giữa làn khói nước mờ ảo, hai cặp mắt chạm nhau, mang theo sức nóng của hai năm trời dồn nén. Phản ứng tự nhiên của một người phụ nữ đoan trang lập tức trỗi dậy, Ngọc khẽ "á" lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, gương mặt đỏ bừng từ mang tai xuống tận cổ. Cô vội vàng quờ tay kéo chiếc khăn tắm màu trắng trên giá, che vội lấy đôi bầu vú đang phập phồng và vùng tam giác mật của mình. Sự ngại ngần, bối rối hiện rõ trong từng cử chỉ luống cuống của Ngọc, bởi dù sao đi nữa, hai năm hơn rồi cô mới lại đứng trần truồng trước mặt cậu, trong một bối cảnh bất ngờ đến nghẹt thở thế này.

Trong không gian ngập tràn hơi nước và sự ngượng ngùng, Vương là người đầu tiên dùng lý trí để bẻ gãy sự đứng hình của cả hai. Bản lĩnh chín chắn của một trưởng dự án giúp cậu ép bản thân phải quay mặt đi, lồng ngực phập phồng hít một hơi sâu để đè nén luồng điện rạo rực đang chạy dọc con cặc cứng ngắc. Cậu vội vàng bước nhanh ra phía cửa phòng khách, thầm nghĩ phải rời khỏi đây ngay lập tức trước khi mọi thứ vượt quá tầm kiểm soát.

Vương đưa tay vặn chốt, tiếng cạch của khóa cửa vừa vang lên, cậu vừa kéo nhẹ cánh cửa ra thì một làn hương nồng nàn, ấm nóng từ phía sau đột ngột ập tới.

Ngọc đã lao ra khỏi phòng tắm từ lúc nào. Bản năng đàn ông của Vương chưa kịp định hình thì vòng tay mềm mại, thon thả của cô đã vòng qua eo, ôm chặt lấy cậu từ phía sau. Tấm lưng của Vương dán chặt vào khuôn ngực căng mọng, phập phồng sau lớp khăn tắm còn ẩm nước của Ngọc. Sự dồn nén suốt ba ngày qua bởi mùi hương cũ, cùng với nỗi nhớ nhung da diết của người đàn bà hai năm qua phải sống trong sự thiếu vắng bóng dáng cậu, đã hoàn toàn đánh sập vẻ đoan trang ngày thường của cô. Ngọc siết chặt lấy Vương, không cho cậu bước thêm một bước nào nữa.

Chính cái hành động kéo hờ cánh cửa của Vương đã vô tình tạo ra một khe hở hoàn hảo. Ở ngay bên ngoài hành lang, Hữu đã đứng đợi từ lúc nào. Gã nín thở, nép sát người vào cạnh cửa, đôi mắt trợn trừng lên vì phấn khích khi cánh cửa hé mở, cho phép gã không chỉ nhìn thấy bóng lưng hai người mà còn nghe rõ mồn một từng chữ, từng câu nói trách yêu, nghẹn ngào của vợ mình dành cho gã nhân tình cũ.

Ngọc áp mặt vào tấm lưng vững chãi của Vương, giọng cô run lên, vừa hờn dỗi vừa chứa chan tình cảm:

Anh định đi ra sao? Anh bước vào đây rồi lại muốn bỏ chạy như hai năm trước à?

Vương đứng im như tượng bắn, hơi thở của Ngọc phả qua lớp áo sơ mi mỏng làm da thịt cậu nóng rực. Ngọc càng siết chặt tay hơn, những giọt nước từ mái tóc ướt của cô thấm nhè nhẹ vào áo cậu, thanh âm nhỏ nhẹ đầy ai oán tiếp tục vang lên: — Hai năm qua... anh không hề nhớ em sao? Anh nhìn em bằng ánh mắt lịch sự đó, đối đáp với em bằng những câu xã giao đó, anh không thấy tàn nhẫn với em lắm sao, Vương? Em biết chuyến đi này anh không muốn gặp em, nhưng em thì nhớ anh đến phát điên lên được...

Những lời tự sự trần trụi và đầy khao khát của người vợ đoan trang vốn luôn giữ kẽ trước mặt mọi người, giờ đây lại như những gáo dầu quyến rũ dội thẳng vào đống lửa dục vọng đang cháy âm ỉ của cả hai người đàn ông.

Đứng ngoài cửa, Hữu nghe không sót một từ. Con cặc trong quần gã căng nhức đến mức run rẩy, sự kích thích từ lời thú nhận ngoại tình của vợ trước mặt mình đạt đến đỉnh điểm của sự đê mê. Gã nén một hơi thở dốc, hai tay bấu chặt vào cạnh cửa, dán mắt vào khe hở để chờ xem gã "partner" trẻ tuổi, chín chắn kia sẽ làm gì tiếp theo trước sự chủ động đầy mời gọi này.

Vương đứng chôn chân tại chỗ, từng thớ cơ trên người căng cứng dưới vòng ôm ghì chặt của Ngọc. Lý trí của một người đàn ông trưởng thành, một "partner" đang có một sự nghiệp rộng mở phía trước ra sức kéo cậu lại. Vương nuốt một ngụm nước bọt khan, cố tìm lại chút tông giọng bình thản cuối cùng, thanh âm khàn đặc vang lên giữa không gian tràn ngập hơi nước:

— Em… buông anh ra đi. Anh bước vào đây chỉ vì anh Hữu đưa thẻ nhờ cất đồ. Bây giờ anh chỉ muốn tập trung làm cho xong dự án này thôi, anh không muốn có lỗi với anh Hữu thêm một lần nào nữa.

