Nha cai OK9
mb66
Live bong da ANT

Truyện Sáng Tác Chương 1 : áo sơ mi trong suốt

XấuTraiChẳngDámIuAi

Thành viên thông thái
Tham gia
22/4/25
Bài viết
489
Cảm xúc
611
Điểm
93
Nơi ở
TP.HCM
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nam
Trong lúc anh trai đi công tác, Nam bị cuốn vào sự quyến rũ của chị dâu Lan. Chiếc áo sơ mi mỏng manh của Hùng khoe những đường cong mềm mại, khiến Nam vừa khao khát, vừa day dứt.
Căn nhà chìm trong sự tĩnh lặng đặc trưng của một buổi trưa hè oi bức. Chỉ có tiếng quạt trần quay đều đều, xé toạc lớp không khí đặc quánh thành những luồng gió yếu ớt. Nam ngồi ở bàn ăn trong bếp, hớp từng ngụm cà phê đá đắng ngắt, cố gắng dồn sự chú ý vào trang báo điện tử trên chiếc máy tính bảng cũ. Anh trai anh, Hùng, lại đi công tác. Tuần này ở miền Trung, tuần sau có thể là Tây Nguyên. Chuyến đi của anh kéo dài ngày càng nhiều, để lại một khoảng trống rộng lớn trong căn nhà, và cũng trong chính cuộc sống của Nam.

Cánh cửa phòng ngủ chính hé mở. Một tiếng bước chân nhẹ nhàng, gần như không có tiếng, vang lên trên sàn gỗ. Lan, chị dâu của anh, bước ra. Cô đang mặc một chiếc áo sơ mi mỏng manh của Hùng, chiếc áo mà Nam biết rõ là anh hay mặc đi làm. Chất liệu vải lụa mềm mại dập dờn theo từng bước đi của cô, và dưới ánh đèn vàng vọt của bếp, chiếc áo trở nên gần như trong suốt. Nam không cần nhìn kỹ cũng có thể đoán được bên dưới không có gì che chắn. Không có đường viền của áo lót, không có sự gò bó của quần cạp. Chỉ là những đường cong mềm mại, tự nhiên của cơ thể người phụ nữ đang di chuyển.

Lan đi về phía tủ lạnh, lưng quay về phía Nam. Cô mở cửa tủ, luồng hơi lạnh mát lành tỏa ra, hòa vào không khí ẩm ướt. Cô cúi người xuống, tìm kiếm thứ gì đó trên ngăn dưới. Cái cúi người ấy khiến chiếc áo sơ mi bị kéo căng lên, để lộ một khoảng da trắng mịn phía dưới eo. Vạt áo hở ra, và từ góc ngồi của mình, Nam có thể thoáng thấy một bên bờ mông căng tròn, trơn láng. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại, nhưng mùi sữa tắm gội hoa hồng thoang thoảng từ người cô vẫn len lỏi vào khứu giác anh, một mùi hương quen thuộc nhưng lúc này lại có sức sát thương lạ thường.

"Em chưa ăn trưa à?" Giọng Lan vang lên, trong trẻo và bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

Nam ho khẽ một tiếng, cổ họng anh bỗng trở nên khô khốc. "Dạ... em ăn xong rồi. Chị ăn chưa ạ?"

"Cũng chưa đói lắm." Lan thẳng người dậy, đóng cửa tủ lại. Cô cầm theo một chai nước ép lê, mở nắp và uống một hơi dài. Khi cô uống, cổ họng thon dài của cô khẽ nhấp nhô, và vài giọt nước rơi xuống, lăn dài trên da cổ rồi biến mất vào trong cổ áo. Ánh mắt của Nam vô thức đi theo từng giọt nước đó, trí tưởng tượng của anh bắt đầu chạy đua. Anh hình dung ra những giọt nước đó sẽ đi đâu, sẽ ẩm ướt một vùng da nào đó bên dưới chiếc áo mỏng manh ấy.

Cô đi lại bàn ăn và ngồi xuống ghế đối diện anh. Khoảng cách giữa họ chỉ vài bước chân. Nam cố gắng nhìn vào màn hình máy tính bảng, nhưng sự hiện diện của cô như một từ trường mạnh mẽ, thu hút mọi sự chú ý của anh. Cô khoanh tay trên bàn, cái động tác này khiến phần vải áo ở ngực bị kéo lại, để lộ một khe hở sâu. Anh có thể thấy được bóng tối của hai bầu ngực, thấy được đường cong của chúng mỗi khi cô hít thở. Mái tóc dài đen nhánh của cô được buộc lỏng, vài lọn tóc rơi xuống bên má, che đi một phần gương mặt xinh đẹp nhưng vẫn không thể che đi sự gợi cảm vốn có.