Ngọc không buông, cô càng siết chặt hơn, hai bầu ngực căng mọng áp mạnh vào lưng cậu qua lớp áo sơ mi. Vương nhắm nghiền mắt, giọng cậu run lên vì cố kiềm chế:

— Những gì thuộc về quá khứ... xin em hãy để nó khép lại đi. Anh Hữu đối xử với anh rất tốt, xem anh như một đối tác ngang hàng. Anh cũng là đàn ông, sau này anh còn cần phải cưới vợ, sinh con, cần có một cuộc sống bình thường chứ không thể mãi lún sâu vào cái vòng lặp sai trái này được. Em hãy tôn trọng anh đi!

Vương vẫn đang ra sức giải thích, dùng tương lai để làm chiếc lá chắn cuối cùng cho mình. Thế nhưng, Ngọc đã không còn là người đàn bà cam chịu của hai năm trước. Nỗi nhớ nhung dồn nén suốt một thời gian dài cùng với sự kích thích từ mùi hương cũ đã biến cô trở nên táo bào.

Bất chấp những lời từ chối của Vương, bàn tay mềm mại, mát lạnh của Ngọc từ từ buông khỏi eo cậu. Cô không lùi lại, mà chậm rãi, dứt khoát luồn thẳng tay xuống phía dưới hạ bộ của Vương, xuyên qua lớp vải quần âu đắt tiền, bàn tay cô áp chặt và bóp nhẹ lấy khúc thịt đang cứng ngắc, nóng hổi bên trong.

Vương khẽ nấc lên một tiếng trong cổ họng, toàn thân co rúm lại vì sung sướng lẫn bàng hoàng. Ở bên ngoài khe cửa, Hữu nhìn thấy cái luồn tay đầy điệu nghệ của vợ thì hai mắt trợn trừng, cặc gã giật mạnh liên hồi trong quần, gã phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ.

Ngọc khẽ áp sát môi vào tai Vương, phả ra hơi thở nóng hổi xen lẫn nụ cười hờn dỗi, từng câu chữ của cô như những nhát dao bén ngót vạch trần lời nói dối của cậu:

— Anh nói muốn khép lại quá khứ, nói muốn cưới vợ sinh con... vậy sao cặc anh lại cương cứng đến mức này? Nó đang nóng lên và run rẩy trong tay em này Vương. Anh gạt em, gạt chính bản thân anh, nhưng cơ thể của anh thì không biết nói dối. Anh thật lòng với chính mình đi Vương... Anh thèm khát em, thèm khát cái lồn của em từ lúc ở sân bay rồi đúng không?

Cái bóp nhẹ đầy kích thích của Ngọc cùng những lời nói trần trụi, dâm đãng ấy như giọt nước tràn ly. Cơn dâm, cơn nứng sục sôi từ luồng nước nhờn lúc nãy trên máy bay, cộng hưởng với nỗi nhớ nhung ăn mòn lý trí suốt hai năm qua bùng lên như một ngọn núi lửa. Sợi dây lý trí cuối cùng trong đại não Vương hoàn toàn đứt phựt.

Cậu không giải thích nữa. Vương thô bạo gỡ mạnh vòng tay của Ngọc ra khỏi người mình. Nhưng cậu không chạy trốn. Vương quay ngoắt người lại, đôi mắt đỏ rực sực nức mùi dục vọng nhìn thẳng vào gương mặt đoan trang đang đầy vẻ khiêu khích của người đàn bà cũ.
 
Không để Ngọc kịp nói thêm câu nào, Vương lao vào như một con thú đói mồi. Cậu cúi xuống, thô bạo ngậm chặt lấy đôi môi mọng của Ngọc, hôn ngấu nghiến, mút mát một cách điên cuồng. Ngọc vừa tắm ra nên người vẫn còn chút ướt át, làn da mát rượi hòa quyện cùng thứ mùi đàn bà rạo rực, nồng nàn dội thẳng vào khứu giác của Vương. Cái hôn ngấu nghiến kéo theo tiếng mút mát chùn chụt đầy nhục dục vang vọng khắp căn phòng sang trọng. Trong khoảnh khắc ấy, sự chín chắn, lịch lãm của gã trưởng dự án hoàn toàn biến mất, con thú dâm đãng, hoang dại và nguyên thủy nhất chính thức thức tỉnh, hoàn toàn thống trị và làm chủ cơ thể Vương.

Vương ngấu nghiến đôi môi Ngọc, sự dồn nén suốt hai năm qua bùng nổ thành một sự thô bạo đầy khoái cảm. Cậu sấn tới, đưa chiếc lưỡi nóng bỏng vào sâu tận trong vòm họng của Ngọc, như muốn cào cấu, vơ vét và nuốt chửng hết mọi sự ngọt ngào, giấu kín trong khoang miệng người đàn bà. Ngọc bị nghẹt thở trong cơn lốc nhục dục, cô rên rỉ qua kẽ răng, hai tay bấu chặt vào bả vai vững chãi của Vương để tìm điểm tựa. Sau một hồi mút mát, bú liếm lưỡi nhau đến đau dại, Vương rời môi, trượt nụ hôn nóng rực xuống vùng mắt, miết qua gò má đang đỏ bừng, rồi găm chặt răng môi vào chiếc cổ cao trắng ngần của cô, điên cuồng cắn mút tạo thành những vệt đỏ thẫm ám muội.