"Chị Hùng có gọi về không ạ?" Nam hỏi, cố tìm một chủ đề an toàn để phá vỡ sự im lặng đang trở nên ngột ngạt.

"Có gọi sáng nay. Anh ấy bảo công việc thuận lợi, có thể cuối tuần này về." Lan trả lời, ngón tay cô lướt nhẹ trên mặt chai nước lạnh, tạo ra những vệt nước mờ ảo. "Cũng may là sắp về rồi. Ở nhà một mình có lúc cũng chán."

Nam không biết nên nói gì. Anh chỉ có thể gật đầu. Anh không dám nói rằng sự hiện diện của cô trong căn nhà này không hề chán, mà ngược lại, nó là một sự tra tấn ngọt ngào mỗi ngày. Kể từ khi Hùng đi công tác thường xuyên hơn, Lan đã dần thay đổi thói quen ăn mặc ở nhà. Cô không còn những bộ đồ mặc nhà kín đáo. Thay vào đó là những chiếc áo thun mỏng, những chiếc váy ngủ ngắn, và thường xuyên nhất là những chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của Hùng, không mặc gì bên trong. Ban đầu, Nam chỉ thấy hơi khó xử. Nhưng rồi, sự khó xử đó dần biến thành sự tò mò, rồi đến phấn khích, và bây giờ là một cơn khao khát đang rục rịch bên trong anh, một ngọn lửa nhỏ nhưng ngày một lớn dậy.

Lan hơi nghiêng người về phía trước, cầm lấy điều khiển từ xa của chiếc tivi nhỏ đặt trên kệ. "Xem chút tin tức cho đỡ buồn ngủ." Cô nói. Cái động động tác nghiêng người ấy khiến chiếc áo sơ mi của cô trượt xuống một bên vai, để lộ hoàn toàn bờ vai trần trắng nõn và dây áo quai màu đen. Nhưng rồi Nam nhận ra, đó không phải là dây áo. Đó là một hình xăm nhỏ, một bông hoa sen tinh xảo nằm ngay trên xương bả vai. Không có chiếc áo lót nào cả. Trái tim anh đập một hồi thình thịch, mạnh đến mức anh có thể cảm nhận được từng nhịp đập trong lồng ngực. Anh nhanh chóng nhìn đi chỗ khác, cố gắng tập trung vào những dòng chữ trên màn hình, nhưng hình ảnh bờ vai trần và hình xăm ấy đã khắc sâu vào tâm trí anh.

Chị ấy biết không? Một câu hỏi bất giác nảy ra trong đầu Nam. Chị có biết rằng những bộ dạng này, những thói quen tưởng như vô tư này, lại có tác động mạnh mẽ đến anh như vậy không? Hay chị hoàn toàn không ngờ gì, chỉ đơn giản là cảm thấy thoải mái nhất khi ở trong chính ngôi nhà của mình, khi không có chồng bên cạnh? Anh không có câu trả lời. Và sự mơ hồ này càng làm anh thêm bối rối.
 

Đính kèm

  • IMG_1799_Original.jpeg
    IMG_1799_Original.jpeg
    135.2 KB · Lượt xem: 0
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

cách viết truyện không kể lể dài dòng mà tập trung vào cảm xúc. Quá cuốn chủ thớt ơi!
 

Hương hoa hồng và nhịp tim loạn nhịp​

Nam vật vã với khao khát chị dâu Lan trong chiếc áo sơ mi mỏng manh của anh trai, nhưng tiếng gõ cửa đột ngột của cô đẩy anh vào khoảnh khắc định mệnh
Tựa lưng vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo, Nam hít một hơi thật sâu, cố gắng bình ổn lại nhịp tim đang đập loạn nhịp trong lồng ngực. Không khí trong phòng của anh ngột ngạt và căng thẳng, khác hẳn với sự tĩnh lặng quen thuộc. Bên ngoài, chỉ cách vài bước chân, Lan vẫn ở đó, hình ảnh của cô mặc chiếc áo sơ mi mỏng manh của Hùng, làn da trắng nõn, và mùi hương hoa hồng quyến rũ vẫn còn ám ảnh trong tâm trí anh. Cái cách cô ngồi, cái cách cô cúi người, và đặc biệt là hình xăm bông sen tinh xảo trên xương bả vai cô, tất cả đều quay cuồng trong đầu anh như một thước phim không hồi kết.

Anh bước tới mép giường, đôi chân hơi run lên. Cảm giác nóng bỏng từ vùng hạ thân ngày một khó chịu, sự cương cứng dưới lớp quần short đang trở thành một nỗi tra tấn. Anh biết mình không nên nghĩ về chị dâu mình theo cách này. Đây là Lan, vợ của anh trai anh, người mà anh luôn kính trọng. Nhưng sự thật phũ phàng là, từ khi Hùng đi công tác thường xuyên hơn, sự rào cản vô hình giữa họ dường như đã mỏng đi. Sự thay đổi trong cách ăn mặc của Lan, những cử chỉ vô tình nhưng đầy mời gọi, đã gieo vào lòng anh một mầm mống khao khát nguy hiểm.

Nam ngồi xuống giường, nắm chặt lấy chăn. Anh cố gắng nghĩ đến việc khác, đến công việc, đến trận bóng đá tối qua, đến bất cứ điều gì có thể đánh bay hình ảnh của Lan khỏi tâm trí. Nhưng càng cố gắng, hình ảnh của cô lại càng trở nên sống động. Anh nhớ lại khe ngực sâu hun hút khi cô khoanh tay, đôi đùi trắng mịn khi cô bắt chéo chân, và cả ánh mắt đầy ẩn ý mà cô nhìn anh lúc nãy. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ môi anh. Anh thua rồi.

Bàn tay anh, như có một ý chí riêng, từ từ di chuyển xuống dưới. Ngón tay chạm vào phần vải quần short đang căng cứng, cảm nhận được sự nóng bỏng và sự sống động của phần thân thể đang phản bội lại lý trí của anh. Anh ngập ngừng một giây, một cuộc chiến ngắn ngủi diễn ra trong đầu. Nhưng rồi, hình ảnh Lan cúi người lấy nước ép lê, để lộ lưng trần và bờ mông căng tròn, đã áp đảo mọi lý lẽ.

Anh luồn tay vào trong quần. Cái chạm đầu tiên lên da thịt của chính mình khiến anh rùng mình một cách mãnh liệt. Con cặc của anh đã cương cứng tối đa, nóng hổi và căng phồng, đầu khấc sưng tấy đã tiết ra một chút dịch nhờn. Anh nắm lấy nó, cảm nhận sự trơn láy và sức sống mãnh liệt đang r脉搏 trong lòng bàn tay. Ánh mắt anh nhắm lại, và trong bóng tối của tâm trí, Lan hiện lên rõ mồn một.

Trong tưởng tượng của anh, cô không còn mặc chiếc áo sơ mi của Hùng nữa. Cô đứng trước anh, hoàn toàn trần trụi, làn da trắng nõn của cô phát sáng dưới ánh đèn. Anh tưởng tượng ra đôi ngực đầy đặn của cô, những núm vú hồng hào cứng lại vì kích thích. Anh tưởng tượng ra cái bụng phẳng lì và cái rốn xinh xắn, rồi xuống dưới là vùng lông mu được cắt tỉa gọn gàng, che giấu khe hẹp ẩm ướt mà anh khao khát được khám phá.

Bàn tay anh bắt đầu chuyển động, chậm rãi rồi sau đó nhanh dần. Mỗi cái nắm, mỗi cái kéo, đều đi kèm với hình ảnh của Lan. Anh tưởng tượng ra tiếng rên rỉ của cô, giọng nói nỉ non đầy phấn khích gọi tên anh. "Nam... ơi, Nam..." Tiếng gọi ấy trong đầu anh như một lời nguyền, vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn, đẩy sự khoái cảm của anh lên một đỉnh cao mới. Anh thở dốc, cơ thể căng cứng, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Cái cảm giác tội lỗi vẫn còn đó, nhưng nó đã bị sự khoái dục mãnh liệt nuốt chửng. Chỉ cần thêm một chút nữa, chỉ cần thêm một vài cái kéo nữa...

Gõ! Gõ! Gõ!

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, dứt khoát và rõ ràng, như một xô nước lạnh đổ thẳng lên đầu Nam. Anh giật nảy mình, toàn thân cứng đờ. Bàn tay vẫn đang nắm chặt con cặc đang súng sục của mình, nhưng giờ đây, nó không còn mang lại khoái cảm mà chỉ còn lại sự kinh hoàng và xấu hổ tột độ.