Trong lúc Vương đang mải mê ngấu nghiến làn da thịt ở cổ, Ngọc hoàn toàn bị cơn nứng rạo rực thiêu đốt. Đôi tay thon thả của cô gấp gáp luồn xuống hạ bộ cậu, nhanh nhẹn bấm chốt chiếc thắt lưng da rồi kéo rột khóa quần âu của Vương xuống. Theo đà chuyển động mạnh mẽ của hai cơ thể đang quấn chặt, chiếc khăn tắm lỏng lẻo trên người Ngọc rớt mút xuống sàn nhà, hoàn toàn để lộ ra tấm thân trần truồng, trắng muốt cùng thứ mùi da thịt đàn bà đặc quánh, nồng nàn dội thẳng vào khứu giác.

Cơn dâm loang ra trong không khí, bốn cánh tay đan cài, thay nhau giật đứt từng chiếc cúc áo sơ mi của Vương, vứt vội vã ra phía sau. Từng mảnh vải lần lượt rơi rụng xuống nền thảm nhung, trên người Vương giờ đây chỉ còn duy nhất chiếc quần lót Calvin Klein bó sát, đang bị con cặc cương cứng bướng bỉnh đẩy nhô cao, căng chật đến nghẹt thở.

Không thể kiềm chế thêm một giây nào nữa, Vương vừa hôn ngấu nghiến vừa dùng sức mạnh hình thể dồn ép, đẩy Ngọc lùi dần về phía chiếc giường King-size rộng lớn giữa phòng. Cậu thô bạo xô Ngọc ngã nhào lên nệm êm. Ngọc ngã xuống, mái tóc mun xõa tung, đôi chân thon dài tự động co lên, hoàn toàn phơi bày cái lồn khít khao hồng hào rỉ nước trước mắt gã trai trẻ, sẵn sàng cho một cuộc mây mưa hoang dâm, đê mê tột cùng.

Trong cơn say mồi hung hãn ấy, cả Vương và Ngọc đều bị dục vọng làm cho mờ mắt, thần kinh hoàn toàn bị tê liệt trước mọi biến động xung quanh. Họ không hề nhận ra rằng, ngay tại cánh cửa phòng khách đang khép hờ, Hữu đã lặng lẽ chen chân vào bên trong.

Để giữ lấy cơ hội chứng kiến màn kịch dâm đãng này ở cự ly gần nhất, Hữu bước đi nhẹ như một bóng ma. Gã tiến vào phòng, khéo léo khép hờ cửa lại mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào. Trong bóng tối nhem nhuốc của góc phòng khách nhìn hướng về chiếc giường, Hữu đứng trơ trọi, một tay gã đã thọc sâu vào trong quần, ra sức sục cặc liên hồi theo từng nhịp chuyển động của Vương và Ngọc. Đôi mắt lão luyện của gã tổng giám đốc cuckold rực lên sự thỏa mãn tột độ khi thấy vợ mình sắp sửa bị gã đối tác trẻ tuổi chà đạp, dày xéo ngay trước mắt.

Vương quỳ sụp xuống bên mép giường, đôi mắt đỏ rực dán chặt vào vùng tam giác mật trắng hồng, mịn màng của Ngọc đang phơi bày ra trước mắt. Nhìn cái lồn khít khao không một sợi lông của người đàn bà mình hằng đêm thương nhớ, Vương nuốt ực một ngụm nước bọt khan, toàn bộ sự lịch lãm của gã trưởng dự án hoàn toàn biến mất. Cậu cúi rạp người, hục thẳng mặt vào giữa hai bờ mông căng mọng, áp sát môi lưỡi vào lồn Ngọc mà bú lấy bú để.

Bất ngờ trước sự tấn công mãnh liệt và thô bạo của gã trai trẻ, Ngọc ưỡn cong người lên, hai chân cô tự động gác thẳng lên đôi vai rộng vững chãi của Vương. Khoái cảm từ luồng lưỡi nóng hổi của cậu dội lên khiến Ngọc đê mê, một tay cô đưa lên ôm lấy đầu Vương, dùng những ngón tay thon dài đan vào tóc cậu rồi ấn mạnh, nhận đầu Vương sâu vào lồn mình như muốn cậu nuốt trọn lấy nó. Tay còn lại, Ngọc đưa lên miệng, cắn mút ngón tay để nén lại những tiếng thét sung sướng. Đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt đoan trang vặn vẹo theo từng đợt sóng tình, thỉnh thoảng từ bờ môi mọng lại phát ra những âm thanh rên rỉ đầy dâm đãng, sung sướng tột cùng:

— Ưm... Vương... mạnh nữa đi anh... ôi... sướng quá...