"Nam?" Giọng nói của Lan vang lên từ phía sau cánh cửa, trong trẻo và đầy quan tâm. "Cậu có sao không? Anh nghe thấy tiếng động lớn trong phòng."

Trái tim Nam như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hoảng loạn, anh vội rút tay ra khỏi quần, nhưng đã quá muộn. Cánh cửa không khóa. Nếu cô đẩy vào... Nếu cô thấy anh đang làm gì... Anh sẽ chết đi được. Máu dồn lên mặt anh, làm anh choáng váng. Làm sao đây? Làm sao anh có thể đối mặt với cô bây giờ?

"Hả? À... không... không có gì đâu chị Lan!" Anh cố gắng trả lời, nhưng giọng mình khản đặc và run rẩy, nghe chẳng thuyết phục chút nào.

"Cậu chắc không?" Giọng cô lại vang lên, dường như cô không hề nghi ngờ gì. "Anh chỉ lo là cậu bị ngã hay gì đó. Mở cửa ra xem nào."

Không. Không. Đây không phải là một lời đề nghị, mà là một mệnh lệnh. Nam hoảng hốt nhìn quanh phòng, tìm kiếm thứ gì đó để che đậy. Chiếc chăn! Anh vội vã kéo chiếc chăn lên che đậy phần thân dưới đang phản bội mình, cố gắng hít thở sâu để trông bình tĩnh hơn. Nhưng làm sao anh có thể bình tĩnh được khi chị dâu anh, người phụ nữ mà anh vừa tưởng tượng đến khi sắp xuất tinh, đang đứng ngay ngoài cửa, chỉ cách một lớp gỗ mỏng manh? Anh biết, khoảnh khắc anh mở cửa, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi.
 

Hương hoa hồng và nhịp tim loạn nhịp​

Nam vật vã với khao khát chị dâu Lan trong chiếc áo sơ mi mỏng manh của anh trai, nhưng tiếng gõ cửa đột ngột của cô đẩy anh vào khoảnh khắc định mệnh
Tựa lưng vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo, Nam hít một hơi thật sâu, cố gắng bình ổn lại nhịp tim đang đập loạn nhịp trong lồng ngực. Không khí trong phòng của anh ngột ngạt và căng thẳng, khác hẳn với sự tĩnh lặng quen thuộc. Bên ngoài, chỉ cách vài bước chân, Lan vẫn ở đó, hình ảnh của cô mặc chiếc áo sơ mi mỏng manh của Hùng, làn da trắng nõn, và mùi hương hoa hồng quyến rũ vẫn còn ám ảnh trong tâm trí anh. Cái cách cô ngồi, cái cách cô cúi người, và đặc biệt là hình xăm bông sen tinh xảo trên xương bả vai cô, tất cả đều quay cuồng trong đầu anh như một thước phim không hồi kết.

Anh bước tới mép giường, đôi chân hơi run lên. Cảm giác nóng bỏng từ vùng hạ thân ngày một khó chịu, sự cương cứng dưới lớp quần short đang trở thành một nỗi tra tấn. Anh biết mình không nên nghĩ về chị dâu mình theo cách này. Đây là Lan, vợ của anh trai anh, người mà anh luôn kính trọng. Nhưng sự thật phũ phàng là, từ khi Hùng đi công tác thường xuyên hơn, sự rào cản vô hình giữa họ dường như đã mỏng đi. Sự thay đổi trong cách ăn mặc của Lan, những cử chỉ vô tình nhưng đầy mời gọi, đã gieo vào lòng anh một mầm mống khao khát nguy hiểm.

Nam ngồi xuống giường, nắm chặt lấy chăn. Anh cố gắng nghĩ đến việc khác, đến công việc, đến trận bóng đá tối qua, đến bất cứ điều gì có thể đánh bay hình ảnh của Lan khỏi tâm trí. Nhưng càng cố gắng, hình ảnh của cô lại càng trở nên sống động. Anh nhớ lại khe ngực sâu hun hút khi cô khoanh tay, đôi đùi trắng mịn khi cô bắt chéo chân, và cả ánh mắt đầy ẩn ý mà cô nhìn anh lúc nãy. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ môi anh. Anh thua rồi.

Bàn tay anh, như có một ý chí riêng, từ từ di chuyển xuống dưới. Ngón tay chạm vào phần vải quần short đang căng cứng, cảm nhận được sự nóng bỏng và sự sống động của phần thân thể đang phản bội lại lý trí của anh. Anh ngập ngừng một giây, một cuộc chiến ngắn ngủi diễn ra trong đầu. Nhưng rồi, hình ảnh Lan cúi người lấy nước ép lê, để lộ lưng trần và bờ mông căng tròn, đã áp đảo mọi lý lẽ.