Vương ở phía dưới như một con thú khát mồi, cậu mút trọn cả cái lồn của Ngọc vào khoang miệng. Cậu liên tục đưa chiếc lưỡi dài và thô ráp ra liếm láp, dùng đầu lưỡi đánh nhẹ, liên hồi vào hột le của Ngọc, khiến hạt ngọc nhỏ xíu ấy sưng tấy, mọng nước. Cậu miết lưỡi dọc theo chiều dài rãnh lồn, khẽ liếm láp hai cánh môi âm hộ đang mở rộng, rồi bất ngờ nhấn mạnh, thọc sâu lưỡi vào tận bên trong thành âm đạo, liên tục ngoáy lồn Ngọc một cách điên cuồng. Sự kích thích dồn dập khiến nước lồn dâm đãng của Ngọc tuôn ra xối xả, ngọt lịm. Vương tham lam mút chùn chụt cái lồn Ngọc như một viên kẹo ngọt, tiếng mút lồn dâm loãng vang lên "chùn chụt", "nhóp nhép" đầy nhục dục khắp căn phòng xa hoa.

Mỗi cái miết lồn đầy nội lực, mỗi cái mút hột le đầy điệu nghệ của Vương đi đến đâu là cơ thể Ngọc uốn éo, giật nảy lên đến đó theo từng nhịp của cơn khoái cảm. Cả hai con người, một trưởng dự án chín chắn và một phu nhân đoan trang, giờ đây hoàn toàn vứt bỏ mọi xiềng xích đạo đức, chìm đắm vào một thế giới hoang dâm chỉ có lồn và cặc, chỉ có sự giao hòa trần trụi của thể xác.

Họ mê muội đến mức không hề hay biết rằng, ngay trong góc khuất của ánh đèn vàng mờ ảo cạnh giường, Hữu đang đứng trơ trọi, ngắm trọn vẹn không sót một chi tiết nào của khung cảnh dâm ô này. Chứng kiến cảnh tượng vợ mình gác chân lên vai gã trai trẻ, để cậu ta hục mặt bú lồn xối xả, con cặc của Hữu giật lên bần bật, căng nhức như sắp nổ tung. Gã đứng im như phỗng, tay sục cặc liên hồi, đôi mắt rực lên sự thỏa mãn điên cuồng của một kẻ cuckold khi trò chơi nhục dục mà gã mong đợi suốt hai năm qua cuối cùng đã được tái hiện một cách bạo liệt hơn gấp bội

Dưới sức tấn công điên cuồng của đầu lưỡi Vương, khoái cảm từ hột le và thành âm đạo dội lên liên tục khiến Ngọc hoàn toàn phát điên. Sự đoan trang cuối cùng bị đánh sập, cơn nứng lên đến đỉnh điểm khiến cô không thể chịu đựng nổi việc chỉ được bú liếm bên ngoài. Ngọc uốn éo thân xác trên đệm, hai tay ôm chặt lấy đầu Vương, ấn mạnh vào mu lồn mình, rồi bằng chất giọng dâm đãng, thở dốc đầy thèm khát, cô hét lên những lời trần trụi nhất:

— Vương ơi... lấy con cặc anh nhét vào lồn em đi! Đéo em đi... đéo đi anh, em thèm được anh đéo lắm rồi! Cho lồn em được trọn con cặc anh đi... Em thèm anh quá, bao lâu nay lồn em thiếu cặc anh, em như chết mất thôi! Đéo em đi anh, đéo liền đi... em chịu hết nổi rồi!

Nói rồi, Ngọc buông đầu Vương ra, hai chân dang rộng hết cỡ, hai tay tự banh rộng hai cánh môi lồn đang đẫm nước dâm rực đỏ ra như một lời mời gọi đầy dâm dục.

Nghe những lời van xin dâm đãng từ miệng người đàn bà mình khao khát, dòng máu nóng trong người Vương sôi sùng sục. Cậu đứng bật dậy, con cặc to dài, cứng ngắc lúc này đã tự động lọt ra khỏi cạp quần lót, giật lên bần bật hướng về phía giường. Không một chút chần chừ, Vương dùng một tay tóm lấy chiếc quần lót Calvin Klein, dùng sức giật phăng nó xuống. Sức mạnh bạo liệt của con thú dâm đãng trong cậu mạnh mẽ tới mức làm rách toạc cả thớ vải quần lót, nhưng Vương hoàn toàn chẳng bận tâm hay nhận ra điều đó.

Cậu đứng sừng sững bên mép giường, phơi bày toàn bộ hạ bộ vạm vỡ. Con cặc của Vương lúc này đã căng bóng, thon dài và nổi đầy gân guốc, đầu khấc đỏ lựng to bè hiện ra rõ mồn một, lớp bao quy đầu đã tuột hoàn toàn về phía sau, để lộ khấc thịt đầy uy lực đang rỉ nước nhờn bóng loáng.

Vương bước lên giường, quỳ giữa hai hàng háng đang mở rộng của Ngọc. Cậu tóm lấy hai đùi cô, căn chỉnh đầu khấc rực nóng ngay cửa mình đang mở rộng, rồi dùng hết sức lực của một gã trai trẻ, đóng mạnh một cái lút cán, đút trọn vẹn chiều dài con cặc vào sâu thẳm trong lồn Ngọc.

Phập!

Thịt gắn vào thịt, một tiếng động trần trụi và khít khao vang lên khốc liệt. Vương sướng đến mức run bắn người, cậu thở hắt ra một hơi đầy dã tính rồi rú lên như một con thú hoang vừa săn được mồi:

Gừ... ưm... sướng... sướng quá Ngọc ơi!

Cùng lúc đó, Ngọc khi cảm nhận được dị vật khổng lồ và nóng bỏng của Vương găm thẳng vào sâu tận đáy tử cung, phá tan sự cô đơn của chiếc lồn suốt hai năm qua, cô cũng rướn cong người, mắt trợn ngược và rú lên điên loạn trong sự sung sướng tột cùng:

Á... á... hự... Vương ơi... ngập rồi... cặc anh to quá... đéo em chết đi anh ơi!

Cả căn phòng như nổ tung trong tiếng gầm rú và rên rỉ dâm đãng của hai cơ thể quấn chặt lấy nhau, bắt đầu cho một trận cuồng phong nhục dục vô độ.

Nỗi khao khát dồn nén suốt hai năm trời giờ đây bùng nổ thành một trận cuồng phong nhục dục vô độ. Khi hai cơ thể từng thiếu vắng nhau được gắn kết một cách trần trụi, mọi ranh giới của lý trí hoàn toàn bị xóa nhòa.

Vương bắt đầu đẩy mạnh eo, đéo Ngọc hùng hục bằng sức mạnh thể xác dồi dào của gã trai trẻ. Từng cú thúc của cậu giáng xuống sống động và thô bạo, cơ thể vạm vỡ chuyển động nhịp nhàng, dập dồn như một cỗ máy đóng cọc. Tiếng thịt ba bôm bốp, tiếng nước lồn hòa quyện cùng tiếng ga giường sột soạt vang lên liên hồi khắp căn phòng. Sự vận động điên cuồng khiến mồ hôi trên người Vương tuôn ra xối xả, ướt đẫm cả những sợi tóc trước trán và rơi từng giọt nóng hổi xuống bầu ngực trắng ngần của Ngọc theo từng nhịp nắc dứt khoát.

Mỗi lần Vương rút con cặc ra gần hết rồi đóng sập mạnh mẽ trở lại, đầu khấc to bè, đỏ lựng lại đi sâu vào trong, đâm lút cán vào tận đáy tử cung của Ngọc. Sự va chạm kịch liệt ở vùng sâu thẳm nhất khiến Ngọc đê mê đến mức điên loạn. Đôi mắt của cô trợn ngược lên trần nhà, các ngón chân co quắp, bờ mông cong lên đón nhận từng cú thúc chí mạng. Trong cơn sướng dại người, người phụ nữ đoan trang ngày nào liên tục tuôn ra những lời hoang dâm, trần trụi nhất để giải tỏa nỗi khao khát thầm kín:

Ôi... Vương ơi... đéo mạnh nữa đi anh... cặc anh đâm nát tử cung em rồi... sướng quá... Lồn em mở rộng ra dâng cho anh đéo đây... nắc chết em đi... hai năm qua em thèm tiếng cặc anh giã vào lồn em như thế này lắm rồi...

Vương nhìn ngắm gương mặt dâm đãng của Ngọc, nghe những tiếng rên rỉ gọi cặc trần trụi ấy thì con thú trong cậu càng thêm lồng lộn. Cậu liên tục gia tăng tốc độ, vừa nắc vừa gầm gừ, miệng tuôn ra những câu nói dâm loạn vốn đã chôn giấu suốt hai năm qua trong lòng:

Ngọc... cái lồn của em dâm quá... vẫn khít và nhiều nước như ngày nào! Có biết hai năm qua anh nhớ cái lồn không lông này đến phát điên không? Đêm nào anh cũng nghĩ đến cảnh được lột trần em ra rồi cắm cặc vào đéo em như thế này... Hôm nay anh sẽ đéo nát cái lồn dâm của em, đéo cho em không bao giờ quên được cặc của anh!

Anh Vương... đéo em đi... cặc anh to quá... lồn em sướng đến run rẩy rồi... Anh cứ bắn hết tinh trùng vào trong lồn em đi... em muốn ôm trọn tinh trùng của anh... đéo mạnh lên anh ơi!

Những cú thúc của Vương dồn dập, mạnh mẽ và thâm sâu đến mức khiến Ngọc không thể giữ nổi nhịp thở, cô chỉ biết ngửa cổ, hai tay bấu chặt vào drap giường, miệng liên tục phát ra những lời rên rỉ van xin dâm đãng nối dài không dứt:

Ôi... Vương ơi... sâu quá... đầu khấc anh chạm tới đỉnh rồi... Á... hự... nắc như vậy em chịu sao thấu... Nhưng mà sướng quá anh ơi, đéo mạnh nữa đi, đừng dừng lại... Giã nát cái lồn dâm của em đi anh!

Vương nghe tiếng nước lồn văng tung tóe theo từng cú dập của mình, tiếng thịt va chạm bạch bạch chát chúa, cậu cúi rạp người xuống, vừa thở dốc vừa ghé sát tai Ngọc gầm gừ những lời thô bạo:

Ngọc... em nghe thấy tiếng lồn em đang mút chặt lấy cặc anh không? Hai năm qua em giấu cái lồn dâm này kỹ quá, giờ gặp cặc anh là nó nở ra, bú cặc anh không buông đây này! Nói đi... lồn em thèm cặc anh hay thèm cặc thằng nào khác?