Anh luồn tay vào trong quần. Cái chạm đầu tiên lên da thịt của chính mình khiến anh rùng mình một cách mãnh liệt. Con cặc của anh đã cương cứng tối đa, nóng hổi và căng phồng, đầu khấc sưng tấy đã tiết ra một chút dịch nhờn. Anh nắm lấy nó, cảm nhận sự trơn láy và sức sống mãnh liệt đang r脉搏 trong lòng bàn tay. Ánh mắt anh nhắm lại, và trong bóng tối của tâm trí, Lan hiện lên rõ mồn một.

Trong tưởng tượng của anh, cô không còn mặc chiếc áo sơ mi của Hùng nữa. Cô đứng trước anh, hoàn toàn trần trụi, làn da trắng nõn của cô phát sáng dưới ánh đèn. Anh tưởng tượng ra đôi ngực đầy đặn của cô, những núm vú hồng hào cứng lại vì kích thích. Anh tưởng tượng ra cái bụng phẳng lì và cái rốn xinh xắn, rồi xuống dưới là vùng lông mu được cắt tỉa gọn gàng, che giấu khe hẹp ẩm ướt mà anh khao khát được khám phá.

Bàn tay anh bắt đầu chuyển động, chậm rãi rồi sau đó nhanh dần. Mỗi cái nắm, mỗi cái kéo, đều đi kèm với hình ảnh của Lan. Anh tưởng tượng ra tiếng rên rỉ của cô, giọng nói nỉ non đầy phấn khích gọi tên anh. "Nam... ơi, Nam..." Tiếng gọi ấy trong đầu anh như một lời nguyền, vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn, đẩy sự khoái cảm của anh lên một đỉnh cao mới. Anh thở dốc, cơ thể căng cứng, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Cái cảm giác tội lỗi vẫn còn đó, nhưng nó đã bị sự khoái dục mãnh liệt nuốt chửng. Chỉ cần thêm một chút nữa, chỉ cần thêm một vài cái kéo nữa...

Gõ! Gõ! Gõ!

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, dứt khoát và rõ ràng, như một xô nước lạnh đổ thẳng lên đầu Nam. Anh giật nảy mình, toàn thân cứng đờ. Bàn tay vẫn đang nắm chặt con cặc đang súng sục của mình, nhưng giờ đây, nó không còn mang lại khoái cảm mà chỉ còn lại sự kinh hoàng và xấu hổ tột độ.

"Nam?" Giọng nói của Lan vang lên từ phía sau cánh cửa, trong trẻo và đầy quan tâm. "Cậu có sao không? Anh nghe thấy tiếng động lớn trong phòng."

Trái tim Nam như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hoảng loạn, anh vội rút tay ra khỏi quần, nhưng đã quá muộn. Cánh cửa không khóa. Nếu cô đẩy vào... Nếu cô thấy anh đang làm gì... Anh sẽ chết đi được. Máu dồn lên mặt anh, làm anh choáng váng. Làm sao đây? Làm sao anh có thể đối mặt với cô bây giờ?

"Hả? À... không... không có gì đâu chị Lan!" Anh cố gắng trả lời, nhưng giọng mình khản đặc và run rẩy, nghe chẳng thuyết phục chút nào.

"Cậu chắc không?" Giọng cô lại vang lên, dường như cô không hề nghi ngờ gì. "Anh chỉ lo là cậu bị ngã hay gì đó. Mở cửa ra xem nào."

Không. Không. Đây không phải là một lời đề nghị, mà là một mệnh lệnh. Nam hoảng hốt nhìn quanh phòng, tìm kiếm thứ gì đó để che đậy. Chiếc chăn! Anh vội vã kéo chiếc chăn lên che đậy phần thân dưới đang phản bội mình, cố gắng hít thở sâu để trông bình tĩnh hơn. Nhưng làm sao anh có thể bình tĩnh được khi chị dâu anh, người phụ nữ mà anh vừa tưởng tượng đến khi sắp xuất tinh, đang đứng ngay ngoài cửa, chỉ cách một lớp gỗ mỏng manh? Anh biết, khoảnh khắc anh mở cửa, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi.
Tập này chủ thớt viết hơi loạn, chị nói mà thành Anh là sao.. hay chị ấy gay
 
cảnh báo javhd
anime sex
cliphot
X
Back
Top