Ngọc trợn ngược mắt, khoái cảm từ cú thúc mạnh mẽ dội thẳng lên đại não làm cô uốn éo điên cuồng, tiếng nói đứt quãng nhưng ngập tràn sự dâm uế:

Thèm... thèm cặc anh Vương... Chỉ có cặc anh Vương mới đéo em sướng thế này thôi... Ôi... cặc anh vừa to vừa nóng... nó lấp đầy cái lồn trống vắng của em rồi... Đéo em đi anh, dập mạnh nữa vào, đâm lút cán cho em chết đi anh ơi!

Được... anh sẽ chiều cái lồn dâm của em! Hôm nay anh sẽ nắc cho em khuỵu chân, nắc cho em mấy ngày tới đi đường không nổi, trong đầu lúc nào cũng chỉ được nghĩ đến con cặc gân guốc này của anh thôi! Ngửa mặt lên nhìn anh đéo em này Ngọc!

Vương vừa nói vừa túm chặt hai mông Ngọc nhấc cao lên, tạo thành một góc độ hoàn hảo để cậu từ trên cao đóng xuống những cú chí mạng. Ngọc khóc nấc lên trong sự sung sướng tột cùng, hai tay cô quờ quạng ôm lấy cổ Vương, kéo cậu xuống để mút mát bờ vai ướt đẫm mồ hôi của cậu.

Anh Vương... anh đéo dã man quá... nhưng em nghiện rồi... Hai năm qua em sống như cái xác không hồn, chỉ có con cặc này của anh mới làm em sống lại thôi... Đéo em mạnh lên, bắn hết vào trong lồn em đi, cho em chửa hoang con của anh luôn cũng được... Em chịu hết nổi rồi, anh ơi... nắc mạnh nữa đi anh!

Những câu thoại dâm loạn, trần trụi bộc phát từ tận đáy lòng của hai kẻ khao khát nhau suốt hai năm qua cứ thế va đập vào không gian sang trọng của căn phòng. Phía trong góc tối, Hữu nghe không sót một từ nào, con cặc của gã giật lên bần bật, dòng máu cuckold chảy rần rần trong huyết quản khiến gã sướng đến mức run rẩy, tay sục liên tục để bắt kịp nhịp độ điên cuồng của hai con người trên giường.

Những lời dâm loạn, trần trụi phát ra từ miệng Ngọc như một liều thuốc kích dục mạnh nhất dội thẳng vào hệ thần kinh của Vương. Cậu hoàn toàn mất hết lý trí, không còn kiểm soát được cơn dâm đang lồng lộn trong người nữa. Vương bắt đầu nắc điên cuồng, hai tay bấu chặt vào cặp đùi trắng ngần của Ngọc rồi dùng hết sức bình sinh đóng xuống.

Cậu đâm lút cán mạnh mẽ đến mức tiếng phạch phạch trần trụi vang lên chát chúa, phá tan bầu không khí yên tĩnh của căn phòng khách sạn. Lồn Ngọc liên tục rỉ nước dâm ra loang lổ, nhưng tốc độ dập của Vương nhanh đến mức thứ nước nhờn ấy dường như không kịp tiết ra để bôi trơn. Nếu không có dòng nước dâm trào ra liên tục, chiếc lồn của cô có lẽ đã cháy khét vì sự ma sát kinh hoàng giữa thân cặc gân guốc của Vương và thành âm đạo của Ngọc. Nhịp độ nắc của cậu lúc này càng ngày càng nhanh, càng ngày càng mạnh, dồn dập và tàn bạo không khác gì sự chuyển động liên hồi của pít-tông và xi-lanh trong một động cơ máy bay công suất lớn. Chiếc giường King-size đắt tiền cũng không chịu nổi lực chấn động dữ dội, bắt đầu phát ra những tiếng cọt cẹt, cọt cẹt liên hồi theo từng cú thúc chí mạng.

Đến đỉnh điểm của sự sung sướng, khi cả hai cơ thể đều bị đẩy lên nấc thang cao nhất của sự đê mê, Vương bỗng rú lên một tiếng thật lớn như con thú hoang dã giữa rừng sâu. Mồ hôi trên người cậu tuôn ra nhuễ nhoại, hòa cùng những giọt nước còn sót lại trên da thịt Ngọc. Vương dùng hết chút sức lực cuối cùng, cắm lút cán toàn bộ chiều dài con cặc vào sâu tận đáy lồn Ngọc. Dù cặc đã ngập sâu không còn một kẽ hở, cậu vẫn cố rướn người, ấn thật mạnh, ghì chặt mông xuống như muốn đâm nát hoàn toàn chiếc lồn dâm của người đàn bà cũ để đánh dấu chủ quyền.

Bị cú thúc cực đại găm chặt vào tử cung, Ngọc cũng ứ lên một tiếng đầy nghẹn ngào trong cổ họng. Gương mặt cô đỏ bừng lên vì thiếu oxy, đôi mắt trợn ngược, hai bàn tay thon dài bấu chặt đến rách cả drap giường, các ngón chân co quắp lại chịu đựng luồng khoái cảm đang nổ tung bên trong hạ bộ. Một tiếng ư... ưm... rên rỉ kéo dài và dâm đãng thoát ra từ bờ môi mọng của cô, đánh dấu khoảnh khắc cả hai cùng chạm đỉnh.

Sau tiếng rú đầy dã tính ấy, Vương hoàn toàn kiệt sức. Cậu ngã sấp người lên thân hình mềm mại của Ngọc như một tòa nhà chọc trời bị đánh sập. Con cặc to dài vẫn găm chặt, nằm im lìm trong chiếc lồn đang co bóp điên cuồng của cô. Trong giây phút giao hòa tuyệt đỉnh đó, cả hai cơ thể sướng đến độ da gà nổi lên rần rần từ cổ xuống tận dọc sống lưng.

Căn phòng xa hoa bỗng chốc im ắng lạ thường, chỉ còn lại tiếng hai con người thi nhau thở hổn hển, dồn dập sau cơn dâm bạo liệt. Dù chỉ mới trải qua duy nhất một tư thế truyền thống từ đầu đến cuối, nhưng sự dồn nén suốt hai năm qua đã được giải tỏa một cách trọn vẹn, làm cho cả hai thỏa mãn đến mức đã lồn đã cặc, nằm bất động hưởng thụ dư chấn của cuộc mây mưa.

Căn phòng tổng thống xa hoa chìm vào một khoảng lặng đặc quánh, chỉ còn tiếng hệ thống điều hòa chạy êm ru hòa cùng tiếng thở dốc nồng nặc mùi hoang dâm. Vương và Ngọc nằm im lịm, bất động đè lên nhau không nhúc nhích nổi một ngón tay. Chẳng ai rõ họ nằm im vì thể xác đã hoàn toàn kiệt quệ sau trận cuồng phong, hay vì cả hai đều muốn kéo dài thêm từng giây phút để tận hưởng dư vị tình dục tê dại vốn đã dồn nén suốt hai năm qua.

Trong cơn mê muội của khoái cảm còn sót lại, sự chín chắn ngày thường của Vương bay biến mất. Cậu siết chặt vòng tay, vục mặt vào hõm cổ đẫm mồ hôi của Ngọc, cất giọng khàn đặc đầy thỏa mãn: — Được đéo em hết sức thế này... làm anh thỏa mãn quá vợ ơi...

Ngọc nghe hai tiếng "vợ ơi" bật ra từ miệng nhân tình thì sướng dại cả người. Cô uốn éo thân xác trần trụi, hai tay ôm lấy tấm lưng trần của Vương, nức nở thì thầm đầy dâm đãng: — Em cũng muốn được anh đéo... và được đéo cùng anh đó chồng...

Họ gọi nhau là "vợ", là "chồng" một cách tự nhiên như thể thế giới này chỉ thuộc về riêng hai người. Nhưng ngay khi hai chữ "chồng" vừa dứt khỏi môi Ngọc, từ góc tối của căn phòng, một tiếng vỗ tay chậm rãi cùng chất giọng trầm thấp quen thuộc bất ngờ vang lên:

— Đéo nhau hết sức tới độ... không biết anh đứng đây nãy giờ đúng không hai vợ chồng?

Tiếng nói như một gáo nước đá dội thẳng vào đại não, khiến cả Vương và Ngọc giật bắn người. Trước khi họ kịp định hình, Hữu đã nhẹ nhàng tiến lại gần mép giường với phong thái của một kẻ làm chủ cuộc chơi. Gã nhìn chằm chằm vào hai thân xác đang dính chặt, rồi không một chút do dự, Hữu cúi xuống dùng lực hất mạnh Vương ngửa ra một bên.

Lúc này, Vương vẫn còn đang nằm đè lên người Ngọc, và con cặc gân guốc sau khi xuất tinh vẫn còn đang giật giật, ngậm chặt trong thành âm đạo ấm nóng. Cú lật thô bạo của Hữu khiến thân cặc của Vương đột ngột tuột phăng, lọt tọt ra khỏi cửa lồn Ngọc.

Ngay khoảnh khắc con cặc vừa rút ra, do áp lực co bóp của chiếc lồn không lông đang ở đỉnh điểm, dòng tinh trùng trắng đục, đặc quánh của gã trai trẻ bắt đầu trào ra ùn ụt, loang lổ khắp cửa mình hồng rực và chảy xuống thảm đệm.

Hữu đứng bên mép giường, đưa mắt nhìn ngắm dòng tinh dịch dạt dào đang tuôn chảy từ hạ bộ của vợ. Ánh mắt gã rực lên sự cuồng nhiệt và biến thái tột độ của một con quỷ cuckold. Gã chép miệng, cúi sát mặt xuống nhìn cái lồn đang phập phồng ra nước của Ngọc, rồi cất giọng cợt nhả, đầy kích thích:

— Phí tinh quá... Tinh trùng của trai trẻ thế này phải được giữ chặt trong lồn chứ. Để anh nhét lại tinh của "chồng hai" em vào lại nhé, Ngọc?

Lời khích của Hữu như một mồi lửa ném vào đống tro tàn, làm rực lên ngọn lửa hoang dâm vô độ trong lòng Ngọc. Cô nằm ngửa trên giường, lồng ngực phập phồng, hai chân vẫn dạng rộng để mặc cho dòng tinh đặc của Vương trào ra chảy dài xuống mông. Nghe chồng nói muốn dồn tinh vào lại, Ngọc không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn nở một nụ cười dâm đãng, ánh mắt đầy vẻ mê muội nhìn Hữu:

— Lấy tay anh nhét tinh vào lại đi, đừng dùng cặc anh nha Hữu… Em vẫn còn đang muốn hưởng trọn vẹn cảm xúc với chồng của em. Anh đợi xíu rồi em cho anh đụ nha.

Hữu đang sục cặc bên cạnh, nghe vợ phân biệt đối xử liền nhướng mày, vừa cười vừa hỏi gặng bằng giọng ghen tuông đầy kích thích: — Kìa, sao nói với thằng Vương là "đéo", còn với anh lại là "đụ"? Em thiên vị "chồng hai" thế à?

Ngọc khẽ khúc khích cười, sự dâm đãng thấm vào từng câu chữ trần trụi: — "Đéo" là có cảm giác cặc của anh Vương dính chặt vào lồn em như hai con chó mắc lẹo ấy, còn "đụ" thì chỉ là đút ra đút vào thôi. Em muốn mắc lẹo với anh Vương… Tụi mình ngày trước mắc lẹo với nhau nhiều rồi, nên giờ anh đừng có ghen tuông nữa. Mình qua cái thời muốn mắc lẹo với nhau rồi mà anh Hữu.

Hữu nghe câu trả lời trần trụi của vợ thì sướng rần rần cả người, gã cười khoái chí, không hề tức giận mà ngược lại càng thêm phấn khích trước sự dâm uế của Ngọc. Thấy vợ thở dốc vì khát sau trận cuồng phong, gã đứng dậy đi đến bàn cạnh giường lấy một chai nước suối, vặn sẵn nắp rồi mang lại đưa cho cô. Nhưng Ngọc không thèm cầm lấy, cô nũng nịu, đưa đôi mắt ướt át nhìn chồng rồi cất giọng thỏ thẻ, ngọt ngào:

Anh mớm nước cho em đi... Anh Hữu lúc nào cũng chu đáo và biết thương em nhất mà, không có anh chăm là em không chịu đâu.

Hữu nghe vợ nũng nịu đòi hỏi và khẳng định vị trí quan trọng của mình như vậy thì mát lòng mát dạ. Gã ngậm ngụm nước rồi cúi xuống mớm nhẹ nhàng vào khuôn miệng mọng của vợ. Trong lúc đó, đôi tay của người đàn bà dâm đãng này cũng không chịu để yên. Một tay Ngọc quờ quạng trên nệm, tìm chính xác lấy con cặc gân guốc của Vương vẫn còn đang xìu xuống sau khi xuất tinh để vuốt ve; tay còn lại, cô thọc thẳng vào trong quần sịp của Hữu, tóm chặt lấy khúc thịt đang cương cứng nấc lên bần bật của chồng. Uống xong ngụm nước mát từ miệng Hữu, Ngọc buông đôi môi chồng ra, cười nói một cách mãn nguyện, đôi mắt lấp lánh sự hoang dâm:

Em hạnh phúc quá, hai tay hai cặc… Hai con cặc của hai người chồng em muốn ở bên cạnh nhất. Hai anh đừng có tranh giành nhau nha, em muốn hai con cặc này cùng nhau chăm sóc em chứ không phải giành nhau đút vào lồn em đâu. Cặc này đang đụ thì cặc kia phải chờ, chứ giành nhau vậy em khó xử lắm, vì cái lồn này giờ là của hai cặc của hai anh rồi.

Ngọc nói một tràng như muốn trút hết nỗi lòng thèm khát nhục dục giấu kín suốt hai năm qua. Đoạn, cô buông cặc Hữu ra, vỗ nhẹ vào đùi chồng rồi giục: — Anh đi rửa cặc đi, đi cả ngày ngoài đường bụi bặm rồi. Rửa sạch sẽ rồi ra đây em cho anh đụ. Em yêu anh, Hữu ạ.

Hữu nghe vợ nói lời yêu thương và hứa hẹn cho đụ vào chiếc lồn đang ngập ngụm tinh trùng của Vương thì máu cuckold trong người sôi lên sùng sục. Gã gật đầu lia lịa, lập tức quay người đi thẳng vào phòng tắm, vừa đi vừa hấp tấp cởi bỏ quần áo để chuẩn bị tẩy rửa, sửa soạn cho màn ân ái tay ba bạo liệt phía trước.

Cánh cửa phòng tắm vừa khép lại, Ngọc ngay lập tức xoay người sang phía Vương. Cô áp sát thân hình trần trụi, còn vương mùi mồ hôi và nước dâm vào người gã trai trẻ, bàn tay vuốt ve khuôn mặt đang còn ngơ ngác vì biến cố của cậu. Ánh mắt Ngọc tràn ngập sự si mê, cô thì thầm bằng giọng điệu vừa van nài vừa yêu thương da diết: — Em cũng yêu anh nữa, Vương à… Lần này đừng bỏ đi nữa nha, anh mà bỏ đi là em buồn lắm đó.
 
anime sex
cliphot
X
Back
Top